[Castlevania]  Heart to Heart (Alucard x Hector)

Disclaimer: Characters belong to their respectful owners

Fandom: Netflix’s Castlevania

Rating: Teen and up

Pairing(s): Alucard/Adrian Fahrenheit Ţepeş x Hector, one-sided Godbrand x Hector, Dracula x Lisa (mentioned)

Genres: Fanfiction, slash, fluff, humor

Characters: Dracula/Vlad Ţepeş, Hector, Alucard/Adrian Fahrenheit Ţepeş, mention of Godbrand

Warnings: brief mention of gore, a little OOC, dark!Alucard (sort of), mild jealousy and possessiveness, implied sexual content


This story is inspired by a tweet from the account Adrian Fahrenheit Ţepeş (Twitter) to celebrate Valentine’s Day.


It was that time of the year and Godbrand gave Hector a gift in accordance with vampire tradition. Unfamiliar with vampire tradition and customs, Hector did not take it too kindly.

Dracula was greeted with the rhythmic chimes of metal on stone when he was a few steps away from the entrance to Hector’s forge. He stopped, stayed still and for several moments did nothing but listen. He wondered if the Forgemaster was aware of the musical quality his infernal work was imbued with, of how those monotonous tunes had such calming effect on the vampire lord’s exhausted, tumultuous mind that it was almost therapeutic. It was a shame his study and Hector’s workplace resided at opposite ends of the castle since he wouldn’t mind listening to the young man’s hammer hitting stone all night. Should have taken that into consideration at the planning stage, he mused.

His musing was cut short as he received a subconscious reminder of why having his place and Hector’s within hearing distance might not be the idealest arrangement. It was tacitly known throughout the castle that Dracula’s only son spent his time in this wing as much as he did in his own lair. He did not need to ask Adrian for the reason; a father should be perceptive and Dracula prided himself on that particular department. Plus he had been there to witness the moment Adrian locked eyes with the newly arrived Forgemaster and the air between them crackled. Between their nocturnal activities and his preternatural hearing, his mental wellbeing was put at risk; being the vampire with the keenest ears in the lot could prove to be disastrous. Damn those youths and their rampant libidos.

Sparks flew like stars and the body on the slab convulsed and morphed. Dracula watched with mild fascination the unholy birth of a night creature. The half-bitten head started to grow scarlet flesh as the same time the shape of the skull elongated, turning canine. Glowing blue eyes filled up empty sockets, mouth became snout and equipped with double rows of jagged teeth, and a drill-like horn protruded from triangular forehead. Ear-piercing shrieks erupting from its new mouth, the creature rolled off its birthing bed and curled up on the floor while its body continued to shift. Its arched back was embossed with the shape of its spine and with a ripping sound, a set of chiropteran wings tore through its skin. It scrambled to stand on its hooves, stumbling a few times and making a lot of noise until the transformation was complete and its final form settled: red like the Devil and gorgeous in its grotesquerie. Looming over its master, the night creature lifted its head and bellowed before proceeding to slap Hector with its clawed hand.

Dracula moved his feet, ready to intervene lest he find himself short of an invaluable Forgemaster, but the vampire lord stilled when he saw Hector evade the strike with nary a scratch. So the young man was not utterly hopeless in combat as his lean form suggested, Dracula thought, amused. Having missed, the creature panted in frustration, drooling onto the floor before it struck again with its needlelike claws. Hector dodged the assaults again and again, moving around his workshop with grace like a dance master leading a waltz. It suddenly occurred to Dracula that this sort of hostile behavior was likely inevitable in newborn creatures, whose births defiled the very law of nature, and Hector must have had ample experience in dealing with it on his own, otherwise he would not be here right now. That explained the ease and serenity he had been demonstrating since his own creation started trying to maim him.

With his arms crossing in front of his chess, Dracula watched the monster’s speed decline until it ceased all movements. Its jaws hung open, its nostrils dilated to sniff its master’s scent, and the vitreous surface of its beady eyes showed Hector’s reflections. The young man’s stern expression shifted into a pleased one, and a small smile graced his lips. “Good girl,” he cooed, patting the side of the creature’s head with his left hand. It tilted its head and rubbed its cheek against his palm, mindless of the fact that its scaly hide could scratch his tender flesh. “Go and join your siblings in the pen,” he ordered and retrieved his hand, turning on his heels to walk to the corner, where a basin and washcloth were laid on an unornate table.

The monster whimpered — actually whimpered — and stalked to him with all the subtlety of a sliding boulder. It lowered its neck and looked about to butt his master in the back, an innocent and playful gesture with a catastrophic outcome. Fortunately, what appeared to save Hector from a tragic fate of impalement was the creature’s single shred of intelligence: its head shook as if to physically rid the notion, and its tail coiled around Hector’s calf, causing him to stumble and nearly trip.

Just outside the room, Dracula couldn’t help a chuckle. This was easily the most hilarious thing he had seen in months, and though it was a far cry from joy, seeing his talented general fumbling did light a spark in his bleak mind. Perhaps he should venture here more often.

“The hell you think you’re doing?” Hector scolded, trying to untangle the tail from his leg. Meanwhile the creature opened its mouth, baring its fangs in all their glory, and Dracula arched an eyebrow, almost convinced it was going to bite the Forgemaster’s head clean off. The need to intervene lingered even after it turned out to be unnecessary, since all the beast did was lick its maker with a forked tongue, slathering half of his face and his hair with saliva. Dracula smiled, sensing Hector’s patience plummeting to the deep, deep end.

“Out!” Hector spat. Anger and frustration added a glow to his eyes that could rival his creations’. His forefinger jabbed the spot between the monster’s eyes. “Out, before I send you back to that slab and reforge you!”

His threat, coupled with his harsh tone and finger, had an immediate effect on the creature. It stared at him with disproportioned eyes, unblinking for several seconds, and let out a whine but it obeyed him nonetheless, getting to its feet and making its way to the exit. Its long, veiny tail dragged on the ground as proof of great reluctance.

Hector wiped his cheek and hair with a washcloth and huffed. “What kind of day is it? First was that brutish annoying vampire and now this nonsense! I’ll be damned if it becomes a trend!” He stopped his rant abruptly and whipped around to face the entrance. “And you!” he barked. “Quit peeping. I know you’ve been there for a while. If you think you scare me—”

Dracula chuckled as he stepped out of the shadow and into Hector’s workshop. As expected, his presence shut Hector up at once, and the Forgemaster stood frozen, eyes like saucer and shock written over his youthful face. “I wanted to pay my two Forgemasters a visit to see if they have adapted to life at the castle. Then I saw such an interesting scene I couldn’t help myself. My sincere apologies if I happened to disturb you.”

“No-no, my lord,” Hector stammered. A blush dusted his tanned cheeks, which wasn’t quite visible given the lighting here, but it posed no problem to his enhanced vision. “I was frustrated so I sort of lashed out. It’s nothing really.”

Hector glanced around his place and went to retrieve a chair. Dracula took his offer and sat down with grace.

“I must have you know that I care about my Forgemasters’ wellbeing,” he began, looking Hector in the eyes. “Therefore I would very much like to be informed if something, or someone, in this castle is bothering you, and I will deal with the matter promptly. So, Hector, do share. Get it off your chest before it consumes you.”

Hector signed, briefly running his hand through his silver locks. The gesture reminded Dracula of his own son, who did the same before he had something unpleasant to tell his father. Wasn’t it great now that they were subconsciously mirroring each other?

“It’s… Godbrand,” Hector hesitated.

“Huhm? Godbrand. That vampire is a brute who looks down on humans and he’s all mouth. Is he harassing you? Threatening you?”

“He doesn’t threaten me, but he’s been acting quite strange.”

“Strange how?”

Hector’s gaze flickered to an empty corner in the room. “He comes here often and just lounges around with no purpose while I’m working.”

“You find it vexing?”

“Honestly, yes. I don’t mind being watched but I prefer silence to chinwag and he doesn’t seem to take the hint that I couldn’t care less about his ‘exquisite’ method of building boats from human remains.”

“Is he hostile towards you?”

Hector shook his head. “No. He’s actually kind of… agreeable, which is strange because I can’t imagine Godbrand has anything other than disdain for me.”

An idea flashed in his mind, lifting the corners of his lips. “You are right. That is indeed strange.”

“Then just after sunset today he pushed a box into my hands and stormed off without a word.”

“What was inside?”

Hector wrinkled his nose, another mirrored expression. At this point Dracula didn’t know whether he should find it amusing or unsettling. “Inside was a human heart,” Hector said. “It was bloody and still beating when I opened the box. Am I supposed to interpret this ‘gift’ as a death threat or an attempt to intimidate me?”

It took all Dracula’s hundreds years of self-restraint to not laugh. This was simply comedy gold. He cleared his throat. “Are you intimidated?” he asked.

“I am insulted,” Hector replied. “I may be a mere human smith but I am also a general of the same rank as he is. He should have had at least the grace to say it to my face.”

“He was neither threatening nor intimidating you, rest assured.”

“Then why a bloody heart?”

“Why don’t you ask Adrian?”

“He… I haven’t seen him since last night. He must have gone out.”

“Hector, I think you have mistaken the meaning of Godbrand’s gift. Yes, it was a gift in the truest sense of that word, no hidden agenda. To us vampires, such a gift carries a special meaning.”

“A special meaning?” Hector echoed. “What is it?”

Dracula find himself smiling at Hector. It was a small smile, barely there before it vanished, but it was already an improvement from the perpetually straight line of his mouth. “It is better if you have Adrian explain it to you,” Dracula said, leaving his seat to give Hector a pat on the shoulder. “Ask him when he returns, which I believe to be soon. The boy should not want to miss tonight.”

“Why is that?”

“Do you not know what date it is?”

Hector blinked. “I sort of forget. Keeping time and date is a bit harder in the castle than back in my cottage.”

“Remind me to get a calendar,” Dracula said. “It is the fourteenth of February.”

Hector blinked several times until he let out a soft “oh”.

“Uhmm, this is delicious,” Hector moaned. In his hands was a half-eaten pastry, its soft cheese filling oozing from the edge onto his finger. He was about to bring it to his mouth but Adrian beat him to it by catching his wrist. He then proceeded to suck Hector’s digit, teasing the soft pad with a hint of teeth. Just enough pressure for Hector to feel their sharpness but not to break the skin — he preferred to taste the Forgemaster’s spiced blood somewhere else, his lovely neck preferably. Hector’s work was manual; it wouldn’t do to damage any part of his hands.

Adrian released his finger and smiled, making sure to flash his fangs. “It has to be,” he said, hopping onto the slab. “It took me almost two days to go to that town and back.”

“So that’s where you went. Just to get a batch of papanași.”

Adrian cocked an eyebrow, nudging Hector’s side. “Didn’t you say you wanted to try some papanași?”

Hector finished the pastry and wiped his hands with a washcloth. “You remember something I said in passing?”

Adrian feigned annoyance. “Of course I remember.”

Hector beamed and pecked him on the lips. “Thank you. But isn’t it time-consuming to go that far for some sweet treats?”

“Father refused to move the castle so I had to race against time,” Adrian huffed. “That bakery made the best papanași in Wallachia; I visited it many times when I was younger. Luckily it is still open since the little backwater town hasn’t been ravaged… yet.”

Hector glanced at the brown paper bag and sighed. “They make such fine pastry.”

“It can’t be helped,” Adrian concluded. “Did something happen while I was away?”

Hector got off the slab and went to the table where he placed a few necessities. He retrieved a box wrapped in crimson and hopped back onto the slab. Adrian eyed the item with narrow eyes.

“Godbrand gave me this box earlier today. Guess what is inside? A bloody human heart, no pun intended.”

Adrian opened the box and peeked into its content. He snorted and set it aside. “He did?”

“I thought he was sending me death threats, but Lord Dracula said I was wrong. He also said I should ask you the meaning of such a gift.”

“Care for a story?” Adrian asked, smiling.

Hector nodded and inched closer until their thighs were touching again.

“Years ago, when my parents just cemented their relationship, around this time, Father brought Mother a red velvet box. It had taken all her courage not to scream, she told me.”

“Was it a heart inside?”

“Covered in blood and still beating,” Adrian confided. “Needless to say, she was furious once the initial shock passed.”

Hector made a face. “She must have thought he was threatening her, or at least pulling a horrible prank.”

To Hector’s surprise, Adrian laughed. “No, she knew what it meant.” A pause. “A bloody heart is the vampire equivalent of red roses and chocolate and anything humans give their significant others to show love during this time of the year.”

For a second, there was nothing but shock on Hector’s expression. Then the shock faded as realization dawned in. He stared at Godbrand’s box. “It was to show love?”

Adrian hummed in agreement. “A bloody heart that’s still beating is most ideal. Back in the day, some vampires in Father’s court had so many admirers that they usually went home with a basketful of hearts.”

“I find it unbelievable that Godbrand wants to show me love. He likes to remind me how keen he is on making boats out of humans. Humans like me.”

Adrian scoffed, twirling a silver lock around his finger. “Your obliviousness is what I love about you.”

Hector chuckled. “I thought it was my face.”

“And your face, too, amongst other things,” Adrian said, leaning in for a quick kiss. “Ask any vampire in the castle and they’ll tell you Godbrand has a thing for you. He isn’t exactly being discreet, either. I’m two steps from challenging him to a mano a mano, vampire style.”

“I have no feeling for Godbrand whatsoever, except mild annoyance.”

“I know, but it’s a matter of territory. As you put it, vampires are like cats and cats are territorial.”

“Am I your territory?”

“Don’t you want to?” Adrian wrapped an arm around Hector’s shoulder, pulling him close to his body. He craned his neck and nibbled the shell of Hector’s ear, then blew a puff of air into it. He grinned into Hector’s skin, satisfied with the whole-body shiver such a simple act elicited.

“How to tell Godbrand I want neither his gift nor his affection?” Hector said, somewhat breathless. “How did your mother return the gift?”

Adrian shrugged. “She didn’t, as it would have broken Father’s own heart.”

“But she was furious?”

“She furiously demanded to know whose heart it was, and only calmed down after he told her it belonged to a man who had hung that day, no killing involved on his part.”

“And then?”

“Like any studious scientist, she wouldn’t pass an opportunity to study the anatomy of a human heart. She took out her scalpels and proceeded to dissect it on the spot.”

Hector could almost vision Dracula’s smitten look as he watched his wife work. He was sure he had that same look around Adrian sometimes, especially when he was treated to the dhampir’s sword dance.

“I’m afraid I don’t share the same interest in human anatomy, despite my line of work,” Hector said. “What am I to do with the heart?”

“A shame. I have much interest in your anatomy.”

As if to emphasize his point, Adrian laid his hand on the top of Hector’s thigh, kneading the flesh through the fabric of his breeches. He couldn’t help a smirk as he heard the Forgemaster’s heart speed up several notches. “Adrian…” he moaned, putting his hand on Adrian’s but making no attempt to stop him. “Not in my workshop. Anyone can walk by, Godbrand, your father…”

Adrian lifted the Forgemaster’s face with a finger under his chin so that they locked eyes like the moment they had acknowledged each other’s existence, and within seconds had come to a realization that their carnal desire was mutual. Mesmerized by the golden blaze in his irises, Hector fixed him an unblinking stare.

“I have half the heart to let Godbrand watch us,” Adrian drawled. “That way he’ll know he should quit before I have to rip his heart out and upset Father.”


“But I like to consider myself a gentleman, and today is meant to celebrate love and romance.”

Adrian slid off the slab and scooped Hector in his arms with ease, eliciting a quiet gasp from his mouth. Hector locked his arms around his neck while Adrian strode to the door leading to the Forgemaster’s private quarters.

“About Godbrand’s gift,” Adrian said, “you can feed it to your creatures the next time he comes here.”

Perplexed, Hector looked up at him. “Isn’t that too harsh?”

“That’s the way with vampires — you either reciprocate their love or trample it, no need for subtlety. Unless you want to give him the wrong idea that you may consider it.”

“I do not,” Hector denied.

“Then take my advice and crush him thoroughly.”

Hector exhaled. “I hope he doesn’t take rejection too badly.”

Adrian just snorted.

They were inside Hector’s room. Gently Adrian laid Hector on the mattress and lowered himself on top of him.

“How come you didn’t give me a heart? Just a random thought.”

“I figured you would have no need for a human heart, which turns out to be right,” Adrian replied, his hand deftly undoing the clasp on Hector’s breeches. “I can give you something else, something with a lot more use.”

His chest falling and rising frantically, Hector grinned and cupped Adrian’s face in his hands. “I’m counting on that.”


In this story, Adrian stayed with his father and joined his war council.

I almost feel bad for Godbrand. I’ve entertained the idea of Godbrand and Hector becoming a couple, though I will probably never produce any story for this odd couple.

 [Castlevania] Entrust (Alucard x Hector)

Disclaimer: Characters belong to their respectful owners

Fandom: Netflix’s Castlevania

Rating: Teen and up

Pairing(s): Alucard/Adrian Fahrenheit Ţepeş x Hector, implied Trevor Belmont x Sypha Belnades

Genres: Fanfiction, slash, fluff, humor

Characters: Alucard/Adrian Fahrenheit Ţepeş, Hector, Trevor Belmont, Sypha Belnades, little Cezar

Warnings: some strong language, implied rape/non-con and abuses, brief mention of suicide


He certainly did not hope to see a giant fucking monster loitering around on the lawn in front of the castle, not to mention a conglomerate of critters in varied stages of decomposition. His first reaction was an audible curse because why the fuck that prick allowed this place to be populated by undead creatures even though he had promised to stay awake to watch it. Had he gone snoozing somewhere again?

Trevor and Sypha came back to the castle to visit their good friend Alucard. They did not expect to meet one of Dracula’s generals here.


On sunny days, they went out into the sun.

Sometimes Alucard led him into the forest surrounding the castle and showed him which herb was fine to digest and which could kill him in a single bite. It usually took hours to fill their basket with herbs and vegetables and while doing so, Alucard would snatch something for dinner, a fat hare for instance, only for Hector to release it later, claiming it was begging him for mercy with its beady eyes and he just couldn’t bear skinning it, and then they would have to settle for a meatless meal. Alucard would complain, but only with fond exasperation and a playful elbow to Hector’s side that didn’t use a fraction of his strength. Sometimes, if they were lucky, they would find a carcass that was new and relatively whole for Hector to perform his skills, adding to the ever-expanding number roaming the castle these days. A different kind of night horde, really. Sometimes, when Alucard was in the mood, he would transform into a wolf and allow Hector to climb on his back so he could give the Devil Forgemaster a ride around the castle or into the forest, if he was particularly daring. It never failed to light up Hector’s face, even if his fingers clutched Alucard’s scruff a little too tight or his knees dug into Alucard’s sides a little too deep. He suspected Hector had never quite overcome the fear when first faced his wolf form, but it soon faded into background to give way to the thrill of having some semblance of control over a large predator. Sometimes, when the weather was warm and they were plagued with idleness, they would lie on the front lawn (no small thanks to their joined efforts), Alucard in his wolf form, baring his soft belly for Hector to rest his head on and occasionally stroke the fine fur here. They would doze, bathing in the sun until twilight and their rumbling stomachs woke them up, angrily demanding dinner.

On rainy days, they stayed indoor.

Sometimes they spent the day in Dracula’s massive library, perusing whichever book catching their interest in comfortable silence, each of them solitary in their intellectual pursuit but never alone. Alucard shouldn’t be surprised to learn Hector’s favorite genre was almost exclusively animal-related — their anatomy, behaviors and habitats. One day he even managed to dig up Alucard’s childhood pop-up book, which rendered the dhampir all teary-eyed and so, he spent the rest of the afternoon sitting in front of the hearth with Alucard’s head on his thigh while he carded his fingers through lustrous blond locks. Sometimes, when they were in energetic mood, Alucard pressed a wooden sword into Hector’s hand and taught him to fight. Although the dhampir was an excellent teacher and Hector earnestly wanted to learned — he loathed the helplessness he’d felt with Carmilla, it was just Hector was shitty at it. His lean muscles were more suited to swinging the hammer than a sword, even a mock one. Still they tried and every sparring session would eventually shift into a wrestling match Hector could somehow win, provided that Alucard reigned in his vampiric strength, and then it would morph into an entirely different kind of match, one of tender kisses and modest touches, meant for no privy eyes other than those of the castle’s undead roamers.

It was neither sunny nor rainy today. The sky was overcast and the air felt stiff and humid, deterring them from their usual outdoor activities. Rain might come later, thought Hector as he pinched some salt into the boiling pot on the stove. Instinctively he reached for the chopped cloves of garlic but stopped himself mid-act. Alucard found garlic repulsive, which might or might not be attributed to his vampire side. Hector made a mental note to ask him later. Speaking of the dhampir, Hector hoped he could make it home before it started to rain. He’d been gone for a while so his business in town would probably have finished by this time. Little Cezar whimpered and rubbed the good side of his head against Hector’s leg, his pink tongue lolling from his mouth. Hector smiled indulgently and ladled a chicken leg from the pot. Undead or alive, no dog ever refused a piece of bone to gnaw. At the sight of his treat, Cezar panted happily and circled Hector’s leg. “If you catch it, it’s yours,” Hector said, dropping the bone, which Cezar deftly caught before it hit the ground. He laughed and went back to stirring the simmering broth.

A black cat hobbled into the kitchen on three legs — one of her hind legs had been missing since Hector and Alucard found her, and he hadn’t been able to restore it or find a substitute.

“Oh hi, Lucee, you want a snack, too?” Hector cooed at her, his hand on the ladle, ready to give her the same treat.

Lucee clawed at his leg and meowed loudly. Her ears were erect, her fur bristled, and her eyes shone as bright as the flame of the stove.

“What is it, dear?” Hector asked. His brows knitted. “Someone is in the front lawn and they seem… hostile? I thought Effie was enough to scare away any curious passer-by.”

The cat clawed harder at Hector’s leg, threatening to tear the fabric. Wincing with the sting, he turned off the stove and hurried out of the kitchen. Cezar yelped and tailed after him while Lucee struggled to keep up with them.

As he rushed down the hallway connecting the kitchen to the entrance, Hector picked up more and more distressed sounds from his pets. A one-eyed crow perched on his shoulder, cawing and flapping his wings, which fed to his growing worry. Hector grabbed his wooden sword propped against the wall, cursing under his breath because his hammer was left in his forge. With the castle situated in an isolated spot, they didn’t get frequented by many visitors, only a few sporadic hunters or travelers who immediately turned their heels and fled at the sight of a monstrous-looking creature. Hector had created Effie from a gray bear carcass out of a desperate need to determine if his forging skills were still in him after those hellish months with Carmilla. He had wept like a child at the robust form almost doubling his height, with thick, matted fur and blazing eyes zeroing on him the moment they cracked open. Alucard had shaken his head but hadn’t voiced his disapproval, and so Effie had stayed.

He heard her bellow before he reached the front lawn. His feet skidded to a stop at the sight of two strangers standing some feet from Effie, whose jaws open in a snarl, baring glistening fangs and dripping saliva onto the grass. Behind her spread wings the pets were huddling together, hissing and shrieking at the pair. The man was swirling a chain in his hands while the woman was holding her hands up, the tips of her fingers glowing blue. Hector had no idea who they were but that didn’t stop his blood from running cold. He recognized the fabled weapon in the man’s hand anywhere and knew too well what it did to unholy creatures like his dear Effie. And its wielder could only be the one and only—

“Stop!” Hector screamed, launching himself in between Effie and the Belmont just as the chain lashed out.

It was fucking humid.

Fanning his hand in front of his face, Trevor complained to Sypha and received a slap to his shoulder and a curt “stop whining” instead of sympathy. He returned to sulking in his seat behind the reins and silently cursed Sypha’s inability to be ruffled by this cloying weather. Sypha who wore more layers than he did. She did not even seem to perspire whereas Trevor was sure the stench of his sweat had already reached Gresit. Must be her magic, he thought, how unfair. He hoped Alucard had something in the ice chest. He really could do with a cold drink right now.

He certainly did not hope to see a giant fucking monster loitering around on the lawn in front of the castle, not to mention a conglomerate of critters in varied stages of decomposition. His first reaction was an audible curse because why the fuck that prick allowed this place to be populated by undead creatures even though he had promised to stay awake to watch it. Had he gone snoozing somewhere again?

Besides him, Sypha took a fighting stance. “Be careful,” she whispered, “they all emit the same demonic aura as those sent to the Belmont hold before.”

Remnants of the past, huh? The day just kept getting better and better. Trevor took the Morning Star from his belt, swirling the chain in his hands. The decomposing animals were a disturbing spectacle but he doubted they were a real threat, so that left the furry bear-like thing with huge bat wings. The cursed creature opened its cavernous mouth and bellowed, startling both Trevor and Sypha. The other animals started hissing and shrieking, as if to add to the volume of the bear-thing’s bellow to scare away the intruders. Fortunately Trevor Belmont was made from tougher stuff. Steadying himself, he aimed for the center of the monster’s chest, making an educated guess about where its little black heart resided. Next to him, Sypha made a sign with the tips of her glowing fingers. Trevor released the chain and it sprang forth like a viper.


Together with the scream, a body launched into the space between them and the creature, raising some sort of instrument in their hand. The chain was knocked aside with a clang. Alert, Trevor took a step back to regard the newcomer. Male, not much older than Sypha, probably not a fanghead because the sun hadn’t toasted him to crisp yet, and what the heck was he having in his hand? Who in their right mind would bring a mock sword into a fight?

“Who the fuck are you?” Trevor asked, his eyes narrowing.

“Leave us alone, Belmont,” the man said, his voice backed by the bear-monster’s growl. He patted its front leg with his free hand. The damned thing inched closer to him.

“Not until you answer my question. Who are you and what are you doing here?”

“Trevor,” Sypha cut in, tugging at his sleeve, “he has the same magical signature as those creatures. He’s a Devil Forgemaster!”

Trevor did not miss the small twitch at the corner of the man’s lips.

“Where is Alucard?” Trevor gritted through his teeth. “Swear to God if you did something to him I’ll gut you like a fish.”

Honestly, Trevor had a lot of faith in the dhampir’s abilities; after all, Alucard had wiped the floor with him in their initial meeting, and he had been the one to stand the longest in the final battle. Trevor would rather whip himself than buy into the ludicrous notion that a scrawny necromancer who brought a wooden sword into a fight was capable of besting him. Still, necromancers proved to be a sly species and if Alucard happened to be down on his luck…

“He’s…” the man hesitated, which only served to fan the flame in Trevor’s guts. “He’s not here at the moment.”

Trevor scoffed. So far the man had only been beating around the bush. He supposed he shouldn’t be surprised to be unable to force honesty out of a necromancer’s mouth by asking nicely, so another method was in order. He raised the Morning Star and struck.

He was no match for the Belmont. That, Hector was certain.

Using the element of surprise, he’d been able to counter the first strike aimed at Effie’s heart, but that was as far as his luck stretched. The second time that famous vampire-slaying chain lashed out, he was done for sure. Sweat slicked the inside of his palm and his grip on the sword hilt started to slip. Sensing their master’s distress, Effie and the other animals made various noises. Hector shushed them with his mind in fear that they might provoke the Belmont.

Still, when asked about Alucard’s whereabouts, Hector chose an ambiguous answer. He’d picked up scraps of the story while under Carmilla’s heels, sometimes literally, and had been able to piece together the picture of his former liege’s defeat by the hands of Alucard, the Belmont and the Speaker magician. The three of them had been allies, united by a common goal at that time; once Dracula had fallen and the night horde decimated, their common goal had been no more. Hector had never asked Alucard if their alliance was still standing for fear he’d probe into something he wasn’t supposed to. Based on his own experience, even when someone called you their friend, nothing guaranteed they wouldn’t turn on you the next second.

So, he had been intentionally ambiguous, which enraged the Belmont, no doubt.

The next thing Hector knew was the chain coiling around his sword. In one swift motion the Belmont yanked the chain, pulling Hector forward for a well-aimed punch at his left jaw that made him see stars. Tasting copper in his mouth, Hector fell onto the grass, letting go off his sword. The Belmont stepped up and caught him by his collar, forcing him to look into blue eyes blazing with rage. The scar over his eye looked sharp like a blade. The fear he hadn’t felt for a while, put to sleep by the peaceful life with Alucard, clawed at Hector’s heart. The Belmont raised his fist, and Hector squeezed his eyes shut, anticipating pain. Punches were nothing, he told himself, he’d had worse.

His pets shouted and screamed. Effie looked ready to launch at the Belmont and tear him apart. “Stand back!” Hector ordered in his mind.

They whined in protest. “I said, stand back!” he barked, startling the Belmont. “All of you.”

They obeyed him, eerie blue eyes all staring at the Belmont.

“Why are you ordering them to stand back?”

“I don’t want them to get killed,” Hector replied, grimacing with the ache on his jaw. “Please don’t kill them. They’re harmless.”

The Belmont snorted but his grip on Hector’s collar loosened a fraction.

“Don’t kill him, Trevor,” the Speaker said, placing a small, delicate hand on his forearm. “We should ask questions first.”

The Belmont huffed, pushing his long bangs from his eyes with his free hand. “I’m not going to kill him, not until we learn where our friend is. But we’re going to tie him up. Do we have some ropes in the wagon?”

Alucard stopped at the edge of the town, looking at the sky. The sun was largely obscured by thick gray clouds, the harbingers of rain. Getting soaked was never on his to-do list, so as soon as he was out of sight, he transformed into a wolf, grabbed his small leather satchel between his teeth, and started dashing towards the castle’s direction. Being on four legs gave him an illusion of running faster so he went with it. Dry leaves crunched under his paws as he shortened the distance to the castle.

Alucard returned to human form when he spotted a wagon parked in front of the castle. Brushing dust and leaves off his clothes, he frowned at the strange vehicle. It was empty, the riders nowhere to be seen. He sniffed the air surrounding it. Fabric, leather, metal and sweat. He wrinkled his nose. With one last glance at the wagon, Alucard left it to stride into the front law, bracing himself to be enthusiastically greeted by the army of pets and one giant monster they kept. He still had a bit of reservation regarding that monster but so far she’d shown nothing but utter loyalty and obedience to Hector — Forgemasters truly wielded incredible powers. Since he trusted Hector, he’d learned to accept her presence in the castle. Plus, he could count on her to protect her master against common bandits and even stray vampires when he was in town.

When he saw two familiar figures at the entrance to his house, Alucard’s heart fluttered with joy. He was not a surprise enthusiast but having an unexpected visit from his only friends was a surprise he’d welcome with open arms. He was about to call them when his gaze landed on Hector, bound and kneeling on the ground, and the pleasant taste quickly soured in his mouth. His mind unwittingly conjured the memory of Hector when he’d first seen him, naked from his waist up, arms tied behind back and kicked into a kneeling position by Carmilla’s steel heel. He had to take in a deep breath to disperse the dark cloud in his head as he strode to them. The unintentionally hard tone when he opened his mouth was proof that he didn’t quite succeed.

“What’s happening here?” Alucard demanded.

Startled, both Trevor and Sypha were slow to reply. He didn’t wait for their answer and headed straight to Hector, kneeling on one knee to briefly examine his condition. He frowned at the blooming bruise on Hector’s jaw.

“Are you all right?” Alucard asked, slicing through the rope with an elongated nail.

“I’m all right. It’s just a punch.”

Unconvinced, Alucard gently tilted his chin up to have a better look and make sure nothing was out of place or broken. Behind him Trevor cleared his throat, which Alucard promptly ignored. He stood up, holding out his hand to help Hector get to his feet. “Care to explain the bruise, Belmont?”

Trevor huffed, picking up his weapon and attaching it to his belt as there was no need for it now. “Care to explain the Devil Forgemaster in your castle, Țepeș?” he asked, mimicking Alucard’s tone. One hand resting on his hip, he gestured to the assembly of undead animals. “And this circus?”

“Trevor!” Sypha scolded. “Alucard, glad to see you’re fine.”

Alucard’s expression softened as he turned to Sypha; he even graced her with a smile. “Thank you, Sypha, but what do you mean by ‘glad to see you’re fine’?”

“Uhm, I believe there’s been some miscommunication with — what’s your name?”

“Hector,” Hector supplied.

“Right, Hector.”

“What miscommunication?” Trevor butted in. “He’s a Devil Forgemaster and he’s their creator. All of them, including that friendly-looking huge-ass monster. You said so yourself.”

Sypha elbowed him lightly and turned to Alucard. “Can we come inside and talk?”

“I see,” Alucard said, putting down his cup of tea on the saucer after taking a sip. Hector had offered to make tea because he knew exactly where all the tea jars, teapots and teacups were stored in this massive kitchen, much to Sypha’s surprise and Trevor’s chagrin. “Well, I appreciate your concern but you can both rest assured that Hector does not mean any harm. As a matter of fact, he reserved the information about my whereabouts because he didn’t know whether to trust you.”

“Doesn’t change the fact that he’s a Forgemaster and he’d created those freaks that attacked us,” Trevor said, looking down at his steaming cup with disdain. “You have some beer in the ice chest, Alucard? Ale?”

“Only milk and apple juice, I’m afraid.”

“Thanks but no thanks.”

Sypha dropped two sugar cubes into her tea. “Trevor’s right,” she said, fixing her gaze on Hector. “I recognize his magical signature in some monsters we encountered in Gresit, too.”

Alucard looked at Hector, silently asking for permission. After a few moments, Hector nodded. Alucard’s hand searched for his hand and gave it a squeeze.

“Hector was a general of my father’s council,” Alucard said. A pause. “He forged monsters for the night horde.”

Silence blanketed them like a wet cloth, sucking off the air between the four of them. The massive kitchen suddenly became stifling despite all of its ventilation shafts and the air coming from the hallway. Hector stirred his tea with absent-minded motion while his eyes stared into his teacup as if the swirling amber liquid could offer some resolve to his inner turmoil. Alucard had been with him long enough to tell there was a storm inside him. They had gone through this very same problem during the first weeks after Hector’s arrival.

The ‘clink’ when Trevor put down his teacup broke the spell of silence. “Aren’t we looking at a murderer right here?” he said coolly. “Give me one good reason not to wrap this chain around your throat and hang you where all the good people can see.”


“Sorry, Alucard, but I’m afraid I’m with Trevor. You saw for yourself the carnage at those towns and cities.”

“Killing him will not undo the carnage. Besides, my father lied to him—”

“May I speak for myself, Alucard?” Hector cut in, his turquoise eyes looking into Alucard’s.

Alucard nodded, squeezing his hand. Hector’s skin felt cooler than his own.

“Humans have never been kind to me,” Hector began, voice calm. “I have been shunned and hated for my abilities. Have been called an abomination and nearly stoned several times. Lord Dracula was the only one who treated me with kindness and respect. So when he came to me proposing a cull, I agreed. I created soldiers for his war against humanity, monsters that ravaged towns and cities and killed citizens.”

Trevor’s hand on the table closed into fist, the knuckles going white.

“How come we didn’t see you when we entered the castle?” Sypha asked.

Hector lowered his gaze. “I betrayed Lord Dracula and for that I paid the price. By being made Carmilla’s slave.”

Trevor and Sypha said in unison, “Carmilla of Styria?”

“Yes,” Alucard replied. “You knew of her?”

Trevor gritted his teeth. “That bitch had the whole region trampled under her heels. Worse than Dracula, some might say. We were coming to you with a plan to destroy her when out of nowhere came the news that she—”

“She died,” Alucard finished for him. “I was the one who decapitated her.”

“You did?” Sypha didn’t hide her surprise. “You came to her stronghold in Styria?”

“She came here, actually. She must have thought the castle was empty, all my father’s lifework unguarded, free to ransack. Needless to say she was rather shocked to see me.”

Alucard glanced at Hector and saw his lips pale and quivering. His hand in Alucard’s trembled. The dhampir just squeezed harder.

“She dragged Hector with her, partly to cut off any hope of escape in her absence, and partly to rub it in his face that he’d left the safety of the castle for the fate of a slave.”

“From what we’ve heard and seen, I wouldn’t put it past her to do just that,” Sypha chimed in, a note of sympathy in her tone. “Such sadism.”

“After I killed Carmilla, Hector stayed,” Alucard concluded.

That wasn’t the whole story, though. Alucard hadn’t meant to keep him, and Hector hadn’t meant to stay, either. He had meant to die. Up until now, Alucard still hadn’t been able to account for the tremor in his arm when Hector, battered and bruised, collared and chained, pressed his throat against the tip of his blade with a tired murmur, “Please.” Stunned by the alluring metallic tang when the sword tip broke tender skin, Alucard stood still like he was under a spell, a spell that was broken when Hector, won over by exhaustion and malnourishment, collapsed, and only Alucard’s quick reflex was able to save him from colliding face first with the stone floor. It would be so easy to break the body in his arm, reed-thin and covered in scars, then fling it out of the castle to be a quick meal for wolves and vultures, and yet the thought made the bile rise in his throat. He sheathed his sword and carried Hector inside, careful not to jolt him too much.

Some time later, as he tucked in a washed and clothed Hector, brushing a clean lock of silver hair out of his closed eyelids, Alucard came to a decision that he would not want another suicide under this roof.

Trevor tapped his forefinger unrhythmically on the wooden surface. “So you got tricked and enslaved by Carmilla, which sucks, definitely,” he said. “Still not a good reason for me to stay my hand from ending you.”

“No, it’s not,” Hector replied. “However, my life belongs to Alucard now. If he wants me dead, I’ll gladly give up my life.”

“Nice move, Hec. Very clever of you to use Alucard as your shield.”

“I’m merely stating the fact. Alucard saved me from Carmilla and myself. Therefore I won’t give in without a fight, even if I am no match for you.”

Both Trevor and Sypha stared at Alucard while the dhampir turned to Hector, who looked back with a serene expression. Acceptance, he recognized. The same expression as when he’d agreed to stay.

“I do not want Hector dead,” Alucard finally said, holding up a hand when he saw Trevor was about to protest. “As I said before, he means no harm. He forges monster no longer. These days his powers are reserved for bringing back dead squirrels and birds.”

“I suppose the bear-thing outside was adopted?”

“Someone, or something, has to guard this place when I’m not home. There’s only one of its kind here, I assure you.”

“What if his hands itch and he starts making monsters again? Someone provokes him, or worse, an angry mob comes after him with pitchforks and torches?” Trevor taunted, earning a dark glare from Alucard.

Hector, however, remained calm. “I’ve had my fair share of angry mobs. It may surprise you, Belmont, but it has never ended in a massacre.”

“And yet you assisted Dracula in a massacre to end all massacres.”

“I will not defend my past choice, nor will I be apologetic about it. However, my intention for a cull is no more, just as Lord Dracula is no more.”

“Because you’ve seen the error of your ways?”

“Because I am tired.”

It was an answer Trevor didn’t expect; his eyes widened and his lips parted, but no rebuke was formed. Alucard seized this opportunity to speak. “Hector stays with me, so I share responsibility for what he does, and vice versa. If he ever strays, I’ll be the one to answer for his actions.”

Trevor and Sypha exchanged a look before their gazes landed on Alucard and Hector’s joined hands. “If we insist on Hector paying for his past, you’re ready to fight us as well,” Trevor said, his face schooling into a serious expression.

Alucard nodded slowly, feeling a dull weight in his chest. “If it comes to that, yes, but I sincerely hope we never have to fight each other.”

“Neither do we wish to fight you, Alucard,” Sypha said, “for we are friends.”

“That we are, Sypha.”

Trevor scoffed but he did sag infinitesimally in his chair. “Well, damn. He’s all yours, so you’d better not fuck up, or else I’ll be the first one to kick your pallid ass.”

A slight curve found its way to Alucard’s lips.

“Of course.”

“Hold still.”

Alucard dipped his fore- and middle fingers into the small clay jar, warmed the salve in his hand and gently rubbed it into Hector’s bruise.

“Does it hurt?”

“No, it’s just a punch. I’ve got worse.”

A map of scars flashed through Alucard’s mind. Right now it was just hiding under Hector’s garments. If he undressed…

Alucard shook his head to get rid of such morbid thought. “I’m sorry about Trevor. He can be brash sometimes.”

“I can see that he genuinely cared about you. Besides, his animosity towards me is much justified.”

Alucard put the jar into his leather satchel and placed it on the nightstand. He pulled Hector’s arm so that he sat down next to him on the bed. He laced his fingers with Hector’s on the mattress, idly rubbing the calluses from years of holding the hammer.

“What you said earlier…” Alucard said.

“I meant every word. You saved me, therefore my life is yours,” Hector replied, leaning against Alucard and leeching heat from him. It should be the other way around, as being a dhampir didn’t exactly make Alucard a great source of warmth, but even his lower-than-normal temperature was higher than that of Hector, who had been easily preyed to chill since birth due to an uncommon condition.

“Hector, you know I never want you to be indebted to me or anything like that.”

“It’s not so much ‘indebted’ as ‘entrust’. I entrust my life to you, Adrian.”

“What have I done to deserve such honor?” Alucard joked, though there was not mirth in his tone.

“Everything,” Hector whispered. His breath tickled Alucard’s ear. “You gave me home, you gave me love and most of all, you gave me a purpose.”

“A purpose?”

“To live and see tomorrow.”

Alucard exhaled and kissed the top of Hector’s head. He smelled of lavender, which Alucard had dried and stuffed in his pillowcase to help with his sleep. “You gave me a purpose as well. You are the reason I stay awake.”

Hector chuckled. “Really, Adrian, you make it sound like I caused you insomnia.”

“No,” Alucard said, smiling, “I made a promise to stay and watch both the castle and the Belmont’s archive. But many times the silence engulfing this empty place became too much, and I was suffocated, couldn’t breathe, couldn’t care less about my promise. To hell with them, all I wanted was to crawl back into my coffin and sleep until this castle was forgotten by time.”

“But you didn’t,” Hector murmured, more to himself. His hand landed on Alucard’s shoulder.

“Just one more day, I thought, then I’d go to sleep. And then Carmilla came.”

“And I with her.”

“I had never been more grateful. Since your arrival, the thought of going back to slumber drifted further and further away.”

“I’m glad we found each other.”

“So am I.”

Following his words, Alucard’s lips sought Hector’s and pressed against them as if it was the most natural thing amongst the stone walls of this castle, where haunting specters of bittersweet memories lurked in every corner, and the only thing to keep them at bay was casual intimacy.

Hector let out a soft sigh as Alucard’s tongue shyly licked against the seam of his mouth. He parted his lips in welcoming the gentle invasion, ready to surrender himself to the dhampir’s restrained passion. This he could take and even respond in kind without Carmilla’s shadows ruining it for him. Carmilla had never kissed him on the lips, and she’d made it painfully clear with her hands and feet the very thought repulsed her to the core. As if that same thought hadn’t made him throw up in his mouth a little. But even if she had, Hector doubted she would have had a fraction of Alucard’s tenderness.

Alucard tugged at his lower lip, and the minute prick on his supple flesh made Hector shudder in his arms. Alucard was always careful with his fangs, sometimes too careful, but even Dracula’s mighty son could not prevent every tiny mishap, especially ones stemming from his primal instinct. “Adrian,” Hector tried to speak, pushing Alucard’s shoulder, startling him.

“Did I hurt you?”

“No, but it’s been two weeks.”


“Since the last time you fed,” Hector explained, straightening his back.

“I’m not hungry.”

“Positively peckish,” Hector said. His tone grew sterner by a notch. “We’ve agreed on this, Adrian. You feed every fortnight to preserve your wellbeing and mine. You know better than me the effect of the thirst. Your control slips, and you begin to see every living thing a potential meal. And I happen to be the only living thing in the vicinity. That time you—”

“All right, all right, I’ll feed,” Alucard conceded. “You’ll never let me hear the end of it, will you?”

With something suspiciously akin to a smirk gracing his lips, Hector undid his collar, baring his neck. He didn’t miss the way Alucard’s Adam’s apple bobbed.

Hector’s skin tasted of salt when he tentatively flicked his tongue against the pulse. The body in his arms shivered and he heard a deep inhalation. It would sting, there was no way around it, and the best he could do was be as fast as possible.

Hector’s hiss died out at the same time his blood filled Alucard’s mouth, flooding his senses with the Forgemaster’s flavor, sharply spiced by his unique brand of magic. Like heady wine on an empty stomach, Hector’s blood made his head spin, and he had to hold onto him for support. As he savored each mouthful, Alucard felt a callused hand on the back of his neck. Locked in a never-ending loop, the two of them, as he liked to think once his animalistic urges subsided, and his mind was clear again.

It was with great reluctance that Alucard removed himself from Hector’s neck. He wasn’t fully sated — never was unless he thoroughly drained him, his father had explained — but that was enough; anymore would endanger Hector.

“How do you feel?” he asked, laying Hector down on the mattress.

“Highly sensitive, slightly dizzy and mildly aroused, you know, the usual,” Hector replied, resting an arm on his forehead. His chest heaved under the cotton shirt, his breathing labored.

Alucard gingerly wrapped an arm around his waist; he was glad it was no longer so thin that he might snap it in two. “Do you need any help or…” he trailed off.

Hector looked down at Alucard’s arm and worried his lower lip as though debating with himself how to respond. Silence was stewing between them for several moments before Hector whispered “I’m sorry”.

“You don’t have to apologize, you know,” Alucard said, although his heart sank a few notches in his chest. As the same time anger flared, dying his vision a transparent red. He would likely never grasp the full extent of what Carmilla had inflicted on Hector and he wasn’t sure he wanted to, but he’d witnessed first-hand its deep-seated effects. Every time he would think a swift, clean death by decapitation had been a pardon the likes of her did not deserve.

“Can you help me get off my shirt?”

Alucard’s insides fluttered as he stammered a quick “of course” and complied with Hector’s request. The map of scars was there, as it always had been and always would be, and a mere look brought him vicarious agonies. “Should I…” he hesitated, tugging at his own shirt as a way to distract himself from the remnants of Hector’s horrors.

Hector nodded before adding, “I think some skin-to-skin contact should be fine.”

Once Alucard took off his shirt and laid it beside Hector’s, he wasted no time in gathering the Forgemaster into his embrace. Their chests touched and through the skin he could feel Hector’s steady heartbeats. He found them oddly soothing to his tingling nerves, an aftereffect of feeding.

“One step at a time.” He heard Hector mumble into the crook of his neck.

“One step at a time,” Alucard echoed in place of an unspoken prayer that one day Hector would be truly liberated from Carmilla’s ghost, from her shrill laughter and ice-cold fingers.

For now, every step counted as victory.

Noises greeted him when Hector groggily descended the stairs, one hand running along the barrister and the other rubbing his eyes.

“You think he’ll run to fetch it if I throw this stick?”

“I don’t know shit about dogs, Sypha. You try. Stop licking me, lick her instead! How can a dead dog slobber?”

“Undead, Trevor. He clearly likes you.”

Huh, that was strange, Hector thought. As far as he was concerned Alucard and himself were the only talking residents here. Who—Oh right, the guests. He’d almost forgotten their presence, not being used to having visitors in the castle. Even the townsfolks who came seeking Alucard’s medical help only stepped foot into the front lawn, provided they got past their fear of seeing Effie and the others lounging around.

The sight presented to his eyes when Hector arrived at the entrance to the kitchen had him stunned for a few seconds. Crouching on the floor were the formidable Belmont — Trevor, Hector’s memory supplied — and the Speaker magician, Sypha. Little Cezar sat before them, his tongue lolling from his mouth and his single good eye darting back and forth between the pair and capturing attention from them both. Sensing his master, he immediately stood up and yipped, wagging his stump of a tail so hard his entire lower body wiggled as he ran to Hector. He butted his head against Hector’s leg in lieu of greeting and with an indulgent smile the Forgemaster bent and scooped him up in his arms. He gave the boy a good ear scratch before putting him down. It was when he found Trevor and Sypha both staring hard at him. “Uhm… Good morning?” Hector hesitantly greeted, trying not to squirm under their collective scrutiny. Briefly he considered excusing himself and fleeing from the scene — still not accustomed to having guests in the castle, especially those who might or might not be thinking about strangling him on the spot. However, his rumbling stomach reminded Hector why he’d ventured to the kitchen in the first place.

“The hell happened to your neck?” Trevor grouched, then a few seconds later, waved his hand. “Actually, don’t answer if you’re gonna feed me the ‘mosquito bites’ bullshit. The only thing that bites here is snoring his ass off somewhere upstairs.”

Hector flushed a pretty scarlet. He brushed his fingers against the bite marks before consciously tugging the collar tighter around his neck. He really wasn’t used to having guests.

Sypha cleared her throat loudly. “Trevor, don’t you have some logs to chop outside?”

Trevor’s mouth twitched and it looked like he wanted to protest but thought better of it. “Fine,” he said under his breath and stalked out of the kitchen. Little Cezar skipped after him, to Hector’s amusement.

That left Hector and Sypha. Hector halfheartedly expected her to follow the Belmont but she appeared to have something else in mind. He swallowed, praying to whoever up there that she wouldn’t bring up the bite marks on his neck. He wasn’t prepared to answer that sort of question right now, or ever.

“Would you like some breakfast?” Hector offered, even though he fully expected Sypha to decline.

“Actually yes. What do you have?”

“Just some leftover soup from yesterday,” Hector replied, walking to the pot of soup on the stove. He turned the stove on. “You don’t mind?”

“Of course not. It was delicious and a vast improvement from what we usually have on the go. Did you cook it?”

He nodded and went to retrieve two bowls as Sypha went on. “I thought so. Alucard doesn’t strike me as the type to cook his own food. I mean, he probably grew up surrounded by professional cooks.”

“You see this?” Hector asked, pointing to a large scorched patch on the wall before him. “That was Alucard trying his hands on cooking. He almost succeeded in cooking both of us.”

Sypha’s chuckles rang like silver bells in the kitchen, which surprised Hector. Nobody besides Alucard had laughed at his attempts to joke, least of all someone he’d only met yesterday. “He does excel in skinning animals and gutting fish, just keep him away from the stove,” he added as an afterthought to save Alucard’s face.

“He once said that he could go on days without food, so cooking probably isn’t an urgent matter,” Sypha said, sinking down on one of the large chairs around the dining table. Lucee had hobbled into the kitchen at some time and was now circling the legs of her chair while meowing to get her attention. He was about to tell her to go play somewhere else when Sypha picked her up. To his surprise, the Speaker didn’t seem disgusted by Lucee’s peculiarities; she laid the cat on her laps and started stroking the midnight-black fur along the feline’s spine. Lucee closed her eyes and purred, enjoying the easy affection.

Hector decided he was pretty fond of Sypha.

She muttered a “thank you” when Hector placed a steaming bowl of soup and a spoon on the table. He chose a seat a few chairs from hers and sat down with his bowl. For several minutes there was no conversation as each of them focused on their meal. Hector threw a couple surreptitious glances at Sypha and was very much pleased to find that she had allowed Lucee to drape herself across her laps instead of shooing the cat away.

“Does she eat?” Sypha suddenly asked.

“No. Her system can’t digest any food.”

Lucee meowed in agreement.

“Does she have a name?”

“It’s Lucee. And the pup is Cezar. In fact, no creature here is nameless.”

“So the… monster in the front lawn has a name.”

Hector’s skin crawled at her choice of word despite knowing there was nothing wrong in calling something as it was. It was just he was under the impression that people like her and the Belmont despised monsters with every fiber of their being. “Her name is Effie,” he stressed. “I made her from a bear carcass. She’s tamed unless provoked. Sometimes she’s even more mild-tempered than, say, Lucee here.”

Lucee meowed loudly in protest, making Sypha giggle. A moment later, she said, “May I ask you something, Hector?”

He considered it for a few seconds, then gave a hesitant nod.

“I’ve always wondered about how your talents work. We have collected tidbits of it but have never actually encountered a Forgemaster before. There are so few of them out there that the sporadic tales we’ve come across prove to be fabricated.”

Hector’s first instinct was to be defensive. “My talents, as you call, are more often scorned and loathed than admired. Those like me are considered abominations, even by our own parents.”

His eyes flickered to the steam rising from the bowl and his eardrums rang with his parents’ screams.

Sypha scratched behind Lucee’s ears. “I think it’s a miracle that there are people who can bring life back from death. Still, it is another matter how they choose to wield that power.”

Hector was taken aback by her comment. He dropped the spoon in his bowl, bracing himself for any accusations that might come out of her pretty lips and as the same time debating with himself whether to argue or drop the matter and get out of here before things escalated. However, none came. Sypha only looked at him as if waiting for him to speak while her hand continued to run along Lucee’s back. He worried his bottom lip unconsciously until he tasted blood.

“I don’t know myself,” he began. “It’s not like there’s a guideline for being a Forgemaster. One day I woke up, saw a dead canary on the side of the road. I shooed the flies away and it suddenly occurred to me that I could bring it back.”

His words came out more sarcastic than he intended. His heart thumping in his chest, Hector studied her expression for any sign of anger.

“I see,” Sypha said. “Well, it may be bold of me to ask but would you mind if I joined you when you perform? I mean, would it be all right if I stood by and watched?”

Hector’s eyes enlarged and his lips parted while his mind tried to process what he just heard. Again, his first instinct was to doubt and search for any hidden meaning in Sypha’s words. Truth be told, he didn’t mind someone being privy to his work; back then he’d had both Godbrand and Carmilla watching him in his forge. There was no secret to guard, nor was there any dirty trick he couldn’t lay out under the light of day — it was simply his energy being channeled from his core into the lifeless body to rip apart the fabric of death.

Sypha seemed to take his silence as a sign of rejection. Quickly she stammered an apology and promised to bury the matter.

“I don’t really mind,” Hector said. “But it’s not like I come across a dead animal every day. You may have to wait for a while.”

Sypha’s face lit up as her lips stretched into a smile. Her smile seemed contagious and Hector soon found himself returning it. “Thank you,” she said, bouncing in her seat a little. Lucee looked up at her with curious eyes before hopping from her laps to the table.

A bestial roar shattered the cordial atmosphere between Hector and Sypha.

“That’s…” Sypha began.

“Effie,” Hector finished.

They stood up at the same time and ran to the entrance.

“Let go, you damned beast!”

Their feet came to a sudden halt not by the Belmont’s shout, which in itself was alarming enough, but rather by the sheer bizarreness of the situation: there, on the lawn, Effie stood on four legs, looming over the Belmont. Her mouth open, she was biting into a log of wood, dripping copious amount of saliva onto the grass. On the other end, the Belmont was holding onto the log for dear life. His tendons bulged on his forearms, bared by his rolled up sleeves. Beads of sweat rolled down the sides of his stubbly face.

A crazy tug of war between man and monster.

“What are they doing?” Sypha wondered aloud.

“I have no idea,” Hector lied, trying so hard to suppress his laughter that his body was shaking.

Sypha saw right through it and shot him a dirty look.

“Fine!” Trevor roared and conceded his defeat. “Have it all you want and choke on it.”

Nevertheless, as soon as Trevor stomped away and picked up his axe as well as another log, Effie immediately abandoned her prize and went to seek another… in the form of the log the Belmont was about to chop.

“What the fuck?” Trevor hissed. “You know what? If you want it, come get it.”

Using all his strength, he flung the log into the forest around the castle. Glowing blue eyes momentarily followed its trajectory and the monster ran after it, plowing the earth under her heavy paws. With a huff, Trevor returned to his interrupted task.

“Are you sure she was a bear and not a dog?”

Sypha turned to Hector and asked.

“Sometimes she thinks of herself as a dog,” Hector chuckled. “Oh, good morning, Alucard.”

Alucard had materialized beside the pair and was running a hand through his hair, working out a couple knots. “What did I miss?”

“Not the fun part.”

Sypha furrowed her eyebrows. “What do you mean?”

Hector’s reply was a jerk of his chin to the direction Effie had disappeared. She came out of the forest like a storm, her prize secured between her jaws. She dropped the log at the feet of Trevor, who stared at it with eyes like saucers. Smoke started rising from his head when Effie grabbed his unfinished log with a clear intention to start the game anew.

“She’s fast,” Sypha muttered.

“And determined,” Hector added.

“You can tell her to stop, can’t you?” Alucard whispered into his ears.

“Of course,” Hector confided. “Do you want me to?”

“On second thought, this is actually fun.”

On that Hector wholly agreed.


My first fanfic for the rarepair Alucard x Hector (or Hectorcard), which takes place after the second season. Constructive comments are always welcomed.

[Dịch] Nếu em có trái tim (Cherik)

Disclaimer: Nhân vật thuộc quyền sở hữu của những người đã tạo ra họ

Tên gốc: If I Had a Heart

Link: https://joel7th.wordpress.com/2019/12/21/cherik-if-i-had-a-heart/

Thể loại: BL, fanfiction, alternate universe

Fandoms: X-Men: Movieverse, Alien: Covenant

Rating: Teen và lớn hơn

Pairings: Cherik – Erik Lehnsherr x Charles Xavier; Dalter – David x Walter

Thể loại: Fanfiction, slash, alternate universe

Nhân vật: Erik Lehnsherr (Magneto), Charles Xavier (Giáo sư X), David 8, Walter

Cảnh báo: có thể hơi máu me một chút (chỉ một chút thôi, thật sự)

Tóm tắt: Charles đưa cho Erik trái tim.

If I had a heart I could love you

If I had a voice I would sing

After the night when I wake up

I’ll see what tomorrow brings

Nếu em có trái tim em có thể yêu chàng

Nếu em có giọng nói em sẽ hát

Sau đêm tối khi em thức dậy

Em sẽ xem những gì ngày mai mang đến

(Fever Ray If I Had a Heart)

Cánh cổng dày nhích ra từng phân, rên rỉ như mụ già đương hấp hối, khi Charles nghiến ra từng chữ thay vì niệm câu chú như bình thường. Giọng hắn khàn đục như những bánh răng trong bộ máy của cánh cổng, quá hạn tra dầu đã lâu, mỗi từ có cảm giác như bị nhai nát rồi nhổ ra. Hầu như chẳng có chút thanh nhã nào trong cách hắn hạ lệnh cho cánh cổng mở ra và Charles không nhịn được một nụ cười cay đắng nhanh chóng biến thành biểu cảm méo mó khi hắn hồi tưởng lời khen Erik dành cho khả năng niệm chú của mình trong lần đầu gặp gỡ, tưởng như đã hàng thế kỷ trước và thật sự đúng là như vậy. Lúc đầu hắn đã tưởng vị thần kia mai mỉa hắn bởi vì sao lại không chứ, Charles bất quá chỉ là một tiểu thần chào đời chưa lâu, nhưng rồi sự thành khẩn từng cơn từng cơn đánh vào thần trí hắn khi hắn tiếp nhận sự cho phép từ Erik để ‘đọc’ ngài. Hắn rã rời, cả thể xác lẫn tâm hồn, và sự thanh nhã đã xuống tận đáy danh sách ưu tiên. Bao nhiêu năm cam tâm tình nguyện giam cầm thần tính trong thân xác phàm nhân đã gây hại không ít cho hắn, và để được gì chứ? Không gì cả. Hắn trở về tay trắng hệt như lúc ra đi. Cảm giác thất bại xuyên sâu trong lòng như lưỡi dao bằng hắc diệu thạch, hắn ôm ngực, khom người, áp bàn tay đẫm mồ hôi vào bề mặt gồ ghề của cánh cửa làm điểm tựa. Trong một lúc thế giới xung quanh chết lặng, chỉ hai thứ còn sống: cơn nhức nhối sau xương sườn và tiếng tim đập liên hồi inh tai nhức óc. Hắn thở hổn hển rồi phải tự nhắc mình việc đó là thừa thãi — thở là một trong nhiều thói quen phàm nhân hắn đã tiếp nhận để hoàn chỉnh vỏ bọc và nó còn vương lại cả khi lớp da con người đã bị trút bỏ.

Trái tim hò hét và cố gắng giành lấy tự do khi chủ nhân của nó ở gần, Charles nghĩ, xoa bóp vùng ngực qua lớp vải áo thấm ẩm như thể an ủi khối thịt chừng đã phát triển tâm trí của riêng mình bên trong lồng ngực. Hắn thành công, như bao lần trước đó, và nó bớt giống một nắm đấm rắn rỏi đập thình thình vào màng nhĩ, thúc giục máu huyết chạy rần rần trong mạch. Trái tim không yên lặng — không bao giờ yên lặng — nhưng tiếng kêu gào của nó đã giảm xuống thành tiếng lầm bầm, và điều này hắn chịu được. Charles đứng thẳng người, không bỏ qua tập hợp những vết trầy, vết mẻ hắn không nhớ có nhìn thấy trên bề mặt cánh cổng lần cuối hắn đóng lại. Một số trông khá mới còn số khác có vẻ lâu như chính thời điểm hắn ra đi, nhưng tất cả đều không giống bào mòn, sứt mẻ thông thường. Ruột gan hắn vặn xoắn cùng nỗi lo không đúng lúc khi hắn hạ lệnh cho cánh cổng đóng lại bằng câu chú niệm ngược rồi bước vội vào trong cấu trúc như hang động.

Charles cảm nhận được chúng trước khi ánh mắt quét đến chúng, hai khối lập phương phát sáng như đôi ngọn hải đăng trong hư vô mờ nhạt, cạnh sắc như lưỡi lam. Tâm trí con người, nơi hắn đã ngụp lặn trong suốt những thế kỷ qua không có hình dạng cố định và chúng tự do nhào nặn thành mọi hình dạng, mọi kích cỡ để chứa suy nghĩ hiện thời, và theo những gì hắn học được từ con người, một vài trong số họ nghĩ rất lớn. Tuy nhiên, hai đứa nhỏ này không phải con người, bất kể vẻ ngoài của chúng dễ dàng qua mắt người phàm lẫn một số tiểu thần ít ỏi kinh nghiệm. Chúng là những tạo vật quý giá của Charles và những vị thần đồng lứa không ai không biết hắn là kẻ truy cầu đến tận cùng sự hoàn mỹ.

Hắn vươn những cánh tay trong đầu và phẩy nhẹ lên bề mặt láng như gương của hai khối lập phương thay cho lời chào. Hai khối lập phương gợn sóng, tỏa ra sự đề phòng và chỉ một giây sau, hắn đối mặt với mũi nhọn của một cặp kiếm. Charles cười mệt mỏi, hài lòng với phản ứng nhanh nhạy của chúng; hắn biết mình đã dạy bảo chúng đủ tốt để giao lại nơi này cùng người duy nhất ở đây cho chúng trong lúc hắn vắng mặt. Có vẻ như chúng không làm hắn thất vọng.

Hắn vươn tay, dùng đầu ngón tay miết nhẹ lưỡi sắc của hai thanh kiếm, không e ngại sẽ bị cắt trúng. “Lâu quá rồi nhỉ,” hắn nói. “Xin chào, David, Walter.”

Hai thanh kiếm run rẩy rồi tan đi và hắn lại đối diện với hai khối lập phương hoàn hảo. “Chủ nhân Charles, chào mừng ngài trở về.” Hắn nghe được trong tai hai giọng nói đồng thanh trong khi đảo mắt nhìn quanh không gian hình vòm, hít thở bầu không khí quen thuộc đã bị thời gian ít nhiều làm cho xa lạ. Một mùi hương trong trẻo đượm hơi sương gọi lên nỗi hoài niệm nhói đau. Nhà, giọng nói trong đầu hắn thì thào, hổn hển và phấn khởi. Không phải chốn dung thân hắn đã xây dựng bằng sự vụng về của kẻ nhập môn trong những năm đầu đời để có nơi trở về hay căn chòi đơn sơ hắn đã sống trong thân phận con người, mà là nhà bằng mọi nghĩa.

Và nhà là nơi trái tim ở.

Hiện tại Charles đang nhìn trái tim của mình, được tựa vào lưng ghế cao đóng từ gỗ hồng sắc, những ngón tay dài, khẳng khiu buông lỏng và đặt trên tay dựa dát vàng. Mắt ngài đang mở, các màu sắc trong chúng chuyển động như chất lỏng và không ngừng biến đổi cùng ánh sáng và góc độ, chúng đang nhìn thẳng đến hướng Charles.

Trái tim sau xương sườn Charles yên lặng, yên lặng đến nỗi nó dường như không tồn tại trong khi chỉ vừa nãy còn là một thứ hoang dại không ngơi nghỉ. Hắn dường như không cảm thấy mạch đập.

Charles rút ngắn khoảng cách giữa họ bằng ba bước dài đến khi hắn thấy bóng mình phản chiếu trong đôi mắt như thủy tinh không chớp — luôn nhìn nhưng không bao giờ thấy, và tình trạng đó đã kéo dài hàng thế kỷ. Hắn cố nén cảm giác chìm xuống trong ngực và bưng lấy khuôn mặt bằng hai tay, say sưa thoáng chốc trong tiếng ngân của mạch sống dưới làn da mịn màng, ấm áp. Erik của hắn, vẫn mạnh mẽ bất kể tháng năm biến động. Mãi đến khi nút cột trong lòng hắn được một luồng thanh thản tháo bỏ Charles mới nhận ra lo lắng của mình vô lý đến nhường nào: bất kể tình trạng hiện tại, Erik vẫn là một vị thần đáng nể sở hữu sức mạnh vượt xa sức mạnh của Charles, và trên thế gian chỉ có vài thế lực có thể gây nguy hiểm cho ngài. Ngón tay cái của hắn miết theo đường xương quai hàm nổi bật, không thấy dấu vết của râu; hai đứa sinh đôi đã làm rất tốt việc chăm chút ngoại hình cho ngài. “Tôi đã về rồi, Erik,” hắn thầm thì, đưa mặt lại càng lúc càng gần đến khi môi hắn và môi Erik chỉ cách một sợi tóc. “Tôi nhớ ngài đến mức tôi nghĩ mình đã phát điên.”

Lời thú nhận chuyển thành môi hắn ấn nhẹ lên môi Erik. Nụ hôn luôn trong sáng lúc bắt đầu — luôn luôn là vậy, khúc dạo đầu ngắn ngủi trước khi phần nguyên thủy trong họ tiến lên kiểm soát — cho đến khi sự hoà trộn giữa khát khao và ham muốn, bọc lại trong tấm nhung tuyệt vọng, bùng lên. Hắn hé miệng, đầu lưỡi lần theo viền môi Erik trong nỗ lực vô vọng thắp lại ngọn lửa từ tro tàn trong khi hắn thả tự do cho tâm trí đuổi theo bóng ma của những lần va chạm cuồng nhiệt xưa kia. Hơi ẩm đọng ở khoé mắt khi cánh cửa kiềm chế ký ức được phép mở ra trong thoáng chốc.

Mọi hành động của hắn đều được sự thụ động đáp lại và mặc dù bản thân đã lường trước điều này, Charles không kiềm được hít sâu một hơi khi giữa ngực chợt đau nhói. Với hiện thực tàn nhẫn đè nặng lên hai vai, hắn lùa những ký ức cùng Erik vào một góc an toàn trong đầu và kéo bản thân về thực tại để sau cùng đã nhận biết sự hiện diện của hai kẻ đứng hai bên ghế Erik.

“Hai ngươi làm tốt lắm,” Charles khen ngợi, nhìn qua hai khuôn mặt giống hệt nhau và bị xao nhãng thoáng chốc bởi những màu sắc không ngừng luân chuyển trong mắt chúng khi chúng đứng hướng mặt về phía ánh sáng, được ánh sáng làm nổi bật những đường nét sắc xảo trên khuôn mặt, đặc biệt là quai hàm như được đẽo gọt. Charles đã tỉ mỉ tái hiện từng nét và nỗ lực hắn bỏ ra thấy rõ trong sự giống nhau kỳ dị khi chúng đứng cạnh Erik, đôi lúc còn tạo cảm giác rờn rợn chính người tạo ra chúng là Charles cũng không miễn nhiễm. Hắn thường tự hỏi Erik sẽ nói gì khi ngài thức dậy và phát hiện Charles đã tạo một cặp homunculus phỏng theo hình dạng của ngài. Hắn hy vọng Erik chỉ cho là một trong những nét lập dị của Charles chứ không nghĩ hắn cố tình tìm vật thay thế.

“Cảm ơn, chủ nhân,” cả hai cùng nói, đồng loạt cúi người bốn mươi lăm độ.

“Những vết trầy, vết mẻ trên cánh cửa,” Charles nói, ra hiệu về hướng lối vào, “có nhiều cuộc tấn công không?”

“Có một số cuộc nhưng chưa kẻ nào phá được cánh cổng.” Kẻ có mái tóc vàng trả lời trong khi người anh em sinh đôi tóc nâu của gã im lặng, mắt nhìn người sáng tạo ra chúng và có vẻ hoàn toàn hài lòng với việc để người anh nói thay cho cả hai. Charles không định sẵn tính cách hay tật cụ thể trong đầu khi tạo ra chúng và hắn thậm chí còn ngạc nhiên — nhưng không kinh sợ — khi biết chúng có khả năng phát triển. Cho những tạo vật của mình tự do ý chí có lẽ là điều không nên — Erik chắc chắn không tán thành — nhưng Charles chưa bao giờ là kẻ giam hãm bản thân trong lối nghĩ thông thường và hắn thấy không hại gì khi để chúng tự quyết kẻ nào sẽ là giọng nói của cả hai hay liệu một gã muốn trông khác biệt hẳn với anh em của mình bằng cách sở hữu một mái tóc vàng.

Ánh mắt Charles đi một đường từ cổ Walter xuống vai và tập trung vào một bộ phận bị thiếu. “Tay ngươi, Walter,” hắn nhíu mày, ra lệnh gã đưa cổ tay phải lên để hắn quan sát kỹ hơn. Qua những mô đã cứng lại và đoạn xương nham nhở thòi ra cổ tay cụt ngủn Charles có thể đoán đó không phải một vết cắt gọn gàng, cũng không quá mới.

“Có một kẻ có khả năng xuyên qua vật thể, kể cả những vật được thần chú bảo vệ. Tôi phạm sai lầm và hắn đã tiến đến quá gần. Tôi xin lỗi,” Walter nói bằng giọng trầm hơn giọng David — một điểm nữa để phân biệt hai đứa. “David đã vá tôi lại.”

Charles cau mày trước tác phẩm của David, cho thấy rõ gã đã dùng biện pháp đốt để cầm máu, và lắc đầu. “Hiển nhiên trị thương không phải thế mạnh của gã rồi. Lúc đó ngươi có đau không?”

David liếc vội qua khuôn mặt dửng dưng của người anh em khi Walter đáp, “Không đau lắm. Thật ra anh tôi đã khá lên nhiều trong khi ngài đi vắng.”

Charles khịt mũi. Với giọng đều đều như đang tường thuật và khuôn mặt tỉnh bơ đó, khó mà biết được Walter đang bênh vực hay chế nhạo anh trai gã, có khi là cả hai vì khiếu hài hước hiếm hoi của thằng bé này thường khô như ngói. Charles càng buồn cười hơn với vẻ mặt bị phản bội mà David kín đáo trưng ra.

“Giữ yên nào,” Charles yêu cầu, nhẹ nhàng đỡ lấy cổ tay Walter bằng hai tay. Những từ ngữ thuộc một ngôn ngữ thất truyền tuôn ra và đông lại khi hắn niệm bằng giọng vững vàng, trôi chảy và chúng trở thành sợi ánh sáng xanh dương cuốn quanh cổ tay cụt. Mắt Walter mở to còn David nhảy chân sáo đến cạnh em gã, khuôn mặt sáng bừng và những đường nét sắc xảo đều tan chảy thành vẻ mặt tò mò con trẻ hầu như không giấu diếm. Ngày lúc này hắn không giống bản sao của một vị thần lâu năm mà giống một chú cún phấn khích, vì lẽ đó Charles đã cố gắng không đay nghiến từng âm tiết.

Tay hắn còn lưu lại ngay cả khi thần chú đã hoàn thành, những ngón tay biếng nhác vuốt ve mu bàn tay Walter thêm vài giây trước khi hắn vỗ nhẹ một cái rồi thả tay gã.

“Thế nào?” Charles hỏi mặc dù biết thừa công trình của hắn là hoàn hảo. Chẳng phải tâm trí hắn đã ghi nhớ cấu trúc xương và bề mặt da của nó như chính tay mình hay sao?

Walter co bóp bàn tay vừa hồi phục với niềm thán phục không nói thành lời nhưng hiển hiện rõ trong nếp nhăn nhỏ giữa hai hàng lông mày khi gã quan sát từng ngón. Kế bên hắn David đang mang biểu cảm kinh ngạc.

“Cảm giác rất tốt. Cảm ơn ngài, thưa ngài Charles,” Walter nói, cúi mình.

“Thế thì tốt. Giờ ta cần hai ngươi giúp ta một việc.” Hắn nhìn sang David. “David, ngoan ngoãn lấy những con dao ra giúp ta, được không?”

Đá cẩm thạch khiến hắn thấy lạnh lưng, nhất là khi đang ở trần. Charles quay đầu sang một bên và nhìn thấy Erik nằm trên phiến đá tương tự đặt song song với phiến của hắn. Giống như Charles, ngài ở trần, câm lặng nhìn lên trần hình vòm. Charles nhắm mắt để tránh cho mình cảm giác ngắt véo đến từ biểu cảm con rối kia bởi vì bất kể Charles thuyết phục bản thân bao nhiêu chăng nữa, hắn vẫn không thể quen với nó.

David đã mang ra những con dao được bọc trong tấm da dê, gỡ dây buộc và xếp từng con trên phiến đá. Những con dao bằng hắc diệu thạch đen bóng có thể lướt qua da thịt thần linh như dao nung đỏ xuyên qua bơ. Đứng lừng lững bên cạnh Charles, David cầm một con dao trong tay, thuần thục như bác sĩ phẫu thuật trong khi em gã thực hiện động tác tương tự. Ánh sáng phản chiếu trên cạnh sắc rồi bị thu vào tập hợp màu sắc trong mắt gã. “Ngài sẵn sàng chưa, thưa ngài Charles?” gã hỏi với vẻ mặt bình lặng, mọi dấu vết phấn khích ban nãy đã biến sạch.

Charles gật đầu nhẹ. “Nhớ truyền lời ta lại cho ngài ấy. Ta có thể tin cậy ngươi với việc này, phải không?”

“Dĩ nhiên, thưa chủ nhân.”

“Tốt,” hắn nói, vỗ nhẹ cẳng tay để trần của David vì gã đã xắn tay áo lên. “Bắt đầu thôi.”

Charles không thấy đau kể cả khi hắn cảm nhận rõ ràng mũi dao lún vào ngực. Những ký hiệu ma thuật khắc dọc thân bảo đảm rằng nó có thể cắt bén ngọt nhưng không bao giờ gây đau. Quai hàm thả lỏng và môi hé, hắn quan sát với cảm giác siêu thực trái tim vay mượn được nhấc khỏi lồng ngực mở toang, mỗi nhịp đập hoang dại được tiếp sức bởi nỗi hân hoan tự do khiến máu bắn ra đôi bàn tay đang nâng nó bằng niềm tôn kính, đến khi những giọt hồng ngọt lớn rỉ qua kẽ giữa những ngón tay nhợt nhạt thon dài. Hắn thấy mình nhẹ như cọng lông vũ và trống rỗng như thể mọi thứ bên trong đã hoá lỏng và đang nhỏ xuống nền nhà như nước từ một chiếc vại nứt. Hắn thấy mình đếm những tiếng lộp độp để níu giữ sự thanh tỉnh đang trượt dần dần. Khuôn mặt David — hay Walter nhỉ — xuất hiện trong tầm nhìn lốm đốm của Charles, môi gã mấp máy nhưng tai Charles đã nhét đầy bông gòn, cả miệng cũng vậy khi hắn thử đáp lời. Tấm bịt mắt hạ xuống mí mắt như đeo chì, triệu hồi màn đêm không thể tránh khỏi đến nuốt chửng thần trí hắn.

Khuôn mặt của chính mình không phải thứ đầu tiên hắn mong thấy khi mở mắt, thật sự mở mắt, và nhìn thấy.

Từ giây phút trần hình vòm hiện lên rõ nét trong tầm mắt, hắn đã hồi hộp đếm từng giây chờ được thấy cảnh tượng khiến tim hắn nhói đau khi đôi mắt xanh sáng rực nhìn xuống hắn. Nếu có thể cử động thì hắn đã làm rồi, nhưng tứ chi cứng ngắc do lâu rồi không vận động và phải mất ít thời gian mới đánh thức được chúng. Trong lúc đó, hắn đành chịu nằm trên phiến đá lạnh, chịu đựng tiếng tim đập thình thình trong tai. Đó là lúc hắn nhận ra mình có tim, rằng trái tim đã trở về để lấp đầy khoảng trống trong ngực hắn.

Điều đó có nghĩa là…

Huyết áp hắn tăng vọt rồi đột ngột chùng xuống khi khuôn mặt của chính hắn thay vì khuôn mặt Charles hiện ra. Khuôn mặt của chính hắn với mái tóc vàng được chải chuốt kỹ lưỡng mà hắn ngay lập tức căm ghét theo một cách không thể lý giải bởi mối ác cảm ăn sâu bén rễ đối với một nữ thần có thân hình kim cương theo nghĩa đen.

“Chủ nhân Erik, chào mừng ngài trở lại.”

Hắn thấy gã phân thân tóc vàng kia mở miệng nhưng lại nghe được hai giọng nói. Nghiêng đầu, Erik chỉ ngạc nhiên đôi chút khi nhìn thấy một tên nữa, lần này là một gã tóc nâu sẫm mang vẻ mặt ít biểu cảm hơn. “Các ngươi có bao nhiêu người?” hắn hỏi.

“Chỉ có hai chúng tôi thôi,” gã tóc vàng đáp. “Tôi là David còn cậu ta là Walter. Xin phép cho chúng tôi hỗ trợ ngài.”

Erik từ chối bàn tay David bằng cách tự mình ngồi dậy. Trái tim đã trở lại đúng vị trí, bơm sự sống suốt dọc cơ thể, Erik bắt đầu cảm thấy sức mạnh đổ đầy tứ chi. Chừng chút nữa thôi hắn có thể chạy hay thậm chí phóng lên bầu trời.

Cuối cùng hắn đã thấy Charles. Đang nằm trên chiếc giường bằng đá cẩm thạch cứng lạnh và trông như thể hoà vào chất đá bởi làn da trắng bệch, mắt cậu nhắm nghiền và lồng ngực phẳng lặng.

Tim hắn ngừng đập trước cảnh tượng ám ảnh của Người Đẹp Say Ngủ, đang chịu lời nguyền cần nhiều hơn một nụ hôn bằng tình yêu đích thực để phá giải, và trong một lúc lâu, hắn cảm thấy như ngực mình lại trống rỗng. Đầu gối run rẩy, hắn trượt xuống khỏi phiến đá và lẽ ra đã ngã sấp nếu không nhờ phản xạ nhanh nhẹn của David. Lần này Erik chấp nhận để gã giúp bước vài bước đến bên Charles.

Má Charles mát lạnh dưới lòng bàn tay hắn nhưng Erik cảm nhận được tiếng vọng của sức mạnh chảy dưới làn da cậu. Nó ngâm nga với hắn khi hắn kêu gọi bằng sức mạnh của mình trong khi thần trí Charles là một khoảng trống câm lặng.

“Charles tạo ra hai ngươi.”

“Vâng, ngài Charles tạo ra chúng tôi để chăm sóc nơi này,” gã tóc vàng — David — trả lời.

“Và cả ta nữa nhỉ? Nghe rất giống cậu ta,” Erik cười khan, tuy nhiên trong câu thứ hai hắn nói ẩn chứa tình thương mến. Charles có lần từng đùa về việc tạo những ‘đứa trẻ’, và Erik không nên ngạc nhiên khi những ‘đứa trẻ’ đó hoá ra được tạo theo hình mẫu của hắn. Có lẽ Charles đã quên câu khen thoáng qua đó nhưng Erik thì nhớ như in tim mình đập rộn ràng thế khi gã thần non trẻ kia nói hắn “đẹp”. Cùng thời khắc đó hắn đi đến kết luận Charles chính là tử huyệt của hắn.

“Ngài Charles có tin nhắn dành cho ngài,” David nói, trao đổi ánh mắt mới gã em sinh đôi trước khi Erik nghe thấy giọng Charles phát ra từ miệng gã. “Tôi xin lỗi, Erik, tôi lại làm ngài thất vọng rồi.”

Erik thở ra một hơi nhẹ. “Ta hiểu rồi,” hắn nói, chẳng hướng đến ai cụ thể. Lẽ ra hắn nên nhìn thấy trước kết quả này khi cảm thấy nhịp đập đầu tiên từ tim trong hàng thế kỷ.

Có khi như thế là tốt nhất, hắn nghĩ. Đáng lẽ hắn nên là người đuổi theo Vua Bóng Đêm để lấy lại trái tim của Charles ngay cả khi thực thể tàn ác đó lẩn khuất trong thần trí con người và sức mạnh của Charles dường như phù hợp hơn với nhiệm vụ đó. Tuy nhiên, săn đuổi là chuyên môn của Erik trong khi Charles thiên về sáng tạo và chữa trị, hắn có hàng trăm phương pháp lôi con mồi ra khỏi hang ổ, dù về mặt tâm thần hay vật chất. Nhưng rồi ý nghĩ rằng Charles, một vị thần trẻ tràn đầy sức sống, trở thành xác sống đã giết hắn, và hắn ấn tim mình vào ngực Charles nhanh hơn hắn kịp nghĩ. Đó là một sai lầm ích kỷ đã khiến cả hai tốn mất mấy trăm năm.

Lần này sẽ không thế nữa, Erik quyết định.

“David và — Walter, phải không?”

“Vâng, ngài Erik?” Hai giọng nói, một lời đáp.

Hắn đứng dậy không cần giúp đỡ và động tác mang nhiều sự tao nhã hơn lúc trước — nhờ đầu gối vững chãi. Hắn càng cảm kích hơn với sự thật rằng mọi thứ kim loại quanh đó reo hò cuồng nhiệt khi hắn ngập ngừng vươn sức mạnh ra.

“Ta cần hai ngươi làm cho Charles việc hai ngươi từng làm cho ta.”

Hầu như chẳng có chút thanh nhã nào trong cách hắn hạ lệnh cho cánh cổng mở ra, và thành thực mà nói thì Erik không quan tâm đến thanh nhã gì cả. Thanh nhã là lĩnh vực của Charles trong khi Erik ưu tiên hiệu quả và hoàn thành việc cần làm, bất kể cái giá phải trả. Hắn khép mắt, cảm nhận khung kim loại của chiếc ghế Charles ngồi và qua đó, cảm nhận hình dáng và hơi ấm từ cơ thể Charles. Từ lúc thức dậy hắn chưa từng cảm nhận môi Charles. Không, điều đó dành cho ngày hắn trở về, mang theo đầu của Vua Bóng Đêm và trái tim của người hắn yêu.

Không gì sách được sức mạnh của tình yêu và hận thù tạo động lực cho một người, và hắn có cả hai trong trái tim già cỗi của mình.

Kết thúc

Tớ đã muốn viết một câu chuyện mà trong đó Charles trao cho Erik trái tim của mình, nghĩa bóng lẫn nghĩa đen. Hơn nữa, còn là Charles tự tay móc tim mình ra khỏi ngực rồi đặt vào khoảng trống trong ngực Erik nữa cơ. Chẳng rõ lý do vì sao nữa, chỉ muốn viết vậy thôi. Zigzag một hồi thì fic này ra đời và đúng là có chi tiết Charles đưa trái tim cho Erik thật, nhưng trái tim đó vốn thuộc về Erik, còn trái tim của Charles đã bị Shadow King cướp/trộm mất. Vì tớ cực thích cặp người máy David và Walter (đều do Mike Cá Mập đóng) trong Alien: Covenant nên tớ cố gắng đưa cả hai vào fic.

Đây là video chính thức của bài If I Had a Heart. Tớ không khuyến khích xem lúc 12 giờ đêm đâu nhé.

[Dịch] Onslaught (Cherik)

Disclaimer: Nhân vật thuộc quyền sở hữu của những người đã tạo ra họ

Tên gốc: Onslaught

Link: https://joel7th.wordpress.com/2020/01/06/cherik-onslaught/

Thể loại: BL, fanfiction, alternate universe

Fandoms: X-Men: Movieverse, X-Men: First Class

Rating: Teen và lớn hơn

Pairing: Cherik – Erik Lehnsherr x Charles Xavier

Thể loại: Fanfiction, slash, alternate universe

Nhân vật: Moira MacTaggert, Charles Xavier (Professor X), Erik Lehnsherr (Magneto), Raven Darkhölme (Mystique), Onslaught

Cảnh báo: có nhân vật chết

Tóm tắt:

Cô không hiểu được làm sao Lehnsherr, người có thể nhấc một chiếc tàu ngầm lên khỏi mặt nước chỉ bằng ý chí, lại không làm chệch hướng nổi một viên đạn.

Một viên đạn nhỏ bé quyết định.

Với tất cả trí tuệ và kinh nghiệm trong chuyên môn của mình, Moira không tài nào hiểu được sự đột biến.

Cô không hiểu được bằng cách nào Summers tạo ra tia sáng từ người cậu ta, hay cậu ta lấy ở đâu năng lượng cho một thứ có tính hủy diệt cao như thế, hay liệu có bao giờ cậu lâm vào cảnh cạn kiệt năng lượng.

Cô không hiểu được bằng cách nào chỉ với một ý nghĩa Raven có thể khiến cơ thể mình gợn sóng và trở thành một hình dạng hoàn toàn khác, hay dây thanh âm của cô được cấu tạo thế nào để có thể bắt chước mọi giọng nói một cách hoàn hảo, hay liệu có khi nào cô sợ đánh mất bản thân mình trong khi giả dạng người khác.

Cô không hiểu được Charles có cảm nhận gì khi lướt trên suy nghĩ hỗn loạn của mọi người khi mang trên vai rủi ro thường trực của việc bị chúng nhận chìm, hay liệu anh có băn khoăn chút nào trước khi táy máy suy nghĩ của cô hay không. Khiến cô quên đi chẳng hạn. Ý nghĩ đó khiến cô lạnh sống lưng và chặn đứng tình cảm đang từng ngày tăng lên cô dành cho anh. Không chỉ một lần cô ước anh chỉ là một giáo sư di truyền học bình thường, bất quá chỉ quyến rũ hơn bình thường một chút, một người đàn ông cho cô cảm giác an toàn để truy cầu mối quan hệ lãng mạn, thậm chí là một gia đình.

Cô không hiểu được làm sao Lehnsherr, người có thể nhấc một chiếc tàu ngầm lên khỏi mặt nước chỉ bằng ý chí, lại không làm chệch hướng nổi một viên đạn.

Một viên đạn nhỏ bé quyết định.

Khi bóp cò súng cô có nghĩ đến việc anh ta làm chệch hướng được viên đạn hay không? Không, cô không nghĩ đến vấn đề phức tạp như thế. Xoáy trong đầu cô chỉ là một tiếng “Không!” vang dội.

Charles đã khuyên giải anh ta thất bại, dù bằng tâm trí, lời nói hay hành động. Vài phút nữa thôi hằng trăm người sẽ mất mạng — những người chỉ làm theo lệnh cấp trên. Phải ngăn Lehnsherr bằng mọi giá.

Khẩu súng cầm chắc trong lòng bàn tay khô ráo, lạnh lẽo, Moira bóp cò.

Phát bắn đầu tiên thành công — viên đạn va vào chiếc mũ rồi bật ra, không để lại dù chỉ vết lõm hay vết trầy trên bề mặt kim loại nhưng đủ khiến Lehnsherr dời sự chú ý khỏi những quả tên lửa. Nếu Moira có thể dành ra một khắc để ngước lên, cô sẽ thấy vài quả lệch khỏi quỹ đạo. Ngón tay cô bóp chặt cò, viên đạn thứ hai theo sau viên thứ nhất, cách nhau chỉ một giây.

Trong chính giây đó, Lehnsherr quay đầu.

Có lẽ đích ngắm của cô đã lệch đi một phần vạn. Một cái giật cực nhẹ của bàn tay mà cô không cách nào nhận thức được. Một độ trũng siêu nhỏ của trọng lực. Có lẽ Lehnsherr đã tác động đến đường đạn, một phản ứng thiên về bản năng hơn ý thức và do đó không hề chính xác.

Dù là gì đi nữa thì kết quả đã cố định: viên đạn xuyên thẳng qua bên cổ Lehnsherr.

Những quả tên lửa đã mất kiểm soát. Nhiều quả trút xuống biển như một trận mưa trong khi số còn lại nổ tung trên bầu trời như một màn bắn pháo hoa. Tất cả âm thanh chúng tạo ra đều không át nổi tiếng trầm thấp khi cơ thể Lehnsherr ngã xuống đất.

Lạy Chúa, cô đã làm gì thế này?

Moira không có thời gian suy ngẫm về diễn biến bất hạnh này bởi vì tiếng thét của Charles đã lọt vào tai cô và xẻ đôi suy nghĩ trong đầu cô. Một cơn đau cô chưa từng nếm trải công kích thái dương bên trái, bén ngót và đột ngột như mũi kim nung đỏ chọc vào bộ não đã nhuyễn như bơ. Đầu gối dìm vào cát, cô ôm đầu, phát ra một tiếng rên nghẹn ngào. Cơn buồn nôn dồn lên cổ họng, khiến nước mắt vòng quanh khoé mắt cô.

Cô nghe thấy mang mang những tiếng la, tiếng thét và khi nhìn quanh bằng đôi mắt mở to phủ màn nước, Moira thấy tất cả mọi người, cả đồng minh của cô lẫn thuộc hạ của Shaw, đều quỳ rạp, hai tay ôm đầu.

Tất cả, trừ một người: Charles. Anh đã phóng đến bên Lehnsherr và hiện đang ôm lấy cơ thể anh ta vào lòng. Hai tay anh nắm chặt bàn tay của Lehnsherr — chính bàn tay đã thao túng những quả tên lửa — và Lehnsherr cũng nắm lại chóng vánh. Charles áp bàn tay mềm oặt đó vào ngực.

Có thể Moira không hiểu được sự đột biến nhưng cô đau đớn nhận thức rõ chính Charles đã hạ gục tất cả bọn họ. Một cơn buồn nôn nữa kéo đến, Moira bịt miệng để chặn đứng tiếng nôn khan, lần này do sự khiếp đảm và kinh hãi hơn là cơn đau nửa đầu gây ra bởi năng lực ngoại cảm. Những hạt mồ hôi trườn xuống dọc sống lưng cô như hàng tá bàn tay nhớp nháp. Lòng bàn tay trơn trượt do mồ hôi bóp chặt báng súng như một cách cô níu giữ sự tỉnh táo cho thần trí của mình. Charles đã có thể chẳng cần động đậy ngón tay mà giết hết tất cả, không phân biệt bạn hay thù, và họ hoàn toàn không thể làm bất cứ điều gì để ngăn anh, nhất là mỗi người trong số họ gần như còn không giữ nổi mạng mình. Cơn đau châm chích sau nhãn cầu trái nhắc cô nhớ anh vẫn có thể.

Nhanh chóng và đột ngột như khi đến, cơn đau và buồn nôn rút đi, Moira không phí giây nào vội bò dậy. Tuy nhiên, cảm giác nhẹ nhõm không kéo dài và nỗi kinh hoàng lại chiếm lấy cô khi cô nhận ra mình không nghe thấy tiếng cát xào xạo dưới đế giày, cũng như cô không nghe thấy âm thanh cơn gió mang theo vị mặn của muối quất vào mặt mình hay những tiếng kêu rên từ các dị nhân xung quanh. Giống như ai đó đã nhét bông gòn vào tai cô, bóp ngạt thính giác của cô bằng tấm chăn yên lặng. Cô biết người có thể dễ dàng làm điều đó.

“Charles!” Moira lớn tiếng gọi, tiến tới gần thân hình đang khom lưng chỉ vài tiếng trước thôi cô còn tự tin gọi là ‘bạn’; lúc này thì cô không dám chắc nữa. Tuy không nghe thấy giọng mình nói nhưng cô cố dằn xuống sự hoảng loạn trong lòng. Có cầm chặt súng, cánh tay giơ lên.

Đột nhiên cô nghe thấy.

Ban đầu, âm thanh mơ hồ và xa xôi như thể cô đang ở trong nước và nghe thấy ai đó gọi mình. Tiếng vọng của một giọng nói, Moira đoán được, nhưng cô kinh ngạc vì mình nhận ra người nói. Giọng nói mỗi lúc một rõ đến khi cô nhận rõ từng âm tiết. “Anh phải buông tay đi!” Giọng nói nửa ra lệnh, nửa van xin. Thân thể cô đồng thời trải nghiệm cảm giác trôi nổi và trì kéo. Lần nữa, cô khuỵu xuống. Bàn tay buông lỏng khẩu súng. “Không được đâu. Anh sẽ chết đuối mất,” giọng nói cảnh báo. Phổi cô thít lại và ngực cô nỗ lực tranh đấu với áp lực từ khối nước tưởng tượng. Cô nếm được vị muối trên lưỡi. “Anh phải buông tay đi,” giọng nói lặp lại. “Xin anh đấy, Erik!”

Đầu Moira trồi khỏi mặt nước, cô hớp lấy một ngụm khí lạnh của đêm Miami, đắm sâu trong cơn mê muội đến nỗi cô quên mất mình đang ở bãi biển Cuba và mặt trời Cuba đang phả xuống da thịt.

Cách cô vài bước, Charles đang quằn quại trên mặt đất, những tiếng rên rỉ không ngừng phát ra từ đôi môi đã đánh mất màu đỏ bất thường-bình thường và bây giờ trắng như giấy. Hai hàng lông mày nhíu chặt, những lọn tóc nâu thấm ướt dính chặt vào trán, đôi mắt nhắm nghiền. Anh cắn môi dưới run rẩy, một giọt đỏ vẽ một đường tơ ngang má trước khi rơi xuống và bị cát nuốt lấy.

Anh không hề buông tay Lehnsherr.

Cô đang đứng trên băng mỏng và vừa nãy, băng đã hết chịu nổi sức nặng của cô. Moira nghe thấy một loạt tiếng lách cách đáng ngợ trước khi mất thăng bằng rồi rơi thẳng xuống trung tâm của xoáy nước, hai mắt mở căng để nhìn những hình ảnh vút qua mà cô biết chắc không bao giờ thuộc về trải nghiệm của mình. Một hàng số được xăm trên cẳng tay trơ xương. Một cánh cổng sắt méo mó. Những xác người bị quẳng xuống một nấm mộ tập thể. Một khẩu súng chĩa thẳng và một đồng xu bất động. Một bóng người thấp đậm trong hành lang mờ tối, trong tay cầm gậy. Một khuôn mặt nhỏ bé màu xanh nhoẻn cười, làn da phủ đầy vảy. Họng súng đen ngòm và những bệt máu. Một chiếc tàu ngầm xẻ đôi làn nước đục. Mắt xanh lấp lánh lu mờ cả đại dương. Bàn tay run run hạ khẩu súng xuống. Bàn cờ vua bị lật đổ, quân cờ vương vãi giữa các mảnh trang phục, những khung hình lướt nhanh cho thấy tay chân quấn lấy nhau. (Moira đỏ mặt.) Một bệ đỡ vệ tinh di chuyển. Một đồng xu lơ lửng trong không trung. Tên lửa vụt qua bầu trời. Bóng của viên đạn in trên cát.

Các hình ảnh vỡ tan bởi tiếng rú của Charles. Trong tất cả phương pháp rèn luyện và những trải nghiệm của một đặc vụ CIA, không gì giúp cô chuẩn bị tâm lý trước một âm thanh kinh khiếp như thế. Lại cơn đau châm chích đó nữa, đằng sau nhãn cầu trái, chỉ là lần này nó gia tăng gấp mười. Nỗi sợ biến thành mũi nhọn đâm vào gan ruột cô.

“Charles!” Raven la lớn, biểu cảm đau đớn hẳn lên mặt khi cô vội chạy đến bên anh để rồi bị tiếng thét đột ngột của Charles chặn đứng: “Dừng lại!”

Trong mấy tháng cô quen biết và hợp tác với Charles Xavier, Moira chưa lần nào nghe anh lớn giọng. Trước ngày hôm nay, cô không bao giờ gắn hành động la hét với vị giáo sư trẻ luôn nhỏ nhẹ này. Raven có lẽ cũng vậy, nếu vẻ sững sờ trên mặt cô cho biết điều gì.

Một bàn tay vẫn nắm chặt tay Lehnsherr, Charles che nửa mặt bằng tay còn lại. Dưới ánh nắng da anh dường như trong suốt, và đường tơ đỏ thẫm trông như đã cắt đôi má anh. Lòng trắng của mắt vằn tơ máu, làm bật lên màu xanh sáng bất thường khi anh tập trung ánh nhìn vào cô với một cảm xúc rực cháy Moira không dám gọi tên. Cô rùng mình bất kể cái nóng.

Moira quay mạnh đầu sang một bên để buộc mình rời mắt khỏi cái nhìn của Charles, và cô trông thấy một điều lạ. Nơi bàn tay Charles nắm lấy tay Lehnsherr có một quầng sáng đỏ và nó đang lan ra với tốc độ chóng mặt, nuốt chửng cả cánh tay anh và xác Lehnsherr chỉ mất vài giây trong khi bản thân Charles dường như vẫn chưa ý thức được điều gì đang xảy ra.

“Charles, tay anh—” Moira la lên, vô thức lùi lại một bước.

“Lùi lại!” Charles quát lên với sự hung hăng của một con thú đang hấp hối.

Đó là tất cả những gì Moira nghe được trước khi đầu óc cô trống rỗng bởi một luồng sáng cực mạnh bất ngờ tấn công tầm nhìn của cô. Cô nhắm chặt mắt, trên mặt hiện lên vẻ đau đớn. Cô cảm thấy một luồng nhiệt phật vào da mặc dù nó chưa đến mức bỏng rát và những đốm sáng đỏ nhảy múa đằng sau mí mắt. Cô đưa tay lên che mặt.

Điều gì đang xảy ra vậy?

Cô chỉ hạ tay xuống khi nghe thấy tiếng kêu thất thanh của Raven. Mắt cô mở to trước cảnh tượng đang diễn ra trước mặt, Moira không chắc những gì cô đang thấy là thật. Trên thực tế, cô còn không chắc những gì diễn ra trong ngày hôm nay tính đến thời điểm này là thật.

Charles đã đứng dậy, tấm lưng thẳng băng chứng tỏ cơn đau khiến anh phải thét lên khi nãy đã được rũ sạch. Tay anh vẫn nắm chặt tay Lehnsherr giống như từ lúc chuyện kỳ dị này bắt đầu, tay còn lại quệt đi vệt máu trên má.

Bên cạnh chân anh, vị trí Lehnsherr nằm, chỉ còn lại một mảng cát đẫm máu. Đứng cạnh anh là một thân hình cao gầy có nhiều nét rất giống Lehnsherr đã chết. Hắn (đó là nam phải không?) thậm chí còn đang mang chiếc mũ chống năng lực ngoại cảm mà Lehnsherr đã đội. Ánh mặt trời ánh lên trên bề mặt kim loại nhẵn thín.

“Không thể nào,” Raven nghẹn ngào, lời nói của cô phản chiếu suy nghĩ của Moira. Cô lướt vội ánh mắt qua những dị nhân còn lại và nhận được vẻ kinh ngạc giống hệt nhau.

Charles lắc đầu để rũ những lọn tóc ẩm ướt khỏi mắt rồi ngẩng mặt, nhìn thẳng vào Moira.

Chúa ơi, mắt anh.

Moira luôn bị đôi mắt của Charles mê hoặc và cô nghĩ những người nhìn vào đôi mắt xanh biếc ấy cũng có chung cảm nhận. Vào lúc này, cô vẫn giữ ấn tượng lúc trước, chỉ là nó đã bị nỗi kinh hoàng bao bọc. Nỗi kinh hoàng thuần tuý, không pha lẫn những cảm xúc khác.

Tròng trắng của mắt đã bị màu xanh hoàn toàn nuốt chửng. Đôi mắt không đồng tử phát sáng như hai đốm ma trơi, anh mỉm cười.

“Gỡ thứ chướng mắt đó ra được không?” Charles nói, giọng anh mềm mỏng, mang theo sự điềm tĩnh dị thường đáng sợ. Anh quay sang nhìn con người bí ẩn bên cạnh và tha cho Moira khỏi cái nhìn chăm chăm kinh khủng kia.

Kẻ đó không nói một lời gỡ bỏ chiếc mũ, bóp nát rồi quẳng nó xuống biển, để lộ khuôn mặt của Erik Lehnsherr, chỉ là có gì đó rất… lạ. Moira linh cảm được nhưng không chỉ ra được chính xác nó là gì, và chắc chắn không phải là mái tóc đã biến trắng như tuyết, hay làn da nhợt nhạt đến mức nhìn thấy những mạch máu nhỏ bên dưới. Hay đồng tử đã giãn lớn và xâm chiếm toàn bộ mắt.

Vết thương trên cổ do viên đạn đang khép lại.

Lehnsherr này, kẻ mà Moira dám khẳng định không phải là Erik Lehnsherr, quay sang cô với vẻ mặt vô cảm rồi nhấc bàn tay.

Sợi xích đeo thẻ tên trên cổ Moira lập tức biến thành sợi thòng lọng chết người. Khẩu súng trượt khỏi tay khi cô bị một lực lượng vô hình lôi xuống. Quỳ trên cát, cô cào lên cổ bất chấp giọng nói đến từ một phần nhỏ trong não thều thào rằng hành động đó vô ích thôi. Miệng cô há ra trong tiếng van xin câm lặng, cô ném ánh nhìn tuyệt vọng về Raven nhưng Raven vẫn đứng bất động, đôi mắt vàng nhìn thẳng phía trước. Tầm mắt của Moira bắt đầu xuất hiện các đốm đen.

“Đủ rồi đấy,” Charles từ tốn nói, nắm cổ tay Lehnsherr. Gã hạ tay và sợi dây thít chặt cổ Moira thả lỏng. Cô thở hổn hển và ho khan, hai tay ôm cổ họng.

Anh không ghé mắt nhìn cô mà bước thẳng đến Raven, Lehnsherr sát bên cạnh.

“Em đã định rời bỏ anh để đi cùng anh ấy, phải không?” Charles hỏi, áp lòng bàn tay lên má Raven.


Ngón tay cái của Charles xoa nhẹ môi cô. “Suỵt, anh đọc được suy nghĩ của em mà, em gái thân yêu.”

Moira từng vô tình nghe thấy hai anh em họ tranh cãi, vì vậy cô nghĩ Raven sẽ phản ứng lại. Tuy nhiên, cô chỉ hé môi nhưng không phát ra từ nào. Đôi mắt cô mở to, tròn xoe như một con mèo con sợ hãi.

“Giờ anh ấy đã ở cùng anh,” Charles nói, áp lòng bàn tay vào ngực Lehnsherr, “em sẽ không rời bỏ bọn anh phải không?” Giọng anh trở nên mượt mà, giống như lụa, và trong lụa bọc một lưỡi dao. “Dù em muốn đi, anh cũng không để em đi. Anh sẽ không để bất cứ ai đi.”

“Em sẽ không đi,” Raven đáp, môi cô run rẩy.

“Hãy đi cùng chúng tôi, hỡi các anh chị em,” Charles nói với những dị nhân còn lại. “Chúng ta có rất nhiều việc cần làm.” Anh nói bằng âm lượng bình thường, tuy nhiên, tất cả các dị nhân dường như đều nghe rõ từng chữ. Họ đồng loạt gật đầu và tiến về phía anh.

Như những con rối bị kéo về phía người điều khiển.

Lý trí Moira kêu gào cô phải với lấy khẩu súng và ghim một viên đạn vào giữa hai mắt Charles. Giống như gã Lehnsherr kia không phải Erik Lehnsherr thật, ‘Charles’ đó cũng không phải Charles Xavier cô đã quen biết. Moira không biết chính xác điều gì đã xảy ra, cô chỉ biết dù bất cứ điều gì đã xảy ra — khi Charles ôm lấy Lehnsherr vào thời khắc anh ta trút hơi thở hay thậm chí trước đó, khi Lehnsherr ấn đồng xu vào đầu anh — nó đã biến đổi anh: ánh sáng rực rỡ mà cô đã chứng kiến, đã bị cuốn hút vào, hiện tại đã bị bóng tối thay thế. Và bóng tối đang lan ra.

Cô với lấy khẩu súng bằng bàn tay lẩy bẩy chỉ để nó bị giằng khỏi tay cô và bay lơ lửng trên lòng bàn tay Lehnsherr. Moira nhắm mắt, trông đợi một viên đạn vào giữa trán. Một cái chết nhanh chóng, nếu cô may mắn. Thế nhưng viên đạn không đến; khẩu súng bị tháo rời và các bộ phận hợp thành nó rơi ngay chân Lehnsherr.

Moira trông thấy Charles bước đến. Cô buộc mình phải nhìn vào ‘mắt’ anh, nắm tay siết chặt đến nỗi cô không thấy đau khi móng tay hằn sâu vào phần thịt trong lòng bàn tay. Hình ảnh phản chiếu của cô trong mắt Charles nhìn lại.

“Đặc vụ MacTaggert,” Charles nói, “Moira. Tôi có thể xoá sạch ký ức của cô và có lẽ tôi nên làm thế. ‘Tôi’ trước ngày hôm nay chắc chắn sẽ thực hiện điều đó.”

Giống như trái tim đã nở lớn trong lồng ngực cô, khiến cô khó thở. Điều Moira sợ nhất ở ngay trước mắt cô.

“Phải, vì sự an toàn cho chúng tôi, dẫu cho lựa chọn tốt nhất phải là giết cô cơ. Dù sao họ cũng xem cô là thiệt hại không tránh khỏi rồi. Tuy nhiên, tôi sẽ không lấy đi ký ức của cô, cũng không giết cô. Cô sẽ ở lại đây đến khi họ đến đón cô.”

“Anh định làm gì?”

“Erik đã đúng. Con người đã chứng minh anh ấy đúng.” Trong một khắc, mắt Charles dường như muốn khoan một lỗ trên mặt cô; Moira cố gắng không chớp mắt. “Không trốn tránh nữa là lời cuối tâm trí anh ấy nói với tôi. Đã đến lúc chúng tôi bước ra khỏi bóng tối và tạo dựng một thế giới mới.”

Cảm giác bất an khiến trong lòng cô cuộn trào. Cô nuốt xuống mật đắng dâng lên trong cổ họng.

Charles rướn người về phía Moira và thì thầm vào tai cô. Thân hình Moira mãnh liệt run lên. Anh lùi lại, đôi môi giãn thành một nụ cười mà trong những dịp khác cô sẽ thấy rất quyến rũ, rồi chạm một ngón tay lên thái dương.

Màu đen vuốt bàn tay cứng lạnh qua mắt cô rồi ý thức cô tắt ngấm.

Moira tỉnh dậy với ống kim truyền dịch cắm vào tay, trong một thế giới chìm trong chiến tranh.


Erik tóc trắng trong fic này là phiên bản Onslaught của bạn Joel. Onslaught được sinh ra từ suy nghĩ của Erik trước khi chết kết hợp với nỗi tuyệt vọng của Charles. Onslaught thật ra là một khối năng lượng, không có hình thể nên Onslaught nuốt luôn thân xác và sức mạnh của Erik. Không giống comic!Charles bó tay toàn tập với Onslaught, trong fic này Charles hoàn toàn kiểm soát được ‘đứa con’ của mình với Erik.

[Cherik] Onslaught

Disclaimer: Characters belong to their respectful owners

Fandoms: X-Men: First Class (2011)

Rating: Teen and up

Pairing: Cherik – Erik Lehnsherr x Charles Xavier

Genres: Fanfiction, slash, alternate universe

Characters: Moira MacTaggert, Charles Xavier (Professor X), Erik Lehnsherr (Magneto), Raven Darkhölme (Mystique), Onslaught

Warning: character death


She could not comprehend how someone like Lehnsherr, who could lift a submarine with his will, could not deflect a bullet.

A tiny, crucial bullet.

For all her wits and experience in her expertise, Moira could not quite comprehend mutations.

She could not comprehend how Summers generated that beam of his, where he gained the energy for such a highly destructive blast, and if he ever suffered energy deficit.

She could not comprehend how Raven with just a thought was able to make her body ripple and take an entirely different shape, how her vocal chords were structured so that she could mimic anyone’s voice to perfection, and if she was ever afraid of losing her sense of self while impersonating others.

She could not comprehend how Charles felt when surfing everyone’s tumultuous thoughts with a constant risk of drowning in them, or if he had any qualms about tinkering hers. Made her forget, for example. The thought chilled her spine and put a damper on her growing affection for him. More than once she’d wished he was just a normal if overly charming genetic professor, a man she felt safe enough to pursue a romantic relationship with, perhaps even a family.

She could not comprehend how someone like Lehnsherr, who could lift a submarine with his will, could not deflect a bullet.

A tiny, crucial bullet.

Did she think he could deflect it when she pulled the trigger? No, she wasn’t thinking about something so complex like that at all. Swirling in her head was a resounding “No!”

Charles had failed to reason with him, mentally, verbally, physically. A few more minutes and hundreds of men would die — men who had only followed orders. Lehnsherr had to be stopped at whatever cost.

Her gun steady in her dry, cold palms, Moira fired.

Her first shot was successful — the bullet ricocheted off his helmet, unable to dent or even scratch the metal but able to divert his attention from the missiles. If Moira could spare a moment to look up, she should see a few of them falter from their tracks. Her fingers clenched the trigger, and the second bullet followed the first, separated only by a second. Then, in that very second, Lehnsherr turned his head.

Perhaps her aim had gone fractionally askew. An infinitesimal twitch of the hand, unregistered to her awareness. A minute dip of gravity. Perhaps Lehnsherr had inflected the trajectory of the bullet, a reaction more instinctual than conscious and thus imprecise.

Whatever it was, the result was definite: the bullet pierced clean through the side of his neck.

The missiles lost control. Some of them rained down the ocean while others blew up in the sky in a mock show of fireworks. All their sounds combined were barely as loud as the dull thud of Lehnsherr’s body hitting the ground.

God, what had she done?

Moira did not have time to reflect on the disastrous turn of event because Charles’s scream entered her ears and cleaved through her thoughts. A pain like she’s never felt before assaulted her left temple, sharp and sudden like a white-hot needle perforating her butter-soft brain. Her knees dipped in the sand and she released a choked groan, clutching her head. Nausea thrusted at her throat, causing tear to pool around the rims of her eyes. Vaguely she heard various shouts and screams and when she glanced around her, Moira saw with wide, tear-veiled eyes all of the others, her allies as well as Shaw’s subordinates, were on their knees, their heads in their hands.

All except one: Charles, who had rushed to Lehnsherr’s side and was now cradling his body. His hands was squeezing Lehnsherr’s hand — the same one that had controlled the missiles — and Lehnsherr squeezed back briefly. Charles pressed his limp hand to his chest.

Moira might not comprehend mutations but she knew with painful (pun intended) clarity that it was Charles who had taken them all down. Another roll of nausea and Moira covered her mouth to fight back a retching noise, this time caused by revulsion and fear rather than the telepathically induced migraine. Beads of sweat slithered down the length of her spine like a dozen clammy hands. Her slicked palm clenched around the gun handle in an attempt to anchor herself. Charles could have killed them all, friends and enemies alike, without lifting a finger, and there was absolutely nothing they might have tried to stop him, not with every one of them barely holding onto their lives. A prick behind her left eye reminded her that he still could.

As quickly and suddenly as it had come, her pain and nausea receded, and Moira wasted no time to scramble to her feet. Her relief was short-lived, however, and her horror was renewed when she realized she couldn’t hear the sand crunching underneath her boots. Nor could she hear the salty winds hitting her face or the various groans from all the mutants around her. It was as if someone had stuffed her ears with cotton, smothering her sense in a blanket of silence. She knew one man who could do that with ease.

“Charles!” Moira called, advancing to the hunched frame only a few hours before she could have confidently called her ‘friend’; she was not so sure anymore. Although she did not hear her own voice, she tried to squash her panic. Her grip on her gun tightened, her arm raised.

All of sudden, she could hear.

First, the sound was vague and distant, like being under water and hearing someone calling out to you. An echo of a voice, Moira could tell, and she was confounded to recognize its owner. Then it got clearer and clearer, until she could make out each syllable. “You have to let it go!” The voice half commanded, half begged. Her body felt floaty and weighed down at the same time. Once again, she sunk down on her knees. Her grip grew lax around her gun. “You can’t. You’ll drown,” the voice warned. Her lungs constricted and her chest struggled under the pressure of imagined water. She tasted salt on her tongue. “You have to let it go,” the voice repeated. “Please, Erik!”

Moira’s head broke the water surface and she gasped in the crisp air of Miami night, so deep in the trance that she forgot she was on Cuban beach, with the Cuban sun beating down on her skin.

A few steps from her, Charles was writhing on the ground, groan after groan escaping his lips, which had lost their usual-unusual redness and were pale as sheet. His brows knitted, his damp chestnut locks stuck to his forehead, and his eyes were squeezed shut. He bit his trembling lower lip, which produced a single droplet to draw a red thread across his cheek before it was absorbed into the sand.

He had not let go off Lehnsherr’s hand.

It was as if she was standing on thin ice and just now, the ice gave in under her weight. Moira heard a series of ominous cracks before losing her footing and her body plummeted into the center of a vortex, her eyes peeled open for flashes of images she knew for certain could have never come from her own experience. A row of tattooed numbers on a bony forearm. A warped iron gate. Bodies tossed into a mass grave. A gun pointed and an unmoving coin. A stout figure in the dimly lit corridor, a cane in his hand. A tiny beaming blue face covered in scales. The dark muzzle of a gun and dashes of blood. A submarine cutting through murky water. Sparkling blue eyes that made the sea pale in comparison. Shaking hand lowering a gun. An overturned chessboard, its pieces scattered amongst articles of clothing, and snapshots of tangled limbs. (Moira blushed.) A moving satellite. A coin floating in the air. Missiles gliding in the sky. Shadow of a bullet on the sand.

The images shattered with Charles’s howl. For all her training and experiences as a CIA agent, nothing prepared Moira for such a bloodcurdling sound. There was that prick again, behind her eye, only this time it was increased tenfold. Fear was spiking in her guts.

“Charles!” Raven shouted, rushing to her brother with an agonized expression etched on her face, only to be frozen in her track by Charles’s snap: “Stay back!”

For the months she’d acquainted and worked with Charles Xavier, not once had Moira heard him raise his voice. Before today, she would never have associated the soft-spoken professor with screaming and shouting. Raven wouldn’t have, either, if the stupefied look on her face was any indication.

One hand still gripping Lehnsherr’s, Charles was covering half of his face with the other. His skin looked transparent under the sun, and the crimson thread looked like it was cutting his cheek in half. The white of his visible eye was bloodshot, highlighting the blue that was shining too bright to be normal as his gaze zeroed on her with a kind of blazing emotion Moira dared not name. She shivered despite the heat.

Moira whipped her head to the side to tear her eyes from Charles’s gaze, and saw something strange. There was a red glow where their hands joined and it was spreading at breakneck speed, engulfing his entire arm and Lehnsherr’s body in a matter of seconds while Charles himself seemed unaware.

“Charles, your arm—” Moira cried, unconsciously taking a step back.

“Back off!” Charles barked with the viciousness of a dying animal.

That was all Moira heard before her mind went blank as her eyes were exposed to an outburst of light. Squeezing them shut with a grimace, she felt heat on her skin though it wasn’t scorching, and bright red spots danced behind her eyelids. She brought her arm up to shield her face.

What was happening?

She only let down her arm at Raven’s shocked gasp. Her eyes enlarged at the sight presented to them, and Moira wasn’t sure if what she was seeing was real. In fact, she wasn’t sure if the day up until now was even real.

Charles had stood up, his straightened back being proof that the pain which had previously caused his scream seemed to have washed off. His hand remained linked with Lehnsherr’s as it had been throughout the entire ordeal. His free hand wiped at his stained cheek.

Beside his feet, where Lehnsherr had laid, was only blood-soaked sand. Standing by his side was a slim figure which bore striking resemblances to the fallen Lehnsherr. He (was that a he?) was even wearing the same anti-telepath helmet. Sunlight bounced off its sleek surface.

“It can’t be,” Raven rasped. Her words mirrored Moira’s thought. She did a quick scan and gathered a ubiquitously astonished look from the other mutants.

Charles shook the damp locks out of his eyes and lifted his head, staring straight at Moira.

God, his eyes.

Moira had always found Charles’s eyes mesmerizing, as she suspected most people looking at his blue eyes would. At the moment, she still held onto her former expression, though it was enshrouded in horror. Pure, unadulterated horror.

The white of his eyes had been swallowed entirely by the blue. Eyes without pupils glowing like two will-o’-the-wisps, he smiled.

“Won’t you remove that eyesore?” Charles said, voice soft with an eerily calm undertone, turning sideway to the mysterious figure, sparing Moira that awful stare.

The figure wordlessly removed the helmet, crushed it and tossed it into the ocean, revealing the face of Erik Lehnsherr, only something was… off. Moira could feel it in her guts but couldn’t quite put her finger on it, and it wasn’t his hair which had turned snow-white, or his skin so pale the veins became visible. Or his pupils which had expanded to take over his eyes.

The bullet wound in his neck was closing.

This… Lehnsherr, whom Moira knew couldn’t be Erik Lehnsherr, turned to her with a blank look and raised his hand.

The dog tag chain on her neck immediately became a lethal choker. Moira’s gun slipped from her hand as she was yanked down by invisible force. Kneeling, she clawed at her neck despite a feeble voice from a fraction of her brain deeming it futile. Her mouth agape in a muted plea, she shot a desperate look to Raven but the girl was motionless, her yellow eyes staring ahead. Moira’s vision started to blotch.

“That’s quite enough,” Charles said in unhurried tone, clasping a hand around Lehnsherr’s wrist. He lowered his hand and the grip around Moira’s neck was released. She panted and coughed, hugging her throat with both hands.

He paid her no mind and walked to Raven, Lehnsherr by his side.

“You were going to leave me to go with him, weren’t you?” Charles asked, cupping her face with his hand.

“I… I—”

Charles shushed her, his thumb caressing her lips. “Darling, I could read your mind.”

Moira thought she would protest, having accidentally overheard one of the siblings’ arguments. Raven parted her lips, but no word was formed. Her eyes were big like a scared kitten.

“Now that he’s with me,” Charles said, pressing his palm against Lehnsherr’s chest, “you’re not leaving us, aren’t you?” His voice became smoother, like silk, and the silk was wrapping around a blade. “Even if you do want to leave, I will not let you. I will not let any of you.”

“I won’t,” Raven replied with trembling lips.

“Come with us, brothers and sisters,” he called out to the other mutants. “We have much to do.” He spoke in normal volume; still, every other mutant seemed to catch his words. They nodded in unison and strode to him.

Like marionettes being pulled to the puppeteer.

Moira’s reason was screaming at her to reach for her gun and put a bullet between his eyes. Just as that Lehnsherr wasn’t the real Erik Lehnsherr, that ‘Charles’ wasn’t the Charles Xavier she’d known. She had no idea what exactly had happened, but she could tell whatever had happened — when Charles held Lehnsherr as he died or even before, when Lehnsherr pushed a coin into his head — it had also altered him: the brilliant light she had seen, had been drawn to, was now replaced with shadow. And the shadow was contagious.

With tremulous hand, she reached for her gun, only to have it snatched away to hover above Lehnsherr’s palm. Moira closed her eyes, anticipating a bullet between her brows. A swift death, if she could count on her luck. It never came, though; the gun was dismantled and its components dropped uselessly at Lehnsherr’s feet.

Moira saw Charles crossing a few steps to her. She forced herself to look into his ‘eyes’, clenching her fists hard enough to not feel the pain of her nails imprinting the meat of her palms. Her reflections stared back.

“Agent MacTaggert,” he said, “Moira. I could wipe your memory clean, and perhaps I should. The ‘me’ before today surely would do that.”

It was as if her heart had expanded in her chest, making it hard to breathe. Her worst fear, right before her eyes.

“For our safety, yes, even when the best option would be to kill you. After all, they had already decided you were collateral damage. However, I would not take your memory, nor would I kill you. You will stay here until they come to pick you up.”

“What are you going to do?”

“Erik was right. The humans proved him right.” His eyes appeared to be drilling into her face for a moment; she tried not to blink. “No more hiding was the last words his mind spoke to me. It’s time we stepped out of the shadow and made a new world.”

An ominous feeling made her stomach roil. She suppressed the bile rising in her throat.

Charles leaned into her face and whispered into her ears. Moira shook violently. He stepped back, lips stretching into a smile in other occasions she would find very charming, and put a finger to his temple.

Darkness put its frigid hand over her eyes and her consciousness was shut off.

Moira woke up with an IV stuck to her arm, into a world of war.


So, the white-haired Erik in this story is my version of Onslaught, who was born from Erik’s dying thoughts and Charles’s despair and consumed Erik’s body, absorbing all his powers. However, unlike in the comic, dark!Charles seems to have control over his ‘child’.

[Cherik] Demon on My Shoulder (1)

Disclaimer: Characters belong to their respectful owners

Fandom: X-Men: Movieverse

Rating: Teen and up

Pairing: Cherik – Erik Lehnsherr x Charles Xavier

Genres: Fanfiction, slash, alternate universe

Characters: Erik Lehnsherr (Magneto), Charles Xavier (Professor X), James “Logan” Howlett (Wolverine)

Warnings: some violence and strong language

Summary: Magus Erik Lehnsherr screwed up an exorcism. Now he had a demon on his shoulder.

Erik had screwed up.

Erik did not normally screw up; in fact, his track record so far had been flawless. He was no green novice, damn it; got the experience — half a decade’s worth; the skills constantly honed by the years; the elemental powers — metal, a rare and sought-after element — to back up his skills; a reservoir of spells — white and black both; and even the sechster Sinn that proved to be invaluable in this field — had saved his life a couple times throughout his perilous career.

All in all, he should not screw up.

Yet he had. Spectacularly.

It did not occur to him that something had gone awry during his last exorcism until Erik was jolted awake like someone had dumped a bucket of ice over his naked body. He was lying on his side atop his crumpled, unwashed sheets, the cover pulled up to his waist when he vaguely felt a pricking sensation in his left shoulder. His sleep-addled brain had attributed it to a bug of some sort — there was no shortage of creepy-crawlies in this rundown apartment, given its squalid state and his own negligence. His eyes squeezed shut, chasing after his sleep that was starting to scram, he mumbled a curse and blindly squashed the spot. A high-pitched yelp entered his ears, sending an electric current along his spine down to his toes and making his hair stand on end. His sleepiness fled him like a horde of hell hounds were chasing after its tail, leaving Erik fully awake and very much aware that there was someone else beside him in his apartment, because that yelp sure as hell couldn’t come from a mosquito or a roach. That was where horror began filling his brain with the speed of a running tap: he was one-hundred percent sure he had gone to bed alone last night — had crawled back home past the witching hour and passed out the moment his body collapsed into the mattress. There should never be an extra body in his bed, especially one whose presence or warmth or any living signs he could. not. felt. At all.


“I’m sorry I accidentally pricked you with my claw but did you really have to squash me like that? It hurts!”

Masculine, young and unmalicious and properly right beside him; those were what Erik could deduce from the complaining voice. Also, it had a British accent, which was beside the point; a number of demons he’d encountered favored a British accent, odd yet insignificant. If anything, it eased his anxiety a little to know for now, the speaker bore no killing intent towards him because what kind of murderous demons would apologize? If he had wanted to take Erik’s life, he would be a corpse well into rigor mortis.

What did he want? Erik needed to find out.

As calm as he could maintain with an uninvited stranger invading his personal space — he praised himself for doing an excellent job here, Erik kept his movement minimum save for a tilt of his head to glance sideway at the ceiling, where a full-body mirror was nailed to the ceiling. A silver mirror was an essential item in every magus’s household so that they could check for any supernatural presence that might be invisible to the naked eye, because its enchanted surface, even dulled by a layer of fine dust like the one in Erik’s possession, dispelled the craftiest glamor to bare the object’s true form. This was exactly the situation which called for its use.

Okay, so Erik did not let out an undignified yelp, maybe just a soundless gasp, when the mirror showed him the source of the voice: a humanoid blotch of the darkest ink pressing against his body in a caricature of an affectionate spooning. His chin rested atop Erik’s head. His huge chiropteran wings spread wide, covering most of the cream-colored mattress and his tail with an arrowhead for the tip relaxed and lolled over the edge of the bed. And sure enough, the black smear that qualified for his hand was splaying on his shoulder, the long tendrils Erik supposed were his claws dangerously close to grazing his skin. At least that explained the prick. He got to examine the wound later, when all of this was over, somehow. Wounds caused by a demon’s claws were no joke and he might need to pay Logan’s clinic for a shot, just to be on the safe side; who knew what sorts of infernal pathogens those claws were carrying?

Well, if having a demon in his bed and thinking about vaccination didn’t top his list of weirdness this year — and he had encountered some really weird shits in his line of work, Erik had no idea what could.

What now? He didn’t know what type of hellspawn this was, nor could he gauge his powers or make a guess of what tricks he had up his figurative sleeves. That put Erik at a severe disadvantage and he hated being disadvantaged. He flicked his gaze over the clock on the nightstand and knew it was only six in the morning. The sun was already up but his full magical power was not: it needed another two hours for Erik to be at his peak, which was prerequisite requirement for some of his most effective battling spells. He couldn’t wait that long. His mind was racing at the speed he normally forced his old car on highways, always pushing the speed limit. He could bark a monosyllabic spell, one of his proud, unique inventions for emergencies. It wasn’t too strong and Erik doubted it could do any actual harm to the creature of hell, but he could count on it to startle the demon, buying him a few precious seconds to untangle himself from him and summon the blade hidden under the mattress. Even a mediocre magus should know to always arm himself for ambushes, and Erik was no mediocre magus. His apartment was practically a well-stocked arsenal of magical weapons. Once he had his hand on his blade, forged of pure iron and engraved with runes, he got one chance for a strike. Would a jab to the heart be enough to incapacitate him?

“The answer is no,” the young man’s voice rang in Erik’s head, sounding very posh and slightly amused. “And that relies heavily on the premise that you could find my heart. Hint: it’s not in my chest and nowhere near my body.”

Erik’s muscles tensed like he just witnessed Cerberus catching a Frisbee in his backyard (he didn’t even have a backyard!). Hold the fuck up! If he heard the voice in his head then this demon was…

“The telepathic type,” the demon filled in for him. “Thank you for noticing.”

The highest-ranking type in the seven rings of hell, telepathic demons were the nobles in Satan’s court. Also, a colossal pain in the ass to deal with, a ubiquitously acknowledged fact in every magic scroll his bastard of a mentor had made Erik cram during his teenage years. Erik himself had never met one, so his inexperience added more to his snags.

“I’m flattered,” the damned thing chuckled, fucking chuckled. Erik felt a light tremor along his back. “By the way, you were thinking quite loudly about zapping me with a spell. I strongly advise not to do it.”

“Give me one good reason why,” Erik said.


There, a window of opportunity where the demon was distracted and Erik would be a fool to let it slip. Keeping his thoughts directed to their reflection in the mirror, he acted in milliseconds.

A spark and Erik got his intended effect: the demon shrieked and recoiled from his body. However, almost instantly he got an unintended effect of pain searing through his entire right arm. He hissed and rolled away from the demon, only to roll of the bed and landed on the cement floor with a thud.

Erik swore colorfully, clutching his arm. Even so, he didn’t forget the blade and called for it with a fraction of his power. The solid weight and metallic coolness in his hand were very reassuring.

“I told you, didn’t I?” The demon’s voice was strained. A brief look into the mirror showed that he was also clutching his right arm.

“The hell was that?” Erik snarled. “What did you do to me?”

“I didn’t do a thing. You did it all to yourself.”

Were his ears deceiving him or the demon actually sounded… hurt?


There was a tiny sigh before the demon in the mirror shook his head as if he were an adult trying to reason with a petulant brat and failing. Erik found it incredibly vexing. He was tempted to cast another spell; the only thing that stopped him was the throbbing pain in his limb.

“As you’ve experienced it firsthand, you and I are connected, meaning if I got hurt, you would also get hurt, so please don’t shoot another ball of energy at me or stab me even if you’re tempted to do so.”

Did the demon’s words loosen his grip on the blade’s handle? Surely not.

“You may not believe it yet, but I mean you no harm.” The demon sounded sincere, obviously trying to placate him. “As a matter of fact, I don’t want you to get hurt of anything, because if somehow you got killed—”

“You would die with me?” Erik snorted. Cliché.

The demon huffed. “No, but I would be sent back to Hell, and I don’t want to be back when my business here isn’t done. Satan knows how many miles I have climbed to get out of Hell.”

“How can I tell if you aren’t sent to ensnare me?”

Erik knew he had made tons of enemies in his line of work. He really wasn’t surprised to learn one of them had resorted to demonic summons; in fact, it was one of the oldest tricks in the book, one that proven to be quite effective, much to his irritation.

The demon’s laughter rang in his head, grating his frayed nerves. The sound he made wasn’t awful per se, but it was grating simply because it reminded Erik that his telepathic powers were not to be underestimated and that the magus was under his influence. Erik had no training in shielding himself from telepathy (his mentor must have deliberately withdrawn this crucial lesson, the bastard) and thus was right under his mercy: if he wanted, he could make Erik do the chicken dance or do himself in, and either thought was unnerving enough to make his stomach churn. He fought back a nauseous feeling.

“Sweet Satan, no!” the demon exclaimed, voice still bubbling with laughter. “We telepathic type made a pact to dump any summoning requests of that sort. We have standards, you see. As for the latter, I’m afraid I found myself hopelessly ensnared by you, my friend.”

The demon drawled the last two words, making Erik’s skin crawl. Although he could not make out his face in that inky blotch, he had an impression that the demon was looking quite smug with his effect on him. While his face paled with anger — at himself mostly, the tips of his ears went red and were burning.

Erik glared at his empty mattress, where not even a dimple was visible. “Show yourself,” he demanded. Turning his head every two seconds to look at the ceiling mirror was starting to give his neck a crick. Besides, without the invisible cloaking, Erik could study his form for any weaknesses he could utilize.

“My my, what terrible manners I have,” the demon said, sounding oddly contrite. “This is my first time being in the human world, so I beg your forgiveness for any faux pas I’ve made.”

This is also my first time seeing such a garrulous demon, Erik thought and hoped the demon caught it. If this unconventional loquacity had one redeeming quality, it was the demon’s pleasant voice. The accent kind of helped, too, although Erik wasn’t big on posh British accent — too pretentious for his taste. If he vomited words like a thug, Erik believed he should start researching for a gagging spell.

“I’ve been told that I have a good voice, but thank you.”

Erik took one look at the demon’s corporeal form and dropped his jaw.

Forget everything about finding a demon in bed topping his list of weirdness this year; he had a brand-new champion now.

Because on his bed where a few seconds ago there had been nothing but air (the silver mirror had told him otherwise, though) was a young man sitting with his legs crossed at the knees. With his head propped on one elbow, he nailed his gaze on Erik as his lips curved into a kind half-smile that leaned heavily into the bedroom territory (granted, they were in an actual bedroom). When his tongue peaked out from his mouth to drag along his lips, Erik fought his subconscious urge to mirror him. He considered stabbing himself with the blade still in his hand.

There was nothing strange about the young man appearance-wise, certainly nothing to invoke such reaction from Erik. Nothing except that Erik could count the number of freckles scattered on the side of his thigh, which was due to the fact that he was wearing no pants. Or shirt. Or anything to cover himself for that matter.

A young, attractive man in all his birthday suit’s glory should have been an arousing sight, if you were somehow blind to the pair of bat wings that had just sprouted from his back with a ‘whoosh’, which was impossible because those things were fucking huge, and then the truth about his unholy nature descended upon you like Thor’s hammer, mercilessly pulling you back to reality.

Can’t bear to look too human, huh?

“Put some clothes on,” Erik hissed, tearing his eyes from the magnetizing naked skin.

“Why?” asked the demon in his physical voice, which was the same as his telepathic voice. The confusion was almost genuine.

Could he stab some human common sense into this demon? Probably not, but the temptation was strong.

“Do demons in hell not wear any clothing?”

“Clothing is optional, and I’m comfortable enough in my own skin,” the demon replied, gesturing vaguely at his body. “Besides, I’ve learnt in the short time here that humans are very fond of gawking at uncovered human anatomy.”

“Not me!”

“Liar,” the demon accused, though there was no harshness in his tone, and tapped his temple. “We both know you appreciate a well-proportioned body as much as the next man, and I believe this flesh-bag of mine doesn’t look half-bad. There’s nothing to be embarrassed about it.”

“Until I find a way to get rid of you for good—”

“But you can’t get rid of me. At least not in the near future.”

“I’m very motivated! Now we need to establish some rules if this mess isn’t going anywhere soon.”

Until he found a way to get rid of this demon without offing himself, Erik thought, he guessed he would have to endure.

The demon arched an eyebrow but kept his mouth shut for once. His smile deepened and he leaned a tad forward.

“Number one: clothes on at all times.”

The demon pouted but didn’t retort. In the time it took Erik to blink, clothes had manifested on his body. Nothing too fancy like a tux or a flowing cape, just a plain white button-down and fitting black slacks with suspenders, which Erik appreciated. He even had a pair of shiny black oxfords, which Erik didn’t appreciate because said pair was stepping on his mattress.

He told himself that was the reason for his heated face, and not the delicate-looking collarbone on display due to the top buttons left undone.

The demon smoothed back a few strands of hair that had fallen over his eyes and gave Erik and inquisitive look. “How do I look?”

“If you’re fishing for compliments then you’ll find none.”

The demon shrugged, smiling. “That to me is enough a compliment.”

“Number two: don’t go snooping around in my head like you’ve done unless I give you explicit permission. Got it?”

Disappointment was visible in his downturn lips. He crossed his arms on his chest and pouted. “I promise I won’t do it unless you allow me to,” he said, fanning his wings, “which is torture for me because just so you know, my friend, your mind is rich and absolutely gorgeous and I love to dive into it. I could spend days exploring it and never get bored.”

Erik’d had quite a few people tell him he was good-looking (to flirt with him, mostly), but never had he had someone compliment on his mind. If anything, he believed his mind was a minefield even Erik himself was afraid to tread, courtesy of his mentor.

“Number three: don’t control my mind. Ever. The moment you start dipping your fingers into my thoughts and actions, I will end you even if it costs my life.”

The demon held up his palms. “I have no intention to do that, rest assured, my friend.”

“Why don’t you?”

It seemed like a natural thing for a telepathic demon, didn’t it?

A hard frown manifested on his handsome face and Erik could see all the glee and flirtations up until this moment had been flushed away from his being. His wings were still, pressed closed to his body and he straightened his posture. His lips became a thin line. “It’s terribly prejudiced to assume a telepathic demon would go around manipulating people. Yes, there are demons who have no qualms doing that and they give our kind a bad rap. But I’m not one of those. You have my word.”

Erik scoffed. Right, a demon’s word. Totally trustworthy because there had never been a case where a foolish human was duped by a demon and lost everything, including his life. “We’ll see about that,” he said.

“I can see your doubt and suspicion, which is understandable. Will it put you at ease if I do this?”

“Do what?”

The demon opened his right palm and carved an ‘X’ into the flesh with a clawed finger. He closed his injured hand into a fist and squeezed. A couple drops of viscous ink hit the floor and sizzled like boiling oil. When he held up his palm for Erik to see, the blood was gone but the ‘X’ remained in the form of a tattoo. Throughout the process, not for a millisecond had his eyes left Erik’s.

“My word may not have much weight to you, but a blood oath does, doesn’t it?”

That, Erik knew was true. The repercussions for breaking a blood oath was no joke and often quite ugly. Erik was unfortunate enough to have witnessed a few incidents, which had always involved varying degrees of body horror.

“Why did you go so far to earn my trust, which you haven’t, by the way?”

“Like I said,” the demon stressed, as if to show Erik his patience, “we are going to stick together for a while, my friend, and it’d be better if you weren’t boiling with suspicion for me every waking minute.”

“How about telling me your name for a start?”

The demon’s jaws hung open for a solid five seconds because he smiled sheepishly. “It seems I must’ve forgotten my manners. Again. My apologies. My name is Charles Xavier. Nice to meet you.”

He held out his hand, which Erik didn’t shake. Gingerly he retreated it.

“It’s not your true name, isn’t it?”

“My true name only the Dark Prince can pronounce,” Charles said, shrugging, “quite literally. Charles Xavier is my chosen name, and it works just fine whether you want to summon me, bind me or banish me. Go on. Try summoning me. All you have to do is say my name.”

Erik’s mouth opened, refusal ready on his lips, but before the words came out, his curiosity won over. “Charles,” he said, a note of hesitation. “Charles Xavier.”

He felt the effect instantly, a warm presence pressed against his back, making him shiver, while Charles’s spot was empty. Hot breath ghosted over his cheek. When he looked down, he saw semi-transparent fingers intertwined in front of his chest. He blinked, and the ghostly fingers vaporized like dew in sun rays. Charles was sitting cross-legged on the mattress, his eyes fixed on Erik like he was the sole object in the world worth seeing. If anything, he managed to look even smugger. Pleased with his little trick, likely, and the look it painted on Erik’s face.

He had heard countless tales of demons deceiving humans for their gains, but one that teased without malicious intents? Charles was definitely an enigma, and before Erik could figure him out, he had to be on guard, which could be a lot more difficult said than done.

“Are we going to be joined at the hips from now on?” Erik asked.

“No, I can get some distance from you, and vice versa, though I would love for us to be joined at the hips. Besides your gorgeous mind, you also have gorgeous body from what I can tell, and bath time is going to be so much fun.”

His eyes raked slowly over Erik’s lean form as if to prove his point. He wasn’t conscious of his underdressed state until being put under Charles’s thorough scrutiny, which made him ache to grab a shirt. What the heck? Being half-naked around another male was nothing to squirm about; if anything, he had even joined Logan in one of those hot springs the Japanese sure loved. He breathed out of his nose, thinking of something to distract himself from Charles’s eyes.

Charles’s eyes. Yes. Unearthly blue and shimmering in Erik’s dimly lit bedroom and raising an alarming sense of déja vu.

He had seen those eyes before! And the memory was fresh enough that the more he looked into Charles’s eyes, the more he was convinced he’d definitely seen them.

“Why are you stuck with me?” Erik asked, gesturing between themselves. “This… this haunting?”

The smile froze and his eyebrows knitted. He pursed his lips. “I’m hurt, my friend,” he groaned theatrically, causing Erik’s face to crumple up. “No, I’m dying from a shattered heart due to your frost words. How could you forget me already when we just met yesterday?”

Something clicked in Erik’s brain, and like a cog which had been previously jammed was only now cleared, everything fell into place, making sense of all the nonsense which had begun since he found a demon spooning him as if they were goddamn lovers.

They were closer than lovers, in a sense.

“You-you…” Erik sputtered. He rarely sputtered, taking pride in his strength of speech. He only ever did so when he knew he had screwed up.

This was one such cases.

Charles’s eyes lit up like two headlights in a misty night. His tongue darted out and caressed his bottom lip. “We’ll meet again, Erik. I did say that when we parted, didn’t I? And I always make good on my words.”


[Cherik] If I Had a Heart

Disclaimer: Characters belong to their respectful owners

Fandoms: X-Men: Movieverse, Alien: Covenant

Rating: Teen and up

Pairings: Cherik – Erik Lehnsherr x Charles Xavier; light Dalter – David x Walter

Genres: Fanfiction, slash, alternate universe

Characters: Erik Lehnsherr (Magneto), Charles Xavier (Professor X), David 8, Walter

Warning: some gory scenes

Summary: Charles gave Erik his heart.

If I had a heart I could love you
If I had a voice I would sing
After the night when I wake up
I’ll see what tomorrow brings

(Fever Ray If I Had a Heart)

The thick gate inched open, groaning like a crone on her deathbed while it did, as Charles not so much as chanted but gritted out the incantation. His voice was as rusty as the cogwheels in its mechanism, its oiling schedule long overdue, and every word felt as though it had been chewed over and spat out. There was hardly any elegance in the way he ordered the gate to open, and Charles couldn’t help a bitter smile that turned into a grimace in recollection of Erik’s praise for his spell-casting ability in their initial encounter, which seemed like centuries ago, and in fact, was. At first he’d thought the other deity had mocked him because why not, Charles had been but a fledging, but then earnest had come crashing into his mind in waves when he took on Erik’s invitation to read him. He was worn out, body and soul, and elegance was at the bottom of his priorities. Years of willfully constraining his divinity in a mortal vessel had taken its toll on him, and for what? Nothing. He’d returned empty-handed as when he’d left. A sense of failure penetrated him deeply like an obsidian blade, and he clutched his chest, hunching and putting a sweaty palm flat against the uneven surface of the door for support. The world went dead for a while, during which time only two things were alive: the throbbing ache behind his ribs and deafening palpitations in his ears. He gasped for air and then had to remind himself that it was superfluous — breathing was one of the many mortal habits he had adopted for his guise and it lingered even after his human skin had been shed.

The heart cried and tried to break free when its owner was near, Charles thought, massaging his chest through the fabric of his dampened shirt as if to console the glob of flesh inside, seemingly having developed a mind of its own. He succeeded, as he’d done so many times before, and it felt less like a solid fist banging on his eardrums, urging his blood to race. The heart wasn’t quiet — it never was — but its clamor had been reduced to murmur, and that he could bear. Charles straightened himself, not missing the mass of scratches and chips he didn’t remember to have seen on the gate’s surface since the last time he locked it down. Some looked relatively new while others appeared to be almost as old as when he left, but they all sure didn’t look like the usual wear and tear. His guts knotted with untimely worry as he ordered the gate to close with a reverse incantation, and hurried into the cavernous structure.

Charles felt them before his gaze landed on them, two shining cubes like twin beacons in the dim nothingness, with edges that cut like razors. Human minds, which he’d spent the last centuries diving in, didn’t have a concrete shape and they were free to morph into any shapes and sizes to accommodate the current thoughts, and as far as he’d learned about humans, some of them particularly thought big. But these children were no humans no matter how their appearance could easily fool mortal eyes and even some fledglings’ less experienced ones. They were Charles’s prized creations and Charles wasn’t known among his peers to be anything less than a perfectionist.

He stretched his mental appendages and brushed against the mirror-like surfaces of the cubes in lieu of greeting. The cubes rippled, radiating alertness and a second later, he was faced with the points of twin blades. Charles grinned tiredly, pleased with their prompt reaction; he knew he had taught them well enough to entrust this place and its sole inhabitant to them in his absence. It appeared they had not failed him.

He reached out and smoothed the sharp tongues of the blades with his fingertips, unafraid of mentally cutting himself. “It’s been so long,” he said. “Hello, David, Walter.”

The blades wavered before melting away and he was presented with two perfect cubes again. “Master Charles, welcome back.” In his ears he heard two voices speak in flawless unison while his eyes swept around the concave space and he breathed in the familiar atmosphere that had been somewhat alienated by time. A clear, dewy scent brought about a pang of nostalgia. Home, his mind voice whispered, breathless and exhilarated. Not just a dwelling he’d built with novice clumsiness in his first years as a fledging so that he had a place to return to or the sadly neglected cottage he’d inhabited as a human, but a home in every sense.

And home was where the heart was.

Right now Charles was looking at his heart, propped against the tall back of the rosewood chair, with his long, bony fingers relaxing and resting on the gilded armrests. His eyes were open, the colors in them flowing like liquids and constantly shifting with the lights and angles, and they were staring straight at Charles’s direction.

The heart behind Charles’s ribs was quiet, so quiet it was almost nonexistent, while only moments ago it had been a restless wild thing. He could barely feel his pulses.

Charles crossed the distance between them in three long strides until he saw his reflection in the vitreous, unblinking eyes — always looking, never seeing, and it had been like that for centuries. He tried to subdue the sinking sensation in his chest and cupped the face in his hands, reveling briefly in the hum of life force beneath smooth and warm skin. His Erik, still going strong in spite of the flux of time. It wasn’t until the knot in his guts was untwisted by a flush of relief did Charles realize how unfounded his earlier worry had been: despite his current state, Erik was still a formidable deity whose ancient powers far surpassed Charles’s, and there were only a handful beings who could put his wellbeing in jeopardy. His thumbs stroked the prominent jawline, finding no signs of stubbles; the twins had done an impeccable grooming job. “I’m home, Erik,” he murmured, bringing his face closer and closer until it was only hairbreadth between Erik’s lips and his own. “And I miss you so much I think I’ve gone insane.”

The confession transitioned seamlessly into the soft press of his lips against Erik’s. It started chaste — it always did, their short-lived prelude before the primal sides took over — until a mix of longing and desire, wrapped up in a shroud of desperation, flared up. The kiss turned open-mouthed and the tip of his tongue traced the seam of Erik’s lips in a fruitless attempt to kindle a fire from ash while he let loose his mind to chase after the phantoms of passionate encounters. Moisture gathered at the corners of his eyes as the floodgate of memories was allowed to open for a moment.

All his actions were met with passivity, and though he had expected it, Charles couldn’t help inhaling lengthily at the stab of pain in the center of his chest. With grim reality weighing on his shoulders, he herded his memories with Erik to a safe corner in his head and pulled back to finally register the physical presences flanking either side of Erik’s chair.

“You did well,” Charles complimented, looking over at two identical faces and was temporarily distracted by the constant shift of colors in their eyes as they stood facing the light, which also highlighted their sharp features, their sculpted jaws in particular. Charles had been meticulous in recreating every aesthetic trait and his effort showed in the uncanny resemblance when the two of them were put in the same picture as Erik, which sometimes gave off creepy vibes even Charles as their creator wasn’t immune to. He often wondered how Erik would comment once he woke and found out Charles had made a pair of homunculi in his image. He hoped for the best that Erik would only chalk it up as one of Charles’s eccentricities and not think that Charles had aimed for substitutes.

“Thank you, Master,” they said, bowing forty-five degree in flawless synchronicity.

“The scratches and chips on the gate,” Charles said, gesturing vaguely to the entrance, “were there many attacks?”

“There were several, but none had breached the gate.” It was the blond one that answered while his brunette twin was nursing a comfortable silence, eyes on their maker and looking content to let his brother do the talking for both of them. Charles had not crafted them with specific personality or quirks in mind, and he was even surprised, but not appalled, to learn that they were capable of growth. It was perhaps unadvisable to allow his creations autonomy — Erik for sure wouldn’t quite approve — but Charles was never known to confine himself to conventional thinking, and he saw no harm in letting them decide which of them should be the voice or whether they would like to distinguish themselves from their twin by having a yellow head.

Charles’s gaze followed the line of Walter’s neck down to his shoulder and zeroed in a missing in his anatomy. “Your hand, Walter,” he commanded, eyebrows crunched up, and the brunette held up his right wrist up for a closer inspection. He could tell by the hardened tissues and jagged bone jutting from the stump that it hadn’t been a neat cut. Nor had it been recent.

“There was one who had the ability to phase through objects, even those protected by spells. I made a mistake and he got very close. I’m sorry,” Walter said in a voice that sounded thicker than David’s — another point of distinction. “David patched me up.”

Charles frowned at David’s handiwork which clearly suggested a cauterization and shook his head. “Apparently wound treatment isn’t his forte. Were you in pain?”

David stole a quick guilty glance at his brother’s impassive face as Walter replied, “No, not so much. He actually got better while you were gone.”

Charles snorted. It was hard to tell with his matter-of-fact tone and poker face whether Walter was defending or mocking his brother, which could be both because the boy’s rare sense of humor was often dry as a bone. He found it even more amusing with David’s subtly betrayed expression.

“Hold still,” Charles instructed, cradling Walter’s wrist in his hands. Words of a long-lost tongue streamed out and solidified as he chanted, voice steady and smooth, into a whip of blue light to coil around the stumped wrist. Walter’s eyes widened while David skipped to his brother’s side, his face lit up and all sharp angles melted in a barely concealed look of child-like curiosity. In this moment he looked not so much a carbon copy of an ancient god but rather an excited puppy, which was precisely why Charles had managed not to grit out each syllable.

His hand lingered even when the spell was complete, fingers idly stroking the back of Walter’s hand for a few more seconds before with one final pat, he relinquished his hold. “How’s that?” he asked, but already knew it was perfect. How his mind had memorized the bone structure and skin texture of that hand like it was his own.

Walter flexed his restored hand, unspoken admiration spelled out in the small crease between his brows as he eyed each digit. Next to him David was wearing an awed expression. “It feels very good. Thank you, Master Charles,” Walter said, bowing.

“Good to hear that. Now I need you to help me with something.” He turned to David. “David, be dear and get the knives out, will you?”

The marble felt cold against his back, especially so as he was naked from his waist up. Charles turned his head to the side, finding Erik on the twin slab of marble placed parallel to his own. Like Charles, he laid bare-chested, mutely facing the domed ceiling. Charles shut his eyes, sparing himself a pinch from that doll-like expression because no matter how many he convinced himself he’d gotten used to it, he just didn’t.

David had brought out the knives, wrapped in a goatskin swathe, untied the cord and set them out on the marble slab. Sleek black obsidian knives that glided through divine flesh like a hot knife through butter. Looming over Charles, David took one knife into his hand, wielding it like a surgeon did a scalpel while his brother did the same. Light bounced off the sleek edge and was sucked into the conglomerate of colors of his irises. “Are you ready, Master Charles?” he asked, wearing a serene expression, all traces of earlier excitement washed off.

Charles gave a light nod. “Be sure to relate my message to him. I can count on you for that, can’t I?”

“Of course, Master.”

“Good,” he said, patting David’s forearm, bared because he had rolled up his sleeves. “Let’s begin.”

Charles registered no pain even when he felt acutely the tip of the knife dig into his chest. The runes carved along its body ensured that it cut, but never pained. His jaws relaxed and lips parted, he watched with a surreal sense his borrowed heart being cooped out from his open chest, each wild beat fueled by the joy of liberty spurting blood onto the pair of hands that were holding it with reverence, until fat ruby drops were seeping through the crevices between pale, graceful fingers. He felt feather-light and hollow as though everything inside was liquefied and dripping on the floor like water from a cracked vessel. He found himself counting the pitter-patters as a way to hold onto his consciousness, which was starting to drift. David’s face — or was it Walter’s — appeared in his dotted vision and his lips were moving but Charles’s ears were stuffed with cotton, as was his mouth when he tried responding to the boy. A blindfold descended on his leaded eyelids, summoning an inevitable darkness to swallow up his mind.

His own face was not the first thing he anticipated to see after he opened his eyes, truly opened them, and saw.

The moment the domed ceiling came into focus, he had been anxiously counting the seconds until he was greeted with the heart-throbbing sight of radiant blue eyes. If he could move he would, but his limbs felt stiff from prolonged inactivity and it should take a while for them to wake up. So in the meantime, he had to settle with lying on the cold marble slab, enduring his heartbeats thundering in his ears. It was when he realized that he had a heart, that his heart had returned to fill the cavity in his chest.

… which meant…

His blood spiked and then immediately took a dive when his own face instead of Charles’s came in his vision. His own face framed by carefully groomed blond hair, which he instantly and inexplicably disliked due to some deep-seated aversion he’d had towards a goddess with a literal diamond figure.

“Master Erik, welcome back.”

He saw his blond doppelgänger’s mouth moved but heard two voices. Tilting his head, Erik was only mildly surprised to see yet another, this time a brunette with a rather less expressive expression. “How many are you?” he asked.

“Just the two of us,” the blond one said. “My name’s David and he’s Walter. May we assist you?”

Erik declined David’s hand by managing to sit up on his own. With his heart back in place, pumping life through his entire body, he began to feel the strength flooding his limbs. He might run and even leap into the sky in a few more moments.

He finally saw Charles. Lying on the bed of cold marble and seemingly blending into it due to the pallor of his skin, eyes sealed shut and chest even.

His heart stilled at the haunting sight of Sleeping Beauty, under a spell that required much more than a true love’s kiss to break, and for a few prolonged moments it felt like his chest was hollowed again. With trembling knees he slid off the marble slap, and would stumble if it weren’t for David’s reflex. This time Erik accepted his aid in crossing a couple steps to Charles’s side.

Charles’s cheek was cool again his palm, but he could sense the echo of powers flowing beneath his skin. They hummed to him when he reached out with his own powers whereas Charles’s mind was a silent void.

“Charles created you.”

“Yes, Master Charles made us to mind this place.” It was the blond one — David — who answered.

“And me, it seems. How very like him,” Erik chuckled drily, although there was an endearing undertone in his second sentence. Charles had joked about making ‘children’ once, and Erik shouldn’t be surprised when those ‘children’ turned out to have been modeled after him. Charles himself might have forgotten that passing remark but Erik remembered in vivid details how his heart had fluttered when the blue-eyed fledging had called him “beautiful”. The very same moment he had come to a conclusion that Charles would be the death of him.

“Master Charles has a message for you,” David said, exchanging a quick look with his twin before Erik heard Charles’s voice coming out of his mouth. “I am sorry, Erik, for I have failed you again.”

Erik let out a soft breath. “I see,” he said, to no-one in particular. He should have foreseen this outcome when he felt his first heartbeat in centuries.

Maybe that was for the best, he mused. He should have been the one to track down the Shadow King and recover Charles’s heart even when that sinister being lurked in the minds of men and Charles’s powers seemed more suited for the task. Still, hunting was his excelled field while Charles’s leaned towards creating and healing, and he had a hundred methods to drag his prey out from their lair, mental or physical. But then the thought of Charles, who had been so full of life, as a living corpse had killed him, and he had shoved his heart into Charles’s chest faster than he could think. It had been a selfish mistake which had cost them centuries.

Not this time, Erik decided.

“David and — Walter, isn’t it?”

“Yes, Master Erik?” Two voices, one response.

He stood up with no aid and a lot more grace than before — having steady knees helped. He was more grateful though by the fact that every metal in the vicinity shouted out with zeal when he tentatively extended his powers.

“I need you to do for Charles what you did for me.”

There was hardly any elegance in the way he ordered the gate to open, and frankly Erik couldn’t care less about elegance. Elegance was Charles’s thing while Erik’s priorities lied in efficiency and getting things done, no matter the cost. He closed his eyes, feeling the metal skeleton of the chair on which Charles sat and through it, the outline and warmth of Charles’s body. He had not felt Charles’s lips once since his awakening. No, that was for the day of his return, bringing the Shadow King’s head and his beloved’s heart.

Nothing matched love and hatred’s strength to motivate a man, and he had both in his ancient heart.


I wanted to write a story where Charles gave Erik his heart, metaphorically and literally and after some zigzagging, this came into being. Since I love David and Walter from Alien: Covenant and the pairing Dalter, I tried to include them as well.

The title came from Fever Ray’s If I Had a Heart.

[Dịch] Gõ cửa thiên đường (Cherik) (1)

Disclaimer: Nhân vật thuộc quyền sở hữu của những người đã tạo ra họ

Tên gốc: Knocking on Heaven’s Door

Link: https://joel7th.wordpress.com/2019/09/20/cherik-knocking-on-heavens-door/

Thể loại: BL, fanfiction, alternate universe

Fandom: X-Men: First Class (2011), X-Men: Movieverse

Pairing: Cherik – Erik Lehnsherr x Charles Xavier

Rating: Teen và lớn hơn

Nhân vật: Erik Lehnsherr (Magneto), Charles Xavier (Professor X), Raven Darkholme (Mystique), Sebastian Shaw

Tóm tắt:

Ba lần Erik xuất hiện trong căn phòng thuần sắc trắng này, Charles đều ở đó. An ủi cậu, dỗ dành cậu rồi sau đó thúc giục cậu trở về nơi cậu đã xuất phát. Lần thứ tư, Erik quyết định ở lại bên Charles, nhưng Charles đã đi mất. Erik ngồi vào chỗ của anh, chờ anh trở lại.

Và Charles đã trở lại.


Lần đầu tiên Erik gặp Charles, cậu chừng bốn, năm tuổi.

Cậu đã bị sốt cao. Tình trạng này hẳn là do Erik và Mikael, anh họ cậu, đã tắm mưa cả tiếng trước khi cha hai đứa đến và xách tai cả hai về nhà. Cậu nằm trên giường, chín từ từ như củ khoai tây trong nồi xúp của Mama. Điều cuối cùng cậu nhớ được là tiếng dì đang mắng Mikael lẫn với tiếng xuýt xoa của Mama và cảm giác mát mát từ cái khăn ướt được xếp vuông vắn trên trán. Thế rồi cậu lịm đi.

Khi tỉnh lại, cậu không ở trên chiếc giường nhàu nhĩ hay căn phòng bé tẹo của mình. Nơi này rất trắng, trắng đến loá mắt, với những những cây cột vươn cao vô tận. Cậu rướn cổ hết mức nhưng vẫn không sao thấy được trần nhà. Trên tấm nền được tẩy trắng này, vệt màu duy nhất là từ một chiếc ghế bành nâu mà một thanh niên đang ngồi. Anh có mái tóc màu hạt dẻ quăn nhẹ ở đuôi, hơi dài hơn kiểu tóc húi cua Erik quen nhìn thấy. Cặp kính mắt tròn trượt xuống sống mũi còn người anh ngồi sụp xuống chiếc ghế khổng lồ, trông như đang bị cái miệng bằng da thuộc nuốt chửng. Đôi môi hơi hé, đầu nghiêng sang một bên, được cánh tay chống lấy, anh đang lơ mơ ngủ.

Tiếng khóc thét từ Erik, kết quả của bối rối và sợ hãi, không chút thương xót giằng người thanh niên khỏi giấc mộng đẹp. Anh gần như nhảy lên khỏi ghế và cặp kính trượt khỏi mặt anh rồi rơi xuống đùi. Đôi mắt anh mở to, liếc quanh để tìm tiếng ồn tồi tệ đã quấy rối cơn chợp mắt của mình. Anh chỉ mất một giây để tìm được con quỷ Banshee nhỏ đang ngồi bệt dưới đất, miệng nó tạo thành một chữ ‘O’ hoàn hảo.

Người thanh niên cuống quýt chạy đến bên Erik — cách vị trí anh ngồi chỉ chừng chục bước chân. Anh quỳ xuống sàn nhà lát gạch và vòng tay quanh thân người nhỏ bé của cậu. “Shh, đừng khóc, đừng khóc,” anh thì thầm, một tay vỗ nhẹ lưng và tay còn lại đỡ lấy đầu cậu bé. “Không sao đâu. Em không sao đâu. Không việc gì phải sợ. Có anh ở đây với em. Không cần khóc đâu.”

Không phải lời nói, nghĩ lại có lẽ chỉ toàn những lời vô nghĩa để dỗ một đứa bé đang khóc, mà chính ngữ điệu của anh mới có tác dụng khiến Erik bình tĩnh lại. Như ngọn lửa bị cắt mất nguồn ôxy, cảm giác hoảng loạn nhanh chóng lịm dần đến khi Erik thoát khỏi vòng kiềm của nó. Cậu ngừng khóc và dụi mắt bằng mu bàn tay, nước mắt dính dính trên da. Người thanh niên mỉm cười và rút ra từ túi áo trên ngực một chiếc khăn tay trắng và anh dùng nó để chậm khoé mắt Erik. “Được rồi nè,” anh nói. “Em muốn xì mũi không?”

Erik nhìn chiếc khăn trắng muốt và dù còn nhỏ nhưng cậu cũng biết bài xích việc vấy bẩn nó bằng nước mũi của mình. Cậu lắc đầu. “Anh là ai?” cậu hỏi.

Erik nhận thấy màu xanh bất thường trong mắt của người thanh niên khi chúng chăm chú quan sát cậu. Hệt như những viên bi xinh xắn cậu đã năn nỉ Mikael cho mình mượn một lát; cậu sẽ không bao giờ chơi với chúng, quá lo ngại sẽ làm trầy hay tệ hơn là làm vỡ chúng, và cậu hài lòng với việc nâng niu những viên thủy tinh nhỏ bé này trong lòng bàn tay và ngắm nhìn chúng. Anh họ cậu chưa từng đáp ứng cậu; tuy nhiên, Mikael đã tặng cậu một viên bi làm quà sinh nhật. Nó trở thành báu vật nhỏ của Erik từ đó.

“Anh gọi là Charles,” người thanh niên nói, mỉm cười. “C-h-a-r-l-e-s.”

Erik cắn ngón tay cái, nhớ lại bảng chữ cái Mama đã dạy cậu qua một bài hát. “Em nghĩ em biết viết từ đó.”

“Giỏi lắm. Tên em là Erik phải không?”

“Sao anh biết tên em?”

Charles vò đầu cậu. “Anh biết tên tất cả mọi người. Đó là tài của anh.”

“Anh xạo.” Erik bĩu môi.

“Đâu có,” Charles khẳng định, vờ như bị tổn thương. Erik biết anh làm bộ vì nụ cười vẫn còn đọng trên khoé môi anh. Môi anh khá hồng, Erik để ý, hồng như ruột mấy quả dâu nhà cậu lâu lâu mới có khả năng mua.

Charles xoay Erik lại và chỉ cánh cửa trắng trên tường cách cả hai không xa. Mới nhìn qua thì khó mà phân biệt nó với bức tường, ngay đến tay nắm cũng sơn màu trắng. “Em thấy cánh cửa đó chứ? Em đã đến đây qua nó đó. Bây giờ em cần xoay nắm cửa và bước vào rồi em sẽ về nhà. Em làm được phải không?”

“Còn anh thì sao?”

“Anh ấy hả? Anh ở đây. Đây là nơi anh sống.”

Erik dõi mắt nhìn căn phòng trắng rộng thênh thang và quyết định mình ghét màu trắng. Nó có vẻ lạnh lẽo và cô đơn. Erik ghét lạnh lẽo và cô đơn. “Nó lạnh lẽo và cô đơn,” cậu nói ra suy nghĩ trong đầu chính xác từng chữ một. “Anh sẽ lạnh lẽo và cô đơn.”

Charles toét miệng cười và vuốt má Erik. Ngón tay anh ấm áp và mềm mại, không có vệt chai. Rất khác tay của Mama và Papa. Đôi mắt anh rất trong, trong đến nỗi cậu bé thấy được ảnh phản chiếu của mình trong ấy. “Anh quen rồi,” Charles nói, nụ cười phai đi nhưng chưa hoàn toàn biến mất, bóng dáng của nó còn vương vấn trên nét mặt anh. “Bên cạnh đó, anh có mấy cuốn sách bầu bạn mà. Giờ thì em về đi kẻo cha mẹ lo.”

“Em đến đây chơi với anh được không?”

“Anh rất muốn nhưng không được, em không thể ở đây. Chưa thể ở đây. Thời khắc của em chưa đến.”

Vừa nói, anh vừa nhẹ nhàng đẩy Erik đến cánh cửa.

“Khi nào thời khắc của em đến?” Erik hỏi, một tay xoay nắm cửa. Lạnh như thép, giống như cậu đoán.

“Hy vọng là cách bây giờ rất lâu. Giờ thì đi đi.”

Erik mở cửa và ánh sáng chói mắt tràn vào, nhận chìm cậu. Trong một lúc cậu không biết gì khác ngoài bóng tối.

Khi tỉnh lại, cậu đang nằm trên chiếc giường bừa bộn, trong căn phòng có trần thấp lè tè của mình. Đầu cậu thấy nhẹ hơn và cậu không cảm thấy đang bị nấu chín nữa. Cơn sốt đã qua đi.

Lần thứ hai Erik gặp Charles, cậu mười tuổi. Cậu đã thách Mikael leo một cái cây cao gần nhà cả hai. Anh họ cậu không mắc bẫy và khuyên cậu đừng leo với giọng điệu rất giống người cha nghiêm khắc của cậu ta. Khi thất bại, Mikael dọa sẽ mách Mama nhưng Erik, với tính ngang bướng trẻ con và tự tin quá đáng vào khả năng của mình, bỏ ngoài tai cảnh báo. “Được thôi, Mikael, anh không leo thì để em,” Erik nói trước khi bắt đầu trèo lên cây trước một Mikael tức tối vì bất lực. Cảm giác tự mãn căng tràn lồng ngực nhỏ bé khi cậu leo đến ngọn cây và nhìn xuống chấm nhỏ dưới mặt đất là Mikael. Cậu ta đang hét gì đó nhưng ở trên này rất khó nghe được do gió thổi lồng lộng — chiều nay gió đặc biệt lớn. Sau khi đã nếm đủ mùi vị của độ cao, Erik trèo xuống. Đây là lúc mọi chuyện xấu đi với cậu: không để ý đến một cành cây rỗng chính cậu đã nhắc mình khi leo lên, Erik giẫm ngay lên nó. Cậu ré lên đồng thời với tiếng thét của Mikael. Cậu cảm thấy mình rơi tự do và cơn đau kinh khủng rồi sau đó là màn đen sụp xuống.

Charles đang ngồi trên chiếc ghế bành khi Erik đến căn phòng trắng toát bằng cách nào chính cậu cũng không biết. Anh ngồi thẳng lưng, cặp kính được lau bóng loáng chắc chắn trên sống mũi, đôi mắt giống như hai viên bi chăm chú nhìn bàn cờ vua đặt trên chiếc bàn kê trước mặt. Đôi lông mày nhíu lại trong sự tập trung cao độ. Dường như anh đang chơi cả quân đen và quân trắng.

Không giống lần trước, anh không bị tiếng khóc của Erik đánh động — Erik lớn rồi, cậu sẽ không khóc như một đứa bé kể cả khi cậu nhìn xuống cánh tay trái được cánh tay phải đỡ lấy và trông thấy đoạn xương gãy thò ra phần da thịt nham nhở. Cảnh tượng khuấy đảo bao tử cậu và cậu cố kiềm nén tiếng nôn khan. Rất đau, đau như cậu chưa từng hiểu được nghĩa thật sự của “đau” và chỉ mới vừa trải nghiệm nó. Nhịp thở trở nên dồn dập và cậu nghĩ có lẽ mình đang gặp phải một cơn thở gấp. Hẳn đó là thứ đánh động Charles, vì ánh mắt anh lập tức đáp xuống cậu. Từ bỏ ván cờ dang dở, anh vội đứng lên. Qua ánh mắt nhoè đi vì nước, Erik nhìn chàng trai sải bước đến bên cậu, cái cau mày in rõ trên nét mặt.

Anh ngồi xổm xuống để ngang tầm nhìn với Erik và xem xét vết thương trên tay cậu.

“Erik, chuyện gì xảy ra với em vậy?” anh hỏi, đôi lông mày nhíu lại khiến chúng gần như thành một đường.

“Em té từ cây xuống.” Dù cậu đã dặn mình không được khóc nhưng giọng cậu phát ra vẫn nghèn nghẹn.

“Vì vậy mà em lại đến đây,” Charles lẩm bẩm. “Đau lắm phải không?”

Erik gật đầu. Cậu cảm thấy nước mắt đang châm chích quanh vành mắt; mũi cậu bắt đầu nghẹt.

“Em còn bị thương chỗ nào nữa không?”

“Em nghĩ là không. Chỉ tay em thôi.”

“Anh hiểu rồi. Anh không được phép làm điều này nhưng mà…” anh bỏ lửng câu, ánh nhìn dán chặt vào cánh tay cậu. Bàn tay anh là là trên vết thương, cẩn thận không chạm vào nó. Những ngón tay gầy và nhợt nhạt như tay của chiếc áo anh mặc, được ủi phẳng và cài nút kín tới cổ. “Chẳng sao cả. Đâu phải lúc nào họ cũng quan sát anh. Mà nếu có đi chăng nữa thì cùng lắm anh chỉ bị rầy một trận thôi. Để xem mình có thể làm gì với nó nào.”

Ngón tay anh rực lên như thể chúng được bao lấy bởi một lớp ánh sáng. Từ những ngón tay ánh sáng từng giọt từng giọt như vàng nấu chảy nhỏ xuống vết thương. Nơi ánh sáng chạm đến rất ấm áp và khi hơi ấm lan khắp cánh tay cậu, cơn đau lùi lại đến khi nó trở thành một cảm giác yếu ớt sâu trong thần trí. Không biến mất nhưng có thể chịu đựng được. Erik thở ra, cả người nhẹ nhõm. Dù vậy, vẻ ngoài kinh khủng của vết thương không hề thay đổi.

Như công tắc bị gạt xuống, ánh sáng biến mất, Charles thu tay về để áp lòng bàn tay vào má Erik. “Đỡ hơn chưa?”

Erik gật đầu lia lịa, quẹt những giọt nước mắt đang thành hình.

“Anh không thể chữa lành vết thương cho em nhưng ít ra em cũng không quá đau. Hứa với anh không được làm chuyện nguy hiểm như vậy nữa nghe chưa.”

Erik kiềm chế xúc động bĩu môi — con trai mười tuổi đầu sẽ không bĩu môi — và miễn cưỡng gật đầu.


“Ngoan lắm,” Charles nói, nét cau mày rốt cuộc đã rút đi khỏi gương mặt anh, thay bằng một nụ cười đương chớm. “Bây giờ em lại đi qua cánh cửa giống như lần trước và trở về với gia đình em.”

Nhìn gần bằng đôi mắt không nhoè lệ, Erik phát hiện Charles có vài nốt tàn nhang nhàn nhạt rải rác trên mũi và chúng bớt đi vài tuổi trên gương mặt vốn đã rất trẻ của anh. Lạ là cậu thấy chúng đáng yêu đến nỗi càng nhìn thì xúc động bột phát muốn hôn chúng càng mạnh. Vì thế cậu không nghĩ ngợi nhiều mà thực hiện ngay, chạm môi mình vào chóp mũi của Charles, nhẹ như cánh bướm đậu.


Charles mở to mắt và tai anh nhuộm hồng.

“Cảm ơn anh,” Erik nói, “vì đã giúp em. Em ở lại thêm chút nữa được không?”

“Anh xin lỗi nhưng không được.”

“Tại sao chứ?” Erik chắc chắn không rên rỉ đâu nhé.

Nụ cười của Charles trở nên nuông chiều và anh đặt một tay lên vai Erik, xoay cậu về hướng cửa. “Đây không phải nơi em có thể ở lại. Chưa được đâu. Thời khắc của em chưa đến.”

Charles lặp lại những gì anh đã nói với Erik lần trước. Điều này chỉ khiến cậu bé bối rối hơn. “Em không hiểu.”

“Đến lúc em sẽ hiểu. Nào, đi đi.”

Tay cậu đặt tên nắm cửa, cái lạnh của kim loại công kích da, Erik quay đầu về phía Charles, mân hai bờ môi. “Em còn gặp lại anh không?”

“Sẽ đến lúc đó, Erik.”

Khi Erik có thể nhìn thấy lại, cậu đã về chiếc giường trong căn phòng của mình. Cánh tay trái của cậu bị bó bột và Mama bảo rằng cậu bị gãy xương khuỷu tay. Bác sĩ đã tiêm cho cậu một liều thuốc mê để bó bột cho cậu.

“Con có đau lắm không, vì đến lúc thuốc giảm đau hết tác dụng rồi?”

“Không ạ, Mama,” Erik đáp. Nhờ Charles. Nhưng cậu sẽ không nói với Mama rằng một thanh niên trong căn phòng trắng đã xoa dịu cơn đau cho cậu bằng những ngón tay phát sáng và có lẽ là bằng cả nụ cười dịu dàng. Chắc Mama sẽ nghĩ chỗ gãy xương đã khiến cậu mê sảng mất.

Erik lành lại trong khoảng thời gian kỷ lục. Cậu tin rằng đó là nhờ phép màu của Charles.


[Dịch] Mèo con, Tách trà và Yêu (Cherik)

Tên gốc: Of Kittens and Teacups and Love

Tác giả: Ren

Nguồn: https://archiveofourown.org/works/216525

Ngôn ngữ: tiếng Anh

Người dịch: Joel Freak

Thể loại: BL, fanfiction, hài, alternate universe

Fandom: X-Men: First Class (2011)

Pairing: Cherik – Erik Lehnsherr x Charles Xavier

Rating: Teen và lớn hơn

Nhân vật: Erik Lehnsherr (Magneto), Charles Xavier (Professor X), Raven Darkholme (Mystique) và một số ‘nhân vật’ khác trong X-Men: First Class

Tóm tắt:

AU hiện đại với Charles và Erik sống chung trong một căn hộ. Charles học ngành tâm lý học, thích trà và cờ vua và cứ thích mang mèo hoang về nhà. Erik để Charles làm vậy vì chắc là có lẽ Erik hơi yêu cậu mất rồi.

**Chú ý: Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả. Bạn Joel đã gửi tin nhắn xin phép nhưng hai tuần rồi vẫn chưa thấy tác giả hồi âm (và có thể tác giả sẽ không hồi âm vì fic được viết khá lâu rồi). Trong trường hợp tác giả hồi âm và cho phép dịch, post này sẽ bị xóa để đăng lại bản dịch có sự cho phép.


Charles và Erik là bạn thân. Họ đã làm bạn thân từ năm nhất, khi Erik mới từ châu Âu đến Hoa Kỳ và không quen ai ở Harvard nhưng vẫn ghét hết vì thời điểm đó Erik ghét tất cả mọi người. Công bằng mà nói thì hiện tại cậu vẫn ghét hầu hết mọi người, nhưng cậu luôn thấy khó ghét nổi Charles, kể cả khi cậu ta căng thẳng với kỳ thi cuối khoá và đánh thức Erik lúc ba giờ sáng để đọc cậu nghe tên gọi và đặc tính chính của các chứng rối loạn nhân cách đến mức Erik tin chắc bản thân đang mắc phải ít nhất một tá trong số đó. Kể cả khi Charles lôi cậu đến hiệu sách lần thứ ba trong tuần và mua một lượng sách đủ để chất đầy một thư viện cỡ nhỏ và Erik chính là người phải khuân đống sách đó về nhà. Kể cả khi họ đặt bánh pizza và Charles mất 30 phút chọn tới chọn lui rồi cuối cùng bốc đại một món từ thực đơn và sau đó quyết định pizza nấm đơn giản của Erik trông ngon lành hơn nhiều. Cuối cùng Erik chịu thua ánh mắt cún con và đành chia nửa phần bánh của mình với Charles, đổi lại nửa đĩa ít giống pizza mà giống dứa và thịt xông khói và trứng và cà tím và thịt viên và ngựa vằn(?).

Charles giỏi vụ ánh mắt cún con lắm nhé. Cậu ta chỉ cần hướng đôi mắt xanh đến kỳ cục đó về phía Erik rồi nhìn cậu đăm đăm và bĩu môi, bởi vì lạy Chúa trên cao, Charles là loại người hay bĩu môi, và rồi Erik sẽ không tiếp tục giận cậu ta được. Như lần đầu họ gặp nhau, khi Erik cáu giận với mọi người và mọi thứ đến mức sẵn sàng quay trở lại Ba Lan, nếu cần thì bơi qua Đại Tây Dương cũng được, và tất nhiên cậu không moi ra nổi chút thiện ý nào với mấy đứa sang chảnh học khoa tâm lý tình cờ nghe được trận to tiếng giữa cậu và trưởng khoa và xin lỗi vì quá tự tiện nhưng có lẽ cậu ta sẽ đưa ra được giải pháp cho vấn đề chỗ ở mà Erik đang gặp phải. Mãi đến ngày nay, Erik vẫn không biết vì sao mình chấp nhận đề nghị dọn đến sống chung nhà với Charles. Cậu hay có cơ hội hối hận với quyết định của mình (thường là ba giờ sáng hôm trước ngày thi cuối kỳ) nhưng đồng thời cậu cũng không rõ mình sẽ sống sót thế nào trong mấy năm qua nếu không có Charles.

Charles già đáng mến và đáng tin cậy. Erik đã cố cảnh báo cậu ta. Cậu không phải là bạn cùng phòng tốt tính nhất, cậu hay tự kỷ lại ít nói, Charles mới vừa gặp cậu… Tất cả ý kiến phản đối của Erik đều vô ích. Charles gần như ép Erik dọn đến sống chung với mình, bằng sự bướng bỉnh, lịch sự, sẵn lòng giúp đỡ và bình tĩnh đến phát bực. Erik đã muốn hét lên rằng mình có nhiều vấn đề, chết tiệt, cậu không phải người tốt, cậu đã làm vài chuyện gớm bỏ mợ. Charles là người tốt và cậu ta không đáng phải có một người như Erik trong cuộc đời mình. Charles chỉ nhìn Erik đăm đăm như thể đọc được suy nghĩ của Erik và nói rằng mình chưa từng gặp ai như Erik và cậu nghĩ hai người họ có thể trở thành bạn tốt.

Đó là lý do Erik và hai cái vali của cậu xuất hiện trong căn phòng trống ở căn hộ của Charles, mà thật ra nó không hẳn là căn hộ mà là biệt thự mini thì đúng hơn, bởi vì thể loại sinh viên gì lại sống ở nơi có ba phòng ngủ, một thư phòng, một phòng ăn, một phòng khách và hai phòng tắm? Riêng cái bếp thôi đã rộng hơn một số nơi Erik từng ở. Charles nhìn hai cái vali của Erik và hỏi khi nào Erik sẽ mang đồ đạc còn lại đến, Erik trả lời là chỉ có chừng đó thôi, đồng thời nhớ ra rằng lúc đó có vẻ như cậu có rất nhiều thứ cần mang theo và có khi cậu nên mua vali to hơn và bỏ lại cái vali thứ hai. Nhưng trên hết Erik lo rằng Charles coi cậu là một ca từ thiện, như kiểu cậu là một con mèo hoang Charles tha về nhà chỉ vì trông nó đáng thương và không có khả năng tự vệ.

Trừ việc hiện tại Erik biết Charles có cảm giác đó với tất cả mọi người. Cậu ta như kiểu anh hùng đeo mặt nạ xông pha cứu thế giới ấy, nhưng thay vì đồ bó loè loẹt thì cậu ta mặc áo sơmi ủi phẳng phiu, áo khoác len và găng tay hở ngón. Và vào lúc nào đó trong năm đầu cả hai sống chung, cậu ta đúng là đã tha về nhà một con mèo con vô chủ. Nó là một cục lông màu sẫm, không to hơn nắm tay của Erik và Charles thành kính ôm nó trong tay và thủ thỉ với nó như thể nó là tạo vật xinh đẹp nhất trần đời.

Cậu ta lập tức hỏi, thậm chí là nằn nì, liệu cả hai có thể nuôi con mèo hay không. Erik bị giằng xé dữ dội vì cậu không thích động vật, kể cả những động vật đáng yêu muốn chết như con mèo nhỏ này, chúng phiền toái và chúng ngáng đường. Nhưng cậu đâu thể bảo Charles được hay không được làm gì trong chính nhà của cậu ta, mặc dù đúng là Charles đang xin phép còn Erik chẳng hiểu cậu ta xin phép làm gì khi Erik chỉ là đứa ở ké. Lúc nào cậu cố thuyết phục Charles rằng mình rất sẵn lòng trả một nửa tiền thuê nhà, Charles liền đổi chủ đề. Sau đó Erik biết được thật ra gia đình cậu ta sở hữu cả toà chung cư, và điều này rất đáng bực vì Erik dám chắc mình còn không đủ tiền thuê một nơi chỉ tốt bằng nửa thế này còn Charles thậm chí còn không để cậu đóng tiền điện. Erik đã trả đũa bằng cách mua tặng Charles ấn bản đầu tiên của Christopher Isherwood mà cậu tìm được trên eBay vào Giáng sinh, và Charles đã vui đến mức nhảy tưng tưng khắp phòng và suýt đạp phải đuôi Moira.

Vì họ đã giữ con mèo để nuôi, hiển nhiên rồi. Trước nhiệt tình thấy rõ trên mặt Charles, Erik chẳng nói được gì, và sau đó, Raven về nhà, trông thấy con mèo và liền xoắn xuýt với nó. Thế rồi Erik phải đối diện với hai cặp mắt cún con cộng thêm một cặp mắt mèo con, cậu đành thở dài và nói nuôi thì nuôi vậy và đi tra Google để biết nên cho mèo ăn gì và làm sao phát hiện mèo nhà mình là đực hay cái. Hoá ra là mèo cái và họ đặt tên nó là Moira. Đặt tên cho con mèo là quyết định khó khăn nhất họ từng gặp phải. Raven muốn đặt tên nó là Nightprowler*, một cái tên nghe khá nực cười, nhưng Charles muốn đặt tên nó theo tên một nhà khoa học nổi tiếng đã chết từ đời nào và điều này còn nực cười hơn.

Hai anh em đã cãi nhau được gần một tiếng trong khi Erik ôm laptop nằm dài trên xôpha để con mèo nghịch sợi chỉ xúc ra khỏi tay áo và thấy mình hơi phát rồ vì đọc blog về mèo do các bà cô cuồng mèo viết. Sau đó Charles quay sang Erik và hỏi cậu sẽ đặt tên nó là gì hả bạn tôi? rồi Raven lườm cậu và Erik chưa bao giờ thấy mình bị dồn vào thế bí như lúc này. Cậu không thể chọn phe Charles hay phe Raven mà không bị người còn lại cạch mặt cả đời vì hiển nhiên đặt tên mèo là chuyện trọng đại. Lẽ ra cậu nên về phe Charles vì Charles là bạn thân của cậu nhưng Erik cảm thấy theo thông lệ thì nên để em gái được nuông chiều chọn tên thú cưng. Không hẳn là Erik quyến luyến đặc biệt Raven hay gì, nhỏ chỉ là em gái kế của Charles, người hâm mộ Taylor Swift và trang điểm đậm đến nỗi thỉnh thoảng mặt nhỏ xanh lè và khiến Charles phát khùng vì cậu ta hoàn toàn không quản nổi nhỏ.

Erik tuyệt đối không theo phe nào trong cuộc cãi vã tên mèo này nên cậu nói đại cái tên đầu tiên hiện ra trong đầu. Moira, cậu nói, và biến Nhị Quốc phân tranh thành Tam Quốc phân tranh. Nhưng rồi Charles ngẫm nghĩ một lát và quyết định cái tên đủ sang với tiêu chuẩn của mình, cậu thích nó và cậu sẽ tỏ ra là người cao thượng hơn và từ bỏ quyền đặt tên mèo. Cuối cùng, vì Raven thuộc thiểu số nên nhỏ đành nhượng bộ và để họ gọi con mèo là Moira, dù Erik khá chắc khi cả hai không có nhà, Raven sẽ gọi Moira là Nightprowler. Sau đó cả bọn đến cửa hàng thú cưng để mua sữa đặc biệt cho mèo con hay bất cứ thứ gì mèo con cần và tất nhiên họ tay xách nách mang về nhà nào là thức ăn cho mèo, đồ chơi cho mèo và giường cho mèo đủ để nuôi một đội quân mèo của riêng mình.

Hoá ra đó là điều may mắn vì trong vài tháng tới, Charles đã lãnh nhiệm vụ nhặt nuôi toàn bộ mèo hoang ở Massachussets. Sau Moira là Emma, một con mèo trắng như tuyết và luôn cho Erik ấn tượng nó đang ra vẻ cao cao tại thượng với cậu – một điều đáng nể với một thứ cao chưa đến bắp chân cậu. Tiếp đến Azazel và Riptide, hai đứa không may mắn thoát khỏi kỹ năng đặt tên của Raven. Riptide lông xám, không có đặc tính gì nổi bật và luôn yên lặng trong khi Azazel bự thù lù, lông màu đỏ cam và thích ngủ trên chân Erik khiến cậu thường thức dậy với hai bàn chân mất cảm giác. Rồi sau đó là Shaw. Erik tin chắc Shaw là nòi giống của quỷ dữ, được gửi lên từ địa ngục để gây họa cho thế gian. Shaw nhắm giết Erik, điều đó đã quá rõ ràng ngay từ lần đầu Erik nhìn vào đôi mắt vàng xấu xa của nó.

Cậu đã cố giải thích với Charles nhưng Charles chỉ cười vào mặt cậu và vuốt ve con quái vật lông đen xấu xa trong khi bảo Erik đừng ngớ ngẩn như vậy. Erik rất bực bởi vì không ai có quyền nói cậu ngớ ngẩn cả, đặc biệt là thanh niên lớn tướng thích nhặt mèo về nuôi và cho rằng thêm bạn tôi vào sau mỗi hai câu – bình thường như cân đường hộp sữa nhé – là chuyện chấp nhận được bất kể đến việc mỗi lần cậu ta dùng hai từ đó thì Erik lại thấy hơi quặn bụng. Vì thế Erik trừng mắt với Shaw, nó cũng trừng mắt lại với cậu, và cậu nói, thôi được, con quỷ sứ này có thể ở lại nhà chúng ta. Để cảm ơn, Shaw cắm móng vuốt vào tay Erik và định vồ cậu.

Charles cực kỳ hối hận về việc này, cậu trừng mắt với Shaw và lặp đi lặp lại mèo hư trong khi Erik nắm chặt cánh tay bị thương và cố ngăn máu chảy, đồng thời cố ngăn bản thân không giết con mèo chết bầm kia vì dù sao nó cũng là mèo của Charles và Charles chắc sẽ buồn. Sau đó, Charles thấy máu trên tay Erik và mặt cậu tái mét khiến Erik tốn rất nhiều sức mới thuyết phục được cậu đừng gọi 911. Thay vào đó, Raven bị sai đến tiệm thuốc tây gần nhất và rõ ràng là nhỏ thừa kế thói quen mua sắm của Charles vì nhỏ về nhà với cả đống bông băng và thuốc sát trùng. Erik cố nói với Charles rằng cậu từng bị nặng hơn thế này nhiều nhưng Charles không nguôi đi tý nào cho đến khi cậu quấn băng kín từ cổ tay đến khuỷu tay Erik. Cuối cùng, Charles để Erik gọi bữa tối từ nhà hàng bán thức ăn mang đi cậu ưa thích.

Đến lúc này thì Erik đã chấp nhận sự thật là nhà họ đã biến thành một dạng trại cứu trợ mèo con cơ nhỡ. Thực ra thì là nhà Charles nhưng đó không phải là điều quan trọng nữa. Erik khá chắc Charles sẽ bĩu môi cậu đến chết mới thôi nếu cậu manh nha có ý định dọn ra ngoài. Erik cũng chẳng có ý định dọn ra ngoài đâu, cậu thích sống chung với Charles, mặc kệ dăm ba con mèo cuồng sát. Charles rất yên lặng, không bao giờ nghe nhạc to, hay chính ra là bất cứ nhạc gì được sáng tác trong vòng 100 năm qua. Cậu ta gọn gàng, gần như sắp thành người mắc chứng ám ảnh với sự gọn gàng, nhưng Erik cũng y như thế nên cậu không có gì phàn nàn. Cậu ta thậm chí còn biết nấu ăn một chút, vừa đủ để đảm bảo cả hai không chỉ sống bằng thức ăn mua về từ nhà hàng bán thức ăn mang đi.

Một tối nọ Erik nói rằng cậu nhớ món chłopski posiłek mẹ nấu và ngay hôm sau, Charles trở về từ chuyến viếng thăm hiệu sách hàng ngày với một cuốn công thức nấu các món Ba Lan. Rõ ràng khái niệm tra cứu bằng Internet thay vì mua thêm đồ đạc không rõ ràng lắm với cậu ta. Sau đó cả hai phải đi mua sắm bởi vì ngoài vài chai bia và hộp kem trộn mẩu bánh quy sôcôla yêu thích của Raven thì tủ lạnh của họ hầu như trống không. Erik di chuyển xe đẩy trong khi Charles chạy loanh quanh như một đứa trẻ hưng phấn quá độ và vờ rằng cậu ta phân biệt được thanh tỏi tây nào ngon còn thanh nào không ngon. Erik bỏ đồ vào túi đựng có thể tái sử dụng phù hợp với xu hướng bảo vệ môi trường trong khi Charles tán tỉnh cô thu ngân xinh xắn và hoàn toàn thất bại trong việc xin số điện thoại và vì vậy, Erik trêu cậu suốt chặng đường đi bộ về nhà.

Họ đứng cạnh nhau thái rau củ trong khi Raven ngồi trên bàn ăn và nhấm nháp mấy mẩu thịt xông khói và Charles bị giằng xé giữa việc mắng nhỏ vì ăn vặt trước bữa làm ngang bụng và tự mình ăn thử một ít. Erik không có mấy nỗi ăn năn kiểu đó và chiếm hết chỗ thịt xông khói còn lại, kết quả là cả hai phải thay thịt xông khói bằng giămbông. Sau đó họ tranh cãi về thời gian nấu bởi vì họ không thể nhất trí cho đến khi nó ngả màu nâu chính xác có nghĩa là gì. Erik cãi rằng nâu thì cũng có nâu này nâu kia và ghi thời gian chung chung như thế thì sao không ghi hẳn ra cần nấu cái xúc xích chết tiệt đó bao nhiêu phút cho rồi.

Cuối cùng họ có một thứ có vẻ không phải chłopski posiłek chính gốc nhưng ít ra nó ăn được và họ không hủy căn bếp trong quá trình làm, tuy đống lộn xộn họ tạo ra dường như không tương xứng lắm với bốn phần ăn. Bởi vì hiển nhiên mãi đến khi làm xong cả hai mới đọc đến dòng chữ in ở cuối trang. Vì vậy họ đành mời Hank, cậu trai sống ở hộ kế bên đang crush Raven, một chuyện Erik thấy khá buồn cười. Bọn mèo ăn phần thức ăn còn lại và Azazel hình như béo lên sau một đêm.

Sáng hôm sau Erik phàn nàn điều đó với Charles. Có vẻ không công bằng lắm khi Azazel cứ lấy cậu làm gối trong khi nó có hẳn một chiếc giường cho mèo cực kỳ thoải mái ở góc phòng khách. Azazel cũng chưa bao giờ làm phiền Raven hay Charles và đó là điều Erik thấy bất công. “Chắc là nằm ngủ trên người cậu dễ chịu lắm, bạn tôi ạ,” Charles lầm bầm và hiện tại là sáng sớm, cậu chưa uống trà còn đôi mắt thì hơi thiếu tập trung, do đó Erik không phản bác mà chỉ đưa cậu một ca Earl Grey. Mấy cái ca đều vẽ hình mèo, Raven đã làm chúng tại lớp mỹ thuật của nhỏ. Ca của nhỏ có con mèo xanh dương, ca của Erik có con mèo vàng còn ca của Charles có con mèo đỏ. Cậu ta sở hữu hai cái ca vì cậu ta uống trà suốt ngày và ngại phải rửa trong khi đang bận chuyện gì đó.

Charles cực kỳ đam mê chuyên ngành của mình, và đó là tâm lý học. Cậu ta có khả năng kỳ lạ với việc đọc người khác và có thể cho bạn biết bạn đang nghĩ gì, đôi khi ngay cả chính bạn cũng không biết mình đang nghĩ đến điều đó. Erik đã quen kiềm nén toàn bộ cảm xúc của mình trong lòng nhưng điều đó trở nên thật khó khi Charles chỉ cần liếc nhìn là có thể đoán ra ngay Erik đang vui hay bực hay mệt như thể một trò ảo thuật vậy. Tiếp theo, nếu Erik đang vui và sẵn lòng lắng nghe, Charles sẽ huyên thuyên về một bài giảng đặc biệt thú vị hay cuốn sách gần đây nhất mình đọc; còn nếu Erik đã trải qua một ngày tồi tệ và không muốn lắng nghe thì họ sẽ lôi bàn cờ vua ra và chơi trong im lặng đến khi tiếng lách cách của quân cờ cuốn sạch mọi thứ khác trong đầu Erik.

Erik học ngành kỹ sư. Cậu không quá hăng hái với ngành mình học, tất nhiên là không thể bằng cấp độ của Charles, nhưng đa số các khoá học đều thú vị còn các giáo sư đều giỏi. Chuyên ngành ban đầu cậu chọn là vật lý nhưng cuối cùng cậu quyết định chọn thứ gì đó thực dụng hơn và ít mang tính lý thuyết hơn. Charles không thật sự hiểu quyết định của cậu; cậu ta tin tưởng hoàn toàn vào việc bạn nên học ngành mình yêu thích nhất, nhưng với gia cảnh giàu có như thế thì Charles không bao giờ phải lo về viễn cảnh việc làm tương lai. Erik không ghen tỵ với cậu vì nếu có một người đáng được hưởng cuộc sống được nuông chiều thì người đó chính là Charles, người tiêu phần lớn tiền của mình vào sách, trà và thức ăn cho mèo.

Bên cạnh đó, ngoài tiền ra thì gia đình Charles không cho cậu được gì nhiều. Charles không thích nói về việc đó và Erik cũng không thích hỏi, nhưng mấy năm qua cậu nghe được đủ để biết Charles và Raven không đến từ một gia đình hạnh phúc. Cha họ luôn làm việc còn mẹ thì quá bận rộn với cuộc sống của riêng mình để dành thời gian cho con đến mức việc chăm sóc hai đứa trẻ bị khoán cho chính bản thân chúng cùng một chuỗi dằng dặc những bảo mẫu và giáo viên. Điều này là lý do vì sao Charles không muốn về thăm nhà vào kỳ nghỉ đông hay kỳ nghỉ xuân, và khi buộc phải về vào kỳ nghỉ hè, cậu rất khổ sở và rủ Erik đi cùng mình và Raven.

Erik nhận lời ngay vì không hẳn là có ai đó mong chờ cậu về nhà ở Ba Lan. Cậu cũng không chắc mình còn gọi Ba Lan là nhà được không, cậu có cảm giác nó chỉ là nơi cậu từng ở sau Đức và trước Harvard. Nó không có cảm giác là nhà, không giống căn hộ cậu ở chung với Charles và Raven. Do đó cậu ở cùng họ suốt mùa hè và cuối cùng cũng hiểu ra vì sao Charles luôn cho rằng căn hộ của họ quá nhỏ. Dinh thự của gia đình cậu rất to. Erik chắc sẽ bị lạc khi tìm đường đến phòng vệ sinh nếu phòng cậu không có phòng vệ sinh riêng. Nhưng nơi này rất lạnh lẽo và cha của Charles vắng nhà còn mẹ thì hoàn toàn chán ngấy con trai. Bà ta khiến Erik muốn hét lên bà không thấy cậu ấy rất thông minh hay sao, bà không thể giả vờ ít ra là mình quan tâm được à. Điều tồi tệ nhất là Charles và Raven không mong chờ khác biệt gì từ mẹ mình và chỉ nhìn chăm chăm mấy đĩa thức ăn một cách vô hồn.

Đêm đó Erik trằn trọc trên chiếc giường bốc cọc khổng lồ được gần một tiếng trước khi bỏ cuộc và gõ cửa phòng Charles. Charles cũng không ngủ, cậu mở cửa, trên người mặc một chiếc áo ngủ rất buồn cười khiến Erik cười nắc nẻ. Charles lôi Erik vào phòng trước khi cậu đánh thức cả nhà và cãi rằng áo ngủ mặc cực kỳ thoải mái và hoàn toàn hợp mốt, và Erik đáp rằng chắc Charles từ thời đại nào đó xuyên không đến đây và sự thật này sẽ lý giải được nhiều điều về cậu. Charles bĩu môi và lo về bầy mèo con ở nhà và liệu Hank có đối xử tốt với chúng không. Erik nghĩ bây giờ họ nên gọi lũ mèo là ‘mèo’ vì không có thứ gì bự như thế mà vẫn gọi là ‘mèo con’ được và cậu lo hơn về việc Shaw không vồ chết Hank khi cả hai vắng nhà.

Sau cùng họ xem một phim James Bond với âm thanh gốc bị tắt và Erik ứng khẩu hầu hết các đoạn thoại và làm cho bộ phim hài hước hơn nhiều. Đặc biệt khi Charles cũng tham gia mấy cảnh giường chiếu và bất ngờ bộc lộ khả năng nói câu hai nghĩa (và nghĩa thứ hai là 18+) mà Erik đến giờ mới biết cậu sở hữu. Họ đối đáp với nhau bằng những lời càng lúc càng khó đỡ cho đến khi Erik thêm vào những tiếng ‘chụt, chụt’ và Charles cười phá lên đồng thời úp mặt vào gối để giảm âm lượng. Sáng hôm sau, ở bàn ăn sáng, Erik nhờ Charles đưa hộ hũ mứt cam bằng giọng nhái Sean Connery hết mức có thể. Cả hai bật cười và cả bàn cùng nhìn hai cậu như thể cả hai bị thần kinh. Sau vụ đó, ở lại dinh thự này thêm một tháng không có vẻ quá khó khăn nữa.

Dẫu thế, Erik vẫn vui khi trở lại Harvard vào tháng chín. Không phải vì cậu nhớ lũ moè đâu, mình Charles nhớ thôi và cậu ta càng lúc càng thần kinh với những tin nhắn và cuộc gọi cho Hank với nội dung nói với chúng là tôi và Erik chào chúng, bọn tôi sắp về rồi và bọn tôi nhớ chúng lắm. Erik chắc chắn không chào chiếc gì bọn mèo cả, nhưng cậu nhớ sự yên tĩnh của căn hộ cùng với việc không phải đi hết hai cầu thang mới từ phòng ăn lên tới phòng ngủ, cả việc cậu làm bữa sáng trong khi Charles pha trà, cố gắng ngăn cơn ngáp, và vờ như không biết cậu ta thức trắng cả đêm viết bài luận. Erik biết Charles không ngủ vì cậu nghe thấy tiếng gõ bàn phím lạch cạch từ phòng kế bên, tường mỏng như vậy đó, nhưng cậu cũng vờ không biết và ngăn Charles bỏ sữa vào tủ chạn và bỏ đường vào tủ lạnh.

Trên hết, Erik nhớ quan rượu ở góc đường, nơi cả hai la cà gần như mọi tối thứ sáu. Họ đến đó thường xuyên đến nỗi cô nàng bartender Angel biết tên họ và cô nàng đã rót sẵn hai cốc bia và nói chào Charles và Erik ngay khi họ bước vào cửa. Erik ngả người ra ghế và cười mỉm trong khi quan sát Charles cố gắng tán tỉnh một cô nàng xinh xắn nào đó bằng mấy câu về tâm lý học cũ mèm mà giờ Erik đã thuộc nằm lòng. Sau đó Charles bỏ cuộc và trở về bàn với Erik rồi yêu cầu Angel rót lượt bia thứ hai. Cô nàng Angel đó cũng được, tuy Erik nghĩ ánh mắt cô ta gian gian. Charles khăng khăng Erik không ưa Angel vì lúc đầu cô nàng đã cho rằng họ cặp bồ với nhau. Đó là chuyện khá xấu hổ và Angel đã đỏ bừng mặt khi Charles và Erik giải thích rằng họ chỉ là bạn, cô nàng lắp bắp xin lỗi và hai anh lúc nào cũng đến cùng nhau và hai anh sống chung và hai anh nói về mấy con mèo cùng nuôi và xin lỗi vì tôi tưởng bở. Charles nghe Angel xin lỗi với khuôn mặt dần đỏ lên và Erik nghĩ, tất nhiên là lỗi của bọn moè rồi.

Chỉ vì cậu là gay còn Charles tán tỉnh mọi sinh vật đi bằng hai chân không có nghĩa họ là một cặp. Hay họ nên là một cặp. Hay họ có cân nhắc về việc trở thành một cặp. Kể cả khi họ có nguyên một gia đình mèo được nhặt về nuôi và cùng đi sắm đồ chơi mới cho mèo rồi cãi nhau ngay tại lối đi giữa các kệ hàng bởi vì Erik không muốn Charles chiều hư lũ mèo hơn những gì cậu đã làm và Charles giơ ra thứ gì đó mềm xù phát ra tiếng chút chít và nói nhưng mà Erik cái này màu xanh dương và tụi nó sẽ thích và chỉ một cái này thôi mà. Kể cả khi họ quá rành đơn đặt món của nhau, bao gồm đơn đặt món pizza điên rồ của Charles, và họ luôn gắp trộm thức ăn từ đĩa của nhau và tranh giành miếng há cảo cuối cùng mỗi khi đặt món Trung Hoa. Kể cả khi Charles về nhà trong trạng thái mệt lử vào mỗi thứ ba vì phải học suốt tám tiếng và hầu như không được nghỉ giải lao và cậu gác chân lên đùi Erik và Erik sẽ xoa bóp bàn chân cho cậu và rồi Charles thở dài thỏa mãn và tuyên bố sẽ yêu cậu trọn đời.

Thôi được, có lẽ là có. Có lẽ Erik từng nghĩ đến chuyện đó, một hai lần gì đó, và nghĩ thật lặng lẽ bởi Charles và khả năng đọc ý nghĩ kỳ quái của cậu ta không phải dạng vừa đâu. Erik từng nghĩ sẽ cho Charles biết cậu chắc là có lẽ hơi yêu cậu ta nhưng rồi cậu thật sự chẳng làm gì với việc đó cả vì nó có vẻ là một ý tưởng siêu tồi. Charles là điều tuyệt nhất từng đến với cậu, mặc kệ lũ moè và chứng nghiện trà của cậu ta cùng sự thật là cậu ta lôi Erik đi xem mấy phim dở ẹc chỉ để họ có thể cùng quăng bỏng ngô vào màn hình. Erik không muốn liều lĩnh đánh mất tất cả những điều đó bằng cách biến quan hệ của họ trở nên gượng gạo với một lời tỏ tình không đúng thời điểm. Và cho dù Charles có ngân ngấn nước mắt và nói tôi đã yêu cậu kể từ lúc tôi nhìn thấy cậu, bạn tôi ạ, chúng ta cưới nhau rồi sống trong dinh thự to vật của gia đình tôi và mở trại nhận nuôi mèo cơ nhỡ đi thì sao nào?

Theo tiêu chuẩn của đa số người khác thì họ đã là một cặp rồi. Họ đã hẹn hò vô số lần, có thể nói như vậy. Có lần Erik đưa Charles đến sở thú vào dịp sinh nhật vì xét từ việc cậu ta nuôi cả một bầy mèo thì rõ ràng là Charles rất thích động vật. Charles đã so sánh cậu với một trong những con cá mập ở thủy cung và Erik chẳng hiểu lý do vì sao nhưng cậu nghĩ cá mập là những sinh vật tuyệt vời. Do Erik không nói được cậu nghĩ Charles giống động vật nào nhất nên cậu nói đại điều gì đó về nhỏ và lông xù và có cặp mắt to và thích ôm và cậu thấy xấu hổ cực kỳ và liền đi mua kem để tránh điệu cười của Charles. Khi đi xem phim Charles luôn ngồi bên phải Erik để có thể thó mấy miếng bỏng ngô của Erik sau khi đã ăn hết phần mình, và Erik vờ như không phát hiện.

Họ ở chung, giặt đồ chung vì nếu không Charles sẽ phải giặt riêng đồ trắng và đồ màu, họ cùng đi bộ đến lớp, cùng học trong thư viện, cùng ăn trưa kể cả khi việc đó không thực tế chút nào vì họ học ở hai khu nằm ở hai phía đối nhau trong khuôn viên trường. Họ ngủ riêng nhưng đó là chi tiết không mấy quan trọng vì họ ra vào phòng nhau suốt. Ban đầu Erik thấy phiền với việc Charles hầu như không bao giờ gõ cửa trước khi bước vào phòng cậu nhưng thật ra Erik cũng chưa bao giờ thật sự muốn cấm cửa Charles. Thỉnh thoảng họ cùng ôn thi, nằm ườn trên một chiếc giường với ngổn ngang sách giáo khoa xung quanh, cho đến khi cả hai cùng ngủ gật và thức dậy vào sáng hôm sau càm ràm rằng Erik ngáy còn Charles đạp cậu trong lúc ngủ.

Khác biệt duy nhất trong tình huống giả định Charles yêu Erik điên cuồng sẽ là họ ngủ với nhau. Không phải Erik chưa nghĩ đến việc đó. Một hai lần gì đó, thật, thật, thật lặng lẽ, cảm thấy chóp tai mình đỏ bừng bởi vì cậu đã thấy Charles suýt khỏa thân vài lần, trên người không có gì ngoài đôi vớ và chiếc quần đùi sau một đêm say xỉn, hoặc trên người chỉ quấn chiếc khăn tắm, nhỏ nước đầy sàn nhà và phàn nàn về nước lạnh và máy nước nóng bị hỏng, hoặc mặc quần bơi ở bể bơi khi cậu lôi Erik tới và nhờ cậu giúp bôi kem chống nắng bởi vì da Charles trắng đến nực cười. Đây thường là thời điểm Erik dừng suy nghĩ về Charles suýt-khỏa-thân vì theo lối nghĩ đó chỉ có sự điên rồ cùng một ca đau bi hoành tráng.

Do đó họ tiếp tục vờ rằng không phải lúc nào họ cũng cư xử như một cặp đôi đã kết hôn lâu năm và họ cùng làm mọi thứ và họ luôn là bạn hẹn của nhau trong mọi sự kiện, đến mức khi Charles được mời đi đâu người ta không nói dẫn theo bạn hẹn của anh mà nói dẫn theo Erik và ngược lại. Bởi vì cũng không phải ngoài nhau ra họ không có người bạn nào khác. Erik có vài người học cùng lớp mà cậu chơi được, thêm vài người bạn khác cậu quen ở phòng tập, nhưng rồi sau đó cậu bắt đầu lôi Charles đến phòng tập và thế là chuyện Charles đi cùng Erik và hội bạn mỗi khi Erik và hội bạn rủ nhau đi chơi trở thành điều hết sức tự nhiên. Charles thì có cả đống bạn, cậu quen tất cả mọi người trong trường, nhớ hết tên, sinh nhật và màu sắc họ thích. Điều này làm Erik khó hiểu hết sức vì đây cũng là cậu Charles thỉnh thoảng đọc sách mê mải đến quên ăn. Nhưng Charles quen hết mọi người và muốn đi chơi với mọi người và cậu luôn đưa Erik đi cùng, kể cả lần mọi người trong lớp triết hiện đại của cậu muốn đi hát karaoke và Charles chẳng biết bài nào nên cuối cùng đành song ca cùng Erik và ‘chế’ phân nửa lời bài hát.

Một tối nọ cả hai đang ngồi trên xôpha xem liền tù tì cả bộ Doctor Who và chắc là Erik uống nhiều hơn bình thường bởi vì Raven qua nhà bạn ngủ và cả hai không phải tỏ ra gương mẫu cho ai ngoài lũ moè, và lũ moè thì bị chiều đến hư nát luôn rồi. Erik rót đầy lại ly của Charles, chỉ một ngón tay quanh phòng và nói exterminate, exterminate trong khi Shaw gườm gườm nhìn cậu còn Charles thì cười khúc khích. Và chắc là do rượu hoặc do Doomsday là một tập phim quá buồn, hoặc do Erik cố hết sức nhưng không tìm ra từ nào khác diễn tả tình trạng tay chân họ quấn lấy nhau ngoài ‘ôm ấp’, hoặc do cái cách mà môi Charles cong lên trong ánh sáng dịu phát ra từ màn hình tivi. Có khi sau này cậu sẽ biện hộ rằng lúc đó cậu bị điên tạm thời.

Vậy là Erik nhoài người tới và nói chắc là có lẽ tôi hơi yêu cậu rồi và rồi cậu có hẳn ba giây để phát hoảng trước khi Charles cũng ngả người về phía cậu và đáp tôi yêu cậu từ lúc mới nhìn thấy cậu rồi, bạn tôi ạ. Và không hề có lời hứa kết hôn hay lập trại mèo cơ nhỡ nhưng có rất nhiều hôn hít trên xôpha trong cái nhìn chằm chằm thờ ơ của lũ mèo cho đến khi họ té khỏi ghế và quyết định di cư về phòng Charles và đóng cửa lại để tránh lũ mèo xoi mói và Erik nghĩ lũ moè nên biết điều và đi lo chuyện của chúng thì hơn. Sau đó Erik khám phá ra bao năm qua cậu đã lỡ mất những gì vì không lên giường với Charles.

Họ thức dậy lúc sáu giờ sáng trong tình trạng quấn lấy nhau bởi vì đêm qua Charles quên kéo màn sáo xuống và trong đêm cậu ta cũng giành luôn cái chăn nhưng Erik không hề thấy phiền. Vài tiếng sau đó, sau khi họ cuối cùng đã chịu rời giường, Erik làm bữa sáng còn Charles pha trà và nói họ sắp hết đường rồi và họ nên thêm đường vào danh sách hàng tạp hoá cần mua. Erik khẳng định họ mới mua đường và cho rằng Charles nên ngưng bỏ quá nhiều đường vào trà, và thế là họ tranh cãi về chuyện đó đến lúc Raven về nhà.

Điều tuyệt nhất là không có gì kì cục với việc cặp bồ với bạn thân cả, hoặc có lẽ bởi vì họ là bạn thân nên mới không kỳ cục, tuy Raven khăng khăng rằng nguyên nhân thật sự là do bấy lâu nay họ đã cặp với nhau rồi, chỉ là họ mất nhiều thật nhiều thời gian để nhận ra mà thôi.

Chắc là con bé nói đúng.

Kết thúc

*Nightprowler (tạm dịch: Kẻ rình mò bắt mồi trong đêm — chỉ việc đây là con mèo) là chơi chữ từ Nightcrawler (tạm dịch: Kẻ bò trườn trong đêm — thật ra thì mấy biệt danh này để nguyên tiếng Anh thì hơn), biệt danh của Kurt và Kurt là con trai của Raven.

Mấy câu run-on dài trong fic là do câu tiếng Anh tác giả viết nó dài như thế. Câu nào dài quá bạn Joel mới tách ra thôi.

[Cherik] The Conqueror’s Prize

Disclaimer: Characters belong to their respectful owners

Fandom: X-Men: Movieverse

Rating: Teen and up

Pairing: Cherik – Erik Lehnsherr x Charles Xavier

Genres: Fanfiction, slash, alternate universe

Characters: Erik Lehnsherr (Magneto), Charles Xavier (Professor X), Raven (Mystique), Azazel, Janos Quested (Riptide), Kurt Marko

Warnings: some violence and strong language


“You are here for one purpose only, Marko. Where is the prize you have promised me in exchange for your life, the Jewel of Westchester? Do you intend to keep me waiting?”

Erik defeated Kurt Marko and conquered Westchester. Kurt offered him a prize so that his life would be spared. The prize was Charles.

Kurt Marko rubbed his chubby hands together, finding them clammy. He had half a heart to wipe them at the front of his breeches but decided against it. He wasn’t the one to get worked up about appropriety, quite the opposite actually, but such gesture was a tell-tale sign of his anxiety rearing its ugly head, and he absolutely loathed to give the man before him the satisfaction of seeing the Lord Marko jittering with fear, though he doubted Lehnsherr had already, if the light quirk of his lips was any indication. His pale eyes were looking down on Kurt as the man himself was sitting on an elevated wrought-iron chair – or should he say ‘throne’, and Kurt couldn’t shake the feeling of being stalked by a shark, waiting with uncharacteristic patience for him to make one wrong move and spill his blood. Dozens snakes of sweat were slithering along his spine, sticking his dampened silk undershirt to his skin. He wished he hadn’t donned this particular ornate coat, made from finest wool and lined with fox fur. It was excellent in fighting the chill outside but here, inside, with the windows all bolted and the fire crackling in the fireplace, it was stifling. A few traitorous beads were forming at his brows as his heart was palpating and his breaths came out short and uneven. Kurt knew the heat wasn’t all to blame.

“So, my lord—” Kurt began, only to be rudely cut off.

“Save that shit for some actual lord. I am no noble.”

“As you wish, my liege—”

“I am not your liege, nor are you my vessel,” Lehnsherr said with a bored note. “I aim to keep it that way.”

Kurt rubbed his hands harder. “Then, if you would be so kind as to instruct me on how I should address you without offence.”

Lehnsherr sneered, casting a brief glance at the young woman by his right to find her expression mirroring his own. She was a lovely little thing, with dove’s eyes and wavy blond tresses tied in a high ponytail. Her shoulders, bared by her hairstyle and her scanty choice of attire, were covered in symmetrical tattoos. Kurt’s eyes were magnetized to the voluptuous curve of her bosoms for but a second before he forced himself to tear his gaze from her tempting flesh. She might look like a pretty bird perching on Lehnsherr’s shoulder and chirping to his tune but Kurt knew she was anything but. It was the tip of this woman’s sword he’d had the displeasure of getting acquainted with when she strode into the throne room, Lehnsherr’s men in tow.

“Bloody Erik. Erik The Berserker. The Foreign Barbarian. Mad Mongrel,” Lehnsherr said. “Anything you say behind my back you are welcome to say before my face.”

“I wouldn’t dare—”

“You are here for one purpose only, Marko. Where is the prize you have promised me in exchange for your life, the Jewel of Westchester? Do you intend to keep me waiting?”

“I have no such thought, sir. He’s right here, in this room,” Kurt replied, dipping his head in what he thought passed for a proper bow. But Lehnsherr wouldn’t be able to tell, would he? As one of his monikers suggested, he had never spent a minute of his life in a court and was thus unfamiliar with the formalities. Kurt gestured to his two servants waiting in a corner, who wore the Xavier family crest on their grey doublets. Mutely they carried out a stretcher on which was lying a young man clad in a simple but elegant milky garb cut precisely to accentuate his figure. His eyes were shut and his fine eyebrows were relaxed; he would look a fine painting of Sleeping Beauty if not for his bound wrists. They laid the stretcher down on the ground and retreated.

Kurt’s heart skipped a bear when he saw the blaze in Lehnsherr’s eyes. It did not stem from lust as Kurt would be familiar with lust and thus unnerved, but rather from rage. There were enough harrowing tales of Lehnsherr’s rage to keep a brave man awake at night, so Kurt knew better than to invoke it. He just had no idea in what way he had.

Fortunately Lehnsherr’s patience was rather short so he wouldn’t keep Kurt guessing. “What’s the meaning of this?” he growled, his features hardening as his eyes became twin blades aiming at the older man.

Kurt resisted the urge to resume rubbing his hands together. He inhaled a lungful and spoke, “That is Charles Xavier, the Lordling of Westchester and the Jewel you demanded.”

“I have eyes, Marko. Why is he lying there like a goddamned cadaver?”

“He is perfectly fine, I assure you. But the brat wouldn’t comply so some sleeping wine was in order. He’ll wake in another hour or two. The bondage is merely safety measure.”

“Careful, Marko,” Lehnsherr warned, his eyes traveling from Kurt to the unconscious young man. “The ‘brat’ outranks you in every way and he could easily have your tongue if he wished.”

As I could. The implication was clear.

“I am his father and until he turns 25, he’s under my authority.”

“Stepfather,” Lehnsherr said coolly. “And that is soon to change. Azazel, cut him free.”

A tall, imposing man with a scarred face stepped out from the shadow which he seemed to have blended in, gave his leader a light nod and approached the sleeping Charles. He spared Kurt no glance as he went on one knee and unsheathed his curved blade. He span it in his hand before bringing the blade down, severing the thick, leather knot in one neat cut.

The painting of Sleeping Beauty, now flawless.

Kurt eyed Lehnsherr’s henchman return to his post at his left side with ire. Anger flared in him, pressing his fear and anxiety down so that courage momentarily filled his breast. He lifted his chin and dared look Lehnsherr in the eyes. “If I were you, I would keep the cord,” Kurt said, slipping a mocking note in his tone. “He can be quite feisty when awake but it looks like you fancy them a tad feisty.”

Considering how Lehnsherr had displayed his temper so far, Kurt expected at least some threats and steeled himself for them; however, Lehnsherr seemed to entirely disregard his remark and turned to the young woman, whose name Kurt would later learn to be Raven – only Raven, no last name or title. “See to it that he’s cared for. If he wakes and needs anything, tend to it. Also, keep him calm until I come.”

Raven had a hand on her hip as she arched an eyebrow. “In your sleeping quarter, I guess?”

“Yes, Raven,” Lehnsherr said, exasperated but without menace. “On the bed as well. And with clothes.”

The last sentence was said almost as an afterthought.

Raven chuckled and patted his shoulder, her hand lingering on him a bit longer than necessary. “Sure, Erik. As you wish.” With that she left his side, gesturing with her long, nimble fingers for two men to carry Charles and follow her. Erik watched her back until she disappeared from sight, a look as close to fondness as it could get softening his steely features.

“Sir, about our deal…”

When Lehnsherr’s attention returned to Kurt, so did the shark look. The air in the chamber condensed and suddenly Kurt’s collar felt too tight on his throat. He wanted to loosen it but was afraid in doing so he’d loosen his courage as well.

“It’s not a deal, Marko, because a deal suggests a fair exchange between two parties with equal footing, which is definitely not what we have here.”

His anger and courage had already fled, leaving him sagged in the layers of his clothes. “But, sir, I thought if I brought you my stepson—”

“And I agreed to let you get out of Westchester with your head and limbs intact.” A beat. Lehnsherr’s hard-cut mouth stretched into a humorless smile, showing a hint of his teeth. “You’re allowed to take the same things you bought with you when you stepped foot on Westchester’s shore.”

Kurt sucked in sharp breath and a tremor shook him to his core. Hiding in his wide sleeve, his right hand squeezed his left so hard he could hear his bones groan in protest. The pain should keep them from trembling and him from passing out. “You can’t possibly do that!”

“Oh, but I can, Marko. Need I remind you that you were squashed in the battle? Everything that belonged to you, if they ever belonged to you at all, is now mine. And if I want you to go with only the clothes on your back and a single horse, you will do. That’s considerably more generous than you ever were with those you forced into exile.”

Kurt gnashed his teeth and his right hand released its left counterpart to ball into a fist. Every of Lehnsherr’s word was salt rubbing into his gasping wound, and it stung all the more because it was glaring truth. Kurt had lost the battle even before it began due to his soldiers’ conspiracy: when Lehnsherr’s savages charged, they dropped their swords and shields; those who refused, few as they were, were either subdued by their own peers or slain by their enemies. It was nothing sort of extraordinary that an army which had gained a notoriety across the continent for bloodlust and destruction had managed to conquer a land with minimum bloodshed.

Later, historians would put down in ink that Westchester had surrendered herself to the barbarian reign, even offering her ruler to be bent over and mounted like a brood mare. It was perhaps the only salve to Kurt’s wound that he would have no part in this massive shame.

“However, if you are so adamant in keeping your possessions, you are welcome to fight for them. Either of my captains, Azazel or Janos, will oblige you,” Lehnsherr said.

“Gladly,” Azazel replied curtly, punctuating with a grin bordering on mania. The long scar over his ice-colored eye looked like a blade itself, eager to strike. Beside him stood a dark-haired man wearing a scarless face that appeared to be carved out of marble. He nodded his silent agreement.

Kurt’s bowels clenched, threatening to empty out; he needed no mirror to tell his face had turned green. His palms sweated profusely. Although he didn’t knew this pair of men personally, he knew them – anyone who had clashed with Lehnsherr on the battlefield should, really. The Devil and The Whirlwind, and they were every bit ruthless as their nicknames suggested when they ripped through their opponents and added to Lehnsherr’s blood-soaked legacy. There was no man Kurt could bribe to challenge those two demons in a duel. As for Kurt himself, well, he wasn’t dull enough to not understand the odds.

“No, sir, I am content to have my head on my shoulders,” Kurt wheezed our, bowing, the air weighing on his shoulders and back. He felt very old and senile like all of sudden he’d aged a decade.

“Wise,” Lehnsherr commented dryly.

“I am to understand that my presence isn’t welcome here, so if you would excuse me, I will take my leave right now.”

He was about to turn on his heels when Lehnsherr’s voice entered his ears. “Not too hurried, Marko.”

Confused, Kurt looked up to Lehnsherr, who was having his left hand out, palm up. “Azazel.”

As though he got Lehnsherr’s order without having to actually hear it, Azazel took his blade by his belt and carefully placed it in his leader’s waiting hand.

A chilling premonition hit Kurt like a gale, nearly knocking him to the ground.

“I have no desire to see you in Westchester, or anywhere my power extends,” Lehnsherr said, gripping the handle of the blade. His gaze traveled along the edge as though examining its sharpness. A glint in his eyes spoke of approval. “A couple years from now, people may already forget how you look like, but I doubt they will ever not recognize a face specifically marked. So, a little gift for your safe departure.”

It was rare to have a quiet moment for himself with all the warring and conquering affairs taking the majority of his time but at the moment, Erik was reclining on his bed, covered by several animal pelts and thus adequately warm, a book propped on his abdomen. He was on page fifty and so engrossed in his reading like he had not been for a while. It was an interesting read, this warfare script he had unearthed from a deserted nook of Westchester’s grand library, with a crisp and to-the-point style that he much preferred over flowery superfluousness. Whoever wrote this – the author was anonymous, for safety purposes, perhaps? – had some intriguing points that Erik mentally took note for future reference. Considering its sorely neglected state when he had found it, this script might not have been touched by a human hand since forever, which explained Westchester’s military strength, or lack thereof. That and the fact that her de facto ruler was a lousy tactician at best and a spineless wimp at worst. Erik had gained no pleasure in defeating such a man, especially when his soldiers had mostly surrendered beforehand. Since Westchester’s capitulation, Erik had been contemplating several ways her defense and offense could be strengthened now that the usurper had been usurped and the power restored to her rightful ruler, who had been for years under his stepfather’s subjugation and yet somehow managed to thrive like an undercurrent.

At the moment, said ruler was the other occupant of Erik’s bed, slumbering soundly and showing no sign of waking so far. His profile, haloed by the candlelight, provided a much welcoming respite for his strained eyes when Erik stopped looking at the yellowed page and faded text. That proved to be a grievous mistake for he found it difficult to direct his attention back to the prose, distracted by Charles’s slightly parted lips. They looked parched, their usual glossiness lost by dehydration. Erik frowned, marked the page and set the book on the nightstand, where a jug of water stood with a wooden cup. He reached for the jug and poured some of its content over his fingers. Carefully he dabbed the liquid on Charles’s lips, relieving part of the dryness. A lock of chestnut hair fell on Charles’s forehead, and Erik brushed it aside, his fingers lingering on the young man’s smooth skin for a moment. No one, least of all Kurt, could have imagined Erik The Berserker capable of such tender care. Charles’s stepfather’s intention was clear that he had offered him as a whore for Erik to use and abuse as he pleased, and he would pass Charles to his captains and soldiers once he got fed up with the young man. The thought made Erik’s blood boil. As if he would permit any forms of violation to happen to Charles, not while he was still standing, armed or bare-handed; in fact, Erik would have anyone maimed or even decapitated for even thinking about laying a finger on Charles. Starting with Kurt Marko, probably. Allowing that slimy bastard to roam retribution-free was a decision Erik was starting to regret.

Charles suddenly stirred, alerting Erik. A breathless whimper escaped his lips as his brows creased and his eyelids fluttered. It took a few seconds for his eyes to open and he groaned, immediately bringing one hand up to seal them. “Water, please,” Charles pled.

Erik reached for the wooden cup and filled it with water. He helped Charles sit up and handed Charles the cup, which he downed in one gulp and choked. “Easy,” Erik said, patting his back. When Charles stopped coughing, Erik poured another cup, but this time he held the cup to Charles’s mouth to make sure the younger man wouldn’t drink too fast, a gesture Charles did not protest. Once his thirst was sated, Charles’s tongue darted out to lick his moist lips. He nursed the empty cup in his hands and beamed at Erik. “Thank you, my friend,” he said, leaning in to land a quick peck on the side Erik’s mouth. “How long have I been out?”

“Roughly two hours since Kurt brought you here. I don’t know before that.”

Massaging his temple, he muttered, “Damn. The stuff he used is potent. I felt something was fishy when my attendant brought the bloody wine in. Should have been more careful and listened to my gut instinct.”

Erik hooked a finger under Charles’s chin and fixed him an amused look. “Really, Charles? You fought so hard Kurt had to give you sleeping wine? You were that opposed to going to my side?”

“I had to keep up the ruse, alright? If I had been nonchalant about the whole ‘being sold to a brutal warlord to be a potential slave’ thing, Kurt would have suspected. Between his desperation and my crippled legs, I wouldn’t have stood a chance of survival.”

Erik scoffed. “That’s why I told you we should go with my initial plan. Stomping the castle, bringing Kurt to his knees, claiming you as my prize, done. No need for this ludicrous pretense.”

“That would have villainized you in my people’s eyes, my friend,” Charles said, shaking his head. “There should be only one villain in this tale and that is Kurt.”

Erik grinned, all teeth. “And you had me become the dashing hero to liberate Westchester from his tyranny. Can’t say I found the role agreeable.”

Charles smiled coyly and shrugged. “It worked well enough, didn’t it? My plan wouldn’t have succeeded if Kurt had been a decent ruler.”

“No, you’ve earned their love and trust over the years and they’d have listened to you anyway. That they had enough faith in you to surrender to an ill-reputed warlord is solid proof.”

Charles’s cheeks colored. “You don’t give yourself enough credits, my friend. After all, you did keep your promise of minimizing the casualties,” he said, cupping Erik’s face in his hands and for a moment it looked like he intended to press their lips together. The kiss didn’t come but Erik closed his eyes nonetheless, indulging himself in the warmth emitting from Charles. Erik had been born with a body temperature that was a bit lower than normal, resulting in his skin getting cool in certain places like his feet and cheeks so Charles’s body heat was always a delight. Then he noticed something: weren’t Charles’s skin a little too warm?

“Are you feeling alright, Charles?” He caught Charles’s wrists in one broad hand while the other brushed back his dark hair to touch his forehead. It was damp with perspiration and even warmer than his hands.

“Actually I’m not,” Charles said with a heavy sigh. “I’ve been feeling quite hot since I woke but I thought it was the fire. And there’s a tingling sensation under my skin, which has grown from uncomfortable to almost unbearable.” The blushes on his cheeks turned into crimson and he lowered his head as if to hide them. He looked like he would shift his legs if he could move them, but it might just be Erik’s imagination.

Erik frowned, putting his index and middle fingers under Charles’s jawline. “Your pulses are erratic and too fast. Your pupils are blown. Are you sure sleeping potion was the only thing Kurt put in your drink?”

Charles’s eyes widened and Erik could witness the exact moment realization started to dawn on his face. “Damn,” he gritted out, his fingers crumpling his sleeve like the act somehow could ease his discomfort. “I wouldn’t put it past Kurt to have pulled something like that. I’ve seen him do that enough with the poor wenches.”

Erik suspected he had an inkling of what Charles said; still, he asked, “What is ‘something like that’?”

“Aphrodisiac” was Charles’s curt answer.

“Fuck,” Erik growled, swinging his long legs over the bed.

Charles grabbed his biceps before he could move another inch; it never failed to amaze Erik how such frail-looking arm could hold such strength. “Where’re you going?”

“Fetch Janos. He’ll deal with this.”

“What?” Charles blurted out, his red-rimmed eyes wide as saucers and his mouth hanging open. ‘Outrageous’ was written all over his flushed face.

“He’s our unofficially appointed physician,” Erik explained, just now catching on Charles’s misunderstanding. “The best we have, actually. I’m going after Kurt myself, promises be damned.”

Charles’s grip, if possible, got even more forceful. There was a dull pressure and Erik wouldn’t be surprised to see a bruise there come tomorrow. “While I appreciate your defending my honor, I’d rather you stay here with me. It’s aphrodisiac, so I doubt Janos can do anything about it, no offense to his skills.”

That was a rather straightforward suggestion which Erik wasn’t too thickheaded to catch. His eyes lit up. “Are you sure about it? Because I’m pretty sure you were adamant about the ‘no copulation outside wedlock’ rule.”

Erik knew he’d questioned Charles out of pettiness but he couldn’t help it after several times having his advances subtly and outright rebuffed by Charles. It wasn’t that his feelings for the Lord of Westchester were unreciprocated as he had initially misinterpreted (and been wounded by it but Erik would never admit); it was just Charles’s strict upbringing compelling him to suppress his desires whenever they flared and more than once Erik had accused him of cockblocking himself. Charles had chided for his vulgarity but never rebuked.

Charles looked deadly cross and Erik would be slightly worried that Charles might murder him on the spot if it weren’t for his rosy cheeks, labored breathing and hoarse voice. Damn if he didn’t found an aroused Charles very arousing. Then he remembered that Charles had been drugged and felt mildly guilty.

“You’re seriously using that against me now? Or must I beg?”

Erik would conquer seven nations just to hear Charles beg but the wiser part of him – the part least affected by his rampant libido – reined his mouth just in time before he signed himself up for a lifetime of sleeping on the cold, hard ground. “Sorry,” he said, sitting back down the bed, his thigh touching Charles’s. Through the material of his breeches, he could still feel Charles’s feverish skin. “Just need to make sure you wouldn’t regret this later and smoother me when I’m in post-coital bliss. That would be an embarrassing, if somehow gratifying, way to go.”

Charles huffed and grabbed a fistful of Erik’s linen shirt, pulling him close, and Erik let him because the benevolent and peace-loving Charles acting aggressive and even violent was his Achilles heel. “I would regret it more if tonight I ended up having an aphrodisiac-induced death. That would be way more mortifying.”

Charles swiped his tongue across Erik’s lower lip. “And the smothering part wouldn’t happen if I wanted a second, perhaps a third or fourth, would it?”

Erik grinned from ear to ear. Even taking the richest land in the continent couldn’t plaster such a wide grin on his face like having Charles’s permission to ravish him to his heart’s content. The drug part somewhat dampened his enthusiasm, as he had always wanted their first time to be special and definitely not an emergency fuck, but he’d be damned if he allowed it to tamper his passion. So, he swept it to a corner of his mind to dwell on later – when he dealt with Kurt Marko properly, which involved a copious amount of blood and screaming, and focused entirely on Charles.

“I’d have to try my best then,” Erik said, and smashed his lips with Charles’s.