[Dịch] Gõ cửa thiên đường (Cherik) (2)

Disclaimer: Nhân vật thuộc quyền sở hữu của những người đã tạo ra họ

Tên gốc: Knocking on Heaven’s Door

Link: https://joel7th.wordpress.com/2019/09/20/cherik-knocking-on-heavens-door/

Thể loại: BL, fanfiction, alternate universe

Fandom: X-Men: First Class (2011), X-Men: Movieverse

Pairing: Cherik – Erik Lehnsherr x Charles Xavier

Rating: Teen và lớn hơn

Nhân vật: Erik Lehnsherr (Magneto), Charles Xavier (Professor X), Raven Darkholme (Mystique), Sebastian Shaw

Tóm tắt:

Ba lần Erik xuất hiện trong căn phòng thuần sắc trắng này, Charles đều ở đó. An ủi cậu, dỗ dành cậu rồi sau đó thúc giục cậu trở về nơi cậu đã xuất phát. Lần thứ tư, Erik quyết định ở lại bên Charles, nhưng Charles đã đi mất. Erik ngồi vào chỗ của anh, chờ anh trở lại.

Và Charles đã trở lại.

——–******——–

Capture

Mãi năm năm sau Erik mới gặp lại Charles. Trong năm năm, rất nhiều chuyện đã xảy ra, những chuyện tồi tệ, khủng khiếp đã khiến Erik mất nhà, mất gia đình và bị buộc chặt trên một tấm kim loại trong khi bị phơi bày dưới ánh sáng mù mắt từ cả tá bóng đèn trong phần lớn thời gian cậu tỉnh táo. Căn phòng nhốt cậu hầu như không có đồ đạc gì, trắng đến khắc nghiệt và rất lạnh lẽo; nếu cậu nghĩ về nó trong những giờ phút nhàn rỗi trì trệ khi tay chân không bị gắn vào thứ máy móc nào đó hay da bị những mũi kim xuyên thấu, cậu sẽ thấy nó không khác nơi Charles sống. Sự tương đồng khiến cậu rùng mình và cuộn người thành quả bóng trên tấm nệm mỏng — cũng trắng nốt. Cậu căm ghét nó làm sao.

Trắng là màu chiếc áo khoác phòng thí nghiệm và khẩu trang phẫu thuật của Sebastian Shaw khi bóng lão bao trùm Erik, lần nữa bị buộc chặt trên bàn khám để chịu đựng bất kỳ ý tưởng đồi trụy nào lão đang nghĩ đến. Tất cả đều nhân danh khoa học, như lão từng an ủi một Erik đang hoảng loạn, những ngôn từ dối trá. Đằng sao cặp kính gọng sừng, mắt lão dường như cũng trắng, thiếu vắng đồng tử hay con ngươi cũng như hết thảy cảm xúc khi chúng chuyên chú quan sát Erik. Chúng chứa đựng cảm xúc làm gì chứ? Lão là nhà khoa học, đã kết hôn với tham vọng khám phá và nằm trước mắt lão không phải một con người mà là một mẫu vật có giá trị. Một con chuột bạch quý giá nhưng có thể hy sinh vì mục đích khoa học. Nhà khoa học không thương cảm cho những con chuột bạch. Bàn tay đeo găng của lão với đến cái khay đặt trên bàn kế bên. Erik nghe thấy kim loại leng keng. Theo bản năng, cậu ngoái đầu lại để nhìn công cụ sắp sửa tiếp xúc với thân thể mình — Shaw không thiếu những thứ đó. Máu cậu đông lại trước cảnh tượng một cái cưa tròn cầm tay, răng cưa loé lên khi bắt sáng, mới tinh và sắc bén.

Hẳn là cậu sắp điên rồi.

Không, cậu điên thật rồi. Cơn đau khiến cậu phát điên, và nó trở nên tệ hại hơn rất nhiều lần bởi vì cậu không thể kêu thét, không thể giãy giụa trong tình trạng bị trói chặt và khoá miệng như hiện tại, và do đó không thể phát tiết dù chỉ một phân tử của khối lượng to lớn đè nén tâm trí cậu. Erik không có tâm trí bằng thép, và nỗi sợ lớn nhất của cậu là một ngày nào đó nó sẽ vỡ vụn trước những đợt công kích không ngừng. Có vẻ điều đó thật sự đang xảy ra, bởi vì chẳng có lý do hợp lý nào giải thích cho việc khuôn mặt đeo khẩu trang của Shaw biến thành khuôn mặt của Charles.

Bóng Charles bao trùm cậu, tương tự như Shaw. Anh đang đeo mặt nạ, một chiếc được vẽ lên bằng nỗi kinh hoàng tột đô. Đôi mắt xanh tối lại như đại dương vào một ngày bão tố. Môi anh run rẩy và anh cắn môi đến bật máu.

“Erik!” Charles hét tên cậu, một việc rất lạ vì trong những lần gặp trước, Erik chưa từng nghe anh lớn tiếng. Luôn nói năng nhẹ nhàng như một quý ông thuộc về thế kỷ trước. “Em nghe thấy anh không? Trời ạ! Trên người em nhiều máu quá!”

Erik thấy mình gật đầu, thậm chí một động tác nhỏ như vậy cũng rất đau. Nước mắt đọng nóng hổi quanh mắt và cậu chẳng quan tâm đến chuyện bẽ mặt trước Charles. Dù sao thì Charles cũng không thật, anh không thể nào là thật được. Chỉ là một mảnh từ thần trí vỡ vụn của cậu còn lại trong khi những mảnh khác đều bị cuốn trôi xuống xoáy nước đau đớn. Cậu để nước mắt tự do chảy. “Đau quá,” cậu nức nở, nhắm nghiền mắt. Phổi thắt lại và ngay đến hô hấp cũng khó nhọc. “Rất đau.”

Cậu cảm thấy nửa người trên được nâng lên và ôm lấy bằng hai cánh tay mạnh khỏe nhìn qua không hề sở hữu sức mạnh chúng có. Đầu cậu tựa vào vai Charles và khuôn mặt cậu chỉ cách cổ anh mấy phân. Mùi hương từ anh vờn trước mũi cậu, một mùi thanh thoát, dễ chịu của những bông hồng thấm đẫm sương. Erik hít một hơi sâu và dường như cơn đau vơi đi một chút.

Ấm, rất ấm. Như được trầm mình trong bồn nước nóng Mama từng đổ đầy cho cậu, trước khi cậu cho rằng tắm là một việc tốn thời gian và cố gắng vệ sinh thân thể càng nhanh càng tốt để có thể ra chơi cùng Mikael và những đứa trẻ khác. Cậu hé một mắt và cảnh tượng nhìn thấy khiến cậu đình chỉ hô hấp trong một giây. Cậu đang tỏa sáng, không, Charles đang tỏa sáng, cổ, vai và ngực, mọi chỗ anh tiếp xúc với Erik. Ánh sáng bao bọc cả hai người, ru cậu vào cảm giác an toàn lâu rồi cậu không cảm thấy. Thời gian như quay ngược và cậu lại là em bé ấp ủ trong vòng tay Mama, được bà nhẹ nhàng đung đưa và hát cho nghe khúc hát ru được mẹ bà truyền lại. Bàn tay cậu bấu lấy áo Charles trong khi cơn đau dần dần xói mòn đến khi những gì còn lại của nó chỉ là tiếng vọng yếu ớt trong đầu, trong tứ chi.

Như thế, ánh sáng tắt đi. Sự tỉnh táo cậu tưởng đã đánh mất giờ được trả về cho thần trí cậu.

Charles buông cậu ra và Erik lập tức nuối tiếc cảm giác tiếp xúc. Đôi chút mê muội, cậu nhìn xuống áo mình và thấy nó không chỉ vấy bẩn mà đã bị nhuộm đỏ. Trong lòng cuộn trào, cậu nghe thấy tim mình đập thình thình vào màng nhĩ. Cậu trộm liếc Charles và không kìm được hít mạnh một hơi bởi vì chiếc áo trắng tinh của Charles lốm đốm những vệt có màu tương tự.

“Em xin lỗi,” Erik lẩm bẩm, mắt nhìn xuống.

“Đừng xin lỗi,” Charles đáp. Cơn bão đã qua, ánh mắt anh lại trong trẻo; tuy nhiên, tàn dư của nó vẫn thấy được trên đôi môi bị cắn và quai hàm căng cứng. “Anh mới là người nên xin lỗi.”

“Em không muốn trở lại.”

Trở lại với khuôn mặt ác độc của Shaw, với những công cụ chọc ngoáy của lão, với thế giới chỉ toàn đau đớn và căn phòng không cửa sổ trống trải.

“Đau lắm. Em không thể tiếp tục được. Em không thể.”

“Anh biết, Erik.” Giọng anh khản đặc còn bàn tay run lên nhè nhẹ nâng cánh tay Erik, chính cánh tay đã gãy trong tai nạn năm năm trước. Anh nhìn dãy số xăm bên trong cánh tay chăm chú đến độ khiến cậu bé cảm thấy bị nỗi nhục nhã gây bỏng. Charles biết ý nghĩa những con số đó, biết chúng là bằng chứng in vào thân thể cho biết người mang tên Erik Lehnsherr đã bị hạ xuống thành một món đồ. Mỗi khi cậu nhìn chúng, dường như chúng sống dậy, cười nhạo cậu, và tất cả những gì cậu muốn là gí ngọn đuốc vào da. Cậu hơi rụt lại nhưng không giằng tay khỏi tay Charles khi những ngón tay mềm mại của anh chạm vào dãy số. “Anh biết chúng đã làm gì em, Erik,” Charles nói, nhìn vào mắt Erik. Một lớp hơi ẩm tráng lên mắt anh. “Anh thấy tất cả khi ngồi ở đây, nhưng anh không làm gì được. Anh xin lỗi em.”

Hai má Erik chưa kịp khô đã lại ướt.

Charles vòng tay ôm lấy thân hình gầy như cây sậy của cậu bé. “Dù rất đau lòng nhưng anh vẫn phải tiễn em trở về qua cánh cửa đó. Anh không thể giữ em ở đây. Em không thể ở đây vì em vẫn còn rất nhiều thời gian ngoài kia. Không ai hay thứ gì có thể cướp mất của em.”

Charles nâng khuôn mặt Erik trong tay và trước cú sốc nhẹ của cậu, anh nhón chân — sự thiếu thốn dinh dưỡng ở trại không cản trở cậu phát triển chiều cao — và hôn lên trán cậu. Môi anh mềm mại, đúng như Erik thỉnh thoảng mơ tưởng. “Em rất mạnh mẽ, Erik,” Charles nói, áp mặt vào ngực áo ướt đầm của cậu. “Mạnh mẽ hơn bất cứ ai anh biết. Em sẽ sống sót qua cơn ác mộng này. Em sẽ sống. Anh chắc chắn như thế. Một ngày nào đó cách hiện tại rất xa, chúng ta sẽ gặp lại nhau.”

Erik gật đầu, được niềm tin ở Charles thuyết phục. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là cậu không thấy mất mát kinh khủng khi Charles buông cậu ra. Anh cầm lấy lòng bàn tay cậu rồi áp lòng bàn tay mình lên. Erik cảm thấy một thứ nhỏ và rắn trên da thịt mình. Khi Charles thu tay, cậu trông thấy thứ đó là một quân cờ vua. Quân vua đen.

“Tạm biệt, Erik.”

Giọng Charles còn vương vấn trong đầu sau khi cậu tỉnh dậy trong khối lập phương trắng toát, không cửa sổ được gọi là phòng cậu. Cậu đã được thay quần áo và thậm chí băng bó. Lệnh của Shaw, không nghi ngờ gì. Dĩ nhiên lão không muốn con chuột bạch ưa thích chết sớm rồi. Cậu nghĩ hẳn mình nên biết ơn vì chưa thiếu đi tay, chân hay ngón tay nào. Mỗi bận cậu tỉnh lại trong căn phòng này, nỗi sợ lại đay nghiến ruột gan cậu với suy nghĩ một bộ phận nào đó đã bị đánh cắp khi cậu bất tỉnh.

Erik cảm thấy thứ gì trong tay. Khi xoè bàn tay, cậu thấy một quân vua đen. Cậu nắm chặt quân cờ đen bóng vào lồng ngực đau nhức và hồi tưởng lời Charles, “Em sẽ sống sót qua cơn ác mộng này. Em sẽ sống.”

Cậu đã sống sót. Cậu đã sống.

Để giết Shaw.

Anh làm được rồi.

Anh đã giết được Shaw.

Mười hai năm. Anh đã dành mười hai năm đuổi theo cái bóng khó nắm bắt của lão khắp thế giới. Cuối cùng, Erik tìm được lão ở chính nơi lão tìm được anh, khi đó bị giằng khỏi vòng tay Mama, giãy giụa vào gào thét muốn bể phổi. Cái nhìn Shaw dành cho anh khi Erik dồn lão vào chân tường, bàn tay siết quanh khí quản của lão như gọng kìm, là thứ rượu mạnh anh tham lam uống lấy. Sao chứ? Chưa từng nghĩ tôi sẽ sống sót qua cuộc thanh trừng ông hạ lệnh xuống cơ sở nghiên cứu khi quân Đồng Minh đến sao? Phải, tôi đã đến rồi đây.

Dưới áo, quân vua đen nóng lên như thể có một hòn than trên ngực anh. Anh tận hưởng cảm giác bỏng rát nó đem lại.

Vẻ mặt méo mó của Shaw biến thành điệu cười điên cuồng và đến lượt Erik ngỡ ngàng. Anh đã quen nhìn thấy nụ cười kiêu ngạo vặn vẹo thành vẻ mặt méo mó vì đau đớn chứ không phải ngược lại. Shaw nắm cổ tay anh và Erik mong đợi một đòn tấn công từ kẻ đã bắt giữ và hành hạ anh. Không hề có. Trong giờ phút này lão trông thật già nua và yếu đuối, không giống mối đe dọa suốt những năm thiếu niên và vài năm đầu thành niên của anh. “Ta đánh giá thấp bản lĩnh của con rồi, con trai ạ,” lão thở khò khè. “Ta đã nghĩ con giống như những đứa con trai khác, yếu ớt, mỏng manh, dễ dàng sụp đổ. Nhưng con là một kẻ sống sót. Một nhà vô địch.”

“Không nhờ ơn ông đâu.”

“Không đâu, con trai, ta biến con thành con ngày hôm nay. Và ta vô cùng tự hào.” Mắt Shaw nheo lại. “Tệ quá, hôm nay cả hai ta đều xuống địa ngục.”

Môi Erik giãn thành một nụ cười. “Tôi không quan tâm” là lời đáp.

Thế giới biến thành màu trắng.

Khi đôi mắt hồi phục, Erik lại thấy mình trong căn phòng trắng. Cảm giác quen thuộc và nhẹ nhõm xoáy trong ngực và máu rần rần trong mạch. Anh mỉm cười. Đối diện anh là lưng ghế bành bằng da thuộc.

“Charles?” Anh gọi, nôn nóng thấy một đầu tóc nâu hạt dẻ được chải chuốt ló ra và đôi mắt xanh ấm áp lấp lánh cùng niềm vui. Đón mừng anh trở lại. Đón mừng anh ở lại. Lần này anh sẽ ở lại. Anh đã trả thù cho gia đình, cho Mama và cho bản thân, anh không còn vương vấn gì với thế giới tồi bại này nữa. Anh rút ngắn khoảng cánh trong vài sải chân, trái tim nảy lên trong khung xương sườn, và—

Cái gì? Hay chính xác hơn là ai?

Erik khựng lại, trái tim chùng xuống. Đây không phải Charles. Charles chắc chắn không phải một người phụ nữ xinh đẹp với những lọn tóc vàng gợn sóng thả xuống bờ vai trắng như sữa, để trần do chiếc đầm trắng suôn cô mặc. Mắt cô cũng có màu xanh dương, nhưng ở chúng không có đặc tính mê hoặc thuộc về riêng Charles. Erik sững sờ, không phải vì vẻ ngoài của cô gái, dù anh thừa nhận cô vô cùng ưa nhìn, mà bởi sự thật hiển nhiên rằng cô đang ngồi ở vị trí của Charles còn Charles thì không thấy đâu.

“Chắc cậu là Erik?”

“Charles đâu rồi?”

Họ đồng thời lên tiếng.

“Vậy là đủ trả lời câu hỏi của tôi rồi,” cô gái nói, ánh mắt tập trung vào Erik, khuôn mặt như búp bê khó dò. “Tôi gọi là Raven, em gái Charles.”

Erik chớp mắt. “Nhưng Charles chưa từng—”

Anh tự ngắt lời. Anh mới gặp Charles ba lần, cả ba đều trong những tình huống đặc biệt. Cũng dễ hiểu thôi nếu Erik không biết gì về người thanh niên dịu dàng ấy trừ việc anh rất ham đọc và anh chơi cờ vua.

Anh không bỏ qua bộ cờ vua trên bàn trước mặt Raven. Anh từng thấy Charles chơi một mình trên bàn cờ đó.

“Tôi không biết Charles có em gái,” Erik sửa lại.

“Đó là do anh ấy và tôi không thể ở cùng một nơi quá lâu. Charles từng gác cổng này còn tôi gác một cổng khác.”

“Cô nói ‘từng’. Chuyện gì đã xảy ra với Charles? Anh ấy đâu?”

Raven đang đeo một chiếc mặt nạ an tĩnh. Hoàn hảo và được chế tác tỉ mỉ nhưng vẫn là một chiếc mặt nạ. Erik đã học được cách phát hiện mặt nạ khi nhìn thấy một chiếc. Mục đích của mặt nạ dẫu sao vẫn là che giấu cảm xúc của người đeo. Anh thấy được mạng nhện gồm những vết nứt li ti trên mặt nạ của cô và cảm xúc bên dưới bắt đầu rỉ qua chúng. Cô cắn đôi môi đỏ thẫm, một thói quen cô chia sẻ cùng anh trai. Đôi mắt cô long lanh còn vành mắt đỏ lên. Cố gắng kìm nước mắt, Erik biết quá rõ. “Giờ anh ấy đang ở thế giới của cậu. Chuyển thế thành một người phàm để sống và khổ sở như mọi người phàm khác.”

Trái tim Erik lọt qua xương sườn và rơi xuống một vũng băng. Mặt đất dưới gót chân anh chấn động như thể một cái hố có thể mở ra bên dưới anh bất cứ lúc nào, và anh sẽ rơi vào vô tận.

Nếu Raven thấy sắc mặt anh chuyển sang trắng bệch, cô không bình luận gì mà nói tiếp, “Giảm bớt đau đớn cho cậu là một chuyện. Họ có thể dung thứ chuyện anh ấy nghịch ngợm chút đỉnh với một người phàm — dù sao anh ấy cũng là cục cưng của họ — chỉ cần không ảnh hưởng gì đến thế giới của người phàm. Nhưng họ không thể ngó lơ khi anh ấy can thiệp vào tuổi thọ của một người.” Giọng điệu Raven trở nên bén nhọn và cô nhìn thẳng vào mắt anh, màu xanh trong mắt là cơn bão câm lặng. “Cậu biết vậy nghĩa là gì không, Erik?”

Một cách vô thức anh siết chặt quân cờ trong lòng bàn tay. Anh có chút khái niệm mơ hồ về hướng cô đang nhắm đến và anh sợ phải nghe nó.

“Lẽ ra không ai sống sót khỏi vụ nổ Shaw hạ lệnh xuống cơ sở nghiên cứu của lão. Charles đã nhúng tay vào diễn biến của sự kiện và họ phạt anh ấy vì hành vi sai trái anh ấy phạm phải.”

Erik gật đầu, thấu hiểu. Nếu tin vào Chúa, anh đã cho rằng việc bản thân là người duy nhất sống sót là một kỳ tích. Nhưng anh không tin, và bằng cách nào đó, anh luôn biết việc mình được bảo vệ dưới một tấm kim loại, việc mình có thể bò ra khỏi đống đổ nát, việc cái lạnh buốt mùa đông cùng hàng tá vết cắt không giết chết mình, tất cả đều là Charles giúp anh. “Anh ấy nói tôi sẽ sống lâu. Không thể tin được anh ấy lại dối gạt tôi.”

Ánh nhìn của Raven dịu đi trước giọng nói run rẩy phản bội lời buộc tội anh vừa thốt. “Anh ấy không gạt cậu,” cô nói. “Cậu sẽ sống thật lâu. Nếu Charles có mặt ở đây, anh ấy sẽ nói sự can thiệp của mình chẳng qua chỉ là Vận Mệnh ra tay mà thôi.”

“Vậy tôi chỉ cần bước qua cánh cửa đó,” anh nói, ra dấu mơ hồ về hướng cánh cửa trắng dường như hoà tan vào bức tường, “và sống cuộc đời hạnh phúc, đủ đầy.”

“Đó là điêu Charles muốn cậu thực hiện. Có lẽ giờ cậu đã nhận ra nơi này không dành cho người sống.”

“Nhiều năm qua tôi đã săn lùng những kẻ sát hại gia đình tôi. Hôm nay tôi đã giết kẻ cuối cùng. Tôi đã bỏ lại tất cả trước khi đến đây. Tôi hoàn toàn không có ý định trở lại, nhất là sau khi biết Charles đã làm gì cho tôi.”

“Có một lựa chọn khác,” Raven nói, đôi chân đang vắt chéo thả ra và cô đứng lên. “Tôi sẽ không vòng vo: một là cậu trở về thế giới của mình, hai là cậu có thể ngồi vào chiếc ghế này và thay Charles làm người gác cổng. Họ yêu cầu một người thế chỗ. Tôi phải gác cổng của mình và tôi không thể ở hai nơi cùng lúc.”

Tim anh đập nhanh hơn khi anh ngẫm nghĩ lời Raven nói. “Mọi con người đều phải qua cổng này phải không?”

“Phải,” Raven đáp, ánh mắt dịch chuyển về khoảng trống bên cạnh. Ở đó có một thứ cô nhìn thấy nhưng anh thì không. “Họ phải đi qua cổng để đến thế giới bên kia. Không có ngoại lệ.”

“Tôi sẽ thế chỗ Charles,” Erik nói, nắm chặt tay. Như cảm nhận được quyết tâm từ anh, quân cờ ấm lên.

Raven chăm chú quan sát anh, cả người bất động. Một cái nhìn kéo dài, im lặng và không hề chớp mắt khiến anh hơi chợn dù hiện tại hầu như không thứ gì có thể cho anh cảm giác đó. Anh chịu đựng cái nhìn của cô bằng sự kiên nhẫn được rèn luyện. Khi cô cử động trở lại, Raven nhè nhẹ lắc đầu, một nụ cười nuối tiếc phớt qua những đường nét tinh tế trên khuôn mặt. “Khi chúng tôi gặp lại, và chắc chắn khi đó cách bây giờ rất lâu, Charles sẽ không thôi cằn nhằn tôi đâu. Anh ấy biết cậu sẽ chọn như thế nào và tôi có nhiệm vụ thuyết phục cậu đừng thế chỗ anh ấy.”

“Tôi sẽ bảo anh ấy rằng cô đã cố hết sức, nhưng than ôi.”

Từ lúc anh nhìn thấy Raven đến giờ, đây là lần đầu đôi mắt cô lấp lánh vì vui vẻ thay vì hơi ẩm. “Tôi nghĩ mình thích cậu rồi đấy, Erik. Giờ tôi đã hiểu vì sao anh ấy chấp nhất với cậu như vậy.”

Erik cười tủm tỉm. “Cô sẽ dạy tôi cách mọi thứ vận hành ở đây chứ, vì cô giống như tiền bối của tôi vậy mà?”

Raven phát ra một tiếng mũi giễu cợt. Cô bước đến, đôi giày cao gót phát ra tiếng lích kích trên sàn, và vỗ nhẹ vào vai Erik. “Cần gì phải dạy. Cậu sẽ nhanh chóng tự mình hiểu ra vấn đề thôi.”

“Về cơ bản thì tôi chỉ cần ngồi đây giết thời gian đến khi ai đó tới?”

“Về cơ bản là vậy,” Raven đáp. “Và gửi trả người đó về thế giới con người nếu chưa tới hạn. Những trường hợp như vậy rất hiếm nhưng không phải không có.”

Nháy mắt thay lời tạm biệt, Raven mờ dần rồi biến mất.

Erik ngồi xuống ghế bành và nghiên cứu ván cờ vua. Tất cả các quân đều được xếp gọn gàng và hiện diện, trừ một: quân vua đen. Anh lấy quân cờ bị thiếu đó từ dây chuyền quanh cổ rồi đặt nó vào chỗ. Nó hoà nhập ngay với đồng bạn.

“Cũng nên mài giũa kỹ năng của em trong khi chờ anh, Charles ạ,” anh lẩm bẩm.

Còn tiếp


Thật ra khi viết fic này, bạn Joel đã định lười biếng và xấu xa và để nó kết thúc ở đây luôn *icon cá mập đớp sóng*. Nhưng một hồi nghĩ lại thì không nỡ nên nó còn một phần epilogue nữa nhé.

[Rant] Burn Your Kingdom Down (Cherik)

Warnings: Ngôn ngữ không đứng đắn; spoilers nhiều vô kể; bài viết rất thiếu bố cục vì đơn giản đây là bạn rant về cảm nhận của mình sau khi đọc xong fic mà thôi

Tên: Burn Your Kingdom Down (tạm dịch là Thiêu Rụi Vương Quốc của Ngươi)

Tác giả: spicedpiano

Link: https://archiveofourown.org/works/685966/chapters/1259079

Thể loại: slash fanfiction, alternate universe, supernatural, historical

Độ dài: 5 chương/66,819 từ

Ngôn ngữ: tiếng Anh

Fandom: X-Men: First Class (2011) / FandomX-Men (Movies) / X-Men – All Media Types

Pairing: Cherik – Erik Lehnsherr x Charles Xavier

Rating: M (dành cho người trưởng thành – mature)

Tóm tắt:

Erik’s people were brutally massacred when the Crusaders took Jerusalem. The sole survivor, Erik fled to northern Europe, only then to be captured as a thrall by Viking raiders. Since that day he has fought his way up to leading a group of Vikings on an invasion of the Christian mainland, killing every Crusader he can find. But when he captures a thrall of his own, a young witch who gives his name only as Charles, he discovers that there is a darker magic than his at work – and the fate of the known world may rest in his hands.

Dân tộc của Erik bị tàn sát dã man khi quân Thập tự chinh chiếm Jerusalem. Là người duy nhất sống sót, Erik chạy đến Bắc Âu rồi bị người Viking bắt làm nô lệ. Từ ngày đó Erik đã phấn đấu và trở thành thủ lĩnh một nhóm người Viking quay lại chinh phục lục địa của Thiên Chúa giáo, giết bất cứ quân Thập tự chinh nào anh gặp được. Khi anh bắt được một nô lệ cho riêng mình, một phù thủy trẻ chỉ cho biết tên là Charles, anh phát hiện trên đời còn có loại phép thuật đen tối hơn phép thuật của mình – và số phận cả thể giới có thể nằm gọn trong tay anh.

Cảnh báo: bạo lực, máu me, rough sex, interspecies sex, dub-con

*Ghi chú: tuy là fanfiction nhưng có thể xem đây là một câu chuyện hoàn toàn độc lập.

—-

Cũng lâu rồi bạn chưa viết bài cảm nhận nào cho những fic đã đọc – và đây cũng không phải bài cảm nhận mà là rant, tức tán nhảm, như trên đã nói, phần vì bạn bị cuốn vào fic dịch cũng như fic tự viết, phần vì lâu rồi chưa gặp fic nào cho bạn thôi thúc phải rant một chút không thì sẽ mang cảm giác bứt rứt trong một khoảng thời gian không ngắn không dài (hoặc đến khi gặp fic khác khiến bạn bứt rứt kiểu khác). Ấy, đừng hiểu nhầm là bấy lâu nay bạn không đọc được fic hay, ngược lại là đằng khác, nhất là với fandom có tuổi đời cộng với độ phổ biến không nhỏ như Cherik thì fic hay có thể gọi là đọc không hết nổi. Nhưng (lại nhưng), bạn không có nhiều thời gian để ‘gặm’ thật nhiều fic – số fic mà bạn đọc chỉ là phần nổi của tảng băng chìm mang tên Cherik mà thôi, thêm vào đó còn mắc chứng ‘phàm ăn’ – đọc chưa hết fic này đã mở fic khác vì thấy hấp dẫn, kết quả là máy thường trực gần chục tab *icon pacman*, nên tính ra thì lâu lâu bạn mới đọc xong một fic. Thôi thì xong fic nào hay fic nấy, tranh thủ ghi ra vài dòng cảm nhận trong lúc cảm xúc còn nóng hổi để sau này còn có cái nhìn lại, nhỉ?

Có ai thấy mệt với sự lảm nhảm lòng vòng của bạn Joel không? Thôi thì vào vấn đề chính nhé :p.

Bạn Joel không mấy hứng thú với fic lấy bối cảnh lịch sử (fic bối cảnh cổ nhưng hư cấu thì OK), nguyên nhân vì bạn học môn này không tốt lắm và tất nhiên không rành rẽ nhiều sự kiện lịch sử thế giới, đồng thời bạn cho rằng fic lấy bối cảnh lịch sử thì cầm chắc 90% là nặng nề và u ám còn bạn có nhu cầu né gấp những gì nặng nề và u ám (trái tym mong manh yếu đuối yêu hường ghét phũ). Nói thế nhưng không ít lần bạn Joel đi làm những gì mình từng nói không làm (dính đến phim, truyện thì nhiều trường hợp như thế lắm *icon pacman*), và lần này là một ví dụ: bất kể tag historical tác giả thông báo từ đầu, bạn vẫn nhắm mắt đưa chân. Được rồi, bạn thừa nhận là mình bị summary hấp dẫn, bạn hay thích thể loại chiến binh-nô lệ mà, không chỉ dynamic giữa hai nhân vật khá kích thích mà còn có nhiều tình huống khá… e hèm (xin không tiện nêu ra). Thật may là tuy fic sử dụng kha khá chi tiết lịch sử nhưng chưa đến mức làm bạn Joel ù ù cạc cạc và chạy đi cầu cứu Google-sempai bạn của mọi nhà, thêm nữa là được tác giả giải thích trong note nên việc nắm bắt câu chuyện gần như không gặp vấn đề. Một điểm cộng lớn cho fic.

Một điểm bạn rất thích ở Burn Your Kingdom Down (BYKD) là cách tác giả xây dựng tính cách của Erik và Charles. Truyện được kể qua góc nhìn của Erik, nhờ đó người đọc được tường tận mọi suy nghĩ, cảm nhận, mâu thuẫn, đấu tranh nội tâm trong lòng Erik. Bạn tưởng tượng một độc giả chưa xem X-Men, chưa biết Erik Lehnsherr là nhân vật thế nào, khi đọc BYKD sẽ có cảm nhận gì về Erik của fic (do fic thể loại AU mà). Có lẽ là không thích ngay từ những dòng đầu tiên. Giống như phim, Erik không phải thỏ-con-vui-vẻ – not a happy bunny (một tag gần như gắn liền với Erik trên AO3), Erik đầy giận dữ và hận thù và cách Erik đối xử với Charles ban đầu có thể khiến nhiều bạn đọc bị ‘dội’. Nhưng Erik hành xử như vậy cũng hợp lý thôi; sao ta có thể trông đợi một người chứng kiến đồng bào của mình bị tàn sát khi chỉ 14 tuổi rồi sau đó trở thành nô lệ và ngoi lên thành chiến binh cho chính các chủ nô có tính cách tươi sáng như thái dương và cư xử hoà nhã, thân thiện, dịu dàng cho được, nhất là ban đầu Charles có không ít lời nói và hành vi vô cùng đáng ngờ? Tuy có thể không thích Erik ngay nhưng độc giả có thể lý giải được – và phần nào đồng tình – những hành động của Erik, và càng về sau, không ít thì nhiều, thiện cảm với Erik chắc chắn tăng lên. Erik là một linh hồn bị giày vò, bởi khao khát trả thù, bởi nỗi cô đơn khi sống giữa những người không cùng chủng tộc, không cùng tín ngưỡng và luôn ghi nhớ thân phận nô lệ của mình, bởi những sang chấn tâm lý khi chứng kiến người thân, đồng bào bị thiêu sống, và bởi survivor guilt – cảm giác tội lỗi khi bản thân là người duy nhất sống sót trong khi tất cả mọi người xung quanh đều chết. Tác giả đã thể hiện rất tốt điểm này qua những chi tiết từ lớn đến nhỏ xuyên suốt fic: qua cách Erik giữ lại một món đồ của mỗi kẻ Thập tự chinh mình giết; qua việc Erik luôn thức dậy trước bình minh và tưởng tượng mình là người duy nhất còn lại trên thế giới rộng lớn; qua những cơn ác mộng giày vò Erik cả khi ngủ lẫn khi thức; qua cách Erik thường ôm chặt Charles khi ngủ và hoảng hốt khi thức dậy và không thấy Charles bên cạnh; và qua việc Erik vốn bài xích bị người khác đụng chạm đến tâm trí của mình nhưng cuối cùng lại đồng ý để Charles giúp không chế những cơn ác mộng. Chi tiết được nêu ra cuối này nếu không được xử lý tốt rất dễ biến thành OOC nhưng thật may, cách tác giả dẫn dắt mạch truyện và các tình tiết khác đi đến nó không chỉ mượt mà, hợp lý mà còn thể hiện lòng tin cũng như tình cảm Erik dành cho Charles đã vượt rất xa điểm khởi đầu khi cả hai vừa gặp gỡ.

Charles của BYKD vừa giống vừa khác Charles nguyên bản của phim cũng như Charles thường được thể hiện ở nhiều fic Cherik khác. Giống ở chỗ Charles vẫn mang vẻ ngoài tạo ấn tượng rằng cậu ta có xuất thân quyền quý, giàu có, chưa từng phải lao động nặng nhọc ngày nào; ở chỗ Charles rất ham thích sách vở và kiến thức; ở cách nói năng nhỏ nhẹ, lịch sự nhưng tràn đầy tự tin và luôn ẩn chứa kiêu ngạo. Tuy nhiên, Charles trong fic khác Charles trong phim ở điểm cơ bản: nếu Charles trong phim hướng tới hoà bình, ghét bạo lực, đổ máu thì Charles trong fic tỏ ra hưng phấn cực độ với bạo lực và có phần nào khát máu – cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen; nếu Charles trong phim luôn khuyên can Erik đừng giết Shaw để trả thù thì Charles trong fic không những không ngăn cản mà còn ra sức động viên Erik giết chóc, đến mức trong trận chiến cuối, Charles còn biến Erik thành Berserker – Cuồng chiến sĩ chỉ có một mục tiêu là đồ sát quân địch. Đọc đến đây bạn nghĩ, hử, Charles OOC quá chăng? Nhận xét này không sai nhưng xét trong bối cảnh của fic và thân phận tác giả thiết lập cho Charles thì đây là sự OOC hoàn toàn hợp lý. Bạn sẽ không nêu rõ Charles thật ra là ai, hay là gì, vì đó là một plot twist bạn đọc có lẽ sẽ muốn tự mình khám phá nếu có hứng thú đọc BYKD; bạn chỉ spoil chút ít rằng Charles không cùng giống loài với Erik và điều này dẫn đến một màn smut mặn mà nhất trong lịch sử đọc smut của bạn (con mắt kèm nhèm của bạn trẻ Joel nhìn nhầm interspecies sex thành interspecies romance và kết quả là hơi ‘dội’, chỉ ‘hơi’ thôi – bạn nhận ra khả năng chịu đựng với OTP của mình cũng không đến nỗi *icon pacman*). Ở đây, cách tác giả lồng ghép thần thoại – cụ thể là thần thoại Bắc Âu – vào fic để xây dựng tính cách của Charles cũng như các chi tiết xoay quanh nhân vật này là một hướng viết rất mới mẻ và vô cùng thú vị. Số fic viết Dark!Charles không nhiều (trong những fic bạn đã đọc) và viết Dark!Charles thành công càng ít tợn, và bạn Joel có thể khẳng định BYKD là một trong số rất ít đó.

Mối quan hệ giữa Erik và Charles trong BYKD chắc chắn không mang hương vị vanilla, trái lại nó có phần unhealthy và mang màu sắc cưỡng ép. Fic không có chi tiết rape (tác giả ‘mặn’ nhưng chưa ‘mặn’ đến mức đó) nhưng dub-con (dubious consent) thì không thiếu và có thể khiến một số bạn quen ngọt ngào, lãng mạn cảm thấy bài xích. Quan hệ giữa Erik và Charles khởi đầu bằng quan hệ chủ-nô lệ và tất nhiên, lần đầu hai người chứng minh rating M của fic không xuất phát từ sự tình nguyện của đôi bên, càng không vì kết tinh tình cảm hay bất cứ điều gì lãng mạn tương tự; đó là tổng hợp giữa giải tỏa dục vọng, ham muốn khuất phục đối phương, pha lẫn thách thức và nghi kỵ. Nhưng sự dub-con chưa dừng ở đó. Sau khi Erik biết được Charles là gì dynamic giữa hai người có biến đổi lớn thì sự cưỡng ép lại đến từ phía Charles. Charles trong phim dĩ nhiên sẽ không bao giờ ép buộc người khác nhưng Charled trong BYKD thì khác (và xét theo bản chất của Charles thì điều này có thể hiểu được). Trong mối quan hệ với Charles, Erik gần như không có lựa chọn: khi Charles tặng anh một món vũ khí hay yêu cầu anh nuốt tim một con hươu, Erik không thể từ chối; khi Charles yêu cầu Erik tiến đánh Jerusalem, Erik chỉ có thể đồng ý. Và giả sử như Erik từ chối hết thảy, từ chối cả tình cảm của Charles thì anh cũng không thể rời bỏ Charles và Charles dứt khoát cũng không để Erik thoát khỏi vòng tay mình.

“But when you die,” Charles continues a moment later, “whether it is tomorrow or thirty years from now, that is not the end. I’ve chosen you. We’ll be together, you and I. Forever, the way we were meant to be.”

“Nhưng khi ngươi chết,” một lát sau Charles nói tiếp, “dù là ngày mai hay 30 năm nữa, đó không phải kết thúc. Ta đã chọn ngươi. Chúng ta sẽ ở bên nhau, ngươi và ta. Mãi mãi, như lẽ tự nhiên phải thế.”

Nghe lãng mạn nhưng cũng hơi creepy, đúng không? Thật may là tác giả không đi theo hướng đó, và người đọc, trong đó có bạn Joel tránh được một bầu trời vặn xoắn.

Nói nhiều về những điểm bạn thích rồi, sau cùng là một điểm bạn không hài lòng với BYKD. Đó là đến khúc cuối, tác giả dường như hơi đuối hay hơi mệt, và trận đánh với Shadow King – boss cuối có phần sơ sài và kết thúc quá nhanh gọn. Đáng lẽ, với những gì Charles đã nói về Shadow King, về khả năng cũng như sự nguy hiểm, đáng sợ của lão ở những chương trước, bạn Joel trông đợi một trận đánh dài hơn, vất vả hơn, trông đợi lão tung ra nhiều chiêu trò hiểm độc hơn là những gì được thể hiện trong chương cuối. So kỹ ra thì trận đánh với đám minion của Shadow King còn gay cấn hơn trận đánh với chính lão. Chưa hết, có đám minion xịn sò như vậy sao toàn dùng vào mấy trận lẻ tẻ, trận cuối cần nhất thì không đem ra mà chỉ dựa vào dăm tên lính bị mind-control để thế trận trông hết sức tồi tàn?

Một khuyết điểm không nhỏ trong một fic lẽ ra đã hoàn hảo!

Bỏ qua điểm trên thì BYKD vẫn là một fic Cherik hay, đáng đọc mà bạn Joel tất nhiên sẽ đề cử với tất cả các bạn yêu thích cp Cherik ghé qua blog này. Ngoài tình tiết lôi cuốn, xây dựng nhân vật khá logic, fic còn một điểm cộng khác là những bức tranh minh họa rất đẹp đi kèm một số đoạn. Nhờ vậy, những bạn đọc chưa xem phim, không biết hình dạng của Erik và Charles (tuy trường hợp này chắc không nhiều) vẫn có thể hình dung được nhân vật trông như thế nào.

Đây là bức bạn Joel thích nhất trong fic. Các bạn nhìn ra ai trong tranh không? Chính là cặp đôi chính của fic đấy!

IMG_1401

[Cherik] 26 Shades of Mind and Metal (U-Z) (Việt)

Disclaimer: Nhân vật thuộc quyền sở hữu của những người đã tạo ra họ

Fandom: X-Men: First Class (2011), X-Men: Days of Future Past (2014)

Rating:  10+

Pairing: Cherik – Erik Lehnsherr x Charles Xavier (X-Men: First Class và X-Men: Days of Future Past)

Thể loại: Fanfiction, slash, humor, fluff, angst, dark, AU… (tùy vào từng đoạn)

Nhân vật: Erik Lehnsherr (Magneto), Charles Xavier (Giáo sư X), Henry Phillip “Hank” McCoy (Beast), Raven (Mystique)…

Cảnh báo: spoilers cho First Class and Days of Future Past, mpeg, cái chết của nhân vật, bạo lực, đen tối, shark joke… (tùy vào từng đoạn)

Tóm tắt: Tập hợp những truyện từ ngắn đến rất ngắn xoay quanh mối quan hệ giữa Erik Lehnsherr (Magneto) và Charles Xavier (Giáo sư X)

———-

U-Z

———-

source: pixiv.net
source: pixiv.net

U – Utopia (Thiên đường huyễn tưởng)

Thiên đường huyễn tưởng – Một thế giới nơi con người và dị nhân cùng chung sống hoà bình.

“Một nơi như thế không bao giờ tồn tại, Charles à. Hoà bình chưa từng và sẽ không bao giờ là một lựa chọn.”

Giọng anh mềm mại và dịu dàng như hơi thở tình nhân khi anh gỡ bỏ cặp găng tay da thuộc, đầu ngón tay lướt trên bề mặt nhẵn thính, cảm nhận cái lạnh dưới lớp da trần.

Giữa Hoả ngục, ngọn đồi xanh mướt nơi Erik đang đứng là một thiên đường huyễn tưởng không thể chạm tới. Từ nơi này anh nhìn xuống, đôi mắt màu xanh thép lạnh lùng xoáy vào một nhóm người bị đẩy tới chân anh.

Những Homo Sapien cuối cùng trên Trái Đất.

“Xin rủ lòng nhân từ.”

“Chúng tôi chỉ làm theo lệnh thôi… làm ơn. Chúng tôi không muốn…”

“Làm ơn…”

Suốt những tiếng van xin, than khóc, Erik giữ vẻ mặt vô cảm. Thế nhưng dưới tay áo, ngón tay bấu chặt mặt đá cứng lạnh đến nỗi da anh nứt toác và máu rỉ ra.

Anh đã thiêu rụi thế giới để tìm chúng vậy mà bây giờ chúng cầu xin anh rủ lòng nhân từ ư?

Mỉa mai làm sao.

Nhưng…

Nếu Charles ở đây, liệu người bạn lương thiện của anh có rủ lòng thương hay không?

Ha!

Đó không phải vấn đề nữa rồi. Charles không có ở đây, chỉ có Erik thôi. Và Erik không biết đến lòng nhân từ.

Với một cái phẩy tay, anh hạ lệnh cho Pyro đang đứng im lặng bên cạnh.

Da thịt hóa thành than, than hoá thành tro.

Một cơn gió hiếm hoi quét qua mặt đất cháy xém, mang tro rắc lên bia mộ cũ mà trên mặt đá cái tên từng được tạc sắc nét giờ đã ít nhiều phai mờ.

Charles Francis Xavier.

Ruhe in frieden, mein freund*.”

Hy vọng anh tìm được thiên đường trên kia bởi vì ở dưới này chỉ là địa ngục.


*Ruhe in frieden, mein freund: Hãy an nghỉ, hỡi bạn tôi.


V – Vengeance (Trả thù)

Charles không hẳn là loại người thù dai nhớ lâu nhưng anh nhất quyết không ngại ngần có thù tất báo với người bạn cũ của mình, Erik Lehnsherr. Vì lẽ đó, Angel, Azazel, Emma và Janos không thể nhìn thủ lĩnh của mình mà không tưởng tượng Magneto toàn năng đội tóc giả đỏ rực, đi vớ da lưới cá và ủng go-go*.

Nhân tiện, Raven hoàn toàn OK với ý tưởng ác mộng mang tên Magneto giả gái; cô thậm chí còn cảm thấy ‘rạo rực’ hết sức!

Một ngày nọ, giả vờ không trông thấy các dị nhân còn lại trong nhóm Brotherhood hét “Không!” (thật ra là hét bằng khẩu hình thôi), Raven nhắc đến việc đó trước mặt Erik.

Trời đất đảo lộn.


*ủng go-go là một loại ủng thấp, được ưa chuộng vào những năm của thập niên 60.


W – Wigs (Tóc giả)

“Ừm, Erik…”

Một buổi chiều ngẫu nhiên và biếng nhác nọ, sau khi họ vừa kết thúc ván cờ vua thứ ba, Charles đột ngột lên tiếng, giọng anh run rẩy và thiếu đi sự tự tin thường ngày.

“Gì vậy, Charles?”

“Người đó, Logan, nói… trong tương lai tôi sẽ bị trọc, kiểu như… không còn cọng tóc nào luôn ấy.”

Charles dứt lời, thận trọng theo dõi phản ứng của Erik. Dị nhân có thể bẻ cong kim loại ấy chỉ ngồi trên ghế, đông cứng và nhìn Charles chăm chăm, cặp mắt màu xanh thép không một lần chớp.

Charles nuốt xuống, cảm thấy vô cùng bất an với cách Erik nhìn mình. Im lặng như kéo dài vĩnh cửu khi cả hai đều không nói gì trước khi Erik rốt cuộc đã chịu mở miệng.

“Tương lai không cố định, Charles à.”

Vươn tay ra để vuốt ve một lọn tóc nâu gợn sóng, Erik nói bằng giọng chắc chắn, quả quyết, “Kể cả có như vậy thật thì chúng ta vẫn còn có tóc giả.”


X

source: tumblr.com
source: tumblr.com

“Anh sẵn sàng chưa?”

“Hơn bất cứ lúc nào.”

Charles đáp bằng sự tin tưởng và tự tin trước khi nhắm mắt, để thuốc mê tước đi ý thức.

Hank gật đầu và bắt đầu tiến hành bước đầu tiên của ca phẫu thuật dài có một mục đích duy nhất là khôi phục đôi chân cho Charles mà không phải kiềm nén năng lực của anh.

Cuộc phẫu thuật này là một bước phát triển dài và gian khổ từ huyết thanh mà Hank chế tạo ra trước đó. Mãi đến gần đây Hank mới phát hiện nguyên nhân vì sao huyết thanh trước của anh tuy có thể phục hồi khả năng đi lại của Charles nhưng vẫn là thất bại. Công thức của nó thiếu một yếu tố cốt yếu: dịch não tủy chứa gene X được chiết xuất từ não của một dị nhân.

Và, lấy đủ lượng cần thiết cho huyết thanh đồng nghĩa với một việc: giết chết dị nhân đó.

Ban đầu, Charles kịch liệt phản đối; anh không thể chịu được việc lấy mạng một người, hơn nữa còn là đồng loại, để sửa chữa cơ thể hỏng của mình. Không thể đi lại cũng không sao; không thể sử dụng năng lực cũng không sao; Charles chịu được hết. Thế nhưng, anh không bao giờ gánh nổi tội lỗi từ việc đoạt mạng người để mình được sống.

Hank đã mất rất nhiều thời gian lẫn công sức thuyết phục Charles chấp nhận điều trị. Charles vẫn hồ nghi khi Hank nói chỗ dịch não tủy này được hiến tặng từ một dị nhân biết chắc mình không thể thoát án tử. Cuối cùng, Hank buộc Charles ngậm miệng bằng cách cho anh biết đây là ước nguyện cuối cùng của dị nhân đó và nếu Charles phí phạm nó, linh hồn của người đó mãi mãi không thể yên nghỉ.

Ca mổ thành công. Khi Hank chứng kiến Charles cẩn thận bước từng bước một như một em bé đang tập đi, anh lần nữa nuốt xuống cảm giác tội lỗi gặm nhấm lòng mình vì đã dối gạt người bạn thân nhất.

Dù sao thì đó cũng là nguyện ước cuối cùng trước khi qua đời của Erik Lehnsherr, rằng sự thật đằng sau việc này sẽ mãi mãi được giấu kín.

Nhưng đó chỉ là vấn đề thời gian trước khi Charles khôi phục năng lực.


Trong fic này, Erik bị tử hình vì đã mưu sát Tổng thống Kennedy thay vì bị tù chung thân như trong phim. Chính phủ đã quyết định rằng anh quá nguy hiểm nên tuyệt đối không thể giữ lại.

Đây có thể là fic độc lập hoặc là prequel của I – Illusion (Ảo ảnh).

Thật ra trong fanart là David 8 của Prometheus chứ không phải Erik.


Y – Young (and Beautiful) (Trẻ (và đẹp))

source: pixiv.net
source: pixiv.net

Erik từng trẻ, và đẹp nữa, mặc dù anh luôn gạch bỏ tính từ thứ hai với tất cả sự hung tợn của một con cá mập đánh hơi thấy máu.

Thời gian chưa bao giờ biết nhân từ.

Bây giờ, Erik đã già cỗi, mái tóc màu nâu ngày nào đã bạc trắng, da ông nhăn và chùng xuống, và ông không còn xứng với từ “đẹp” nữa.

Mặt khác, Charles đã, vẫn và sẽ mãi mãi trẻ trung và xinh đẹp.

Trong tâm tưởng của Erik.


Nói cách khác, Charles đã chết lâu rồi. Fic này có thể là sequel cho một số fic khác trong loạt fic này.


Z – Zero

Đây là parody của Fate/Stay Night. Nếu bạn không biết Fate/Stay Night hay Fate/Zero thì thôi, bỏ qua fic này cũng được.


“Cậu là kẻ được cho là Master của ta sao?”

Đằng sau chiếc mũ kim loại, đôi mắt màu xanh thép nhìn chăm chăm vào mặt Charles trong khi người đàn ông cao lớn trong vòng tròn phát sáng nhìn xuống cậu thiếu niên đang ngồi bệt dưới đất. Dù trong căn nhà kho không có gió nhưng áo choàng của người lạ đang tung bay phấp phới như thể nói thay cho sự mất kiên nhẫn của chủ nhân khi phải chờ một lời xác nhận từ Charles, người lúc này vì quá choáng ngợp trước sự hiện diện của người lạ mặt mà đôi môi đã đông cứng thành một đường thẳng run rẩy.

Quá nhiều chuyện đã xảy ra trong một đêm ngắn ngủi nên bạn thật sự không thể trách Charles vì cậu cư xử như một tên đần chính hiệu. Đầu tiên, cậu vô tình chứng kiến cuộc đấu sinh tử giữa hai người đàn ông trong trang phục kỳ dị. Một phút trước cả hai còn đang cố lấy mạng nhau thì ngay phút sau, kẻ hung hãn hơn trong cả hai quay đi giữa trận chiến đang sôi sục để tấn công Charles. Charles nhận được một cú đâm xuyên tim gọn ghẽ và cậu không cần phải là sinh viên ngành y mới biết chết là lẽ tất yếu. Vậy mà khi tỉnh lại, cậu còn sống nguyên. Một giấc mơ kỳ lạ chăng? Tiếc thay đó không phải là mơ; mảng nâu đỏ loang lổ trên áo len của Charles là một bằng chứng, một bằng chứng khác là sự trở lại không lâu sau đó của kẻ đã tấn công Charles để đảm bảo cậu không ở trạng thái nào khác ngoài ‘chết’.

Nó diễn ra quá nhanh. Charles đang chạy trối chết thì người lạ này dường như từ không khí hiện ra. Với một động tác phất nhẹ nhàng từ bàn tay đeo găng, anh ta dễ dàng đẩy lùi đòn công kích từ kẻ đã giết Charles, tống gã ra sân.

“Cậu không phải tên đần đấy chứ?”

Đôi mắt xanh thép nheo lại đầy nguy hiểm và Charles phải lấy hết dũng khí ra mới không co quắp lại dưới cái nhìn mãnh liệt như thế.

“Tôi-Tôi không…”

Mu bàn tay trái của cậu thình lình đau nhói và khi cả hai cặp mắt cùng nhìn xuống, cậu và người lạ đều thấy một hình xăm gồm ba phần đang phát ánh sáng đỏ.

Cái nhìn của người lạ dịu đi bởi một chút tự ngạo.

“Vậy là đủ cho câu trả lời rồi. Nhưng nhớ lấy lời ta…”

Anh ta nói tiếng Anh bằng giọng Đức, Charles phát hiện, và điều này khiến những điều anh sắp nói trở nên có uy hơn một cách lạ lùng.

“Ta có thể chiến đấu cùng cậu nhưng đừng hòng nghĩ đến việc áp đặt quyền hành Master dưới bất kỳ hình thức nào lên ta.”

“Tất nhiên là không rồi,” Charles buột miệng, còn quá bối rối nên không bắt kịp nghĩa của “chiến đấu” và “quyền hành Master” mà vị cứu tinh vừa nói.

Anh ta không dành cho Charles thêm giây nào nữa mà bay ra sân, nhẹ nhàng và thanh thoát, đến trước mặt kẻ đã tấn công cậu.

Đôi mắt Charles mở to trước cảnh tượng mọi đồ vật kim loại từ lớn đến nhỏ trong vùng phụ cận bật lên khỏi chỗ của chúng và bay về phía người lạ. Trong khi bay, chúng tan chảy rồi đông lại thành vô số vật phóng nhọn và xả xuống thương thủ như một trận mưa.

Charles chỉ biết nín thở và im lặng nhìn màn phô diễn sức mạnh khác thường này.

“Thứ yêu thuật quái quỷ gì vậy? Ngươi là Caster sao?”

Thương thủ gầm lên, xoay tít cây thương đỏ như máu trong tay để cản những mũi nhọn phóng về phía mình. Nhưng bất kể gã thành thạo sử dụng cây thương đến mức nào, một số vật nhọn vẫn xuyên thủng lớp phòng thủ và đả thương gã.

Máu tươi khiến tròng mắt đỏ rực của thương thủ phát sáng và cặp răng nanh của gã trở nên rõ ràng hơn, khuôn mặt điển trai bị cơn cuồng nộ thú tính biến thành vặn vẹo.

Gáe—

Charles chứng kiến khoé môi của vị cứu tinh khẽ nhếch lên và chỉ bằng một động tác phất tay, anh khiến món hung khí yêu quý của thương thủ xoay mũi nhọn về trái tim của chủ nhân.

Cơ thể của thương thủ tan thành hàng vạn đốm sáng trước khi hoàn toàn biến mất, không để lại bất kỳ dấu vết gì tại nơi gã đã đứng và chiến đấu. Vật nhọn bằng kim loại nằm bừa bãi trên mặt đất bị giày xéo là bằng chứng duy nhất cho sự tồn tại của trận chiến giữa hai đối thủ siêu nhiên.

Vị cứu tinh của Charles nhấc chiếc mũ kim loại khỏi đầu, làn gió nhẹ nhàng trêu đùa mái tóc nâu ngắn. Ánh trăng mềm mại phác thảo những đường nét trên khuôn mặt anh khi anh quay về phía Charles và nhìn thẳng vào mắt cậu. Lần đầu tiên nhìn rõ ràng khuôn mặt của người đã cứu mạng mình, cậu bé thấy hơi thở nghẹn lại trong cổ họng.

“Ở thời đại này, ta được gọi là Archer. Nhưng ta thích Magneto hơn.”


Parody cuộc gặp gỡ định mệnh của FSN với Charles là Emiya Shirou và Erik/Magneto/Archer là Saber. Raven là Rin chăng?!

Do Charles có Archer rồi nên có lẽ Raven/Rin đã summon được Saber (Saber nào thì… chịu). Các nhân vật khác vẫn giữ nguyên.

Và Erik vào class Archer, class ‘bấn loạn’ nhất vũ trụ Fate. Với logic cầm súng/chọi đá/ném kiếm/ném cá heo/cầm bánh xe chọi/cầm song đao… đều được tính là Archer thì mắc gì chọi… ve chai không thể làm Archer? Mà thôi, nói nghiêm túc thì Erik làm Archer là hợp nhất, skill Independent Action (hành động độc lập) chắc phải rank A trở lên. Xem phim là thấy rồi.

So, Erik là Archer 5 sao. Tiếc là với trình độ magecraft cùi bắp của Charles (why? Vì Charles là Shirou!) thì Erik, dù được buff không ít do độ nổi tiếng của series X-Men, sớm muộn cũng bị các Servant khác cho ăn hành và lê lết vì… cạn mana. Nhưng không sao, cạn mana thì ta có mana transfer (aka 18+ time).

Thành thật xin lỗi vì đã cho anh ăn hành + ‘tèo em’ sớm, Cú ạ. Being Lancers is suffering.


Bản tiếng Anh


 

END

[Siegfried x Karna] Không phải công chúa cần được cứu (1)

IMG_5569

Disclaimer: Nhân vật thuộc về những người đã tạo ra họ

Fandom: Fate/Grand Order; Fate/Apocrypha

Rating: K

Pairing(s): Siegfried x Karna

Genres: fanfiction, AU (tức ai không biết gì về Fate/Grand Order và Fate/Apocrypha cũng có thể đọc), hài

Characters: Karna, Siegfried, Arjuna, có nhắc đến Kunti

Summary:

Arjuna có một người mà cậu cần giải cứu khỏi nanh vuốt của con rồng hung ác. Bạn có thể nghĩ người đó chắc chắn là một công chúa bởi vì chuyện cổ tích vẫn thường đi theo hướng đó. Theo nhiều cách thì đây đúng là một câu chuyện cổ tích, và Arjuna là một hoàng tử trẻ tuổi, đẹp trai, dũng cảm (đừng hiểu lầm, tôi không phải fan cậu ta đâu!). Thế nhưng, ngay cả khi đã hạ gục con rồng hung ác, cậu nhất định không có được cái kết hạnh phúc mãi mãi về sau. Vì sao á? Bởi vì người cậu muốn cứu không phải công chúa cần được cứu.

Summary viết tối nghĩa quá? Vậy thì đọc truyện đi là hiểu ngay ấy mà.


Bản tiếng Anh: Đây


Câu chuyện diễn ra như thế này: Một Hoàng Tử trẻ tuổi, anh tuấn cưỡi trên lưng chiến mã đáng tin cậy vượt qua muôn trùng sông núi. Bao nhiêu chướng ngại hiểm nguy chàng đã chinh phục trước khi đến được hang ổ của Con Rồng Hung Ác. Tại đây, Hoàng Tử dũng cảm chiến đấu với Con Rồng Hung Ác trong một trận chiến đáng ghi thành sử thi kéo dài nhiều ngày và cuối cùng, chàng đã hạ gục nó. Kiệt sức nhưng hân hoan, chàng hiên ngang tiến tới trước mặt nàng Công Chúa Xinh Đẹp và cầu hôn nàng. Sau đó, họ sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi…

Arjuna là người anh hùng của câu chuyện đó. Đúng, cậu là một hoàng tử, một hoàng tử trẻ tuổi và anh tuấn trong tương lai không xa sẽ thừa kế ngôi báu từ hoàng mẫu và cai trị toàn vương quốc. Đúng, cậu đã vượt qua muôn trùng sông núi, đã chiến đấu với bệnh sốt rét ác nghiệt và những đàn muỗi khát máu, đã chinh phục những hiểm nguy không thể kể ra để quyết đấu với con rồng hung ác (không cần viết hoa đâu, cảm ơn). Đúng, cậu cần giải thoát một người khỏi nanh vuốt của con rồng và đưa về vương quốc của mình.

Câu chuyện của cậu vốn nên diễn ra như thế, trừ việc trên thực tế, nó đã đi theo một hướng khác do hai thay đổi lớn. Đầu tiên, cậu không đến giải cứu một công chúa xinh đẹp mà là một hoàng tử tuấn tú. Và trước khi máu shipper của các bạn chạy rần rần vô số viễn cảnh (đầy kích thích) thì ‘hoàng tử tuấn tú’ đó là anh trai cùng mẹ của cậu. Được rồi, có lẽ đó là fetish của một số thành phần fangirl ngoài kia nhưng thôi, mình sẽ không bàn đến việc đó. Lớn hơn Arjuna tám tuổi, vị hoàng tử đó lẽ ra là người thừa kế ngai vị, và từ nhỏ anh đã được nuôi dưỡng và dạy dỗ với mục đích này, nhưng đó là trước khi một việc không may xảy đến.

Ký ức về cái ngày định mệnh đó vẫn còn rất mới trong tâm trí Arjuna mặc dù khi ấy cậu chỉ là một nhóc tì bảy tuổi thò lò mũi xanh. Và có lẽ cho đến cuối đời, cậu vẫn không thể xoá nhoà nó.

Sự việc diễn ra quá nhanh và quá đột ngột đến nỗi tất cả những gì hoàng tử bé là cậu có thể làm là trân mắt nhìn và há hốc miệng, lý trí vỡ vụn và tản mác trong cơn gió nhẹ lẽ ra đã xoa dịu dù chỉ chút ít cơn nóng hừng hực của mùa hè. Cậu đang đi đến đại thượng uyển để khoe với anh trai cung thuật của mình đã tiến bộ đến mức nào kể từ lần trước – cậu vốn vừa ngưỡng mộ và vừa ganh tỵ với tài bắn cung của anh mà – thì một cái bóng khổng lồ sượt qua đầu cậu và che khuất mặt trời. Cả người đông cứng vì sợ hãi, hoàng tử bé đứng chôn chân tại chỗ, trong đầu chỉ có một suy nghĩ đang chạy loạn là một mảng lớn bầu trời đã rơi xuống. Rồi, ở rìa tầm mắt của cậu, cái bóng đáp xuống và hiện ra một con quái vật khổng lồ. Cơ thể nó được bao bọc trong lớp vảy đen như hắc diệu thạch, lấp lánh dưới ánh mặt trời, cặp mắt của nó là lửa hoá lỏng và khói toả ra từ hai lỗ mũi trong khi cái đuôi dài và to bằng cả người Arjuna đang đập xuống mặt đất theo một nhịp điệu nhàn rỗi. Không nghi ngờ gì, cả khu đại thượng uyển sẽ bị thiêu rụi chỉ với một hơi thở của nó. Ajuna đã kinh hãi đến mức ý thức về môi trường xung quanh dường như vụt tắt và cậu không hề nhận ra là con quái vật đã quắp anh trai cậu bằng móng vuốt – đủ to lớn để hoàn toàn che phủ anh – rồi vỗ cánh bay đi. Chỉ khi những tiếng kêu thét của lính gác và người hầu ném cung điện vào sự hỗn loạn thì cậu cuối cùng mới thoát khỏi trạng thái tê liệt nhận thức.

Hoàng mẫu đã khóc cạn nước mắt nhiều ngày liền, từ bỏ mọi hy vọng rằng đứa con đầu lòng có thể sống sót vượt qua khỏi số mệnh ác độc nhường ấy, nhưng Arjuna không hề nhỏ một giọt nước mắt từ ngày hôm đó về sau. Hai hốc mắt cậu ráo hoảnh, hy vọng rằng bằng cách nào đó Karna vẫn còn sống đong đầy trái tim thơ dại và quyết tâm của cậu trở nên vững chắc: sẽ có ngày cậu tiêu diệt con rồng quỷ quái đó và cứu thoát Karna, đưa anh trở về. Quyết tâm vững như bàn thạch đó tiếp sức cho nỗ lực không ngơi nghỉ trong việc rèn giũa cung thuật để rồi trong vòng tám năm, toàn vương quốc đã không còn ai có thể sánh ngang cậu. Đến khi bước vào tuổi trưởng thành, cậu còn không tìm nổi một đối thủ ngang tầm nào ở các vương quốc láng giềng. Và như thế, cậu nghĩ mình đã sẵn sàng.

Bao nhiêu nước mắt lẫn doạ dẫm sẽ từ và tước bỏ quyền thừa kế ngai vàng từ hoàng mẫu đều không thể lung lay quyết tâm bước vào hành trình hiểm nguy đến hang ổ con rồng bị nguyền rủa của hoàng tử trẻ tuổi.

Nhiều đêm nằm dưới tán lá dày, Arjuna có rất nhiều thời gian để hình dung nhiều viễn cảnh trong tâm trí chập chờn, không thể đi vào giấc ngủ. Cậu tưởng tượng trận chiến với con rồng kéo dài suốt nhiều ngày mà không đến được kết cục, trong đó không ít lần cậu bị đẩy tới bờ vực cái chết. Cậu tưởng tượng chiến thắng khó khăn sau cùng nhờ một tia may mắn, và bản thân cậu, dù mỏi mệt và tả tơi nhưng vẫn gom đủ sức mạnh vào đôi chân rã rời để chạy đến bên anh trai, người tuy gầy gò và ốm yếu nhưng bằng phép màu nào đó vẫn còn sống sau mười năm bị giam giữ. Cậu tưởng tượng mình sẽ ôm lấy thân hình chỉ còn da bọc xương ấy, úp mặt vào bộ ngực gồ lên những giẻ xương sườn rồi để mười năm nước mắt bị kiềm nén được tự do tuôn trào. Cậu tưởng tượng mình bại trận, một kết cục không thể tránh khỏi mà cậu đã biết trước nhưng không hề trông chờ do khát vọng cháy bỏng muốn giải cứu Karna và sự tự mãn của kẻ trần tục vào cung thuật của mình. Cậu tưởng tượng mình bị ngọn lửa của con rồng thiêu sống, tiếng kêu thét đơn độc của cậu xuyên thấu trời cao trong khi anh cậu chỉ đành đứng một bên nhìn niềm hy vọng vừa nhen nhóm đã bị dập tắt. Thậm chí cậu còn tưởng tượng mình đặt chân đến hang rồng sau muôn vàn gian khổ không kể xiết dọc đường để rồi phát hiện ra Karna đã rời bỏ thế giới từ lâu, và tất cả những lao luyện bấy nhiêu năm qua đều hoàn toàn vô nghĩa. Cậu hình dung sự tuyệt vọng sau đó sẽ hút sạch toàn bộ của cậu cho đến khi cậu chỉ còn là một cái vỏ rỗng mang hình người.

Trong tất cả viễn cảnh cậu đã dựng lên rồi phá bỏ để nhào nặn lại cái mới trong đầu, điều cậu nhìn thấy sau khi leo đến đỉnh của dãy núi đá không thuộc số đó. Thời gian dường như xoay ngược về ngày cậu chứng kiến Karna bị bắt, và hoàng tử trẻ tuổi, anh dũng bỗng chốc bị thay thế bằng nhóc tì bảy tuổi run rẩy, bất lực không thể làm gì ngoài việc trân mắt nhìn anh mình bị mang đi. Bên tay trái cậu là vực sâu không thấy đáy, và Arjuna cảm thấy trái tim cậu cũng rơi tọt xuống đấy rồi. Dũng khí lẫn ý chí chiến đấu của cậu đều bị cuốn trôi tuột đi, khiến cậu giống như một cái bao rỗng sau khi gạo đã tràn hết ra ngoài.

Arjuna đang thấy gì mà lại có phản ứng cực đoan như thế?

Cậu đang thấy anh cậu, Karna. So với trí nhớ của cậu, Karna đã trưởng thành hơn – đó là tất nhiên – và cơ thể anh cũng phát triển hơn, với những thớ cơ bắp như được đẽo gọt từ bàn tay thợ khéo lộ ra nơi y phục, trông đôi chút rách và phai màu, không che phủ. Gương mặt anh đã bỏ đi vẻ bụ bẫm trẻ con và có những đường nét rõ ràng hơn, xương quai hàm sắc cạnh hơn còn gò má thì nổi bật hơn. Karna trong ký ức của Arjuna rất đẹp và vẻ đẹp của anh vẫn luôn giẫm lên đường phân chia mỏng manh của giới tính, khiến anh trở thành đối tượng của cả khao khát lẫn ghen tỵ. Không dưới vài lần Arjuna nghe được các quan lại thì thầm với nhau rằng gương mặt của Karna thiếu hẳn những nét uy nghiêm của bậc quân vương tương lai, rằng sẽ tuyệt diệu biết bao nếu anh sinh ra là một công chúa thay vì hoàng tử. Khiến Arjuna muốn cắm một mũi tên vào mấy cái đầu đặc sệt thiếu tôn trọng ấy mỗi lần cậu nghe được. Karna nhất định sẽ trở thành một vị vua tuyệt vời và công bằng, người nhìn thấu mọi lời dối gạt, xu nịnh của bọn quan lại như thể chúng được che giấu bằng một chiếc hộp thủy tinh. Không gì có thể khiến Arjuna thay đổi suy nghĩ đó.

Điều gây nên nỗi ngạc nhiên lớn nhất chính là Karna đang cười. Không phải nụ cười khép miệng lịch sự mà người ta biết anh vẫn dùng với tất cả mọi người trong cung điện, cả hoàng mẫu cũng không ngoại lệ; đây là nụ cười không gò bó, để lộ hàm răng hoàn hảo như những viên ngọc trai của anh. Và âm thanh nữa… Arjuna chẳng nhớ ra được có dịp nào mình được nghe âm thanh du dương như thế. Những bức tường cao vút của cung điện cấm đoán âm thanh đó và đập tan nó trước khi nó có cơ hội được ai đó nghe thấy.

Lẽ ra cậu phải vô cùng sung sướng khi thấy anh mình còn sống, khỏe mạnh và hoàn toàn trưởng thành. Lẽ ra cậu phải phóng đến bên Karna, ôm lấy anh và nói cho anh biết rằng thật may mắn làm sao vì cuối cùng cậu đã tìm được anh, rằng cậu sẽ đưa anh về nhà và khôi phục quyền thừa kế ngôi báu của anh, và rằng sự sống sót diệu kỳ của anh sẽ được vô vàn thi sĩ ngợi ca để nó trường tồn hàng trăm, hàng ngàn năm và hơn nữa. Cậu không hề làm vậy; thay vào đó, Arjuna đứng sững như một pho tượng đá, chỉ có đôi mắt còn sống và chuyển động để quan sát anh cậu đang được cánh tay lực lưỡng của một người đàn ông ôm trọn. Không phải một người. Quan sát kỹ, Arjuna không thể nào bỏ sót cặp sừng cong, nhọn hoắt trổ ra từ mái tóc bạc hoang dã. Cậu cũng nhận thấy những mảng vảy đen lấp lánh rải rác trên làn da trần cùng cái đuôi dài, lớn quấn quanh cổ chân Karna theo một cách gần như là mang tính sở hữu. ‘Gần như’ là do cái đuôi không đóng vai trò một cái cùm để ngăn anh cử động. Nó co lại rồi duỗi ra, di chuyển lên và xuống bắp chân Karna, mô phỏng một bàn tay để vuốt ve và khiến anh bật cười. Việc người anh trai dè dặt, có phần xa cách và lạnh lùng của cậu lại cho phép sự tiếp xúc cơ thể thân mật như vậy khiến cậu rung động đến nỗi mất một lúc sự kỳ dị mới được đầu óc cậu ghi nhận. Người (hơi miễn cưỡng một chút) này là thể loại gì mà lại có đặc điểm cơ thể của cả con người và quái thú? Arjuna chưa từng thấy thứ này bao giờ, và cậu cũng chưa bao giờ nghĩ một thứ kỳ quái như vậy có thể tồn tại trên đời. Không có tài liệu nào về ma thuật và quái thú mà mỗi ngày cậu đều dành hằng giờ để nghiền ngẫm đề cập đến nó. Ít nhất là những tài liệu ‘trắng’ thì không. Vẫn còn một vài bản ghi chép ‘đen’ mà người thầy già nua, thông tuệ vẫn giữ ngoài tầm với của cậu, theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa ẩn dụ. Luôn có một giá đắt mà những kẻ nhúng tay vào ma thuật đen phải trả, thầy đã nói khi mang biểu cảm khổ sở ám chỉ một trải nghiệm bản thân. Bây giờ Arjuna đã hối hận vì lúc trước không dám trái lời thầy.

Do quá kinh ngạc với bước ngoặt không hề được mong đợi trong câu chuyện, Arjuna đã buông lỏng cảnh giác và quên mất mình đang đặt chân vào nơi được cho là hang ổ của rồng, và hậu quả là cậu giẫm phải một cành cây được đặt một cách ngẫu nhiên và đầy bất tiện dưới gót giày cậu. Âm thanh gãy giòn khô khốc thông báo sự hiện diện không được chào đón của kẻ xâm nhập. Gã nhân thú (gọi như vậy được không nhỉ?) lập tức cảnh giác khi đôi mắt gã, đỏ rực và phát sáng như hai hòn than đang cháy, nhìn xoáy vào Arjuna, khiến tim cậu lỗi một nhịp. Buông Karna ra, gã đứng lên, cho thấy một thân hình cao lớn với cặp cánh đen đáng sợ to gần bằng cả người gã sải rộng. Một họa tiết giống như một dạng bùa phép bằng ký hiệu bắt đầu từ bụng, lan ra gần hết ngực và kết thúc bằng một nét mảnh trên má gã. Họa tiết đó phát ra thứ ánh sáng xanh đầy tính đe dọa cùng lúc với âm thanh kinh dị của xương cốt bị bẻ gãy lọt vào tai Arjuna, và gã nhân thú bắt đầu biến đổi thành cơn ác mộng thuở ấu thơ của cậu. Hai lỗ mũi bốc khói, lớp vảy gồm những mảnh hắc diệu thạch lấp lánh và đôi mắt như hai khối dung nham nóng chảy phản chiếu nỗi sợ cùng sự bất lực của hoàng tử trẻ tuổi về phía cậu. Chính là con rồng đã cướp đi anh cậu trong khi cậu câm lặng dõi theo đến khi thân hình nó mất hút trên bầu trời xanh thẳm, máu trong mạch đặc quánh bởi nỗi kinh hoàng choáng ngợp nhận thức rằng cậu sẽ trở thành bữa ăn của con quái vật, rằng da thịt, máu xương của cậu sẽ bị nó ngấu nghiến chẳng chừa lại gì. Cơn ác mộng ướt đầm mồ hôi cứ lặp đi lặp lại của cậu. Là động lực liên tục, liên tục thúc đẩy cậu đến mục tiêu kết liễu nó. Nhưng Arjuna đã không còn là nhóc tì nô đùa với kiếm và cung của ngày đó; cậu là hoàng tử và cũng là một chiến binh, mang bên mình những kỹ năng được rèn giũa không ngừng trong nhiều năm cùng một món vũ khí được chư thần chúc phúc. Vì vậy, cậu sẽ chiến đấu và nếu như các vị thần rủ lòng thương, cậu sẽ giành được chiến thắng. Cậu rút một mũi tên từ ống tên bên mình và lắp lên cung. Thân mũi tên toả ra ánh sáng xanh dương đặc trưng cho sức mạnh của cậu. Khi cậu ngắm – nhưng thật ra thì không cần bởi vì với mục tiêu to lớn như thế thì không thể nào bắn hụt, Arjuna cảm nhận được ma lực của mình xoáy tròn quanh thân mũi tên như một cơn lốc tí hon, tụ lại ở mũi nhọn, kêu gào được giải phóng.

“Dừng lại!”

Giọng nói như một xô nước lạnh xối lên tinh thần sục sôi của Arjuna. Bị thân hình đồ sộ của con rồng hoàn toàn che khuất từ lúc nó biến hình, Karna lúc này đã bước ra và đứng giữa Arjuna và con rồng. Với một tiếng ‘vút’ lớn, ma lực của Arjuna tiêu tán, mũi tên trở lại làm một mũi tên bằng gỗ và sắt bình thường vốn không thể xuyên qua lớp da-giáp của con rồng. Vị trí Karna chọn vừa khéo lại chắn ngay trước trái tim của con rồng, và nếu như Arjuna bắn, mũi tên sẽ xuyên qua người Karna trước và bị giảm đi một nửa sức mạnh, từ đó không thể tiêu diệt mục tiêu ban đầu của nó. Với mũi tên thấm đẫm ma lực đủ để hạ gục một con quái thú… Arjuna không dám tưởng tượng cảnh anh cậu bị nó bắn trúng.

Mặt khác, dường như Karna cố tình chen vào giữa họ. Từ những gì Arjuna quan sát, anh khá… thân thiết với con rồng, và không có gì ngạc nhiên nếu anh không muốn nó bị thương hại, kể cả khi anh phải đặt mình vào nguy hiểm. Ý nghĩ rằng anh trai cậu, một hoàng tử cao quý, một vị vua tương lai, lại đứng về phía một con quái vật nhen lên một đốm lửa trong tim Arjuna và cảnh tượng trước mắt nhanh chóng biến nó thành đám cháy lớn. Cổ họng cậu co thắt và mỗi lần nuốt đều đau đớn. Miệng cậu tràn đầy vị chua và đắng.

Phía bên kia, con rồng không có vẻ bình tĩnh hơn Arjuna bao nhiêu, vì bàn chân mang những móng vuốt nhọn và cứng như thép đang rạch hết vệt này đến vệt khác lên mặt đất mềm. Mồm nó há rộng, nhe ra hàm răng lởm chởm và khói thoát ra từ sâu trong cổ họng nó như ngọn núi lửa đang hoạt động. Tuy nhiên, dù đứng đó hầm hừ thế nào đi nữa thì con quái vật vẫn ngoan ngoãn ở yên sau lưng con người nhỏ bé như thể trong mắt nó, con người kia bằng cách nào đó đã trở thành một bức tường sắt không thể phá huỷ. Karna vuốt ve mõm nó và nói với nó bằng một giọng nhỏ đến nỗi Arjuna không nghe được. Không rõ Karna đang nói gì nhưng những gì thoát khỏi đôi môi anh có tác dụng xoa dịu con rồng đang khích động. Con thú nhắm mắt và cọ cái trán quá khổ của nó vào lòng bàn tay anh. Những cái vảy sắc chắc chắn sẽ làm trầy da anh nhưng nụ cười của Karna hoàn toàn chỉ có sự nuông chiều.

Giá như lúc trước anh từng cười với cậu như thế…

“Sao anh lại bảo vệ con quái vật đó? Trả lời em đi, Karna!” Arjuna buột miệng hét lên, cảm nhận cơn sóng thần cảm xúc cuộn trào trong lồng ngực.

Con rồng gầm nhẹ; trông nó như sắp lao tới do bị giọng điệu của Arjuna kích thích, nhưng một bàn tay nhỏ, cứng rắn chặn đứng nó. Biểu cảm lãnh tĩnh trên gương mặt Karna vỡ tan bởi sự ngạc nhiên. Bằng một giọng trầm hơn trong trí nhớ Arjuna, anh hỏi, “Cậu là ai?”

Chưa bao giờ Arjuna từng biết ba từ giản đơn lại có sức ảnh hưởng mạnh mẽ lên một người như thế. Cậu cảm thấy nước mắt nóng hổi quanh vành mắt như thể cậu là một đứa nhóc bảy tuổi bị anh lớn bắt nạt, trừ việc cậu không phải một đứa nhóc còn Karna thì chưa bao giờ bắt nạt em trai. Khép kín và hầu như luôn ở ngoài tầm với của Arjuna nhưng Karna không bao giờ hằn học với cậu hay bất cứ người em nào, đó không phải điều bản tính lương thiện của anh có thể thực hiện. Arjuna nắm chặt cán cung đến nỗi hình dạng của nó được khảm sâu vào lòng bàn tay cậu để ngăn nước mắt rơi xuống. Cậu không được phép trông như một đứa nhóc trước mắt Karna, người cậu đến giải cứu. Cậu muốn anh thấy cậu đã trưởng thành và cậu là người đáng tin cậy.

Suy nghĩ rằng có thể Karna không nhớ ra đứa em trai của mình chưa bao giờ xuất hiện trong tâm trí Arjuna vào những đêm không ngủ. Cậu không rõ từ đâu mình có được sự tự tin rằng Karna sẽ luôn nhận ra cậu bất kể họ đã xa cách bao nhiêu năm và cả hai đều đã thay đổi rất nhiều; cậu chỉ có một niềm tin chắc chắn. Giờ đây niềm tin đã cắn ngược lại cậu.

“Là em, Arjuna đây,” cậu nói như van xin, “là đứa em trai luôn lẩn ra ngoài và lẽo đẽo theo anh đến mỗi buổi tập bắn cung đây.” Trong lúc nói, cậu cố gắng triệu hồi những cảnh tượng thuộc về thời thơ ấu của mình, bấu víu vào hy vọng rằng mười năm bị giam giữ vẫn chưa cướp đi năng lực độc nhất vô nhị của Karna và anh vẫn đọc được suy nghĩ của cậu cho dù cậu chưa mở miệng giống như ngày xưa. “Anh luôn chiều em và không bao giờ hé ra một lời với Hoàng Mẫu. Thỉnh thoảng anh dạy em vài điều về cung thuật mặc dù cây cung quá to so với em. Anh còn tặng em một cây cung được đặc chế cho vừa với kích cỡ và sức em để em có thể tập luyện. Nhưng em chưa có cơ hội cho anh thấy em đã tiến bộ như thế nào…”

Đến lúc cậu trút hết những điều dồn nén tận đáy lòng suốt chừng ấy năm, Arjuna đã thở hổn hển và đôi tay cầm cung tên của cậu đã run rẩy. Cậu không chắc bản thân còn đủ sức để bắn hay không.

Vẻ ngạc nhiên trên khuôn mặt Karna dần dần chuyển thành nhận biết. Karna mở miệng nhưng không nói tiếng nào mà chỉ thở ra một hơi. Đôi mắt sắc lạnh nhìn khuôn mặt Arjuna chăm chú, cố gắng so sánh những đường nét của chàng trai này với ký ức thuộc về quãng đời trước, vốn không tránh khỏi bị dòng chảy thời gian xói mòn ít nhiều.

Mười năm quả thật là một khoảng thời gian dài và ắt hẳn là cần nhiều hơn đôi ba đường nét quen thuộc để lấy lại những gì đã mất. Thế nhưng anh thật sự đã nắm bắt được những hình ảnh của tâm trí như Arjuna đã muốn. Những hình ảnh đó chạy trước mắt anh như các cảnh của một vở kịch câm chỉ có hai diễn viên duy nhất. Một cậu bé tóc đen, da ngăm bám theo người anh trai có nước da tái nhợt, và từ góc nhìn của cậu bé ấy, người anh trông thật cao lớn, thật mạnh mẽ. Cậu bé ôm cánh cung được chế tạo riêng cho mình vào ngực, toét miệng cười thật lớn đến mức hai bên khoé miệng nhưng nhức. Cậu bé nắm chặt cây cung trong bàn tay nhỏ và bắn hết mũi tên này đến mũi tên khác vào mục tiêu gắn trên thân cây, không chút nề hà việc vai cậu bắt đầu đau vì vận động quá sức…

Karna biết cậu bé đó, biết thời điểm cậu đến thế giới này, thời điểm cậu bắt đầu chập chững tập đi hay mọc chiếc răng đầu tiên, biết cả tiếng khóc, tiếng cười của cậu.

Karna biết cậu bé và chàng thanh niên trước mặt là một.

Môi anh cử động và một cái tên được xướng lên, “Arjuna.”

Còn tiếp

—-

Fic ra đời từ ý tưởng trên mạng: “Giả sử khi hoàng tử/hiệp sĩ đến cứu nhưng công chúa nhất quyết không về vì công chúa trót yêu con rồng mất rồi.”

Không thể tin nổi là có ngày bạn sẽ viết fic với POV của Ấn Đen (Arjuna) dù bạn không ưa bạn trẻ này cho lắm.

Karna có khả năng ngoại cảm (nhưng không, anh không phải mutant); điều này sẽ được giải thích ở chương sau.

 

[Desus] Immortal

Part II of When There Were Me & You

*Crossover with The Physician / Der Medicus (2013)

IMG_4013
Photos not mine, but the edit is
He was, to put it simple, an immortal man.

He was immortal not in the sense of going on for century after century without going old and dying – that was vampirism, and a vampire was the last thing he would use to draw an analogy. As a matter of fact, he similar to a mortal man in that he was born, he grew up and grew old, wrinkled and ailed, until he ultimately died. And then, the cycle repeated: his undying soul regained a newborn flesh and began anew. No matter how many lifetimes he’d gone through, his appearance, as well as his core personality, remained unchanging, and he was in full awareness of his past lives. That was what drew a clear distinction between his immortality and reincarnation, a notion proposed by many religions and faiths. He didn’t commit himself to any religions though – it was difficult to be preached and convinced about the greatness of the Almighty, about Heaven and Hell, about sins and the Judgment when an existence as abnormal as his was permitted. Still, godless as he was, and would remain to be, he believed in the omnipotent, all-knowing yet unseen force that governed everything – from the smallest grain of sand in the dessert to the constellations in the black velvet sky. He believed it had created what he was, and lodged him into this life for a reason as unfathomable as its being, but there was a reason alright, there had to be. Nothing happened without a reason and believing so had kept his sanity intact and kept him going. He refused to think that his existence was meant solely to exemplify a natural loophole.

He had gone through many lifetimes under many names, so many that he could never remember them all.

Some were more memorable than others.

In that life time he was christened Rob Cole and given an uncanny gift to ‘see’ death approaching a person. But he hadn’t realized he possessed such talent until he witnessed his mother succumb to the side sickness while being utterly helpless to do the smallest thing to help her. In hindsight, it was the exact moment that had outlined his destiny as Rob Cole – to become the one to try and hinder the cold, clammy hand of death brushing over a person’s eyes. But of course, he hadn’t had a slightest idea this lifetime’s purpose either until well later in his life; back then he was but a nine-year-old brat who had just lost his entire family in one day – his mum gone and his younger siblings taken away – and was desperately trying to find a new one in the vagabond barber.

It took the barber’s going blind for Rob Cole to see being a barber was simply never good enough to help the people in need of treatment; had it been, he wouldn’t have witnessed a plethora of deaths on his way across the country, and just about as many lives handicapped.

From the Jews he heard about Ibn Sina, the greatest healer the world had ever seen and his palaces residing amongst the ocean of golden sand, where he healed as well as passing the sacred art of healing onto his students. That was where he would go, Rob decided on the spot, with an unwavering resolution that surprised even himself, much less his aging barber. There was no way he could explain it to the old man, same as he couldn’t give a plausible explanation for his gift to see death approaching; he just knew it was embossed in his fate as Robert Cole and he had to fulfill it.

So, to the east he went. He landed on foreign land and was greeted with both hostility and hospitality. He arrived at Isfahan with nothing but the tattered and besmirched clothes on his sunburnt back and pleas ready on his chapped, cracked lips. He met the great Ibn Sina and got admitted to his madrassa in a favorable twist of fate. There he learned, he loved, and he lost. Tears were shed and wiped, heart broken and mended, wounds opened and sewn, and years later, he found his way home, to England.

His wise teacher, the great Ibn Sina, had once said that he was to live a long life so that he could save as many people as possible. Long did he live and many a life had he saved, but also as many he had failed. Death saddened him a great deal when it took someone from him – his next-door neighbor, his trusted friend, even his beautiful, devoted wife – but it no longer devastated him; Hakim Robert Cole had come to make peace with death and consider it an old friend.

There was one death that stayed with him till his own. There was a war going on, and his hospital, situated somewhere on the border, was filled with casualties. He did not discriminate between ally and foe and treated every man brought in with equal dedication. Some he had succeeded in snatching from Death’s hand whilst some he had not. The blank space behind his hospital quickly became a makeshift graveyard where unmarked graves kept sprouting up like mushrooms after a rain.

He couldn’t tell at first if the man that had just been carried in was an ally or enemy – his outfit was covered in blood, both his own and not. The only thing he was able to tell was the man was probably an archer, judging by how his hand was tightly clutching his bow even when it was already broken. Rob examined the man and as he did, a grim sense washed over him. With the excessive amount of blood he had lost and the fatal wound that ran from his left shoulder to his chest, almost splitting him in half, one should wonder how he was even breathing. Time stood completely still for a second, and the veil of reality dispersed so that Rob could glimpse into the truth of existence. It was his gift, no longer seen as a curse, telling him that death was near. He heaved a sign and took the dying man’s hand in his, trying to offer him as much comfort as he could.

When he looked into the man’s eyes, he felt a spark that shot through his entire body, making him shudder, his hairs standing on end. Centuries later he would have described it as a jolt of high-voltage electricity. It was brief but it was shocking, and he had never felt something like this before, not in this lifetime or previous others. His eyes were fixed on the dying man’s face, which, although distorted in agony, gave off a sense of peace. He felt the blood-slicked fingers weakly squeezing back. No words were exchanged as Rob held his gaze, staying absolutely still until the archer’s last breath died out.

Another unmarked mound in the graveyard. Rob buried his bow with him and visited him every day for the rest of his life.

He hadn’t known the archer’s name.

He had lived long enough to know a spark like that didn’t come once in a while; in fact it was so rare that one needed to go through several lifetimes before it happened. Therefore he decided to keep this little, precious trinket in his consciousness, where he had constructed as a chamber to store the experiences he wanted to take to his next life. For an immortal man, his mind capacity was not indefinite, and there was a limit to what his chamber could hold before it burst, blowing his mind to smithereens. There was no telling what would become of him if that happened, and he dreaded imagining the possibilities. Thus he had to choose carefully, and laid the rest of his memories down the dark, boundless basement beneath. And this spark, as well as the brief memory of the archer, definitely deserved a spot.

In this life he was named Paul Rovia, but all who knew him called him ‘Jesus’. He found that quite an irony because he was pretty sure he had met the real Savior in one of his lifetimes. Couldn’t remember the details though; two millennia was a long time. He had even lost count of his lifetimes.

This could be his last, he mused absent-mindedly on a slow, lazy and rare afternoon he had claimed for himself, because one day you woke up from your sweet dream and the apocalypse had stomped your doors.

The dead walked the earth like the living, hunting them, devouring them, adding them to the ever-growing army of dead. He had witnessed myriads of bizarrities over the centuries but never something like this. The people whom he had known, who had addressed him by the Jesus moniker, fell one by one before his eyes, rose and had to be put down by the edge of his knives. In this life, death was not an old friend but a constant threat, a scythe dangling above their heads, eager to strike.

This could be the end of the world, as well as the end of him. He was strangely peaceful about that; if this fallen-apart world was the one to greet him the next time he opened his newborn eyes, then he’d rather not be born at all.

Sometimes he entertained the thought about how it would be if he had Rob Cole’s medical skills integrated into this lifetime. Outdated by roughly a thousand years but still be useful due to the shortage of doctors. Nevertheless, even without the skills he could have had, he was still a valuable asset to the new community he had short of settled in. Short of because despite how much he tried, he didn’t feel belonged here. Not sure if he would ever. It was ironic to think about since Rob Cole, in spite of his stark differences in religion and practices, had fitted in with Jewish lifestyle during his years at Isfahan in a way Paul Rovia couldn’t with his community of similar beliefs – always feeing like an outsider hovering at the periphery. Still he managed his task well, venturing outside the gate, sometimes for days, endangering himself to scavenge for whatever supplies his people needed. He went on his own, partly because running without having to look after anyone was faster and partly because he saw himself as expendable. If he were lost out there, while his community would be one scout short, no-one would bear the baggage of grief.

At least he hoped so. Grief could be a crippling hindrance to survival, which should be anyone’s number-one priority in this crapsack world.

Whenever he thought about his inability to form a connection to anyone, he was reminded of the spark he had felt a millennium ago, happened only once. It had warmed his heart in those lonely nights where the ailing campfire had failed. It always astounded him how something that had lasted for only a briefest moment could withstand the mercilessness of time and still felt so fresh, so new, like a thousand years was only a couple of hours ago. Sometimes he thought he could feel the texture of the archer’s skin, callous and slicked with blood. It was a shame he had never gotten to know his name.

“… This is Daryl Dixon.”

He had already turned on his heels but when he heard that name, some mysterious force had him whip his body around to do a double take. Curious perhaps? His gaze landed on the quieter man of the pair, the one who was standing nearer to him with a gun trained at his face.

For the first time in a thousand years he had felt the spark again, running along his spine like electric current. He shivered despite his thick trench coat, gloves and boots.

Daryl Dixon was a perfect stranger to Paul Rovia, a man Paul had met only today. Yet he had seen this face on a man centuries ago, in an English hospital situated on the border. He had buried that same man under an unmarked grave that only he could discern from numerous others as he paid it a visit every day till the last day of his life.

What was originally a spark had become wildfire. It was consuming him and he had not felt so alive for so long.

Nothing happened without a reason, he believed.

Daryl Dixon. In this life his name was Daryl Dixon. He made sure to remember that name.

He spread his arms, flashing the pair – but mostly Daryl – his smile.

“Paul Rovia, but my friends used to call me Jesus. Your pick.”

End

Inspired to write this after watching The Physician, a movie starring Tom Payne as Rob Cole, a Christian young man who crosses the ocean and faces numerous adversities in order to study the art of healing. It’s an inspiring movie which I’d recommend to anyone. Plus, Tom is extremely adorable as Rob Cole.

[Desus] Of Moonshine, Shaving Foam and Razor

Disclaimer: Characters belong to their respectful owners

Fandoms: The Walking Dead

Rating: K

Pairing: Desus – Daryl Dixon x Paul “Jesus” Rovia

Genre: fanfiction

Characters: Rick Grimes, Carol Peletier, Paul “Jesus” Rovia, Daryl Dixon

Summary: Rick and Jesus had a bet concerning Daryl.

“Here, drink it,” Carol said, placing one of the uglier brown mugs in front of Rick’s face. “Hair of the dog, homemade and blended with love.”

Despite her light mocking tone, Rick cast her a look of appreciation, or something as close to it as possible with his bleary eyes, nodded and reached for the mug. Its contents – some viscous concoction of indistinguishable color with shapeless chunks of unidentified materials – already chased away half of his inebriation. He stared at the sight, his lips quivering ever slightly. While Rick did not for a second doubt Carol’s nurturing nature, he found himself a little (much) hesitant in putting his faith into her knowledge of mixology. He chanced a brief glance at her face, glowing as it was basked in the early morning beam – sort of like an angel’s visage were he in a more literary and less hungover mood, and didn’t find it in his heart to venture into asshole territory by declining her kindness. So Rick braced himself for whatever nightmare would assault his tastebud and downed half the mug in one gulp.

It wasn’t so bad, he thought once the liquid had run down his gullet and settled in his stomach, leaving a funny aftertaste in his mouth. It wasn’t so bad, he unnecessarily repeated in his head, if you squeezed your eyes shut, held your breath and tried to swallow it as fast as you could without choking yourself. With that tactic in mind, he consumed the remaining of the concoction till the last drop in one go. Apart from feeling his eyes bulging out of his skull, Rick was fine and thankfully more sober than he had been a couple minutes past. Guess it did work. Fighting a grimace from showing on his face and losing, he quickly grasped the jug of water and poured himself a generous amount, never minding it was the very same mug from which he had just drunk. He let out a breath through his mouth after the taste had been relatively washed away.

“You sure it’s hair of the dog and not its shit?”

“You sure you’re thanking me and not insulting my family remedy?” Carol asked, hands on her hip.

Rick held up his hands in defeat. “Sorry,” he muttered.

“Who were you drinking with? Bet it wasn’t Michonne, as I just saw her hop on a truck and go out hunting while you were here, slumping on the table like a sad potato sack, emphasis on ‘sad’.”

Rick rubbed his eyes with the back of his hand. “Jesus, believe it or not, and I mean our long-haired flower-power dude, not an exclamation.”

Carol raised an incredulous eyebrow. “Since when you two got so close?”

“Not so long ago, I guess. Last night the guy knocked on my door, bringing with him some moonshine he had ‘dug out of a bar’s cellar’. We had a chat, just casual, nothing too serious. About scavenging, supplies, food stock, winter coming, Alexandria, Hilltop… many different things really. Never realized that guy was a smooth talker till last night. At some point I think our conversation turned to Daryl.”

Carol’s left eyebrow raised a little higher as her tone took on a more genuinely surprised note.

“Daryl? What about Daryl?”

“He said something about the guy’s hair getting a bit shaggy and why none of us suggested a haircut.”

“As if we haven’t tried,” Carol chuckled, shaking her head. “We fail to get him to shower sometimes. But his hair? Please.”

Then, as something came into her notice, Carol’s eyes lit up and her head stilled. “Speaking of which, he’s been looking rather clean lately. Changes his clothes often too, which is positive but… weird.”

“And showers at least once every other day,” said Rick with a hint of amusement.

With an intrigued look Carol grabbed a chair and sat down, loosely hugging its back. “Why the sudden change?”

Rick shrugged. “Jesus once made a passing comment about Daryl giving off smell like dead squirrels. Daryl seemed pretty fuming but stayed quiet as usual… and rebuffed any attempts of conversation from Jesus for a week straight. Yeah, around that time he started the change.”

“Are you somehow suggesting Jesus was the reason?”

“I’m suggesting nothing.” Another shrug and Rick extended his arm toward the cookie box close to Carol’s side. The tin box skidded across the smooth wooden surface. Ignoring the dubious look Carol shot him, he popped open the lid and picked an oatmeal cookie. Just as Rick was about to munch on the treat, they both heard footsteps approaching them. They were light and even, so they weren’t Daryl’s; besides, Daryl had probably gone out early to catch some games for lunch. As Carol had said, Michonne had also left. Carl’s were neither light nor even and Judith couldn’t walk yet, and that left the last resident in this compound.

“Speaking of the Devil,” Rick chuckled but quickly corrected himself, “or Son of God.”

Though Paul wasn’t a permanent Alexandrian, for the last year he had been spending two third of his time at Alexandria, helping around with various big and small tasks and blending in far better than Rick had thought he could. Thus the leader of Alexandria had felt justified to grant him a room in this compound that Paul could call his own, accidentally in the same hall and only a few short steps away from a certain redneck’s. Things had been fine so far and Rick had yet to receive any complaints about his arrangement.

But, having just returned recently, Carol hadn’t known it. “He stays here?” she asked.

“Yeah, while he’s in Alexandria.”

“Morning.”

At the hoarse greeting accompanied by a long yawn, both Rick and Carol looked to the entrance. Their eyes widened almost simultaneously.

Standing before them was a man in a state of half-dressed. His jeans were zipped but unbuttoned and hanging a bit lower than considered appropriate, his narrow waist and protruding hipbone on shameless display. His long brown hair was messy and as he was leaning against the wall, his left hand was alternating between rubbing his eyes and messaging his temple.

Despite the new comer’s seemingly harmless stance, Rick and Carol instantly reached for their respective weapon, Rick to his gun strapped to his belt and Carol to the fruit knife on the table. Rick pointed his gun at the stranger’s pale chest and Carol was one step from plunging at him and decorating his skin with fifty shades of red.

“Whoa…” exclaimed the young man, holding his hands up. The morning drowsiness had drained from his face, replaced with alert, his big eyes made huge as he stared dumbfoundedly at the lethal weapons.

“Who the heck are you?” Rick growled, his forefinger curling around the trigger.

Carol’s eyes, cold and calculating, raked the man’s lithe form. It was clear her quiet gaze wasn’t appreciating the sight but rather scanning for stabby spots. The firm lines of her lips indicated that she had found a few.

“It’s me—”

“The fuck is ‘me’?”

“OK, it’s Paul, Jesus, from Hilltop!” The young man’s voice went up a notch. “Same old Jesus with the ninja tricks you love to laugh. I’ve been here for a year and one morning you guys suddenly treat me like an intruder!”

To the young man’s claim Rick and Carol had opposite reactions, him to widen his eyes and her to narrow hers. They exchanged a quick look to confirm they were on the same page – confusion, doubt and a growing belief as the resemblance between this baby-faced stranger and the man they knew started to sink in. The hair’s length and color, the bridge of the nose and the expressive blue eyes that always spoke more than Paul’s quick tongue ever could. Yes, this could be their ally and friend from Hilltop.

“Don’t tell me you don’t recognize me, Rick, we got hammered on moonshine together last night,” Paul said, bringing his hand to cover his nose and mouth. “Surely you should recognize these eyes. First time we met I was like this.”

Rick shifted his gaze from Paul to Carol and then back to Paul. A few seconds later, he lowered the gun, cocked the safety lock and strap it to his belt. Carol wordlessly put away the knife, her eyes softening.

“Thanks,” muttered Paul, scratching the crow nest that was his hair.

“What happened to your beard?” Rick asked. “You look a totally different man without it.”

And if Rick was honest to himself, beardless Paul looked ten times more feminine, but of course he wouldn’t say it out loud. Still, it wouldn’t stop Rick from thinking, albeit briefly, that Paul could masquerade as a (very fine) lady with little effort. But what use was for masquerading as a lady in this apocalyptic world Rick hadn’t figure out because his train of thought braked right when he began applying makeup on Paul’s face. That was so wrong on so many levels. Rick felt entirely justified to blame his hangover.

Paul padded to the kitchen counter and poured himself a glass of water. “Shaving foam and razor happened,” he answered at last.

“Because you were drunk?” Carol inquired, trying to stifle a laugh.

Leaning against the counter, Paul didn’t answered right away since he was quenching his thirst by drinking the whole glass. Once he was finished, he gingerly set the empty glass on the wooden surface but didn’t release it from his grip, nursing it in his hands as he spoke, “No, I’m not a bad drunk, at least not so bad that I’d do crazy stuff like shaving my beard for kicks and cry over it later. This…” he trailed off, fingering his smooth chin as if reminiscing the gone beard. “This is… a compromise of sort.”

“Huh?” Rick shot him a confused look.

“Anyway, I believe our bet still holds? I trust Sheriff Grimes wouldn’t stoop so low as to deny it as a drunken foolery.”

Something in Rick’s brain clicked due to the mischievous glint in Paul’s eyes. He couldn’t decide if he was lucky or unlucky that said bet was the most vivid memory of last night in his head. “Yeah, I remember that. So?”

“What bet?” asked Carol.

Paul was beaming with the brightest smile he could manage with the hangover headache pounding inside his skull. “Fantastic. I suppose we’ll see the result soon enough, that is when Daryl returns from his hunting escapade.”

“Color me curious,” said Carol.

“Now please excuse me as I’m gonna make some hair of the dog to fight back my hangover.”

“Think I can help with that.”

She pushed herself up from her seat and eagerly made to the fridge, where they were storing about a month’s worth of food supply.

Paul’s smile was small but warm and genuine. “You’re most kind, Carol.”

A crappy (no pun intended) feeling had nestled into Rick’s stomach after Paul’s “fantastic” left his lips. When he felt this way ninety-five percent of the time it should be translated as something pretty crappy was about to occur. Years of wearing a badge had taught him to trust his guts and as he watched Carol and Paul bond over creating funny concoctions, the feeling was only growing stronger and stronger.

Around noon, Rick’s intuition was once again proven right when the sound of Daryl’s chopper revving penetrated the whole compound. His slanted, sharp eyes swept over the ‘welcoming party’ in the front yard as he switched off the engine and parked his chopper. “Rabbit stew,” Daryl said curtly to none of them in particular, holding his games in one hand and brandishing his knife from his belt with the other. Then he proceeded to head to the backyard to skin the poor creatures, sparing a glance at Paul on the way.

“Need a hand?”

Paul’s offer stopped him momentarily. “Nah, ya shit at skinnin’,” he grunted, unmaliciously.

Paul smiled endearingly because that was Daryl’s version of “don’t wanna get your hands dirty with blood and guts and probably shit”. He turned his head and gave Rick, who was looking extremely uncomfortable and sweating despite the cooler autumn weather, a meaningful wink before following the hunter.

“Wow, can’t say I’m not surprised seeing Daryl with neat short hair,” Carol commented, inching closer to Rick, her arms crossing. “To be honest, that look is kind of reminiscent. Reminds me of the time when we first met and were significantly less screwed up than we are now. Hey, you alright, Rick?”

Seeing his expression, she expressed some concern.

“I just lost a bet to Jesus,” he admitted.

“I figure it has a lot to do with Daryl’s haircut, doesn’t it?”

“Yeah, we were betting on whether Jesus could convince Daryl to get a haircut. Apparently Daryl did have an ‘emergency’ haircut overnight, so apparently Jesus won.”

Carol’s eyebrows knitted. “Since when Daryl was convincible? He’s the most adamant man I’ve had the fortunate to meet.”

Rick huffed. “Jesus definitely put his pretty mouth to good use.”

A comical look was plastered on Carol’s face. Craning her neck to look at the direction they had disappeared to, she asked, “Why does that sound dangerously like a double entendre?”

“Interpret it as you see fit. Aren’t you gonna ask what the loser will have to do?”

Carol chuckled. “You’ll tell me soon enough.”

Carol was wrong. Rick didn’t. Rather, he showed her.

That afternoon, when they all gathered around the table for lunch, while only a couple of Alexandrians were surprised to see a beardless Jesus, everyone but Carol and Jesus were utterly shocked to see a baby-faced Rick Grimes sitting at the top of the table. If anyone but Carol and Jesus asked, out of sheer concern for their leader who might be going through mid-life crisis, his default reply was “Moonshine, shaving foam and razor happened.”

Yup, definitely mid-life crisis.

End

Note:

Rick knew Daryl and Jesus were in a relationship. He approved. Period.

I imagine during the night, Daryl shaved Jesus’s beard and Jesus gave him a haircut in return.

[Cảm nhận] Vice Versa (fanfiction)

Warnings: spoilers, ngôn ngữ không đứng đắn, xen lẫn tiếng Anh và tiếng Việt

37124364_p0
Nguồn: pixiv.net (Hình chỉ có tính chất minh họa, bạn đem vào vì thấy hợp với fic)

Tên: Vice Versa (tạm dịch là Ngược Lại)

Tác giả: drunkenCharm

Link: http://archiveofourown.org/works/347153/chapters/564083

Thể loại: slash fanfiction, alternate universe, supernatural, angst

Độ dài: 10 chương/78,347 từ

Ngôn ngữ: tiếng Anh

Fandom: Blade

Pairing: Deacon Frost/Scud (Joshua Frohmeyer)

Rating: M (dành cho người trưởng thành – mature)

Tóm tắt: Scud never chose to be a pet, but somehow he ended up as one. Here comes the misery.

(Scud chưa bao giờ chọn làm pet nhưng bằng cách nào đó, gã lại trở thành pet. Đau khổ bắt đầu từ đây.)

Cảnh báo: có tình tiết rape và tra tấn

*Ghi chú: tuy là fanfiction nhưng bạn có thể xem đây là một câu chuyện hoàn toàn độc lập.

Khá lâu rồi bạn Joel không viết review cho fanfic. Không phải bạn ngừng đọc mà trái lại, bạn đọc nhiều là đằng khác. Tuy nhiên, bạn thuộc kiểu kén ăn nên số lượng fanfic khiến bạn hài lòng ít hơn rất nhiều so với số bạn đọc. Khi đánh giá mức độ hài lòng với một fanfic, điều đầu tiên bạn để ý là cách viết. Fanfic tiếng Trung không bàn đến vì bạn không biết tiếng Trung nên tác giả viết sai hay đúng ngữ pháp, câu cú lủng củng hay không thì qua bộ lọc thần thánh của Quách Tĩnh ca ca (tức QT – phần mềm Quick Translation), truyện nào cũng na ná nhau, ngôn tình giông giống đam mỹ còn kiếm hiệp với tiên hiệp là anh em một nhà (hay mỗi bạn thấy thế nhỉ?). Với fanfic tiếng Anh thì khác; do bệnh nghề nghiệp mà bạn cực khó chịu khi tác giả ẩu tả trong dấu câu, ngắt câu, ngữ pháp, trình bày… – giống như ăn cơm mà mỗi miếng lại nhai phải sạn vậy. Dẫu biết tác giả fanfic phần lớn là amateur nhưng bạn nghĩ cẩn thận luôn là một đức tính và chăm chút cho những gì mình viết ra, đứa con tinh thần của mình, không bao giờ là thừa. Vì vậy, cách viết là điểm đầu tiên bạn ‘soi’ khi đánh giá một fanfic, tiếp theo mới tính đến nội dung có ‘máu cún’ không, nhân vật có OOC một cách vô lý không, tình tiết và tính cách phát triển có hợp lý không, tác giả có quăng lôi cho mình đạp hay không, vân vân và vân vân. Cũng do kén chọn quá mà số fanfic bạn Joel cảm thấy hài lòng đã ít, số bạn muốn viết review còn ít hơn (điều này một phần còn vì bạn đọc nhiều oneshot hơn long fic mà oneshot dù hay đến mấy nhưng ngắn quá nên bạn không biết viết bài tán nhảm thế nào). Vice Versa của tác giả có bút danh drunkenCharm là một fanfic đáp ứng đầy đủ những yếu tố trên: cách viết tốt, nội dung hay, phát triển tính cách nhân vật và tình tiết ổn, không quăng lôi cho bạn đạp, và quan trọng hơn là fanfic đã hoàn thành với kết cục HE. Đọc xong một fanfic như vậy mà không có mấy dòng bày tỏ quả hơi phí, cho nên sau đây là cảm nhận của bạn Joel về nó (nãy giờ là lan man *icon packman*).

Ở đầu bài là tóm tắt truyện do chính tác giả viết, và do đây là fanfiction nên có lẽ tác giả cho rằng tóm tắt ngắn gọn như thế với người đọc – phần lớn đã quen thuộc với fandom Blade – là đủ. Nhưng với người đọc chưa biết gì về fandom thì tóm tắt này có phần sơ sài và chưa đủ lôi cuốn. Joel xin mạn phép viết lại một tóm tắt mới:

Thế giới trong Vice Versa là thế giới nơi sinh vật hút máu đặc biệt nguy hiểm – còn gọi là ma cà rồng – sống lẫn với con người. Phần lớn con người không hề hay biết sự tồn tại của ma cà rồng, chỉ một phần nhỏ được biết và phần nhỏ này chính là familiar và pet của chúng. Nếu như familiar thường lo những việc từ lớn – như đâm thuê chém mướn – đến nhỏ – như dọn dẹp nhà cửa, vườn tược – cho ma cà rồng thì pet phục vụ những nhu cầu ‘riêng tư’ hơn như ăn uống hay giường chiếu, ờ bạn hiểu ý mình rồi đấy. Nhân vật Scud của chúng ta là minh chứng của câu ‘Không có nhọ nhất, chỉ có nhọ hơn’: không những bị bắt cóc và ép trở thành pet mà gã còn gặp phải chủ nhân là một ma cà rồng biến thái lấy việc ngược đãi, tra tấn pet làm niềm vui, mặc dù việc đó bị cộng đồng ma cà rồng lên án (giống như bạn là người và bạn ngược đãi chó, mèo nuôi trong nhà ấy mà). Trong lúc bị hành hạ thừa sống thiếu chết, Scud được Deacon Frost, một ma cà rồng đối thủ của chủ nhân mình, cứu và đưa về nhà hắn. Tuy nhiên, cuộc đời lần nữa chứng minh ‘Ánh sáng cuối đường hầm là ánh sáng của đoàn tàu xe lửa’ khi Scud nhận ra Deacon tuy không hành hạ Scud nhưng dường như hắn còn nguy hiểm hơn cả chủ nhân cũ của gã. Và Deacon tuyên bố Scud là pet của hắn. Quá tuyệt luôn.

Đó là tóm tắt/giới thiệu câu chuyện về cuộc sống chung (bất đắc dĩ) giữa một con người vốn không muốn trở thành pet nhưng đã quen làm pet và một ma cà rồng chưa từng nghĩ đến việc có pet nhưng khi không lại rước pet về nhà.

Bạn Joel biết đến Scud dù bạn chưa bao giờ xem bất kỳ phần nào của Blade trilogy và cũng không có ý định xem. Bạn biết đến Scud do gã là một trong những nhân vật do Norman Reedus thể hiện và được khán giả yêu thích, bằng chứng là gã xuất hiện khá nhiều trong fanart về Norm trên pixiv.net. Dưới con mắt của họa sĩ fanart, Scud… lầy lội theo một cách rất đáng yêu: nếu không phải bu bám Daryl (và gọi thợ săn zombie siêu badass này là ‘Daryl-chan’) thì là giành giật Connor với Murphy (bằng donut mới buồn cười) hoặc cư xử như bạn trai/pet nham nhở của Blade (kiểu như thanh niên nghiêm túc Blade số nhọ vớ phải gã bf đầu óc tưng tưng). Kể cả khi đứng một mình trong fanart, Scud trông vẫn cực hài hước với mái tóc dài bờm xờm, vẻ mặt ngáo đá, thường trực bên miệng là chiếc bánh donut gần như trở thành trademark và thỉnh thoảng còn thêm ba Powerpuff Girls bên cạnh. Những fanart đó đã cho bạn Joel ấn tượng Scud là một tên cà lơ phất phơ, vào phim với mục đích gây cười là chính – một trong số ít những vai hài hước của Norm, giờ mới để ý – và những việc khác là phụ. Tất cả những điều trên đều không xuất hiện trong Scud của Vice Versa. Nếu chỉ dùng một từ để miêu tả Scud trong fanfic này thì bạn sẽ chọn từ ‘broken’, từ trên xuống dưới và từ trong ra ngoài. Số phận thử thách Scud ngay từ lúc gã còn nhỏ bằng việc bắt gã chứng kiến mẹ mình bị ma cà rồng sát hại dã man. Gã bị đưa vào viện mồ côi, gặp phải những người một là vô cảm trước bi kịch của đứa trẻ mất mẹ hai là muốn lạm dụng gã. Gã trưởng thành, thoát ly viện mồ côi và sống trong những góc tối của thành phố Los Angeles hoa lệ cho đến ngày bị bắt cóc và ‘chào đón’ đến một thế giới còn tối tăm và nguy hiểm hơn cuộc sống vốn không mấy sáng sủa của gã: thế giới của những ma cà rồng giàu có, quyền lực. Có lẽ cuộc đời cảm thấy gã chưa ăn đủ khổ nên quyết định ném gã vào bàn tay một ma cà rồng bệnh hoạn chỉ coi pet là những món đồ chơi tức thời, chơi một lúc rồi bỏ, và dĩ nhiên ‘bỏ’ đồng nghĩa với chết, hơn nữa còn chết rất đau đớn. Như một con gián, Scud lê lết qua những đày đọa đó, dù là sống hèn, sống nhục nhưng vẫn là sống, cho đến ngày gã được Deacon cứu và cuộc đời gã sang trang mới. Về một mặt nào đó, Scud rất ‘cường’ bởi trải qua bao nhiêu chuyện như thế, gã vẫn chọn sống tiếp thay vì tự chấm dứt đau khổ của mình. Tuy nhiên, vượt qua được không có nghĩa là gã còn nguyên vẹn, lành lặn. Những vết sẹo rải trên người gã, trong tâm hồn gã, khiến gã ‘broken’. Từ ‘broken’ ngụ ý rằng thứ gì đó vẫn còn thể sửa chữa được,” bạn Joel từng nghe Elijah Mikaelson (The Originals) nói; thế nhưng đã broken đến mức độ của Scud thì liệu còn sửa chữa được không, và ai nguyện gánh vác trách nhiệm đó khi người duy nhất chi phối, tác động lên cuộc sống hiện tại của Scud chỉ có Deacon Frost.

tumblr_m78s6xocel1qcvl7yo1_500
Gif not mine

Deacon Frost là ai?

Là một ma cà rồng không thuần huyết (ma cà rồng thuần huyết sinh ra đã là ma cà rồng, chưa từng là người) những ma cà rồng khác chỉ nể hoặc ghét chứ chẳng yêu thương gì. Là một ma cà rồng vốn từng là người nhưng lại căm ghét và khinh thường con người, xem con người là đáy của chuỗi thức ăn, thái độ với pet thì không cần phải nói. Trước khi đọc fanfic này, bạn Joel chẳng có tý ấn tượng gì với nhân vật Deacon Frost; nếu như fanart Scud khá nhiều (vì Norm khá nổi) thì bạn tìm đỏ mắt may ra chắc được vài tấm fanart của Deacon. Bạn bắt đầu chú ý đến Deacon khi thấy trên AO3, số fanfic ship Deacon/Scud nhiều ngang ngửa số Blade/Scud, dù xét theo canon thì Blade và Scud mới là cặp dây dưa ân oán tình thù. Tò mò, bạn google và (không bất ngờ), Deacon hơi bị đẹp trai (khuôn mặt gần giống Wes Bentley bên American Horror Story và bạn rất thích Wes Bentley). Với máu ship trai đẹp với nhau bất chấp không gian, thời gian và logic, bạn Joel ‘duyệt’ ngay cp Deacon x Scud. Bạn cũng biết được Deacon là boss cuối của Blade phần 1, và, qua những oneshot đã đọc trước Vice Versa, bạn hình dung Deacon là một tên khốn bị điên (hay tên điên bị khốn), máu nóng (hơi lạ với ma cà rồng nhỉ), tức dễ nổi cáu, nhưng ngụy trang dưới vẻ mặt lạnh lùng cho hợp với cái tên ‘Frost’, có khuynh hướng bạo lực và thích chơi SM (tất nhiên hắn là S),… – hay ít ra thì các tác giả khác đã hình dung hắn như vậy. Cũng hợp lý thôi vì Deacon là boss cuối mà, hắn hiền lành nhân từ tốt bụng ấm áp vân vân và vân vân thì hoá ra Blade, hero của phim, thành kẻ xấu à?! Trong Vice Versa, Deacon vừa giống canon cũng như phiên bản của nhân vật này ở các fanfic khác vừa khác biệt. Giống ở chỗ hắn vẫn nóng tính – một núi lửa chực phun trào ‘cosplay’ seme băng lãnh, vẫn tàn nhẫn trong cả lời nói lẫn hành động, vẫn ưa dùng bạo lực và giết người không ghê tay, tóm lại là cách chuẩn ‘người tốt’ vài năm ánh sáng thôi, không nhiều. Hắn kéo Scud lên khỏi bờ vực cái chết không hẳn vì lòng nhân từ hay cái gì tương tự trỗi dậy mà vì mục đích cá nhân, và trong suốt chiều dài truyện, hắn không dưới một lần tổn thương Scud, tinh thần lẫn thể chất. Thế nhưng, Deacon trong đây khác biệt ở chỗ hắn vẫn còn một ‘soft spot’ dành cho gã pet hắn nhặt về (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng) và tuy đúng là hắn có mục đích cá nhân với Scud – nói trắng ra là lợi dụng – hắn thật sự không muốn gã con người đã trải qua quá nhiều đau khổ này chết hay chịu (thêm) tổn thương. Đây là điểm vớt vát thiện cảm của bạn Joel với Deacon vì bạn không tiêu hoá nổi thể loại quan hệ mà một đứa bạo hành đứa còn lại, cho dù đứa bị bạo hành chấp nhận bị bạo hành.

7df341fbdb5b96f7e153d3e1a299ecae
Gif not mine

Nếu là trong thực tế, hai kẻ kỳ lạ như vậy khó mà sống dưới một mái nhà chứ đừng nói đến phát triển tình cảm. Tuy nhiên, đây là truyện và tình tiết truyện buộc cả hai phải chung sống và phát triển tình cảm, nếu không thì lấy gì cho độc giả đọc giải trí. Cả Scud lẫn Deacon đều là những cá nhân tràn đầy mâu thuẫn và chính điều này tạo nên sự thú vị khi người đọc được quan sát hai nhân vật tương tác, ảnh hưởng lẫn nhau. Một mặt, Scud rất ham sống, gã chịu đủ mọi tủi nhục trút lên mình chỉ với mục đích là không bị vứt xuống một cái hố nào đó chồng chất những kẻ như gã, tàn tạ, rữa nát và bị lãng quên như chưa từng tồn tại. Ý chí sống còn nơi gã đủ mạnh để gã cầm cự đến thời điểm gặp Deacon thay vì cắn lưỡi ngay sau lần đầu bị lạm dụng. Thế nhưng trong đầu gã thỉnh thoảng lởn vởn những suy nghĩ mang khuynh hướng tự sát và có nhiều lúc, gã rơi vào trạng thái ‘đếch quan tâm’ – muốn đánh muốn giết ra sao cũng được. Gã sợ bị tổn thương, bị tra tấn và cố gắng hết sức để làm vừa lòng ‘chủ nhân’, cả chủ nhân cũ và chủ nhân hiện tại, Deacon; cũng chính gã lại có suy nghĩ chuyển hoá thành hành động khiêu khích Deacon để xem tên suckhead (từ Scud dùng để chỉ ma cà rồng với ý khinh miệt) ngoài lạnh trong nóng này khi nào sẽ bùng phát và dung nham sẽ tràn xuống, thiêu chết gã. Scud thèm khát sự quan tâm, chăm sóc, gã cảm động với mỗi cử chỉ lịch sự, chưa nói đến tử tế, nhỏ nhất, vậy mà bản thân gã cảm thấy mình không xứng đáng nhận được sự tử tế và tệ hơn, tất cả những gì thối tha cuộc đời quăng vào mặt gã đều do gã đáng bị như thế. Suy nghĩ thường thấy ở nạn nhân bị rape và bạo hành đây mà. Cuối cùng, Scud một mặt ghét ma cà rồng, hiển nhiên rồi, Deacon không phải ngoại lệ, mặt khác gã vô thức để mình bị Deacon thu hút; well, sao trách Scud được khi bỏ qua tính khí không mấy dễ chịu, Deacon vẫn là kẻ hấp dẫn và thực tế là hắn đã trải qua vô số (bed)partners trong cuộc đời bất tử của mình (nghe đồn trong canon Deacon là bi). Chuyện phải đến (tác giả bảo) sẽ đến: từ bị thu hút Scud dần chuyển sang có tình cảm với Deacon; tình cảm đó phát triển như thế nào và đến mức nào cũng như kết cục ra sao, Joel để bạn tự mình đọc và khám phá.

Giống như Scud, Deacon cũng đầy mâu thuẫn. Đầu tiên là việc hắn cố tỏ ra mình là kẻ lạnh lùng, tàn nhẫn. Có lẽ bao nhiêu thế kỷ lăn lộn, tranh giành quyền lực, lãnh địa trong thế giới ma cà rồng đã tạo ra một Deacon như thế bởi nếu không, hắn chẳng tồn tại quá một năm, nhất là khi hắn không phải ‘thuần huyết’. Như đã nói trên, hắn có một soft spot dành cho Scud: không chỉ lo cho Scud nơi ăn, chốn ở tử tế, hắn còn nghiêm túc thực hiện cam kết bảo vệ pet của mình khỏi mọi nguy hại trong khi chính hắn lại chán ghét việc ma cà rồng nuôi pet người. Bất tri bất giác, hắn quan tâm Scud và sự quan tâm đó thể hiện qua những hành động nho nhỏ nhưng đủ để Scud cảm kích, thậm chí có lúc hắn còn cảm thông với gã con người số khổ này. Chỉ là những lúc như thế lại có một giọng nói trong đầu Deacon nhắc nhở rằng hắn là ma cà rồng, hắn nổi tiếng vì sự căm ghét con người (lý do vì sao thì Joel sẽ không spoil để bạn đọc tự cảm nhận), để rồi hắn quay ngoắt 180 độ và tổn thương Scud bằng lời nói độc địa hay hành động. Sau mỗi lần như thế, hắn hối hận và tìm cách ‘bù đắp’ cho Scud – tất nhiên là theo cách không tổn thương đến ego của hắn, và vòng tròn lặp lại. Nói theo suy nghĩ của Scud thì cuộc sống của gã ở căn hộ sang trọng của Deacon sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu ‘chủ nhân’ ngưng làm gã bối rối và nhất quán trong cách đối xử với gã: mặc xác gã tự sinh tự diệt hoặc dứt khoát giết quách gã cho xong. Vấn đề là ở chỗ đến chính Deacon còn không xác định được hắn nên đối xử với Scud thế nào thì làm sao Scud đòi hắn nhất quán được. Mất một lượng chữ không nhiều, không ít để hắn chạy vạy tìm lời khuyên từ những người mình tin tưởng rồi não hắn mới ‘thông’ và tìm ra giải pháp cho mối quan hệ giữa hắn với Scud.

6598196766076225085

Nếu gọi tình cảm giữa Deacon và Scud là ‘tình yêu’ thì e rằng hơi miễn cưỡng bởi vì từ đầu đến cuối cả hai chưa từng nói yêu nhau (may mà không nói vì nếu nói thì bạn Joel thấy… sến). Tuy nhiên, tình cảm giữa Scud và Deacon là chân thật và dù nó không đẹp đẽ, không hoàn hảo thì nó vẫn tồn tại đủ mạnh để gắn kết hai kẻ lạ kỳ này với nhau đến cuối truyện và có thể là sau đó. Bạn Joel nói rằng tình cảm này không đẹp đẽ do nó không tạo nên một mối quan hệ lành mạnh. Ngay từ ban đầu nó đã mang màu sắc chiếm hữu: Deacon cứu mạng Scud nhưng hắn không hề cho Scud tự do – quyền cơ bản nhất của con người. Scud sống trong căn hộ sang trọng của Deacon đúng nghĩa từ ‘pet’: cả ngày gã quanh quẩn bên chiếc ghế xôpha và mấy mét vuông quanh nó bởi vì ngay đến ban công Deacon cũng cấm gã bước ra; cánh cửa chỉ mở khi trợ lý của Deacon mang thức ăn đến và sau đó lần nữa khoá lại. Scud cam chịu cách đối xử của Deacon giống như gã cam chịu nhiều điều tệ hại đã xảy đến với gã; dần dần, gã có tình cảm với Deacon và tình cảm sinh ra trong cảnh ‘cá chậu chim lồng’ mang hơi hướm Stockholm syndrome. Cả Scud lẫn Deacon đều không đả động đến vấn đề này, hệt như cả hai không đả động đến nhiều vấn đề khác trong mối quan hệ của họ, tỷ như Deacon chưa từng hỏi tên thật của Scud hay muốn tìm hiểu quá khứ của gã trước khi trở thành ‘Scud’, và Scud cũng không có ý định chia sẻ với Deacon, và chúng ta, người đọc, chỉ biết được quá khứ của Scud qua những đoạn flashback rời rạc. Hay như khi tình cảm đã xác định rồi thì Scud trở nên phụ thuộc vào Deacon: gã tiếp tục sống chỉ khi Deacon còn tồn tại, nếu Deacon chết, gã có thể không tự sát nhưng ý chí sống còn nơi gã đều bay biến. Điều này khá lãng mạn, nếu ta bỏ qua chuyện nó ‘độc hại’ đến việc xây dựng một mối quan hệ tình cảm lành mạnh và bình đẳng. Có lẽ tác giả ý thức được điều này nên giữa Deacon và Scud không phải love mà là “this is as close as they will ever come to love”, và về mặt nào đó, nó rất hợp với Scud và Deacon trong fanfic này. Và thay vì khẳng định một tương lai bên nhau vĩnh cửu như nhiều câu chuyện tình người–ma cà rồng khác, cái kết chỉ đưa ra một hy vọng, hay một hint về tương lai như thế. Với tư cách người đọc đã dành ra khá nhiều cảm xúc cho fanfic này, bạn Joel hài lòng với điều đó.

Bầu không khí truyện nhuốm màu ảm đạm từ những đoạn flashback và suy tư của Scud cũng như suy tư của Deacon, vì vậy bạn Joel ‘tự ý’ thêm tag angst vào thể loại. Truyện cũng rải rác một số chi tiết hài, ví dụ như khi Scud va đầu vào nắp chiếc ‘quan tài’ kiêm giường ngủ của Deacon (bạn trẻ này có chiếc giường thiết kế kiểu quan tài với nắp đóng–mở), Deacon đã rất thông cảm đưa cho gã một……. bịch máu trong tủ lạnh để áp lên vết thương giảm đau; tuy nhiên sự hài hước khá lép vế trước sự angst bao trùm suốt mười chương. Truyện có tiết tấu khá chậm, không nhiều tình tiết gay cấn vì tác giả dành khá nhiều câu chữ để đi sâu vào nội tâm của hai nhân vật chính. Chương 10 kết truyện, theo cảm nhận của bạn Joel thì hơi vội vã và anti-climatic, đặc biệt là sau cliffhanger lớn tướng cuối chương 9 “Deacon chết rồi!” Bạn đã trông chờ một cuộc showdown giữa Deacon và chủ nhân cũ của Scud sau tất cả những khiêu khích, đe doạ, dằn mặt nhau ở các chương trước, thế nhưng điều đó không xảy ra (có phải bạn đã spoil?!), và bạn có chút thất vọng, nhưng xét lại truyện này nhấn mạnh vào tâm tư, tình cảm của nhân vật mà, đòi đánh đấm, hành động, cái kết hoành tá tràng thì có vẻ làm khó nhau quá *icon packman*, vậy nên bạn hài lòng với những gì tác giả viết, dù chưa thật sự thỏa mãn.

Tóm lại, Vice Versa là một fanfic đáng đọc, và càng tuyệt vời hơn khi bạn không cần xem Blade, cũng chả cần biết Scud là ai (biết gã do Norm thể hiện thì tốt^^), Deacon đến từ vì sao nào hay chuyện gì đã xảy ra ở canon là phim mà vẫn có thể thưởng thức trọn vẹn cái hay của truyện. Với những bạn thường đọc Đam Mỹ, sao không thử đọc fanfic này nhỉ, vừa đổi gió vừa rèn luyện tiếng Anh một chút (yên tâm là tác giả không đánh đố người đọc bằng từ ngữ quá cao siêu đâu).

Chút chuyện bên lề trước khi kết thúc bài:

Chuyện bên lề 1: Đây không biết là lần thứ bao nhiêu bạn Joel gặp fanfic mà nhân vật của Norm ‘nằm dưới’ (hint: Vice Versa có cảnh ‘xôi thịt’). Không rõ anh chú ăn ở thế nào mà fan gái khi viết fanfic rất hay ‘ưu tiên’ để anh chú ‘được’ áp thôi, bất kể đối phương là ai. Ngay đến men-lì như Daryl còn không thoát nữa là các bạn còn lại.

Chuyện bên lề 2: Thú thật là bạn Joel đến giờ vẫn không hiểu fan gái dùng cơ sở gì để ship Deacon x Scud. Đồng ý là hai bạn chung series nhưng người ở phần 1 kẻ phần 2, không có tương tác gì mà sao fan gái ship như đúng rồi thế nhỉ?! Mà 1, 2 fanfic, 1, 2 fanart còn hiểu được vì đa số crack cp đều vậy (chỉ 1, 2 người ship nên hàng ít), đằng này số fanfic và fanart từ Mỹ sang Nhật ngang ngửa số Blade x Scud rồi.

(Không lẽ nên xem phim để tìm hiểu?!)

Chuyện bên lề 3: Nhà bạn Deacon bộ có cái hồ bơi lộ thiên thả một đàn vịt cao su (?!) hay sao mà sao fanfic nào cũng nhắc đến vậy??? Nếu thật thì quan ngại cho tâm sinh lý và gu thẩm mỹ của bạn suckhead này quá.

Chuyện bên lề 4: Bạn muốn viết một fanfic ship Deacon với một trong những nhân vật của anh chú Norm, nhưng đang phân vân không biết nên chọn Scud theo truyền thống hay Travis (Gossip) hoặc Young Man (Dark Harbor) cho mới lạ?

Chuyện bên lề 5: (cập nhật 28/03/17) Bạn Joel rốt cuộc đã hiểu vì sao cp Deacon Frost x Scud ra đời. Số là ngày xửa ngày xưa có một bộ phim tên là Deuces Wild nói về hai băng đảng – Deuces và Vipers – ở Brooklyn vào thập niên 50. Số là ân oán tình thù giữa thủ lĩnh băng Deuces, Leon Anthony (Stephen Dorff – Deacon Frost), và thủ lĩnh băng Vipers, Marco Vendetti (Norman Reedus – Scud) là mâu thuẫn chính của phim. Đến đây là bạn đoán được rồi nhỉ?

[BBC’s Class] A Question Asked

15727139_1125170507582016_7931222861615246316_n

Disclaimer: Characters belong to their respectful owners

Fandom: BBC’s Class

Rating: PG

Pairing: Charlie Smith x Matteusz Andrzejewski

Genre: fanfiction

Characters:  Charlie Smith, Matteusz Andrzejewski, Miss Quill – Andrea Quill/Andra’ath

Warning: none

Summary: Charlie failed to grasp the meaning of a swear word.

“Matteusz, what does ‘motherfucker’ mean?”

Matteusz was diligently dicing the carrots and potatoes for the beef stew when Charlie’s out-of-the-blue question had him almost cut off a piece of his own finger, spicing their dinner tonight with just a dash of blood. Miss Quill wouldn’t like it when you contaminated her food with human DNA. “Matteusz, be extra-aware not to contaminate my food with your human DNA,” she had said word-for-word. He guessed that was her very Quill-like version of “Matteusz, be careful not to hurt yourself over dinner.” Either that or she truly detested humans, him specifically.

“Where did you get such a word, Charlie?” Matteusz asked once he had fully recovered from the whole ‘Charlie-just-said-an-offensive-word-in-his-posh-accent’.

From where he was sitting, Charlie raised his blonde head and gave Matteusz that innocently baffled look he often sported when coming across something confusing in the human culture. Which often made Matteusz melt a little inside. His cute little alien boyfriend. “They were having this discussion on a Facebook post,” Charlie said, turning his IPad, which he ‘borrowed’ from Miss Quill as she was busy grading the students’ papers, his and Matteusz’s included, towards Matteusz’s direction. “One user wrote something and it was inaccurate so I corrected him – I think he is male – in my reply. Very politely. But then he called me a ‘motherfucker’. I didn’t understand it so I asked him its meaning, and then his reply was a litany of ‘motherfucker’s and nothing else. Some humans are really strange.”

Hearing Charlie say that word twice in a row proved to be a little too much for Matteusz.

“Don’t say that word, Charlie,” Matteusz said. “In fact don’t even think about it in your head.”

“Why is that?”

“It-It’s a swear word, meaning it’s bad an-and people using it are not usually nice.” He struggled a little to find the right words.

“Oh,” Charlie let out a small surprised sound. He sort of grasped the reason why the Facebook user had replied him with it – he had meant to insult Charlie as he had pointed out his (rather silly) fault in argument earlier. Some humans really hated it when their mistakes were pointed to them; from his short period on earth Charlie had come to understanding as much. But why was a swear word ‘bad’? That was what he failed to get. Back in his planet, ‘swear’ had involved putting one’s right hand on one’s heart and swearing life-time allegiance to the newly ascended king or queen, with nothing but utmost respect for the new crown. Even the Quill people had sworn loyalty to their cause. No-one had associated the word ‘swear’ with bad connotation; in fact, only those with honor would have sworn.

He considered asking Google and asking Matteusz and decided he wanted to hear his boyfriend’s Polish accent. “I don’t understand why a swear word is ‘bad’. To Rhodians, it was associated with solemnity and honour.”

“And Quills,” Miss Quill chimed in, never allowing a chance to remind Charlie they’d come from the same planet to slip.

“And Quills,” Charlie grudgingly repeated after her.

“Here it also means to be offensive because when you use it, you want to insult somebody. Do you have insults in your language?”

Charlie knitted his eyebrows, shaking his head. “No,” he said, a touch of exasperation, “we didn’t have insults in our culture. It would be uncivilised to say bad things about people.”

Matteusz’s smile froze a little while his hand’s chopping pace faltered. A culture with no insults. Weren’t the Rhodians even for real?

Well, Charlie was for real and he was a Rhodian, having been brought up in the apex of that culture. “Then what did you say to someone who got you, like, really pissed off? Like you wanted to vent your anger somehow but not by hitting them.”

“There was no hitting, for sure…” Charlie trailed off, a look of contemplation plastered on his countenance. “If we were displeased with someone, we gave them ‘the code of silence’.”

“The code of silence?” Matteusz echoed, sounding half confused, half intrigued.

“Yeah, it means absolute silence: no talking with or about them however long it took for them to apologise. Until then we generally treated them as non-existent.”

Silence was the best insult, Matteusz thought he had read it somewhere, probably some free self-help magazine he’d grabbed and read to pass the time on the tube. One aspect the Rhodians definitely had shared with humans. Maybe aliens weren’t so alien after all.

Still, Matteusz personally could not yet wrap his mind around Charlie’s Rhodian no-insult culture. Probably one the weirdest thing he’d heard about this month.

Miss Quill laughed, startling both Charlie and Matteusz. “I’ve heard about this ‘code of silence’ before,” she said, air-quoting, a gesture she’d no doubt learnt from watching a large number of sitcoms on YouTube, “but to hear it from you makes it sound even more absurd.”

“It’s civil,” Charlie rebuked, “and cultured.”

“The Quills had one word for insult…”

“Just one?” Matteusz asked.

And then she pronounced a word Matteusz found to be stranger than Chinese, which he was also unable to transcribe.

It must be a word from the language they’d spoken back on their planet since immediately after he’d heard it, Charlie sported his rare ‘I’m insulted’ (but still rather cute) look. Whatever Miss Quill had said must have offended him; Matteusz just didn’t know why.

So he asked, “What does that mean?”

A question directed to both Charlie and Miss Quill.

“It means ‘a Rhodian’,” Miss Quill answered. “If a Quill meets another Quill who is annoyingly stuck up, she will call that Quill ‘a Rhodian’. Best insult there is.”

Okay, Matteusz saw why Charlie was offended. Now that they were living under the same roof, sometimes it was easy for Matteusz to forget that Miss Quill and Charlie used to be enemies.

Oh, wait, maybe they still were as here and then they would wage a mini-war right in this flat, whose aftermath was a very tense atmosphere in the physics class where Miss Quill was using (more like abusing – Charlie’s word) her authority as a teacher to try to give Charlie a hard time and Charlie was giving every other student a hard time by challenging her. And yes, Miss Quill had just fired a cannon ball at Charlie’s front, to which Charlie would retaliate. Matteusz believed he understood as much to guess.

“I sincerely regret we hadn’t invented something similar in our language,” Charlie said, trying his best for a smirk.

“Too civil and cultured for that, weren’t you?” Miss Quill replied, effortlessly besting Charlie in the smirking contest. “Perhaps not so much when you released that arn into my head.”

“It was punishment,” Charlie insisted, for approximately the five hundred and fifteenth times since Matteusz came to live with him and Miss Quill. “Just and merciful.”

“Anything but.”

There, the war started again and Matteusz knew better than to interfere lest he himself become collateral damage. So he kept silent and focused on his beef stew as Charlie and Miss Quill were gradually and unconsciously slipping from English to their mother tongue. They had that habit whenever they fought.

Briefly, Matteusz wondered why Charlie had never invoked the ‘code of silence’ on Miss Quill.

The war had subsided precisely on time for the steaming beef stew to be served and then they all enjoyed their meal in comfortable silence.

Until some unknown sinister source urged Charlie to pick up on his seemingly forgotten earlier matter.

“I still haven’t gotten what ‘motherfucker’ means and why it is offensive.”

Knowing it was inevitable, Matteusz heaved an unvocalised sigh. “It’s a compound word,” he explained, “of mother and fucker. You know what mother means—”

“I do,” Charlie said, “unless it has another, rare and unknown-to-many meaning.”

“It doesn’t,” Miss Quill said. “I checked the dict.”

Charlie paid her no mind, perhaps finally having applied the ‘code of silence’.

“Yeah, it doesn’t. As for the rest…” A short pause, before he continued, “it’s like ‘shag’ and the Americans tend to use it more often. It has many other meanings though.”

Charlie sported an expression that conveyed a far greater disgust than the time he had had his first experience of spoilt foods on Earth (and yes, his first experience of spoilt foods on Earth had involved Matteusz). Even Miss Quill’s face was spelling “You humans actually do what?!”.

“I would never in a thousand lifetimes!”

“It’s an offensive word.” Matteusz quickly took a defensive stance. “We don’t take offensive words literally.”

Or else it would be totally messed up.

“Argh,” Charlie groaned. “I shouldn’t have asked during dinner.”

Of that Matteusz agreed.

End

[Trilijah] When We Really Play

Disclaimer: Characters belong to their respectful owners

Fandom: The Originals

Rating: M

Pairing: Trilijah – Elijah Mikaelson x Tristan de Martel

Genres: fanfiction, slash

Characters: Elijah Mikaelson, Tristan de Martel, mention of Freya Mikaelson and Hayley Marshall-Kenner

Warnings: smut, possibly non-con, PWP

Summary: What could happen off-screen in The Originals 3×08 – The Other Girl in New Orleans

Preview:

Elijah hooked a finger into the small gap between Tristan’s first survived button and its next brother and undid it to reveal more of Tristan’s chest. Pale as it always was and Elijah envisaged how it would be much flattered with a few slashes of scarlet. Tristan’s eyes closely followed Elijah’s hand as it coaxed another button into surrender. Although it was readable in the black depth of his pupils, he opted to neither protest Elijah’s gesture nor voice his confusion, solemnly adhering to his vow of silence.

 

 

When We Really Play

When you walk away, it’s when we really play

DollhouseMelanie Martinez

“You’ve done more than enough,” Elijah told her, a shadow of a plea in his deep masculine tone. “Go to your family, please.”

With one last glance at the tied up and half-dead vampire trash in the room, Hayley descended the stairs and headed to her house across the street.

“Leaving so soon?” Tristan asked, cracking open his eyes and lifting up his chin to look at his sire. His blue eyes, though tired and red-rimmed, were twinkling with a gleam of defiance. “I hope she would stay a little longer. The fun has barely begun after all.”

Elijah dragged a chair from nearby and sat down at the perimeter of the salt circle. “You have to bear with me, I’m afraid.”

The skin was sweaty and feverish to his touch as he flexed his fingers under Tristan’s chin. The annoying effect of wolf’s venom. Didn’t he know it too well, having spent a day wallowing in diabolical heat and blasphemously uncontrollable hallucinations? “Now I suggest you give me what I want, otherwise it’ll become much less fun.”

Tristan’s laughter was too soft to be audible, even with vampiric hearing – only the shift of his facial muscles was any indication. “No offense to your special hybrid lady, but her playful nibbles were not convincing enough. My apologies, Elijah. I think I will hold on to my previous commitment to keep silent until The Strix’s arrival.”

The look on Elijah’s face said he had anticipated no less.

“You are very certain they will come to your aid, aren’t you, even though it may cost them their lives?”

Tristan gave a small nod. “No matter how low your opinion of us was when you took leave, we were and have remained a unity. I call them my brothers and sisters and have every faith in them.”

Elijah sniggered. “The mad stick together as one, I see.”

“And their founder madder still,” replied Tristan.

“My goodness, what am I supposed to do with you, dear Tristan?”

His index finger idly traced the line of Tristan’s jaw, feeling the tiny movement of the muscles and bones underneath. His face appeared calm, fearless even in the threat of torture and death, but Elijah knew him well enough to read between infinitesimal cracks on his finely constructed mask of indifference to unravel his genuine feelings – the relentless undercurrent of molten lava beneath hard layers of volcano rock as Elijah liked to put them: the slight hardening of his jaw for instance, the small twitch of his lips or the barely noticed jump of his pulse when Elijah’s finger drew a tortuous path from the tip of his left ear down the underside of his jawline to his collarbones. His nail scraped bluntly against the fragile skin here before dipping into the hollow between Tristan’s clavicles hard enough to form a crescent imprint. Not so stoic, are we? Elijah thought with a smirk as he saw Tristan’s Adam’s apple bobbing. Inside his chest, his heart was struggling to break its rib cage. Its cry, though dead to human ears, wasn’t missed on Elijah’s hearing either. Throughout the years he had been with Tristan, he knew the younger vampire’s will to be iron-hard. Nonetheless, not even an iron will could fully and thoroughly command the body’s reactions to external stimulations. The body had a mind of its own, and when it happened to be enhanced with vampire blood, its voice was much more boisterous.

A few top buttons of Tristan’s shirt had been missing, courtesy of Elijah’s not-so-gentle removing of his tie. It had been finest silk, that tie, and it was a real grief to see its shredded pieces scatter amongst Elijah’s own, which he had condemned to the same fate thereafter. He had been livid back then, the thought of his beloved Rebekah buried beneath a vast body of murky water coursing his veins with baneful ire. He would have vented his spleen out on this insolent child, stolen one of his limb or his pretty eyes perhaps, had he not convinced himself that he wasn’t a man strung by raw emotions.

Was he?

He was calm now, or at least managed to appear calm after spending hours repeating the truth of this statement, and his blazing rage had subsided to shimmering. Fury would not benefit his intention, a cool head would, and right now it was conducting a rather peculiar plan. A plan he would carry out in spite of his own reluctance towards its deviant attributes. His own code and pride warned him against it in their collective voice, only to be ignored and pushed in the farthest corner of his mind. They couldn’t save Rebekah and if something else could, then so be it.

Elijah hooked a finger into the small gap between Tristan’s first survived button and its next brother and undid it to reveal more of Tristan’s chest. Pale as it always was and Elijah envisaged how it would be much flattered with a few slashes of scarlet. Tristan’s eyes closely followed Elijah’s hand as it coaxed another button into surrender. Although it was readable in the black depth of his pupils, he opted to neither protest Elijah’s gesture nor voice his confusion, solemnly adhering to his vow of silence.

As Tristan’s shirt was unbuttoned down to his abdomen, his chest was mostly bared, serving better Elijah’s purpose. He flattened his palm on the area where Tristan’s heart lay underneath and felt its rhythm softly reverberating through his skin. A tad erratic, going quickly to frantic, as expected from a vampire with wolf’s venom eating into and tearing down his system.

“If I were to pluck your black little heart from its cage…” Elijah left the sentence hanging, his fingers bowing to form a mock claw.

“…Your precious Rebekah would be lost forever,” Tristan filled in for him. “I’m certain my Aurora would rather die a thousand deaths than give you…”

His speech fell short with a sudden moan. The mock claw at his chest had dug into his flesh, from where five rivulets of warm red oozed out, mingling with his excessive cold sweat in a pinkish watercolor failure, or masterpiece, depending on your artistic eye. Tristan braced himself for the slow agony of bone shattering − knowing too well the kind of monster Elijah could be when crossed, he didn’t see why Elijah should make it quick for him. It would be a delaying hell to go through before he reached the actual hell.

Pain seeped in as the pressure increased, providing more material to expand the pretentious artwork on his chest, and yet he hadn’t heard the distinct sound of breaking. Elijah hadn’t performed the cruel trick Tristan was dead-set on believing he would. He stared at his sire with his large baffled eyes, which was the very first emotion he had allowed to surface throughout the entire process.

“Call me a fool,” Elijah said, low-voiced and sultry, “but I cling to the concept of hope with a hopeless desperation.”

With that, the impaling pressure on Tristan’s heart vanished. Tristan let out a sharp exhale despite himself.

“Still, I believe I can try a different approach of persuasion.”

Elijah wedged one knee in between Tristan’s legs, gently forcing them apart. Next, he ran his blood-smeared palm down the flat plane of Tristan’s abdomen and parked at the waistband of his trousers.

“Tell me, Tristan, have you ever had wolf’s venom in your veins before?” Elijah asked, doing a few experimental tugs at the button.

“I haven’t, otherwise I wouldn’t be here,” Tristan breathed an answer while trying not to squirm with the warmth of Elijah’s body temperature straying dangerously close to his neither region. “Still, I hardly see how my previous experience is pertinent to the current situation.”

A smile that wasn’t quite a smile graced Elijah’s lips. “I have once not too long ago, courtesy of Niklaus’s throwing his usual unexpected tantrum…” The button was popped open, causing Tristan’s breathing to hitch. Turning his head sideway, he battled with himself to ignore what Elijah clearly wanted him to feel. “Amongst its various effects, the most hazardous is…”

The zipper was spared as Elijah’s hand left Tristan’s groin to catch his chin and turn his head so that the younger vampire was facing him again. Tristan didn’t fight the steely grip burning into his jaw, too relieved to have his final barrier intact. His relief was short-lived however, because soon after that, the feeling of a large hand directly covering his crotch sent an electric jolt through his being, which resulted in his nearly biting off his tongue.

“… heightening our sensation in a way beyond our vampire blood. A feather’s touch would weigh a mountain…”

He cupped Tristan fully in his palm as he talked at easy pace, fondling him through the fabric. Light and gentle at first, to rouse Tristan’s lust from its flaccid slumber, before pressure was gradually applied to nurture it from its budding stage to full growth. In coping with the assault of sensations, Tristan clenched his teeth hard, refusing Elijah the immediate pleasure of hearing his voice.

“… and every smallest titillation an agony…”

He had every idea of what the Original was having in his mind, chaotic and twisted as his own. Though Elijah had never had to resort to this particular trick before, when the situation called for, he wouldn’t shy from it. Tristan understood his motive because that was exactly what he would do were their roles reversed. Nevertheless, while his mind was prepared for what was to come, his body was nowhere was. In its best state, it wasn’t; now with the hybrid’s toxin exacerbating its defense system, Tristan could imagine an entirely different torment than having his heart slowly extracted.

The hand’s motion came to an ominous halt as Elijah spoke up, his gaze locking with Tristan’s, “I ask you once again, give me the coordinates to find Rebekah… please.”

“With all due respect, Elijah, I’m afraid I cannot oblige.”

“Must you put me in this quandary, Tristan? Huhm? Or…”

A feather’s touch landed on the protuberant burden in his loin. Aware, Tristan instinctually retreated, yet in his current position, both hands spell-bound to either arm of the chair, his attempt only put one or two pitiable inches between himself and the Original’s claw. His right hand not leaving its designated post between Tristan’s legs, Elijah placed the other on Tristan’s thighs and effortlessly subdued the younger vampire’s movement as though restraining an unruly child, all the while deepening the crease at the corner of his lips. Tristan’s cheeks burnt not with the toxic-induced fever but his mortification for exposing his weakness to Elijah’s exploit.

“Is it my imagination or you are indeed anticipating it, with a sense of élan even? The pain-pleasure game we play together when the light is out and our clothes are shed?”

The zipper gave in to Elijah’s deft fingers without protest, the amplified sound of its metal teeth grinding against one another and grinding in Tristan’s ears like the painful shriek of a violin in incompetent hand. His heart sank in the blood rushing to his head.

It was supposed to be a humid day like any other humid day in New Orleans, and yet the air felt cool in his denuded flesh. Not the sort of comfort to tone down the heat in a summer day, this coolness pricking into his skin like a needle was a reminder of his state of shame. Still, it was nowhere compared to the first skin-to-skin contact with Elijah’s hand. His palm was dry and cold as his intention, and when it enveloped Tristan’s member, it brought along a frigid flame to sear through his entire body.

“Something tells me you derive much pleasure from this despicable act,” Tristan hissed through his teeth. “Who ever thought the noble Elijah could have sunk so low?” He would bare his fangs if his strength wasn’t sapped to the point where his teeth were unable to grow tenth of an inch.

Not one to be pessimistic when it was yet the end of the day, however, Tristan could already see the shadow of death’s scythe hovering above his head.

“I suggest you save your breath should you have anything to confess instead of wasting it on your sallies, my dear Tristan. Today isn’t their appreciation day,” Elijah replied calmly.

If he were mortal, he would have to strain his ears very hard to grasp the gist of Tristan’s words since his speech had been reduced to mere whispers.

“What will Hayley think if she happens to come back and witness? Scandalous I imagine… Would she find it abhorrent that her knight’s shining armor has been rusty all along and its luster nothing but a coat of deception? … And let us not forget your lovely sister, who may walk through the door any moment…”

With his obvious taunts, he expected instant punishment from Elijah’s hand or at least some salty retorts, not a slight chuckle.

“Hayley is dealing with her in-laws and isn’t likely to return anytime soon. If you’re worrying about Freya, right now she’s downstairs pouring herself a cup of chamomile tea and enjoying her favourite TV show. She will be back with us, albeit not shortly.”

“A shame that she’d miss the real show upstairs.”

Elijah’s free hand cradled the back of Tristan’s head and if in other circumstances, this gesture could be interpreted as loving. “She was in my mind before,” said Elijah. “Do you think she was oblivious to our unholy affair?”

With that armor-piercing question, Tristan grudgingly heeded Elijah’s advice to save his breath for the prolonged torture.

When Elijah’s hand began moving languidly up and down Tristan’s length, Tristan closed his sweat-laden eyelids. His head pressed against the back of the chair, the muscles along his neck became taut like a bow reaching its maximum arch, and his damp eyebrows furrowed deeply with every acute sensation shooting up his spine. Each of Elijah’s words proved to be harrowing truth, that the wolf’s venom amplified everything to the extreme. Even worse, despite his best effort, grinding his teeth as though breaking them, Tristan was powerless against his body’s own reaction. As he had know Elijah for more than a thousand years, intimately if he might add, his body had been too acquainted to the Original’s touch and thus responded to it with a despaired eagerness. Too accustomed to this sort of molest before that his flesh refused to deny that the act was being carried out with the best intention to humiliate and hurt rather than pleasure. It was depraved, even to Tristan’s standard, just how a display of affection could be utilized as a means for disgrace.

It played into Tristan’s grievous disadvantage that Elijah mastered the exact method to wind him to the utmost − only an inch more and Tristan would shatter in countless pieces − and then unwind him in the wildest heaven-to-hell ride. The gradually speeding glides up and down Tristan’s length, smoothed by his first tears oozing at the tip. The heavy thumb pressing down the sensitive skin covering the swelled head. The strategic scraping of trimmed nails on the dedicate veins lining the body. If there was one thing that felt better than Elijah’s hand on him, it was Elijah’s mouth on him, although the latter happened only once in a blue moon. Whether it was because of his pride, no less enormous than his hybrid brother’s, or it was something else altogether, Elijah was rarely the giver, and in most of their lustful encounters, it was Tristan who would get on his knees and service. Nonetheless, it was Elijah’s hand, skilled in ripping hearts as much as in giving pleasure, that he often got and at this moment, the memories were surging in his brain to wreck havoc on what was left of his resistance and dignity.

Daubs of indistinguishable colors flashed behind his shut eyelids, and Tristan had a distinct feeling that his consciousness was drifting away in a swamp of past fragments. The summer heat scorching his sweaty skin. The acrid smell of grass and dead insects withering in the sun. The incessant cry of cicadas. The roughness of the barks gnawing his back as a certain Original vampire pushed him to an old, sturdy tree, foregoing the purpose of their hunting in yet another continuing episode of wanton desires. Back and forth his mind leapt between the past and present while vaguely aware of the point where they conjoined: Elijah’s hand on him. His memories must be floating around now, and Tristan derived a little satisfaction from the probability that at least some might be caught by the other resident in the compound. How much had Freya learnt of them as compared to these vivid projections, he wondered.

His faint smirk twisted in a grimace and Tristan cried out, his whole body convulsing. So lost in his hallucinations that he forgot the condition he was in, and that his climax was approaching fast. Elijah was quick to remind him with a cruel tightening of his grip around the root that he wasn’t soiling his precious hand for satiating Tristan’s desire. All of this was a means of torture, and what was a more excruciating pain than being denied of release when he was just one short step to it?

“Say it, Tristan,” Elijah whispered into Tristan’s ear. “Say it and I’ll allow you what you’re dying to get.”

With his last thread of his rationality left, Tristan bit into the inside of his cheeks. He barely felt the pain, let alone the tricking sensation down his chin and neck.

Abyss. Before Tristan’s eyes was abyss. Gone were the fragments of summer heat and withered grass; what took their place was endless, unfathomable darkness.

From that darkness sprouted an enticing scent which he followed without doubt or question. His eyes were blind and his mind shut down, yet his entire being could tell the only thing which could emit such a sweet scent was fresh blood.

Before he knew where that scent would lead, he felt it in his mouth, scathing hot fluid branding his tongue and flaring his every nerve. Like an infant he latched his mouth onto the source and sucked in greedily the sacred nectar that was the core of his existence.

The feeble light of the afternoon sun was blinding when Tristan opened his eyes. What came to his sight was Elijah’s wrist.

“Enough,” Elijah commanded and snatched his hand from a dazed-eyed Tristan. “That was enough for you to not die on me. We still have much to discuss about Rebekah’s whereabouts.”

Once he had had enough sense slapped back to his brain, Tristan was quick to notice his still exposed state as well as the pearly white mess on Elijah’s hand. A piercing light was reflected on the surface of his opaque irises while the seam of his lips curved up in the smallest degree. He licked his lips, savoring the exquisite taste of copper and spices. Of campfire in the death of winter nights. Of tender love in the aftermath of passionate copulation. All the finest wines in the world and none could come remotely close to what was flowing in his sire’s veins.

“You went soft at the last minute,” Tristan remarked.

“Yes, I did,” Elijah admitted while cleaning his fingers with excessive meticulousness. “You triumphed this time, Tristan.” He carefully wiped the traces of come on Tristan’s trousers with his handkerchief after he had finished cleaning his hand. He tucked him in, zipper and button done and even took care of his crumpled shirt. At this point, Tristan wouldn’t be too surprised if Elijah retrieved a comb and started fixing his hair.

Fortunately Elijah didn’t.

“Right, shouldn’t let your sister be shocked by the extent of your vileness.”

“I’d like to refer to it as ‘clean up after my own mess’. But you do have a point. Freya needn’t trouble her eyes and mind with your sight more than she already has. Now, when she comes join us again, I believe there is something else we could try and I guarantee it won’t be pleasant.”

Chest heaving, Tristan sank against the chair with a profound sense of fatigue invading his skeleton and muscles. With a weak smile he said, “Couldn’t be worse than the wolf’s venom and the fact that my life is counted by hours, I guess.”

Epilogue

In his chamber at his mansion, Tristan was standing in front of a full-length mirror. Though his clothes were dirtied by his own blood and sweat, he was finer than he had been a few hours ago. He supposed he owed Marcel Gerald this time for that small vial of Klaus’s blood.

That and his dramatic rescue from the Mikaelsons’ captivity.

Slowly and not lacking grace, Tristan began stripping off his clothes. His fingers undid each button with care instead of simply ripping the shirt in half and be done with it. His hand reached the waistband of his trousers and he lingered here for some seconds, reminiscing Elijah’s touch on the exact same place, before he popped open the button, zipped down his trousers and slid the material off his hips and legs. He stepped out of the bundle pooling around his ankles and bared his body to the non-judgmental gaze of the mirror.

His lust nestled peacefully between his thighs when he took it in his hand and gave it a few strokes. It was easy with his eyes sewn shut to fool himself into believing that it was the Original’s hand on him. Nowhere near as mind-blowing Elijah’s but he could make do. After all, imagination was the sharpest tool in situations like these.

He was certain he’d miss it as hell once the Mikaelson siblings were all sealed away.

He flopped down on the king-sized bed not quite satiated but content and soon was lulled into an exhausted dreamless sleep.

End

One Tiny Problem – Extra 5

Disclaimer : Characters belong to their respectful owners

Fandom : The Originals

Rating : K+

Pairing : Kolijah – Elijah Mikaelson x Kol Mikaelson (sort of)

Genres : fanfiction, alternate universe, humor, fluff

Characters: Freya Mikaelson, Elijah Mikaelson, Klaus Mikaelson, Rebekah Mikaelson, Kol Mikaelson, Hope Mikaelson and many others

Summary: An AU in which Kol is resurrected by Freya, in the form of… a baby.

Inspired by whatevenkol’s idea and given permission to write this story

Capture

Homecoming

“Hey, I was wondering if you’d like to be my date for the Homecoming?”

Nathan’s heart was tattooing against his rib cage with every word from those lips. Those perfect-shaped lips that belonged to the perfect beauty standing in front of him. Seriously? Did she just ask him to be her company? She who was the hottest girl in the school, the Princess of the Quarter as they called, Hope Mikaelson. Was his luck that good or fate was jesting with him?

“Ar—Are you serious about this?” he stammered, unable to steady his voice, excitement rushing through his bloodstream like drug.

“Is your name not Nathan Marlowe?”

“I—of course I’m Nathan Marlowe!”

“Then one hundred percent,” she replied with zero hesitance, just like everything else she did. Hope Mikaelson was not famous by her gorgeous looks alone; she inspired affection in the guys and envy in the girls with her famed absolute confidence. To be fair, she had every reason to be confident: beauty, brain and strength also – nature had truly blessed the Mikaelson princess from head to toe. The fact that she was the sole heiress of that notoriously wealthy and powerful family – the shadowed throne-less kings and queens of New Orleans – only boosted her celebrity status in the school.

“O—of course I will absolutely—”

Of course he would absolutely agree. This was a once-in-a-lifetime chance after all; how could he let it pass?

“Not,” a third voice cut in, perfectly in sync with a baseball bat that wedged its way in between Nathan and Hope Mikaelson.

Urg. Nathan knew that voice so well he could paint the speaker blindfolded. The baseball bat was only an unnecessary fortification to his belief.

Kol Mikaelson. The Prince of the Quarter to Hope’s Princess. The bad boy that other bad boys didn’t want to hang out with because of three major reasons: one, wherever he was, girls would flock to him and the existence of other male species within the immediate vicinity would be sorely forgotten. Two, see that baseball bat? That was Kol’s mate for life, together with a temper that was wild and unpredictable as the dark creatures lurking in the bayou – they said there were still wolves there, no, not huskies, wolves, big as bulls and twice as aggressive. Anyway, back to the topic. The number of times Kol’s guardian, his older brother, had been summoned in regard with his disagreeable behaviors had exceeded even the years of the heaviest life sentence possible. It was without a shadow of a doubt that Kol had not been expelled yet was entirely the Mikaelsons’ influence.

And the third reason, also the most loathed, was times like this, when he just barged in, his bat in hand, to pronounce his ‘seniorship’ and drive away any boy that came near Hope Mikaelson.

“I don’t approve,” Kol said baldly, punctuating his sentence with a tap of the bat and his trademark ‘bad boy’ smirk, “as Hope’s uncle.”

Uncle. Nathan snorted. Didn’t buy that one bit. Though everyone had been informed on day one that Kol Mikaelson and Hope Mikaelson were uncle and niece, Nathan only thought of Kol as Hope’s cousin, and a very annoying one at that.

On the other hand, if Kol’s parents had had him as such late age, no wonder he ended up this twisted bizarre creature.

“Get lost, Kol,” Hope hissed.

Kol cluck his tongue. “Such language to your uncle, darling. Mom and Dad would expect more from you.”

Wearing a feral grin, Kol stepped up and invaded Nathan’s personal space. Invaded his territory. Nathan clenched his fists and hardened his jaws, refusing to be intimidated. “It’s you who should get lost, mate.”

“Try me,” Nathan challenged, his audacity boosted by his not-so-subtle desire to impress the girl.

“Alright,” Kol said gleefully, “let me inform you that in order to be Hope’s date, you have to ask for her family’s permission first, and that doesn’t include mine, because I’ve make myself crystal-clear that you won’t have it.”

“Fine,” Nathan agreed, taking small victory in Kol’s admittance that he had less to say about Hope’s dating who then the rest of the family. “I’ll ask her parents.”

“No, you won’t,” Hope objected. She glared at Kol with her fiery hazel eyes, made all the more iridescent by her anger. “If you meet my family, there won’t be even a chance of us going to Café du Monde, let alone Homecoming.”

“Relax. I think I’ll do fine.”

“She’s right, mate. Do rethink before you’ll come to them.”

“If you’re trying to chicken me out dude, that’s not gonna happen.”

Kol shook his head with spurious ruefulness. “Look, mate, I’m not even trying. Let me tell you about the procedure. First, you’ll meet Hope’s brothers. One owns a corporation – the Kingmaker Corp in case you don’t know – so impress him with your CV and you might get a desk job. That’s the easy one. Then, there’s the other who just loves to see how you fare in the physical department.”

“You’re so not going to bring Lucien and Marcel against me!” Hope seethed, grabbing Nathan’s arm. “Go. Forget his blabbing.”

But Nathan wasn’t known to back down from a nuisance. Plus, Kol had dashed in front of them and efficiently blocked their way. How come he could move so fast, Nathan had to seriously wonder. They said Kol was the best in the tracking team but he never quite bought it.

“On the contrary, love, they told me they’d love to have a look at your dashing Romeo.”

“Oh, I hope they aren’t so insufferable as you,” Nathan sneered.

“So wrong, mate, I happen to be the most fun-loving and pleasant in the family. Wait until you meet my siblings.”

“No, he won’t,” Hope rebuked. “And I don’t have to ask for your permission for whom I’m going with on Homecoming.”

Ignoring Hope’s protest, Kol glided past her to put an arm around Nathan’s taut shoulder. “There’s her parents, Papa-wolf and Mama-bear in literal sense, supernaturally protective of their cub here. They’ll tear you to pieces if you so much as touch her hair. Then there’re my other siblings, together with their children. I’m sure they would be over the moon to hear of you…”

Kol lowered his voice as though to confide a lethal secret. “…especially about your doing the hockey-pokey thing with more than half the girls in this school, occasionally more than one at a time.”

Nathan’s face turned beet-red.

“Huhm? Am I wrong?”

He glanced at Hope to find her raising a sharp eyebrow. She didn’t seem too surprised as he was afraid she would be, yet that slight arch spoke volume of disdain.

“You were spying on me, you stalking asshole?” Nathan growled.

Kol grinned. “That means I’m not wrong, am I?”

That was it. That obnoxious baring of teeth like he took pride in nosing into others’ business just pushed the berserk button inside Nathan. He pushed Kol with the strength of his torso and an attempt to hurt the boy. Hope’s uncle or not, no one could embarrass him in front of his girl and leave bruise-less.

Kol didn’t move an inch and Nathan felt like he had just bumped right into a brick wall. He was taller than Kol and considerably more muscle-built, so he was shocked to learn that with his strength of a football player he couldn’t knock Kol down.

“No need for things to get ugly, mate,” Kol said, grabbing Nathan by his collar, lifting him up with unusual ease. “Now you will go and you will forget you ever wanted to date Hope Mikaelson, as well as this happening.”

Kol’s pupils seemed to be dilated and for some reason Nathan couldn’t look away. Heck, he couldn’t find the will to fight back despite knowing Kol’s command was just so wrong as this incident and Kol’s strength. Then in an instance all questions simply vanished, and Nathan felt compelled to do what Kol said as though his words became the Ten Commandments themselves.

Then Kol let him go. Without so much a glance at Hope Mikaelson, Nathan left.

Crossing her arms, Hope watched her potential date flee from her like she was a plague. When she turned her eyes to her uncle, she had to actually suppress the urge to rip him apart.

Calm down. Count to three. Do what Aunt Cami said and it’ll be fine.

Granted, everyone in their family had to quench their need to rip Kol apart at one point or another, and that included even Uncle Elijah, who was renowned for his teeth-rotten sweet love for Kol.

“Not funny at all, Kol.”

“On the contrary, love, I think it was extremely funny how quickly he reverted to his violent-prone self.” Tapping the bat on the concrete ground to create some sort of beat, Kol added, “Did you know he bullied the hell out of poor Jimmy in class F?”

Hope raised one eyebrow, one thing she duplicated to perfection after having watched Mommy do it a thousand times with Daddy whenever Daddy said or did something eyebrow-raising. And that happened a lot too. According to Autie Bex, Daddy had actually improved tremendously as compared to the last century.

“All paled in comparison to what your ‘training’ did to him afterwards, Kol.”

“It’s called ‘tough love’, darling.”

Hope shrugged with a smirk, not buying it one bit.

“Like what I just did, protecting my lovely and vulnerable niece from that despicable parasite.”

“That ‘vulnerable’ niece of yours can rip out a man’s heart faster than you can blink,” Hope rebuked. “Admit it, dearest uncle, you scared away my potential date to get even with my shooing yours away.”

Kol’s grin turned feral as he leaned in closer. From an outsider’s perspective, it looked as if he was about to pull her into a passionate kiss. “Now you said it. I did have a thing for Angela and you made her think as though I ruined her Christmas ball gown and her nails.”

“You started it first. You know she’s my nemesis and yet you want to date her!”

“Since elementary school, darling. Aren’t you a little too old for that childish rivalry? Secondly, I didn’t intend to date her. I wanted a bite of her.”

“And I the same with Nathan. Now thanks to you, I’ll have neither a date nor a treat.”

“Even steven, little niece. Second, steroid-filled blood isn’t tasty, trust me.”

“Fine,” Hope huffed  “game on, uncle. Let’s see which of us will get a suitable date and which will go without one.”

“So,” Rebekah drawled, “you two spent the whole day ruining each other’s potential dates for Homecoming?”

Beside her on the couch, Klaus couldn’t contain his laughter… for the last fifteen minutes.

They were binge-watching the whole series of Game of Thrones when their brother and niece/ daughter stormed in, looking as if a volcano was about to erupt right under the compound.

Well, no drama was better than teen drama. Deanerys and her dragons had to wait.

“She/ He started it first!”

Their unison in speech was simply astounding.

Klaus and Rebekah exchanged a knowing look. Teenagers.

“Who started it first doesn’t really matter,” Rebekah said, “What does is neither of you has a date. Why not focus on that?”

“You know, sweetheart, I can be your escort to the party.”

Hope wrinkled her nose. “Dad, eww. Seriously.”

Klaus insisted, “I may not wear a suit 24/7 like your uncle Elijah and his breathen but that doesn’t mean I don’t rock in one, just saying.”

“Still eww. Plus, you will definitely murder any guy that comes in one-meter perimeter.”

Klaus couldn’t disagree.

“I can be your date, Kol. I haven’t had a high school party for years and I’m feeling kind of reminiscent.”

“Your last time was in Mystic Falls, I reckon, when you epically blew Elijah’s trial for being human?”

Rebekah elbowed him hard enough to send him off the couch. “No thanks for reminding me.”

“Thanks but no thanks, Bekah,” Kol said.

“Well, Freya’s coming with Finn.”

Kol and Hope looked at each other as though they’d heard a UFO landing on their roof.

“I haven’t a chance to know what a Homecoming party is like,” Klaus added, air-quoting. “And your aunt was resolute in her belief that she could pass as a teenager.”

“I’m going with Marcel,” Hope decided.

Rebekah looked as if she was about to object but Klaus was one-step ahead of her.

“Marcel’s going to The Strix’s annual party on that night, dear. Compulsory. Full stop.”

“What about Lucien?”

“Going to gate-crash it like every other year. Unless you want Uncle Elijah to accompany you…”

Hope made a face at that.

“Oh wait, he’s attending The Strix’s party, too. So dear old Daddy’s your only available arm candy left.” Klaus concluded with his trademark crooked smile.

“No way. I’d rather go with Kol!”

“Yes.” Rebekah’s exclamation was loud enough to veer everyone’s attention to her. She was beaming with a proud smile at her ingenious idea. “Perhaps you two should pair up. What’s better than the Homecoming King and Queen going together?”

Kol and Hope traded a prolonged look at each other. A spark of sort. Perhaps a realization. After a while, they both resigned to the same acceptance.

“Well, since we can’t just compel a random person to be our date,” Kol admitted, scratching the back of his head, “I guess we just have to make do with each other.”

“Good, problem solved,” Rebekah said in gleeful tone, not-so-subtly pushing her brother and niece to the entrance. “Now go buy some matching outfits. Got to look stunning if you want the crown, right?”

Once Kol and Hope was out of the scene, Klaus asked Rebekah, “Are you certain they’ll win ?”

“I want to return to our show, all right?” Rebekah answered with a shrug. “Teen dramas are just good at the beginning. It gets boring after a few minutes. But they’re the most popular at their school, aren’t they not? If not them, then who?”

With Rebekah’s assurance, Klaus pushed the tiny matter aside to enjoy Daenerys and her dragons.

The party was pretty mundane until Lucien arrived uninvited with a flock of obnoxious drunken exotic dancers (this year he actually compelled genuine strippers) and stirred things up. Returning home in an upbeat mood, Elijah didn’t foresee finding his little brother and niece, gorgeous in their Homecoming outfits by the way, sulking in the kitchen. They had been quite excited about the event, so he expected them to go home radiating with the aftermath buzz, not being two cluster of heavily focused glum energy. Did they just hit the angsty teen phase? Elijah was no expert on the field but he had had plenty first-hand experience during his short time as a temp history teacher and thus knowing this was the worst stage before their transition to adulthood.

Okay, he decided, if the next minute they started crying or going emo, he was going to call for help, scratch it, shout for help, whether it was as far as the bayou or just on the upper floor and buried in thick blankets after three days of binge-watching a toxic number of TV series.

“What happened?”

The question was formed in his mouth, chewed a few times to make sure there was nothing wrong before making its way to his lips, when it was halted by Kol’s statement: “We didn’t get the crown.”

And then Hope seamlessly followed: “Aunt Freya and Uncle Finn became the King and Queen.”

“It doesn’t make sense,” Kol cried. “How could Finn beat me in the popular department? Come on, he hangs out mostly with geeks and have you ever heard they attend any party other than Comic Con?”

It would upset his little brother even more if he were to tell the truth, so Elijah kept silent about the tiny fact that their older brother, despite common belief, used to be very popular with the village girls back in their human days.

“Aunt Freya isn’t even a student. I mean, why did they vote for her when her name wasn’t on the list?”

Ah, that must have been Finn, Elijah thought. Also, he didn’t want to point out that had the two of them not spent the day committing their petty vengeance, perhaps they wouldn’t have lost their votes. Yes, he had been thoughtfully updated by Rebekah and Niklaus.

Salting the wound wasn’t Elijah’s habit so he gave his brother and niece a pat on the head. “Quite an eventful night, wasn’t it? Who wants ice cream and the juicy details of how Lucien wrecked Tristan’s party?”

End (Maybe?)