[镇魂|Guardian fanfic] Even with My Life Decay


Disclaimer: Characters belong to their respectful owners

Fandom: 镇魂|Guardian

Rating: T

Pairing: Shen Wei x Zhao Yun Lan

Genres: fanfiction, AU

Characters: Shen Wei, Zhao Yun Lan, mention of Ye Zun


A gentle voice entered his ears, and at the same time, a hand caressed his left chest as if to console his erratic heart.

“Yeah,” Zhao Yun Lan replied, taking the hand on his chest and squeezing it in order to assure himself that Shen Wei would not crumble into ashes like in his nightmare. He wasn’t sure if it was the autumnal weather or his own rising heat that Shen Wei’s hand felt so cool to his skin. He pressed the hand to his cheek, allowing his skin to soak in the coolness for a brief moment before lightly kissing the palm.

Vietnamese translation: Here

What greeted his sight after Zhao Yun Lan opened his eyes was a scene that was both familiar and strange.

Familiar because he’d seen it before, and it wasn’t just once.

Strange because he hadn’t seen it for a long, long time. Perhaps a hundred, a thousand or ten thousand years, he couldn’t be sure.

Inside the Lamp, time was indefinite, only the heat and agony were definite and real.

Whether he closed or opened his eyes, it was only fire that he saw, and nothing else. Anywhere he looked, fire was everything.

It was said that when we suffered physically, time seemed to stop at the moment where the pain began. However, he could tell by experience that time flew, and it flew so fast he couldn’t help grieving over the fact that ten thousand years was congealed in a blink of an eye.

Standing in the vastness of the space, he suddenly felt a sharp sting in his eyes. A single tear rolled down his cheek and dissolved in the passage of time.

“I’ve been waiting for you for ten thousand years…”

Zhao Yun Lan heard a voice behind his back. Although he hadn’t heard this voice for so long, it had been the only thing to anchor and keep his soul from being washed away by wave after wave of ferocious pain. Having existed in spiritual form this whole time, he already forgot that he used to have a thing called heart until a painful jab in his left chest reminded him. The condensed silence of the space was shattered with the rapid beatings of his heart. He laid a hand on his chest as if this gesture would soothe the raging little beast trapped behind his ribcages.

“So it’s been ten thousand years already,” Zhao Yun Lan mumbled so quietly he was unsure whether it was meant to be heard by himself or the man behind his back. “How time flies…”

Zhao Yun Lan stayed rooted in his spot, not even daring to turn back. He needed to adjust his tumultuous feelings before facing that person, he told himself, and was fully aware the true reason he didn’t dare to turn and look at Shen Wei was because of fear.

After ten thousand year, was Shen Wei still the Shen Wei he had known or had he turned into a different man, an unrecognizable man?

No, it was not the reason.

Zhao Yun Lan held an unwavering confidence that no matter what form Shen Wei had, he would still be able to see through it and reach the real Shen Wei, for he’d known this man by his soul, not his appearance.

What made Zhao Yun Lan afraid was himself. He was afraid that having been burned in the Lamp for ten thousand years, he was no longer the Zhao Yun Lan that Shen Wei had known. He was not even a man called Zhao Yun Lan but a pile of ashes temporarily put into human shape. Moreover, he was afraid he was not worth Shen Wei’s waiting.

Nevertheless, Zhao Yun Lan gathered his scattered courage and slowly turned back.

There was but one way to deal with the inevitable and that was to face it; besides, Shen Wei had already waited for too long that it would be cruel to keep him waiting.

Finally, Zhao Yun Lan saw Shen Wei the very first time after ten thousand years.

At the sight of Shen Wei, he suddenly got a pain so acute in his left chest that it was as if a hand had stabbed into his ribcages and plucked his beating heart out.

Shen Wei was disintegrating, such was the first and only thought in Zhao Yun Lan’s mind. Disintegrating as though his body was made from nothing but ashes. Without the adhesive of life, they were quick to return to their original form.

Right, ten thousand years ago, Shen Wei had died right before his eyes. His body had been entirely destroyed, leaving nothing but the pendant rolling on the ground as the only proof that a person named Shen Wei had once existed.

“Why… Why have you become like this?” Zhao Yun Lan asked, though he had partly figured out the cause.

Shen Wei smiled his ten-thousand-year-old smile. “I’ve made a bet that no matter how long it takes, I will wait for you… And I’ve won, but it seems I’ve also reached my limit…”

Shen Wei’s pale face was fading.

“No!” Zhao Yun Lan shouted, rushing to Shen Wei’s side. Had he known that they were running out of time, he wouldn’t have wasted those precious few seconds for his useless fear. “You can’t just disappear on me like this! Both of us have waited for too long to see each other again.”

His arms caged Shen Wei’s body. He wanted to hold him, even just once. Would fate be so cruel as to deny him of this one hug?

“I’m sorry…”

“Don’t you say sorry, just don’t…!” Zhao Yun Lan cried, closing his embrace.

But… it was too late. There were merely ashes dusting the sleeves of his arms.


Zhao Yun Lan screamed and opened his eyes to the blurry overfamiliar sight of the ceiling fan working diligently. His chest heaving in the attempt to get some air into his deprived lungs, he rubbed his eyes with his palms. The dampness on his palms painted a bitter smile on his face. How could a dream feel so real? So real that he wanted to turn on the light and checked if there were ashes in his hands.

Still, he didn’t turn on the light and wake the person beside him, although it was likely he had already been awake thanks to Zhao Yun Lan’s cry earlier.

“That dream again?”

A gentle voice entered his ears, and at the same time, a hand caressed his left chest as if to console his erratic heart.

“Yeah,” Zhao Yun Lan replied, taking the hand on his chest and squeezing it in order to assure himself that Shen Wei would not crumble into ashes like in his nightmare. He wasn’t sure if it was the autumnal weather or his own rising heat that Shen Wei’s hand felt so cool to his skin. He pressed the hand to his cheek, allowing his skin to soak in the coolness for a brief moment before lightly kissing the palm.

Shen Wei’s hand was dry and smelled like paper and new ink. To Zhao Yun Lan these symbolized tranquility.

“A recurring dream like this must be a knot in your subconscious. How about both of us taking a day off tomorrow and paying a visit to the hospital—”

“My dear Professor,” Zhao Yun Lan cut him, “you should know it better than anyone that ‘hospital’ to me is like Christ’s name to demons, and yet you want to drag me to the hospital?”


“Jeez, it was just a dream, and I’m pretty sure it’ll have gotten off my mind come tomorrow morning,” Zhao Yun Lan said. “It was probably the by-product of me fighting tooth and nail with your clingy brother over you, and now I’m so scared of losing you that it manifests in my dream. Just let me hold you and I’ll be fine.”

To make good of his words, Zhao Yun Lan immediately pulled Shen Wei into a lung-crushing embrace. And as if that was not enough, he wrapped his limbs around the other man’s body in the same manner a giant octopus would treat its juicy, delicious prey.

Although he had a feeling the air was being squeezed out of his lungs, Shen Wei did not protest, wordlessly allowing Zhao Yun Lan’s possessiveness to be in full swing. “I know you and Ye Zun aren’t exactly besties but do you really have to turn every family gathering into a battlefield and make it incredibly awkward for everyone present, myself included?”

That little brat started first with his condescending smiles and snippy remarks, Zhao Yun Lan wanted to retort, but he swallowed those words and said instead, “Alright, my bad. Sorry. Let’s just fall back to sleep. We still have to work tomorrow.”

“Zhao Yun Lan.”


“Is it inconvenient for you, to hold me like this?”

“Nah, not in the least. On the contrary, I think I’ll sleep like a log. Is it inconvenient for you?”

Being wrapped in Zhao Yun Lan’s arms and his body heat, Shen Wei smiled. “No, it’s not. I was afraid that you might not be able to sleep. If it’s fine with you then good night.”

Zhao Yun Lan chuckled, feeling the burden in his chest caused by that nightmare had evaporated by half.


Zhao Yun Lan placed a butterfly kiss on Shen Wei’s forehead and closed his eyes.

When he opened them, morning had arrived at his doorstep for a while. Sunlight in filtered through the blinds and danced on his face. Squinting his eyes, Zhao Yun Lan glanced at the clock on his nightstand. It was already past seven.

Zhao Yun Lan sat up, massaging his stiff neck. How fortunate it was to not have to go to work today, he thought; otherwise he would have to rush his ass if he didn’t want to be late and got chewed out by his boss.

That dream again.

Zhao Yun Lan rubbed his eyes with his palms. Though his eyes stung, there was no moisture on his hands. He breathed a sign. How could a dream feel so real? So real that he had to touch the bedsheet. The fabric was cool to his touch, and it meant he had been the only occupant of his bed during the night.

It had remained true for over a year.

Scratching the crown of his head, Zhao Yun Lan got off the bed, not bothering to make the bed or at least folding his blanket. If that person were here, he would knit his eyebrows for a few seconds before folding the blanket, puffing the pillows and smoothing the bedsheet, all of which took no longer than five minutes.

Since he wasn’t here, Zhao Yun Lan couldn’t care less even if his apartment was reduced to a pigsty.

Zhao Yun Lan stepped into his bathroom and studied his face in the oval stained mirror. Red-rimmed eyes, protruding cheekbones, stubbly chin. Exhaling, he turned on the shower. Frigid water poured down his head, raising his goosebumps and washing away the residues of the dream from his mind.

Turning off the shower, he reached for the razor and the shaving foam on the shelf. If it was any other day, he would give zero fuck about how he looked; however, today was different.

Today he had a place he needed to go.

Eight o’clock was still pretty early, Zhao Yun Lan thought, because it seemed he was the only soul in this whole area. The only living one, that was. He took in a deep and long breath, filling his lungs with the cool, fragrant air after a whole night of rain. In the Dragon City, this quiet, unperturbed place was a real gem.

Languidly Zhao Yun Lan climbed the stone steps, his shoes making steady sounds like a monk chanting a mantra. In his hand was a bouquet of dew-moistened white lilies. Today, he had been lucky to be the very first customer of the florist and as such, the lady owner had given him only the freshly picked lilies.

He was counting as he walked. When he reached the 85th step, he stopped and looked to a row on his left-hand side, searching for a familiar name amongst a dozen carved in the same style. Counting was his method to precisely find the gravestone he came to visit in this cemetery which housed thousands others.

“I’ve come to visit you,” Zhao Yun Lan mumbled, walking past the other gravestones.

Zhao Yun Lan stopped in front of a gravestone in the middle of the row, staring at a bouquet of white roses laid before the slab of black marble on which the dates of birth and death of a name was carved.

The name was Shen Wei.

Zhao Yun Lan studied the spotless marble slab and the fresh pristine roses. Who had come before him and laid it here, he wondered.

The sole caretaker of this cemetery was a middle-aged man of humble stature, who had had his skin tanned by the sun and his hair grayed by time. No one knew his real name, so he was intimately called Uncle by the visitors.

Zhao Yun Lan considered himself acquainted with Uncle, so when he spotted Uncle’s familiar figure, he immediately greeted him. Uncle nodded in reply.

“Can I ask you something?” Zhao Yun Lan asked, pointing at Shen Wei’s gravestone. “Do you happen to know who came here earlier this morning?”

Uncle propped his broom against his arm, contemplated for a few seconds and replied in a rusty voice of a heavy smoker, “There was a young man. He was quite tall and wore all white. Even his shoes were white. He stood for a long time before that gravestone and only left just before you arrived.”

“Did he say who he was?”

“No, he just stood there, muttering something incoherently and left.”

“Thank you.”

Uncle nodded, taking his old and trusted broom to get back to work.

“Shen Wei, can you see it? One of your students just paid you a visit,” Zhao Yun Lan said with a smile, laying his bouquet of lilies down, next to the roses. “He must have missed you.”

His fingers caressed Shen Wei’s face in the black and white photo etched to the gravestone. “I miss you too,” Zhao Yun Lan whispered. “I miss you so much. Last night I dreamed of you. Was it because you also missed me that you came back for me?”

Zhao Yun Lan smiled, sitting down the aisle. “It’s been a while since I took a day off. I’ll spend the day with you.”

Even when the sun was setting and it was time to go, Zhao Yun Lan still had no idea that he had been being watched by a man at the top of the hill. But Uncle knew, because while doing his job, he had been stealing some discreet glances at this strange young man from time to time.

He was fairly tall and dressed all in white. Even his shoes were white.

At six thirty, when he arrived at the cemetery, that young man had already been standing at the spot Zhao Yun Lan was sitting. There was a bouquet of white roses in front of a gravestone, which must have been brought here by him.

Early visitors weren’t many, but neither were they rare; however, what had captured Uncle’s attention was the young man’s visage – the same as the one on that gravestone. Although he had a job at a cemetery, he didn’t believe in the supernatural; otherwise he would think he was seeing a ghost or a doppelganger and be scared to death. Surprised as he was, Uncle left the young man to his own device and went to change into his working uniform.

It was a few minutes past seven, and Uncle had already finished some of his work. When he turned to look, the strange young man was still standing there, motionless and quiet as though he were one and the same with the countless gravestones. His curiosity piqued, Uncle asked, “Young man, that person named Shen Wei, was he your brother?”

The young man stayed mute, almost making Uncle think either his voice was entirely deaf to his ears or he simply chose not to notice him. It took a while for him to open his lips and speak, “Shen Wei… wasn’t the name of the person under this grave, but rather his older brother’s.”

Uncle was shocked. He considered himself an acquaintance of the regular visitor of that grave, a man named Zhao Yun Lan. From Zhao Yun Lan, he had learned that the man buried here had been a most important person of his life.

“If the younger brother had died in place of the older brother, it would be the older brother’s responsibility to live his life and fulfill his wishes, don’t you think so?” the young man asked.

Uncle didn’t know how to answer such a question. Not having spent much time at school while he was a youth, not to mention the generation gap, he was completely unable to follow these young intellectuals’ thoughts. He just thought of the man called Zhao Yun Lan and his melancholy-veiled face, who paid regular visits and would spend a whole day talking to the gravestone each time he came. Did he know of this?

“May I ask you a small favor?” said the young man. His voice was clear but soft, and his tone polite and gentle. “It may be small but it’s very important to me.”

Uncle nodded despite not knowing what his favor was. He didn’t know why he had a hunch that the young man would not be asking too much of him.

“If the person called Zhao Yun Lan asks, can you keep what I just said a secret? A time will come when I will tell him myself, but it must not be now.”

Uncle didn’t understand why he asked him to do so, but he didn’t ask; it had always been his principal not to poke into others’ business. He nodded.

“Thank you.”

As he stood at the top of the hill, Uncle’s gaze followed Zhao Yun Lan until he got into his car, and then it landed on the young man by his side. In the depth of his eyes that were glued to Zhao Yun Lan’s back, there was a quiet and profound sadness that Uncle could only feel but not comprehend.

End (?)

The title comes from Shakespeare’s Sonnet 71:

No longer mourn for me when I am dead

Then you shall hear the surly sullen bell

Give warning to the world that I am fled

From this vile world, with vilest worms to dwell:

Nay, if you read this line, remember not

The hand that writ it; for I love you so

That I in your sweet thoughts would be forgot

If thinking on me then should make you woe.

O, if, I say, you look upon this verse

When I perhaps compounded am with clay,

Do not so much as my poor name rehearse.

But let your love even with my life decay,

Lest the wise world should look into your moan

 And mock you with me after I am gone.


[Vietsub] Chương trình Bếp Vẹt Cưng (Khách mời: Chu Nhất Long)

Tên chương trình: Bếp Vẹt Cưng (Parrot Kitchen)

Khách mời: Diễn viên Chu Nhất Long – Zhu Yi Long (Tân Tiêu Thập Nhất LangTân Biên Thành Lãng TửTình Định Tam SinhHạ Mộng Cuồng Thi KhúcDục Anh Thất…)

Món ăn: Bánh Gương Ngân Hà (Galaxy Mirror Cake)

Dịch & Ghép phụ đề: Joel7th

Vài điều chia sẻ trước khi xem vid:

  • Đây là vid dài nhất bạn làm (vừa dịch vừa ghép phụ đề), không tính Vietsub cho phim Sharp Guns vì với phim đó, bạn chỉ dịch thôi, người ta căn chỉnh hết rồi.
  • Vid dài nhất nên tốn thời gian nhất: 2 tối để dịch + 5 tối để làm phụ đề + khoảng 3 tiếng thử các chương trình khác nhau để chỉnh độ phân giải của vid.
  • Nhưng cuối cùng anh Youtube vẫn hạ độ phân giải của vid *giơ ngón giữa*.
  • Bạn nhận ra làm bánh quá tốn công và tốn kém; chưa tính nguyên liệu, chỉ riêng bộ dụng cụ thôi đã khiến bất cứ ai có ham muốn thử làm bánh nản lòng. Trong số những dụng cụ trong vid, ngoài nồi, xoong thì bạn chỉ có máy xay sinh tố. And what the heck… súng phun lửa nữa à?!
  • Vid hướng dẫn làm bánh dành cho những người làm bánh… chuyên nghiệp. Tay mơ mà làm thì dự là mess up và tốn tiền thôi.
  • Thay vì tốn công và tốn tiền và chưa chắc đã ra thành phẩm bằng một nửa mong đợi, thà bỏ tiền đó ra mua bánh ăn còn hơn *mặt yaoming*.


[Pics] Trai xinh cho đời yên bình

Tình hình là cả tuần này cắm mặt vào một vid dài hơn 10 phút (vì sao nó dài *icon packman*), tối nào cũng ngồi ê mông trước màn hình căn căn chỉnh chỉnh nên chẳng còn thời gian viết lách gì cả, kết quả là blog đang bám bụi. Khi blog bám bụi thì chúng ta làm gì? Tất nhiên là phủi bụi rồi, nhưng phủi thế nào khi vid chưa sub xong, fic chưa viết xong *mặt yaoming*. Trong cái khó ló cái gian, khi trong tay chẳng có gì xong mà muốn phủi bụi thì ta còn chiêu cuối: post hình, vừa thoản mãn thị giác mọi người, vừa tranh thủ câu view, hơn nguồn hàng còn sẵn nữa chứ.

Thông cảm cho bạn, hiện tại đã đạt đến một cảnh giới “low” mới rồi.

Nhân vật của post này sẽ là Chu Nhất LongZhu Yi Long, crush hiện tại của bạn Joel.

Những phim chàng đã đóng và bạn Joel đã xem:

Tân Tiêu Thập Nhất Lang

Tình Định Tam Sinh

Tân Biên Thành Lãng Tử

Những phim chàng đã đóng và bạn Joel muốn xem:

Dục Anh Thất – The Nursery

Nhại một câu của Shakespeare, “With no further ado…”, sau đây là hình trai xinh để ngắm để tìm lại chút yên bình trong những ngày sóng gió chính trường này.

(Nguồn: weibo của fan chàng và weibo của chính chàng – source ngay trên hình)







[Vietsub] Mê tâm cục (Diệp Phó)

Tên vid: Mê tâm cục – 【Phó Diệp/Phó Hồng Tuyết x Diệp Khai/Tân Biên Thành Lãng Tử AU】 (迷心局 – 【傅叶/傅红雪x叶开/新边城浪子AU设定】)

(Thông cảm cho bạn Joel, tác giả ghi Phó Diệp nhưng bạn nhìn ra Diệp Phó thôi. Dù sao Diệp Phó cũng là nguyên tác ^^)

Cps: Diệp Khai x Phó Hồng Tuyết (Tân Biên Thành Lãng Tử)

Bài hát: Mê tâm cục – Hồ Sa Sa

Nguồn: http://www.bilibili.com

Tác giả: 草皮吃蚂蚁

Tóm tắt:

Vì đây là AU nên plot sẽ khác phim.

Cha mẹ Diệp Khai giết chết cha Phó Hồng Tuyết nên Hoa Bạch Phượng sai Phó Hồng Tuyết đi trả thù. Diệp Khai biết việc cha mẹ mình đã làm nên cam tâm nhận sự trả thù của Hoa Bạch Phượng, đồng thời cố gắng bù đắp cho Phó Hồng Tuyết.

[Tiêu Liên] Yêu Thố (11)

Pairing: Tiêu Liên – Tiêu Thập Nhất Lang x Liên Thành Bích (Tân Tiêu Thập Nhất Lang)

Genres: EG, chương hồi, fantasy

Rating: 13+ (vì 13 vẫn là một số rất đẹp)

Nhân vật: Tiêu Thập Nhất Lang, Liên Thành Bích, Phong Tứ Nương, có nhắc đến Thẩm Bích Quân, Dương Khai Thái…

Chú ý: Hình tượng và tính cách Tiêu Thập Nhất Lang và Liên Thành Bích lấy từ phim truyền hình Tân Tiêu Thập Nhất Lang (2016). À, spoilers với ai chưa xem hết phim này.


“Nếu một mai y thức tỉnh, trở lại làm ác ma trước kia?”

“Ta đã nói rồi đấy thôi, chuyện tương lai hãy để tương lai tính.”

Miệng nói vậy nhưng ánh mắt như sói hoang của hắn lại khẳng định hắn sẽ là người giám sát Liên Thành Bích; ngày nào Liên Thành Bích muốn gây họa cho giang hồ, hắn sẽ là người đầu tiên chém rơi thủ cấp của y.

Bạn Joel không lấy nhầm hình ^^”, còn tại sao hình Tuyết  lại minh họa cho fic Tiêu Liên thì mọi người xem sẽ rõ.

Chương 1      Chương 2     Chương 3     Chương 4     Chương 5     Chương 6     Chương 7    Chương 8     Chương 9      Chương 10

Nếu ngày nào đó ngươi hỏi một người trong giang hồ rằng Tiêu Thập Nhất Lang có yêu Thẩm Bích Quân không thì bất kể xuất thân kẻ đó ra sao, bang lớn hay phái nhỏ, chính phái hay tà đạo, y đều xì mũi coi thường rồi cười vào mặt ngươi và nói, “Tin cũ ba vạn năm rồi.”

Tiêu Thập Nhất Lang đã yêu Thẩm đại tiểu thư của Thẩm gia, điều này ai cũng biết. Không chỉ yêu, hắn từng muốn cùng nàng xây dựng một mái ấm ở căn nhà tranh đơn sơ giữa chốn Đào Nguyên này. Hàng ngày hắn vào rừng săn bắn, nàng ở nhà dệt vải, nấu cơm, cả hai cứ bình bình lặng lặng sống qua năm tháng, bỏ lại mọi gió tanh mưa máu của giang hồ sau lưng. Rồi hắn và nàng sẽ có một bầy sói con, lý tưởng nhất là mười một đứa, có nếp có tẻ. Những đứa con trai sẽ giống hắn, sảng khoái, tự do, những đứa con gái sẽ như nàng, xinh đẹp dịu dàng. Sau đó…

“Người coi Thẩm Bích Quân là sinh vật gì vậy?” Phong Tứ Nương không biết bằng cách nào mà biết được ước mơ thầm kín của Tiêu Thập Nhất Lang, bĩu môi khinh thường, ngắt lời hắn. “Sói hả? Bắt nàng sinh tới tận đứa thứ mười một thì còn gì là giang hồ đệ nhất mỹ nhân nữa.”

Bỏ qua giọng điệu vừa trào phúng vừa khinh bỉ, tư tưởng của Phong Tứ Nương vừa rồi đặc biệt tân tiến, đi trước thời đại đến vài thế kỷ.

Nghe thế, Tiêu Thập Nhất Lang liền chột dạ, gãi đầu chống chế, “Thì trời sinh voi sinh cỏ. Ta thấy những gia đình đông con vẫn sung túc đấy thôi.”

Phong Tứ Nương cười khẩy. “Vậy chắc ngươi chưa thấy những gia đình đông con sống chật vật, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, quanh năm không biết đến nụ cười là gì.”

Nụ cười biến mất, nét mặt Tiêu Thập Nhất Lang trở nên hơi khó coi.

Chưa đủ, Phong Tứ Nương còn bồi thêm, “Chưa tính đến chuyện ngươi chăm nổi mười một đứa trẻ không? Chỉ tưởng tượng chúng quấy khóc thôi là ta đã muốn một đao tự sát cho gọn.”

Nếu lúc đó Tiêu Thập Nhất Lang còn chưa mường tượng ra sự kinh dị của mười một đứa trẻ quấy khóc thì hiện tại, hắn đã cảm nhận sâu sắc lắm rồi. Không chỉ thế, hắn còn muốn phỉ nhổ bản thân vì suy nghĩ quái đản muốn sinh mười một đứa con trước kia.

Tiêu Thập Nhất Lang có con sao? Không, thê tử hắn còn chưa có, lấy đâu ra con cái. Thẩm Bích Quân đã xuống hoàng tuyền, đem theo ước mơ giản dị về túp lều tranh, hai trái tim vàng cùng bầy sói con của hắn. Trên hết, Tiêu Đạo soái vẫn còn là “xử nam”, ngươi đừng đặt điều bậy bạ bôi nhọ danh tiết gìn giữ bấy lâu của người ta.

Nghe có chỗ nào sai sai thì phải?

Tiêu Thập Nhất Lang phải trông con giúp ai sao? Cũng không. Bằng hữu của hắn chỉ còn Dương Khai Thái và Phong Tứ Nương, mà họ mới đính hôn, còn chưa bái đường thì lấy đâu ra con cho hắn trông. Hơn nữa, hắn sống trong núi, làm gì có hàng xóm láng giềng để gửi con nhờ hắn trông hộ.

Vậy chứ vấn đề gì đã xảy ra mà khiến Tiêu Thập Nhất Lang cảm nhận được sự kinh dị của trẻ con khóc nhè?

Chuyện là Tiêu Thập Nhất Lang đang vướng phải một vấn đề đau đầu.

Một lần nọ, Tiêu Thập Nhất Lang mơ thấy hắn và Thẩm Bích Quân mỗi người đang ôm một đứa bé. Đứa bé trong vòng tay nàng có cặp mày kiếm và đôi mắt tinh nhanh của hắn. Đứa bé trong vòng tay hắn có nụ cười và đôi mắt tràn đầy nhu tình của nàng.

Đó là giấc mộng đẹp nhất hắn từng mơ thấy.

Một lần khác, Tiêu Thập Nhất Lang cũng mơ thấy hắn đang hai tay ôm hai đứa bé. Đứa bé gái là bản sao của Thẩm Bích Quân nhưng đứa bé trai lại không phải bản sao của hắn mà của Liên Thành Bích. Không chỉ thế, cách đó không xa, Thẩm Bích Quân cùng Liên Thành Bích đang nói cười hết sức vui vẻ, chẳng thèm để tâm đến “vú em” bất đắc dĩ là hắn đang chật vật dỗ hai đứa trẻ nín khóc.

Đó là cơn ác mộng tệ hại nhất hắn từng mơ thấy.

Nhưng ngay trong cơn ác mộng tệ hại nhất, Tiêu Thập Nhất Lang cũng chưa từng mơ thấy sẽ có ngày hắn không phải dỗ dành con của Thẩm Bích Quân (hắn thà đó là con nàng còn hơn) mà phải dỗ dành……… đức lang quân của nàng.

Đức lang quân của Thẩm Bích Quân không phải Tiêu Thập Nhất Lang mà là vị Vô Cấu công tử phong tư tài mạo đều vượt trội hơn người kiêm Minh chủ võ lâm thống lĩnh quần hùng: Liên Thành Bích.

Ngay lúc này, vị Vô Cấu công tử kiêm Minh chủ võ lâm ấy đang…… khóc nhè không khác một đứa trẻ lên ba vừa bị giật mất món đồ chơi ưa thích đồng thời gặp phải ông Ba Bị.

Cần nói thêm, “ông Ba Bị”, hay “bà Ba Bị”, mang hình dạng của Phong Tứ Nương cùng vẻ mặt đằng đằng sát khí như Thiên Lôi chuẩn bị giáng búa.

Tiêu Thập Nhất Lang không hề nghi ngờ rằng lúc này, Phong Tứ Nương rất muốn giáng cho Liên Thành Bích một búa. Nàng chịu nhịn cơ bản vì nàng còn nể mặt hắn, chờ nghe hắn giải thích.

Tiêu Thập Nhất Lang một bên cảm kích nàng, một bên vắt óc nghĩ ra một câu chuyện đừng quá hoang đường để giải thích vì sao Liên Thành Bích đang sống cùng hắn dưới một mái nhà, một câu chuyện không đả động đến sự thật Liên Thành Bích không phải người thường mà là yêu quái.

Vào nhà, vừa ngồi xuống ghế, Phong Tứ Nương lập tức quát lớn, “Nín!”, đến Tiêu Thập Nhất Lang và Dương Khai Thái còn phải giật mình.

Tất nhiên đây là mệnh lệnh hướng đến Liên Thành Bích.

Liên Thành Bích lập tức nghẹn tiếng, sợ hãi núp sau lưng Tiêu Thập Nhất Lang, cả hai tay câu chặt tay hắn đến đau nhức. Y không khóc lớn nữa mà chuyển qua thút thít, nước mắt chẳng mấy chốc đã thấm ướt một mảng vai áo của Tiêu Thập Nhất Lang.

Tiêu Thập Nhất Lang thầm nghĩ bắt Liên Thành Bích giặt đồ hết tuần để đền bù cho màn “bôi” nước mắt nước mũi (phải, có cả nước mũi) lung tung này. Đành rằng y đang đóng kịch nhưng đóng kịch cũng phải có chừng mực để còn giữ lại chút tiết tháo chứ. Nói gì thì nói, “Liên Thành Bích” cũng từng được quần hùng tin tưởng, nhất tề đề cử lên vị trí thống lĩnh. Nếu có ngày chuyện võ lâm minh chủ nước mắt ngắn dài như con nít lên ba truyền ra ngoài thì há võ lâm trung nguyên bề dày lịch sử bao nhiêu năm chẳng qua chỉ là vườn trẻ thôi ư?

Tiêu Thập Nhất Lang vốn không mấy thiết tha với võ lâm nhưng thân là người trong giang hồ, tránh sao khỏi có chút cảm khái.

Nhưng Liên Thành Bích diễn trò là một nhẽ, thế quái nào Dương Khai Thái Dương đầu gỗ cũng tham gia náo nhiệt? Tiêu Thập Nhất Lang tròn mắt nhìn Dương Khai Thái rời vị trí bên cạnh Phong Tứ Nương, lăng xăng chạy lại Liên Thành Bích. Gã mở túi lớn túi bé chứa rượu và thức ăn, chọn ra một món bánh màu sắc bắt mắt, giả lả tươi cười đưa cho Liên Thành Bích, cả quá trình hành vân lưu thủy như đã làm qua rất nhiều lần. Liên Thành Bích ban đầu còn ngập ngừng e ngại nhưng chỉ giây lát đã nín khóc, nhoẻn cười, nhận lấy bánh.

“Ngoan lắm,” Dương Khai Thái cười cười, xoa đầu Liên Thành Bích nói. Đáp lại, Liên Thành Bích cũng nhìn gã như đang nhìn người khả ái nhất thế gian.

Quả nhiên là lau mắt mà nhìn, Tiêu Thập Nhất Lang âm thầm cảm thán.

“Hoá ra Dương huynh còn có bản lĩnh này,” Tiêu Thập Nhất Lang chắp tay vái dài, thốt. “Tại hạ bái phục.”

Dương Khai Thái xoa đầu, cười hề hề. “Không dám, không dám, Tiêu huynh quá khen, tại hạ chỉ là ‘tập luyện’ trước cho sau này mà thôi. May mà tại hạ còn nhớ Liên Thành Bích lúc trước rất hảo ngọt.”

Hảo ngọt sao? Nhìn Liên Thành Bích đang ăn bánh ngon lành, Tiêu Thập Nhất Lang có cảm tưởng tuy hắn chung sống với Liên Thành Bích mấy tháng qua nhưng vị Vô Cấu công tử này vẫn còn nhiều điều khiến hắn ngạc nhiên.

“Thì ra là chuẩn bị cho tươ—”

Một tiếng đập bàn chát chúa cắt đứt câu nói của Tiêu Thập Nhất Lang dập tắt nụ cười ngây ngốc trên mặt Dương Khai Thái.

“Các ngươi diễn trò xong chưa?” Phong Tứ Nương lạnh giọng nói. “Cần ta giúp một kiếm góp vui không?”

Nhác thấy Liên Thành Bích chuẩn bị khóc, Tiêu Thập Nhất Lang nhanh tay bịt chặt miệng y. “Ngươi im lặng cho ta,” hắn thì thầm.

“Tứ Nương nàng bớt giận, bớt giận,” Dương Khai Thái cuống quýt xoa dịu. “Ta chỉ sợ y làm ồn, ảnh hưởng đến nàng thôi.”

“Phải đấy,” Tiêu Thập Nhất Lang rất biết “thuận theo chiều gió”, phụ họa theo, “Dương huynh đều là nghĩ cho tỷ.”

Phong Tứ Nương nhếch môi, cười khẩy. “Muốn tốt cho ta thì lập tức một kiếm giết chết tên bại hoại này cho ta đỡ ngứa mắt.”

Tiêu Thập Nhất Lang theo bản năng kéo Liên Thành Bích ra sau lưng, dùng thân mình bảo vệ y.

“Chẳng phải tỷ đã đồng ý nghe ta kể rõ đầu đuôi sao?”

Phong Tứ Nương hậm hực thở ra một hơi. Nếu ánh mắt có thể phóng dao thì nãy giờ Liên Thành Bích (và Tiêu Thập Nhất Lang chắn trước mặt y) chỉ sợ đã thủng lỗ chỗ như rá vo gạo. Gần trăm năm trước Lý thám hoa và đồ đệ Diệp Khai trở thành truyền kỳ với tuyệt kỹ Tiểu Lý phi đao “Lệ bất hư phát”; Tiêu Thập Nhất Lang lại nghĩ Tiểu Lý phi đao dù lợi hại nhưng so ra vẫn không đáng sợ bằng ánh mắt Phong Tứ Nương lúc này.

“Nói!” Phong Tứ Nương lạnh nhạt nhả ra một chữ.

“Chuyện là thế này…”

“… Tóm lại mọi chuyện là vậy,” Tiêu Thập Nhất Lang thở ra một hơi, kết luận. Hắn âm thầm tặng bản thân một ngón cái vì trong thời gian ngắn đã nghĩ ra một câu chuyện tương đối hợp tình hợp lý để bao biện cho việc Liên Thành Bích và hắn ở chung một chỗ, hơn nữa, câu chuyện của hắn không phải hoàn toàn gian dối, nhờ vậy hắn cũng bớt cảm giác có lỗi với Phong Tứ Nương và Dương Khai Thái.

“Huynh đã hợp táng Liên Thành Bích với Thẩm cô nương, không, là Liên phu nhân, không—”

“Nếu Dương huynh thấy khó xưng hô quá thì gọi tên nàng là được,” Tiêu Thập Nhất Lang nói, đồng thời kín đáo để ý phản ứng của Liên Thành Bích.

Liên Thành Bích vẫn đang nhấm nháp bánh ngọt với vẻ mặt thỏa mãn giống như trên đời chuyện quan trọng nhất chính là hương vị của bánh, còn lại “Thẩm Bích Quân” chỉ là cái tên người dưng chứ không phải thê tử của y.

Khả năng “đóng kịch” của Liên Thành Bích quả không tầm thường. Tiêu Thập Nhất Lang vừa cảm thấy an tâm vì Liên Thành Bích không để lộ chân tướng vì cảm xúc, vừa cảm thấy một nỗi buồn khó diễn tả phút chốc xông tới.

Rất may, trước khi nỗi buồn vô duyên vô cớ khiến hắn thất thố thì Dương Khai Thái đã hỏi tiếp, “Khi hợp táng phu thê họ thì huynh xác nhận Liên Thành Bích đã chết, đúng không?”

“Phải,” Tiêu Thập Nhất Lang đáp, “chúng ta đều xác nhận y không còn mạch nữa. Thế nhưng hôm sau mưa lớn, ta ra mộ thì thấy đất mới lấp đã bị trôi mất một phần, lộ ra Liên Thành Bích. Không chỉ thế, y còn hơi thở.”

“Thật kỳ lạ…” Dương Khai Thái thốt.

“Hôm sau là hôm ta đến thăm ngươi đúng không?”

Tiêu Thập Nhất Lang nhíu mày, suy nghĩ một chút rồi đáp, “Đúng là hôm đó.”

“Nhưng hôm đó đâu có mưa.”

Tiêu Thập Nhất Lang trong nội tâm kêu khổ. Phong Tứ Nương đây là đang nghi ngờ hắn sao?

“Ta không biết trong thành thế nào nhưng chỗ ta mưa to từ chập tối. Ta lo cho ngôi mộ nên ra xem nên mới phát hiện Liên Thành Bích, bằng không y nằm đó mấy ngày trong tình trạng như thế cũng khó sống. Ta cũng rất kỳ lạ là vì sao y rõ ràng đã tắt thở nhưng bây giờ lại “sống lại”, hại ta ban đầu còn tưởng là cương thi quay về báo thù.”

“Ta cũng thấy kỳ lạ,” Phong Tứ Nương nói. “Ngươi thấy tên bại hoại này chưa chết sao không tiễn y một đoạn, sẵn tiện trừ hại cho giang hồ?”

Dương Khai Thái dường như muốn phản đối nhưng rốt cuộc vẫn ngậm chặt miệng.

Tiêu Thập Nhất Lang nhìn Liên Thành Bích, lại lấy một khối bánh đưa cho y. Hắn cười khổ, đáp, “Nói thật với tỷ và Dương huynh, khi phát hiện Liên Thành Bích còn hơi thở, nỗi hận trong ta lập tức xông lên. Nhớ đến những người đã vì y mà chết, ta rất muốn chém y một đao. Nhưng ta làm không được—”

“Cớ gì ngươi làm không được?” Phong Tứ Nương vặn lại.

“Vì y không còn là Liên Thành Bích lúc trước nữa rồi. Không những thế, y còn chẳng phải người trưởng thành. Thần trí y không rõ vì nguyên nhân gì mà chỉ tương đương với một đứa trẻ thôi.”

“Trong lúc giao đấu, Tứ Nương quả có đập vào đầu y, không lẽ—ai ui!!”

Dương Khai Thái la oai oái khi bị “thiết thủ” của Phong Tứ Nương không chút thương tình nhéo một phát.

Tiêu Thập Nhất Lang cố gắng nhịn cười, hỏi lại, “Hai người nói ta làm sao ra tay được với một đứa trẻ ôm chặt lấy ta vừa khóc vừa gọi mẹ?”

“Gọi mẹ?” Dương Khai Thái tròn mắt.

“Vừa gọi mẹ vừa nói y sai rồi, đừng đánh y nữa.”

“Huynh đánh Liên Thành Bích à?” Dương Khai Thái vừa hỏi vừa xoa xoa vị trí bị nhéo đỏ lừ.

“Ta nào có đánh y.”

“Không lẽ y nhớ lại những chuyện hồi nhỏ với Liên phu nhân?”

“Ban đầu ta cũng nghĩ thế nhưng cái tên y xưng không phải ‘Liên Thành Bích’.”

“Chứ y xưng tên gì?”

“Dương huynh hỏi y thử đi.”

Dương Khai Thái bán tín bán nghi, lân la đến gần Liên Thành Bích. “Đệ đệ ngoan, ngươi tên gì?”

Như thể câu hỏi của Dương Khai Thái đã chạm đến một điều sâu kín nào đó trong tâm hồn y, hai mắt Liên Thành Bích vụt sáng ngời. Y đặt miếng bánh xuống bàn, dõng dạc nói, “Đệ tên Phó Hồng Tuyết, ‘Hồng’ trong ‘hồng sắc’, ‘Tuyết’ trong ‘đại tuyết. Đệ còn viết được nữa, ca ca muốn xem không?”

Không chờ Dương Khai Thái trả lời, y chấm đầu ngón tay vào chén nước, nguệch ngoạc lên bàn.

“Đệ có giỏi không?” Liên Thành Bích hỏi, cười tít mắt. “Mẹ đệ dạy đấy.”

Lần này thì không chỉ Dương Khai Thái mà đến Phong Tứ Nương cũng trừng mắt nhìn, chỉ riêng Tiêu Thập Nhất Lang bình thản như không. Chứng kiến “biến hoá” của Liên Thành Bích từ sáng đến giờ hắn đã bão hoà rồi, nếu bây giờ y nói mình họ Lý, có phụ thân và huynh trưởng đều đỗ thám hoa hắn cũng có thể coi như y xưng mình là Trương Tam, Lý Tứ nào đó mà thôi.

“Phó Hồng Tuyết…” Dương Khai Thái lẩm bẩm cái tên. “Nghe có chút quen thuộc.”

Rồi gã vỗ tay như vừa phá giải một câu đố hóc búa. “Không phải Thiên hạ đệ nhất khoái đao năm xưa nổi danh cùng Tiểu Lý phi đao Diệp Khai hay sao?”

“… Chắc là vậy, hoặc trùng tên.”

“Sao lại là Phó Hồng Tuyết chứ?”

“Dương huynh hỏi thì tại hạ cũng chịu. Từ lúc ‘sống lại’, y cứ nói mình là Phó Hồng Tuyết và không biết Liên Thành Bích là ai,” Tiêu Thập Nhất Lang đáp.

Còn là Phó Hồng Tuyết ba, bốn tuổi nữa, Tiêu Thập Nhất Lang nghĩ thầm. Nếu vị “Thiên hạ đệ nhất khoái đao” tên Phó Hồng Tuyết kia mà biết Liên Thành Bích lấy tên mình ra trêu đùa lại chẳng cho y nếm thử mùi vị “khoái đao vô song” ấy chứ. 

Phong Tứ Nương nãy giờ im lặng đột nhiên lên tiếng, “Dương Khai Thái, phiền huynh dẫn Liên Thành Bích ra ngoài—”

“Đệ tên là Phó Hồng Tuyết,” Liên Thành Bích xen vào.

Phong Tứ Nương phớt lờ y, tiếp tục nói, “Huynh dẫn y ra ngoài một lúc giúp ta, ta có mấy lời muốn nói riêng với Tiêu Thập Nhất Lang.”

Dương Khai Thái quả không hổ danh “nghe lời vợ” trong truyền thuyết, lập tức đứng dậy thi hành mệnh lệnh. Liên Thành Bích ngập ngừng nhìn Tiêu Thập Nhất Lang rồi nhìn Dương Khai Thái, nhưng họ Dương vừa cầm túi bánh lên thì toàn bộ ngần ngại của y đều bị quét sạch sành sanh.

Tiêu Thập Nhất Lang muốn phản đối nhưng không tìm ra lý do nên đành ngậm miệng nhìn theo bóng lưng Dương Khai Thái và Liên Thành Bích đi ra sân.

“Ngươi không nghĩ Liên Thành Bích đang đóng kịch sao?”

Hai chữ “đóng kịch” từ miệng Phong Tứ Nương khiến Tiêu Thập Nhất Lang giật thót.

“Tên cẩu tặc này quỷ kế đa đoan, y vì bảo toàn mạng sống không ngại giả điên gạt ngươi.”

Sắc mặt Tiêu Thập Nhất Lang sầm xuống. Hắn vừa nhận ra rằng từ lúc Liên Thành Bích chết đi sống lại rồi theo hắn về nơi này đến giờ hắn chưa bao giờ nghi ngờ liệu có phải y đang gạt hắn hay không. Liệu toàn bộ câu chuyện về nhân cốt rồi yêu thố gì gì đấy có phải một màn kịch tinh vi y dựng lên nhằm đưa hắn vào tròng, chiếm lấy lòng tin của hắn rồi nhân lúc hắn sơ sẩy, một đao lấy mạng hắn hay không.


“Ngươi chưa từng nghĩ qua? Từ khi nào tính cảnh giác của ngươi thấp đến mức này rồi?”

Một hình ảnh thoáng vụt qua tâm trí Tiêu Thập Nhất Lang. Đó là khuôn mặt khi say ngủ của Liên Thành Bích: đôi lông mày như mực giãn ra, mi mắt chốc chốc lại run lên nhè nhẹ, đôi môi hơi hé, nét mặt hoàn toàn thư giãn, không ưu, không lo, cũng không toan tính, vụ lợi. Hắn nghĩ, nếu Liên Thành Bích đang đóng kịch gạt hắn thì nhất định trong tâm y có quỷ, một người trong tâm có quỷ sao có thể say giấc nồng bên cạnh kẻ thù như Liên Thành Bích vẫn làm suốt thời gian qua?

Vui vẻ và nhẹ nhõm đong đầy trái tim, Tiêu Thập Nhất Lang tự tin nói, “Liên Thành Bích không đóng kịch đâu. Bấy lâu nay y sớm chiều đều ở gần ta, cơ hội đầy rẫy nhưng y chưa một lần xuất thủ.”

“Tên bại hoại đó đang chờ cơ hội tốt nhất.”

“Liên Thành Bích đã không còn chút võ công nào rồi, tỷ không tin có thể kiểm tra. Y bây giờ không những mang đầu óc của một đứa trẻ mà cả sức vóc cũng tương đương trẻ em.”

“Vậy ngươi có dự tính gì?” Phong Tứ Nương hỏi. “Chẳng lẽ cứ vậy nuôi Liên Thành Bích cả đời? Ngươi đừng quên y không phải bằng hữu mà là kẻ thù không đội trời chung với ngươi.”

“Liên Thành Bích là kẻ thù của ta, Phó Hồng Tuyết không phải,” Tiêu Thập Nhất Lang cười hì hì, đáp, thế nhưng giọng điệu của hắn hoàn toàn kiên định. “Tỷ biết tính ta rồi đấy, không cần nghĩ đến ngày mai, cứ sống trọn hôm nay đã. Cả đời thì ta không chắc, tuy nhiên hiện tại Liên Thành Bích ở cùng ta xem ra là giải pháp tốt nhất. Để y quay lại giang hồ, bị người giang hồ phanh thây xẻ thịt, tỷ nói xem sau này ta còn mặt mũi nào gặp lại Bích Quân?”

“Nếu một mai y thức tỉnh, trở lại làm ác ma trước kia?”

“Ta đã nói rồi đấy thôi, chuyện tương lai hãy để tương lai tính.”

Miệng nói vậy nhưng ánh mắt như sói hoang của hắn lại khẳng định hắn sẽ là người giám sát Liên Thành Bích; ngày nào Liên Thành Bích muốn gây họa cho giang hồ, hắn sẽ là người đầu tiên chém rơi thủ cấp của y.

Trước ánh mắt đó, Phong Tứ Nương có thể nói gì hơn? Nàng gật đầu, nói, “Đó là quyết định của ngươi, ta không thể xen vào.”

Như chợt nhận ra điều gì, Phong Tứ Nương nhìn quanh căn phòng rồi hỏi, “Ngươi ban nãy nói ngươi và Liên Thành Bích sớm chiều đều ở gần nhau?”


“Vậy ban đêm tên đó ngủ ở đâu? Ta chỉ thấy mỗi một chiếc giường.”

Nét mặt Tiêu Thập Nhất Lang cứng lại. “Chuyện này…”

Tiễn Phong Tứ Nương và Dương Khai Thái về rồi, Tiêu Thập Nhất Lang rốt cuộc mới thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Hôm nay quả là một ngày dài.

Quay qua Liên Thành Bích—đã thôi đóng vai trẻ em, trở lại làm Liên công tử anh tuấn, tiêu sái, Tiêu Thập Nhất Lang hỏi, “Hồi nãy các ngươi làm gì mà mặt mũi Dương Khai Thái đầy bùn đất thế kia?”

Liên Thành Bích cười khẩy, phất tay áo đáp, “Chơi trò chơi. Dương đầu gỗ cho rằng chơi với trẻ em là phương pháp dỗ chúng tốt nhất. Tiếc là tên ấy vốn chơi trò này dở tệ mà còn bày đặt nhường ta một lượt. Chơi thua đương nhiên phải bị phạt rồi.”

Tiêu Thập Nhất Lang “xì” một tiếng. “Dương huynh quân tử với ngươi đúng là thừa mà.”

“Ai bắt gã phải quân tử nào?” Liên Thành Bích vặn lại. “Có một đạo lý mà ta rút ra được sau bao nhiêu năm làm quân tử: đó là kẻ nào càng quân tử, kẻ đó càng thiệt thòi, đến cả chuyện tình ái cũng chậm chân hơn người ta một bước.”

Y cố tình nhấn nhá mấy chữ cuối.

Tiêu Thập Nhất Lang chẳng muốn đôi co với y về vấn đề này, liền chuyển đề tài. “Không biết ngươi diễn kịch lại khá như thế, đúng là lau mắt mà nhìn. Đoàn kịch trong thành đang tuyển diễn viên đấy, ngươi muốn thử không, sẵn tiện tăng thêm thu nhập?”

Liên Thành Bích chắp tay, nói, “Không dám, không dám. Bản lĩnh của Tiêu huynh nào thua kém gì tại hạ. Nếu là Tiêu huynh thì chắc chắn kép chính là huynh chứ không ai khác.”

“Ta chỉ thắc mắc cái tên ‘Phó Hồng Tuyết’ ngươi lấy đâu ra vậy? Không lẽ đúng như Dương Khai Thái nói, đó là Thiên hạ đệ nhất khoái đao năm xưa?”

“Nếu ta nói không những ta đã gặp Phó Hồng Tuyết mà còn chứng kiến người đó từ thiếu niên vô danh thành đệ nhất đao khách, ngươi tin không?”

Tiêu Thập Nhất Lang tròn mắt nhìn Liên Thành Bích. “Ngươi không đùa chứ? Vị tiền bối đó nổi danh cách đây gần trăm năm rồi.”

“Thì ta làm yêu quái cũng được gần trăm năm chứ ngươi tưởng chỉ có mấy năm thôi à.”

Tiêu Thập Nhất Lang xoè bàn tay, lẩm nhẩm tính rồi gật gù. “Cũng phải.”

“Phó Hồng Tuyết cứu ta khỏi bẫy thợ săn, sau đó cưu mang ta…”

Nhắc đến việc này, ánh mắt Liên Thành Bích trở nên nhu hoà, bao nhiêu tinh quái của một con thỏ thành tinh đều lặn mất tăm.

“… Rồi ta đi theo Phó Hồng Tuyết, chứng kiến người đó nếm trải hết thống khổ nhân gian, cừu hận, chia ly, phản bội—”

“Khoan đã,” Tiêu Thập Nhất Lang xen vào, “ý ngươi là Phó Hồng Tuyết nuôi một con thỏ làm sủng vật.”

Liên Thành Bích hơi cau mày. “Ta không có nhắc đến hai chữ ‘sủng vật’. Nhưng nếu vậy thì sao?”

“Ngài ấy là Thiên hạ đệ nhất khoái đao mà.”

“Thiên hạ đệ nhất khoái đao thì không được nuôi thỏ? Lý lẽ này ở đâu ra vậy?”

Tiêu Thập Nhất Lang ngẫm nghĩ một lát thì thấy Liên Thành Bích nói không hề sai, thế nhưng bản thân hắn cứ cảm thấy có chỗ không đúng, tuy nhiên không đúng chỗ nào thì hắn không chỉ ra được.

“Quan trọng là cuối cùng Phó Hồng Tuyết đã tìm được minh nguyệt của đời mình, bình bình lặng lặng sống đến hết đời,” Liên Thành Bích nói. “Có lẽ từ khoảnh khắc chứng kiến Phó Hồng Tuyết tìm thấy ‘minh nguyệt’, ta muốn trở thành con người.”

Ngưng một thoáng, y nói tiếp, “Ta nghĩ, hẳn đó là duyên phận. Liên Trạch Thiên hoặc có lẽ là Bạch Hồng Liên, có dây mơ rễ má gì đó với Phó Hồng Tuyết, hơn nữa quan hệ còn không tầm thường.”

“Sao ngươi biết?”

“Ngươi biết dung mạo Phó Hồng Tuyết như thế nào không?”

“Làm sao ta biết một người sống cách đây gần trăm năm mặt mũi ra sao?”

Liên Thành Bích cười cười, chỉ ngón trỏ vào mũi mình. “Giống hệt như thế này, không sai một ly.”

Tiêu Thập Nhất Lang chưng hửng. Hắn nghe không ít thuyết thư kể rằng Phó Hồng Tuyết là người ngoài lạnh trong nóng, nhưng quan trọng là bề ngoài người ấy lạnh như băng; giờ biết Phó Hồng Tuyết và Liên Thành Bích có cùng một khuôn mặt, hắn không khỏi liên hệ vị tiền bối năm xưa và vẻ mặt mị hoặc con yêu thố này ngày nào cũng “miễn phí phúc lợi” cho hắn một lần, thỉnh thoảng y cao hứng còn là hai, ba lần.

Nghĩ đến đây, Tiêu Thập Nhất Lang đột nhiên lạnh người. Có khi nào đêm nay vị tiền bối kia sẽ tìm đến cho hắn vài đao hay không?

Phó Hồng Tuyết dĩ nhiên không đến cho hắn vài đao, tuy nhiên đêm ấy Tiêu Thập Nhất Lang mơ một giấc mơ lạ. Hắn mơ thấy những hình ảnh rời rạc, chẳng liên quan gì đến nhau nhưng dường như lại liên quan rất mật thiết. Hắn mơ thấy cát vàng, vó ngựa, một thanh đao đen và một người áo đen. Lạ một nỗi, dung mạo người áo đen giống hệt Liên Thành Bích nhưng biểu cảm thì khác hẳn: tiêu điều hơn, bi ai hơn, cũng lạnh lùng hơn.

Tiêu Thập Nhất Lang rất muốn kể cho Liên Thành Bích nghe về giấc mơ này; tiếc là sáng hôm sau, hắn chẳng còn nhớ được gì cả.


[Vietsub] Thiên tương minh (Bích Tuyết)

Tên vid: 【Thủy tiên đại pháp hảo】Thiên tương minh (【水仙大法好】天将明)

Thể loại: Đam Mỹ

Cps: Liên Thành Bích (Tân Tiêu Thập Nhất Lang) x Phó Hồng Tuyết (Tân Biên Thành Lãng Tử)

Bài hát: Thiên tương minh – Lâm Hựu Gia

Nguồn: http://www.bilibili.com

Tác giả: piyokomm

Tóm tắt:

Một câu chuyện về tình yêu và hận thù.

[Cảm nhận nhân vật] Plastic, Low và Cheap (Tân Biên Thành Lãng Tử)


Warnings: Đây là bài bash nhân vật và diễn viên cho nên từ ngữ có thể đá xoáy hay đá trực tiếp; nếu bạn đồng tình, chúng ta bắt tay nhau đi; nếu bạn không đồng tình hay cảm thấy ai-đồ nhà mình bị xúc phạm, chúng ta có thể tranh luận lịch sự hoặc back, tuỳ bạn. Nhưng nếu bạn muốn chửi nhau, thứ lỗi Joel không dư thời gian tiếp.

Joel tin tưởng chúng ta đều là người văn minh, đúng không?


Trước khi vào bài, bạn Joel cần khẳng định đối tượng chính để bạn đá xoáy ở đây là Mã Phương Linh của phim Tân Biên Thành Lãng Tử (2016) cùng diễn viên thể hiện vai này là Trương Hinh Dư và các bạn fan não tàn của chế Linh/chế Dư (in đậm, gạch chân: não tàn). Nếu bạn không thấy nhột vì những gì Joel đang và sẽ viết trong bài này thì bạn cứ yên tâm là “Nó chừa mình ra”, thế nhé?


Tình hình là Tân Biên Thành Lãng Tử đã kết thúc được hai tuần rồi nhưng bạn Joel vẫn đang dậm chân tại chỗ ở tập 36, lý do là 1. bạn đã ngó qua 14 tập sau, bị spoil chi tiết gần hết tình tiết – quá sức máu cún – nên thôi, để ra hết rồi chạy marathon kỹ càng một lần; 2. mạng nhà bạn đang chập cheng do cá cơm cắn đứt cáp quang, dẫn đến việc download phim khó khăn (còn bạn Joel đòi bản HD 720 cơ); và 3. bạn bị cuốn vào những series mới như Bán Yêu Khuynh Thành, Chế Tạo Mỹ Nhân, 10 Tội Ác (phim không mới lắm nhưng giờ bạn mới xem), chưa tính American Horror Story ss6 vừa chiếu tuần trước và Lucifer ss2 chiếu tuần này (bạn biết bạn rất tham lam 囧rz).

Trước hết, bạn Joel có ba từ tiếng Anh dành tặng cho chế Dư, chế Linh và fan não tàn: PLASTIC cho chế Dư, LOW cho chế Linh và CHEAP cho fan não tàn. Tại sao lại là ba từ này thì bạn Joel sẽ giải thích bên dưới.

Thứ nhất, từ plastic thuộc về chế Dư. Fan của chế khen chế đẹp, đó là điều hiển nhiên. Một số thanh niên không phải fan chế cũng khen chế đẹp, điều này cũng không lạ bởi vì chế đẹp, hơn nữa còn đẹp theo một cách khá “phổ thông”, tức nét đẹp dễ nhìn thấy ở rất nhiều người mẫu, diễn viên nữ và các thẩm mỹ viện cũng thường chỉnh sửa nhan sắc “công nghiệp” cho khách theo tiêu chí này: mắt to, mũi cao và thon, gò má cao, mặt V-line hay còn gọi là cằm nhọn “cắt thủng bê tông”. Tuy nhiên, cái đẹp là một khái niệm rất trừu tượng và người ta cũng có câu “Đẹp xấu ở mắt người nhìn”. Trong con mắt của bạn Joel thì chế Dư có đẹp chứ không phải không, thế nhưng để kịch bản tung hô chế là “Giang hồ đệ nhất mỹ nhân” trên phim và fan chế tung hô chế là “chym rơi dơi chìm, nghiêng thùng thủng chén” thì quả là một cú “nổ” với mức oanh tạc còn hơn B52. So với dàn nữ diễn viên của Tân Biên Thành Lãng Tử – Sài Bích Vân (Thuý Nùng), Vương Nghệ Đồng (Hoa Bạch Phượng), Dương Tịnh Như (Thẩm Tam Nương), Cống Mễ (Đinh Linh Lâm) – thì chế đâu có đẹp xuất sắc vượt trội đâu mà xứng với danh hiệu “Giang hồ đệ nhất mỹ nhân”? Làm quá lên không hà. Chưa tính đến chuyện nét đẹp của chế không “thiện” (lời một người xem nam), tức là trông có vẻ ác ác, khiến người ta nhìn lâu thì cảm thấy có lỗi với hai mắt và nhân sinh quan của mình.


Nếu vẻ đẹp của chế Dư còn nhiều vấn đề bàn cãi thì diễn xuất của chế là một điều rất nhiều người không phải fan não tàn của chế nhận xét là “đơ hơn cây cơ”. Từ plastic bạn Joel dành tặng chế chính vì khả năng diễn xuất của chế. Từ xưa đến nay diễn viên “một màu” đã khiến khán giả “tặng gạch” dữ dội rồi nhưng diễn xuất của chế Dư nó nằm ở một đẳng cấp vượt trội: người ta một màu, chế không thèm màu nào luôn mới ghê. Nhớ có đợt weibo của Tân Biên Thành Lãng Tử tung một loạt screencaps Mã Phương Linh (mà bạn Joel hông có save vì nếu save thì bạn thấy có lỗi với bản thân và Điện thoại-kun lắm). Nhìn qua thì đẹp lắm, quần áo đẹp đồ, kiểu tóc đẹp đồ, photoshop da láng mịn đồ nhưng nhìn kỹ kỹ tý thì bạn phát hiện chùm screencaps đó đem làm trò chơi “Tìm điểm giống nhau” chắc là vui lắm. Ai đời bao nhiêu tấm hình khác nhau chỉ có trang phục, trang sức với background là thay đổi còn vẻ mặt chế là duy nhất. Bạn phục chế lắm ấy, sao chung thủy giữ được một vẻ mặt không đổi từ tập này sang tập khác hay vậy? Chế có bí quyết gì chia sẻ cho bà con với. Ai đời mang tiếng diễn viên mà chẳng dám sống cùng cảm xúc của nhân vật: nhìn chế cười thì không thấy được niềm vui còn nhìn chế khóc thì thấy tội thay cho mấy giọt nước mắt Vhroto bởi vì trong khi chúng cố gắng hoàn thành vai trò của mình – thay cho nước mắt chế – thì cơ mặt chế lại ra sức phủ định công sức của chúng. Chế sợ chế nhăn mặt nhăn mày – cho đúng biểu cảm của một người đang khóc lóc đau khổ – thì chế bị hụt đi một gram nhan sắc của mình hay sao? Còn bao nhiêu cảnh cho chế phô diễn nhan sắc lộng lẫy mà, cớ gì phải keo kiệt biểu cảm thế? Nhìn chế diễn mà bạn Joel cảm thấy hết sức vờ-lờ, bởi diễn như thế thì đoàn làm phim mang quách một em ma-nơ-canh có thể mấp máy miệng, tay chân bằng plastic mềm dẻo chút lên rồi lồng tiếng sau là xong, cần gì tốn tiền cát-sê (chẳng ít) mướn chế Dư, tiết kiệm được bao nhiêu.


Với khả năng như thế, chế đóng một mình thì không sao, chẳng hạn một phim mà chế đóng tất cả vai – nam chính, nữ chính, nam phụ, nữ phụ, người qua đường A, B, C…, thì có lẽ khuyết điểm của chế sẽ không đến mức xốn mắt người xem. Tiếc là bạn diễn của chế, nhất là Zhu (Chu Nhất Long – bạn Joel quen gọi là Zhu), lại diễn quá tốt, quá nhập tâm, thế là chế thành ra trớt quớt. Đơn cử là cảnh tay ba lúc Thuý Nùng chết: một mình chế Dư “cân” cả hai người Zhu và Yun (Sài Bích Vân – Joel cũng quen gọi vậy rồi) có thừa. “Cân” thế nào á? Tức là hai bạn trẻ kia nhập vai thế nào, cảm xúc thế nào, khiến người xem thương tâm thế nào thì chế chỉ cần đưa khuôn mặt plastic của mình vào khung hình là… xong phim liền, mood đang sắp đến đỉnh, chuẩn bị orgasm rồi thì tụt một phát xuống số âm luôn.

(Vài lần bị tụt như vậy chỉ e khán giả liệt âm liệt dương luôn thì khổ~~.)

Bạn Joel tự hỏi có phải chế quen nghe fan tung hường bung lụa rồi nên chẳng thèm để ý trau dồi diễn xuất hay không. Bạn xem Tân Thần Điêu Đại Hiệp (miễn cưỡng xem vì người nhà bật) và thấy Lý Mạc Sầu của chế cũng không khác gì Mã Phương Linh, cũng kiểu trợn mắt há mồm (để cố “diễn” và kết quả là quá cố) đầy liên quan đến diễn biến cảm xúc như thế.


Tiếp theo là chế Linh – Mã Phương Linh. Trong một bài khác, bạn Joel đã nói về chế rồi, đây là LINK. Nếu bạn nào cảm thấy lười không muốn click hoặc không muốn tăng view cho đứa nói xấu ai-đồ mình thì đây là một phần nhỏ nội dung trích ra từ bài đó làm ví dụ:

Còn vụ lợi dụng người khác thì y nguyên tác nhé, chẳng sai tẹo nào. Bạn Joel ngồi xem phim với người nhà, và người nhà buột miệng phán: ”Chuẩn bị kiếm đứa ‘úp sọt’ đây” khi chi tiết chế dính bầu xuất hiện. Thông cảm cho người nhà bạn Joel hay có comment đầy tính dân dã và gần gũi như thế lắm. Và chế chẳng phụ lòng người xem chút nào; quay đi quay lại, chế đã “úp sọt” được ngay Viên công tử ngây thơ ngơ ngáo. Bộ chế tính bắt con nhà người ta phải ngậm đắng nuốt cay nhận nuôi con của chế vô điều kiện à?! May mà còn Boss Hoa khai cmn sáng cho bạn trẻ non nớt kia (nhưng biết bị lừa một vố như vậy mà còn mở miệng ra ”Mình lẽ ra rất vui vẻ” thì bạn Joel cũng đến chịu IQ của Viên công tử. Viên công tử, anh ăn gì để em cúng?).

Nếu bạn hỏi vì sao Joel ghét nhân vật này đến vậy, viết mấy bài “nói xấu” thì bạn Joel nói thẳng: vì biên kịch tâng bốc chế quá đà. Tâng bốc nhân vật cũng có nhiều cách nhưng chẳng may là biên kịch đại nhân lại chọn cách low nhất: vì phục vụ mục đích của mình, biên kịch chẳng ngần ngại chà đạp toàn bộ các nhân vật khác, kể cả nhân vật chính là Phó Hồng Tuyết. Nhân vật nào cũng phải thấy chế đáng thương, phải xả thân bảo vệ chế, vậy mới là “bé ngoan đáng khen” còn “có lỗi” với chế thì đáng bị lăn bàn chông – và sự thật là bạn Tuyết của chúng ta đã bị lăn rồi (vâng, xem đoạn tra tấn ấy mà bạn Joel tưởng mình đang coi torture porn chứ chả phải phim kiếm hiệp *icon packman*). Ức chế hơn, chế Linh nào phải thánh nữ gì đáng để tâng bốc bởi cái nhân cách của chế nó vá chằng vá đụp còn hơn cả tấm áo che thân bang chủ Cái Bang. Chú ý: bạn Joel nói “vá” chứ không phải “rách” nhé, cần phân biệt: “rách” tức là nát bét, không còn gì cứu vãn còn “vá” là có cố gắng cứu nhưng đành bất lực vì như đã nói ở một bài khác, chế Linh không phải xấu 101%, chế có mặt tốt nhưng mặt tốt nó chỉ được vài % so với mặt xấu cho nên dù biên kịch giật gấu vá vai giật mông vá mặt thì cái xấu, cái đáng ghét nó vẫn lồ lộ ra đấy.

Kể sơ sơ những điểm “có vấn đề” trong nhân cách của chế:

  • Tỏ ra yêu thương động vật, thấy nai thấy thỏ đắn đo hết bao lâu mới dám bắn nhưng chẳng ngại ngần làm khách VIP của show “đấu trường La Mã Vạn Mã Đường” có rating 21+ vì nhiều cảnh đầu rơi máu chảy. Chế yêu thương động vật nhỏ là một điều đáng quý nhưng mà con người không phải động vật nhỏ nên nhiều khi chế coi con người chẳng bằng con vật. Chưa hết, chế hẳn là “quen tay dễ đâm” (đâm người riết thành quen đó mà) nên chế xọt một phát “ngọt ngào” xuyên qua xương đùi người chế gào lên là “yêu” trong khi chế hoàn toàn có thể dùng thanh kiếm trong tay để đỡ đao của tên kia. À, nhưng mà đáng đời nó nhỉ, ai bảo dám tổn thương trái t(r)ym mong manh của chế.
  • Mở mồm gọi một người là “chị” nhưng quay lưng thì khinh khi chị mình là kỹ nữ dù biết mười mươi vì sao chị mình trở thành vũ nữ và chỉ bán nghệ chứ không bán thân. Bạn Joel có cảm giác chế Linh chẳng cần chị em quái gì với Thúy Nùng đâu, chẳng qua khi còn bé thì chế cần một món đồ chơi còn khi lớn lên thì cần một kẻ xuất thân hèn kém hơn mình, số phận hẩm hiu hơn mình để cái tôi to bằng trời của chế được nâng niu, ve vuốt mà thôi.

(còn chưa nói đến việc hành Thúy Nùng một trận suýt chết nhưng sau đó chỉ xin lỗi một câu nhạt nhách rồi thôi)

  • “Úp sọt” các thanh niên từ trai tân chưa vợ đến trai góa vợ, và phải trai giàu sụ và khăng khăng quỳ dưới váy chế mới “xứng đáng” để chế “úp sọt” (có khi các anh giai ấy còn phải cám ơn chế vì “vinh hạnh” này ấy chứ *icon packman*).
  • Tiểu thư quyền quý gì mà động phát là cởi, động phát là vồ, còn đâu câu “nam nữ thụ thụ bất thân”. Không lẽ hồi nhỏ lão sư của chế dạy nhầm thành “nam nữ cọ cọ mất thân”?! Lão sư gì mà vừa không có kiến thức vừa không có tâm, làm cho chế ngày nay áp dụng vào thực tiễn thế là cứ bị thiên hạ slut-shame hoài, chế tìm ổng bắt đền đi nha. Slut-shame là việc bạn Joel kỵ nhất, không muốn làm nhất, vậy mà chế Linh hết lần này đến lần khác cứ mớm lý do cho bạn slut-shame chế. Người đâu mà tánh kỳ~~.
  • Họ “Đổ” tên “Thừa” chính là chế: có thai được mấy tháng mà chạy nhảy, múa kiếm như đúng rồi; ai đời kiếm pháp Đinh gia nhà người ta luyện mười mấy năm, chế “chạy đua thành tích” quá nên mấy ngày là nhảy vào được rồi; đến khi xảy ra chuyện thì bưng một trời trách nhiệm đè xuống đầu bạn Tuyết làm bạn ấy bẹp dí như cái bánh tráng. Công phu này không phải dạng vừa đâu. *icon packman*

Cho nên đừng hỏi vì sao bạn Joel bitch mãi vụ tâng bốc chế, hết bài này đến bài khác đều lôi vụ này ra như bò gặm cỏ. Bạn tưởng tượng thử một phiên bản Thần Điêu Đại Hiệp nhưng nâng Quách Phù lên thành main love interest của Dương Quá và hạ bệ cô Long, đồng thời tâng bốc Quách Phù hết lời, lúc đó bạn có muốn hóa berserker không, có muốn chửi thề bằng nhiều thứ tiếng không? Chưa kể chế Linh mà được như Quách Phù thì con dân nguyên tác như bạn Joel đã chẳng đau bụng từ lúc phim chiếu đến lúc phim hết. Ít ra Quách Phù còn một người cha gương mẫu là Quách Tĩnh để răn đe em ấy chứ chế Linh thì… Câu “cha nào con nấy” áp dụng vào hai cha con này là đúng nhất.

Chế Linh low từ cách hành xử suốt chiều dài 50 tập phim, đến cái chết của chế cũng low nốt. Trong khi các fan chế Linh nức nở vì chế tèo em ở tập cuối (và chắc chắn là rủa xả biên kịch từ bữa đó đến giờ) thì bạn Joel thiếu điều mở party ăn mừng ba ngày ba đêm. Cuối cùng thì trong nồi lẩu tả phí lù tôm cá thì ít mà sạn thì không đếm nổi này bạn cũng còn nhặt nhạnh được một điều cứu vãn tấm lòng fan nguyên tác đã bị vô số nhát đao, kiếm của biên kịch cứa đến tan nát. Bạn từng tự nhủ, nếu biên kịch-dono để chế và Tuyết nhà bạn bên nhau trọn đời, dắt tay nhau đi khắp thế gian thì bạn nhất quyết làm búp bê voodoo trù ẻo biên kịch; rất may, cuối cùng biên kịch đã nhận ra chân lý, vứt bỏ đồ đao, quay đầu là bờ để bạn Joel không phải làm chuyện thất đức kia.


Bình sinh trong lịch sử xem phim kiếm hiệp của mình bạn Joel mới gặp một cái chết………nhảm nhí, vô duyên, ngu ngốc nhưng lại tràn trề tính giải trí như thế. Thường thì trong phim võ hiệp, cái chết của nhân vật chính sẽ quanh quẩn ở vài lý do: bị boss giết/đồng quy vu tận với boss, đỡ đòn cho người yêu/gia đình/bạn bè, tự sát, hi sinh mạng mình vì đại cục… Vậy vì sao chế Linh – được xem là một trong những nhân vật chính – chết? Tự sát? No—được vậy anti-fan đã ăn mừng. Đỡ đòn giùm người yêu? No—đó là Thuý Nùng. Đồng quy vu tận với boss? No—đó là Lộ Tiểu Giai. Bị phe hero giết vì là villain? No—đó là Boss Hoa. Hy sinh vì đại cục? No—đó là Hoa Bạch Phượng. Thế rốt cục chế vì cái gì mà chết? Xin thưa, chết đuối dưới hồ do đá kẹp trong khi cố sức lấy Sinh Tử Kinh. Một cái chết nhảm nhí, ngu ngốc và chẳng chứng minh được điều gì ngoài việc chế quá tham: người chết vì tiền, chim chết vì mồi, riêng chế chết vì một cái máy chiếu 3D. Ban đầu, khi được spoil kết phim, bạn Joel dù rất buồn…….cười nhưng vẫn mang tâm trạng bán tín bán nghi, bèn lật đật đi download tập cuối và rất đáng mừng, kết cục của chế Linh hoàn toàn là sự thật. Bạn Joel tự hỏi biên kịch đại nhân bỏ công bỏ sức chà đạp các nhân vật khác để boost chế làm gì khi cũng chính các vị ấy biến cái chết của chế – vốn phải lấy nhiều nước mắt người xem – thành trò cười to bự thế kia? Hay phải chăng bạn Joel ngu muội không hiểu được thâm ý của biên kịch – rằng tình yêu chân chính, khắc cốt ghi tâm, nguyện vì người tình không tiếc mạng sống là tình yêu chế Linh dành cho Sinh Tử Kinh chứ Tuyết khờ, ngốc nghếch nhà bạn tuổi gì mà đòi so với “soái ca” bá đạo vạn nhân mê? Chỉ có Sinh Tử Kinh mới xứng ở bên chế trọn đời trọn kiếp chứ Tuyết thì thôi đi, ráng ngồi câu cá bên bờ hồ chờ bạn Tiêu 11 đến rước đi hàn gắn con tym tan vỡ nha. v(^_^v)♪

(Tiếc là “soái ca” Sinh Tử Kinh đã chọn ngã vào vòng tay của Đại Boss Đá Tảng dưới đáy hồ chứ chẳng muốn về với chế. Đắng lòng cho chế Linh, từ nữ chánh ngôn tình vụt biến thành bánh bèo đam mỹ trong vòng một nốt nhạc ~~.)


Chế tha cho Tuyết nhà em, dìm nó trong nồi máu cún kiếp này chưa đủ sao mà còn muốn kiếp sau tiếp tục?


Đây là “soái ca” Jason Vorhee (Friday 13th)
Có một sự giống nhẹ. Vái thần linh để chế ở yên dưới đó, đừng như Jason Vorhee trèo lên bờ gây họa. σ^_^;


Nếu chế Dư phá phim 1 vì khuôn mặt và biểu cảm plastic của chế, chế Linh phá phim 10 vì nhân cách low của chế (và sự tung hê quá đà của biên kịch) thì mức độ phá phim của fan não tàn hai chế là dương vô cực. Từ Trung sang Việt, fan não tàn có một điểm chung là não…rất tàn nhưng tay chân thì vô cùng nhanh nhạy, hăng hái quấy cho cái nồi máu cún càng lúc càng đặc. Thay vì xem phim nghiêm túc, quan tâm đến diễn biến phim, số phận nhân vật, khả năng của diễn viên thì dường như điều duy nhất các chế quan tâm là cp. Xem phim và ship cp chẳng có gì sai nhưng biến sự ship cp thành tiêu chí chính để thưởng thức, đánh giá phim thì nguy hiểm quá. Tân Biên Thành Lãng Tử là phim chuyển thể từ tiểu thuyết kiếm hiệp, mà với kiếm hiệp thì tình cảm chỉ là một phần thôi, chưa bao giờ nó được đẩy lên thành trung tâm của vũ trụ cả. Hơn nữa, đây còn là tác phẩm của Cổ Long – nơi mà tình cảm nam nữ chỉ là thứ yếu so với các mối quan hệ khác như tình huynh đệ, bằng hữu, đối thủ hay thậm chí là địch nhân. Các chế thích xem tình cảm nam nữ thì xem ngôn tình đi, phim không thiếu, diễn viên lung linh, ướt át mùi mẫn có thừa, cớ gì phải dấn thân sang kiếm hiệp rồi dùng cách đánh giá ngôn tình để hạ thấp kiếm hiệp? Bạn Joel dùng từ “hạ thấp” vì cơ bản ngôn tình tuổi gì mà so với kiếm hiệp. Ầy, fan ngôn tình khoan chửi bạn Joel đã; chừng nào ngôn tình được công nhận là một dòng văn học chính thức, được giới chuyên môn phê bình và thời gian chứng minh nó không phải trào lưu nhất thời thì lúc đó mình nói chuyện (hay cãi) tiếp, OK?

Chưa hết, các chế còn tỏ ra đặc biệt nguy hiểm khi la liếm khắp nơi, lấy thịt chèn người. Khi cp các chế ship gặp sóng gió trên phim thì ôi thôi ngoài đời cũng nổi bão cấp 12. Từ Trung sang Việt, từ weibo đến Facebook và các trang xem phim online, đâu đâu cũng thấy dấu răng các chế xâu xé mà đối tượng bị rủa xả bằng đủ thứ từ ngữ tục tĩu không ai khoác ngoài bạn nhân vật chính đáng thương cùng nhân vật vốn là tình yêu cháy bỏng của bạn ấy trong nguyên tác. Đỉnh điểm là các chế kéo cả lên weibo cá nhân của diễn viên để “ăn vạ” dùm “thánh lữ” Linh nhà các chế khiến nhà người ta ngập trong mớ chất thải tiêu hoá từ khả năng thưởng thức phim cheap của các chế. Chẳng ai đủ hơi sức chạy theo cấm các chế anti nhưng anti thì cũng có văn hoá, có trí tuệ cho người ta nhờ cái, chứ kiểu anti này nó “rẻ tiền” quá thể. Các chế cứ tung hê như vậy người qua đường nhìn vào người ta lại chẳng ghét lây qua ai-đồ của các chế thì oan ức lắm.

Những tưởng phim hết, cp đã tan thì trời yên biển lặng nhưng không. Nhân dịp Tân Tiêu Thập Nhất Lang đang lên sóng, các chế (đây là nói riêng các chế Việt) lại được dịp chạy qua bên này thể hiện độ cao của IQ và độ dẻo dai của răng: chê phim, chê nhân vật, dìm hàng lão Khoan, dè bỉu Can Đình Đình… chẳng để làm gì ngoài quảng cáo ai-đồ các chế đẹp, diễn hay (?) và cp của ai-đồ thắm thiết động lòng người (?). Mà nếu như ai-đồ các chế cũng góp mặt trong Tân Tiêu Thập Nhất Lang thì người ta còn thấy được chút lan quyên, đằng này…

(Xin đính chính là bạn Zhu chưa bao giờ có nhiều fan và fan bạn ấy tự biết mình thân cô thế cô nên chẳng đủ sức đi gây thị phi với người ta – đông và nguy hiểm mới dám gây war chứ yếu thì đâu dám ra gió ha σ(^_^;)).


Trước khi kết bài, bạn Joel tặng chữ cheap cho fan não tàn của chế Dư/chế Linh vì một lý do nữa: các fan sống không thành thật gì cả; thích chế Dư/chế Linh bởi thấy chế đẹp, chế hot thì nói thẳng, dù gì thì yêu thích cái đẹp không phải điều gì đáng chê trách; đằng này các fan phải viện cớ rằng “em thích chế không phải chỉ vì chế đẹp mà còn vì blah blah blah”. Oh please. Sau đây là một số “vết răng” thấy nhan nhản trên phần bình luận ở những nơi có dấu vết la liếm của fan não tàn.

“Chị diễn hay lắm, cảm động lắm.”

Excusez-moi. Chúng ta có đang xem cùng một người không vậy? Diễn xuất của chế Dư, đặc biệt là cảnh đau khổ, khóc lóc, ngoài fan chế ra thì ai dám khen? Đến người qua đường, chẳng anti gì cả mà xem chế diễn còn phải lắc đầu than: “Chị này khóc như sợ mình xấu. / Chị này chắc động đậy được mỗi cái miệng.” Xin lỗi chứ nếu nói về việc lấy nước mắt khán giả thì e rằng một củ hành tây còn làm tốt hơn chế. Không đào tạo bài bản, không tài năng bẩm sinh, không cố gắng trau dồi, không tiến bộ, đóng vai nào cũng chỉ thay đổi kiểu tóc và trang phục thế thì khen được cái gì? Trong truyện bác Cổ có Tiêu Tứ Vô thì chế Dư đáng xưng là “Trương Tứ Vô” lắm.


Vậy mới thấy trình độ thưởng thức của nhiều bạn trẻ nói giảm nói tránh là không được cao cho lắm, còn huỵch toẹt ra là thấp lè tè. Bạn Joel nhảy lò cò giữa fandom phim Mẽo và fandom phim Trung và nói thẳng, trình độ diễn xuất của chế Dư mà để fandom Mẽo coi thì bên đó chửi cho tắt tiếng luôn ấy chứ đừng đùa.

“Chị Linh không bánh bèo nè, mạnh mẽ nè, đáng để học tập nè…”

Ờ, chắc vậy. Không bánh bèo là thích thú xem mã nô giết nhau nè; mạnh mẽ là sỉ nhục, hành hạ chị mình nè, là lừa dối để “úp sọt” hết người này đến người khác để lợi dụng nè. Mạnh mẽ mà như chế thì bạn Joel thà chơi với bánh bèo còn hơn; bởi có lỡ bị bánh bèo đâm thì do bản chất “bánh bèo” nên các bánh bèo chỉ đâm nhè nhẹ thôi, không đến nỗi thủng xương, máu chảy lênh láng rồi sau đó mang tật vĩnh viễn. Còn nữa, các “Mã Nhi” của chế Linh làm ơn làm phước đừng cho rằng hành vi của chế là biểu tượng của nữ quyền, như thế bôi nhọ trí tuệ của nhân loại lắm; người ta mất bao nhiêu năm đấu tranh mới có cái gọi là “nữ quyền”; chế là phản nữ quyền thì có chứ nữ quyền gì.


“Chị ngây thơ trong sáng, chỉ yêu một người, trao thân cho một người.”

Oh please. Ngây thơ trong sáng là ngay tập 3 đã hăng hái cởi trước mặt Diệp Khai, sau đó là nhào vô như muốn ăn tươi nuốt sống Tuyết? Các “Mã Nhi” không thấy nhận xét của mình và hành động của ai-đồ mình nó có gì sai sai à? Còn nữa, sex là hai bên tự nguyện, chẳng ai ép uống chế, các Mã Nhi dùng từ “trao thân” cứ như thể đó là ban phát ân huệ, là thằng bé “được cho” nên phải cảm kích đến nước mắt thành sông ấy? Thần linh ơi, thế kỷ bao nhiêu rồi? Nếu có Mã Nhi nào cho rằng không thể dùng cách nghĩ của người thế kỷ 21 để áp dụng với người thế kỷ 12 thì xin nhìn lại xem hành động của chế Linh có giống hành động của một cô gái – chưa kể đến tiểu thư lá ngọc cành vàng – thời xưa hay không rồi mình thảo luận tiếp nhé. Ngay đến Thuý Nùng, người sống trong chốn phong trần bao nhiêu năm, gặp đủ loại đàn ông, mà còn chưa được “dạn dĩ” như chế Linh nữa là.

Chưa hết, các Mã Nhi một bên ca ngợi chế ngây thơ trong sáng, chỉ yêu một người, một bên cổ vũ chế nạp các anh “cao phú soái” làm đầy hậu cung, thứ lỗi, logic này cao siêu quá bạn Joel người phàm với không tới.

“Chị dám yêu dám hận, hy sinh tất cả cho tình yêu.”

Chế Linh đã hy sinh cái gì? Sex? Xin nhìn đoạn trên. Hay thứ duy nhất chế cho Tuyết là một chén canh có độc, một nhát kiếm xuyên xương, rất nhiều lời độc địa khi thằng bé ở đáy vực tuyệt vọng và một vài giọt nước mắt vô nghĩa (đi kèm vẻ mặt đặc biệt ăn nhập với nước mắt) khi thằng bé máu chảy thịt rơi theo nghĩa đen? Có thể chế có tình cảm với Tuyết đấy, nhưng để gọi nó là tình yêu thâm sâu, khắc cốt ghi tâm như biên kịch cố gắng tô vẽ thì còn xa cả dải ngân hà bởi vì miệng nói yêu nhưng có hiểu được tâm hồn của người yêu đâu cho nên hở chút là ngờ vực, hở chút là chửi rủa, hở chút là đánh nhau đổ máu (là chế đánh Tuyết chứ thằng bé dám đụng đến móng chân chế thì cứ là xác cmn định). Gọi cho chính xác, thứ “tình” của chế với Tuyết là si mê chứ không phải tình yêu thật sự, vì vậy nó hừng hực, nó nhanh chóng, đốt cháy giai đoạn (nhìn-hẹn-hôn-giường) nhưng nó cũng rất hời hợt, mong manh như ve chai thứ cấp, đụng bất cứ thử thách nào cũng vỡ tan tành. Bác Cổ đã viết: “Tình yêu như ánh sao, si mê như ngọn lửa. Si mê hừng hực một lúc rồi tắt còn ánh sao tồn tại vĩnh hằng,” trường hợp của chế Linh chính là như thế. Thứ “tình” ấy mà có được happy ending thì mới là vô lý đùng đùng, là không có thiên lý.


Mặt khác, “tình yêu” giữa chế và Tuyết là một “tình yêu” rất “gắng sức” – nếu không phải biên kịch gồng mình bẻ cong nguyên tác cùng “nắm đầu” các nhân vật khác – Diệp Khai, Lộ Tiểu Giai (?!) nói vào nói ra, Thúy Nùng cắn răng hy sinh tình cảm bản thân, Hoa Bạch Phượng trước khi chết phải góp một tiếng – bắt “tổng động viên” (như đi kháng chiến chống Mỹ) thì đời tám hoánh nó mới xảy ra cho các “Mã Nhi” rải bông ca ngợi.

Dành cho các fan tự huyễn Tuyết đi vào sa mạc (hình ảnh cuối phim) là đi theo chế Linh: please, đó là chút tôn trọng nguyên tác cuối cùng đấy. Nếu thật sự Tuyết muốn chết theo chế thì thằng bé đâm đầu quách xuống hồ rồi, chờ mấy tháng làm quái gì, hơn nữa, nếu chết ở bão cát trong sa mạc thì đâu đoàn tụ với nhau được đâu. Tuyết của bọn này không yếu đuối, dấm dớ thế đâu nhá, nếu có muốn chết cùng chế thì chẳng qua là tình cảm bộc phát nhất thời thôi, ngồi bên hồ tĩnh tâm lại là vượt qua hết. Nhân vật của bác Cổ yêu cuộc sống lắm, không hơi đâu vứt bỏ mạng sống của mình nhảm nhí như thế đâu. Dù sao thì đời còn dài, còn Chu Đình, Yến Nam Phi, Minh Nguyệt Tâm và Công Tử Vũ chờ Tuyết đến chung vui mà.


Chốt: Với mức đầu tư tương đối, dàn diễn viên không tệ (trừ một người), Tân Biên Thành Lãng Tử đáng lẽ là một món quà dành cho các fan bác Cổ; tiếc là nhờ diễn xuất của chế Dư, sự boost chế Linh quá đà từ biên kịch cộng với hành vi của fan não tàn, nó trở thành một trò cười kém vui mà fan nguyên tác sau này chắc chả ai dám lôi ra khoe với người ngoại đạo.

Đành mượn lời bài Rolling in the Deep để thay câu kết: We could have had it al……..

[Vietsub] Thời gian

Tên vid: Thì quang (时光)

Nhân vật: Lâm Phong (Thanh xuân cổ nhạc) do Chu Nhất Long thủ vai

Bài hát: Thời gian – Hứa Nguy

Nguồn: http://www.bilibili.com

Tác giả: 天天阿男

(Nhân tiện, nếu  bạn thích Chu Nhất Long, muốn tìm người cùng trao đổi thì bạn Joel đề cử 1 fanpage: Chu Nhất Long)