[Desus] (The World Was on Fire) and No One Could Save Me But You (5)

Disclaimer: Characters belong to their respectful owners

Fandoms: The Walking Dead

Rating: K+

Pairing: Desus – Daryl Dixon x Paul “Jesus” Rovia

Genres: fanfiction, alternate universe, vampire AU

Characters: Paul “Jesus” Rovia, Daryl Dixon, Rick Grimes


For all the short time Paul had been acquainted with Rick Grimes, he had never heard the tough police officer’s voice break like when he informed Paul, “Daryl was shot.”

Alternate universe. Established relationship.

Chapter 1     Chapter 2     Chapter 3    Chapter 4


… And No One Could Save Me But You

Wicked Game

The rain had toned down to a drizzle.

Daryl had cut down his speed to no longer be at break-neck level, just barely within the speed limit. The impulse to indulge in reckless speed had died with the rain and now it was merely a scratch at his guts.

Something on the side caught his sight, and the brain part that was responsible for his curiosity deemed it worth a stop for closer inspection. He supposed he wasn’t in a hurry to get anywhere and could spare a minute or two.

It was the decomposing carcass of some pretty large animal, probably a buck, that he saw in the grass. Daryl got off his motorcycle and squatted in front of it. It was easy to tell the creature been dead for some time by the bones with brown chunks of flesh clinging to them. The eyeballs were gone, leaving vacant sockets from which streams of red ants poured out. It was a disturbing sight from which most humans should avert their eyes as they hurried past and yet somehow Daryl had been inexplicably drawn in. A part of him, a feeble, normal and human part, was weirded out and wanted to just get on his bike and ride away while another, stronger, more pressing part had his eyes fixed on the gouged out sockets as if there was an enigmatic pull from within the twin voids. His hand was halfway reaching out when he had to stop himself from actually touching it.

It was death, Daryl rationalized, which had prompted this bizarre fixation. Death was the one thing that he and this creature had in common. All living things had to die – that he had learned from a young age with his dearly departed mom, and the scene his eyes so drank in was the inevitable end of every human. It was his mom’s end when Daryl was but a snotty five-year-old and twenty-two years later, his old man’s. It was Merle’s end eight years ago and it would soon be his. Except it could not be his. While the concept of immortality was unnatural according to nature, it was also ironically nature that had permitted its occurrence. Paul had expired his lifespan for a couple centuries and his could be not be a unique existence – many times Daryl had pondered about all the vampires out there, cloaking themselves under civilian guise and blending in amongst their designated preys. Now the same existence was offered to Daryl. Had he ever thought about it or wanted it during the late nights he went to bed and woke up in the morning with a vampire snuggling to his side? Would he want it now that it was his only option to continue that mundane domestic routine, one that he would give the world for? Daryl couldn’t answer it, not yet. But he was beginning to consider it, whether he truly desired immortality. Weird as it may sound, the mortal fear of death inflicted upon him by studying this macabre scene did spark a light in his fog-shrouded mind. The light grew in intensity until it pierced through the confusion and uncertainty plaguing him since his body sprang from the bed. A final, concrete decision wasn’t within his grasp yet but he had seen a vague outline of it. Although there was a haunting dreadfulness in the notion of walking the earth till the end of time, he couldn’t deny a forbidden sense of thrill lacing with it.

When the rain had stopped he couldn’t tell, lost in his own mental world. Daryl stood up and made to his motorcycle. Not too keen on wearing a stuffy helmet with his dripping hair, he decided to forgo it.

The scenery was laminated in gold and silver when Daryl entered the woods – gold from the radiant sunlight after a heavy rain and silver from the myriad droplets of water clinging to the tree branches and leaves. He had switched off the engine and was walking his motorcycle so as not to wreck the perfect serenity of nature and scare off the little creatures making this place home. He took a moment to close his eyes, take a deep breath to enjoy the clear, cool air spiced with the soothing scent of damp wood before parking his vehicle a few feet from a particular tree. Under its canopy he spotted a figure that couldn’t be more familiar to him. He was leaning casually against the trunk, his hair wet and crudely swept back. His thin white shirt appeared transparent and sticking to his skin. In his hands was a small brown squirrel which his fingers were petting now and then. Signing softly, Daryl thought he should be surprised to find Paul here but in fact, he wasn’t in the least. Being a sneaky prick was one of Paul’s less endearing vice Daryl had learned to tolerate.

“Ain’t ya gonna eat it? Why bother playin’ with yer food?”

Paul’s huge eyes left the critter and traveled to Daryl, and the detective could feel his gaze lingering on the strands of dark hair cupping the sides of his face. Huffing, Paul laid the squirrel on the ground. It immediately ran off and disappeared in a blink.

“Detective Dixon,” said Paul, “please don’t jump right to the conclusion that I bore any ill will toward that poor animal when you’re having no evidence.”

“First time I met ya, ya were chompin’ a squirrel,” Daryl snorted, “an’ havin’ a couple more layin’ dead at yer feet.”

“Good Lord, you caught me at a bad time once and I’m never going to live it down. Firstly, that wasn’t our first meeting. We first met when I moved into the derelict house opposite from yours.”

“A brief glance–”

“But still counts. Secondly, I hadn’t made my contact with the local blood bank yet and was on the brink of starvation. You don’t like me when I’m starving.”

“I thought ya a weirdo. Turns out it ain’t too far from the truth.”

“So I’ve been told,” Paul replied with a small smile. He crossed the distance and stood close to Daryl. “You didn’t break up with me because of my quirks, crazy as they are.”

“I’ve met worse,” Daryl said, his hand itching to tug a loose strands of hair behind Paul’s ears. So he did, earning a wider smile from the shorter man. “Ya followed me here, didn’t ya?”

To his surprise, Paul declined, “No, believe me I did want to, but I didn’t. I just didn’t feel like showing up at my class so I called in sick. Having plenty of sick leave can come in handy. I thought a lot, you know, about us, about our life together all these years, about our future, if we have one. And I had a feeling that you would come here, seeing how this place has claimed a special spot in your heart. Now here we are. Must be destiny.”

Paul punctuated his speech with a nervous chuckle.

“I thought a lot too, ‘bout–”

Out of sudden, Daryl felt as if his legs had vaporized right under him. He would collapse face first into the thick carpet of decayed leaves on the ground if Paul weren’t extra-quick to catch him. His ample strength made up for his smaller stature and he supported Daryl’s most of weight with ease. Gently and slowly, he helped Daryl sit down under the tree. All the carefreeness had drained from his handsome countenance; now he was wearing the same pained expression Daryl had seen earlier in the morning. It caused an ache in Daryl’s side and erased his concern about his own condition, even just temporarily.

“What’s happenin’ to me? Why can’t I feel my legs?”

“It’s beginning,” Paul explained. “The paralysis that signals your time is running out and continues until you’re…”

“I’m dyin’, got it. Shoulda known I’m runnin’ on borrowed time. First it’s my leg, then my arms an’ torso and finally my head, righ’. Fuckin’ sadistic, I’d say.”

“Yeah, I suppose,” Paul replied. “Have heard about it but never been through it myself, though.”

“How long did it take ya to make yer decision?”

Since they were sitting shoulder to shoulder, with Daryl leaning against Paul’s chest, he felt a puff of air on his cheek from Paul’s laughter. It wasn’t the full, hearty laughter Daryl had gotten used to hear; it was soft and deprived most of humor. “I practically leapt at the chance to be turned, so you can guess it took me no time at all. I was a vampire before I had even registered the weight of my own death.” Taking a short pause, he continued, “I had been severely sick for a while and my family ended up taking me to the House of Death, where they expected me to spend the rest of my remaining days. Fewer mouths to feed. Looking back, I couldn’t blame them; I expected to die there as well. Then my sire came to me with an offer in exchange for my indentured service. I guess I just didn’t want to die.”

His voice quieted at the last sentence, and there was a slight tremble in it.

“Ya never said anythin’ about this until t’day.”

“It’s no rainbows and unicorns so I’d rather not tell it at a drinking party.”

“Ya ever regretted it? Becomin’ a vampire.”

Paul brushed his dampened fringe out of Daryl’s forehead. “It’s had its ups and downs and there were some dark periods when all I wanted was to lie desiccated in the coffin like a dead man that I was. But, to be honest, I’ve never regretted. It’s a wonder beyond measure to see the world change little by little until it’s no longer the one you were born in, and to see yourself change with it in order to adapt. Given the chance a second time and I would have made the same choice again.”

Silence stretched between them after Paul finished. Daryl seemed to be in contemplation of what he’d said so Paul didn’t feel the urge to break the silence. Instead, he laced his fingers with his lover’s.

Daryl’s fingers only twitched but gave no otherwise response. Paul’s heart sank like a stone thrown into a cold, bottomless lake.

“Take my left hand,” Daryl said. “Ain’t numb as shit yet.”

Paul took his hand, the one that could feel, and brought it to his lips. He kissed every knuckle, mumbling, “I’m sorry.”

“Because you compelled Rick to forget what he saw?”

“Yes, Rick, the doctor, the nurses. I’m sorry I broke my vow.”

Daryl felt Paul’s hand gently squeezing his.

“On the way here, I thought a lot, ‘bout many things,” he said, picking up from earlier. “I thought ‘bout whether ya’d undo Rick’s compulsion, how he, Carol an’ a handful of people I know would react.”

“The compulsion would instantly wear off with a vampire’s end,” Paul said. Although his tone was light and maintaining its casualness that was very Paul-like, Daryl’s lungs felt chilled as he took in a cold breath.

“But ya won’t…”

“Nothing lasts forever, Daryl, even vampires. Sometimes the end comes sooner than we expect.”

“Where would vampires go?”

“Frankly I don’t know. No one has ever told me and I don’t know who to ask. Well, certainly not my late sire, God bless his soul, if he had one. Where do you think humans would go? I know you aren’t the most religious man I’ve met but ever given it a thought?”

Daryl shook his head. Paul shifted to give him a little more comfort even though Daryl’s torso was heavy like lead and just as numb. It took no Einstein to figure at this rate, he’d soon be completely paralyzed.

“I spotted some carcass on the road. Probably a buck an’ dead for some time. I was magnetized to it – death attracts death, I guess. As I looked, I remembered my mom an’ Merle, even the sick bastard I called my dad, how they all looked like this beneath the earth, an’ how I’d look like that too. I thought ‘Well, death sucks’.”

Daryl had always a man of few words and more actions; this was by far his longest speech. Thus Paul patiently waited for him to perhaps regain his breath and gather his thoughts.

“I ain’t hopin’ we’d be united in some sunlit heaven or shit. Ain’t no teenager. Maybe I’d end up in that dark limbo again, all by myself, an’ that’s fuckin’ scary. But what’s even scarier is that I know I won’t never see ya again, won’t never wake up to yer shit-eatin’ grin again, won’t never feel yer touch or yer warmth again. That hurts so much, ya know.”

“I know,” Paul whispered, his breath fanning Daryl’s cheek. “I know.”

“I don’t wanna die. There’s a chance I’ll regret it one day but right now I don’t wanna die an’ leave ya.”

A drop of water fell onto the skin below Daryl’s eyes, too hot to be the rainwater dangling on the leaves.

“So you’ve decided…” Paul croaked.

“Ya don’t mind haulin’ my immobile ass back to the house, right, ‘cuz I don’t suppose ya brought a blood bag along.”

When Daryl craned his neck and looked up, he saw Paul frantically wiping his eyes. A smile had formed on his lips, wide enough to show his white teeth. This was the first true smile Daryl had gotten from him today, same as the one which had caused his heart to skip a beat when he stared a little too long at the ponytailed young man carrying his stuff into the derelict house across from his. While his torso was still numb, the heaviness on his chest had been lifted.

“On the contrary, I always come prepared” was Paul’s reply.

To be continued

Finished it for a while but I was busy writing another Desus fic so I delayed editing and posting it. Immense apologies to you who have been waiting for an update. Next chapter is the last.

[Vietsub] Mê tâm cục (Diệp Phó)

Tên vid: Mê tâm cục – 【Phó Diệp/Phó Hồng Tuyết x Diệp Khai/Tân Biên Thành Lãng Tử AU】 (迷心局 – 【傅叶/傅红雪x叶开/新边城浪子AU设定】)

(Thông cảm cho bạn Joel, tác giả ghi Phó Diệp nhưng bạn nhìn ra Diệp Phó thôi. Dù sao Diệp Phó cũng là nguyên tác ^^)

Cps: Diệp Khai x Phó Hồng Tuyết (Tân Biên Thành Lãng Tử)

Bài hát: Mê tâm cục – Hồ Sa Sa

Nguồn: http://www.bilibili.com

Tác giả: 草皮吃蚂蚁

Tóm tắt:

Vì đây là AU nên plot sẽ khác phim.

Cha mẹ Diệp Khai giết chết cha Phó Hồng Tuyết nên Hoa Bạch Phượng sai Phó Hồng Tuyết đi trả thù. Diệp Khai biết việc cha mẹ mình đã làm nên cam tâm nhận sự trả thù của Hoa Bạch Phượng, đồng thời cố gắng bù đắp cho Phó Hồng Tuyết.

[Tiêu Liên] Love You to Death (6)

Pairings: Tiêu Liên – Tiêu Thập Nhất Lang x Liên Thành Bích (Tân Tiêu Thập Nhất Lang), Tiêu Trì – Tiêu Thập Nhất Lang (Tân Tiêu Thập Nhất Lang) x Trì Thụy (Tình Định Tam Sinh)

Genres: BL, chương hồi, fantasy, crossover, alternate universe, supernatural

Rating: 18+ (có chi tiết bạo lực và cảnh nóng)

Nhân vật: Tiêu Thập Nhất Lang, Trì Thụy, Liên Thành Bích, Phong Tứ Nương, Tiêu Dao Hầu, Thẩm Bích Quân…

Chú ý: Hình tượng và tính cách Tiêu Thập Nhất Lang, Liên Thành Bích, Trì Thụy và những nhân vật khác lấy từ phim truyền hình Tân Tiêu Thập Nhất Lang (2016) và Tình Định Tam Sinh(2014). À, spoilers với ai chưa xem hai phim này.


“Phong Tứ Nương làm thế nào giúp anh kiềm chế được?”

“Chị ấy không làm thế nào cả,” rồi không chờ Trì Thụy kịp trả lời, hắn đã nói tiếp, “bởi vì Phong Tứ Nương không hề biết những cảm giác tôi trải qua mỗi ngày. Cậu nghĩ tôi có thể thổ lộ với Phong Tứ Nương rằng nhiều lúc trong tôi bừng bừng thôi thúc muốn giết chị ấy không?”

Chương 1     Chương 2     Chương 3    Chương 4    Chương 5

Mãi mấy trăm năm sau này, Tiêu Thập Nhất Lang vẫn chưa quên giọng nói và ánh mắt Phong Tứ Nương khi nói câu ấy với hắn.

Khi nói câu ấy, Phong Tứ Nương đang uống rượu.

Phong Tứ Nương thường uống rượu, đó là điều Tiêu Thập Nhất Lang biết được khi chung sống cùng nàng.

Tất nhiên đó là sau khi hắn biết chất lỏng vừa cay vừa nóng trong hũ gốm nàng mang về được gọi là rượu.

“Rượu” là một từ khó phát âm, hắn luyện mãi mới đọc được.

Rượu là một thứ chất lỏng khó nuốt, nhìn giống nước nhưng không mát dịu, hiền hoà như nước, càng không ngọt ngào như dòng sữa sói mẹ đã nuôi hắn lớn. Rượu giống như lửa trá hình nước, khiến môi, lưỡi, cổ họng bỏng rát, xuống đến bụng thì như một hòn than âm ỉ cháy tận mấy canh giờ sau vẫn chưa tắt. Lần đầu tiên nếm thử rượu vì tò mò, Tiêu Thập Nhất Lang chỉ nuốt được một ngụm không lớn không nhỏ. Một thứ khó uống như thế, đáng ghét như thế làm sao Phong Tứ Nương có thể uống ngày này qua tháng nọ, Tiêu Thập Nhất Lang không hiểu.

Tiêu Thập Nhất Lang khi đó không thể nào tưởng tượng nổi sẽ có ngày hắn thật sự yêu thích rượu, thưởng thức rượu giống như Phong Tứ Nương. Hơn nữa, dù đã nếm qua muôn vàn thứ rượu từ Đông sang Tây, Tiêu Thập Nhất Lang yêu thích nhất vẫn là thứ rượu mạnh uống đến đâu như châm lửa đến đấy.

Giống như thứ rượu đầu tiên hắn nếm, thứ rượu Phong Tứ Nương thường uống.

Không phải loại rượu mạnh nhất Phong Tứ Nương sẽ không uống.

Tiêu Thập Nhất Lang nhớ mãi một câu trong một cuốn sách hắn từng đọc. Sách tựa gì, tác giả là ai, viết về đề tài hắn đều đã quên, chỉ ấn tượng duy nhất một câu:

“Uống rượu mạnh nhất, yêu người đẹp nhất.”*

Phong Tứ Nương uống rượu mạnh nhất, vậy nàng đã yêu người đẹp nhất chưa?

Tiêu Thập Nhất Lang ngây ngô hỏi nàng như vậy.

Phong Tứ Nương ngồi vắt vẻo trên bệ cửa sổ, tắm trong ánh trăng bạc, tay nàng đong đưa bầu rượu.

Khoảnh khắc đó, Tiêu Thập Nhất Lang cho rằng nàng chính là người đẹp nhất.

Còn hai đêm nữa mới đến trăng tròn nhưng mặt trăng gần tròn vẫn rất sáng. Càng gần đến trăng tròn, con sói trong mạch máu nàng càng hung hăng, từng giây từng phút kêu gào giải thoát. Nàng nói rằng chỉ rượu thật mạnh mới tạm thời xoa dịu nó, vì vậy nàng không thể không uống.

Ban đầu nàng uống rượu để kềm hãm con sói trong người, nhắm mắt nhắm mũi nuốt ừng ực từng ngụm cho đến khi túy lúy; dần dần nàng học cách thưởng thức rượu làm sao để uống rượu không như tự tra tấn, thậm chí yêu thích rượu từ lúc nào không hay.

“Đệ hỏi ta đã yêu người đẹp nhất chưa à?” Phong Tứ Nương hỏi ngược lại, kéo Tiêu Thập Nhất Lang ngồi vào lòng nàng. “Ha ha, không đâu, tú tài họ Tiêu miễn cưỡng chỉ gọi là ‘thanh tú’ thôi. Nhưng ta đã gặp người đẹp nhất.”

Tiêu Thập Nhất Lang ngước đôi mắt to nhìn nàng thay cho đề nghị Phong Tứ Nương kể về người mà nàng cho rằng là người “đẹp nhất”.

“Người đó là người đẹp nhất ta từng thấy trong đời, dù tính đến bây giờ ta gặp qua vô số người nhưng so với người đó tất cả đều thua kém. Suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu ta là người này không phải người, y chắc chắn là thần tiên trong những câu chuyện truyền miệng từ đời này sang đời khác trong bầy của ta. À, lúc đó ta vẫn còn ngây thơ, tin rằng trên đời có thần tiên.”

Không chờ Tiêu Thập Nhất Lang hỏi, nàng tiếp, “Suy nghĩ thứ hai trong đầu ta là ông trời thật bất công, sao lại sinh ra một nam nhân mỹ lệ đến thế, động lòng đến thế, vượt xa những nữ nhân đẹp nhất trong bầy của ta. Có lẽ ta đã ghen tỵ với y, nhưng sự ghen tỵ chẳng qua chỉ là hơi thở so với cảm xúc tràn đến ngay sau đó. Đệ biết cảm xúc đó là gì không?”

Tiêu Thập Nhất Lang thành thật lắc đầu.

Phong Tứ Nương nhấp một ngụm rượu, vuốt ve khuôn mặt hắn, làn da nàng như chứa lửa bên dưới. “Đệ còn nhỏ thế này ta thật chưa muốn nói với đệ, nhưng sớm muộn gì đệ cũng phải biết vì nó liên quan đến vấn đề sống còn của Lang Nhân chúng ta,” nàng nói. “Là dục vọng. Chứng kiến người đó một thân một mình, dục vọng trong ta cuồn cuộn nổi lên như bão tố. Lý trí dường như đi vắng, ta chỉ biết ta muốn chiếm đoạt y, dùng mười đầu ngón tay ta xuyên vào cơ thể y, bới ra máu thịt y. Ta muốn đay nghiến da thịt y xem có mềm mại, thơm tho như vẻ bề ngoài không. Ta muốn liếm máu y xem có ngọt ngào như ta tưởng tượng không. Cuối cùng, ta muốn xé xác y xem một khi bên trong của y vương vãi đầy đất, y còn mỹ lệ, động lòng người nữa không.”

Một khoảng lặng ngắn trước khi Phong Tứ Nương nhìn thẳng vào mắt Tiêu Thập Nhất Lang, hỏi, “Đệ sợ không?”

Tiêu Thập Nhất Lang gật đầu nhưng rồi hắn cảm thấy làm vậy không đúng, vội lắc đầu lia lịa. Chính bản thân hắn cũng không rõ mình có sợ hãi hay không, hay có nên sợ hãi hay không.

Phong Tứ Nương cười. “Đệ có thể sợ hãi nhưng chỉ được sợ hãi lần này thôi. Đó là một phần không thể thay thế của chúng ta, là con sói sống trong mạch máu chúng ta, gắn liền với sinh mệnh Lang Nhân chúng ta.”

Tiêu Thập Nhất Lang gật đầu, biểu thị hắn đã hiểu.

“Trước khi ta kịp nhận ra ta vừa gây ra tai họa gì, tay ta đã nhỏ máu tong tong. Ta đã hành động như một con thú săn mồi, vồ lấy con mồi, dùng móng vuốt và răng nanh tước đoạt một sinh mạng. Sau đó ta thật sự trút bỏ lớp da người, trở thành một con thú, cất lên tiếng tru và băng vun vút qua rừng rậm trên bốn chân trần. Ta nhớ như in suy nghĩ của ta trong lốt sói vì nó rất đơn thuần: giết chóc. Ta giết bất cứ sinh vật nào ta gặp, ăn thịt sống, uống máu tươi và chưa bao giờ cảm thấy tự do như thế, khoái lạc như thế. Năm giác quan của ta bừng cháy và ta cảm nhận hết thảy mọi vận động dù là nhỏ nhất xung quanh: âm thanh của chiếc lá rời cành, tiếng xào xạc khi con mồi nhỏ chui rúc dưới tầng lá khô, mùi máu chạy rần rần trong mạch chúng… Ta giống như kẻ vốn bị bịt mắt, che tai, không thể sờ, không thể ngửi, không thể nếm nay bỗng dưng được triệt để giải thoát và mọi cảm giác đều ùa về, khai sáng từ cõi u mê…”

Ánh mắt nàng hướng đến mặt trăng chứa đựng tình cảm phức tạp, có thể là cảm kích, có thể là căm ghét, Phong Tứ Nương thở dài, nói, “Đêm đó là đêm trăng tròn còn ‘người đẹp nhất’ là người đầu tiên ta giết, từ đó khởi động lời nguyền Lang Nhân của ta.”

Nàng nhẹ nhàng xoa đầu Tiêu Thập Nhất Lang. “Ta không muốn đệ giống như ta, chịu lời nguyền Lang Nhân đến khi chấm dứt cuộc đời.”

“Giết người là cách khởi động lời nguyền Lang Nhân?” Trì Thuỵ hỏi.

“Phải, Lang Nhân từ lúc sinh ra đến khi trưởng thành không khác mấy con người,” Tiêu Thập Nhất Lang đáp. “Khác biệt chỉ bắt đầu khi Lang Nhân giết người đầu tiên trong đời. Từ đó về sau, mỗi đợt trăng tròn, họ phải hoá sói, sát sinh hết trọn một ngày một đêm mới trở lại hình người.”

“Chẳng trách Phong Tứ Nương không muốn anh theo chị ấy. Chị ấy sợ anh giết người.”

“Phải. Tuy theo lý thuyết thì chỉ cần không giết người thì Lang Nhân không bao giờ phải biến hình nhưng trên thực tế, Lang Nhân bẩm sinh đã mang một con sói trong người nên dã tính rất cao, chỉ một chút kích thích cũng đủ khiến họ nổi cơn giết chóc. Như Phong Tứ Nương ấy, tước đoạt một mạng người chẳng vì lý do cụ thể nào.”

Trì Thuỵ thở ra một hơi, mỉm cười. “Làm Lang Nhân cũng không dễ nhỉ? Tôi nên cảm ơn trời phật đã cho tôi sinh ra là một con người bình thường.”

Ánh mắt Tiêu Thập Nhất Lang thoáng qua một tia sáng kỳ quái nhưng trước khi Trì Thụy kịp phát hiện, nó đã mất tăm.

“Cậu thấy đấy,” Tiêu Thập Nhất Lang nói, “Lang Nhân là một sinh vật tràn đầy mâu thuẫn. Họ gọi lốt sói của mình là ‘lời nguyền’ đồng thời chán ghét những đợt trăng tròn, thế nhưng họ dạy con mình, cháu mình rằng dòng máu chảy trong người là dòng máu thiêng liêng, cao quý, cần phải giữ gìn sự thanh khiết của nó. Không mấy người trong họ thật sự vui thích với việc giết chóc, thế nhưng giết chóc là cách duy nhất giải tỏa những bức bối đè nén trong lòng. Tôi từng gặp số ít những Lang Nhân chưa từng giết người và chính họ đã nói họ sống như thiếu đi một cánh tay, một cái chân hay một đôi mắt, chưa bao giờ thật sự khoái hoạt.”

“Có điều,” Trì Thụy nói, “anh không phải Lang Nhân mà là Hỗn Chủng. Tôi không hình dung được cùng lúc mang hai dòng máu của Lang Nhân và Huyết Ma thì có cảm giác như thế nào. Hẳn là không mấy dễ chịu. Tôi rất biết ơn chuyện mình còn sống trên đời nhưng quả thật, những thôi thúc bản năng của Huyết Ma không phải điều có thể thích nghi ngày một ngày hai.”

Tiêu Thập Nhất Lang dịu dàng kéo Trì Thụy vào ngực mình, đặt lên vầng trán cao cao một nụ hôn.

Tiêu Thập Nhất Lang đã hôn Trì Thụy vô số lần, hầu hết mọi vị trí trên cơ thể non trẻ của cậu, kể cả những nơi tư mật nhất, ngoài cha mẹ và bà nội cậu thì chưa người nào chạm tới, đều in dấu hôn của hắn. Tuy nhiên, hắn tự đặt ra quy tắc: khi hắn hôn lên trán cậu thì nụ hôn luôn thuần khiết, không hề mang theo nhục dục, rất gần với nụ hôn người cha dành cho đứa con yêu quý.

Phải chăng vì rất lâu về trước từng có một người hôn hắn như thế—chỉ một thoáng chạm môi thanh thuần như suối mà khảm trong ký ức của hắn sâu hơn ngàn vạn nhiệt tình đắm say. Hắn sẽ không bao giờ nói cho Trì Thụy biết người đó là ai, hay nụ hôn trên trán mang ý nghĩa gì; xem cậu là thế thân cho người khác đã đủ bất công rồi, việc gì phải khiến cậu thêm trằn trọc?

“Huyết Ma nào khi mới chuyển hoá cũng đều gặp khó khăn trong việc kiểm soát bản năng,” Tiêu Thập Nhất Lang nói. “Qua một thời gian, cơ thể cậu sẽ tự học cách điều tiết và kiềm chế ham muốn.”

“Liệu có khi nào cơ thể tôi không học được cách điều tiết không?”

“Cậu sợ mình mất kiểm soát bản thân, trở thành ‘Sát Ma’?”

“Không thể nói tôi không sợ mình biến thành quái vật chỉ nghĩ đến ngấu nghiến và tàn sát.”

“Thời buổi loạn lạc, ngày nào cũng có người chết,” Tiêu Thập Nhất Lang cười nói. “Cho dù cậu thành ‘Sát Ma’ cũng không quá đáng là nhà xác bận rộn hơn một chút mà thôi.”

Trì Thụy cau chặt hai hàng lông mày, vừa định mở miệng phản đối thì Tiêu Thập Nhất Lang tiếp, “Tất nhiên tôi không bao giờ để cậu thành ‘Sát Ma’ nên cậu cứ yên tâm.”

Nói rồi, Tiêu Thập Nhất Lang với tay lấy chiếc ly pha lê lớn dùng để uống rượu vang đặt trên kệ tủ cạnh giường. Ánh nến yếu ớt từ nến không thể xuyên thấu chất lỏng chiếm gần trọn dung tích của ly.

Tiêu Thập Nhất Lang đung đưa ly, quan sát chất lỏng trong ly, sau cùng đưa lên mũi. Hắn nhíu mày, lắc đầu, đặt ly lại vị trí cũ, đồng thời rung chiếc chuông bạc cạnh ly. Tiếng chuông lanh lảnh vang lên.

“Tiếc quá, nguội rồi. Thụy Nhi, chắc cậu chưa bao giờ uống máu nguội nhỉ?”

Trì Thụy lắc đầu. “Máu nguội chẳng lẽ không uống được?”

“Uống được nhưng còn tệ hơn nước lã,” Tiêu Thập Nhất Lang đáp. “Tương tự như ăn thức ăn thiu vậy.”

Hắn vừa dứt lời, thanh niên mặc Âu phục đã xuất hiện ở cửa. Cổ tay phải của gã còn quấn băng trắng—dấu vết của lần “phục vụ” cách đây chừng vài giờ đồng hồ. Gã lầm lũi bước đến giường theo chỉ lệnh của Tiêu Thập Nhất Lang.

Dù biết gã nhân viên phục vụ khách sạn đang chịu cưỡng chú và sau khi ra khỏi phòng gã sẽ hoàn toàn quên sạch những chuyện xảy ra bên trong nhưng Trì Thụy không thích bất cứ ai ngoại trừ Tiêu Thập Nhất Lang nhìn thấy cơ thể mình, bèn kéo chăn che kín đến cổ. Trái lại, Tiêu Thập Nhất Lang chẳng ngại phô diễn cơ bắp rắn chắc ẩn dưới làn da màu lúa mì khỏe mạnh.

Không nói một tiếng, gã phục vụ vén tay áo, tháo băng, lộ ra vết cắt đỏ thẫm. Tiêu Thập Nhất Lang cầm tay gã, đưa đến trước mặt Trì Thụy. “Uống từ mạch máu luôn là ngon nhất. Nào.”

Ánh mắt Trì Thụy chăm chăm vào vết cắt trên cổ tay như một lưỡi dao chực chờ xẻ dọc thớ thịt, lôi ra mạch máu chứa dòng máu nóng hổi tràn đầy sinh lực. Màu đỏ từ vết thương xâm nhập con ngươi của Trì Thụy rồi từ đó nhanh chóng lan ra tròng trắng. Quanh mắt, những mạch máu xám đen chuyển động như sinh vật sống.

Trì Thụy lắc mạnh đầu, phát ra tiếng rên khẽ. Giọng cậu khàn khàn khi nói, “Hôm nay tôi đã giết hai người rồi.”

“Tôi mời cậu uống chứ có bảo cậu giết người đâu,” Tiêu Thập Nhất Lang nhún vai, nói.

“Nhưng hễ cắn vào mạch máu là tôi không kiềm chế được.”

“Cậu sẽ làm được,” Tiêu Thập Nhất Lang tự tin khẳng định. “Tôi sẽ giúp cậu.”

Trì Thụy nhìn Tiêu Thập Nhất Lang, đôi mắt đỏ ngầu chứa cả tin tưởng lẫn nghi hoặc. Một lát sau, cậu từ từ cúi đầu xuống.

“Cắn ở cổ tay dễ kiểm soát hơn ở cổ,” Tiêu Thập Nhất Lang hướng dẫn, một tay hắn cầm tay thanh niên, tay còn lại nhẹ nhàng đặt lên gáy Trì Thụy.

Hai chiếc răng nanh của Trì Thụy đã cắm sâu vào thịt thanh niên, từ hai lỗ thủng máu bắt đầu tuôn trào. Gương mặt thanh niên dúm dó vì đau đớn nhưng gã cắn chặt răng, nửa tiếng cũng không kêu.

“Lắng nghe mạch đập. Khi mạch bắt đầu yếu đi thì lập tức ngưng.”

Ngón tay Tiêu Thập Nhất Lang luồn vào tóc Trì Thụy, dịu dàng xoa nắn xương ót.

“Từ từ thôi.”

Màu sắc trên gương mặt thanh niên nhợt nhạt dần, hai bên thái dương gã rịn những hạt mồ hôi bằng hạt đậu, lăn xuống sống mũi, cằm và yết hầu lên xuống không theo nhịp điệu nào. Cánh tay không bị giam cầm run lẩy bẩy, gân xanh nổi vồng như muốn phá lớp da mỏng.

“Dừng lại được rồi,” Tiêu Thập Nhất Lang ra lệnh, bàn tay đang xoa đầu Trì Thụy di chuyển đến gáy.

Quay cuồng trong từng đợt khoái cảm dồn dập như sóng triều, Trì Thụy không nghe thấy giọng nói của Tiêu Thập Nhất Lang.

Lập lại đôi lần thấy không ăn thua, Tiêu Thập Nhất Lang chậc lưỡi, bất đắc dĩ đổi phương pháp: năm ngón tay hắn nắm chặt gáy Trì Thụy, tay còn lại giằng mạnh cánh tay của thanh niên.

Thanh niên mất đà, lảo đảo lùi lại mấy bước, ôm chặt cánh tay bị thương đầm đìa máu.

Khoé miệng ướt đầm, Trì Thụy giương đôi mắt đỏ ngầu thất thần nhìn Tiêu Thập Nhất Lang. Đáp lại, tròng mắt Tiêu Thập Nhất Lang loé sắc vàng.

Hai đôi mắt, một của Huyết Ma, một của Hỗn Chủng, thu hút lẫn nhau, tranh đấu lẫn nhau. Mất một lúc, Trì Thụy mới tỉnh lại. Cậu lắc đầu, đưa tay sờ khoé miệng.

“Vẫn còn sống, chỉ thiếu chút máu thôi,” Tiêu Thập Nhất Lang nói, đồng thời ra hiệu cho thanh niên từ đầu đến cuối chưa hé răng nói tiếng nào. Gã thôi bịt miệng vết thương, lập tức rút một chiếc khăn tay trắng tinh trên ngực áo đưa đến tay Tiêu Thập Nhất Lang. Vừa tỉ mỉ lau sạch tàn dư trên môi Trì Thụy, hắn vừa nói, “Không hề khó phải không? Chỉ cần cậu lắng nghe mạch đập.”

Trì Thụy định nói gì đó nhưng lại thôi.

Quay qua thanh niên, Tiêu Thập Nhất Lang gọi, “Lại đây. Xem như đền bù cậu đã tận tụy ‘phục vụ’ Trì thiếu gia.”

Tiêu Thập Nhất Lang ấn đầu ngón tay cái xuống răng nanh với lực vừa đủ để nặn ra một giọt máu tươi. Hắn nhỏ giọt máu xuống vết cắn nham nhở trên cổ tay thanh niên.

Vết thương phải mất ít nhất vài tuần may ra mới lành lập tức biến mất, da thịt trơn láng tương phản quá độ với những bợt máu chưa kịp khô quanh vị trí từng là vết thương.

“Không còn việc của cậu, có thể đi được rồi. Rửa sạch vết máu và đừng nhớ bất cứ điều gì xảy ra trong gian phòng này,” hắn nhìn thẳng vào mắt thanh niên, ra lệnh.

Thanh niên đi rồi, Trì Thụy chợt nói, “Ban nãy tôi không dừng kể cả khi anh lên tiếng.”

Tiêu Thập Nhất Lang mỉm cười. “Đừng quá khắt khe với mình, người trẻ tuổi có chút tham lam cũng là chuyện bình thường. Cậu còn có tôi bên cạnh, không việc gì phải lo.”

“Anh ngày xưa cũng trải qua cảm giác như thế? Thường xuyên đói khát, thường xuyên nghĩ đến máu và giết chóc?”

“Tất nhiên,” Tiêu Thập Nhất Lang xoa đầu Trì Thụy, nói. “Hồi nãy cậu hỏi tôi cùng lúc mang hai dòng máu của Lang Nhân và Huyết Ma thì có cảm giác như thế nào đúng không? Thử tưởng tượng nhé, cậu lấy hai phần tồi tệ nhất của Lang Nhân và Huyết Ma, sự hung tàn của sói và cơn khát máu, kết hợp lại và cậu có Hỗn Chủng.”

“Phong Tứ Nương làm thế nào giúp anh kiềm chế được?”

“Chị ấy không làm thế nào cả,” rồi không chờ Trì Thụy kịp trả lời, hắn đã nói tiếp, “bởi vì Phong Tứ Nương không hề biết những cảm giác tôi trải qua mỗi ngày. Cậu nghĩ tôi có thể thổ lộ với Phong Tứ Nương rằng nhiều lúc trong tôi bừng bừng thôi thúc muốn giết chị ấy không?”


*Uống rượu mạnh nhất yêu người đẹp nhất: một câu trong bài hát Cổ Long Quần Hiệp Truyện

Đây là series “lầy lội” vì lâu lâu mới update một lần~.~.

“Sát Ma” lại là từ bạn Joel dịch “chế” từ Reaper – một khái niệm chủ yếu xuất hiện trong The Vampire Diaries, chỉ những vampire mắc chứng nghiện máu, lúc nào cũng muốn ăn, ăn và ăn. Sau khi ăn xong, họ có “thú vui” tao nhã là xé xác con mồi, vì vậy hiện trường Reaper để lại thường rất bầy nhầy.

Như trong chương này đã giải thích, werewolf chỉ thật sự trở thành werewolf sau khi giết/gây ra cái chết cho một con người đầu tiên trong đời, bất kể là cố ý hay vô tình. Werewolf bình thường mang sẵn bản tính hung hăng, nhất là vào tuổi dậy thì, hormone cao thì werewolf càng khó kiềm chế, dễ giết người để kích hoạt lời nguyền. Theo lời Hayley Marshall trong The Vampire DiariesThe Originals thì sau khi kích hoạt lời nguyền, tính tình cô bình tĩnh hơn nhiều.


[Diệp-Lộ-Phó AU] Thỏ Trắng


Phần tiếp theo của Tù Binh P-A-L-E

Pairing: Diệp Phó – Diệp Khai x Phó Hồng Tuyết; Lộ Phó – Lộ Tiểu Giai x Phó Hồng Tuyết (Biên Thành Lãng Tử)

Genres: fanfiction, alternate universe, modern, dark, one-shot

Rating: 15+

Nhân vật: Diệp Khai, Lộ Tiểu Giai

Chú ý: Dark!Diệp Khai


Diệp Khai tròn mắt, kêu lớn, “Con thỏ nào trong phòng thí nghiệm của anh chả gọi là ‘A Bích’. A Bích mập, A Bích ốm, A Bích sơ sinh, A Bích khoẻ, A Bích yếu, A Bích sắp chết… Tôi chỉ bốc đại một ‘A Bích’ mà thôi.”

Đại khái, trong từ điển của Lộ Tiểu Giai, “A Bích” là định nghĩa của sinh vật hữu nhũ bốn chân, thích ăn rau củ, có họ hàng với chuột, sóc… Lộ Tiểu Giai lấy đâu ra cái tên đó và tại sao anh ta gọi tất cả thỏ trong phòng thí nghiệm là “A Bích” thì Diệp Khai nghiên cứu bao nhiêu năm nay vẫn chưa tìm được lời giải.

“Về rồi?”

Diệp Khai vừa đẩy cửa phòng bước vào đã bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của Lộ Tiểu Giai đằng sau cặp kính trắng.

Xét theo lẽ thường, đây vốn không phải ánh mắt một nhà khoa học một tuần bảy ngày vùi đầu trong phòng thí nghiệm nên có, tuy nhiên, đối với trưởng nhóm nghiên cứu quân đội quốc gia Y thì ánh mắt đó hoàn toàn phù hợp.

Nhóm nghiên cứu mặc dù ít người—số thành viên chưa đến hai mươi, nhưng có tầm quan trọng tương đương một binh đoàn. Xét theo cấp hàm chỉ e Diệp Khai còn phải gọi Lộ Tiểu Giai một tiếng “sếp”.

Diệp Khai lơ đãng nhìn về cuối phòng, nơi đặt bàn làm việc của Lộ Tiểu Giai. Trên bàn là một chiếc laptop cùng ngổn ngang tài liệu. “Ừ,” hắn đáp, ngáp dài rồi nằm ườn xuống ghế sôpha rộng thinh, hai chân không chút kiêng nể gác lên tay vịn của ghế.

May mắn cho Diệp Khai, đây là văn phòng của Lộ Tiểu Giai, trừ khi có việc khẩn còn không thì bình thường rất ít người bước vào, thế nên hình tượng “Đại Tá Sắt” hắn gây dựng bao năm trong quân đội mới được bảo toàn.

“Tỉnh chưa?” Lộ Tiểu Giai hỏi, đồng thời rời bàn làm việc.

“Tỉnh rồi,” Diệp Khai trả lời, khép hờ mi mắt, “ngủ hết bốn ngày báo hại tôi canh chừng bốn ngày. Ngẫm lại tôi thấy mình sao nhân từ với tù binh quá, gặp Yến Nam Phi là hắn đã dựng đầu dậy rồi.”

Mang biệt danh “Thiếu Tá Đỏ”, Yến Nam Phi là minh chứng rõ ràng nhất của việc đỏ không phải lúc nào cũng là màu may mắn.

“Tình trạng tâm lý thế nào? Hoảng loạn hay bình tĩnh?”

Diệp Khai hé một mắt liếc Lộ Tiểu Giai, sau khi xác định biểu cảm trên khuôn mặt người kia không có biến chuyển gì—vẫn ngàn năm băng giá, trong băng giá lẫn một tia bất cần, hắn mới hỏi lại, “Anh có vẻ quan tâm tù binh mới nhỉ? Sao không tự mình đến xem xem thế nào?”

“Lười,” Lộ Tiểu Giai đáp. “Có anh báo cáo lại cho tôi là được rồi.”

Diệp Khai cười nhạt. “Lên giọng thượng cấp với tôi đấy hả?”

Lộ Tiểu Giai lấy bao thuốc lá trong túi áo blouse trắng ra, rút một điếu đưa cho Diệp Khai, một điếu cho mình. Bật hộp quẹt châm lửa cho cả hai, Lộ Tiểu Giai từ tốn nói, “Đâu nào. Tôi chỉ tò mò về gã mà cậu xây hẳn cho một ‘đền thờ’ trong phòng, thiếu điều mỗi ngày thắp ba nén nhang thôi.”

Diệp Khai nhìn trần nhà trắng toát, thở ra một vòng khói, chậc lưỡi. Biết chuyện hắn dán hình Phó Hồng Tuyết kín hết một bức tường trong phòng ngủ ở nhà chỉ có mình Lộ Tiểu Giai, bạn thân duy nhất của hắn trong quân đội. Mọi bí mật của Diệp Khai đều an toàn với Lộ Tiểu Giai, chỉ là gã bạn thân này tùy thời tùy lúc đều có thể lôi bí mật của hắn ra đả kích chính bản thân hắn.

“Bình tĩnh chấp nhận tình cảnh, không phản kháng, chỉ hơi mất phương hướng.”

“Mất phương hướng?”

“Không biết phải làm gì tiếp theo. Theo tôi thấy thì hắn chắc chắn mình phải chết nên chẳng có dự định gì cả.”

Lộ Tiểu Giai rít một hơi thuốc dài, ngồi xuống khoảng ghế trống trên đầu Diệp Khai. “Vậy thì rất dễ lay chuyển để hắn về phe chúng ta.”

“Ý của các vị phía trên cũng thế,” Diệp Khai thở ra một hơi. “Nhưng đơn giản thế thì chả gọi là đời. Tôi quan sát Phó Hồng Tuyết bấy lâu nay tuy không nắm chắc hết con người hắn nhưng chí ít cũng được, ừm, tính rộng rãi một chút thì 7/10.”

“Hửm? Trên đời có kẻ Diệp Khai không thể nắm rõ sao?”

“Anh là một trong số đó.”

“Gì chứ?” Lộ Tiểu Giai cười nói. “Tôi làm người rất đơn giản, cả ngày chuyên tâm nghiên cứu, hết giờ—”

“Về nhà nghiên cứu tiếp,” Diệp Khai tiếp lời. “Thế tôi mới nói người ‘cuồng’ như anh và sư phụ tôi tôi không thể nắm được.”

“Gã Phó Hồng Tuyết này ‘cuồng’ điều gì?”

“Đó là vấn đề đấy, hắn dường như chẳng hứng thú với bất kỳ điều gì trên đời. Người bình thường ai cũng hứng thú với ít nhất một thứ gì đó: kẻ ngu muội thích thứ phàm tục, người thông thái hướng đến điều cao siêu. Nhưng Phó Hồng Tuyết thì không; ngay đến sống chết của mình hắn cũng chẳng màng.”

“Giống như bản sao lỗi của một con người bình thường.”

Diệp Khai vỗ tay. “Chính xác. Mãi đến khi mang Phó Hồng Tuyết về đây tôi mới dám khẳng định hắn thật sự là người chứ không phải android.”

“Cũng không phải cyborg à?” Lộ Tiểu Giai hỏi.

“Con người thật sự từ trong ra ngoài—double check. Thế nên tôi mới nói hắn đặc biệt thú vị.”

Lộ Tiểu Giai đẩy cặp kính đã trượt xuống sống mũi thẳng tắp đồng thời ngửa đầu tựa vào thành ghế. “Chà, tôi bắt đầu thích gã ‘Phó Hồng Tuyết’ này rồi đấy,” anh nói, viền môi nhếch lên thành nụ cười nửa miệng Diệp Khai đã thấy không biết bao nhiêu lần. “Khuôn mặt và vóc người cũng rất hợp sở thích của tôi.”

“Từ nhỏ đến giờ sao cái gì anh cũng muốn tranh với tôi vậy hả?” Diệp Khai càu nhàu.

All is fair in love and war, baby,” Lộ Tiểu Giai cười khinh khỉnh, đáp. “And we’re always at war.”

Diệp Khai chẳng buồn giải nghĩa câu tiếng Anh của Lộ Tiểu Giai nói đến điều gì: đất nước họ vẫn còn giao chiến với các nước láng giềng hay quan hệ lúc nóng lúc lạnh giữa hai người họ. Có khi là cả hai không chừng.

“Anh tính thuyết phục khối đá tảng mang tên Phó Hồng Tuyết kia thế nào? Có vẻ là một ca khó nhằn đấy.”

Diệp Khai búng tay, nói, “Dùng chiêu cũ bên nước hắn: cho hắn hai lựa chọn, về phe chúng ta hoặc chết.”

“Hửm?” Lộ Tiểu Giai xoa xoa cái cằm góc cạnh nhẵn thín—kết quả của hơn hai mươi phút trước gương, ngày nào cũng như ngày nào, đều đặn như một cỗ máy được lập trình. “Không tệ, nhưng giả sử Phó Hồng Tuyết chọn cái chết thì anh công toi à? Diệp Khai tôi quen đời nào chọn phương án năm ăn năm thua thế này.”

“Diệp Khai anh quen đương nhiên không chọn phương án năm ăn năm thua,” Diệp Khai đáp bằng giọng đầy đắc ý, đồng thời lấy trong túi áo ra chiếc hộp thiếc ban nãy hắn đã cho Phó Hồng Tuyết xem. “Anh coi đây là gì?”


Tròng mắt ánh lên một tia hiếu kỳ, Lộ Tiểu Giai nhận chiếc hộp. Anh săm soi viên thuốc con nhộng dưới ánh đèn neon chẵn ba mươi giây rồi bẻ viên thuốc, đổ chất bột màu trắng ra lòng tay, đưa lên mũi.

“Một viên placebo thôi,” Diệp Khai thấy thế liền nói, khỏi mất công Lộ Tiểu Giai đem chất bột đi phân tích. “Thấy tay nghề ‘nhái’ của tôi thế nào?”

“Không tệ. Lý do anh muốn xem thử P-A-L-E mấy bữa trước là đây?”

“Ừ. Mà quên, hôm qua anh không có trong phòng thí nghiệm, tôi còn mượn trợ lý của anh một thứ.”

Nói rồi Diệp Khai khều chân, kéo lê chiếc lồng thỏ đến chân Lộ Tiểu Giai.

“Anh cần một—”

Lộ Tiểu Giai nhíu mày, nhấc chiếc lồng lên. Vừa nhìn thấy những thứ bên trong, anh bỏ lửng câu nói.

“Xin lỗi, hơi bầy nhầy một chút.”

“Diệp Khai!”

Như đã tiên đoán trước, Diệp Khai nhanh nhẹn uốn mình phóng xuống sôpha, kịp thời né công kích bằng chính chiếc lồng thỏ từ Lộ Tiểu Giai ụp xuống đầu. Đáng thương cho chiếc ghế sôpha không có được thân thủ như Diệp Khai nên đành hứng trọn tấn công, lớp da bọc ghế dày là thế cũng phải toạc một mảng lớn.

Nhìn vô số sẹo lớn sẹo nhỏ trên ghế, chúng ta không khó đoán được nó đã trải qua bao nhiêu lần “hành hạ” bởi chính bàn tay chủ nhân nó.

Chẳng phải ngẫu nhiên mà Lộ Tiểu Giai mang biệt danh “Sát Tiến Sĩ” trong quân đội. Người duy nhất dám trêu đến anh có lẽ chỉ mình Diệp Khai mà thôi.

Nhưng nói đi thì phải nói lại, người duy nhất khiến Lộ Tiểu Giai lộ ra tính cách “Sát Tiến Sĩ” cũng chỉ có mình Diệp Khai.

“Bình tĩnh,” Diệp Khai lùi lại mấy bước đề phòng Lộ Tiểu Giai giáng thêm cú nữa, nói. “Chỉ là con thỏ thôi mà.”

Ánh mắt lạnh ngắt của Lộ Tiểu Giai trở thành thanh machette sắc bén nhất, lúc nào cũng sẵn sàng xắt Diệp Khai thành đậu phụ nhưng anh không tấn công mà vứt cái lồng xuống nền gạch. Một âm thanh chát chúa vang lên.

“‘Chỉ là con thỏ’ cái đầu anh. Đó là A Bích!”

Diệp Khai tròn mắt, kêu lớn, “Con thỏ nào trong phòng thí nghiệm của anh chả gọi là ‘A Bích’. A Bích mập, A Bích ốm, A Bích sơ sinh, A Bích khoẻ, A Bích yếu, A Bích sắp chết… Tôi chỉ bốc đại một ‘A Bích’ mà thôi.”

Đại khái, trong từ điển của Lộ Tiểu Giai, “A Bích” là định nghĩa của sinh vật hữu nhũ bốn chân, thích ăn rau củ, có họ hàng với chuột, sóc… Lộ Tiểu Giai lấy đâu ra cái tên đó và tại sao anh ta gọi tất cả thỏ trong phòng thí nghiệm là “A Bích” thì Diệp Khai nghiên cứu bao nhiêu năm nay vẫn chưa tìm được lời giải.

Đây là một phần của lòng yêu thích đặc biệt Lộ Tiểu Giai dành cho loài động vật bốn chân này. Ngay từ thời còn học tiểu học với Diệp Khai, Lộ Tiểu Giai đã chú ý đến thỏ, nhất là thỏ trắng; anh ở lại trường cả tiếng sau khi tan học chỉ để vuốt ve và cho những chú thỏ mập mạp trong chiếc cũi lớn ở góc sân trường ăn. Trưởng thành, không những nuôi thỏ làm thú cưng, anh còn dùng thỏ làm đối tượng thí nghiệm chính; hết phân nửa diện tích phòng thí nghiệm của anh đều dành cho những chiếc lồng thỏ giống hệt chiếc lồng Diệp Khai đã đem đến chỗ Phó Hồng Tuyết. Bên cạnh đó, Lộ Tiểu Giai rất thích chế biến và ăn những món từ thịt thỏ, Diệp Khai may mắn được nếm tay nghề của anh không ít lần.

Vì vậy, Diệp Khai mới liệt Lộ Tiểu Giai vào danh sách ít ỏi những người hắn phân tích thất bại.

“Lần sau lấy A Bích để giết thì phải báo trực tiếp với tôi,” Lộ Tiểu Giai lạnh giọng nói. “Tôi đưa cho anh A Bích sắp chết.”

Diệp Khai giơ hai tay đầu hàng. “Yessir.”

Lộ Tiểu Giai thận trọng mở cửa lồng, ghé mắt nhìn vào. Anh săm soi một hồi rồi nói, “Rốt cuộc anh làm gì A Bích của tôi mà ra thế này?”

Diệp Khai nhún vai. “Kíp nổ kích hoạt từ xa gắn trong một viên placebo. Tôi cho A Bích nuốt viên placebo đó và kín đáo nhấn nút. Voilà.”

“Lấy thuốc nổ không cần báo cáo bên bộ? Anh gan đấy.”

“‘Đồ chơi’ riêng của Yến Nam Phi, không cần báo,” Diệp Khai giải thích. “Anh hụt trọng điểm rồi Tiểu Giai. Sao không hỏi lý do tôi lấy kíp nổ?”

Lộ Tiểu Giai cười nhạt, gỡ cặp kính trắng, cẩn thận lau chùi đến khi tròng kính không còn tỳ vết.

“Có liên quan đến viên P-A-L-E giả này phải không?”

Diệp Khai nháy mắt. “Anh đoán thử xem.”

“Anh nói cho Phó Hồng Tuyết hai lựa chọn giống như bên phe hắn còn gì: đổi chủ hoặc chết, hơn nữa còn chết rất khó coi.”

“Hai chữ ‘khó coi’ là anh nói, không phải tôi,” Diệp Khai giơ ngón trỏ, nói. “Tất cả những gì tôi làm là cho hắn xem một màn trình diễn nho nhỏ về ‘công dụng’ của P-A-L-E.”

“Anh làm màu hay đấy Diệp Khai,” Lộ Tiểu Giai cười lớn. “Nếu chỉ đơn giản là chết, một con dao hay một khẩu súng là đủ, cần gì nhọc công?”

“Vì tôi đang rảnh,” Diệp Khai đáp. “Muốn đùa với một người như Phó Hồng Tuyết bỏ chút công sức cũng đáng. Tôi thừa nhận mình còn có ý định hù doạ hắn để hắn chọn điều kiện còn lại.”

“Người như Phó Hồng Tuyết cũng bị hù dọa?”

“Không, nhưng tôi muốn cược. Trường hợp hắn thật sự chọn cái chết…”

Mang vẻ mặt nịnh hót, Diệp Khai xun xoe đấm lưng bóp vai cho Lộ Tiểu Giai. “Đến lúc đó phải nhờ Lộ tiên sinh thương tình cấp cho mấy viên P-A-L-E thật sự,” hắn nói.

“Anh nghĩ tác dụng của P-A-L-E là gì?”

“Hiển nhiên không phải là kích nổ toàn bộ tế bào trong cơ thể như tôi nói với Phó Hồng Tuyết rồi. P-A-L-E tấn công phần não bộ chứa ký ức và xoá toàn bộ ký ức của chủ thể đến thời điểm uống thuốc phải không nhỉ?”

“Không hẳn.”

“Không hẳn? Tôi có nghe anh nói một lần, nhầm rồi sao?”

“Nghe chưa kỹ chứ không phải nhầm,” Lộ Tiểu Giai cười cười, chỉnh lại. “Nếu chỉ đơn giản là xoá trí nhớ, một cây búa, gậy hay một cú đẩy từ độ cao phù hợp cũng được. P-A-L-E phức tạp hơn một chút.”

“Tôi nghi ngờ hai chữ ‘một chút’ của anh quá.”

P-A-L-E là một dạng ‘ký sinh cơ khí’, sau khi vào cơ thể thì lần theo mạch máu đến não và xuyên sâu vào não. Tuỳ theo sự điều khiển của máy chủ mà P-A-L-E sẽ ức chế ký ức, xoá ký ức, tạo ký ức mới hay nói cách khác là tạo ra bất kỳ trải nghiệm nào mà người nắm chìa khóa chương trình P-A-L-E muốn đối tượng có: đau đớn, khoái cảm, sợ hãi, sung sướng…”

Diệp Khai tròn mắt, miệng hắn đương mở nhưng xem chừng vì ngạc nhiên và thán phục quá độ mà không phát ra được âm tiết nào. Hắn đã nghe không ít về dự án P-A-L-E, dù qua các vị lãnh đạo phía trên hay từ chính Lộ Tiểu Giai, nhưng gần như chỉ có hai thông tin về P-A-L-E là hắn nắm chắc: một, số ngân sách không ít đổ vào nó và hai, P-A-L-E vẫn đang trong giai đoạn nghiên cứu, còn mất một quãng thời gian trước khi nó từ sản phẩm trong phòng thí nghiệm trở thành vũ khí sinh học đáng gờm như mong đợi ban đầu. Nói sao đi nữa, P-A-L-E không phải dự án bên hắn phụ trách, hắn vừa thiếu chuyên môn vừa không mang tính tò mò để tìm hiểu về nó.

“Viên thuốc bé xíu mà làm được chuyện lớn vậy à?” Diệp Khai hỏi.

“Viên thuốc ‘bé xíu’ là toàn bộ tâm huyết của tổ chúng tôi năm năm qua,” Lộ Tiểu Giai đáp. Hai hàng lông mày gọn gàng nhíu chặt, anh vân vê chút bột trắng từ viên P-A-L-E giả một thoáng rồi nói, “Trên lý thuyết là thế, vẫn chưa thử trên người.”

Diệp Khai cười cười. “Thử nghiệm trên A Bích chắc là không ăn thua nhỉ? Ai tình nguyện để đầu óc mình bị nó quấy thành jelly chứ?”

“Có người tình nguyện luật pháp chúng ta cũng không cho phép,” Lộ Tiểu Giai hừ. “Nhưng luật pháp không nói gì đến tù binh cả.”

Ánh mắt vụt sáng, Diệp Khai buông vai Lộ Tiểu Giai, theo quán tính lùi lại hai bước. “Anh không phải đang nghĩ đến việc tôi đang nghĩ anh đang nghĩ đấy chứ?”

“Anh muốn vài viên P-A-L-E chứ gì? Được thôi, có điều tôi không đưa free.”

“Anh toan tính từ khi nào vậy?”

“Không lâu,” Lộ Tiểu Giai nói, nhún vai. “Từ lúc anh nói đến chuyện cá cược thôi. Thế nào, muốn cược một ván không?”

“Cược gì?”

“Phó Hồng Tuyết. Nếu hắn chọn đường sống, hắn thuộc về anh. Nếu hắn chọn cái chết, hắn hoàn toàn thuộc về tôi.”

“Biết ngay là kiểu gì anh cũng muốn cạnh tranh với tôi,” Diệp Khai lầm bầm. “Nếu tôi không đồng ý?”

Lộ Tiểu Giai nhún vai. “Anh có thể tuỳ chọn búa, gậy hay một cú đẩy, có điều sau đó liệu anh còn hứng thú với một gã khờ hay tệ hơn là người thực vật không?”

“Bị P-A-L-E làm cho loạn óc thì có gì khác?”

“Khác chứ. P-A-L-E thay đổi ký ức, kinh nghiệm nhưng không thể tác động sâu đến tính cách của chủ thể; về bản chất hắn vẫn là Phó Hồng Tuyết anh nảy sinh hứng thú. Anh còn có thể quan sát hắn trong quá trình thử nghiệm.”

“Không thể nói tôi không có chút hứng thú nào,” Diệp Khai nói, đồng thời đưa chìa bàn tay phải. “Được, tôi đồng ý. ‘Sống’ là tôi thắng, ngược lại là anh thắng. Nếu tôi thắng, đừng xớ rớ đến ‘đồ đạc’ của tôi đấy.”

Lộ Tiểu Giai nhìn bàn tay Diệp Khai, mỉm cười.



All is fair in love and war, baby. = Mọi thứ đều công bằng trong chiến tranh và tình yêu, cưng à.

Anh we’re always at war. = Và chúng ta luôn có chiến tranh (với nước khác)/(với nhau – tức cãi nhàu, tranh chấp).

Placebo = giả dược, một loại thuốc-nhưng-không-phải-thuốc, dùng để điều trị cho những người không thật sự bị bệnh nhưng luôn nghĩ mình bị bệnh

Bạn Khai (lấy hình dáng của Trần Sở Hà) và bạn Giai (lấy hình dáng của Trương Tuấn Ninh) như hai con sói tranh giành con thỏ là bạn Tuyết (lấy hình dáng của Chu Nhất Long) ~~. Cuối cùng ai sẽ thắng? 

[Diệp Phó AU] P-A-L-E

Phần tiếp theo của Tù Binh

Pairing: Diệp Phó – Diệp Khai x Phó Hồng Tuyết (Biên Thành Lãng Tử)

Genres: fanfiction, alternate universe, modern, dark, one-shot

Rating: 15+

Nhân vật: Diệp Khai, Phó Hồng Tuyết

Chú ý: Dark!Diệp Khai


Diệp Khai đặt chiếc lồng xuống sàn. “Nói đơn giản, P-A-L-E giống như một kíp nổ sinh học,” hắn giải thích. “Nó khiến mọi tế bào đồng loạt nổ tung. Chúng tôi mới chỉ thử nghiệm trên động vật chứ con người thì chưa.”


Nhắm mắt hay mở mắt cũng không hề khác biệt vì trước mắt y chỉ toàn màu đen.

Khi Phó Hồng Tuyết tỉnh lại, chào đón y là màu đen bất tận…

…cùng đau đớn bén nhọn như hàng trăm cây đinh xuyên thấu từng cơ bắp.

Chẳng lẽ địa ngục chính là như vậy sao, Phó Hồng Tuyết thầm nghĩ. Không có ánh sáng, không có âm thanh, chỉ có bóng tối giá lạnh và nỗi đau dai dẳng đến thiên thu.

Âu cũng là kết cục công bằng với y.

Ngày khẩu súng trong tay y hạ gục người đầu tiên, Phó Hồng Tuyết đã biết mình chắc chắn sẽ xuống địa ngục.

Không phải. Ngay ngày nhập ngũ, y đã đặt chân vào địa ngục rồi.

Phó Hồng Tuyết vào quân ngũ với tư cách một lính đánh thuê.

Định nghĩa “lính đánh thuê” trong hàng ngũ y có khác biệt so với những nơi khác. Lính đánh thuê ở nơi khác bán tay súng lấy tiền, lính đánh thuê trong hàng ngũ y bán mạng…

…lấy mạng.

Trung đội của y từ trên xuống dưới khi nhập ngũ đều chỉ có hai lựa chọn: chết hoặc bán mạng.

Họ đều chọn bán mạng, thà chết trên chiến trường vì bom đạn còn hơn chết trên ghế điện.

Thế kỷ hai mươi mốt nhưng vẫn còn một đất nước dùng phương pháp tử hình của thế kỷ hai mươi.

Đổi lại là người khác, lâm vào cảnh không ánh sáng, không âm thanh, không thể cử động dù chỉ một ngón tay và đau nhức cùng cực thế này, có lẽ gã sẽ hoảng loạn, gào khóc hay chửi rủa—những phản ứng rất tự nhiên của con người. Tiếc là Phó Hồng Tuyết chưa bao giờ được tính là một con người bình thường: những mạch cảm xúc trong y dường như đều bị bít kín, những tình cảm nên có ở một con người bình thường đều lạ lẫm với y.

Vì vậy, y bất động như pho tượng đất trong đền, yên lặng tiếp nhận hết thảy.

Người ta nói Phó Hồng Tuyết anh dũng thiện chiến, chẳng qua vì y không sợ chết. Người ta nói y cơ trí hơn người, chẳng qua vì y dám nghĩ đến những phương pháp con người có tâm tư, tình cảm sẽ không nghĩ đến. Người ta nói y không câu nệ cấp bậc, đối xử với cấp dưới như đồng đội cùng vào sinh ra tử, chẳng qua vì y đối xử với thuộc hạ cũng như đối xử với khẩu súng của mình. Người ta nói y cương trực thẳng thắn, thà gãy chứ nhất quyết không chịu bị bẻ cong, chẳng qua vì y không hề để tâm đến bất cứ ai khác trong hàng ngũ lãnh đạo; y chỉ tuân theo chỉ thị từ một người duy nhất, một người giống như y, khác biệt với hết thảy người thường. Trong tay bà ta, Phó Hồng Tuyết là một con dao, một khẩu súng, một cỗ máy. Bà ta muốn y cầm súng ra trận, y sẽ cầm súng ra trận; bà ta muốn y giết người, y sẽ giết người, không cần thắc mắc người đó là ai; bà ta muốn y chết, y sẽ lập tức áp nòng súng vào thái dương.

Mệnh lệnh cuối cùng của bà không phải muốn y chết mà muốn y đi tìm chết. Bà ta cần một đội tử sĩ để phân tán lực lượng của quân địch, không cần chiến thắng, cũng không cần sống sót trở về.

Nói cách khác là những con tốt thí.

Như mọi lần khác, y đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.

Phó Hồng Tuyết bỗng nghe thấy một âm thanh kỳ lạ.

Đó là một tiếng “xoẹt” rất nhỏ, vừa thoáng qua liền biến mất nhưng ở không gian đặc biệt yên tĩnh, nó vang lên như một hồi chuông cảnh báo.

Cơ bắp mỏi mệt của y chợt căng cứng.

Sau đó, y thấy một chấm đỏ phát sáng. Trong không gian đen và đặc quánh như mực, đốm đỏ sáng như một ngọn đuốc.

Phó Hồng Tuyết nhận ra âm thanh đó là tiếng bật lửa, còn đốm sáng là tàn lửa ở đầu điếu thuốc.

Phản ứng kế tiếp của Phó Hồng Tuyết hoàn toàn mang tính phản xạ: y nhắm chặt mắt khi không gian xung quanh bừng sáng. Đợi mấy mươi giây trôi qua, y từ từ mở mắt.

Với đôi mắt đang quen bóng tối, ánh sáng vô cùng nhức nhối, đặc biệt khi nó phối hợp với màu trắng.

Xung quanh y chỉ có màu trắng: trần nhà trắng, tường trắng, đèn neon trắng, sàn nhà lát đá trắng, nội thất ít ỏi—chỉ gồm một chiếc bàn, một chiếc ghế cùng chiếc giường y đang nằm—cũng trắng toát.

Trắng như vậy gần giống với phòng khám nghiệm tử thi.

Có lẽ y đã biến thành một tử thi, mặc người mổ xẻ, chỉ khác là tử thi này có linh hồn!

Có lẽ thời hạn phán quyết tội trạng của y đã chấm dứt, bây giờ là lúc thi hành án.

Trên ghế có một thanh niên. Bộ vest đen hắn mặc đối lập gay gắt với màu trắng xung quanh. Ngậm điếu thuốc bên khoé miệng, hắn im lặng quan sát y.

Phó Hồng Tuyết nhận ra người này. Chính hắn là người đã tiễn y xuống địa ngục. Hắn ở đây âu cũng là lẽ tự nhiên.

Hắn đang nhìn y giống như khi hắn kết liễu mạng sống y. Vừa nhớ đến ánh mắt đó, Phó Hồng Tuyết tưởng như có một cây gai bằng băng chạy từ đầu ngón tay lên ngực trái. Một Phó Hồng Tuyết xa lạ với tình cảm của con người bình thường vậy mà bị một ánh mắt khích động.

Chưa ai nhìn Phó Hồng Tuyết bằng ánh mắt như vậy, kể cả người phụ nữ y một lòng phục tùng. Kẻ đã tiếp xúc với đủ dạng người như y cũng không cách nào phán đoán được suy nghĩ ẩn chứa trong ánh mắt đó.

Bị bóng tối lạnh lẽo bao phủ, không nhìn thấy, không nghe thấy, cũng không thể cử động thân thể so ra vẫn hơn bị ánh mắt hắn quan sát.

“Trong trường hợp cậu chưa nhận ra,” người trên ghế đột nhiên mở miệng, “cậu còn sống, Phó Hồng Tuyết.”

Đôi mắt Phó Hồng Tuyết thoáng mở to vì kinh ngạc. Y chưa chết sao? Vậy nơi này là đâu?

Người trên ghế đứng dậy, kéo chiếc ghế đang ngồi gần hết chiều rộng căn phòng rồi ngồi xuống cạnh Phó Hồng Tuyết. Theo phản xạ, Phó Hồng Tuyết định nhấc tay lên. Ngay lúc này y mới nhận ra hai tay mình không thể nhúc nhích vì đã bị hai vòng da thuộc còn lớn hơn chiều rộng cổ tay buộc chặt vào gióng giường. Y không ngạc nhiên nếu hai chân y cũng nhận được đãi ngộ tương tự, tuy nhiên, với tình trạng chân phải y hiện tại, hành động này là thừa.

Đây là nhà tù đẹp đẽ, sạch sẽ nhất Phó Hồng Tuyết từng thấy.

“Cậu đang ở bệnh viện, không phải nhà tù,” người đó nói như thể đọc được suy nghĩ trong đầu Phó Hồng Tuyết. “Mấy thứ đó,” hắn hất cằm về phía vòng da thuộc, “là thủ tục. Dù sao xét về thân phận, cậu là tù binh của chúng tôi.”

Phó Hồng Tuyết không lấy làm lạ. Y chỉ lạ vì sao mình chưa chết.

Bên y trước giờ rất hiếm khi giữ tù binh; đa phần quân địch đều bị xử tử ngay trên chiến trường. Chính bản thân y cũng đóng vai kẻ hành quyết bao nhiêu lần y nhớ không nổi.

“Tôi nghĩ chúng ta đã quen biết sơ sơ rồi. Tôi biết tên cậu nhưng hình như cậu chưa biết tên tôi.”

Phó Hồng Tuyết không biết và cũng không quan tâm. Mặc dù người này dễ nhìn hơn bất cứ người đàn ông nào Phó Hồng Tuyết từng biết nhưng y không muốn nhìn hắn thêm một giây nào cả. Song, ngay cả khi khép mắt lại rồi, y vẫn bị ánh mắt hoàn toàn tương phản với giọng nói và vẻ mặt thân thiện kia khiến cho toàn thân ớn lạnh.

“Tôi tên Diệp Khai, ‘diệp’ trong lá cây, ‘khai’ trong vui vẻ, hơn cậu hai tuổi, đại tá Trung đoàn 1. Đã nghe danh cậu từ lâu, hy vọng được làm quen.”

Khói thuốc lá vờn qua chóp mũi Phó Hồng Tuyết khiến y chau mày.

“Mong cậu đừng để bụng vụ cái chân, cũng là việc phải làm mà thôi. Với y học tân tiến của chúng tôi, chân cậu rất nhanh sẽ lành lặn, nhưng động võ thì… tôi không dám bảo đảm.”

Phó Hồng Tuyết bắt đầu nuối tiếc sự tĩnh lặng ban nãy. Y dồn sức tập trung vào cơn đau trên thân thể, tận lực làm ngơ giọng nói của Diệp Khai.

“Nhưng tôi có thể bảo đảm mình sẽ cố hết sức để giúp chân cậu lấy lại phong độ ban đầu. Xưa nay tôi đối xử với thuộc cấp không tệ, nhất là thuộc cấp đặc biệt như cậu.”

Trước câu nói này, Phó Hồng Tuyết không thể nhắm mắt giả ngủ nữa. Vừa mở mắt, y liền hối hận khi trông thấy gương mặt Diệp Khai rất gần y, còn ánh mắt hắn thì xoáy vào y.

Bàn tay đeo găng của Diệp Khai vuốt ve gò má Phó Hồng Tuyết. Y không tránh né, không phản ứng vì y hiểu trong tình cảnh này, tránh né hay phản ứng đều vô dụng.

“Tôi biết cậu không thể trả lời tôi,” Diệp Khai cười cười, nói. “Từ năm bảy tuổi cậu không còn nói được chữ nào nữa rồi. Thế thì ít ra cũng có chút phản ứng mới hợp lẽ chứ, dẫu sao tôi đã kiên nhẫn chờ cậu tỉnh suốt mấy giờ đồng hồ? Đổi lại người khác, cậu đã sớm bị dựng dậy tra khảo.”

Phó Hồng Tuyết thà bị tra khảo còn hơn nằm đây nghe gã Diệp Khai này lảm nhảm.

“Mắt cậu rất đẹp,” Diệp Khai nói. “Bình thường rất đẹp.” Ngón tay hắn lướt qua đuôi mắt Phó Hồng Tuyết. “Trừng lên càng đẹp.”

Diệp Khai ngưng nói, dùng một tay che mắt Phó Hồng Tuyết, khiến y rơi vào trạng thái không nghe, không thấy như ban nãy trong chốc lát. Biết không thể làm gì hơn, Phó Hồng Tuyết nhắm mắt, lông mi thật dài phất qua lòng bàn tay Diệp Khai, đổi lấy một cái nhếch mép ở hắn.

Bàn tay bỏ xuống, Phó Hồng Tuyết lại được chào đón bởi ánh đèn neon lạnh lẽo và trần nhà trắng toát.

“Đùa với cậu một chút được rồi, tôi có việc nghiêm túc muốn trao đổi với cậu,” Diệp Khai nói.

Nghe hắn nói, Phó Hồng Tuyết không khỏi cảm thấy hơi lạnh lan tràn.

“Cậu là người tài, mấy năm nay bỏ công nghiên cứu cậu, tôi dám lấy quân hàm ra khẳng định. Người như cậu càng ngày càng hiếm. Nếu cậu có thể đứng vào hàng ngũ chúng tôi, chiến đấu cho chúng tôi thì không còn gì tuyệt bằng.”

Phó Hồng Tuyết trừng mắt nhìn Diệp Khai.

“Đừng nói với tôi về trung thành, yêu nước gì gì đó. Cậu vốn là lính đánh thuê, dù sau này trở thành chỉ huy một trung đội thì điều đó không hề thay đổi, ngay đến thuộc hạ của cậu cũng là lính đánh thuê không khác gì cậu. Tôi biết định nghĩa lính đánh thuê bên các cậu hơi khác chúng tôi nhưng xét về bản chất thì lính đánh thuê nơi nào cũng có một điểm chung: Lòng trung thành với tổ quốc cơ bản không tồn tại trong suy nghĩ các cậu, tôi nói không sai chứ?”

Phó Hồng Tuyết trong nội tâm không phủ nhận.

Diệp Khai rít một hơi thuốc, điệu nghệ thở ra một vòng khói hình chữ “O”.

“Cậu thì khác, Phó Hồng Tuyết. Cậu trung thành với một người, việc hèn hạ, dơ bẩn đến mấy cậu cũng có thể làm cho bà ta. Nhưng nghĩ thử xem, lần này bà ta bảo cậu đi làm tốt thí, tức là bà ta đã dùng hết giá trị sử dụng của cậu rồi. Có lẽ bà ta nghĩ cậu chắc chắn sẽ chết, tuy nhiên cậu chưa chết. Cậu có bao giờ nghĩ đến việc bản thân cậu sẽ ra sao nếu một ngày người đàn bà đó không cần cậu làm công cụ cho bà ta nữa không, Phó Hồng Tuyết?”

Phó Hồng Tuyết chưa từng nghĩ đến chuyện này. Trước đây, y mặc định tính mạng mình thuộc về người phụ nữ kia, không sớm thì muộn y sẽ phải trả mạng cho bà. Y chưa bao giờ tính đến khả năng mạng thì đã trả nhưng người vẫn còn sống.

Y vốn không có thói quen tính toán những chuyện tương lai.

Phó Hồng Tuyết thầm thở dài. Nếu không vì gã Diệp Khai quỷ quyệt này thì y đã chết, hiện giờ sẽ không phải nhức đầu như vậy.

Nhưng, đầu quân cho hắn, y có muốn không? Gần sáu năm nay, Phó Hồng Tuyết chỉ biết phục tùng mệnh lệnh, dường như đã quên mất bản thân mình muốn hay không muốn điều gì.

Diệp Khai nhìn ánh mắt Phó Hồng Tuyết mông lung, mỉm cười. “Chúng tôi không ép người khác gia nhập hàng ngũ—một người bị ép sẽ không bao giờ toàn ý chiến đấu vì chúng tôi, chưa tính đến mầm mống phản bội. Bên các cậu từng cho các cậu hai lựa chọn, đúng không? Chúng tôi sẽ làm tương tự. Phó Hồng Tuyết, cậu có thể chọn phục vụ chúng tôi, không phải với tư cách một lính đánh thuê mà với tư cách một sĩ quan thực thụ, hoặc cậu có thể chọn chấm dứt mạng mình ở đây.”

Nói đoạn, Diệp Khai lấy trong túi áo vest ra một chiếc hộp thiếc nhỏ. Hắn mở hộp, cầm một viên thuốc con nhộng màu trắng đưa đến trước mặt Phó Hồng Tuyết.

“Trân trọng giới thiệu với cậu, đây là P-A-L-E, một vũ khí mới của chúng tôi. Mời cậu xem thử tác dụng của nó.”

Diệp Khai bước đến bàn, nhấc dưới chân bàn lên một chiếc lồng nhỏ dùng để nhốt động vật. Phó Hồng Tuyết nheo mắt, cố nhìn xuyên qua cửa lồng bé xíu xem bên trong là gì. Nhưng không cần y nhọc công suy đoán vì Diệp Khai đã nhanh nhẹn mở cửa lồng, lôi từ bên trong ra một con thỏ trắng mập mạp đang giãy dụa. “Quan sát kỹ nhé,” ánh mắt Diệp Khai như nói với Phó Hồng Tuyết khi hắn ấn viên thuốc trắng vào miệng con thỏ rồi bỏ nó vào lồng. Hắn nâng chiếc lồng ngang tầm mắt Phó Hồng Tuyết.

Trong đời Phó Hồng Tuyết từng chứng kiến nhiều chuyện quái dị nhưng chúng đều kém xa những gì đang xảy ra trước mắt y: chỉ gần chục giây sau khi uống thuốc, con thỏ đã nổ tung, trong lồng chỉ còn bầy nhầy máu, thịt và mấy túm lông nhuốm đỏ.

Diệp Khai đặt chiếc lồng xuống sàn. “Nói đơn giản, P-A-L-E giống như một kíp nổ sinh học,” hắn giải thích. “Nó khiến mọi tế bào đồng loạt nổ tung. Chúng tôi mới chỉ thử nghiệm trên động vật chứ con người thì chưa.”

Phó Hồng Tuyết đã lờ mờ hiểu được ý Diệp Khai. Nếu y lựa chọn cái chết, y sẽ thành con chuột bạch cho thứ vũ khí sinh học kỳ quái kia.

Diệp Khai liếc đồng hồ rồi rút trong túi áo ra một chiếc công tắc. Hắn đặt nó vào lòng bàn tay Phó Hồng Tuyết. “Tôi không buộc cậu đưa ra quyết định trong tình trạng đầu óc còn váng vất vì thuốc giảm đau. Khi cậu đã nghĩ kỹ, hãy nhấn nút gọi tôi, tôi nhất định lập tức có mặt. Còn bây giờ, tôi có việc phải đi rồi.”

Diệp Khai cầm chiếc lồng, bước đến cửa. Trước khi ra khỏi cửa, hắn ngoái đầu, nhìn Phó Hồng Tuyết, nói, “Tôi thật tâm hy vọng lựa chọn của cậu không phải P-A-L-E. Tôi rất thích cậu, dĩ nhiên không muốn cậu giống như con thỏ này.”


Đừng chửi bạn Joel biến thái vì bạn đã giết một con thỏ~~.

Tại sao lại là một con thỏ? Không rõ. Vì Diệp Khai thích thế.

Có nên viết phần 3 không nhỉ??

[Diệp Phó AU] Tù Binh


Pairing: Diệp Phó – Diệp Khai x Phó Hồng Tuyết (Biên Thành Lãng Tử)

Genres: fanfiction, alternate universe, modern, dark, one-shot

Rating: 13+

Nhân vật: Diệp Khai, Phó Hồng Tuyết

Chú ý: Dark!Diệp Khai


Một tay đỡ Phó Hồng Tuyết, Diệp Khai quay lại, mỉm cười nói với phụ tá, “Chúng ta có tù binh.”

Đây không phải một trận chiến công bằng, Diệp Khai nghĩ.

Thân thể hắn còn lành lặn, chẳng qua chỉ bị vài vết đạn sượt qua da không đáng kể. Hơn nữa, khí lực hắn còn sung mãn, đủ sức chiến đấu đến cuối ngày.

Hắn không cần chiến đấu đến cuối ngày bởi vì trận chiến đã tiến gần đến chung cuộc.

Đối thủ của hắn không may mắn như hắn.

Chỉ nhìn bằng mắt thôi cũng đủ thấy thân thể y không còn chỗ nào lành lặn, quân phục đã sớm bị đất cát hoà máu khô nhuộm thành một màu sắc quái dị, không còn nhận ra nguyên bản là màu gì nữa. Khí lực y đã cạn kiệt, hiện tại chỉ còn dựa vào ý chí để bắt buộc hai đầu gối không khuỵu xuống. Dù vậy, ngay đến ý chí y cũng dần dần theo từng giọt máu thoát khỏi cơ thể, không ngấm nổi vào mặt đất đã no nê máu dưới chân.

Máu của đồng đội, máu của chính y.

Trong tay y không còn vũ khí, trong mắt y không còn hy vọng sống còn.

Diệp Khai không lạ gì ánh mắt đó. Trong cuộc đời hai mươi sáu năm của mình, hắn đã chứng kiến nó quá nhiều rồi, còn không ít lần trở thành nguyên nhân của nó.

Đây không phải một trận chiến công bằng, Diệp Khai hiểu.

Bên hắn binh hùng tướng mạnh, vũ khí thiện chiến, tinh thần hăng hái, hơn nữa còn chưa đánh trận nào, một binh một tốt cũng chưa hao tổn.

Bên y để đến được đây cả trung đội chỉ còn mấy nhân mạng, thể xác kiệt quệ, tinh thần ngập ngụa tuyệt vọng. Khi y xuất hiện trước mặt Diệp Khai, ngay đến mấy nhân mạng bên cạnh y cũng rơi vãi dưới mưa đạn của phe hắn.

Hiện tại chỉ còn mình y—chỉ huy và cũng là kẻ mạnh nhất, kiên cường nhất trong hàng ngũ của y.

Diệp Khai đã nghe tên y được xướng lên nhiều lần trong mỗi cuộc họp: Phó Hồng Tuyết.

Phó Hồng Tuyết trẻ tuổi tài ba, anh dũng thiện chiến, kinh qua bao trận, lập không ít công lao, trong vòng mấy năm đã vượt mặt bao bậc lão thành. Đáng tiếc, nhược điểm trí mạng của y là không biết gió chiều nào theo chiều nấy, sống cương trực như một cây cọc sắt, thà gãy chứ không bị bẻ cong. Đáng tiếc, những người dưới trướng y, những người y xem như đồng đội cùng vào sinh ra tử chứ không phải thuộc hạ, cũng giống hệt y, thà chết không khuất phục.

Cho nên tất cả đều trở thành tốt thí.

Nhiệm vụ của Diệp Khai trong quân đội là tìm hiểu, phân tích ưu, khuyết của từng nhân vật bên địch, hiển nhiên trong đó có Phó Hồng Tuyết.

Với Diệp Khai, con người chẳng qua là hai bức ảnh chân dung và toàn thân đính kèm trong file hồ sơ dài từ vài chục đến vài trăm trang word với chi chít những dòng chú thích. Có thể ban đầu hắn sẽ hứng thú với họ nhưng chỉ một thời gian ngắn thôi, sau khi đã phân tích họ tường tận rồi thì ai cũng như ai: không còn là con người nữa mà chỉ là những dòng chữ đen trên nền trắng.

Nhưng Phó Hồng Tuyết khác họ. Kể cả khi file hồ sơ của y có dung lượng gấp đôi những file khác, kể cả khi một bức tường phòng ngủ Diệp Khai được hình chụp y lấp kín, kể cả khi Diệp Khai cho rằng mình đã tinh tường từng đường tơ lẽ tóc trong tính cách y, hắn vẫn chưa thấy đủ. Hắn muốn con người y bằng xương bằng thịt để hắn tỉ mỉ mổ xẻ, nghiên cứu.

Vận may của hắn hôm nay không tệ. Cơ hội hắn mong mỏi bao năm cuối cùng đã xuất hiện.

Phó Hồng Tuyết không còn muốn sống nữa; hiện tại, y chỉ mong kéo càng nhiều kẻ thù xuống địa ngục cùng mình càng tốt.

Diệp Khai chưa muốn xuống địa ngục, có muốn cũng phải vài thập niên nữa; hắn cũng không muốn binh lính của mình phải xuống địa ngục hôm nay.

Không ai dưới trướng hắn phủ nhận Diệp Khai là một chỉ huy tốt.

Diệp Khai hạ lệnh cho tất cả lui xuống, chính mình bước lên.

Ánh mắt đục ngầu của Phó Hồng Tuyết thoáng hiện kinh ngạc.

Diệp Khai rất thích đôi mắt Phó Hồng Tuyết—đen nhánh, trong veo như thủy tinh. Hắn hy vọng tương lai vẫn có thể tiếp tục ngắm chúng.

Đây tuyệt đối không phải một trận chiến công bằng, ý nghĩ đó lần nữa xuất hiện trong đầu Diệp Khai khi hắn chẳng tốn bao nhiêu sức đã hoá giải công kích của Phó Hồng Tuyết. Hắn xoay mình, dễ dàng né đòn tiếp theo, tiện chân đá vào chân phải Phó Hồng Tuyết, cái chân mà hắn biết chắc chắn đang chứa một mảnh đạn.

Diệp Khai xuất lực không chút thương tình, chân phải của Phó Hồng Tuyết dù sau này được chữa lành thì cùng lắm chỉ đi lại bình thường chứ vĩnh viễn mất đi khả năng động võ.

Diệp Khai không cần Phó Hồng Tuyết động võ.

Không ngoài dự liệu của Diệp Khai, Phó Hồng Tuyết rốt cuộc đã khuỵu xuống. Diệp Khai nắm tóc y, buộc y ngửa mặt lên.

Nếu ánh mắt có thể nã đạn, chỉ sợ gương mặt mà Diệp Khai luôn tự hào đã nát như tương.

Diệp Khai nhếch mép. Hắn muốn Phó Hồng Tuyết nhìn thật rõ sự đắc thắng trong nét cười của mình, muốn y ghi nhớ nó, cũng ghi nhớ hắn.

Nhanh như cắt, bàn tay Diệp Khai chặt xuống sau gáy y.

Diệp Khai tự tin vào khả năng kiểm soát lực của mình. Phó Hồng Tuyết còn khả năng tỉnh lại hay không đều tuỳ vào bàn tay hắn.

Một tay đỡ Phó Hồng Tuyết, Diệp Khai quay lại, mỉm cười nói với phụ tá, “Chúng ta có tù binh.”


Bạn đã ấp ủ ý tưởng cho một dark AU như thế này từ lần đầu tiên nhìn thấy screenshot phía trên trong 1 vid (vid ship nhân vật của ông Long và ông Bân).

Ý tưởng của bạn chưa hẳn dừng ở đây nhưng mà còn chờ xem nó được đón nhận hay không. Nếu được đón nhận, có khi sẽ thêm 2, 3 chương này, còn không được đón nhận thì tùy tâm trạng, có khi sẽ… thêm 2, 3 chương nữa.

Viết fic phải có mood với viết được.

Anw, bạn thích Diệp Khai tươi sáng nhưng lâu lâu nổi hứng cũng viết dark!Diệp Khai cho vui, giống như lâu lâu bạn bôi đen thùi Sở Hương Soái tiêu sái, tự do tự tại, hiệp nghĩa ấy mà.

[Trilijah] Untitled 07



Continuing after Offer

Part 1     Part 2     Part 3     Part 4     Part 5

Christmas in general wasn’t an event which Darren would get too excited about. Maybe years and years ago he had had a true Christmas, complete with a decorated tree, glittering ornaments hanging around the house, big meals and the anticipation of Santa Claus’s arrival churning in his little tummy, but it was such a once-upon-a-time that the vague memories seemed like someone’s fairytale, not even Darren’s. His less-opaque experiences of Christmas were comprised of his father’s lack of presence and his mother’s sore absence until it was well over. Off to celebrate with somebody else other than her only son, obviously. He hadn’t had even a proper dinner, let alone decorations and presents. His last Christmas as a human had been spectacularly dismal. Being the swimming team’s captain and the school’s golden boy, Zack had the responsibility to uphold his status by throwing the biggest party in town… right under Darren’s room for two days straight. God knew Darren had had to bar the door to prevent his room from being mistaken as some makeshift fuck-space. The voracious noise guaranteed that he wouldn’t have any decent sleep without the blaring music penetrating his dreams. And don’t even mention the glorious mess afterwards.

It was funny how his first Christmas as a non-human was truer in both sense and spirit than his many dulled and meaningless ones. The Mikaelsons were many things, Original vampires, founding fathers and mother of New Orleans, ancient monsters with a millennium’s worth of blood and more often than not harbingers of misfortune and disasters, but none could say they didn’t possess a merry spirit. That spirit particularly flared when it came to celebrations. Celebrating in proper manners and style was just as deadly serious as any other business to them, those ancient beings whom young ones would think as having gone through too many lifetimes to even care for the differences between Christmas and Thanksgiving. Darren had had the exact same expression and was then proven very wrong when he woke up one morning to witness the biggest Christmas tree of his life so far erected in the middle of the yard. The holiday spirit hung thick in the air with the influx of servants rushing in and out of the compound to meet their wealthy employers’ many elaborate demands. His legs moved on their own why his mind was so entranced by the atmosphere that it got a temporary shutdown, and he blended right in with the human servants and offered his vampiric hand to the job. None questioned his sudden appearance nor his preternatural abilities on blatant display, wordlessly accepting him as another helper. Conveniently compelled, all of them.

“My my, aren’t you a helpful one?”

He heard Rebekah’s footsteps on the stairs and her voice rang in his vampire ears like clear silver bells amongst the sea of indistinct noises. She looked a little less than her best, having just returned from a foreign trip and in the middle of adjusting to the time zone by burying herself under her blankets. In fact, these were her very first words to Darren since she laid eyes on him upon her return. He had noticed the sharp edge in her tired eyes at once, being too accustomed to that mildly-surprised and doubtful look people often gave him thanks to a certain ancient doppelgänger.

“You’re Darren, aren’t you? The kid Elijah picked up during his ‘fun’ time as a history teacher? God, my brother actually thought being a teacher was fun,” Rebekah said, leaning against the wooden rail.

“Yeah, I guess so,” Darren replied. He was thankful that Rebekah didn’t refer to him as his former history teacher’s pet. If only he got a dollar every time he heard such…

“Didn’t you have a home? Were your parents OK with their son’s turning into a vampire?”

“Well, my dad fled from my mom and my mom fled from me,” said Darren with a shrug. Bringing her up hurt less these days, and it was surprising even to him how he could mention her in such a nonchalant tone. “I think she’s better off without a child anyway. She remarried after all, and suddenly I had a hotter and undeniably wealthier dad than my biological one.”

“You sound bloody like Flowers in the Attic, don’t you know that? Tell me, have you any siblings?”

“No, not really,” Darren sounded uncertain, “I was the only child, unless you count my ex-stepbrother. What’s Flowers in the Attic anyway?”

Rebekah waved her hand. “Nevermind. I heard you recently became one of The Strix.”

Darren nodded while hanging golden and silver tinsel on a branch. “I still had no idea whatsoever why I was qualified as ‘passed’.”

One blink ago Rebekah was leaning against the rails and in the next, she was standing by Darren’s side with one hand on her jean-clad hip, startling him.

“Did you know Tristan had me staked and cursed and then Aurora bloody dumped me at the bottom of the ocean? Those two bloody loons,” Rebekah asked, her blue eyes squinting.

Of course Darren knew all about it. One of the first things Tristan had drilled into him on day one was the significant events with the Mikaelsons from past to present. It was like going through History 101 all over again, except that his ‘teacher’ was extra-homicidal and would prefer to send him home with a neck snapped than a bad grade. The number of surprise tests being taken up to eleven was yet another spice added into the hellish stew.

In sum, yes, Darren knew all about the nasty things Tristan and Aurora had done to the Original sister, and how she had retaliated afterwards. What he didn’t understand was why Rebekah brought it up to him merely after some minutes of idle conversations. It caused anxiety to rise in the pit of his stomach.

“I did,” he replied, glancing warily at Rebekah and expecting a blow. He would consider himself extremely lucky to get away with only a broken neck.

Rebekah’s unexpected slap on his taut back caused him to lose his balance and tumbled down, only to get caught by her arms.

“Don’t give me that eye as if I were about to bloody bash your skull,” she chided him, not harshly. “I’m mean, true, but not that mean. Plus, even if I wanted to, I would never hear the end of it if I so much as lay a finger on Elijah’s boy.”

Just when he thought not being referred as ‘pet’ was an improvement…

“You’re having your arms around me, not your finger.”

Smiling, Rebekah released him from her grip. “You’re witty, aren’t you? I like that. The thing is, kid, you’d do better to stay far away from that bloody lot, especially Aurora and that stuck-up twit who might be your distant ‘relative’. I would have stuck that bloody cursed stake right up his arse if my brother hadn’t already done so for as long as I could remember.”

Darren’s face put on an expression that could only be classified as ‘comically horrified’. “I’m pretty sure I don’t want details.”

“About the stake-up-arse part or the other?”

Her feigned innocence couldn’t fool a kid, let alone a straight A teenager.

“Neither,” he said, trying not to sound like a huff. “Moreover, why are many people assuming I’m related to Tristan? It’s been more than a thousand years and right now most high school students know the gene pool is not limitless.”

There was that elder’s half disappointed and half amused look like Aya often gave him again. Well, at least Rebekah didn’t overact like Aurora.

“Have you ever heard the name Tatia? It must have popped up somewhere in your Strix’s supernatural Wikipedia, huhm?”

Darren nodded. “She was the reason why we are here and not six feet under?”

“Not bad for a high school student,” said Rebekah with a smile. “Tatia was but one link of a long chain of related people magically looking like carbon copy of one another. Want to hear more about that bloodline?”

“Something tells me that involves racing through basically every shop in New Orleans in a late Christmas shopping.”

He had learnt that Rebekah was Aurora’s sire, and if Aurora was a terminal shopaholic, he didn’t see why Rebekah was any different.

“I’m liking you more and more, kiddo. Now you wait a few minutes while I freshen up and you’ll help me get my niece a nice present.”

“Alright,” Darren replied, sounding a little defeat.

Nice kids got presents from Santa Claus while naughty ones got none, that was common knowledge. For years and years Darren had been convinced that his name was forever on Santa’s naughty list, for rarely had he received a present that wasn’t from the online game developers. To be fair, Zack did give him a present in their first Christmas, which was nice if you overlooked the tiny fact that he had gotten it from one of his many admirers at school. There was even a Merry-Christmas card directed to him inside the box.

Fortunately Darren had made good use of that hand-knit scarf.

This year was different though. Darren supposed somehow he had miraculously gotten off the naughty list and even made it to the other one. He had started the day by helping with decorating the house and then escorted Rebekah on her shopping escapade as she raided the shops in Nola − not yet an expert but he had acquired excessive experience from countless times playing Aurora’s bag-carrying boy. He spent the other half of the day babysitting Hope so that Hayley could do a late Christmas shopping for her in-laws, who happened to be plenty, while being involuntary accomplice in Freya’s arson. Moral of the story: never allow a witch and a baby vamp in the kitchen. Period. Compulsion and money existed for the sole purpose of preventing these incidents. The only good thing to come out of it was their providing quite an entertainment for the little hybrid girl.

So, Darren had been a “good, extra-helpful kid” as per Rebekah’s words and thus was entitled to receive a number of presents on Christmas night, much more than all the gifts he had been given in his entire human life. Hayley brought him some homemade desserts from her in-laws in the bayou and, unlike Freya’s failed attempt, they were edible and actually delectable. Point taken: Wolves cooked much better than vampires and (ancient) witches because they had to do it on a daily basis instead of staring into a chef’s eyes for some seconds or having absurdly wealthy vampire siblings. For helping Freya, whether in burning down the kitchen or cleaning up the mess afterwards, the Mikaelson witch had made it so that his daylight ring was firmly attached to his finger, thus no more worry about dropping or having it stolen by some elder vampire bullies. Aya sent him a black envelope containing a sleek black card that granted him access to The Strix’s exclusive bar and a whole year of free-drinking. Not keen on another hour-long lecture about underage drinking from his former history teacher slash sire slash unofficial guardian, he tucked the card in the depth of his jeans pocket with the intention to pay it some visits in the near future. The most unexpected gift was from Klaus, who had ordered a complete set of flat-screened TV, surrounding stereo system plus gaming arcade installed in his room. “You entertained my sisters well and since it’s Christmas, I can be charitable,” he nonchalantly declared, stunning Darren. Somehow the set had occupied most of his living space but being the self-entitled hikkomori who could stay inside for days to play a new video game that Darren was, he couldn’t really complain.

“You’ve got quite a huge Christmas stocking, haven’t you?”

A large hand on his shoulders woke Darren from his trance of contemplating the massive wardrobe Tristan and Aurora had delivered to the Mikaelson compound when the clock struck twelve. The elegant card that accompanied this extravagance read: “Dress well when you’re back to school. PS: The ties are entirely Aurora’s contributions.”

Yes, Darren was coming back to school in spring because according to Tristan, “A Strix without at least two degrees is no Strix at all.” If Darren wasn’t a nerdy kid who had spent most his life devoted to studying and playing games, he felt that he would revolt and run away − one didn’t simply become an undead in order to come back toiling at school.

“Can I just wear the hoodies and jeans Rebekah bought me?” Darren asked Elijah, who had just entered his room with a tumbler of bourbon in his hand. “Not these suits and funny ties?”

He finally understood why Tristan, who wore mostly grim and solid colors would opt for ties that appeared so out-of-character. They all came from Aurora, no wonder. Somehow Darren was convinced even if Aurora gave him jester’s outfits, Tristan would wear them with his head held high because they were his sister’s gifts imbued with love.

“You wear whatever makes you feel comfortable,” replied Elijah with a smile. “Take that little weasel’s words for reference, not commandment.”

“Aren’t you and him wearing suits 24/7?”

As far as Darren could observe, that style was strictly instilled in every member of The Strix. As (reluctant) one himself, he thought he was no exception.

“Out of choice, Darren, which I think should apply to you also. “Speaking of Christmas gift…”

A carefully wrapped box was laid next to Darren, startling the newbie vampire. “…mine is a bit humble being put next to these grandiose displays, so I thought I’d wait until deep in the night to give it to you personally.”


“Come one, Darren, open it,” he urged.

Darren’s eyes widened with every layer of the bordeaux-colored wrapping being peeled off. He was rendered speechless with what he was holding in his hands.

“Judging from your expressions, I can safely say I’ve chosen a decent gift. Being newly introduced to vampirism can be such an overwhelming experience that you’ve neglected what you loved. This fourth installment of the series is to be released a week later, but as I have some acquaintances in the company…”

Since his wording procession had come to a block, Darren sought to express his heart-swelling attitude in a tight hug. “It’s… perfect… Thank you, Elijah,” he murmured in the front of his sire’s jacket.

“What do you say we put Niklaus’s present to good use right now? The night is still much young,” said Elijah with gentle pat on Darren’s back. “But before that, would you kindly surrender Aya’s black card? I believe we’ve already discussed extensively about underage drinking.”



[Trilijah] Untitled 06



Continuing after Offer

Part 1     Part 2     Part 3     Part 4

Panting with exertion and clutching his side, Darren took a step back and scanned his opponent through blood-veiled eyes: five feet seven in height, built like a goddess of war and standing in her immaculate outfit without a single bead of sweat – the perfect opposite of his current state: mussed hair, bloodied face and dirty clothes. As soon as he felt his ribs putting themselves back together, he charged at her with all the strength and speed his infant vampire body could muster.

So close. He was so close in landing a blow on her that he could actually feel the texture of her sleeve through his fist when she flashed behind him to land a kick on his back, sending Darren across the dome room and into the steel wall.

He took small comfort in the dent he made in that mass of metal. At least his spine didn’t break for nothing.

“OK,” a voice said, or boomed, judging from where he was lying, flushed against the concrete floor and next to a pair of killer heels. “Time out, please. I want to borrow Darren.”

No one ever said Aurora’s timing wasn’t flawless.

“Sorry, Aurora,” Darren bleated, turning his head to the other side so it didn’t look like he was gazing up her mini-skirt. “I’m a little busy here. Do you mind coming back at another time?”

She was probably hit with the urge to ravage every boutique shop in New Orleans… again. Since Tristan was always busy dealing with one business or another, Aurora felt entirely justified to grab the closest thing, ahem, person to her brother for substitution.

Aya held out her hand in front of him, which Darren unceremoniously took. As she helped him to his feet, more like pulled him to his feet, she smiled and said, “That was actually an improvement, kid. Next time, try to be less obvious about your aim.”

“Thanks,” replied Darren with a slight groan, straightening his back. There was no pain like a broken spine; he was sure to remember it for the rest of his un-life.

“A Strix who cannot at least defend themself is no Strix at all,” Tristan had told him after Darren’s admission to The Strix with a gentle pat on his shoulder. While the high-schooler-turn-vampire wasn’t particular enthusiastic about his newly granted membership of this douche (Elijah’s implication) organization, he too agreed that he should find a way to be stronger. According to Tristan, Elijah had tons of enemies and who knew some of them might see “Elijah’s little pet” (he hated it when Tristan referred to him as such) as possible leverage. If there was a role for him in the Crescent city, the last thing Darren wanted was for it to be the damsel in distress’s.

‘Twas the brief summary of how he had ended in this special training room with the strict Aya as his coach. Looking out for our baby brother as she said, hence a variety of wounds and broken bones Darren hadn’t known were possible on a body until he experienced them on his own.

So much beating had he taken in these weeks that he forgot to ask sometime whether Elijah had trained her in the same way back in her early vampire years.

“Aurora, we’ve agreed that Darren’s training time is sacrosanct,” Tristan, who occasionally joined their session to monitor Darren’s progress, spoke from his chair.

“That’s what you said. I didn’t say a thing. Come on, let the poor boy catch a breath!”

“Whatever you say, sister.” Tristan was defeated.

“So, Darren, what’s your last name?”

“Uhm… Hayward,” Darren answered while wiping his face with a towel.

Aurora scribbled something down on a large sheet. “Good, that means your father is a Hayward. And your grandfather’s?”

“…Hayward, too.”

“Great grandfather’s?”

This was getting weird. “Possibly Hayward?”

“Charming. And your great-great grandfather’s?”

“How should I know?” Honestly all except his own last name were mere guesses. He had never met his grandfather for goodness’s sake and researching his paternal family’s legacy wasn’t exactly his pastime so…

“How could you not know?” Aurora was positively offended. “As you ancestor, I am very disappointed.”

Darren rolled his eyes at her. “Since when you became my ancestor?”

The look on Aurora’s face suggested that Darren had just said something so retarded she was rendered speechless.

Well, nobody would say Aurora didn’t possess a dramatic flair. She would make a perfect drama queen if she didn’t have a tendency to eat her co-stars.

“Oh please, Aurora,” Tristan sighed. “Would you be so kind to us as to abort this ridiculous and futile research of yours?”

“Excuse me, what is that research?” asked Aya, whose interest just got piqued.

“My dear brother, have a little faith,” Aurora said, flinging an arm around Darren’s shoulders. “Isn’t this little one a profound reminder that we should discover our lost and scattered bloodline?”

“You mean the de Martels?”

“Yes, Aya, our family whom we had involuntarily left behind thanks to a certain Original jerk.”

“There’s no concrete evidence that Darren is our descendant. It may turn out to be a case of looking alike, which happens all around the earth as we speak.”

“Looking alike? Please, have you looked in the mirror recently, Tristan? Anyone with half an eye can tell he’s your spitting image, down to those large blue eyes. Doppelgänger blood runs in the family.”

Tristan looked as if he would prefer to embed himself into the wall than further engage in this discussion with Aurora. Darren, in the other hand, was interested.

“How is your process so far?” Aya asked, glancing at Aurora’s sheet. “Oh, a family tree with… not many branches.”

Darren tried to contain his laughter. Aurora’s accomplishment so far was putting up their parents’ names on top, followed by hers and Tristan’s with a glaring blank space between them and Darren’s name near the bottom.

“I got blocked right here. Tristan, do you remember our cousin Maria? She was expecting a baby when we left.”

“As I recall, we had many cousins from both our paternal and maternal sides.”

“Is there any chance that Tristan had sired a bastard, or several, before he was turned?”

“What makes you think so, Aya?” Tristan’s voice was edged with frost.

Still, Aya was unfazed. “No offense to your person but isn’t that the common way of noble sons back then? Going around and bedding any fair village maiden that caught their eyes?”

“I will have to defend my brother’s honor in this matter, Aya,” said Aurora. “Unlike those lecherous noble dicks, my brother had never done such thing, and this sometimes prompted our lord father to question whether Tristan was truly his son.”

Aya squinted her dark eyes. “Not once?”

“Absolutely. He had taken a personal vow of chastity until marriage and meant to uphold it.”

“Meant to?” Darren echoed, and got a chill from Tristan’s glare.

“Then along came Eli—”

“The training session ends for the day,” Tristan cut her short. “Aya, would you please see to it that Darren gets home safe?”

“Hey, I still want to ask him a few more—”

With a slight jerk of his head, Tristan instructed them to ignore his sister. Aya gave a small nod and took Darren’s arm. “Let us go, kid.”

Once they were out in the hallway, Darren finally gave in to his laughter. Aya couldn’t help a few larger-than-usual smiles despite her trademark stoicism.

“Are they always like that?”

Aya nodded. “Aurora loves to make Tristan uncomfortable and it doesn’t help when Tristan’s all oversensitive about his millennium-old affair with you-know-who, despite it is no longer a secret to everyone around.”

Darren agreed. With Aurora’s spilling the tea at such frequency, it would be very strange if there was a Strix who didn’t know.

“Thanks to the boss, we still have a few hours to spare before I give you a ride back to Elijah. Do you feel like going for a drink?”

“I think I’m capable of escorting myself back to the Mikaelson compound, Aya.”

“I’m doing my job, kid. One thing you should bear in mind: here insubordination isn’t taken too well, no matter how small the deed.”

“All right,” Darren muttered. “But isn’t it a bit early to go to a club?”

To tell the truth, Darren hadn’t really been a club-goer in his human days, and neither had he been a drinker. A few sips from time to time at Zack’s constant parties and that was all. He would rather hole himself up in his room and play the newest video game all night then go out and drink. That must have been the reason for his near-bottom status at the school.

Aya’s lips formed a tiny amused smile. “If you’re thinking about all those noisy squalors littered the French Quarter, no. Let me introduce you to our private bar, where only the best spirits and blood are served.”

“Do they have, like, age restriction?”

“No admission of vampires under three hundred.”

“Maybe I’ll come back three centuries later,” Darren replied.

“Fortunately I’m old enough for the both of us,” said Aya, ruffling his mussy black hair.

Hours later, Elijah wasn’t nowhere pleased to see a stone-drunk Darren delivered home. In reply to his question, “Whose idea was it?”, Aya merely shrugged.

Needless to say, he would definitely have a few words with his youngest protégé about underage drinking.


One Tiny Problem – Extra 5

Disclaimer : Characters belong to their respectful owners

Fandom : The Originals

Rating : K+

Pairing : Kolijah – Elijah Mikaelson x Kol Mikaelson (sort of)

Genres : fanfiction, alternate universe, humor, fluff

Characters: Freya Mikaelson, Elijah Mikaelson, Klaus Mikaelson, Rebekah Mikaelson, Kol Mikaelson, Hope Mikaelson and many others

Summary: An AU in which Kol is resurrected by Freya, in the form of… a baby.

Inspired by whatevenkol’s idea and given permission to write this story



“Hey, I was wondering if you’d like to be my date for the Homecoming?”

Nathan’s heart was tattooing against his rib cage with every word from those lips. Those perfect-shaped lips that belonged to the perfect beauty standing in front of him. Seriously? Did she just ask him to be her company? She who was the hottest girl in the school, the Princess of the Quarter as they called, Hope Mikaelson. Was his luck that good or fate was jesting with him?

“Ar—Are you serious about this?” he stammered, unable to steady his voice, excitement rushing through his bloodstream like drug.

“Is your name not Nathan Marlowe?”

“I—of course I’m Nathan Marlowe!”

“Then one hundred percent,” she replied with zero hesitance, just like everything else she did. Hope Mikaelson was not famous by her gorgeous looks alone; she inspired affection in the guys and envy in the girls with her famed absolute confidence. To be fair, she had every reason to be confident: beauty, brain and strength also – nature had truly blessed the Mikaelson princess from head to toe. The fact that she was the sole heiress of that notoriously wealthy and powerful family – the shadowed throne-less kings and queens of New Orleans – only boosted her celebrity status in the school.

“O—of course I will absolutely—”

Of course he would absolutely agree. This was a once-in-a-lifetime chance after all; how could he let it pass?

“Not,” a third voice cut in, perfectly in sync with a baseball bat that wedged its way in between Nathan and Hope Mikaelson.

Urg. Nathan knew that voice so well he could paint the speaker blindfolded. The baseball bat was only an unnecessary fortification to his belief.

Kol Mikaelson. The Prince of the Quarter to Hope’s Princess. The bad boy that other bad boys didn’t want to hang out with because of three major reasons: one, wherever he was, girls would flock to him and the existence of other male species within the immediate vicinity would be sorely forgotten. Two, see that baseball bat? That was Kol’s mate for life, together with a temper that was wild and unpredictable as the dark creatures lurking in the bayou – they said there were still wolves there, no, not huskies, wolves, big as bulls and twice as aggressive. Anyway, back to the topic. The number of times Kol’s guardian, his older brother, had been summoned in regard with his disagreeable behaviors had exceeded even the years of the heaviest life sentence possible. It was without a shadow of a doubt that Kol had not been expelled yet was entirely the Mikaelsons’ influence.

And the third reason, also the most loathed, was times like this, when he just barged in, his bat in hand, to pronounce his ‘seniorship’ and drive away any boy that came near Hope Mikaelson.

“I don’t approve,” Kol said baldly, punctuating his sentence with a tap of the bat and his trademark ‘bad boy’ smirk, “as Hope’s uncle.”

Uncle. Nathan snorted. Didn’t buy that one bit. Though everyone had been informed on day one that Kol Mikaelson and Hope Mikaelson were uncle and niece, Nathan only thought of Kol as Hope’s cousin, and a very annoying one at that.

On the other hand, if Kol’s parents had had him as such late age, no wonder he ended up this twisted bizarre creature.

“Get lost, Kol,” Hope hissed.

Kol cluck his tongue. “Such language to your uncle, darling. Mom and Dad would expect more from you.”

Wearing a feral grin, Kol stepped up and invaded Nathan’s personal space. Invaded his territory. Nathan clenched his fists and hardened his jaws, refusing to be intimidated. “It’s you who should get lost, mate.”

“Try me,” Nathan challenged, his audacity boosted by his not-so-subtle desire to impress the girl.

“Alright,” Kol said gleefully, “let me inform you that in order to be Hope’s date, you have to ask for her family’s permission first, and that doesn’t include mine, because I’ve make myself crystal-clear that you won’t have it.”

“Fine,” Nathan agreed, taking small victory in Kol’s admittance that he had less to say about Hope’s dating who then the rest of the family. “I’ll ask her parents.”

“No, you won’t,” Hope objected. She glared at Kol with her fiery hazel eyes, made all the more iridescent by her anger. “If you meet my family, there won’t be even a chance of us going to Café du Monde, let alone Homecoming.”

“Relax. I think I’ll do fine.”

“She’s right, mate. Do rethink before you’ll come to them.”

“If you’re trying to chicken me out dude, that’s not gonna happen.”

Kol shook his head with spurious ruefulness. “Look, mate, I’m not even trying. Let me tell you about the procedure. First, you’ll meet Hope’s brothers. One owns a corporation – the Kingmaker Corp in case you don’t know – so impress him with your CV and you might get a desk job. That’s the easy one. Then, there’s the other who just loves to see how you fare in the physical department.”

“You’re so not going to bring Lucien and Marcel against me!” Hope seethed, grabbing Nathan’s arm. “Go. Forget his blabbing.”

But Nathan wasn’t known to back down from a nuisance. Plus, Kol had dashed in front of them and efficiently blocked their way. How come he could move so fast, Nathan had to seriously wonder. They said Kol was the best in the tracking team but he never quite bought it.

“On the contrary, love, they told me they’d love to have a look at your dashing Romeo.”

“Oh, I hope they aren’t so insufferable as you,” Nathan sneered.

“So wrong, mate, I happen to be the most fun-loving and pleasant in the family. Wait until you meet my siblings.”

“No, he won’t,” Hope rebuked. “And I don’t have to ask for your permission for whom I’m going with on Homecoming.”

Ignoring Hope’s protest, Kol glided past her to put an arm around Nathan’s taut shoulder. “There’s her parents, Papa-wolf and Mama-bear in literal sense, supernaturally protective of their cub here. They’ll tear you to pieces if you so much as touch her hair. Then there’re my other siblings, together with their children. I’m sure they would be over the moon to hear of you…”

Kol lowered his voice as though to confide a lethal secret. “…especially about your doing the hockey-pokey thing with more than half the girls in this school, occasionally more than one at a time.”

Nathan’s face turned beet-red.

“Huhm? Am I wrong?”

He glanced at Hope to find her raising a sharp eyebrow. She didn’t seem too surprised as he was afraid she would be, yet that slight arch spoke volume of disdain.

“You were spying on me, you stalking asshole?” Nathan growled.

Kol grinned. “That means I’m not wrong, am I?”

That was it. That obnoxious baring of teeth like he took pride in nosing into others’ business just pushed the berserk button inside Nathan. He pushed Kol with the strength of his torso and an attempt to hurt the boy. Hope’s uncle or not, no one could embarrass him in front of his girl and leave bruise-less.

Kol didn’t move an inch and Nathan felt like he had just bumped right into a brick wall. He was taller than Kol and considerably more muscle-built, so he was shocked to learn that with his strength of a football player he couldn’t knock Kol down.

“No need for things to get ugly, mate,” Kol said, grabbing Nathan by his collar, lifting him up with unusual ease. “Now you will go and you will forget you ever wanted to date Hope Mikaelson, as well as this happening.”

Kol’s pupils seemed to be dilated and for some reason Nathan couldn’t look away. Heck, he couldn’t find the will to fight back despite knowing Kol’s command was just so wrong as this incident and Kol’s strength. Then in an instance all questions simply vanished, and Nathan felt compelled to do what Kol said as though his words became the Ten Commandments themselves.

Then Kol let him go. Without so much a glance at Hope Mikaelson, Nathan left.

Crossing her arms, Hope watched her potential date flee from her like she was a plague. When she turned her eyes to her uncle, she had to actually suppress the urge to rip him apart.

Calm down. Count to three. Do what Aunt Cami said and it’ll be fine.

Granted, everyone in their family had to quench their need to rip Kol apart at one point or another, and that included even Uncle Elijah, who was renowned for his teeth-rotten sweet love for Kol.

“Not funny at all, Kol.”

“On the contrary, love, I think it was extremely funny how quickly he reverted to his violent-prone self.” Tapping the bat on the concrete ground to create some sort of beat, Kol added, “Did you know he bullied the hell out of poor Jimmy in class F?”

Hope raised one eyebrow, one thing she duplicated to perfection after having watched Mommy do it a thousand times with Daddy whenever Daddy said or did something eyebrow-raising. And that happened a lot too. According to Autie Bex, Daddy had actually improved tremendously as compared to the last century.

“All paled in comparison to what your ‘training’ did to him afterwards, Kol.”

“It’s called ‘tough love’, darling.”

Hope shrugged with a smirk, not buying it one bit.

“Like what I just did, protecting my lovely and vulnerable niece from that despicable parasite.”

“That ‘vulnerable’ niece of yours can rip out a man’s heart faster than you can blink,” Hope rebuked. “Admit it, dearest uncle, you scared away my potential date to get even with my shooing yours away.”

Kol’s grin turned feral as he leaned in closer. From an outsider’s perspective, it looked as if he was about to pull her into a passionate kiss. “Now you said it. I did have a thing for Angela and you made her think as though I ruined her Christmas ball gown and her nails.”

“You started it first. You know she’s my nemesis and yet you want to date her!”

“Since elementary school, darling. Aren’t you a little too old for that childish rivalry? Secondly, I didn’t intend to date her. I wanted a bite of her.”

“And I the same with Nathan. Now thanks to you, I’ll have neither a date nor a treat.”

“Even steven, little niece. Second, steroid-filled blood isn’t tasty, trust me.”

“Fine,” Hope huffed  “game on, uncle. Let’s see which of us will get a suitable date and which will go without one.”

“So,” Rebekah drawled, “you two spent the whole day ruining each other’s potential dates for Homecoming?”

Beside her on the couch, Klaus couldn’t contain his laughter… for the last fifteen minutes.

They were binge-watching the whole series of Game of Thrones when their brother and niece/ daughter stormed in, looking as if a volcano was about to erupt right under the compound.

Well, no drama was better than teen drama. Deanerys and her dragons had to wait.

“She/ He started it first!”

Their unison in speech was simply astounding.

Klaus and Rebekah exchanged a knowing look. Teenagers.

“Who started it first doesn’t really matter,” Rebekah said, “What does is neither of you has a date. Why not focus on that?”

“You know, sweetheart, I can be your escort to the party.”

Hope wrinkled her nose. “Dad, eww. Seriously.”

Klaus insisted, “I may not wear a suit 24/7 like your uncle Elijah and his breathen but that doesn’t mean I don’t rock in one, just saying.”

“Still eww. Plus, you will definitely murder any guy that comes in one-meter perimeter.”

Klaus couldn’t disagree.

“I can be your date, Kol. I haven’t had a high school party for years and I’m feeling kind of reminiscent.”

“Your last time was in Mystic Falls, I reckon, when you epically blew Elijah’s trial for being human?”

Rebekah elbowed him hard enough to send him off the couch. “No thanks for reminding me.”

“Thanks but no thanks, Bekah,” Kol said.

“Well, Freya’s coming with Finn.”

Kol and Hope looked at each other as though they’d heard a UFO landing on their roof.

“I haven’t a chance to know what a Homecoming party is like,” Klaus added, air-quoting. “And your aunt was resolute in her belief that she could pass as a teenager.”

“I’m going with Marcel,” Hope decided.

Rebekah looked as if she was about to object but Klaus was one-step ahead of her.

“Marcel’s going to The Strix’s annual party on that night, dear. Compulsory. Full stop.”

“What about Lucien?”

“Going to gate-crash it like every other year. Unless you want Uncle Elijah to accompany you…”

Hope made a face at that.

“Oh wait, he’s attending The Strix’s party, too. So dear old Daddy’s your only available arm candy left.” Klaus concluded with his trademark crooked smile.

“No way. I’d rather go with Kol!”

“Yes.” Rebekah’s exclamation was loud enough to veer everyone’s attention to her. She was beaming with a proud smile at her ingenious idea. “Perhaps you two should pair up. What’s better than the Homecoming King and Queen going together?”

Kol and Hope traded a prolonged look at each other. A spark of sort. Perhaps a realization. After a while, they both resigned to the same acceptance.

“Well, since we can’t just compel a random person to be our date,” Kol admitted, scratching the back of his head, “I guess we just have to make do with each other.”

“Good, problem solved,” Rebekah said in gleeful tone, not-so-subtly pushing her brother and niece to the entrance. “Now go buy some matching outfits. Got to look stunning if you want the crown, right?”

Once Kol and Hope was out of the scene, Klaus asked Rebekah, “Are you certain they’ll win ?”

“I want to return to our show, all right?” Rebekah answered with a shrug. “Teen dramas are just good at the beginning. It gets boring after a few minutes. But they’re the most popular at their school, aren’t they not? If not them, then who?”

With Rebekah’s assurance, Klaus pushed the tiny matter aside to enjoy Daenerys and her dragons.

The party was pretty mundane until Lucien arrived uninvited with a flock of obnoxious drunken exotic dancers (this year he actually compelled genuine strippers) and stirred things up. Returning home in an upbeat mood, Elijah didn’t foresee finding his little brother and niece, gorgeous in their Homecoming outfits by the way, sulking in the kitchen. They had been quite excited about the event, so he expected them to go home radiating with the aftermath buzz, not being two cluster of heavily focused glum energy. Did they just hit the angsty teen phase? Elijah was no expert on the field but he had had plenty first-hand experience during his short time as a temp history teacher and thus knowing this was the worst stage before their transition to adulthood.

Okay, he decided, if the next minute they started crying or going emo, he was going to call for help, scratch it, shout for help, whether it was as far as the bayou or just on the upper floor and buried in thick blankets after three days of binge-watching a toxic number of TV series.

“What happened?”

The question was formed in his mouth, chewed a few times to make sure there was nothing wrong before making its way to his lips, when it was halted by Kol’s statement: “We didn’t get the crown.”

And then Hope seamlessly followed: “Aunt Freya and Uncle Finn became the King and Queen.”

“It doesn’t make sense,” Kol cried. “How could Finn beat me in the popular department? Come on, he hangs out mostly with geeks and have you ever heard they attend any party other than Comic Con?”

It would upset his little brother even more if he were to tell the truth, so Elijah kept silent about the tiny fact that their older brother, despite common belief, used to be very popular with the village girls back in their human days.

“Aunt Freya isn’t even a student. I mean, why did they vote for her when her name wasn’t on the list?”

Ah, that must have been Finn, Elijah thought. Also, he didn’t want to point out that had the two of them not spent the day committing their petty vengeance, perhaps they wouldn’t have lost their votes. Yes, he had been thoughtfully updated by Rebekah and Niklaus.

Salting the wound wasn’t Elijah’s habit so he gave his brother and niece a pat on the head. “Quite an eventful night, wasn’t it? Who wants ice cream and the juicy details of how Lucien wrecked Tristan’s party?”

End (Maybe?)

[Trilijah] Untitled 05


Continuing after Offer

Part 1     Part 2     Part 3

“You should do best to stay away from him… and put a shorter leash on your psychotic sister or God help me—”

“You yourself know Aurora doesn’t like to be controlled and it’s not that I can restrain her either. I say it again, as I’ve said it before, it’s in my best intention to protect my sire line, your sire line, Elijah. Perhaps you could do the same.”

Over the distance of a very large room, their bickering voices were still booming in Darren’s ears. Turning to Aya, the dark-skinned beauty Tristan had assigned to look after him (not that he needed, or wanted for that matter, any ‘babysitting’), Darren asked nervously, “Is there any possibility that Tristan and Elijah might end up killing each other?”

The tension between those two was so palpable it could be cut with a knife.

Aya smirked, ruffling Darren’s hair, much to the younger vampire’s chagrin. “That’s what I love about newbies. Their naïveté and ignorance are truly adorable.”

“I don’t think it’s amusing that someone doesn’t know something just because they’re new to the game,” he rebuked.

“You’re quick-tongued, aren’t you? I could see why Elijah sired you, aside from the visible truth that you’re Tristan’s doppelgänger. You might turn out to be his descendant.”

Darren truly didn’t want to think of it that way, that Elijah made him because he was a carbon copy of Tristan, but he started to believe it was indeed the case. Plus, Aurora’s earlier question and Aya’s ambiguous tone were leading him to an uncomfortable conclusion.

“To answer your earlier question, no. Since we are all sired by Elijah, if he dies, unfortunately so will every one of us, young or old. As for Tristan, Elijah will not kill him no matter how Tristan has annoyed him, merely juggling with threats and promises of tortures. In reality, there has never been any serious bloodshed known between them. The two of them have been that way since our first encounter.”

“When was that?”

“Take your age and multiply it by a few dozens. Shortly after that, Elijah sired me. Just so you know, Tristan’s age nearly doubles mine.”

Darren mouthed an impressed “wow.” He still found it a little challenging to adapt to the concept of vampiric age. Seeing those ancient beings with youthful faces like Elijah, Aurora, Tristan and now, Aya wasn’t exactly helpful either.

“I think they have stopped quarreling.”

Aya’s stern-looking face suddenly sported a mischievous smile. “They’re far from done, kid. Just switched to a… less linguistic activity.”

Darren was about to ask “What does that mean?” when he saw a flash of redhead.

Aurora. Again. Dressed in a fiery dress to match her fiery hair and beaming with a smile so bright the sunlit room went dark for a moment.

Her undeniable beauty was a sight for sore eyes, yet Darren’s eyes weren’t sore and her presence sorrily embittered the blood he had been sipping from a blood bag provided by Aya. It was still too fresh in his memory to not recall the ‘fun’ they had had as Aurora brought him along on her one-day New Orleans tour.

“Aya, where’s my brother?” Aurora asked, leaning against the wall.

Aya shrugged and cocked her head slightly to the side. “Elijah’s here.”

A perfect eyebrow raised. “How long has he been here?”


“Shagging each other again, no doubt,” she muttered with a huge dark cloud eclipsing her beaming face.

Darren was glad he wasn’t chewing anything, otherwise he might bite off his tongue. That didn’t mean the air to his nasal passage wasn’t blocked for a few good seconds.

Seeing his face going beet-red, Aya couldn’t help a smile while Aurora started her evil cackles. “Oh my, I shouldn’t have said so bluntly in front of children. Should go for euphemism next time.”

“Your tact is hardly renowned, Aurora,” Aya commented.

Aurora promptly ignored her and gleefully took Darren’s arms. “I was going to have my brother go shopping with me but since his afternoon and evening are booked, you’re coming with me, mini-Tristan.”

Aya might object to Aurora’s whims, saying something like she had been instructed to keep an eye on their newest member; nonetheless, before she had a chance to open her mouth, Aurora had teleported Darren out of the mansion.

Well, so much for ‘babysitting’.