[Cherik] Caught

Disclaimer: Characters belong to their respectful owners

Fandom: X-Men: Movieverse

Rating: from K+ to M

Pairing: Cherik – Erik Lehnsherr x Charles Xavier

Genres: Fanfiction, slash, alternate universe

Characters: Erik Lehnsherr (Magneto), Charles Xavier (Professor X), Henry Phillip “Hank” McCoy (Beast), Raven (Mystique) etc.

Warnings: violence, (probably) sexual contents, etc.

Summary: A collection of short stories centered around the relationship of Erik Lehnsherr (Magneto) and Charles Xavier (Professor X). Set in alternate universes (expect ghosts, mythical creatures, vampires, werewolves, etc.)


First story of Cherik Fantasy AU


Erik had expected, with joy budding in his bosom, an excellent catch as he pulled up the net. Through the rope he felt a formidable weight and, for a passing second, he thought the thick rope might give away under the strain. It could very well be his heaviest catch in this year, and anticipation swelled in his chest and fueled the strength in his arms, tanned and scarred by years of fighting and hardship.

Once the net landed on the deck with low thud, Erik’s eyes were wide with surprise as he caught sight of what had been lured into his net.

There was an ancient superstition that an encounter with those creatures when you were sailing far from land was an omen, whether good or bad still remained to be seen but the sheer act in itself was close to a miracle. During his years of fighting in the sea, Erik had acquainted with those stories, often by overhearing the old seafarers and fishermen sharing their seemingly never-ending anecdotes with the young men on board, green, wide-eyed and impressionable, who eagerly absorbed those tales as though air to breath, a means to ward off soul-crushing boredom when battles were scarce and catches were scarcer. But Erik, both atheistic and skeptical, tended to dismiss those stories as old wives’ tales. He believed in sea monsters, yes, those giant octopi that could sink a ship with their tentacles, humongous fish that could swallow a vessel whole, or those vicious sharks that were keen to blood as hounds to games, but sirens, selkies and merfolk? He found himself involuntarily and indignantly scoffing whenever someone in his hearing proximity claimed, swore even, to have seen one. Still, as he was now, witnessing with his own eyes a living, writhing proof of the supernatural, he felt a sudden urge to bite his tongue and curse in all the languages he could speak as what was before his eyes demolished every brick of his body of beliefs.

What Erik had thought to be a particularly big fish turned out to be less fish and more – more of what, he was at loss for a word to describe, for the initial word to roll at the tip of his tongue was ‘human’, and he refused with his every fiber of his being to accept this creature as his kind. Yet, no matter how much in denial he was, the visible truth remained that this deep-sea specimen was every bit a man as he was, at least from his waist up.

Perhaps a little too beautiful to be considered a man. Ethereal. The word slipped mentally before he had a chance to stop it.

From his waist up, it – no, he, should he be addressed as ‘he’ – possessed the torso of a typical man – flat but firm chest and waist so slender it could fit right into Erik’s hands. There was not a single blemish in his skin, pearly white and smooth as the inner side of a seashell. It was glistening as droplets of seawater freely rolled down his naked collarbone and chest like silver pellets, further amplifying his unearthly presence. But the semblance to human ended just a couple inches below his navel, where skin gradually receded to give way for cyanic scales to cover a huge fishtail, complete with large fins dyed in the same mesmerizing color. Under the moonlight, the scales glittered like they were made of fine crystal and probably cost more than sapphire stones, considering they came from something as unreal and mystical as a merman. Erik found his hand move on its own accord, yearning to touch them, to feel their shapes, their texture. He gritted his teeth, fighting hard the temptation, and losing by the seconds.

“Oh, do touch them, my friend, since you look so devastatingly tempted. I don’t particularly mind a grubby hand or two.”

Erik’s hand halted in the air as if frozen, his inside shuddered as he sucked in a cold breath upon being spoken to out of the blue. Did the merman just speak to him? He stared at the glossy ruby lips, which had curved into a half-smile like the creature could read his confusion, and perhaps appall, if it wasn’t already written all over his sea-kissed face. His eyes, impossibly blue and glowing like some sort of electrifying liquid in a magician’s glass tube, bored into Erik’s own with such  queer and chilling intensity that the young seafarer’s instinct was begging him to avert his gaze lest himself be bewitched into diving headfirst into the inky ocean like many a tale had predicted. His whole body went rigid with tension.

“What are you?” Erik asked, and was immediately hit with a pang of shame at how retarded it sounded. Of course he knew very well what this specimen was; still, his befuddled state could be excused on account of his shock. It was not every day a merman was trapped in his net and spoke to him in such casual manner as though they were indeed old friends.

The smile deepened, bordering to transform into a smirk, which was infuriating and unsettling at the same time. Were all merfolk this disturbingly calm in capture? Did they not possess the slightest clue of what a fate might befall them at the hands of humans? Or simply what humans deemed common sense entirely evaded their alien brains? Erik couldn’t tell as his knowledge of this species was sorely limited to verbal stories woven by a combination of unverified facts, imagination and ale-loosen minds.

“Oh, can you not tell by your human eyes, because I believe the evidence is abundant? Also, I am definitely not wearing any glamor,” the creature replied mockingly, his voice laden with a hint of chuckle, grating Erik’s nerve. His fingers, pale and spidery, hooked the net as he continued, his voice rising a notch. “Congratulations, human, for you’ve managed to capture the rarest and most elusive creature of the ocean. Now, what are you going to do?”

Frankly, Erik was at a loss for an answer. He had thrown the net with a simple intention to catch some fresh food for his crew; they had been putting up with tasteless cured meat that required more effort to chew than acceptable and hard, dried gourds and pumpkins for almost two weeks. The men were getting cranky and morale was low, which something fresh and less bland might help improve. But as fate would have it, what had turned in his net proved to be entirely inedible.

“I can offer a couple suggestions, if you don’t mind.” God, here he opened his damnable mouth again, and with a sing-song tone no less. “You could hold an auction and make a fortune for yourself, enough to allow you to live your life with abandonment until you’re grey and wrinkled. As far as I’m concerned, there are always plenty of souls willing to pay a dear price for a half-man, half-fish thing. Or, alternatively, you could consume my flesh and achieve the single thing mankind has yearned most.”

“And what is that?” Erik asked incredulously, though he had a vague idea what it could be.

A sharp glint flashed his eyes, too wicked to not be missed. He licked his lips swiftly and breathed, “Immortality, my friend.”

The words came out soft as a whisper, heavily laced with seduction. For a second, Erik was almost fooled into believing that the merman was engaging in pillow talk with his lover and not with a human whose stomach he had just fondly suggested to be his final destination. Erik shuddered, being reminded of those tales in which men were seduced to their untimely and often gruesome deaths by a merfolk’s enchanting voice. His hands trembling ever slightly, he felt sweats beading at the nape of his neck in spite of the winds howling.

“I don’t need eternity,” Erik curtly replied, his voice shaking. “Nor do I desire it.”

“Do you?” mocked the merman.

It was the truth. The idea of living on forever he had never entertained, not even in his idle hours spent sharpening and polishing his sword on the deck. Erik was a man of the present, who neither dwelled in the past nor fantasized about the future, and at the present he had a clear, definite goal for which he was ready, willingly to give everything he had. He didn’t really see past that goal because Erik Lehnsherr didn’t see himself coming out of it alive. Not that he would mind, though.

So no, there was no place in his mind for such a flimsy notion as immortality, especially when it was proposed by a member of the merpeople, whose trickery and whimsical nature were legendary.

“I don’t,” came his ultimate reply.

The ruby lips pouted and disappointment veiled the beautiful face – it was hard to tell if this expression was genuine or a mere act. “Then, what shall you do with me when you’re quite adamant about not getting my most precious prize?”

What should he do with him? Erik quickly turned the question in his head. He had no intention to eat him – just a thought was enough to make his stomach churn, and he wasn’t going to make a fortune auctioning this singular creature – money was right next to immortality on his priority list. What he could do before everyone else on this ship found out about this quaint visit was to treat him the same way Erik and his crew would a poisonous crawfish or a fish so hideous it would be a crime to their eyes.

“Does your kind always have this habit of babbling nonsense?” Erik asked as his hands deftly untangled the next.

Erik half expected a dry remark from that pretty mouth; what he got was a look of surprise and forlornness that flashed across his countenance and dispersed so quickly he nearly mistook it for imagination. There were moist in his eyes as he shook his head. “I wouldn’t know,” the merman said, “for I have never in my life encountered another one of my kind.”

Erik’s eyebrows arched but made no comment, focusing on his task at hands. The net yielded effortlessly, leaving the merman free.

“What are you doing?”

Erik certainly did not imagine the low, undignified yelp when he lifted the creature in his arm and walked to the hull. He was heavier than he looked and Erik fathomed most of the weight was the lower body. Briefly, a grotesque thought of separating the man part and the fish one manifested in his mind, bringing him an unexpected chill. He took in a deep breath to clear his head and calmed himself before unceremoniously dumping the merman into the ocean below.

A loud splash but fortunately, no one seemed to be bothered enough to go and check. Erik heaved a sigh of relief and was already turning on his heels to return to his cabin when a melodious voice rang in his ears again.

“You’re a strange man indeed.”

The merman was staring him with those glowing blue orbs of his, a cheeky grin plastering on his youthful face.

He looked frighteningly like a human lad who had just won a bet.

“Go,” Erik commanded, exasperated, “to wherever you came from. Others might not spare you like I did should you get caught in their nets.”

“Thank you,” he said, his tone soft, free of mockery. “And goodbye, Erik.”

“How did you—”

The merman tapped a finger to his temple, winking at Erik. “We shall meet again, my friend,” he promised, before diving to the murky water, leaving Erik to contemplate his words.

TBC


This short story is inspired by a fanart featuring a merman Charles.

IMG_1252
Source: Abbitr (Twitter)

This merman storyline may or may not continue.

[Cherik] 26 Shades of Mind and Metal (K-O) (Việt)

Disclaimer: Nhân vật thuộc quyền sở hữu của những người đã tạo ra họ

Fandom: X-Men: First Class (2011), X-Men: Days of Future Past (2014)

Rating:  10+

Pairing: Cherik – Erik Lehnsherr x Charles Xavier (X-Men: First Class và X-Men: Days of Future Past)

Thể loại: Fanfiction, slash, humor, fluff, angst, dark, AU… (tùy vào từng đoạn)

Nhân vật: Erik Lehnsherr (Magneto), Charles Xavier (Giáo sư X), Henry Phillip “Hank” McCoy (Beast), Raven (Mystique)…

Cảnh báo: spoilers cho First Class and Days of Future Past, mpeg, cái chết của nhân vật, bạo lực, đen tối, shark joke… (tùy vào từng đoạn)

Tóm tắt: Tập hợp những truyện từ ngắn đến rất ngắn xoay quanh mối quan hệ giữa Erik Lehnsherr (Magneto) và Charles Xavier (Giáo sư X)

———-

K-O

———-

Illustration: pixiv.net
Illustration: pixiv.net

K – Kafkaesque

Một sáng nọ, khi Erik Lehnsherr tỉnh giấc khỏi giấc mộng khoái lạc, anh phát hiện rằng mình đã biến thành một con cá mập xám khổng lồ trên giường. Anh nằm ngửa (tư thế này khiến vây lưng anh vừa tê vừa đau) và khi rướn đầu lên một chút, anh nhìn thấy mấy cái vây nữa ở vùng bụng màu xám của mình. Từ độ cao này, cái chăn, vốn đã tuột xuống gần hết, gần như không thể nằm yên. Những chiếc vây – nhỏ đến mức đáng thương so với đường kính thân hình anh – ngọ nguậy một cách bất lực trước mắt anh.

“Chuyện gì xảy ra với mình thế này?” Erik nghĩ. Đây không phải mơ. Căn phòng của anh, à, căn phòng của họ thì chính xác hơn, một căn phòng đàng hoàng và trang bị đầy đủ nội thất dành cho hai người trưởng thành, chỉ là hơi bừa một tý, nằm lặng yên giữa bốn bức tường quen thuộc. Phía trên bàn, nơi bày bừa mấy bộ sách và vài món đồ nhỏ bằng kim loại – Erik là có khả năng bẻ cong kim loại – treo một tấm hình được đặt trong khung thiếp vàng (Erik đã tự tay làm khung hình, một tác phẩm đầy tự hào). Đó là hình một thanh niên mà trên người hoàn toàn không có gì ngoài một chiếc mũ phớt mềm và tấm choàng làm bằng lông thú dành cho phụ nữ. Cậu ngồi thẳng lưng, nhấc một cẳng tay được tấm lông thú dày nuốt trọn hướng về phía người nhìn.

Erik nhìn chăm chăm bức hình với cặp mắt mở to như đang bị đường cong quyến rũ ở hông cậu thanh niên thôi miên. Anh dường như đã quên bẵng tình trạng cá mập kỳ dị của mình cho đến khi một giọng nói lên tiếng với anh. Thật ra là lên tiếng với tâm trí anh mới đúng.

Xuống khỏi người em ngay, Erik. Anh đè chết em rồi!

Charles?

Erik nghĩ trong đầu. Cuối cùng thì người-đàn-ông-hoá-cá-mập đã nhớ ra là đêm qua anh đã lên giường đi ngủ với người tình, và giờ thì người tình đó không thấy tăm hơi đâu cả.

Em ở đâu hả Charles?

Erik nghe thấy một tiếng thở dài.

Lăn qua nào! Em ở dưới anh này.

Dù bối rối nhưng Erik vẫn làm theo lời Charles. Sau nhiều lần thử và thất bại, anh đã thành công lăn… khỏi giường và ‘hạ cánh’ trên sàn nhà với tiếng ‘oạch’ nặng nề.

Cái thân này đúng là cục nợ, Erik nghĩ, tiếc nuối thân thể con người gọn gàng khỏe khoắn trước kia.

Đã bảo trong đêm anh đừng lăn qua rồi mà. Suýt nữa thì cán em bẹp dí.

Thanh niên trong bức hình đang nằm trên giường trong tình trạng khỏa thân tương tự, chỉ thiếu đi chiếc mũ phớt mềm và tấm choàng làm bằng lông thú. Cậu vò mái tóc nâu sẫm bù xù và rên nhè nhẹ.

Erik chớp mắt bằng cả ba mí mắt (một cử chỉ kỳ lạ vì loài cá mập vốn không chớp mắt). Charles không thấy thứ gì kỳ cục trong phòng sao? Thứ gì như là Erik Lehnsherr bị hoá thành cá mập ấy!

Chưa kể còn là cá mập trên cạn nữa.

“Anh muốn ăn sáng gì nào? Cá hồi hay cá trích?”

Charles hỏi tỉnh bơ bằng giọng thật trong khi mặc quần áo.

Em không thấy gì lạ hả?

Tuyệt. Cả giọng nói của anh cũng mất rồi. May mà Charles có khả năng đọc ý nghĩ.

… Hoặc biết nói chuyện với động vật.

“Ví dụ?”

Anh là cá mập.

Charles cố nhịn cười. “Thì sao? Từ hồi quen anh đến giờ em nhớ anh vẫn là cá mập mà. Không lẽ đêm qua anh mơ làm cá heo?”

Anh mơ làm người, cảm ơn. Erik hầm hừ trong đầu và hành vi này được đáp lại bằng cái vỗ nhẹ lên đầu từ người tình.

“Chúng ta đã nói chuyện này rồi mà. Là cá mập hay không phải cá mập, em vẫn yêu anh như thế thôi.”

Trong một thoáng Erik cảm thấy ấm áp và được yêu thương đến nỗi anh suýt cho rằng làm một con cá mập cũng không phải điều gì quá tồi tệ như anh đã nghĩ.

Nhưng Charles, Charles nhẫn tâm, nhất quyết phải kéo anh khỏi mộng tưởng nhỏ nhoi đó.

“Dậy đi, cá mập lười biếng,” Charles mắng yêu, “bữa sáng không chờ mãi đâu. Wolverine và Hank cũng vậy.”

Im lặng cứng nhắc. Rồi một vụ bùng nổ cấp nhỏ.

LÀM SAO ANH XUỐNG NHÀ ĐƯỢC HẢ CHARLES??!

Sau đó, rất lâu sau đó, Erik cuối cùng đã đủ bình tĩnh để chấp nhận tình trạng hiện tại của mình. Có lẽ cũng không quá tệ, anh nghĩ, trong khi xung quanh anh, một khối lông tròn tròn màu xanh tên Hank, một con mèo Xiêm tên Raven, một cặp sóc chuột (cực kỳ ồn ào) tên Alex và Sean, và một con chồn wolverine tên… Wolverine cùng ngồi xuống bàn ăn tối.

Ít nhất thì Charles vẫn là Charles.


Erik thành cá mập Tiếp tục shark joke.

Illustration: pixiv.net
Illustration: pixiv.net

*Hai đoạn đầu của Kafkaesque là parody của tác phẩm The Metamorphosis (Franz Kafka). Từ “kafkaesque” chỉ những cốt truyện có yếu tố kỳ dị, không thể lý giải giống như trong nhiều tác phẩm của nhà văn Kafka.

One morning, when Gregor Samsa woke from troubled dreams, he found himself transformed in his bed into a horrible vermin. He lay on his armour-like back, and if he lifted his head a little he could see his brown belly, slightly domed and divided by arches into stiff sections. The bedding was hardly able to cover it and seemed ready to slide off any moment. His many legs, pitifully thin compared with the size of the rest of him, waved about helplessly as he looked.

“What’s happened to me?” he thought. It wasn’t a dream. His room, a proper human room although a little too small, lay peacefully between its four familiar walls. A collection of textile samples lay spread out on the table – Samsa was a travelling salesman – and above it there hung a picture that he had recently cut out of an illustrated magazine and housed in a nice, gilded frame. It showed a lady fitted out with a fur hat and fur boa who sat upright, raising a heavy fur muff that covered the whole of her lower arm towards the viewer.


L – Letters (Thư)

Những bức thư được gửi đến hòm thư của ông đều đặn mỗi tháng không bao giờ là thư nặc danh; tuy nhiên, Charles không cần đọc tên mới đoán được danh tính người gửi. Kể cả trong thời đại điện thoại và thư điện tử đã thay thế giấy và bút, mỗi tháng ông vẫn nhận được một lá thư viết tay, và ông bảo quản chúng trong một chiếc hộp bằng đồng được cất ở nơi chỉ mình ông biết.

Đây lại là một bí mật khác mà hai người họ chia sẻ với nhau.


M – Missing (Thất lạc)

Bưu kiện cuối cùng Charles nhận được từ người gửi bí ẩn chứa một thân mình cùng một tin nhắn viết: “Vô cùng xin lỗi. Rất muốn gửi đến ngài một thân thể toàn vẹn nhưng đáng buồn là có một thứ bị thất lạc: trái tim hắn. Xin ngài thử tìm xung quanh mình xem. Chắc chắn nó không ở quá xa đâu.”


N – Nightmare (Ác mộng)

“Cậu thích như thế, phải không?”

Người đàn ông đó thì thầm và thoáng mỉm cười.

Trong nụ cười của hắn có thứ gì đó không được gọi tên, thứ gì đó đồng thời khiến máu Charles lạnh ngắt trong mạch và toàn thân cậu nóng rẫy như bị lửa thiêu. Chậm rãi, người đàn ông đó dành thời gian phá vỡ Charles và, theo một cách vặn vẹo và suy đồi nào đó, Charles, giống như hắn nói, đang tận hưởng điều đó.

Cũng người đàn ông đó, mang theo nụ cười lạnh lẽo giống hệt nhau, ghé thăm cậu mỗi đêm để, bằng nhiều thứ công cụ kim loại khác nhau, bắt cậu chịu đựng thống khổ và nhục nhã khôn cùng, và rồi lập tức biến mất khi hơi thở đầu tiên của bình minh rón rén trườn vào phòng ngủ của cậu.

Đó là cơn ác mộng đã đeo bám Charles từ bao giờ cậu cũng không nhớ rõ. Cậu nhớ ban đầu mình đã sợ hãi đến mức không thể tập trung vào bất cứ việc gì mà không bị gã đàn ông kia và nụ cười của hắn ám ảnh.

Charles chưa bao giờ dám tưởng tượng nỗi sợ của cậu sẽ dần dần biến thành cuồng si.

Có lẽ, để bản thân bị xâm phạm và vũ nhục theo cách như vậy đã nằm trong bản chất của cậu, như Charles vẫn thường tự giễu trong sự bất lực không thể cưỡng từ việc mình khuất phục trước ách thống trị của gã đàn ông trong mơ.

Cơn ác mộng sẽ mãi là một mảnh tưởng tượng đồi trụy trong thần trí của Charles suốt phần đời còn lại nếu như cậu không bao giờ gặp Erik Lehnsherr.

Đó là một quán bar đông đúc nơi những cư dân trong thành phố này tìm đến và trút bỏ bộ mặt bình thường và lễ độ để tiếp xúc với bản thể nguyên thủy của mình.

Giữa hỗn hợp đặc quánh của khói thuốc lá và mùi hăng nồng của rượu mạnh và những thân hình lắc lư cuồng loạn theo tiếng nhạc đinh tai nhức óc, Charles nhìn thấy Erik đang ngồi một mình ở góc khuất nhất, tự giam mình khỏi sự điên rồ của thế giới xung quanh.

Đây không phải lần đầu Charles trông thấy Erik; cậu đã gặp người đàn ông này vô số lần trước đây. Vào mỗi đêm, sau khi cậu khép mắt.

Đôi mắt của Erik tìm thấy Charles từ phía đối diện của căn phòng rộng và hắn nở nụ cười quen thuộc, một lời mời gọi lặng thầm gửi đến tiềm thức của Charles.

“Cậu thích như thế, phải không?”

Charles phảng phất nghe thấy Erik thì thầm khi cậu nằm dưới thân hắn, cơn ác mộng của cậu nay đã thành hiện thực.

“Phải.”

Mặc kệ đau đớn xâm chiếm xương thịt, Charles nở nụ cười thách thức.


Ý tưởng viết fic này được hình thành sau khi xem vid “Watch Me Fall Apart” (Cherik AU với Dark Erik).


O – Object (Phản đối)

“Đừng mà, Erik!”

Câu này đã bất đắc dĩ trở thành câu chú của Charles. Khi Erik cố gắng đánh đắm tàu của Shaw (và chết đuối cùng nó). Khi Erik tra tấn Emma Frost. Khi anh ấn đồng xu vào sâu trong xương sọ của Shaw. Khi anh bắn trả tên lửa về phía con người. Khi anh cố tiêu diệt Raven để bảo vệ tương lai của dị nhân. Khi anh cố hành quyết Tổng thống trước mắt toàn thể nhân dân Hoa Kỳ.

Thế nhưng, bất kể bao nhiêu lần Charles nói “Không” hay “Đừng” với Erik bên ngoài phòng ngủ, bên trong, từ ngữ duy nhất thoát khỏi đôi môi anh hoàn toàn là đồng thuận.


TBC


Bản tiếng Anh

[Cherik] 26 Shades of Mind and Metal (F-J) (Việt)

Disclaimer: Nhân vật thuộc quyền sở hữu của những người đã tạo ra họ

Fandom: X-Men: First Class (2011), X-Men: Days of Future Past (2014)

Rating:  10+

Pairing: Cherik – Erik Lehnsherr x Charles Xavier (X-Men: First ClassX-Men: Days of Future Past)

Thể loại: Fanfiction, slash, humor, fluff, angst, dark, AU… (tùy vào từng đoạn)

Nhân vật: Erik Lehnsherr (Magneto), Charles Xavier (Giáo sư X), Henry Phillip “Hank” McCoy (Beast), Raven (Mystique)…

Cảnh báo: spoilers cho First Class and Days of Future Past, mpeg, cái chết của nhân vật, bạo lực, đen tối, shark joke… (tùy vào từng đoạn)

Tóm tắt: Tập hợp những truyện từ ngắn đến rất ngắn xoay quanh mối quan hệ giữa Erik Lehnsherr (Magneto) và Charles Xavier (Giáo sư X)

———-

F-J

———-

Illustration: pixiv.net “Frankenstein’s Monster”

F – Frankenstein’s Monsters (Quái vật của Frankenstein)

“214782… phải không?”

“… Phải. Cậu là…”

Hắn ngập ngừng trả lời, vẫn chưa hết bối rối khi được gọi bằng giọng nói không phải của chủ nhân.

Ngẩng đầu lên, hắn nghiên cứu sinh vật kia trong thoáng chốc. Giống đực. Có cấu tạo gần giống hắn, chỉ là mảnh khảnh hơn, nhỏ hơn và trông mong manh hơn. Rất nhiều là đằng khác.

Hắn nhìn xuống cẳng tay trái của sinh vật kia.

“… 287412.”

Verwandtschaft của hắn, sinh vật này.

“Xin anh đấy, tôi thích được gọi là Charles Xavier hơn.”

Charles mỉm cười thân thiện, đôi mắt xanh lấp lánh như mặt biển vào ngày giữa mùa hè.

Không hẳn là hắn biết gì về biển và mùa hè. Người sáng tạo ra hắn đã nhắc đến chúng vào lúc nào đó.

“Anh cũng nên có một cái tên. Anh thích được gọi là gì?”

“Ngài sẽ không cho phép đâu” là câu trả lời của hắn.

Một cái tên cho biết sự ra đời của ‘cái tôi’, một thứ ‘Ngài’ không thể để những tạo vật của mình có.

“Ngài không thể không cho phép.”

Charles nghiêng đầu về bên trái.

… nơi ‘Ngài’ đang nằm, hay nói chính xác hơn là những gì còn lại của ‘Ngài’…

Một bàn tay mảnh dẻ dớp dính tháo bỏ những trói buộc trên cơ thể hắn, bàn tay còn lại vuốt ve xương gò má của hắn, Charles lại nở nụ cười thân tình, vô hại.

“Vậy thì Erik Lehnsherr được không?”


*Verwandtschaft có nghĩa là kin (thân tộc, họ hàng) trong tiếng Anh. Ở đây có thể hiểu rộng ra là “đồng loại”.


G – Gift (Quà tặng)

Giấu mình gọn gàng bên dưới đôi cánh tay là một phong bì. Nét chữ trên tờ giấy bên trong gãy gọn, cứng nhắc và chúng viết: “Vô cùng xin lỗi. Những phần còn lại sẽ sớm được gửi đến. Xin hãy xem chúng như một… món quà tặng.”


Phần tiếp nối D – Delivery (Hàng giao đến nhà)


H – Haunted (Ám ảnh)

“Charles.”

Karl quay đầu lại và đôi mắt xanh lơ của cậu bắt gặp một người đàn ông đang đứng ở góc nơi mặt trời không thể chạm đến. Anh ta phải hơn cậu bé ít nhất mười tuổi và sở hữu nước da nhợt nhạt đến nỗi gần như trong suốt. Ngoại trừ điểm đó, anh ta trông khá ưa nhìn.

Một geist anh tuấn, cậu bé nghĩ, nhưng vẫn là geist thôi.

Nhìn thấy hồn ma không phải điều hiếm lạ với Karl; nó là một trong nhiều món quà mà cậu bé người Đức mười ba tuổi được tặng vào sinh nhật lần thứ sáu của mình. Từ đó, hồn ma liên tục nhảy ra từ những chỗ-chỉ-Chúa-mới-biết để trò chuyện với cậu.

Một số muốn được cậu giúp đỡ; một số chỉ đơn giản là cần một đôi tai lắng nghe họ trút nỗi lòng; một số khác lại bối rối và cần ai đó nhắc họ rằng họ không còn tồn tại trên thế gian nữa. Dù là ai tìm đến mình thì Karl cũng đều cố hết sức giúp đỡ.

Traurig, tôi tên là Karl chứ không phải Charles, dù đúng là hai cái tên này có chung nguồn gốc*. Tôi có thể giúp gì cho anh không, Herr Geist**?”

“Cậu không nhận ra tôi, cậu không biết tôi ư, Charles?”

Karl cảm thấy rào chắn kim loại cậu đang dựa vào rung lên bần bật. Hồn ma đang giận dữ, Karl dễ dàng nhận ra, nhưng cậu bé không biết mình đã làm gì khiến anh ta tức giận hay làm cách nào để xoa dịu anh ta.

Tut mir sehr leid***, Herr Geist. Nhưng đây quả thật là lần đầu tôi nhìn thấy anh.”

Đôi mắt xanh nhạt của hồn ma ngập tràn thịnh nộ. Karl thấy sợ, nhưng đồng thời, bằng cách nào đó cậu cũng thấy được trong đó còn chất chứa rất nhiều đau đớn. Cậu ước giá mình có thể giảm nhẹ chúng, dù chỉ một chút.

Rào chắn rung lắc dữ dội. Vài con ốc văng ra, rơi lả tả quanh chân cậu. Trái tim Karl theo đó run rẩy.

Dường như cả vĩnh cửu đã trôi qua trước khi thịnh nộ đột ngột biến thành tĩnh mịch và đôi mắt của hồn ma được nỗi thống khổ không thể hiểu được làm dịu đi.

“Có lẽ như vậy thì tốt hơn.”

Hồn ma quay đi, thân hình cũng như giọng nói nhạt dần, nhạt dần.

Abschied mein freund****…

“Khoan, chờ đã…”

Karl gọi với theo hồn ma nhưng quá muộn rồi; anh ta đã hoàn toàn tan biến vào thinh không.

Nỗi buồn khó lý giải đong đầy trái tim cậu bé và một giọt nước mắt lăn xuống má cậu. Dù hồn ma đã biến mất nhưng Karl biết cậu sẽ mãi mãi bị nỗi thống khổ trong đôi mắt của anh ta ám ảnh.


*Karl là phiên bản tiếng Đức của Charles.

**Herr Geist: Mr. Ghost (ở đây, Karl đang xưng hô rất nghiêm túc chứ không hề có ý đùa cợt hồn ma)

***Tut mir sehr leid: Tôi rất xin lỗi

****Abschied mein freund: Tạm biệt, bạn của tôi


I – Illusion (Ảo ảnh)

Hank nghĩ mình đã phát điên khi anh chứng kiến Erik Lehnsherr ngồi đối diện Charles Xavier, đôi mắt chăm chú nhìn vào ván cờ được đặt giữa họ. Không phải Magneto với cái mũ ngốc nghếch, cái áo choàng ngớ ngẩn và khuynh hướng khủng bố điên rồ mà chỉ là người anh cả hay cáu kỉnh Erik mà họ từng biết.

Chuyện gì đang xảy ra thế này? Cả Magneto lẫn Erik đều đã ra đi nhiều năm rồi. Hank biết. Charles biết. Nên biết mới phải.

Vậy mà…

Từ giờ phút đó, ‘Erik’ có mặt ở khắp nơi trong dinh thự, đi dạo trong sân, nấu nướng trong bếp, đọc sách trong thư viện, chơi cờ vua trong phòng khách. Chẳng mất bao lâu để Hank nhận ra rằng ‘Erik’ chỉ nhìn thấy được mỗi khi Charles ở gần quanh đó.


J – Jealousy (Ghen)

Lần đầu gặp mặt, Charles đã cho rằng thằng bé Peter Maximoff đó đúng là phiền phức. Anh không ưa Peter và anh không biết cảm xúc tiêu cực đó từ đâu ra vì anh hầu như có biết gì về nó đâu. Đúng là ban đầu Peter khó chịu thật nhưng nếu bạn dành thời gian ở bên thằng bé thì hoá ra nó cũng không đến nỗi. Nhưng ngay cả khi Charles dần dần quý mến Peter, anh vẫn không thể hoàn toàn vứt bỏ cảm giác không ưa lúc trước. Mãi đến rất lâu sau này Charles mới biết được nguyên do: Peter Maximoff là đứa con rơi của Erik Lehnsherr.


TBC


Bản tiếng Anh

[Cherik] 26 Shades of Mind and Metal (A-E) (Việt)

Disclaimer: Nhân vật thuộc quyền sở hữu của những người đã tạo ra họ

Fandom: X-Men: First Class (2011), X-Men: Days of Future Past (2014)

Rating:  10+

Pairing: Cherik – Erik Lehnsherr x Charles Xavier (X-Men: First ClassX-Men: Days of Future Past)

Thể loại: Fanfiction, slash, humor, fluff, angst, dark, AU… (tùy vào từng đoạn)

Nhân vật: Erik Lehnsherr (Magneto), Charles Xavier (Giáo sư X), Henry Phillip “Hank” McCoy (Beast), Raven (Mystique)…

Cảnh báo: spoilers cho First Class and Days of Future Past, mpeg, cái chết của nhân vật, bạo lực, đen tối, shark joke… (tùy vào từng đoạn)

Tóm tắt: Tập hợp những truyện từ ngắn đến rất ngắn xoay quanh mối quan hệ giữa Erik Lehnsherr (Magneto) và Charles Xavier (Giáo sư X)

———-

A-E

———-

43780093_p4
Illustration: pixiv.net “Delivery”

A – Alone (Một mình)

Anh đã nghĩ anh chỉ có một mình trên thế giới này, giống như con quái vật của Frankenstein mà anh đã được tạo ra như thế. Cho đến khi một giọng nói, dịu dàng nhưng cứng rắn, bằng cách bí ẩn và diệu kỳ nào đó đã tìm được đường vào khối hỗn độn bao gồm thịnh nộ và dục vọng sát nhân được gọi là tâm trí anh.

“Anh không chỉ có một mình.”

Ít nhất là không phải lúc này.


B – Blue (Xanh dương)

Khi họ gặp nhau lần đầu, Charles đã không thật sự cứu mạng anh, bởi vì Erik không hề chết đuối; khả năng sinh tồn của anh mạnh mẽ hơn thế nhiều. Thế nhưng, càng dành thời gian bên nhau, Erik càng thấy mình chìm đắm vô vọng trong màu xanh dương của đôi mắt Charles.


C – Chance (Cơ hội)

“Chúa đã cho chúng ta cơ hội thứ hai, Charles ạ.”

Erik đứng thẳng lưng vững vàng trên mặt đất, không còn trong thân xác già cỗi, thương tích và hấp hối thuộc về tương lai tăm tối kia; một lần nữa anh lại trẻ trung và tràn đầy sức sống.

Charles cũng vậy.

“Không phải là Chúa đâu, Erik, mà là chúng ta.”

Charles sải bước vững chãi đến bên Erik. Anh vươn tay, dịu dàng kéo bạn mình vào lòng.

“Chúng ta hãy bắt đầu lại từ đầu đi, hỡi bạn của tôi.”


D – Delivery (Hàng giao đến nhà)

“Cái này được giao đến sáng sớm nay, người nhận là anh nhưng người gửi thì để trống.”

Hank đặt một cái hộp trắng toát lên bàn trước mặt Charles. “Anh biết ai gửi không?”

“Không.”

Charles đáp lời trong khi cẩn thận nhấc cái hộp lên để thăm dò trọng lượng trước khi mở nó.

Máu Charles đông cứng trước cảnh tượng một đôi cánh tay được đặt gọn gàng trong hộp, những đường tĩnh mạch nhìn thấy được dưới da và những bợt máu khô sẫm màu cho biết chúng hoàn toàn không phải đồ giả.

Và như để xác nhận danh tính của người sở hữu chúng, trên cẳng tay trái có xăm một hàng chữ số.

214782.


E – Experiment (Thí nghiệm)

Charles thức dậy trên sàn nhà cứng, lạnh và không được lót thảm trong cái buốt giá của một sáng mùa đông. Khi anh nhận ra điều gì đã đạp anh văng khỏi chiếc giường ấm áp dấu yêu, lần đầu tiên trong cuộc đời mình, Charles biết đến cảm giác tức điên người.

Đó là một sai lầm to lớn chết tiệt.

Lẽ ra anh không nên cho rằng ý tưởng của Hank thật thú vị và chấp thuận nó. Lẽ ra anh không nên cho phép Hank tiến hành thí nghiệm. Trên hết, lẽ ra anh không nên để Erik tham gia thí nghiệm chết bầm này.

Tại sao lại là Erik chứ không phải dị nhân nào khác trong dinh thự Xavier?

Bởi vì Erik là người duy nhất có thể thao túng từ trường và điều đó giúp ích cho thí nghiệm, Hank giải thích. Đó là một lý do và lý do còn lại là anh chàng biết bẻ cong kim loại này vô cùng hăng hái trong việc bù đắp cho đống lộn xộn anh ta đã gây ra ở D.C.

Theo như cách nghĩ của Hank thì thí nghiệm khá thành công và Erik trở ra mà không hề bị tổn thương hay thiếu vắng bộ phận cơ thể nào. Trông không giống một sai lầm chút nào, nhỉ?

Không phải sai lầm mà là thảm họa! Thảm họa thật sự!

Mãi sau đó, khi Charles phát hiện mình đang nằm trên sàn nhà, thiếu vắng hơi ấm và vòng tay ôm ấp của Erik, anh mới đi đến kết luận này.

Trên chiếc giường của họ là một con cá mập, thân hình đồ sộ của nó chiếm trọn không gian của chiếc giường cỡ đại.

Không rõ điều gì khiến Charles ngạc nhiên hơn, anh ngẫm nghĩ trong vài giây, một con cá mập đang say giấc hay một con cá mập đang sống hoàn toàn khỏe mạnh trong khi không ở trong nước.

Không phải. Sự thật rằng con cá mập này đang đeo sợi dây chuyền bạch kim của Erik quanh cổ (nếu cá mập có bộ phận gọi là cổ) mới là thứ khiến Charles sốc nhất.

Erik đã tạo một cặp dây chuyền giống hệt nhau để đánh dấu bước hoà giải trong mối quan hệ giữa họ: một sợi cho anh và một sợi cho Charles.

Sao không phải con gì khác mà lại là cá mập vậy, Erik? Charles thầm rên rỉ.

Và tiếp theo là tiếng thét động trời gọi tên Henry Phillip “Hank” McCoy.


TBC


Bản tiếng Anh

[Tiêu Liên] Canh ba (4)

Pairing: Tiêu Liên – Tiêu Thập Nhất Lang x Liên Thành Bích (Tân Tiêu Thập Nhất Lang)

Genres: BL, fantasy, alternate universe – AU

Rating: lên hẳn 18+ cho an toàn (dù bản thân bạn không thấy 18+ cho lắm)

Nhân vật: Tiêu Thập Nhất Lang, Liên Thành Bích, Thẩm Bích Quân

Chú ý: Hình tượng và tính cách Tiêu Thập Nhất Lang, Liên Thành Bích và Thẩm Bích Quân lấy từ phim truyền hình Tân Tiêu Thập Nhất Lang (2016).

Preview:

“Trói hai tay ta lại,” Liên Thành Bích ra lệnh, “và bịt mắt ta nữa. Chắc ngươi không muốn ta hối hận nửa chừng và dùng truỷ thủ đâm chết ngươi chứ?”

Khi Tiêu Thập Nhất Lang mở mắt, thứ đầu tiên hắn nhìn thấy là khuôn mặt trắng như sứ của Liên Thành Bích.

Tuấn tú, mỏi mệt, thỏa mãn, hư ảo. Trong đầu hắn lướt qua một loạt tính từ.

Nửa người trần trụi của Liên Thành Bích nằm trên ngực hắn. Y đang chống cằm, chăm chú quan sát hắn.

Tiêu Thập Nhất Lang chợt liên tưởng đến một con mèo đang chiêm ngưỡng thành quả săn được.

Tiêu Thập Nhất Lang chính là thành quả săn được.

“Mặt ta có gì đáng xem lắm sao?” Tiêu Thập Nhất Lang hỏi. Một lọn tóc đen nhánh của Liên Thành Bích rủ xuống ngực hắn, được Tiêu Thập Nhất Lang dùng ngón trỏ cuốn lấy.

Năm năm trước, hắn và Liên Thành Bích nhất định phải một mất một còn. Chẳng ngờ, năm năm sau, hắn và y lại đắp chung một tấm chăn, nằm trên cùng một chiếc giường.

Thế sự đảo điên!

“Ta đang nghĩ,” Liên Thành Bích đáp, “không ngờ có ngày mình được thấy khuôn mặt khi thiếp ngủ của đại đạo Tiêu Thập Nhất Lang.”

“Ngươi không phải người đầu tiên, cũng không phải người duy nhất. Người đầu tiên là Phong Tứ Nương, còn có—”

Tiêu Thập Nhất Lang khựng lại, những từ định nói bị nuốt trở vào.

Liên Thành Bích cười nhạt. “Là Thẩm Bích Quân phải không?”

Tiêu Thập Nhất Lang không phủ nhận.

Im lặng bao trùm cả hai giống như ba chữ “Thẩm Bích Quân” là một cấm chú vừa giáng xuống. Quả thật, dù là Tiêu Thập Nhất Lang hay Liên Thành Bích thì nàng vẫn là một chiếc vảy ngược hay một chiếc dằm cắm trong da thịt, không nhắc đến thì thôi nhưng hễ nhắc đến thì không thôi nhức nhối.

“Ta từng nghĩ,” Liên Thành Bích lên tiếng, phá tan bùa chú im lặng, “ta yêu nàng, yêu nàng hơn hết thảy mọi thứ trên đời, dù là vinh quang, quyền lực hay võ công. Nhưng ở đây, ta có vô hạn thời gian để nghĩ về những chuyện đã xảy ra khi ta còn sống và ta đã thấu suốt…”

“Thấu suốt điều gì?”

“Cái ta đã yêu không phải con người tên Thẩm Bích Quân, càng không phải nhan sắc hay bất cứ phẩm chất nào ở nàng, mà là ảo tưởng rằng ta yêu nàng, cùng những thứ mà ‘tình yêu’ đó mang lại cho Liên gia, cho Vô Cấu sơn trang. Nói cách khác, yêu nàng là một nghĩa vụ mà ta tự áp đặt lên bản thân và mê mải thực hiện đến nỗi quên mất bản chất nguyên thủy của nó.”

Tiêu Thập Nhất Lang mở to mắt nhìn Liên Thành Bích như không tin được những gì mình vừa nghe. Hắn hé miệng nhưng không từ nào được thành hình. Từ trước đến nay, hắn một mực tin tưởng rằng Liên Thành Bích rất yêu Thẩm Bích Quân, yêu đến điên cuồng, và khi tất cả đi đến một kết cục, chính tình yêu đó đã đánh bại và giết chết Liên Thành Bích chứ không phải Tiêu Thập Nhất Lang hay Cát Lộc Đao.

“Thật kỳ lạ phải không, khi mà tử vong cho ta sự sáng suốt mà ta không có khi còn sống.”

Liên Thành Bích áp lòng bàn tay lên má Tiêu Thập Nhất Lang, tại vị trí trước đó y đã tặng cho hắn một quyền. Một động tác gần như dịu dàng đầu tiên y trao cho hắn, dù cả hai đã trút bỏ những giới hạn cơ bản nhất giữa hai cá nhân để quay cuồng trong vũ điệu của xác thịt. Ánh mắt y trở nên mông lung như được phủ một làn sương mỏng.

“Có thể ngươi sẽ ngạc nhiên khi nghe điều này,” Liên Thành Bích nói, “nhưng ta đã nhận ra rằng ta chưa từng căm hận ngươi. Tất cả những việc ta đã gây ra đều xuất phát từ một nguyên nhân duy nhất: đố kỵ.”

“Đố kỵ ư?”

“Phải, ta đố kỵ với sự tự do tự tại và phóng khoáng của ngươi. Những thứ ngươi muốn, ngươi sẽ tranh đấu để có được, nhưng ngươi cũng có thể buông bỏ nhẹ bẫng như không. Ta…… không bao giờ có thể làm như thế.”

“Bởi vì ngươi là con trưởng của một gia tộc,” Tiêu Thập Nhất Lang đáp, “còn ta chỉ là một kẻ mồ côi, ngươi có những trọng trách mà ta không phải gánh vác.”

Liên Thành Bích cười nhạt. “Ta cũng như ngươi mà thôi. ‘Liên Thành Bích’ thật sự đã chết ngay khi chào đời, ta chỉ là một đứa trẻ mồ côi được thay vào vị trí của nó. Thân phận, võ công, ngay đến cái tên cũng không thuộc về ta.”

Tiêu Thập Nhất Lang lặng người trước lời bộc bạch của Liên Thành Bích, trong lòng dâng lên cảm giác chua xót. Đột nhiên, những điều Liên Thành Bích đã gây ra chợt trở nên dễ hiểu. Hắn không nói bản thân đồng tình với những sai trái của y, chỉ là hắn có thể lý giải động cơ sâu xa của chúng. Thoạt nghe có vẻ khó tưởng tượng nổi nhưng thật ra trên đời có không ít sự việc khó nghĩ, phức tạp đều xuất phát từ nguyên nhân hết sức đơn thuần. Hắn nhấc tay, muốn vuốt ve khuôn mặt tuấn tú của y nhưng bàn tay dừng lại trong không trung, ngập ngừng vì e ngại y sẽ phản đối hành vi này, bất kể việc hắn đã chạm đến tận cùng ngóc ngách trong cơ thể y. Tiêu Thập Nhất Lang không thật sự phóng khoáng, dám nghĩ dám làm như Liên Thành Bích nghĩ, trong lòng hắn cũng có những khúc mắc, những e sợ mà một người bình thường có. Vết rách ở khóe miệng y đã chuyển thành một đường màu nâu, quanh viền xuất hiện màu tím nhạt –  bằng chứng của cơn nóng giận trong lòng Tiêu Thập Nhất Lang. Ánh nhìn của hắn bị sự pha trộn màu sắc quái dị đó thu hút, đầu ngón tay chạm nhẹ vào vết thương. Đôi mắt Liên Thành Bích thoáng mở to nhưng y chỉ lặng lẽ tiếp nhận.

“Ta…” Tiêu Thập Nhất Lang ngập ngừng “… ta cũng không căm hận ngươi, bất kể ngươi đã làm ra việc gì.”

“Ta biết.”

“Ngươi biết ư?”

“Ta còn biết ngươi đã đắp cho ta một nấm mộ trong khi cả thiên hạ chỉ hận không thể phân thây ta.”

“Ngươi… Khi đó ngươi đã hỏi ta liệu ta sẽ chôn cất ngươi hay không, không lẽ ngươi đã biết trước kết cục này?”

“Phải,” Liên Thành Bích khẳng định, “nơi đây là chốn diệu kỳ. Nó cho ngươi thấy rất nhiều thứ.”

Ngực trái Tiêu Thập Nhất Lang chợt đau thắt, không rõ vì tiếc nuối hay căm giận, không chừng là cả hai. “Dù biết trước kết cục nhưng ngươi vẫn làm?”

Liên Thành Bích nhìn hắn, trên khuôn mặt tuấn tú điểm nét buồn giống như bức tranh hoàn mỹ bỗng lộ ra một nét không đúng.

“Ta và ngươi và tất cả con người trên thế gian đều chỉ là những quân cờ nhỏ bé trên bàn cờ số mệnh mà thôi. Tranh đấu, vẫy vùng, phản kháng, buông xuôi… hết thảy đều không phụ thuộc nguyện ý của bản thân.”

“Chuyện giữa ta và ngươi, không, chuyện giữa chúng ta, ngươi hối hận rồi sao?”

Tiêu Thập Nhất Lang nhớ lại cảnh tượng trước khi hắn và Liên Thành Bích bước vào cuộc giao hoan. Y đứng bên cạnh giường, tấm lưng thẳng băng, toát lên khí chất của kẻ chủ động trong khi đó vốn là Tiêu Thập Nhất Lang. Y ngửa tay, thoắt cái trong bàn tay trống không đã xuất hiện những dải lụa màu huyết dụ.

“Ngươi ngạc nhiên gì chứ?” Liên Thành Bích nói bằng giọng châm biếm. “Chẳng phải ta đã nói ở đây, hễ là thứ ta muốn thì sẽ đến tay ta hay sao?”

“Ngươi muốn làm gì?”

“Trói hai tay ta lại,” Liên Thành Bích ra lệnh, “và bịt mắt ta nữa. Chắc ngươi không muốn ta hối hận nửa chừng và dùng truỷ thủ đâm chết ngươi chứ?”

Bàn tay phải của Tiêu Thập Nhất Lang thoáng run lên nhưng hắn nhanh chóng nắm lại. Hắn bước đến, nhận lấy những dải lụa từ tay Liên Thành Bích. Yên lặng và cẩn thận, hắn thực hiện yêu cầu của y. Một vòng, hai vòng, ba vòng rồi thắt nút, đủ chặt để cố định nút thắt nhưng không quá thít để y thấy khó chịu. Dải lụa cuối cùng hắn đặt trên mặt bàn. Liên Thành Bích chau mày nhìn hắn, hắn đáp lại bằng một cái lắc đầu thật nhẹ. Ý tứ của hắn rất rõ ràng: hắn muốn nhìn thấy đôi mắt y, càng muốn y nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Lúc đó, ngươi đã nói không chừng ngươi sẽ hối hận,” Tiêu Thập Nhất Lang nói.

Liên Thành Bích cười lạnh, ánh mắt sâu thẳm và khó lường như màn đêm. “Vậy cuối cùng, ta có hối hận không?”

“Ta vẫn còn sống.”

Khi buộc dải lụa, Tiêu Thập Nhất Lang cố tình để lại một nút thắt lỏng, chỉ cần Liên Thành Bích vùng vẫy mạnh, nút thắt chắc chắn sẽ tuột ra. Và đúng như hắn lường trước, dải lụa đã tuột ra, trả tự do cho đôi tay Liên Thành Bích; chỉ cần y muốn, y hoàn toàn có thể kết liễu hắn. Tiêu Thập Nhất Lang đã đánh cược mạng sống của mình và kết quả là hắn thắng: Liên Thành Bích không giết hắn, ít nhất là không phải bằng thanh trủy thủ bén ngót y có thể tuỳ ý triệu hồi đến tay. Thay vào đó, y lấy mạng hắn bằng cả thân thể mình: bằng đôi tay hữu lực bấu lấy vai hắn, để lại những vệt móng tay đỏ rực trên làn da mướt mồ hôi; bằng đôi chân thon dài quấn chặt lấy eo hắn thay lời van nài hắn hãy chiếm lấy y nhanh hơn, bạo liệt hơn, để y đánh mất chính mình trong đê mê, khoái lạc; bằng từng hơi thở nóng hổi phật qua má hắn, mang theo những cuồng si y sẽ không bao giờ nói ra bằng lời; và bằng sự ướt át ôm lấy hắn, tham lam nuốt lấy từng giọt sinh lực phun trào khi hắn ghì lấy thân hình y, phóng thích dục vọng ẩn ức bị kiềm nén ở tận đáy linh hồn từ ngày hắn gặp và giao chiến với thanh niên áo trắng trên cầu.

“Tiêu Thập Nhất Lang,” Liên Thành Bích nói, “ta không bao giờ hối hận về những điều mình đã làm. Vì thế, đừng trông cậy vào việc ta thấy ân hận với những kẻ đã chết dưới tay ta. Khi đó như thế và bây giờ vẫn như thế.”

“Phải,” Tiêu Thập Nhất Lang đáp, trong lòng bỗng thấy nhẹ nhõm. Hắn không rõ bản thân sẽ nghĩ gì nếu Liên Thành Bích nói điều ngược lại, hắn chỉ biết chắc chắn mình sẽ thấy vô cùng khó chịu.

“Còn ngươi?”

“Ta…” Tiêu Thập Nhất Lang ngần ngừ. “Ta có một chút nuối tiếc.”

Ngay lập tức, thân thể đang tựa trên ngực hắn cứng đờ.

“Thật đáng tiếc,” Liên Thành Bích nói sau một hồi im lặng, nếu nghe kỹ mới phát hiện giọng y đang run lên nhè nhẹ. “Ngươi không có khả năng quay ngược thời gian để xoá bỏ những chuyện đã xảy ra.”

Nói rồi, cơ thể y nhúc nhích tựa hồ muốn rời khỏi ngực hắn nhưng Tiêu Thập Nhất Lang đã quàng tay qua lưng, giữ chặt lấy y. Liên Thành Bích trừng mắt nhìn hắn.

“Điều ta hối tiếc là hoàn cảnh xảy ra chứ không phải điều đã xảy ra. Nhưng, nếu hoàn cảnh khác đi, giữa ta và ngươi có lẽ không thể có chuyện này.”

Thân hình trong tay hắn thả lỏng đôi chút nhưng vẫn mang một chút đề phòng.

“Vì vậy, ta phần nào cảm ơn việc mình đã bước chân vào đây.”

“Sáng mai, ngươi nên rời khỏi đây.”

“Tại sao? Ta không thể ở lại thêm ư?”

Liên Thành Bích trở mình để y có thể nhìn thẳng vào mắt hắn khi nói, “Hãy tận hưởng khoảng thời gian tự do còn lại của ngươi, bởi vì sau khi chết, linh hồn ngươi sẽ trở về đây… và ở lại mãi mãi.”

“Tại sao?” Tiêu Thập Nhất Lang hờ hững hỏi như thể vừa nghe một điều hết sức bình thường. Chính hắn cũng ngạc nhiên trước giọng điệu của mình. Có lẽ đúng như Liên Thành Bích nói, chừng nào còn ở đây, suy nghĩ và nhận thức của hắn đối với những điều vốn khó chấp nhận ở thế giới bên ngoài còn bị nó bóp méo.

Không rõ sau khi ra ngoài, hắn sẽ có cảm nhận gì về những chuyện đã xảy ra trong căn phòng xa hoa này. Liệu một Tiêu Thập Nhất Lang chưa từng hối tiếc về những hành động của mình sẽ bình thản chấp nhận việc bản thân để dục vọng cuốn lấy và chung chăn gối với kẻ từng không đội trời chung với hắn hay không, điều đó chỉ thời gian mới có câu trả lời.

“Đây là nơi hễ bước vào thì ngươi sẽ trở thành một phần của nó, mãi mãi thuộc về nó, trở thành nguồn năng lượng để nó tồn tại.”

Tiêu Thập Nhất Lang nhớ đến bóng người áo đỏ lướt qua tầm mắt hắn. “Ta… đã thoáng thấy ngươi.”

“Thấy ta ư?” Liên Thành Bích hỏi lại, cười lạnh. “Đó là cách nơi đây dẫn dụ những kẻ như ngươi đấy.”

“Những kẻ như ta?”

“Những kẻ trong tâm có ‘niệm’. Niệm Lâu cho ngươi thấy điều ngươi muốn thấy – một ảo ảnh, một bóng hình thoáng qua, một nửa sự thật, bất cứ điều gì khiến ngươi trăn trở không dứt, sau đó, nó chỉ chờ ngươi tự mình bước vào.”

“Ngươi cũng như thế sao?”

“Không, nhưng một ‘ta’ khác đã ở đây nên dù muốn hay không, từ ngày được sinh ra ta đã thuộc về Niệm Lâu. Không thể khác được.”

Tuy không hiểu hết tất cả những gì Liên Thành Bích nói nhưng Tiêu Thập Nhất Lang thấy lòng mình nhẹ nhõm lạ kỳ như vừa trút bỏ một gánh nặng mà chính hắn cũng không biết nó tồn tại đến khi nó biến mất.

“Có ngươi ở đây đợi ta, ta có thể yên lòng bước tiếp quãng đường trước mặt rồi,” Tiêu Thập Nhất Lang nói.

Liên Thành Bích nhìn hắn, trong ánh mắt phản chiếu nỗi kinh ngạc. Rồi, kinh ngạc chuyển thành vui vẻ, đôi mắt y nheo lại thành hai vành trăng non nhỏ, một nụ cười xuất hiện trên vành môi.

Tiêu Thập Nhất Lang ngây ngẩn nhìn y đến quên cả hô hấp. Có lẽ đây là lần đầu tiên hắn trông thấy nụ cười của y, một nụ cười xuất phát từ niềm vui thật sự, không mang theo dù chỉ một chút châm biếm hay trào phúng.

Chỉ ở nơi này Liên Thành Bích mới có thể cười như vậy chăng?

“Được,” Liên Thành Bích nói. Y đặt tay lên mắt Tiêu Thập Nhất Lang, lòng bàn tay vừa vặn che trọn tầm nhìn của hắn. Dù không hiểu y làm vậy có ý gì nhưng hắn không phản ứng. Trong bóng tối, hắn cảm thấy y ghé môi vào bên tai hắn, hơi thở ấm áp khiến lòng hắn chợt thấy nhột nhạt không thôi. “Tiêu Thập Nhất Lang, ta hứa với ngươi, khi hơi thở cuối cùng rời bỏ ngươi, kẻ đầu tiên ngươi thấy sẽ là ta.”

“Ta có thể trông cậy vào lời hứa của ngươi không, Liên trang chủ?” Tiêu Thập Nhất Lang hỏi.

Tiếng cười của Liên Thành Bích khẽ vang lên thay lời đáp. Nương theo tiếng cười đó, trái tim hắn cũng đập nhanh hơn. Quàng tay qua gáy y, hắn kéo khuôn mặt y lại gần, đặt môi lên môi y.

Nếu lần tiếp xúc đầu tiên giữa hắn và y chỉ có thô bạo và chiếm đoạt thì lần này, nó đã mang dáng dấp của nụ hôn thật sự. Trong vòng tay hắn, Liên Thành Bích sững ra vì ngạc nhiên nhưng rất nhanh, y đã thả lỏng, hoà mình trong miên man nhu tình mà nụ hôn đem lại.

Khi nụ hôn chấm dứt, khuôn mặt của Liên Thành Bích trở nên hư ảo như nhìn qua một làn nước. Ánh sáng lịm dần, lịm dần rồi ý thức của hắn chìm vào hư vô.

Tiêu Thập Nhất Lang tỉnh lại trên chiếc giường rộng rãi trong căn phòng Liên Thành Bích đã chuẩn bị cho hắn. Xung quanh gối chăn bừa bộn làm bằng chứng cuộc giao hoan giữa hắn và Liên Thành Bích không phải một hồi mộng tưởng mà là sự thật. Trên tấm nệm trắng tinh nổi bật vài giọt máu đã khô cùng mấy sợi tóc đen nhánh. Liên Thành Bích đã rời đi từ lúc nào không rõ, vô thanh vô tức hệt như khi y đến. Nến trong các khay đồng cung cấp ánh sáng cho căn phòng đã cháy gần hết, Tiêu Thập Nhất Lang nghĩ cũng đã đến lúc mình nên rời đi.

Đại sảnh rộng thênh thang dưới lầu vắng vẻ hệt như một ngôi nhà ma. Bên ngoài cửa sổ có thể thấy lấp ló bầu trời màu tím nhạt điểm xuyết vài sợi mây hồng phớt. Gã tiểu nhị có khuôn mặt thư sinh đang ngồi ở quầy, trên người không phải trường bào đỏ thẫm như hôm qua Tiêu Thập Nhất Lang đã thấy, thay vào đó là một tấm áo màu trắng trông đã cũ nhưng rất sạch sẽ. Gã dựa lưng vào tường, hai mắt nhắm lại chừng như đang thiu thiu ngủ, thế nhưng, Tiêu Thập Nhất Lang vừa đến gần quầy, đôi mắt ấy liền mở ra, trong con ngươi đen láy không vương chút ngái ngủ nào.

“Tiêu gia có hài lòng với căn phòng được chuẩn bị cho ngài không?” Vừa trông thấy hắn, gã thiếu niên liền hỏi.

“Ta rất hài lòng,” Tiêu Thập Nhất Lang đáp. “Có phải… vị Liên công tử kia thật sự đã đặt phòng cho ta phải không?”

Tiêu Thập Nhất Lang quan sát kỹ gương mặt non trẻ kia hòng tìm ra một điểm biến hoá, tiếc là hắn chẳng tìm được gì.

“Chính là vậy, thưa ngài, do đó ngài cũng không cần bận tâm về chi phí.”

“Cho ta gửi lời cảm ơn lâu chủ của quý lâu đã nhiệt tình thết đãi, bây giờ thì ta phải đi rồi.”

Nói rồi, hắn quay lưng, hướng phía cửa mà bước. Sau lưng hắn truyền đến giọng nói trong trẻo như suối, “Tiêu gia thượng lộ bình an. Tiểu nhân rất mong lại được tiếp đón ngài.”

Chú ngựa hắn bỏ lại khi vội vàng đang nhẩn nha gặm cỏ. Trông thấy chủ nhân, nó liền hí vang, phá tan sự yên tĩnh của buổi sớm. Tiêu Thập Nhất Lang leo lên ngựa, cầm cương, nhìn về hướng hắn vừa bước ra.

Nơi đó chỉ có một bãi cỏ xanh rì.

Hết

Bạn nhỏ họ Tiêu nên thấy may mắn khi bạn chưa gặp phải tình trạng như bạn nhỏ họ Sở trong fic lấy cùng universe với fic này.

 

[Tiêu Liên] Canh ba (3)

Pairing: Tiêu Liên – Tiêu Thập Nhất Lang x Liên Thành Bích (Tân Tiêu Thập Nhất Lang)

Genres: BL, fantasy, alternate universe – AU

Rating: lên hẳn 18+ cho an toàn (dù bản thân bạn không thấy 18+ cho lắm)

Nhân vật: Tiêu Thập Nhất Lang, Liên Thành Bích, Thẩm Bích Quân

Chú ý: Hình tượng và tính cách Tiêu Thập Nhất Lang, Liên Thành Bích và Thẩm Bích Quân lấy từ phim truyền hình Tân Tiêu Thập Nhất Lang (2016).

Preview:

“Nếu ngươi dừng lại, ta sẽ không đâm xuống,” Liên Thành Bích nói sau mấy khắc ngập ngừng. “Đường đường đại đạo Tiêu Thập Nhất Lang lại chết trên thân nam nhân, ngươi nghĩ người trong giang hồ sẽ nói thế nào?”

Tiêu Thập Nhất Lang cười. “Giang hồ đã sớm không còn kẻ tên Tiêu Thập Nhất Lang.”

“Ngươi… sẽ không dừng lại?”

“Nếu muốn ta dừng lại, ngươi chỉ còn cách đâm xuống.”

Giang hồ thường ví, đại đạo Tiêu Thập Nhất Lang là cơn gió thổi qua đồng, là con sói chạy trên thảo nguyên, ung dung tự tại, không gì có thể trói buộc hắn.

Đối với nhận định này, Tiêu Thập Nhất Lang không phủ nhận.

Hắn cũng biết, sự tự do này có được là vì hắn chưa từng cảm thấy hối tiếc hay ân hận về những việc đã xảy ra trong cuộc đời mình.

Hai chữ “chưa từng” tuy đơn giản nhưng không dễ thực hiện.

Thế nhưng, Tiêu Thập Nhất Lang làm được, hay ít ra, hắn nghĩ mình làm được.

Hắn chưa từng hối tiếc hay ân hận về những quyết định của mình.

Kể cả khi giải độc cho Thẩm Bích Quân và để nàng quên đi hắn.

Đau xót là điều chắc chắn bởi vì tình cảm sâu đậm đâu thể nói dứt là dứt, nhưng hắn không hối hận vì đó là điều phải làm.

Chia tay Thẩm Bích Quân cũng thế mà vứt bỏ Cát Lộc đao cũng thế.

Nhưng giờ đây, khi nằm trên chiếc giường êm ái trong một khách điếm lạ lẫm, Tiêu Thập Nhất Lang lại cảm thấy nỗi tiếc nuối đong đầy cõi lòng. Tuy nhiên, nếu được hỏi hắn có muốn quay ngược thời gian đến thời điểm trước khi nỗi tiếc nuối xảy ra hay không thì hắn sẽ trả lời là không. Nếu là hắn của thường ngày, câu trả lời nhất định là có, bởi vì một Tiêu Thập Nhất Lang của thường ngày luôn sống dưới áp lực của sự tự kiềm nén; trái với hình dung của nhiều người về một gã đại đạo phong lưu tiêu sái, không có ràng buộc, hắn thật sự là một kẻ khắc kỷ về nhiều mặt, trong đó, đáng kể nhất phải là mặt tình cảm. Nhưng, như Liên Thành Bích đã nói, ở nơi này, lý trí phải nhường chỗ cho dục vọng lên ngôi, những hành động chỉ xuất hiện trong giấc mơ hoang đường giờ đã bước chân vào hiện thực, và Tiêu Thập Nhất Lang đã làm một việc hắn của thường ngày chắc chắn không bao giờ dám thực hiện: hắn xông đến, túm lấy cổ áo Liên Thành Bích, nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo như thủy tinh của y rồi áp môi mình lên môi y.

Đó không phải là hôn, trong đầu hắn khi đó đã nghĩ thế. Với Tiêu Thập Nhất Lang, hôn là kết tinh của tình yêu, là thăng hoa của dịu dàng và tha thiết, là sự đồng điệu của hai tâm hồn khác biệt. Khi hắn hôn Thẩm Bích Quân, bầu trời như xanh hơn và quanh họ hoa đào nở rộ. Nụ hôn là những gì tốt đẹp nhất hắn trao cho nàng, và nàng trao cho hắn. Khi hắn ngấu nghiến môi Liên Thành Bích, một con sói thoát khỏi lớp da người để cắn xé con mồi, đó không phải là hôn; đó là khuất phục, là chiếm đoạt, là cưỡng bức. Là rút lấy linh hồn ra khỏi cơ thể trong vũ điệu cuồng si để nghiền nát, dung hòa làm một. Trong miệng hắn tràn ngập vị của sắt. Máu của Liên Thành Bích hay của hắn, không rõ.

Không rõ bao lâu đã trôi qua, khi con sói trong hắn đã tạm thỏa mãn với những gì nó đoạt được, Tiêu Thập Nhất Lang mới rời môi khỏi môi Liên Thành Bích. Trong căn phòng yên ắng, hắn nghe rõ mồn một âm thanh của trái tim đập trong lồng ngực. Máu chảy rần rật trong mạch khiến cơ thể hắn nóng rực như đang đứng trong quầng lửa. Yết hầu hắn chuyển động, trong cổ họng khô ran như một kẻ sắp chết khát trong sa mạc. Nhưng hắn biết rõ để xoa dịu cơn khát không phải là nước hay rượu mà là một thứ nguyên thủy hơn, mãnh liệt hơn, cũng sa đoạ hơn.

“Ngươi…” Liên Thành Bích trừng mắt nhìn Tiêu Thập Nhất Lang, chỉ thốt lên một tiếng rồi im bặt như thể y chưa kịp tiếp nhận hành động của hắn. Kinh ngạc và giận dữ khiến nước da y càng nhợt nhạt, càng lộ rõ hai vệt ửng hồng trên má. Trong ánh nến, môi y loang loáng nước, còn có vẻ hơi sưng, vết rách trên khoé môi rỉ ra vài sợi tơ máu.

Tiêu Thập Nhất Lang muốn lần nữa nếm vị của chúng trên lưỡi mình.

“Không phải ngươi muốn chứng kiến dục vọng thầm kín nhất, đen tối nhất trong lòng ta hay sao, Liên công tử?” Tiêu Thập Nhất Lang gằn giọng như một cách để trấn an chính mình. “Chúc mừng, ngươi thành công rồi đấy!”

Một quyền bất ngờ đấm vào má khiến Tiêu Thập Nhất Lang không kịp trở tay, buông cổ áo Liên Thành Bích, loạng choạng lùi lại mấy bước. Má phải hắn tê rần, trong miệng dâng đầy vị rỉ sắt. Tuy nhiên, quyền này mạnh thì có mạnh nhưng Liên Thành Bích không hề dùng nửa phần công lực, bằng không, thương tích mà Tiêu Thập Nhất Lang phải chịu sẽ không chỉ là một vết bầm trên mặt. Chính hắn cũng ngạc nhiên trước một đòn này của y.

Liên Thành Bích giơ tay lên, định ra tiếp một đòn nhưng lần này, Tiêu Thập Nhất Lang đã có chuẩn bị. Hắn nhanh như cắt chụp lấy cổ tay Liên Thành Bích, ngay vị trí mạch môn, tay còn lại nắm lấy bả vai Liên Thành Bích, mạnh mẽ đè nghiến y xuống mặt bàn. Rồi, vẫn giữ cổ tay y trong bàn tay mình, hắn áp thân mình lên thân y, đồng thời chen một đầu gối vào giữa hai chân y, không cho chúng cơ hội khép lại. Dưới thân hắn, Liên Thành Bích rên lên một tiếng rất khẽ rồi không ngừng giãy giụa, tuy nhiên, mỗi động tác của y đều như châm thêm dầu vào ngọn lửa vốn đã hừng hực trong hắn, tiếp thêm cho hắn sức mạnh để chế ngự y.

Liên Thành Bích của hiện tại đã không thể so với Tiêu Thập Nhất Lang về sức.

Khi đã chiếm thế thượng phong, Tiêu Thập Nhất Lang cúi đầu xuống, áp sát miệng mình vào cổ Liên Thành Bích, nơi động mạch y hiện lên nhàn nhạt dưới làn da trắng tái. Nương theo màu xanh đó, hắn liếm một đường lên đến dái tai y. Thân hình bên dưới hắn run lên như gặp phải cơn gió lạnh rồi mọi giãy giụa đều nhất loạt đình chỉ. Một nụ cười thỏa mãn kín đáo hiện lên trên khuôn mặt anh tuấn của hắn trước khi hắn lại men theo mạch máu liếm xuống một đường. Làn da loang loáng vệt nước như mời gọi khiến hắn không cưỡng lại được mà đay nghiến nhẹ. Hồi còn bé, sống chung với bầy sói, hắn được chứng kiến không ít hành vi của loài động vật này. Cắn vào cổ chắc chắn là một đòn trí mạng mà loài sói nói riêng và thú săn mồi nói chung ưa thích dùng để kết liễu con mồi, đơn giản vì nó nhanh chóng và hiệu quả. Tuy nhiên, đôi lúc hắn sẽ thấy sói đực và sói cái thực hiện động tác này với nhau trước khi bước vào hành vi giao phối. Lúc đó, dù chưa hiểu biết nhiều nhưng hắn đã phần nào mường tượng được ý nghĩa của nó. Và ngay lúc này, hắn đang tái hiện hành động đó trên người Liên Thành Bích. Một loại khoái cảm của kẻ chinh phục khiến hắn gia tăng lực đạo, cơ hồ đã xé rách làn da mỏng manh ở cổ. Thân người Liên Thành Bích cứng đờ. Một giọt máu nhỏ ứa ra từ miệng vết thương được hắn đón lấy, nuốt xuống.

Khi con sói bên trong hắn đương nhấm nháp miếng mồi ngon thì Tiêu Thập Nhất Lang cảm thấy một mũi nhọn lạnh lẽo chạm vào gáy mình.

“Không nghĩ là ngươi mang theo cả truỷ thủ trong người đấy,” Tiêu Thập Nhất Lang lạnh lùng nói.

“Ta không cần mang,” Liên Thành Bích đáp bằng giọng mang theo một chút gấp gáp. Hơi thở của y phật qua vành tai Tiêu Thập Nhất Lang nóng hổi. “Ở Niệm Lâu, chỉ cần ta muốn thì dù là vật gì cũng sẽ tự động xuất hiện trong tay.”

Tiêu Thập Nhất Lang chẳng buồn nghĩ xem lời y nói có ẩn ý gì không mà chỉ hờ hững nói, “Tại sao ngươi chưa đâm xuống?”

“Nếu ngươi dừng lại, ta sẽ không đâm xuống,” Liên Thành Bích nói sau mấy khắc ngập ngừng. “Đường đường đại đạo Tiêu Thập Nhất Lang lại chết trên thân nam nhân, ngươi nghĩ người trong giang hồ sẽ nói thế nào?”

Tiêu Thập Nhất Lang cười. “Giang hồ đã sớm không còn kẻ tên Tiêu Thập Nhất Lang.”

“Ngươi… sẽ không dừng lại?”

“Nếu muốn ta dừng lại, ngươi chỉ còn cách đâm xuống.”

Mũi nhọn sau gáy thật sự đã đâm xuống!

Nhưng, khi chỉ vừa đâm vào da, mũi nhọn đã dừng lại. Một tiếng “keng” vang lên chói tai. Tiếp theo, Tiêu Thập Nhất Lang nhận được một cái tát.

“Tên dã man nhà ngươi,” Liên Thành Bích rít qua kẽ răng. “Trong phòng còn có một cái giường đấy!”

Còn tiếp


Dừng ở đây rồi ‘đóng cửa, tắt đèn’ liệu có bị chửi không nhỉ?

[Tiêu Liên] Canh ba (1)

Pairing: Tiêu Liên – Tiêu Thập Nhất Lang x Liên Thành Bích (Tân Tiêu Thập Nhất Lang)

Genres: BL, fantasy, alternate universe – AU

Rating: sẽ thay đổi nhưng tạm thời chương này là 10+

Nhân vật: Tiêu Thập Nhất Lang, Liên Thành Bích, Thẩm Bích Quân

Chú ý: Hình tượng và tính cách Tiêu Thập Nhất Lang, Liên Thành Bích và Thẩm Bích Quân lấy từ phim truyền hình Tân Tiêu Thập Nhất Lang (2016).

Preview:

Thiếu niên mỉm cười, hai mắt nheo lại thành hai mảnh trăng khuyết. Nụ cười trông hoàn toàn vô tội đó trong mắt Tiêu Thập Nhất Lang trở nên càng đáng ngờ hơn.

“Một vị Liên công tử đã đặt phòng cho Tiêu gia và căn dặn tiểu nhân nhắn lại—”

Tiêu Thập Nhất Lang hít vào một hơi lạnh. “Một người họ Liên sao?” hắn hỏi, vô thức lên giọng.

“Vâng, là một vị công tử họ Liên,” Vân Thâu đáp.

“Nếu ta chết, ngươi sẽ chôn cất ta chứ?”

Khi nói câu này, Liên Thành Bích mang biểu cảm rất lạ, hay ít nhất là trong mắt Tiêu Thập Nhất Lang, biểu cảm này vô cùng khác thường. Như thể ánh mắt sắc bén, lạnh lẽo và nụ cười nửa miệng tạo nên sự tàn nhẫn, thâm độc và giảo quyệt ở y là một tấm mặt nạ, và bây giờ, tấm mặt nạ đã bị tháo xuống, để lộ gương mặt thật của một người đã mệt mỏi với những mưu đồ, tham vọng của chính mình, chỉ muốn buông xuôi hết thảy, trở lại làm một hài nhi an giấc trong tử cung của đất mẹ.

Đó không phải biểu cảm mà kẻ đang thắng thế nên có mà là biểu cảm của kẻ cầm chắc mình sẽ chết.

Trước khi Tiêu Thập Nhất Lang kịp hiểu ra biểu cảm đó mang ý nghĩa gì thì nó đã biến mất. “Nếu ngươi chết,” Liên Thành Bích nói, “ta sẽ chôn cất ngươi ở một nơi không ai tìm thấy.”

Kết quả, ngày hôm đó, Tiêu Thập Nhất Lang không chết. Kẻ ngã xuống là Liên Thành Bích.

Tự bạo phát kinh mạch.

Ngày hôm đó, Tiêu Thập Nhất Lang đồng thời chôn cất người con gái mình yêu nhất và thiên địch của mình.

Cả hai đều là đời này chỉ có một.

Hắn chôn Thẩm Bích Quân ở một thung lũng có phong cảnh hữu tình, bên cạnh một cánh đồng hoa cúc. Mỗi khi ngẫu nhiên trông thấy một cánh bướm, hắn đều tự nhủ đó là linh hồn nàng bay lượn trên những khóm hoa vàng rực.

Tiêu Thập Nhất Lang bầu bạn với mộ phần của Thẩm Bích Quân tròn một năm. Trong một năm đó, người mà hắn nhớ đến nhiều hơn cả không phải Thẩm Bích Quân mà là Liên Thành Bích.

Trước khi đôi mắt y khép lại mãi mãi, ánh mắt y hướng đến Tiêu Thập Nhất Lang như muốn hỏi, “Ta chết rồi, ngươi sẽ chôn cất ta chứ?”

Phải mất ba ngày Tiêu Thập Nhất Lang mới tìm được vị trí chôn cất khiến hắn hài lòng. Cũng may, trời đã vào thu, thời tiết mát mẻ hơn nhiều, nhờ vậy nên thi thể Liên Thành Bích chưa phân hủy nhiều.

Hắn chôn Liên Thành Bích trên một ngọn núi nhỏ, không tên, rất ít người biết đến và cũng không có bao nhiêu muông thú.

Mỗi ngày, hắn ghé qua mộ Thẩm Bích Quân trước rồi đến mộ Liên Thành Bích, đều đặn như con thoi lướt trên khung cửi.

Trước mộ Thẩm Bích Quân, hắn luôn đặt một bó hoa tươi. Trước mộ Liên Thành Bích, hắn luôn đặt một ly rượu đầy.

Khi còn sống, Liên Thành Bích rất ít khi uống rượu, càng ít khi say tuý luý. Trái lại, Tiêu Thập Nhất Lang yêu rượu như mạng, những lần hắn say tuý luý không đơn thuần có thể dùng con số diễn tả.

Mỗi ngày, Tiêu Thập Nhất Lang đều ngồi bên mộ Liên Thành Bích uống rượu. Hễ rượu vào, hắn lại nghĩ đến Liên Thành Bích, nghĩ đến ánh mắt của Liên Thành Bích trước khi quyết đấu. Liệu có phải bằng cách nào đó, y đã biết trước kết cục của mình? Không thể nào, hắn tự phủ định mình. Liên Thành Bích bất quá cũng chỉ là một con người như hắn, làm sao y có được khả năng nhìn thấu quá khứ vị lai. Nhưng, nếu như thế, hắn nên lý giải ánh mắt đó như thế nào đây? Không chừng tất cả đều là hắn tự suy diễn, bởi vì hắn nghĩ đến Liên Thành Bích quá nhiều nên mỗi hành động, cử chỉ dù nhỏ nhất của y cũng đều mang ý nghĩa nào đó trong mắt hắn.

Không biết từ lúc nào, suy nghĩ của Tiêu Thập Nhất Lang thường hướng về phía Liên Thành Bích. Phải chăng là từ cái đêm trước ngày Thẩm Bích Quân thành hôn và hắn xuất hiện trong thư phòng y? Không, có lẽ phải lâu hơn thế nhiều. Là lúc y đâm kiếm vào ngực hắn, để lại trên vị trí gần trái tim một vết sẹo rõ nét ư? Vẫn chưa phải. Nếu hắn thành thật với lòng mình – và hắn chỉ có thể làm như thế khi đã tự chuốc cho bản thân không ít thứ rượu cay nồng, mãnh liệt chẳng mấy người bình thường muốn uống, hắn mới dám thừa nhận ngay từ thời điểm hắn giao đấu với thiếu niên áo trắng mang chiến khí nồng đượm trên cây cầu treo, Liên Thành Bích đã bước vào tâm tư, tình cảm của hắn, nhẹ nhàng như mũi kiếm bén nhọn y cầm trên tay.

Người giang hồ đều sẽ nói, Tiêu Thập Nhất Lang hận Liên Thành Bích và cuộc quyết chiến một mất một còn giữa y và hắn là không thể tránh khỏi. Quả thật, hắn có đầy đủ lý do để hận Liên Thành Bích và ngược lại, Liên Thành Bích đối với hắn cũng thế. Ngay đến Phong Tứ Nương và Dương Khai Thái cũng cho là vậy, và có nằm mơ họ cũng không nghĩ hắn lại tự tay chôn cất y. Sự thật chỉ mình Tiêu Thập Nhất Lang biết là bản thân không hận Liên Thành Bích như mọi người vẫn tưởng. Giận y thì có, thậm chí có những lúc hắn chỉ muốn túm cổ áo y rồi tống mấy quyền thật mạnh vào gương mặt thanh tú đang mang nụ cười thách thức kia; hắn muốn gương mặt đó sưng tấy rồi bầm tím, khóe môi rỉ tơ máu; hắn muốn y chịu đau, thậm chí là thật đau, để y cảm thụ nỗi đau y đã gây ra cho người khác, cho hắn. Nhưng giết y ư, hắn tuyệt không nghĩ đến. Không những không nghĩ đến, chỉ cần tưởng tượng mũi Cát Lộc Đao xuyên qua lồng ngực Liên Thành Bích, xẻ đôi trái tim y, Tiêu Thập Nhất Lang liền thấy lồng ngực của mình quặn thắt như thể chính hắn mới là kẻ bị đao đâm vào da thịt.

Nhưng, cuối cùng, Liên Thành Bích chết rồi, chết bởi chính thứ công lực y cướp đoạt từ các vị cao tăng và chưởng môn kia. Người đời gọi đó là ông trời có mắt, kẻ làm ác trước sau cũng sẽ nhận được hình phạt thích đáng. Tiêu Thập Nhất Lang không phủ nhận điều đó, chỉ là, trong lòng hắn xuất hiện một cuộn xoáy. Cuộn xoáy đó như cái miệng đói của quái vật, hút sạch mọi thứ làm nên con người hắn, tiêu sái, hào sảng, chính nghĩa…, chỉ chừa lại một nỗi tịch mịch không tên rộng lớn tựa màn đêm phủ xuống thảo nguyên.

Ôm lấy nỗi tịch mịch ấy, Tiêu Thập Nhất Lang cầm Cát Lộc Đao, một mình một ngựa rời khỏi Trung nguyên.

..

Tiêu Thập Nhất Lang không hề có ý định tá túc hay thậm chí là bước vào khách điếm có cái tên hoàn toàn không phù hợp với vẻ ngoài xập xệ, tồi tàn này. Thế nhưng, khi nhận thức được hành động của mình thì hắn đã đặt một chân qua bậc thềm.

Tất cả chỉ vì một bóng hình hắn còn không rõ có phải ảo ảnh hay không.

Trong mấy năm qua, Tiêu Thập Nhất Lang một mình một ngựa rong ruổi từ đại mạc đến thảo nguyên, từ biên thành nghèo nàn chỉ có gió và cát là nhiều đến những đô thị trù phú, người ngựa tấp nập. Đêm nối tiếp ngày, rồi ngày lại thành đêm, ngoảnh mặt lại thì đã năm năm kể từ ngày Thẩm Bích Quân và Liên Thành Bích qua đời. Nội tâm Tiêu Thập Nhất Lang đã trở thành lớp cát dưới cùng của sa mạc, dù là cuồng phong cũng không thể xáo động mảy may.

… hoặc ít nhất, hắn đã nghĩ như vậy.

Chẳng ngờ rằng không cần đến cuồng phong bão táp, chỉ một bóng hình thoáng qua cũng đủ gây ra một cơn địa chấn trong lòng hắn.

Người đó đang ngồi một mình ở chiếc bàn hơi chếch sang trái so với cửa, nửa thân hình bị chiếc bàn che khuất, nửa thân hình đón lấy những tia nắng cuối ngày. Ráng chiều đỏ, trường bào y vận càng đỏ hơn, đỏ đến nhức nhối, như thể chính màu sắc ấy lan ra nhuộm đỏ ráng chiều, biến hoàng hôn thành màu của máu.

Trong ký ức của Tiêu Thập Nhất Lang, người đó chưa từng vận màu đỏ, chỉ trừ hai dịp là vào hôn lễ của y với Thẩm Bích Quân.

Tiêu Thập Nhất Lang ghì mạnh cương ngựa, buộc con ngựa đang phóng hết tốc lực đột ngột dừng lại. Con ngựa hí vang, chồm hai chân trước lên nhưng Tiêu Thập Nhất Lang không buồn để tâm bởi vì toàn bộ sự chú ý của hắn đều đặt lên màu đỏ nhức nhối kia. Tai hắn nghe rõ từng nhịp đập của tim mình. Thình thịch. Tiêu Thập Nhất Lang vọt xuống ngựa. Thình thịch. Bỏ lại con ngựa ngơ ngác nhìn theo bóng lưng chủ, hắn chạy đến khách điếm. Thình thịch. Chân hắn bước qua thềm cửa.

Trống trơn.

Bên trong cánh cửa là không gian rộng thênh thang lặng ngắt như tờ. Rất nhiều bộ bàn ghế làm bằng gỗ đen tuyền được bày biện rất trật tự thành một vòng tròn quanh một sân khấu được xây cao lên. Nhưng, lạ một nỗi là bàn ghế nhiều không đếm xuể, chỉ quan khách là không thấy một ai, khiến nơi này chẳng khác nào một khách điếm mà chủ nhân của nó đã hối hả rời đi, không kịp mang theo bàn ghế, vật dụng nên đành để chúng lại làm bạn cùng tuế nguyệt. Trong lòng hẫng đi như vừa đánh rơi một thứ vô cùng quan trọng xuống dòng nước xiết, Tiêu Thập Nhất Lang nắm chặt tay, đảo mắt một vòng, cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại ở một thiếu niên ngồi sau quầy đang khép mắt, thiu thiu trong ánh tà dương từ cửa sổ hắt vào.

Đồng tử của Tiêu Thập Nhất Lang giãn nở. Hô hấp ngưng trệ nhưng trái tim trong ngực lại đập mãnh liệt như con thú bị nhốt cố sức phá vỡ chiếc lồng xương giam giữ nó. Yết hầu của hắn di chuyển, trong cổ họng khô ran.

Thiếu niên đang ngồi trong ánh tà dương vận trường bào màu đỏ. Không chỉ thế, khuôn mặt của gã có nhiều nét rất giống với khuôn mặt của Liên Thành Bích, cách hình dung chính xác nhất là gã mang khuôn mặt của một Liên Thành Bích đã giảm đi khoảng mười tuổi.

Không lâu sau khi Tiêu Thập Nhất Lang nhận thấy sự tương đồng kỳ dị đó thì thiếu niên mở mắt, chừng như tuy nhắm mắt nhưng gã vẫn biết có người vừa bước vào và đang chăm chăm nhìn mình. Dù vậy, gã vẫn nở nụ cười, trên khuôn mặt thanh tú hoàn toàn không sót lại dấu tích của sự uể oải.

“Chào mừng công tử đến Niệm Lâu,” thiếu niên nói, đứng dậy và bước ra khỏi quầy. Gã không cao, thậm chí còn hơi thấp so với tuổi, thân hình mảnh khảnh càng khiến trường bào trên người như dài và rộng hơn. Tuy nhiên, chẳng rõ vì sao, khi nhìn gã, Tiêu Thập Nhất Lang hoàn toàn không thấy có gì lố bịch hay buồn cười. Dáng đi của gã rất khoan thai còn bước chân thì nhẹ như mèo bước đi trên thảm nhung. Để làm được điều này, gã nhất định phải biết võ công.

Thiếu niên từ tốn bước đến trước mặt Tiêu Thập Nhất Lang, cúi người thi lễ. “Tiểu nhân gọi là Vân Thâu, tuy nhiên công tử có thể gọi tiểu nhân bằng bất cứ tên nào mình muốn,” gã nói.

Trước hành động và cách xưng hô quá trịnh trọng của thiếu niên, Tiêu Thập Nhất Lang có chút lúng túng. Bình thường chẳng ai gọi hắn là ‘công tử’ nên danh từ này đối với hắn thật lạ lẫm; nếu không phải trong lâu chỉ có mình hắn, Tiêu Thập Nhất Lang đã nghĩ Vân Thâu đang nói chuyện với ai khác chứ không phải mình.

“Ta không phải ‘công tử’ nên tiểu huynh đệ đừng dùng cách gọi đó với ta.”

“Thứ lỗi cho tiểu nhân vô ý. Không biết tiểu nhân có thể gọi ngài là ‘Tiêu gia’ hay không?”

Tiêu Thập Nhất Lang chau mày, lập tức hỏi, “Vì sao tiểu huynh đệ biết ta họ Tiêu?”

Thiếu niên mỉm cười, hai mắt nheo lại thành hai mảnh trăng khuyết. Nụ cười trông hoàn toàn vô tội đó trong mắt Tiêu Thập Nhất Lang trở nên càng đáng ngờ hơn.

“Một vị Liên công tử đã đặt phòng cho Tiêu gia và căn dặn tiểu nhân nhắn lại—”

Tiêu Thập Nhất Lang hít vào một hơi lạnh. “Một người họ Liên sao?” hắn hỏi, vô thức lên giọng.

“Vâng, là một vị công tử họ Liên,” Vân Thâu đáp.

“Y tên là gì?”

“Điều này…” Vân Thâu ngập ngừng. “Điều này, xin thứ lỗi, vị công tử đó đã căn dặn tiểu nhân không được nói.”

Câu trả lời không nằm ngoài dự đoán của Tiêu Thập Nhất Lang. Tuy nhiên, hắn vẫn không tránh được nỗi thất vọng dâng đầy trong lòng.

Mà, hắn thất vọng vì điều gì vậy kìa? Rõ ràng hắn biết Liên Thành Bích đã chết rồi, còn do hắn tự tay chôn cất và lập mộ nữa. Chẳng lẽ bộ xương nằm sâu dưới mấy thước đất có thể đào mồ trỗi dậy, khoác lên người thịt da rồi đi lại giữa thế giới của người sống hay sao? Không thể nào. Tiêu Thập Nhất Lang chưa từng tin trên đời này có ma quỷ, càng không tin Liên Thành Bích đã trở lại thế gian. Chưa kể, thế gian này người mang họ Liên không ít, hắn muốn bao nhiêu ‘Liên công tử’ thì sẽ có bấy nhiêu, huống chi không loại trừ trường hợp người gọi là ‘Liên công tử’ này đang dùng tên giả. Lý trí không ngừng nhắc nhở hắn như thế nhưng tiếc rằng cảm xúc là một con ngựa chứng còn lý trí là kẻ cưỡi ngựa bất tài, dẫu hiểu mười mươi tính cách của con ngựa nhưng vô phương thuần phục nó.

“Hẳn y cũng căn dặn ngươi không được tả hình dạng của y phải không?”

“Vâng. Liên công tử nhắn lại rằng, canh ba đêm nay, Liên công tử sẽ đến phòng của Tiêu gia.”

Tiêu Thập Nhất Lang cười nhạt. “Y thật biết chọn thời điểm gặp mặt. Như vậy, xem ra ta chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài làm theo sắp đặt của y.”

“Liên công tử nói, nếu Tiêu gia từ chối—”

“Tiểu huynh đệ nghĩ ta sẽ từ chối hay không?”

“Tiểu nhân nghĩ, dù sao trời cũng sắp tối rồi, khách điếm gần nhất cũng cách đây hơn năm mươi dặm, vậy thì chi bằng Tiêu gia nghỉ lại đây đêm nay.”

Tiêu Thập Nhất Lang bật cười. “Ngươi quả thật là kẻ biết làm ăn.”

“Tiêu gia quá khen rồi. Tiểu nhân chỉ là kẻ tôi tớ cho bất cứ vị khách nào trọ lại đây mà thôi.”

“Vậy phiền tiểu huynh đệ dẫn ta lên phòng.”

Còn tiếp

Đọc nãy giờ chắc ai cũng biết fic này nối tiếp Hải thị thận lâu. Hôm bữa bạn Joel có nói là vì mừng Lan huynh về nên có khi bạn sẽ viết thêm đúng không? Phần viết thêm đó chính là đây.

[Diệp Phó] Hải Thị Thận Lâu – Ngoại truyện (2–3)

Pairing: Diệp Phó – Diệp Khai x Phó Hồng Tuyết (one-sided)

Genres: fanfiction, alternate universe

Rating: 12+

Nhân vật: ?

Chương 1    Chương 2     Chương 3    Chương 4    Chương 5   Chương 6     Chương 7    Chương 8    Chương 9    Chương 10     Chương 11     Chương 12     Chương 13     Chương 14     Chương 15     Chương 16

Ngoại truyện 1

Ngoại truyện 2– 1
Ngoại truyện 2– 2

Gã tiểu nhị này không giống bất cứ gã tiểu nhị nào Liên Thành Bích từng gặp qua ở các khách điếm, tửu lâu.

Đầu tiên, gã vận trường bào trắng, tuy chất liệu chỉ là vải thô, kiểu dáng đơn giản, đường kim mũi chỉ cũng không quá tinh tế nhưng ở gã toát lên phong thái của một thư sinh. Gương mặt gã không đặc biệt anh tuấn nhưng ngũ quan thanh tú, từng đường nét đều vô cùng hài hoà, khiến người ta vừa nhìn đã nảy sinh thiện cảm. Ấn tượng nhất là đôi mắt đen nhánh toát lên vẻ tinh anh hiếm thiếu niên nào ở tuổi gã có được. Đôi môi hơi mỏng, mỗi khi hé mở đều là những câu từ trau chuốt, lễ phép nhưng không hề xu nịnh mà hầu hết những gã tiểu nhị ở khách điếm có vẻ ngoài xập xệ, tồi tàn không đủ học vấn lẫn tinh tế để thốt lên. Chưa hết, gã còn sở hữu chất giọng trong trẻo như dòng suối mát, bất kể gã nói điều gì thì trong tai người nghe đều là một khúc du dương.

Người như gã lẽ ra giờ này nên dùi mài kinh sử, chuẩn bị ứng thí chứ không phải dành cả ngày để phục vụ đủ hạng người mà trong đó chắc chắn không thiếu những kẻ thô lỗ, tục tằn, sẵn sàng chửi rủa gã vì những lỗi nhỏ nhặt.

Đứng trước gã tiểu nhị khác thường này, Liên Thành Bích không quá ngạc nhiên. Khách điếm này là chốn dị thường, tất nhiên tiểu nhị cũng không thể nào là kẻ tầm thường.

Khách điếm này dị thường chỗ nào?

Nhìn bên ngoài, khách điếm này rất tồi tàn. Vách tường nứt nẻ như gót chân lão nông, ở chân tường và những kẽ nứt mọc đầy rêu xanh rì. Hai cây cột trụ ngoài hiên vốn dĩ được sơn đen, giờ đã bạc phếch vì phong sương tuế nguyệt. Ngọn đèn lồng đơn lẻ treo trên cây sào trong sân đu đưa mỗi khi có cơn gió thổi qua, trên lớn giấy vàng vọt dán hai chữ ‘Niệm Lâu’. Trong ráng chiều tà, hai chữ ấy đỏ thẫm như được viết bằng máu.

Liên Thành Bích nhìn thấy hai chữ đó từ đằng xa và hắn không ngại thừa nhận rằng mình bị chúng thu hút. Nhìn chữ biết người, mà nét chữ này vừa thanh thoát vừa uốn lượn, chứng tỏ người viết là một nhã sĩ tài cao học rộng. Người như thế nếu không theo đường công danh thì cũng ẩn cư chốn đào nguyên tiên cảnh, đằng này y lại xuất hiện ở nơi xô bồ như khách điếm thì quả là chuyện lạ kỳ. Liên Thành Bích đã nghĩ như thế và bỗng nhiên, đứa trẻ tò mò ham thích những chuyện lạ kỳ vốn ngủ yên trong y đột ngột thức dậy, thôi thúc y ghì cương, điều khiển ngựa chạy về hướng Niệm Lâu.

Lần nào xong việc, Liên Thành Bích đều trọ lại khách điếm một đêm để sát khí trên thân tản mác đi.

Liên Thành Bích lên ngôi Minh chủ, trở thành Minh chủ võ lâm trẻ tuổi nhất trong lịch, người ngưỡng mộ rất nhiều, kẻ ghen ghét tất nhiên không ít. Từ lòng ghen ghét sẽ nảy sinh ý thù địch và chống đối, lâu dần lâu dần sẽ trở thành mầm mống tai họa. Vì Liên gia, vì Vô Cấu sơn trang và vì phụ mẫu đã qua đời, y không ngại hai tay nhúng chàm, tiêu diệt mầm họa.

Tuy Thẩm Bích Quân không hay không biết gì về những chuyện y đã làm nhưng thê tử y vốn xuất thân nhà võ, lại cực kỳ nhạy cảm, nếu y không làm vậy, chỉ e sớm muộn gì nàng cũng sẽ phát giác.

Bí mật này chắc chắn sẽ khiến y mất đi Thẩm Bích Quân, mà ‘Liên Thành Bích’ lẫn Vô Cấu sơn trang đều không thể mất nàng.

Nếu như nét chữ trên chiếc đèn lồng tương phản rõ rệt với khách điếm thì bên trong nơi này càng khiến Liên Thành Bích ngạc nhiên hơn. Y đã tưởng tượng một khung cảnh xập xệ, tường vôi tróc nham nhở, bàn ghế cũ nát, chưởng quầy già nua, mỏi mệt ngồi ngáp dài, ngáp ngắn sau quầy. Tất cả những điều đó đều không có. Vừa bước qua thềm, Liên Thành Bích được chào đón bằng cảnh tượng những khách điếm hạng sang nhất chưa chắc đã có được. Khắp nơi là những ngọn nến cắm trên chân nến dát vàng lóng lánh. Dưới sàn trải thảm nhung màu đỏ hạt lựu, khi bước lên vừa êm ái vừa không phát ra tiếng động. Bàn ghế đều được đóng bằng gỗ đen bóng loáng, được xếp thành vòng tròn có trung tâm là một sân khấu được xây cao lên hẳn, nơi một vũ công xinh đẹp đang trình diễn những đường lả lướt như chim én liệng trên bầu trời. Tuy bên trong Niệm Lâu rất đông khách nhân – áng chừng gần trăm người – nhưng khi Liên Thành Bích nhìn vũ công trên sân khấu, cặp mắt phượng của nàng cũng đồng thời dừng lại trên khuôn mặt y. Ánh mắt nàng lạnh lẽo lại sắc bén vô cùng, hoàn toàn trái ngược với động tác mềm dẻo, khiến y bất giác cảm thấy khó chịu như thể một mũi dao nhọn hoắt đang mổ xẻ mình, moi ra những bí mật ẩn sâu nhất trong đáy lòng.

Cùng với ánh mắt vũ công là cảm giác quen thuộc khó hình dung bằng từ ngữ dâng lên trong y, nhanh chóng xoá sạch nỗi choáng ngợp bởi khung cảnh xa hoa đằng sau cánh cửa cũ nát, hệt như ngọn sóng xô vào bờ và cuốn đi những chữ viết trên cát.

Mất một lúc, Liên Thành Bích mới định thần lại. Ánh mắt của vũ công đã rời khỏi y, chuyển đến những quan khách đang chăm chú dõi theo từng động tác điêu luyện của nàng. Theo đó, đôi mắt phượng cũng giấu mũi nhọn, chỉ để lại ánh nhìn chất chứa phong tình như thể mỗi người đều là tình lang mà nàng yêu tha thiết.

Trong tầm mắt Liên Thành Bích đột nhiên xuất hiện một bóng hình quen thuộc. Tuy đã nhiều năm không gặp nhưng y vẫn nhớ rất rõ hình dạng của người đó. Đó là một thanh niên có vẻ ngoài hốc hác trong trang phục bằng vải thô có nhiều chỗ lấm bẩn, sờn rách. Với vẻ ngoài đó, người ta dễ lầm tưởng gã là một kẻ hành khất có thể bắt gặp ở bất cứ góc đường, ngõ hẻm nào và chắc chắn, sau khi thương tình bố thí cho gã vài xu, vài hào, người ta sẽ hoàn toàn loại bỏ gã khỏi tâm trí. Liên Thành Bích cũng không phải ngoại lệ. Thế nhưng, sự thật lại trái ngược: gã không phải hành khất và gã ở đâu, người ta tự khắc tụ thành một vòng tròn với gã là tâm điểm để nghe gã kể những câu chuyên không đầu không đuôi nhưng đầy sức thu hút lạ kỳ.

Đến bây giờ, Liên Thành Bích vẫn nhớ như in diện mạo của thanh niên đó, vì vậy, chỉ một thoáng qua nhưng y đã nhận ra gã ngay.

Cũng như nỗi ngạc nhiên ban đầu khi y đặt chân vào Niệm Lâu đột ngột biến mất tăm hơi, nỗi ngờ vực liệu mình có nhìn nhầm người hay không chỉ vừa kịp loé lên trong đầu y thì đã tiêu biến. Y càng không thắc mắc vì sao trải qua từng ấy năm mà diện mạo thanh niên chẳng hề thay đổi, như thể thời gian vĩnh viễn ngưng đọng trên người gã.

Liên Thành Bích đi hết nửa vành bán nguyệt bao quanh sân khấu thì đến vị trí mà y nhìn thấy gã thanh niên, thế nhưng, đối diện với y là một chiếc bàn trống sạch như ly như lau cùng những cái ghế được xếp ngay ngắn. Trong lòng cùng lúc dâng lên nỗi thất vọng cùng trống vắng, y nhìn quanh quất, thầm mong vận may sẽ mỉm cười với mình. Nhưng không, quanh y đều là những gương mặt xa lạ.

“Liên công tử, tiểu nhân đã chờ công tử rất lâu.”

Sau lưng xuất hiện một giọng nam, thanh âm vừa phải, âm điệu êm tai. Liên Thành Bích quay người lại. Không biết từ lúc nào sau lưng y đã xuất hiện một thiếu niên trong y phục trắng. Cậu ta mỉm cười, cúi người thi lễ.

“Chờ ta ư? Tại sao?” Liên Thành Bích hỏi, trong lòng không khỏi cảm thấy ngạc nhiên. Thế nhưng, lạ ở chỗ trước thiếu niên này, y không hề sinh lòng nghi ngại hay đề phòng, mặc dù lời nói của cậu ta hẳn sẽ khiến đa số người thấy nghi hoặc.

“Tiểu nhân tên là Vân Thâu, tuy nhiên, công tử có thể tuỳ ý gọi tiểu nhân bằng bất cứ danh tự nào mình muốn. Tiểu nhân là người phục vụ ở đây và tiểu nhân đã được lệnh thúc phụ chuẩn bị sẵn phòng cho công tử. Công tử cần gì, xin cứ sai bảo.”

“Dám hỏi thúc phụ của ngươi danh tính là gì?”

Vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, Vân Thâu đáp, “Xin công tử thứ lỗi. Về điều này thì ngay đến tiểu nhân cũng không biết, tiểu nhân chỉ biết người là thúc phụ thôi.”

Biểu cảm và giọng điệu của cậu ta đều có vẻ thành thật, dù vậy, y nghĩ gã thiếu niên này đang nói dối – một kẻ nói dối điêu luyện. Những kẻ tỏ ra thần bí tất nhiên không để hạ nhân tiết lộ danh tính của mình. Dẫu Liên Thành Bích vặn hỏi, Vân Thâu chắc chắn sẽ không nói.

“Ta có một yêu cầu.”

“Xin công tử cứ nói.”

“Ta muốn gặp thúc phụ của ngươi, yêu cầu này không quá đáng chứ?”

“Tất nhiên là không ạ, chỉ là thúc phụ hiện không có mặt trong lâu. Tuy nhiên, nếu công tử nghỉ lại một đêm, công tử sẽ gặp được thúc phụ. Điều này tiểu nhân xin đảm bảo.”

Liên Thành Bích cười nhạt. “Vậy phiền tiểu huynh đệ đưa ta lên phòng.”

Vân Thâu cúi đầu, đáp, “Vâng, thưa công tử.”

Vừa đi hết cầu thang, đặt chân đến hành lang, Liên Thành Bích đã có cảm giác quen thuộc. Hành lang sâu hun hút, hai bên tường là những cánh cửa được xếp đối xứng nhau đều tăm tắp. Cánh nào cánh nấy đều màu đen, đóng kín, không rõ vì phòng không có người hay vì chủ nhân bên trong muốn đóng kín cửa.

Chẳng khó để Liên Thành Bích nhận ra khung cảnh này. Đối với y, nó vô cùng quen thuộc bởi y đã không ít lần nhìn thấy nó trong những giấc mơ lặp đi lặp lại từ khi còn bé. Nhưng đây không phải mơ và như để chứng minh điều đó, y áp tay vào tường. Tường nhẵn thín, truyền đến lòng bàn tay y cảm giác man mát, hoàn toàn giống một bức tường vôi bình thường, chẳng có gì khác lạ. Cả những cánh cửa đen cũng vậy. Ngoại trừ cảm giác quen thuộc do y từng thấy rất nhiều lần trong mơ thì chúng chỉ là những cánh cửa có thiết kế rất phổ thông, có thể xuất hiện ở nhiều khách điếm khác. Chắc chắn đằng sau đó không hề có những cánh tay đang phân hủy chực chờ tóm lấy y.

Những nỗi sợ vô căn cứ của tuổi thơ, Liên Thành Bích mỉm cười, thầm nghĩ.

Vân Thâu dừng lại trước một cánh cửa. “Đây là phòng của công tử,” gã nói, đồng thời đưa tay đẩy nhẹ cửa. “Tiểu nhân đã tự tiện bày trí một chút, nếu công tử có gì không hài lòng thì xin cứ nói. Ước muốn của công tử là mệnh lệnh của tiểu nhân.”

Liên Thành Bích không có điều gì không vừa ý, đơn giản vì khi y bước vào căn phòng, cảnh tượng đập vào mắt chính là căn phòng ngủ của y ở Vô Cấu sơn trang.

Còn tiếp

[Siegfried x Karna] Không phải công chúa cần được cứu (1)

IMG_5569

Disclaimer: Nhân vật thuộc về những người đã tạo ra họ

Fandom: Fate/Grand Order; Fate/Apocrypha

Rating: K

Pairing(s): Siegfried x Karna

Genres: fanfiction, AU (tức ai không biết gì về Fate/Grand Order và Fate/Apocrypha cũng có thể đọc), hài

Characters: Karna, Siegfried, Arjuna, có nhắc đến Kunti

Summary:

Arjuna có một người mà cậu cần giải cứu khỏi nanh vuốt của con rồng hung ác. Bạn có thể nghĩ người đó chắc chắn là một công chúa bởi vì chuyện cổ tích vẫn thường đi theo hướng đó. Theo nhiều cách thì đây đúng là một câu chuyện cổ tích, và Arjuna là một hoàng tử trẻ tuổi, đẹp trai, dũng cảm (đừng hiểu lầm, tôi không phải fan cậu ta đâu!). Thế nhưng, ngay cả khi đã hạ gục con rồng hung ác, cậu nhất định không có được cái kết hạnh phúc mãi mãi về sau. Vì sao á? Bởi vì người cậu muốn cứu không phải công chúa cần được cứu.

Summary viết tối nghĩa quá? Vậy thì đọc truyện đi là hiểu ngay ấy mà.


Bản tiếng Anh: Đây


Câu chuyện diễn ra như thế này: Một Hoàng Tử trẻ tuổi, anh tuấn cưỡi trên lưng chiến mã đáng tin cậy vượt qua muôn trùng sông núi. Bao nhiêu chướng ngại hiểm nguy chàng đã chinh phục trước khi đến được hang ổ của Con Rồng Hung Ác. Tại đây, Hoàng Tử dũng cảm chiến đấu với Con Rồng Hung Ác trong một trận chiến đáng ghi thành sử thi kéo dài nhiều ngày và cuối cùng, chàng đã hạ gục nó. Kiệt sức nhưng hân hoan, chàng hiên ngang tiến tới trước mặt nàng Công Chúa Xinh Đẹp và cầu hôn nàng. Sau đó, họ sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi…

Arjuna là người anh hùng của câu chuyện đó. Đúng, cậu là một hoàng tử, một hoàng tử trẻ tuổi và anh tuấn trong tương lai không xa sẽ thừa kế ngôi báu từ hoàng mẫu và cai trị toàn vương quốc. Đúng, cậu đã vượt qua muôn trùng sông núi, đã chiến đấu với bệnh sốt rét ác nghiệt và những đàn muỗi khát máu, đã chinh phục những hiểm nguy không thể kể ra để quyết đấu với con rồng hung ác (không cần viết hoa đâu, cảm ơn). Đúng, cậu cần giải thoát một người khỏi nanh vuốt của con rồng và đưa về vương quốc của mình.

Câu chuyện của cậu vốn nên diễn ra như thế, trừ việc trên thực tế, nó đã đi theo một hướng khác do hai thay đổi lớn. Đầu tiên, cậu không đến giải cứu một công chúa xinh đẹp mà là một hoàng tử tuấn tú. Và trước khi máu shipper của các bạn chạy rần rần vô số viễn cảnh (đầy kích thích) thì ‘hoàng tử tuấn tú’ đó là anh trai cùng mẹ của cậu. Được rồi, có lẽ đó là fetish của một số thành phần fangirl ngoài kia nhưng thôi, mình sẽ không bàn đến việc đó. Lớn hơn Arjuna tám tuổi, vị hoàng tử đó lẽ ra là người thừa kế ngai vị, và từ nhỏ anh đã được nuôi dưỡng và dạy dỗ với mục đích này, nhưng đó là trước khi một việc không may xảy đến.

Ký ức về cái ngày định mệnh đó vẫn còn rất mới trong tâm trí Arjuna mặc dù khi ấy cậu chỉ là một nhóc tì bảy tuổi thò lò mũi xanh. Và có lẽ cho đến cuối đời, cậu vẫn không thể xoá nhoà nó.

Sự việc diễn ra quá nhanh và quá đột ngột đến nỗi tất cả những gì hoàng tử bé là cậu có thể làm là trân mắt nhìn và há hốc miệng, lý trí vỡ vụn và tản mác trong cơn gió nhẹ lẽ ra đã xoa dịu dù chỉ chút ít cơn nóng hừng hực của mùa hè. Cậu đang đi đến đại thượng uyển để khoe với anh trai cung thuật của mình đã tiến bộ đến mức nào kể từ lần trước – cậu vốn vừa ngưỡng mộ và vừa ganh tỵ với tài bắn cung của anh mà – thì một cái bóng khổng lồ sượt qua đầu cậu và che khuất mặt trời. Cả người đông cứng vì sợ hãi, hoàng tử bé đứng chôn chân tại chỗ, trong đầu chỉ có một suy nghĩ đang chạy loạn là một mảng lớn bầu trời đã rơi xuống. Rồi, ở rìa tầm mắt của cậu, cái bóng đáp xuống và hiện ra một con quái vật khổng lồ. Cơ thể nó được bao bọc trong lớp vảy đen như hắc diệu thạch, lấp lánh dưới ánh mặt trời, cặp mắt của nó là lửa hoá lỏng và khói toả ra từ hai lỗ mũi trong khi cái đuôi dài và to bằng cả người Arjuna đang đập xuống mặt đất theo một nhịp điệu nhàn rỗi. Không nghi ngờ gì, cả khu đại thượng uyển sẽ bị thiêu rụi chỉ với một hơi thở của nó. Ajuna đã kinh hãi đến mức ý thức về môi trường xung quanh dường như vụt tắt và cậu không hề nhận ra là con quái vật đã quắp anh trai cậu bằng móng vuốt – đủ to lớn để hoàn toàn che phủ anh – rồi vỗ cánh bay đi. Chỉ khi những tiếng kêu thét của lính gác và người hầu ném cung điện vào sự hỗn loạn thì cậu cuối cùng mới thoát khỏi trạng thái tê liệt nhận thức.

Hoàng mẫu đã khóc cạn nước mắt nhiều ngày liền, từ bỏ mọi hy vọng rằng đứa con đầu lòng có thể sống sót vượt qua khỏi số mệnh ác độc nhường ấy, nhưng Arjuna không hề nhỏ một giọt nước mắt từ ngày hôm đó về sau. Hai hốc mắt cậu ráo hoảnh, hy vọng rằng bằng cách nào đó Karna vẫn còn sống đong đầy trái tim thơ dại và quyết tâm của cậu trở nên vững chắc: sẽ có ngày cậu tiêu diệt con rồng quỷ quái đó và cứu thoát Karna, đưa anh trở về. Quyết tâm vững như bàn thạch đó tiếp sức cho nỗ lực không ngơi nghỉ trong việc rèn giũa cung thuật để rồi trong vòng tám năm, toàn vương quốc đã không còn ai có thể sánh ngang cậu. Đến khi bước vào tuổi trưởng thành, cậu còn không tìm nổi một đối thủ ngang tầm nào ở các vương quốc láng giềng. Và như thế, cậu nghĩ mình đã sẵn sàng.

Bao nhiêu nước mắt lẫn doạ dẫm sẽ từ và tước bỏ quyền thừa kế ngai vàng từ hoàng mẫu đều không thể lung lay quyết tâm bước vào hành trình hiểm nguy đến hang ổ con rồng bị nguyền rủa của hoàng tử trẻ tuổi.

Nhiều đêm nằm dưới tán lá dày, Arjuna có rất nhiều thời gian để hình dung nhiều viễn cảnh trong tâm trí chập chờn, không thể đi vào giấc ngủ. Cậu tưởng tượng trận chiến với con rồng kéo dài suốt nhiều ngày mà không đến được kết cục, trong đó không ít lần cậu bị đẩy tới bờ vực cái chết. Cậu tưởng tượng chiến thắng khó khăn sau cùng nhờ một tia may mắn, và bản thân cậu, dù mỏi mệt và tả tơi nhưng vẫn gom đủ sức mạnh vào đôi chân rã rời để chạy đến bên anh trai, người tuy gầy gò và ốm yếu nhưng bằng phép màu nào đó vẫn còn sống sau mười năm bị giam giữ. Cậu tưởng tượng mình sẽ ôm lấy thân hình chỉ còn da bọc xương ấy, úp mặt vào bộ ngực gồ lên những giẻ xương sườn rồi để mười năm nước mắt bị kiềm nén được tự do tuôn trào. Cậu tưởng tượng mình bại trận, một kết cục không thể tránh khỏi mà cậu đã biết trước nhưng không hề trông chờ do khát vọng cháy bỏng muốn giải cứu Karna và sự tự mãn của kẻ trần tục vào cung thuật của mình. Cậu tưởng tượng mình bị ngọn lửa của con rồng thiêu sống, tiếng kêu thét đơn độc của cậu xuyên thấu trời cao trong khi anh cậu chỉ đành đứng một bên nhìn niềm hy vọng vừa nhen nhóm đã bị dập tắt. Thậm chí cậu còn tưởng tượng mình đặt chân đến hang rồng sau muôn vàn gian khổ không kể xiết dọc đường để rồi phát hiện ra Karna đã rời bỏ thế giới từ lâu, và tất cả những lao luyện bấy nhiêu năm qua đều hoàn toàn vô nghĩa. Cậu hình dung sự tuyệt vọng sau đó sẽ hút sạch toàn bộ của cậu cho đến khi cậu chỉ còn là một cái vỏ rỗng mang hình người.

Trong tất cả viễn cảnh cậu đã dựng lên rồi phá bỏ để nhào nặn lại cái mới trong đầu, điều cậu nhìn thấy sau khi leo đến đỉnh của dãy núi đá không thuộc số đó. Thời gian dường như xoay ngược về ngày cậu chứng kiến Karna bị bắt, và hoàng tử trẻ tuổi, anh dũng bỗng chốc bị thay thế bằng nhóc tì bảy tuổi run rẩy, bất lực không thể làm gì ngoài việc trân mắt nhìn anh mình bị mang đi. Bên tay trái cậu là vực sâu không thấy đáy, và Arjuna cảm thấy trái tim cậu cũng rơi tọt xuống đấy rồi. Dũng khí lẫn ý chí chiến đấu của cậu đều bị cuốn trôi tuột đi, khiến cậu giống như một cái bao rỗng sau khi gạo đã tràn hết ra ngoài.

Arjuna đang thấy gì mà lại có phản ứng cực đoan như thế?

Cậu đang thấy anh cậu, Karna. So với trí nhớ của cậu, Karna đã trưởng thành hơn – đó là tất nhiên – và cơ thể anh cũng phát triển hơn, với những thớ cơ bắp như được đẽo gọt từ bàn tay thợ khéo lộ ra nơi y phục, trông đôi chút rách và phai màu, không che phủ. Gương mặt anh đã bỏ đi vẻ bụ bẫm trẻ con và có những đường nét rõ ràng hơn, xương quai hàm sắc cạnh hơn còn gò má thì nổi bật hơn. Karna trong ký ức của Arjuna rất đẹp và vẻ đẹp của anh vẫn luôn giẫm lên đường phân chia mỏng manh của giới tính, khiến anh trở thành đối tượng của cả khao khát lẫn ghen tỵ. Không dưới vài lần Arjuna nghe được các quan lại thì thầm với nhau rằng gương mặt của Karna thiếu hẳn những nét uy nghiêm của bậc quân vương tương lai, rằng sẽ tuyệt diệu biết bao nếu anh sinh ra là một công chúa thay vì hoàng tử. Khiến Arjuna muốn cắm một mũi tên vào mấy cái đầu đặc sệt thiếu tôn trọng ấy mỗi lần cậu nghe được. Karna nhất định sẽ trở thành một vị vua tuyệt vời và công bằng, người nhìn thấu mọi lời dối gạt, xu nịnh của bọn quan lại như thể chúng được che giấu bằng một chiếc hộp thủy tinh. Không gì có thể khiến Arjuna thay đổi suy nghĩ đó.

Điều gây nên nỗi ngạc nhiên lớn nhất chính là Karna đang cười. Không phải nụ cười khép miệng lịch sự mà người ta biết anh vẫn dùng với tất cả mọi người trong cung điện, cả hoàng mẫu cũng không ngoại lệ; đây là nụ cười không gò bó, để lộ hàm răng hoàn hảo như những viên ngọc trai của anh. Và âm thanh nữa… Arjuna chẳng nhớ ra được có dịp nào mình được nghe âm thanh du dương như thế. Những bức tường cao vút của cung điện cấm đoán âm thanh đó và đập tan nó trước khi nó có cơ hội được ai đó nghe thấy.

Lẽ ra cậu phải vô cùng sung sướng khi thấy anh mình còn sống, khỏe mạnh và hoàn toàn trưởng thành. Lẽ ra cậu phải phóng đến bên Karna, ôm lấy anh và nói cho anh biết rằng thật may mắn làm sao vì cuối cùng cậu đã tìm được anh, rằng cậu sẽ đưa anh về nhà và khôi phục quyền thừa kế ngôi báu của anh, và rằng sự sống sót diệu kỳ của anh sẽ được vô vàn thi sĩ ngợi ca để nó trường tồn hàng trăm, hàng ngàn năm và hơn nữa. Cậu không hề làm vậy; thay vào đó, Arjuna đứng sững như một pho tượng đá, chỉ có đôi mắt còn sống và chuyển động để quan sát anh cậu đang được cánh tay lực lưỡng của một người đàn ông ôm trọn. Không phải một người. Quan sát kỹ, Arjuna không thể nào bỏ sót cặp sừng cong, nhọn hoắt trổ ra từ mái tóc bạc hoang dã. Cậu cũng nhận thấy những mảng vảy đen lấp lánh rải rác trên làn da trần cùng cái đuôi dài, lớn quấn quanh cổ chân Karna theo một cách gần như là mang tính sở hữu. ‘Gần như’ là do cái đuôi không đóng vai trò một cái cùm để ngăn anh cử động. Nó co lại rồi duỗi ra, di chuyển lên và xuống bắp chân Karna, mô phỏng một bàn tay để vuốt ve và khiến anh bật cười. Việc người anh trai dè dặt, có phần xa cách và lạnh lùng của cậu lại cho phép sự tiếp xúc cơ thể thân mật như vậy khiến cậu rung động đến nỗi mất một lúc sự kỳ dị mới được đầu óc cậu ghi nhận. Người (hơi miễn cưỡng một chút) này là thể loại gì mà lại có đặc điểm cơ thể của cả con người và quái thú? Arjuna chưa từng thấy thứ này bao giờ, và cậu cũng chưa bao giờ nghĩ một thứ kỳ quái như vậy có thể tồn tại trên đời. Không có tài liệu nào về ma thuật và quái thú mà mỗi ngày cậu đều dành hằng giờ để nghiền ngẫm đề cập đến nó. Ít nhất là những tài liệu ‘trắng’ thì không. Vẫn còn một vài bản ghi chép ‘đen’ mà người thầy già nua, thông tuệ vẫn giữ ngoài tầm với của cậu, theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa ẩn dụ. Luôn có một giá đắt mà những kẻ nhúng tay vào ma thuật đen phải trả, thầy đã nói khi mang biểu cảm khổ sở ám chỉ một trải nghiệm bản thân. Bây giờ Arjuna đã hối hận vì lúc trước không dám trái lời thầy.

Do quá kinh ngạc với bước ngoặt không hề được mong đợi trong câu chuyện, Arjuna đã buông lỏng cảnh giác và quên mất mình đang đặt chân vào nơi được cho là hang ổ của rồng, và hậu quả là cậu giẫm phải một cành cây được đặt một cách ngẫu nhiên và đầy bất tiện dưới gót giày cậu. Âm thanh gãy giòn khô khốc thông báo sự hiện diện không được chào đón của kẻ xâm nhập. Gã nhân thú (gọi như vậy được không nhỉ?) lập tức cảnh giác khi đôi mắt gã, đỏ rực và phát sáng như hai hòn than đang cháy, nhìn xoáy vào Arjuna, khiến tim cậu lỗi một nhịp. Buông Karna ra, gã đứng lên, cho thấy một thân hình cao lớn với cặp cánh đen đáng sợ to gần bằng cả người gã sải rộng. Một họa tiết giống như một dạng bùa phép bằng ký hiệu bắt đầu từ bụng, lan ra gần hết ngực và kết thúc bằng một nét mảnh trên má gã. Họa tiết đó phát ra thứ ánh sáng xanh đầy tính đe dọa cùng lúc với âm thanh kinh dị của xương cốt bị bẻ gãy lọt vào tai Arjuna, và gã nhân thú bắt đầu biến đổi thành cơn ác mộng thuở ấu thơ của cậu. Hai lỗ mũi bốc khói, lớp vảy gồm những mảnh hắc diệu thạch lấp lánh và đôi mắt như hai khối dung nham nóng chảy phản chiếu nỗi sợ cùng sự bất lực của hoàng tử trẻ tuổi về phía cậu. Chính là con rồng đã cướp đi anh cậu trong khi cậu câm lặng dõi theo đến khi thân hình nó mất hút trên bầu trời xanh thẳm, máu trong mạch đặc quánh bởi nỗi kinh hoàng choáng ngợp nhận thức rằng cậu sẽ trở thành bữa ăn của con quái vật, rằng da thịt, máu xương của cậu sẽ bị nó ngấu nghiến chẳng chừa lại gì. Cơn ác mộng ướt đầm mồ hôi cứ lặp đi lặp lại của cậu. Là động lực liên tục, liên tục thúc đẩy cậu đến mục tiêu kết liễu nó. Nhưng Arjuna đã không còn là nhóc tì nô đùa với kiếm và cung của ngày đó; cậu là hoàng tử và cũng là một chiến binh, mang bên mình những kỹ năng được rèn giũa không ngừng trong nhiều năm cùng một món vũ khí được chư thần chúc phúc. Vì vậy, cậu sẽ chiến đấu và nếu như các vị thần rủ lòng thương, cậu sẽ giành được chiến thắng. Cậu rút một mũi tên từ ống tên bên mình và lắp lên cung. Thân mũi tên toả ra ánh sáng xanh dương đặc trưng cho sức mạnh của cậu. Khi cậu ngắm – nhưng thật ra thì không cần bởi vì với mục tiêu to lớn như thế thì không thể nào bắn hụt, Arjuna cảm nhận được ma lực của mình xoáy tròn quanh thân mũi tên như một cơn lốc tí hon, tụ lại ở mũi nhọn, kêu gào được giải phóng.

“Dừng lại!”

Giọng nói như một xô nước lạnh xối lên tinh thần sục sôi của Arjuna. Bị thân hình đồ sộ của con rồng hoàn toàn che khuất từ lúc nó biến hình, Karna lúc này đã bước ra và đứng giữa Arjuna và con rồng. Với một tiếng ‘vút’ lớn, ma lực của Arjuna tiêu tán, mũi tên trở lại làm một mũi tên bằng gỗ và sắt bình thường vốn không thể xuyên qua lớp da-giáp của con rồng. Vị trí Karna chọn vừa khéo lại chắn ngay trước trái tim của con rồng, và nếu như Arjuna bắn, mũi tên sẽ xuyên qua người Karna trước và bị giảm đi một nửa sức mạnh, từ đó không thể tiêu diệt mục tiêu ban đầu của nó. Với mũi tên thấm đẫm ma lực đủ để hạ gục một con quái thú… Arjuna không dám tưởng tượng cảnh anh cậu bị nó bắn trúng.

Mặt khác, dường như Karna cố tình chen vào giữa họ. Từ những gì Arjuna quan sát, anh khá… thân thiết với con rồng, và không có gì ngạc nhiên nếu anh không muốn nó bị thương hại, kể cả khi anh phải đặt mình vào nguy hiểm. Ý nghĩ rằng anh trai cậu, một hoàng tử cao quý, một vị vua tương lai, lại đứng về phía một con quái vật nhen lên một đốm lửa trong tim Arjuna và cảnh tượng trước mắt nhanh chóng biến nó thành đám cháy lớn. Cổ họng cậu co thắt và mỗi lần nuốt đều đau đớn. Miệng cậu tràn đầy vị chua và đắng.

Phía bên kia, con rồng không có vẻ bình tĩnh hơn Arjuna bao nhiêu, vì bàn chân mang những móng vuốt nhọn và cứng như thép đang rạch hết vệt này đến vệt khác lên mặt đất mềm. Mồm nó há rộng, nhe ra hàm răng lởm chởm và khói thoát ra từ sâu trong cổ họng nó như ngọn núi lửa đang hoạt động. Tuy nhiên, dù đứng đó hầm hừ thế nào đi nữa thì con quái vật vẫn ngoan ngoãn ở yên sau lưng con người nhỏ bé như thể trong mắt nó, con người kia bằng cách nào đó đã trở thành một bức tường sắt không thể phá huỷ. Karna vuốt ve mõm nó và nói với nó bằng một giọng nhỏ đến nỗi Arjuna không nghe được. Không rõ Karna đang nói gì nhưng những gì thoát khỏi đôi môi anh có tác dụng xoa dịu con rồng đang khích động. Con thú nhắm mắt và cọ cái trán quá khổ của nó vào lòng bàn tay anh. Những cái vảy sắc chắc chắn sẽ làm trầy da anh nhưng nụ cười của Karna hoàn toàn chỉ có sự nuông chiều.

Giá như lúc trước anh từng cười với cậu như thế…

“Sao anh lại bảo vệ con quái vật đó? Trả lời em đi, Karna!” Arjuna buột miệng hét lên, cảm nhận cơn sóng thần cảm xúc cuộn trào trong lồng ngực.

Con rồng gầm nhẹ; trông nó như sắp lao tới do bị giọng điệu của Arjuna kích thích, nhưng một bàn tay nhỏ, cứng rắn chặn đứng nó. Biểu cảm lãnh tĩnh trên gương mặt Karna vỡ tan bởi sự ngạc nhiên. Bằng một giọng trầm hơn trong trí nhớ Arjuna, anh hỏi, “Cậu là ai?”

Chưa bao giờ Arjuna từng biết ba từ giản đơn lại có sức ảnh hưởng mạnh mẽ lên một người như thế. Cậu cảm thấy nước mắt nóng hổi quanh vành mắt như thể cậu là một đứa nhóc bảy tuổi bị anh lớn bắt nạt, trừ việc cậu không phải một đứa nhóc còn Karna thì chưa bao giờ bắt nạt em trai. Khép kín và hầu như luôn ở ngoài tầm với của Arjuna nhưng Karna không bao giờ hằn học với cậu hay bất cứ người em nào, đó không phải điều bản tính lương thiện của anh có thể thực hiện. Arjuna nắm chặt cán cung đến nỗi hình dạng của nó được khảm sâu vào lòng bàn tay cậu để ngăn nước mắt rơi xuống. Cậu không được phép trông như một đứa nhóc trước mắt Karna, người cậu đến giải cứu. Cậu muốn anh thấy cậu đã trưởng thành và cậu là người đáng tin cậy.

Suy nghĩ rằng có thể Karna không nhớ ra đứa em trai của mình chưa bao giờ xuất hiện trong tâm trí Arjuna vào những đêm không ngủ. Cậu không rõ từ đâu mình có được sự tự tin rằng Karna sẽ luôn nhận ra cậu bất kể họ đã xa cách bao nhiêu năm và cả hai đều đã thay đổi rất nhiều; cậu chỉ có một niềm tin chắc chắn. Giờ đây niềm tin đã cắn ngược lại cậu.

“Là em, Arjuna đây,” cậu nói như van xin, “là đứa em trai luôn lẩn ra ngoài và lẽo đẽo theo anh đến mỗi buổi tập bắn cung đây.” Trong lúc nói, cậu cố gắng triệu hồi những cảnh tượng thuộc về thời thơ ấu của mình, bấu víu vào hy vọng rằng mười năm bị giam giữ vẫn chưa cướp đi năng lực độc nhất vô nhị của Karna và anh vẫn đọc được suy nghĩ của cậu cho dù cậu chưa mở miệng giống như ngày xưa. “Anh luôn chiều em và không bao giờ hé ra một lời với Hoàng Mẫu. Thỉnh thoảng anh dạy em vài điều về cung thuật mặc dù cây cung quá to so với em. Anh còn tặng em một cây cung được đặc chế cho vừa với kích cỡ và sức em để em có thể tập luyện. Nhưng em chưa có cơ hội cho anh thấy em đã tiến bộ như thế nào…”

Đến lúc cậu trút hết những điều dồn nén tận đáy lòng suốt chừng ấy năm, Arjuna đã thở hổn hển và đôi tay cầm cung tên của cậu đã run rẩy. Cậu không chắc bản thân còn đủ sức để bắn hay không.

Vẻ ngạc nhiên trên khuôn mặt Karna dần dần chuyển thành nhận biết. Karna mở miệng nhưng không nói tiếng nào mà chỉ thở ra một hơi. Đôi mắt sắc lạnh nhìn khuôn mặt Arjuna chăm chú, cố gắng so sánh những đường nét của chàng trai này với ký ức thuộc về quãng đời trước, vốn không tránh khỏi bị dòng chảy thời gian xói mòn ít nhiều.

Mười năm quả thật là một khoảng thời gian dài và ắt hẳn là cần nhiều hơn đôi ba đường nét quen thuộc để lấy lại những gì đã mất. Thế nhưng anh thật sự đã nắm bắt được những hình ảnh của tâm trí như Arjuna đã muốn. Những hình ảnh đó chạy trước mắt anh như các cảnh của một vở kịch câm chỉ có hai diễn viên duy nhất. Một cậu bé tóc đen, da ngăm bám theo người anh trai có nước da tái nhợt, và từ góc nhìn của cậu bé ấy, người anh trông thật cao lớn, thật mạnh mẽ. Cậu bé ôm cánh cung được chế tạo riêng cho mình vào ngực, toét miệng cười thật lớn đến mức hai bên khoé miệng nhưng nhức. Cậu bé nắm chặt cây cung trong bàn tay nhỏ và bắn hết mũi tên này đến mũi tên khác vào mục tiêu gắn trên thân cây, không chút nề hà việc vai cậu bắt đầu đau vì vận động quá sức…

Karna biết cậu bé đó, biết thời điểm cậu đến thế giới này, thời điểm cậu bắt đầu chập chững tập đi hay mọc chiếc răng đầu tiên, biết cả tiếng khóc, tiếng cười của cậu.

Karna biết cậu bé và chàng thanh niên trước mặt là một.

Môi anh cử động và một cái tên được xướng lên, “Arjuna.”

Còn tiếp

—-

Fic ra đời từ ý tưởng trên mạng: “Giả sử khi hoàng tử/hiệp sĩ đến cứu nhưng công chúa nhất quyết không về vì công chúa trót yêu con rồng mất rồi.”

Không thể tin nổi là có ngày bạn sẽ viết fic với POV của Ấn Đen (Arjuna) dù bạn không ưa bạn trẻ này cho lắm.

Karna có khả năng ngoại cảm (nhưng không, anh không phải mutant); điều này sẽ được giải thích ở chương sau.

 

[Diệp Phó] Hải Thị Thận Lâu (16 – Hết)

Pairing: Diệp Phó – Diệp Khai x Phó Hồng Tuyết (one-sided)

Genres: fanfiction, alternate universe

Rating: 15+

Nhân vật: Diệp Khai

Chú ý: còn 1 cp khác nhưng chưa được tiết lộ (nhưng chắc ai cũng biết rồi)

Chương 1    Chương 2     Chương 3    Chương 4    Chương 5   Chương 6     Chương 7    Chương 8    Chương 9    Chương 10     Chương 11     Chương 12     Chương 13     Chương 14     Chương 15

16. Mắt đổi mắt

Lần kế tiếp Diệp Khai thấy con ngươi màu bạc với đồng tử mảnh dài như sợi chỉ đó, nó không nằm sau gáy của Vân Thâu hay khuôn mặt trắng không rõ giới tính của Vô Mịch.

Con mắt đó xuất hiện trên hình ảnh phản chiếu của hắn.

Vô Mịch mỉm cười. “Ngươi muốn xem thử không?”

Xem thử ư? Điều y muốn hắn thực hiện sao?

“Có,” Diệp Khai đáp gọn. Dù chờ đón hắn là điều kinh khủng, khó khăn đến mức nào thì biết vẫn hơn là không biết.

Vô Mịch vươn tay đến trước mặt Diệp Khai. Tay áo rộng trượt xuống lộ ra cổ tay với làn da trắng có thể lờ mờ nhìn thấy mạch máu màu xanh tựa men sứ trắng có hoa văn chìm. Năm ngón tay thon dài như chân nhện từ từ phóng lớn trước mắt Diệp Khai.

Không đột ngột như lần trước, lần này, bóng tối chậm rãi xâm thực tầm nhìn của hắn, dịu dàng như tấm vải the đen phủ lên gương mặt tử thi. Nương theo cảm giác yên bình đó, Diệp Khai buông lỏng phòng ngự, từ từ khép mi mắt.

Với đôi mắt nhắm, hắn thấy được điều kiện giao dịch mà Vô Mịch đưa ra.

Lữ khách mòn mỏi đi từ đại mạc nóng bỏng đến thảo nguyên xanh mát, từ đỉnh núi cao chót vót đến vực sâu thăm thẳm, từ thôn quê yên ắng đến phố thị sầm uất. Biết bao triều đại trôi qua, biết bao kẻ đã về với đất mẹ, biết bao cái tên khắc trên mộ bia đã bị thời gian bào mòn, biết bao ngọn núi đã thành đồng bằng, biết bao dòng sông đã phơi đáy dưới ánh mặt trời, lữ khách vẫn đi, đi mãi. Cho dù đến lúc không còn nhớ bản thân là ai hay vì sao mình phải in dấu chân khắp thế gian, hắn vẫn cứ đi. Chỉ cần nhân loại còn tồn tại, hành trình của hắn chưa chấm dứt. Chỉ cần nhân loại còn tồn tại, hắn phải giữ cho truyền thuyết về Niệm Lâu được lưu truyền, để những người khách mới tìm đến căn lầu này, vĩnh viễn trở thành một bộ phận của nó. Đó là cái giá hắn đồng ý trả để đổi lấy cơ hội nghịch chuyển thời gian.

Và đồng bạn duy nhất của lữ khách trên hành trình không có hồi kết đó là cái bóng của mình.

Lựa chọn đó so với cái chết còn bi thảm hơn, so với địa ngục càng đáng sợ hơn.

Liệu hắn có thể chịu đựng nổi nỗi thống khổ vĩnh cửu đó không, bản thân Diệp Khai cũng không biết.

Thế nhưng, hắn đã quyết định.

“Ta chấp nhận.”

Vô Mịch mỉm cười. Nụ cười dường như cho thấy y đã đoán được Diệp Khai sẽ không từ chối.

Từ trước đến nay, đã có kẻ nào từ chối giao dịch với y đâu?

Con người dù khác biệt về xuất thân, tính cách, suy nghĩ thì luôn có một điểm tương đồng: Bất cứ ai cũng có những khát vọng chôn kín trong tâm khảm như ngọn lửa ủ dưới lớp tro tàn, chỉ chờ cơ hội bùng lên.

Vô Mịch có thể giúp họ thực hiện khát vọng đó.

Với một cái giá.

“Không hối hận chứ?” Vô Mịch hỏi.

“Không biết,” Diệp Khai đáp. “Có lẽ sẽ có lúc ta hối hận và nguyền rủa bản thân vì lựa chọn này nhưng không phải bây giờ.”

Không hiểu sao, khi nói ra lời này, Diệp Khai thấy trong lòng nhẹ bẫng.

Sư phụ hắn từng nói, trong lòng con người còn gông xiềng thì mãi mãi không thể sống thanh thản.

Hắn sống trong gông xiềng bấy lâu nay, cảm giác thanh thản là như thế nào cũng quên mất rồi.

Kỳ lạ thay, khi bình thản chấp nhận một loại gông xiềng mới thì tất thảy gông xiềng cũ trong lòng đều bị chặt đứt.

“Ta có phải ký giấy cam kết hay điểm chỉ tay không?” Diệp Khai nửa đùa nửa thật.

“Không,” Vô Mịch đáp lại bằng giọng điệu tương tự.

Y lại vươn tay đến trước mặt Diệp Khai.

Cũng như những lần trước, Diệp Khai ngồi im, không phản kháng, cũng không tránh né. Cơ thể hắn đã hoá thành một con rối, hoàn toàn phụ thuộc vào bàn tay nghệ nhân điều khiển. Vô Mịch muốn hắn cử động, cơ thể hắn sẽ cử động dù ý chí không muốn. Vô Mịch muốn hắn bất động, hắn thậm chí không thể nhúc nhích đầu ngón tay. Nếu Vô Mịch muốn hắn cầm dao tự cắt đứt động mạch cổ, hắn nhất định sẽ thực hiện điều đó.

Diệp Khai từng nghe đến thuật thôi miên, nhưng điều Vô Mịch làm đã vượt xa thuật thôi miên mà con người có thể thực hiện.

Ngón tay trắng muốt, thon dài như cán bút, móng tay hình bầu dục, trong suốt như thủy tinh từ từ phóng lớn trong tầm mắt hắn.

Diệp Khai cảm nhận được đầu ngón tay đó chầm chậm xuyên vào nhãn cầu phải của mình.

Bị xuyên vào mắt như thế có đau không? Nếu hỏi một ngàn người, chắc chắn ngươi sẽ nhận được câu trả lời duy nhất:

Đau.

So với nỗi đau thể xác, nỗi đau tinh thần khi biết mình vĩnh viễn mất đi một phần cơ thể càng to lớn hơn.

Đi cùng đau đớn là sợ hãi.

Bị mù là một điều vô cùng đáng sợ.

Thế nhưng, so với việc bẩm sinh đã không biết đến ánh sáng thì việc bị tước đi ánh sáng càng đáng sợ hơn, tàn nhẫn hơn.

Nó có thể làm người ta phát điên.

Vậy nhưng nếu ngươi hỏi Diệp Khai, hắn sẽ đáp: “Không đau, cũng không sợ.”

Tâm hắn an tĩnh đến kỳ lạ.

Vô Mịch xoè tay. Trong lòng bàn tay y, Diệp Khai trông thấy nhãn cầu của mình, đồng thời, hắn cảm thấy sự trống trải trong hốc mắt.

Không một giọt máu.

Nhãn cầu của Diệp Khai dần dần lún vào lòng bàn tay Vô Mịch; hay nói đúng hơn, nó bị da thịt y nuốt chửng.

Khi nhãn cầu của Diệp Khai đã hoàn toàn biến mất, trong bàn tay Vô Mịch trồi lên một nhãn cầu khác.

Một nhãn cầu có con ngươi màu bạc.

Trong khi Diệp Khai chưa kịp hiểu ý đồ của y thì Vô Mịch đã ấn nhãn cầu đó vào hốc mắt trống không của hắn.

Lạ một nỗi, da thịt hắn không hề bài xích dị vật; trái lại, hắn cảm nhận được từng mạch máu gắn kết với con mắt mới, biến nó thành một bộ phận của mình.

Mắt đổi mắt. Trong đầu hắn hiện lên ba chữ đó.

“Giao ước hoàn thành,” Vô Mịch nói.

Diệp Khai bất giác đưa tay sờ mi mắt, chưa tin được chuyện vừa xảy ra.

Nhưng khi nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên chiếc ly sứ, hắn không thể không tin. Một con mắt đen, một con mắt bạc. Một con mắt của người, một con mắt phi nhân loại. Mất một hồi, hắn thở ra, đáp, “Ta hiểu.”

Từ giờ trở đi, hắn chính là Vân Thâu thứ hai. Bất cứ ai sống trong Niệm Lâu đều có thể ra lệnh cho hắn nhưng hắn lại không phải hạ nhân của bất cứ vị khách nào cả.

Diệp Khai chợt nghĩ đến Phó Hồng Tuyết.

Kỳ lạ thay, hắn chỉ vừa nghĩ đến Phó Hồng Tuyết thì người đó liền hiện lên trước mắt.

Chỉ là bên mắt phải mà thôi.

Nội tâm xáo động mãnh liệt, Diệp Khai vươn tay đến, muốn chạm vào ‘Phó Hồng Tuyết’. Được nửa chừng, cánh tay hắn dừng lại, bất động trong không trung.

Sợ rằng ‘Phó Hồng Tuyết’ sẽ tan biến hay sợ rằng mình sẽ nhận ra ‘Phó Hồng Tuyết’ đó là ảo ảnh, Diệp Khai không rõ. Hắn chỉ biết trái tim mình thắt lại, nhói đau.

“Xem như đó là món quà ta dành cho ngươi,” Vô Mịch nói. “Dù ngươi không thể gặp lại hắn thì nhìn thấy hình ảnh hắn cũng xem như một niềm an ủi.”

… hoặc một sự tra tấn, Diệp Khai cay đắng nghĩ.

Hải thị thận lâu, chỉ có thể thấy nhưng mãi mãi không thể chạm đến.

Một sự tra tấn mà hắn sẵn sàng đón nhận và ôm ấp.

Một dòng ấm áp chảy trên má. Con mắt bạc này cũng có thể rơi lệ sao?

“Đa tạ,” Diệp Khai thốt.

Bầu trời xanh không một gợn mây, ánh mặt trời gay gắt thiêu đốt mặt đất. Từng đợt gió cuốn theo cát vàng nóng rẫy táp vào thân hình đơn bạc của một người đang đứng trên cát.

Con người đó chính là Diệp Khai.

Bầu trời, nắng và gió của Biên thành vẫn như thế, hắn tự nhủ, rồi phóng tầm mắt đến khoảng không gian từng có một tửu lâu.

Niệm Lâu.

Khoảng thời gian ở Niệm Lâu giống như một giấc mơ dài.

Vừa nghĩ đến đây, hắn liền thấy mắt phải nhưng nhức.

“Chưa gì đã vội ‘nhắc nhở’ ta rồi sao?” Diệp Khai cười khổ, nói.

Những gì hắn đã trải qua ở Niệm Lâu đều là sự thật; giao ước giữa hắn và Vô Mịch, tất nhiên, cũng là sự thật.

Không điều gì có thể phủ nhận.

Diệp Khai kéo áo choàng trùm kín đầu, bước về phía trước. Tuy chưa biết mình nên đi đâu nhưng hắn tin rằng con mắt bạc sẽ dẫn đường cho hắn.

Hành trình của hắn chỉ mới bắt đầu.

Hết (?)