[Dịch] Chung một mái nhà (Cherik) (1)

Tên gốc: Under the Same Roof

Tác giả: sebastian2017

Nguồn: https://archiveofourown.org/works/18791671

Ngôn ngữ: tiếng Anh

Người dịch: Joel Freak

Thể loại: BL, fanfiction, AU, hài

Fandom: X-Men – All Media Types

Pairing: Cherik- Erik Lehnsherr x Charles Xavier

Rating: Teen và lớn hơn

Nhân vật: Erik Lehnsherr (Magneto), Charles Xavier (Professor X), Wanda Maximoff (Scarlet Witch), Pietro Maximoff (Quicksilver), Lorna Dane (Polaris), David Haller (Legion)

Tóm tắt:

Wanda và Pietro không muốn ba mình lấy Charles Xavier và thay đổi toàn bộ cuộc sống cả nhà. Không bao giờ. May mà David cũng chẳng muốn ba mình kết hôn. Có lẽ một liên minh sẽ có lợi với cả hai bên.

**Chú ý: Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả

IMG_2235

——–******——–

Dấu hiệu đầu tiên cho hai đứa sinh đôi biết ngày hôm nay sắp sai bét rồi có lẽ là việc ba chúng tự nhiên mở miệng.

“Này hai đứa, hai đứa nhớ những gì ba nói với hai đứa về chú Charles không?” Erik nói, liếc nhìn hai đứa nhỏ qua gương chiếu hậu.

Pietro nín thinh. Cậu nhìn qua Wanda và cả hai trao đổi ánh mắt cực nhanh trước khi cậu gật đầu. Trong tất cả những lần ba nhắc đến Charles Xavier thì lần này, chuyến đi đến bữa tiệc b’nai mitzvah của chúng tự nhiên trở nên kỳ dị lạ thường. Pietro và Wanda biết ba đã hẹn hò với một người được mấy tháng nay rồi. Ngay đến Lorna cũng biết và, với tư cách là thành viên nhỏ nhất nhà, con bé là người cuối cùng được biết những chuyện thế này. Do đó cả hai không hẳn bất ngờ khi dạo này Erik bắt đầu nhắc đến tên của Charles Xavier trước mặt chúng ngày một nhiều hơn. Chừng đó thì vẫn ổn với hai đứa sinh đôi. Khi chúng chỉ thỉnh thoảng nghe nhắc đến người đó, việc này có cảm giác không chân thực lắm và chắc chắn là dễ lờ đi hơn nhiều. Nhưng hiện tại có vẻ ba chúng muốn tiếp tục với luồng suy nghĩ này thay vì chỉ nhắc đến sơ sơ rồi lập tức chuyển sang chuyện khác.

Hẳn rồi, Erik lại tiếp tục, sự do dự gần như rõ ràng trong giọng anh. “Hôm nay ba đứa sẽ được gặp chú ấy.”

“Chờ đã, sao ạ?” Pietro kêu lên, cùng lúc đó chị cậu cũng ré lên một tiếng khó tin.

“Chú Charles sẽ đến dự tiệc,” Erik nhắc lại, xác nhận nỗi sợ của Pietro rằng cậu đã nghe chính xác thay vì thính lực của cậu tạm thời gặp vấn đề. Cậu thà thính lực của mình tạm thời gặp vấn đề còn hơn.

“Nhưng đó là tiệc của tụi con mà ba! Không phải nên để tụi con chọn mời ai, không mời ai hay sao?” Wanda cau mày, chỉ ra. Nhỏ kéo căng dây an toàn khi rướn người lại gần ghế trước. “Không được công bằng cho lắm.”

Pietro bướng bỉnh gật đầu. Cậu cũng bắt chước chị và rướn đến gần ghế trước. Ở ghế giữa, Lorna tội nghiệp bị ép giữa hai anh chị mình. “Phải đó! Tụi con không cần chú ấy ở đó nếu tụi con không muốn.”

“Ba đã mời chú ấy và chú ấy đã đồng ý nên quá trễ cho việc đó rồi. Ba e rằng ba không nhắc đến việc này để thảo luận với hai đứa,” Erik kiên quyết. Anh phớt lờ hai đứa con càng lúc càng ép sát anh, một chuyện xảy ra thường xuyên hơn anh muốn thừa nhận.

“Baaaaa,” Pietro rên rỉ, bực dọc đạp vào lưng ghế. “Con không muốn chú ấy có mặt ở tiệc của tụi con!”

“Pietro, không đạp nữa. Mấy năm trước Charles đã dự một buổi bar mitzvah với con trai rồi, chú ấy rất phấn khởi khi được đến dự và chúc mừng hai đứa. Mà thật ra là hai đứa nên thấy may là chú ấy không đến buổi lễ sáng nay. Vì thế, ba không muốn nghe thêm một lời phàn nàn nào nữa từ cả hai.” Erik tặng cho hai đứa một Cái Nhìn, khiến chúng ngồi xuống lại bình thường. Nhưng nó có khiến chúng thôi phàn nàn không? Còn lâu.

Pietro thở dài như kịch và ngã phịch vào ghế. “Ba làm hỏng bữa tiệc của tụi con rồi ba!”

“Phải, ngày của tụi con hỏng bét rồi,” Wanda nhanh chóng rên rỉ theo em trai.

Lorna nhìn sang hai anh chị rồi nhìn sang ba. Em không quá mức vui mừng với việc gặp bạn trai của ba vào cùng một ngày đã có quá nhiều chuyện xảy ra, nhưng em cũng biết hai anh chị mình lại làm quá rồi. Vì thế, em chỉ nhún vai trước cả tình huống. “BubbeOpa vẫn đến chứ ạ?” em hỏi.

“Tất nhiên rồi, cưng ạ! Ông bà cũng sẽ gặp chú Charles lần đầu tiên,” Erik đáp, gật đầu.

“Ô, OK.” Lorna nhún vai và thế là xong chuyện.

Suốt chặng đường còn lại đến trung tâm cộng đồng, Erik được an ủi phần nào khi biết rằng ít nhất trong đám nhỏ nhà mình vẫn còn một đứa hơi hơi biết lý lẽ, kể cả khi hai đứa còn lại chẳng làm gì ngoài lớn tiếng rên rỉ và càu nhàu.

***

Suốt cả buổi tiệc, hai đứa sinh đôi chuyển đổi qua lại giữa hai trạng thái: ‘quẩy’ hết mình trên sàn cùng lũ bạn hoặc hờn dỗi liên tục khi chỉ vừa liếc đến Charles. Erik đã học được cách chấp nhận chuyện này nên anh cố hết sức mặc kệ hai đứa muốn làm gì thì làm trong buổi tối hôm nay. Cha mẹ anh chỉ thấy buồn cười, họ nhớ lại hồi bằng tuổi chúng Erik cũng khó chiều vô cùng. Bọn trẻ giống tính ba chúng thôi. Chúng cần ít thời gian để tống hết hờn dỗi ra khỏi người rồi mới tiếp tục được. Erik cho chúng một tuần trước khi chúng cho Charles một cơ hội đàng hoàng và vỡ lẽ rằng hoá ra chúng thích anh.

Không may là Charles kém lạc quan hơn về tất cả chuyện này. Trong vài tiếng đầu của buổi tiệc, anh chỉ ngồi cùng Erik và cha mẹ Erik, bồn chồn và lo lắng. “Con anh ghét em, Erik à. Chúng chưa gặp em mà đã ghét em rồi,” anh than.

“Đừng làm quá lên thế. Chúng không ghét em,” Erik lắc đầu, nói.

Charles tỏ vẻ khó tin. Rõ ràng Erik đang quá xem nhẹ tình huống. “Chúng ta đã ở đây ba tiếng rồi và không những chúng không thèm chào em mà còn tránh luôn cái bàn này. Chúng thậm chí không nói chuyện với anh hay ba mẹ anh chỉ để tránh lại gần em!”

“Cháu đừng cảm thấy bị xúc phạm. Chúng đang tuổi teen. Hờn dỗi là hoàn toàn bình thường ở lứa tuổi đó,” Edie trấn an Charles, vỗ nhẹ lên tay anh. Giống như bọn trẻ, đây là lần đầu bà gặp Charles. Không giống bọn trẻ, bà nhanh chóng mến anh.

Jakob nhanh chóng tán đồng. “Cháu nên thấy Erik ở tuổi đó. Nó là một thằng ranh không ai chịu nổi, không nói giảm nói tránh gì hết. Mấy đứa nhỏ chỉ tình cờ thừa kế tính khí đó từ nó mà thôi.”

“Ba nói đúng đấy. Anh tệ vô cùng. Bọn trẻ chỉ thừa hưởng từ anh thôi. Rồi chúng sẽ mến em, anh hứa đấy,” Erik nói.

Charles thở dài và dựa vào ghế, lần nữa liếc qua nhóm học sinh cấp hai bị high vì xơi quá nhiều đường đang nhảy múa theo điệu nhạc (thật ra là nhảy lên nhảy xuống như choi choi) ở giữa phòng. Ai mà biết được rằng Charles Xavier, giáo sư nổi tiếng thế giới và chuyên gia trong lĩnh vực của mình, lại dễ dàng bó tay trước một đôi nhóc mới 13 tuổi đầu. “Hy vọng anh đúng,” Charles nói.

***

Khi Erik cuối cùng đã được lên đường về nhà, kim giờ đã qua số 11. Lorna đã được ông bà đưa về nhà từ nãy, sau khi con bé bắt đầu ngủ gật trên ghế. Tất cả khách mời, bao gồm Charles, đều đã ra đi, để lại Erik và hai nhóc sinh đôi dọn dẹp và sắp xếp trung tâm cộng đồng. Hai đứa nhỏ vẫn còn rần rần vì lượng caffeine dồi dào chúng nạp vào người tối nay nhưng Erik thì chắc chắn cần bò gấp vào giường rồi. Anh hối chúng vào xe rồi thở ra một hơi dài.

“Được rồi. Bao nhiêu thời gian chuẩn bị và giờ chúng ta đã qua một giai đoạn. Ba cho rằng chúng ta đã có một dịp cuối tuần khá thành công.” Erik liếc nhìn hai đứa con qua gương chiếu hậu khi cho xe lui ra khỏi bãi đỗ.

Mới vừa nãy Pietro còn có vẻ hoàn toàn thỏa mãn thì bây giờ cậu lập tức trề môi. “Suýt nữa thì hoàn hảo thôi ba. Suýt nữa.”

“Suýt thôi hả? Nói thử ba nghe chỗ nào thiếu sót xem,” Erik nói mặc dù anh biết rành rành câu trả lời của hai đứa nhỏ.

“Việc chú Charles cũng đến thật ngốc nghếch,” Pietro lầm bầm.

“Con thậm chí còn không nói chuyện với chú ấy, Pietro. Hầu như không thèm nhìn chú ấy luôn,” anh chỉ ra. “Vì việc này quan trọng với ba và ba quan trọng với chú Charles nên việc này cũng quan trọng với chú ấy. Để ba người gặp mặt nhau là việc rất tuyệt vời nhưng chốt lại vẫn là chú ấy đến vì ba. Không phải để gây hấn với hai đứa.”

“Chú ấy không thể đến vì ba bất kỳ ngày nào khác sao ba? Hôm nay là ngày của tụi con. Nếu tụi con không muốn ai đó đến thì người đó không nên đến,” Wanda nói.

Nếu không vì Pietro rên rỉ và lầu bầu làm giảm giá trị của luận điểm thì kể ra tụi nhỏ cũng có lý. Nhưng Erik cũng cứng đầu thôi rồi và còn lâu anh mới thừa nhận điều đó. “Bữa tiệc đã kết thúc và cả hai đã dành cả buổi tối để cư xử bất lịch sự với chú Charles, vì thế ba nghĩ hai bên chúng ta đều phải chịu thất vọng thôi.”

Pietro tròn mắt. “Việc đó không công bằng và ba biết như thế.”

“Hai đứa đủ rồi đấy. Sáng mai chúng ta sẽ ăn sáng với ông bà nên về nhà là lên giường ngay.” Erik lờ đi lời phàn nàn, rền rĩ của hai đứa con và im lặng suốt chặng đường còn lại về nhà.

***

Bên nhà Xavier, tình hình cũng không bình yên hơn là bao. Từ buổi hẹn hò đầu tiên của ba, David đã khó ở với ông chú Erik đó rồi, nhưng cậu đặc biệt bực mình kể từ bữa tiệc của hai đứa sinh đôi nhà bên kia. Cậu chưa bao giờ ủng hộ bất cứ mối quan hệ nào của ba, nhưng ít ra thì chúng đa phần đều là tình chóng vánh. (Cố giữ bí mật mối quan hệ dù là ngắn ngủi nhất trong căn nhà ai cũng đọc được ý nghĩ của nhau là điều vô ích.) Tuy nhiên, Erik Lehnsherr nhất định không phải mối tình chóng vánh kéo dài vài tuần. Erik không phải một gã thực tập xinh xắn nhưng thiếu não mặc trang phục của Banana Republic và sống không cần có bất cứ trách nhiệm gì với thế giới. Không. Erik là một ông bố đơn thân có sự nghiệp vững vàng, tuấn tú chứ không phải xinh xắn. Hoàn toàn không phải gu của ba cậu và David biết đó là lý do đáng lo. Nghĩ đến thôi là cậu thấy hơi hơi buồn nôn rồi.

Đến giờ Erik và ba cậu đã hẹn hò được sáu tháng và David biết rõ họ bắt đầu cân nhắc cho con cái gặp mặt nhau. Sau đó thì sao nữa? David biết đến mức đó là xong chuyện rồi. Đó là sự ràng buộc, không nghi ngờ gì nữa. Còn David? Cậu sợ thấy mợ luôn này.

Trong nhà Xavier không có nhiều bí mật. Về phần Charles, giữ bí mật là việc rất khó khi David xuyên qua gần hết bất cứ rào chắn tâm trí nào; còn về phần David, bất kể bí mật gì thì sớm muộn cậu cũng sẽ để lộ, trong một lần suy sụp tinh thần giữa đêm khuya hay một cơn tâm thần phân liệt nào đó. Giữa họ có một mối quan hệ khá kỳ cục nhưng dù sao đó cũng là quan hệ của họ, vẫn luôn như thế. Vì vậy, vừa trở về nhà vào một sáng chủ nhật sau khi ngủ ở nhà bạn một đêm, David liền bị sốc khi phát hiện ba mình mang đầy một đầu suy nghĩ về bữa tiệc cho mấy đứa con của Erik mà hôm qua ba đã đến. David dừng lại ở lối vào phòng khách, thả rơi cái túi chứa đồ đạc cá nhân bên chân và nhìn ba mình đầy ngờ vực.

“Ba. Ba, cái vẹo gì vậy?” David chẳng buồn giải thích mình sốc vì cái gì, cậu chắc chắn ba đã chờ điều này được một lúc lâu rồi.

Charles không ngẩng đầu lên khỏi xấp bài kiểm tra đang sửa, chỉ nhẹ nhàng mắng, “David, cẩn thận ngôn ngữ.”

David rất sẵn lòng phớt lờ lời ba. “Hôm qua ba gặp con của chú Erik. Tại bữa tiệc b’nai mitzvah của chúng. Và ba không nói với con. Ba, nghiêm túc đấy, cái vẹo gì vậy?”

“Gặp là nói hơi quá lên đấy, tin ba đi,” Charles nói. Anh bớt nghiêm khắc với xấp bài kiểm tra, đặt chúng qua một bên và vỗ vỗ chỗ trống cạnh mình trên xôpha để bảo David ngồi xuống. “Phải, ít nhất ba đã định gặp chúng. Việc đó làm con khó chịu à? Sao chúng ta không nói về nó nào?”

“Ba đừng nói với con như thể ba là bác sĩ trị liệu của con. Ba biết con ghét thế lắm,” cậu lầm bầm. Dù vậy cậu vẫn ngồi xuống cạnh ba. “Hôm qua ba đi cùng gia đình chú Erik mà không cho con biết tý gì hết. Việc đó được cho là không làm con khó chịu à?”

“Ba không biết con muốn mọi cập nhật về tình hình hẹn hò của ba đó, David. Vào thứ hai chú Erik và ba sẽ dùng bữa tối tại nhà hàng Ý đẹp đẹp mà con cũng biết nằm trên đường 47. Con có muốn mọi chi tiết về cuộc hẹn luôn không?” Charles nói.

David không nhìn qua ba mình nhưng cậu biết, biết chắc chắn Charles đang làm động tác châm biến nhướng một lông mày ngốc nghếch mà thỉnh thoảng anh hay làm. Bực ơi là bực. “Ba đừng giả ngây! Ba hiểu ý con mà. Đây không chỉ là cùng ăn tối. Đây là gặp mặt con cái. Đó—” cậu ngắt giữa chừng vì đột nhiên đầu ba cậu tràn ngập ký ức về việc nói chuyện với cha mẹ của ông chú Erik cả tối. “Trời đụ. Ba gặp con cái và cả cha mẹ chú ấy? Quá to tát rồi! Ba định không nói gì với con hết cho đến một ngày xe tải dọn đồ đậu trước cửa nhà mình à?”

“Thôi nào, David. Không cần phải làm quá thế,” Charles năn nỉ. “Phải, ba đã gặp gia đình chú ấy, nhưng bọn ba hẹn hò được nửa năm rồi. Chuyện này sớm muộn sẽ đến thôi. Ba chẳng hiểu sao nó lại ảnh hưởng con nhiều như vậy.”

David rất thương ba. Thương thật sự. Nhưng thỉnh thoảng Charles hoàn toàn không hiểu hành động của mình có ý nghĩa gì. Cậu không chắc chắn mình nên giải thích ra sao. Việc đầu óc cậu bắt đầu rối bù lên như mỗi khi cậu quá căng thẳng thật không giúp ích tý nào. “Ba đã hẹn hò được một thời gian, giờ bước kế tiếp là gặp mặt gia đình, tiếp theo là dọn sang sống chung, và nếu một người đàn ông cùng ba đứa con nhỏ dọn đến sống cùng chúng ta, mọi thứ sẽ rất khác biệt đó.”

“Ôi, David, ba luôn có thời gian cho con mà, con biết đúng không? Không gì có thể thay đổi chúng ta, dù có cả trăm đứa trẻ đi chăng nữa,” anh hứa. Anh xích lại gần và quàng một tay qua vai David.

David né ra. Cậu đã quá đủ cảm xúc cho một ngày và bây giờ, bịa đại ra lý do nào đó rồi chuồn có vẻ là kế hoạch khôn ngoan nhất. “Đó không phải ý con. Ý con là—thôi bỏ đi, không thành vấn đề. Con phải đi làm bài tập đây. Ba khỏi lo bữa trưa cho con. Con ăn ở nhà Remy rồi.”

Và như thế, David biến lên lầu để bắt đầu một ca dỗi hờn khác trong vô số các ca dỗi hờn của cậu.

***

Vài ngày sau, cha mẹ Erik đã thu xếp sẵn sàng để trở lại Đức. Tiễn ông ba ra sân bay sau chuyến ghé thăm luôn là một việc không vui nhưng đến thời điểm này, không may là cả nhà đều đã quen với nó. Kỳ lạ một nỗi là Wanda còn hơi thích nữa kìa. Tiễn ông bà ra sân bay luôn tương đương với một ngày nghỉ học cho cả hai. Hiện tại Wanda và Pietro đang học cấp hai. Chúng sẽ làm bất cứ điều gì để được nghỉ học một ngày. Kể cả điều đó có nghĩa là sáu người nhồi nhét vào chiếc xe năm chỗ trong một chuyến đi đẫm nước mắt đến sân bay.

Khi họ cuối cùng đã đến được sân bay, chiếc xe càng đẫm nước mắt hơn. Và, thành thật mà nói thì phần lớn nước mắt đó là từ Bubbe và thỉnh thoảng là vài giọt ba sẽ không thừa nhận đã nhỏ. Tuy nhiên, Wanda nghĩ có đủ nước mắt giữa họ để nhấn chìm cả nhà. Khi chiếc ôtô dừng lại ở vạch đường để thả khách vào sân bay, nhỏ và Pietro đua với nhau xem ai sẽ ra khỏi xe nhanh hơn. Giờ chúng 13 tuổi rồi. Chúng đã quá lớn cho tất cả những màn khóc lóc bi lụy này.

Dù thế, Wanda vẫn thấy nghèn nghẹn trong họng khi ôm tạm biệt bà. “Vậy cháu đoán là bọn cháu sẽ gặp ông bà vào Rosh Hashana?”

“Hy vọng là thế,” Edie gật đầu, đồng tình. Bà mỉm cười, nỗi buồn hiện diện trong mọi cử động giống như mọi lần đưa tiễn khác. Bà trìu mến vỗ vỗ má Wanda trước khi siết nhẹ cằm con bé và khiến nó nhìn thẳng và mắt bà. “Nào, Schatz, bà biết em trai cháu bướng bỉnh hệt như ba mấy đứa và không có cách nào làm nó hiểu ra cả, nhưng… Nó thường làm theo cháu nên… Sao cháu không cho bạn trai mới của ba một cơ hội?”

Wanda thở dài. Công bằng mà nói, nhỏ nên lường trước việc này. Bà nội của nhỏ là người nhân nhượng nhất nhà. Wanda ôm bà lần nữa. “Chúng ta sẽ chờ xem, Bubbe ạ. Chúng ta sẽ chờ xem.”

***

Pietro là đứa nghĩ ra kế hoạch hành động này. Tuy không thường là đứa ra kế hoạch nhưng thỉnh thoảng cậu cũng có vài giây tỏa sáng. Trường của cậu và Wanda có một toà nhà chung cho học sinh cấp hai và học sinh cấp ba. Tuy chúng thường tránh đám học sinh cấp ba bất cứ khi nào có thể – là hai đứa trẻ dị nhân người Do Thái có mẹ mất sớm, chúng đã đủ gây sự chú ý rồi, không cần khiến mình nổi thêm bằng cách chơi với học sinh lớn hơn – chúng vẫn lang thang trong toà nhà chung đủ lâu để biết đôi điều về các học sinh cấp ba.

Quan trọng hơn, chúng biết ở khối 11, chủ nhân hộc tủ 359, là David Haller, đứa tổ chức những bữa tiệc ‘dẩy’ nhất trường. Đứa từng bị đồn là đã nốc hết một chai vodka trong một buổi sáng. Đứa được cho là cung ứng ‘cỏ’ cho nửa số học sinh trong trường. Đứa dường như mỗi tuần đều có một cô bạn gái mới tinh. David Haller, đứa nhóc tuổi teen cool nhất có lẽ từng tồn tại. Quan trọng hơn cả, David Haller là con trai của Charles Xavier, và nếu Wanda và Pietro không làm gì đó để ngăn cản thì một ngày không xa sẽ trở thành anh chúng.

“Kế hoạch hoàn hảo đó, Wanda!” Pietro nói vào một sáng không lâu sau Sự Kiện, khi cả hai đang đi bộ đến trường. “Em cá David Haller cũng ghét tình trạng này như chúng ta vậy. Nếu chúng ta bắt tay và tấn công từ hai phía, em cá mình có thể đánh bại hai ông ba!”

“Hay. Giờ em muốn lên tầng ba và bị đám cấp ba ăn sống hay để chị?” Wanda tròn mắt và bước vòng quanh Pietro để đến hộc tủ của mình.

Không tác dụng cho lắm. Hộc tủ của Pietro ở ngay trên hộc tủ của Wanda và kiểu gì cậu cũng phải đi đến đó để lấy sách giáo khoa cho tiết đầu tiên. Và để trêu Wanda như mọi đứa em trai khác vẫn làm, Pietro thả cặp xuống ngay trước hộc tủ của Wanda khi nhỏ định mở hộc.

“Mấy đứa cấp ba có thể tệ đến mức nào chứ? Nếu chị sợ thì em đi!”

“Chị không sợ. Chị chỉ không muốn phiền phức thôi, Pietro. Không như em, chị thích có bạn ở nhiều nơi hơn là mỗi cái máy XBox,” nhỏ xì một tiếng.

“Ô, được thôi. Em bắt đầu dọn đồ khỏi phòng chị để lấy chỗ cho ông chú Xavier và con trai dọn vào nhé! Vì đó hiển nhiên là điều chị muốn.” Pietro hậm hực, mở hộc tủ với lực mạnh hơn cần thiết.

“Ugh, em vừa bốc đồng vừa thích làm màu – kể cả với một đứa con trai tuổi teen.” Wanda hầm hừ, chộp lấy cuốn sách giao khoa cho môn nghiên cứu xã hội và nhét vào cặp rồi kéo tay Pietro và lôi cậu theo mình. “Vậy thì đi. Ta đi tìm Haller trước khi tiết chủ nhiệm bắt đầu.”

“Chờ đã. Ngay bây giờ ế? Em còn chưa nghĩ ra nên nói gì!”

“Tệ quá! Lẽ ra em nên nghĩ ra trước khi mở miệng nói bất cứ thứ gì.”

“Wandaaaa!”

Pietro để mình bị kéo lên tầng trên với tốc độ rùa bò của chị bởi vì một khi Wanda đã quyết tâm làm gì thì cậu tuyệt đối không thể kháng lại nhỏ. Chưa kể cậu khá chắc mình sẽ bay cả cánh tay nếu cố vùng vẫy khỏi nắm tay của Wanda. Nếu để cậu làm theo ý mình, Pietro sẽ vọt lên lầu, để một mẩu giấy nhắn vào hộc tủ của David Haller rồi chạy ngay xuống trước khi ai đó kịp nhìn thấy. Thay vì thế, hiện tại cậu và Wanda đang hiên ngang đi dọc theo hành lang đầy một đám con trai đã trổ mã và có lẽ sẽ giết cậu nếu Wanda không thả cậu ra đủ nhanh để cậu chuồn đi.

“Đừng ảo tưởng mình quan trọng đến nỗi người ta nghĩ đến mình và muốn xử mình,” một giọng nói sau lưng cậu cười lớn. Pietro quay lại và thấy không ai khác ngoài David Haller đang nhìn mình chằm chằm. Theo lẽ tự nhiên, Pietro suýt nhảy vào vòng tay chị để được bảo vệ. David càng cười bạo. “Anh đây không quan tâm hai bây làm gì trên tầng này. Cái anh quan tâm là hai bây đang đứng trước hộc tủ của anh. Vì thế nên chim cút nhanh.”

Wanda giữ bình tĩnh tốt hơn Pietro một chút và nhỏ cố gắng bắt tay David. “Chào David. Bọn em là—”

David tròn mắt, ngắt lời nhỏ, “Anh biết hai bây. Con của ông chú Lehnsherr chứ gì. Và hiển nhiên hai bây còn bị nghễnh ngãng nữa. Anh bảo hai bây xê ra và… coi hai bây kìa. Đứng ỳ tại chỗ.”

“Ông anh không cần phải hãm lờ thế.” Pietro xù lông nhím. Do hiện tại đã chuyển sang trạng thái bực mình nên cậu bớt sợ sệt thấy rõ. “Bọn tui cũng không ưa ba anh hơn anh ưa ba bọn tui đâu. Bọn tui nghĩ ổng đần bỏ xừ!”

“Không đứa nào được nói ba anh đần ngoài anh ra nghe chưa, Peter,” David khinh bỉ.

Mỗi khi bị chọc tức, Pietro không bao giờ có khái niệm tự bảo vệ bản thân. Mang vẻ mặt cau có, cậu bước lên cố đẩy David. Tuy thất bại nhưng ít ra cậu cũng truyền tải được ý định của mình.

“Sao cũng được, Day-vid. Wanda và tui đến đây vì bọn tui muốn chuyện này chấm dứt và hai ông ba của chúng ta chia tay. Nhưng nếu ông anh thích ngồi đó dỗi thì…”

Trước khi Pietro kịp kéo tay Wanda và rời khỏi đây thì David đã với ra và ngăn cả hai. “Chờ đã. Được rồi, bây có hai phút. Hai bây đang nghĩ gì?”

“Giờ anh quan tâm rồi hả?” Wanda tròn mắt, lẩm bẩm. “Bọn tui hiểu ba bọn tui, anh hiểu ba anh. Chúng ta đều ghét ba của nhau. Đây là quan hệ hợp tác hoàn hảo. Anh phá bên phía anh, bọn tui phá bên phía bọn tui. Bào mòn quan hệ của họ đến khi họ chia tay và chúng ta đều tự do.”

David gật đầu không cần nghĩ. “Mang cả em gái của hai bây vào nữa rồi chúng ta có giao kèo. Ba hai bây cực dễ mềm lòng. Anh cá là nếu nhóc em đồng ý với hai bây thì ba hai bây sẽ chịu thua trong vòng một nốt nhạc.”

“Lorna làm bất cứ gì tụi tui làm,” Pietro hứa.

“Tốt.” David rút điện thoại ra và đưa cho cặp sinh đôi để chúng nhập số điện thoại vào.

“Chúng ta sẽ nhắn nhau sau. Bây giờ thì xuống lầu đi. Từ giờ trở đi chúng ta sẽ gặp nhau sau giờ học.”

“Uh huh. Kế hoạch hay đấy. Bye.” Pietro vẫy tay lấy lệ rồi túm tay Wanda và kéo cả hai rời khỏi chỗ này càng nhanh càng tốt.

Trở lại trước hộc tủ của mình, an toàn khỏi đám cấp ba xấu tính, Wanda ngồi xuống sàn cho đến khi chuông báo giờ chủ nhiệm vang lên. “David hãm hệt như lời mọi người nói về hắn. Việc này có lẽ sẽ dễ thôi.”

“Em nghĩ tên đó cool đấy chứ. Đáng sợ, chắc chắn luôn, nhưng cool. Em cũng muốn được như thế khi lên cấp ba,” Pietro quyết định.

Wanda xì ra. “Em cần phải vừa giàu vừa xấu tính mới được. Giàu kiểu có tiền tiêu vặt lên hàng triệu ấy.”

***

Tại ba giờ rưỡi chiều, lẽ ra David đã rời khỏi trường từ lâu và đang trên đường đến buổi tư vấn. Thay vào đó, cậu quanh quẩn trong bãi đỗ xe chờ bọn trẻ nhà Lehnsherr xuất hiện. Chúng lâu muốn chết. Bình thường có lẽ David đã bực mình, nhưng chính cậu cũng nghĩ những buổi hẹn gặp này quá ngu ngốc, do đó cặp song sinh gặp may vì đến muộn vào đúng ngày David có một thứ trong lịch trình còn tồi hơn là ngồi trên capô xe và làm bài tập toán. Gần bốn giờ Pietro mới vụt đến cạnh cậu.

“Xin lỗi bọn tui tới trễ. Ai kia,” Pietro liếc Wanda đang chạy đến chỗ cậu với tốc độ bình thường hơn tốc độ của em trai rất nhiều, “không muốn bỏ buổi họp hội đồng học sinh ngớ ngẩn.”

“Anh không quan tâm vì sao hai bây đến muộn. Chúng ta vạch ra kế hoạch hành động rồi đường ai nấy đi. Hai ông ba ngừng hẹn hò sớm chừng nào tốt chừng nấy. Giờ hai ổng quan hệ nghiêm túc rồi nên bắt đầu có ý tưởng này kia rồi đấy,” David nói, rùng mình khi nghĩ đến điều đó. Điều cuối cùng cậu muốn trên đời này là có một ông ba dượng và ba đứa em nhỏ trong nhà. “Hai bây biết khi nào ba hai bây đi hẹn hò không?”

“Có! Đó là lúc duy nhất bọn tui ở nhà một mình,” Pietro nói khá tự hào. Wanda giẫm lên chân cậu không-nhẹ-nhàng cho lắm, vì thế, Pietro nhanh chóng sửa lại. “Ý tui là ở nhà với Lorna. Vì con bé còn nhỏ nên cần người trông. Cho nó, không phải cho tụi tui.”

David làm vẻ mặt thờ ơ nhưng đi trêu tụi nó vì một câu như vậy thì quá mất công. “Được rồi. Ba anh và ba bây có vẻ thay phiên nhau lên kế hoạch cho cuối tuần, do đó nếu hai bây có tin gì thì nhắn anh và anh cũng thế. Và chỉ khi có tin gì thôi đấy. Đừng nghĩ chuyện này biến chúng ta thành bạn, OK? Có số của anh không tương đương lời mời nhắn tin bất cứ khi nào muốn đâu, bây hiểu không?”

“Rồi, rồi. Chúng ta chia sẻ thông tin, chúng ta phá đám từ bên trong, chúng ta không phải bạn. Anh nói quá rõ ý của mình rồi, Xavier,” Wanda nói.

“Bây biết đó không phải họ của anh mà, Lehnsherr,” David tròn mắt, chỉnh.

“Uh huh, sao cũng được,” nhỏ chế giễu, nắm cổ tay Pietro và kéo cậu đi. “Xavier!”

Pietro chờ đến khi cả hai đã đi đủ xa, liếc nhìn sau lưng vài lần và cuối cùng mới thở được. “Lần tới chị muốn làm cả hai đứa chết chùm, ít nhất thì báo em trước được không? Nói em khùng cũng được nhưng em hy vọng sống đến 14 tuổi. Ít nhất là thế!”

“Nhìn vào mặt tươi sáng thì nếu hắn giết em, ba chắc chắn không cưới ba hắn nữa.”

“Nếu hắn giết chị thì cũng vậy thôi!”

“Ôi, không hề nhé. Nếu ba mất đứa con cưng, nỗi buồn sẽ khiến ba làm đủ chuyện điên rồ, chẳng hạn như cưới Charles Xavier. Nếu đứa ba ít thương nhất ‘tèo’? Ba sẽ chỉ bực mình đến nỗi chia tay với ông chú kia để thường ở nhà tự kỷ hơn thôi.”

“Một ngày nào đó em sẽ đẩy chị xuống đường tàu hoả. Em nói thật đấy.”

TBC


Cả bốn bạn nhỏ Wanda, Pietro/Peter, Lorna và David đều đã lên phim rồi.

[Dịch] Sẹo (Cherik/Fassavoy)

Tác giả: elbatross

Nguồn: http: //archiveofourown.org/works/699745

Ngôn ngữ: tiếng Anh

Người dịch: Joel7th

Thể loại: BL, fanfiction, AU, crossover

Fandoms: Shame (2011), Filth (2013)

Pairing: Mcfassy/Fassavoy – Brandon Sullivan x Bruce Robertson

Nhân vật: Brandon Sullivan, Bruce Robertson

Tóm tắt: Không phải ai cũng có thể cứu vớt. Brandon lại nghĩ rằng anh có thể cứu được những người vẫn còn cơ hội được cứu.

Crossover của hai bộ phim Shame (Michael Fassbender thủ vai Brandon Sullivan) và Filth (James McAvoy thủ vai Bruce Robertson)

Cảnh báo: ngôn ngữ nhạy cảm; spoiler đối với kết thúc của Shame và Filth

**Chú ý: Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả

Capture

——–******——–

filthyshame2

Sẹo khiến Brandon sợ hãi dạo gần đây. Tất nhiên không phải mọi vết sẹo, chỉ những vết nói lên rằng kẻ mang chúng từng tự tử thất bại mà thôi. Brandon không muốn nghĩ đến Sissy* đang ở nơi mà con bé không được đeo những đôi bông tai hay mặc những bộ váy in hoa nó ưa thích, nơi mà anh không dám đặt chân đến bởi vì đôi khi cảnh tượng những cô y tá mặc đồng phục cũng trở nên đầy cám dỗ với anh**.

Vậy thì tại sao gã đàn ông này lại mang trên yết hầu một vết sẹo dày và bóng lưỡng giống như gã từng tròng thòng lọng vào cổ một thời điểm nào đó trong đời? Thấp bé nhưng vạm vỡ, gã ngồi gọn vào lòng Brandon, chiếc váy gã mặc vén cao, lộ ra cặp đùi mạnh mẽ. Có gì đó ở gã khiến Brandon sợ hãi, có lẽ vì gã là một thằng đàn ông nhưng lại kêu gào, thề thốt rằng mình không phải đàn ông, nhưng đồng thời cũng không ưỡn ẹo như bọn bê đê trong các vũ trường ở New York. Thế nhưng nơi đây là Scotland, mọi thứ đều khác biệt.

Vết sẹo trên cổ gã lọt vào tầm nhìn Brandon.

Có lẽ đừng nhìn thì hơn.

Lừ mắt, gã đàn ông ngồi trên đùi Brandon hất bàn tay anh định luồn xuống váy gã. Gã cạo sạch sẽ phần lớn mọi chỗ và ăn diện như một con búp bê, cặp mắt sáng rực viền đen bằng chì kẻ. Brandon cúi xuống và hôn gã. Mặc dù người gã bốc lên một thứ mùi cay xè, ở gã vẫn có điểm gì đó quyến rũ Brandon. Có thể là sự tuyệt vọng trong nụ hôn của gã, hay khi tay gã dần xiết chặt yết hầu Brandon như một cách dụ dỗ anh bắt chước gã. Brandon không làm theo. Không thể làm theo. Họ tách ra, gã người Scotland liếm môi.

“Chờ cái gì nữa? Tới luôn đi.” Chất giọng Scotland nhừa nhựa đặc trưng, gã ngửa đầu, phô ra yết hầu cùng vết sẹo đập vào mắt. Lời đề nghị đưa ra chưa tròn một phút, Brandon đã đẩy gã ra, đứng lên khỏi giường. Tức tối vì động tác của Brandon, gã lột sạch quần áo trên người mình, chỉ chừa lại đôi vớ da đen rồi sải bước đến trước mặt anh. Bàn tay lần nữa đặt lên yết hầu Brandon, gã đẩy anh vào bức tường sau lưng.

Gã nhỏ bé, quá nhỏ là đằng khác. Như một con chuột vậy, bẩn thỉu, nhỏ bé và đáng sợ. Brandon khó nhọc nuốt xuống nhưng vẫn cố gắng nhìn rõ gã người Scotland khi gã bắt đầu gào thét. Nhiều vết sẹo khác lộ ra, đặc biệt là một mảng da đỏ lừ ở chỗ kín. Brandon thầm cám ơn trời vì cả hai chưa tiến đến bước cuối. Gã nói gì đó về thuốc phiện và chửi Brandon là “thằng Mỹ khốn nạn” trước khi những móng tay nham nhở cào cấu vào da anh. Brandon hơi hốt hoảng, gã người Scotland nhe răng cười với anh.

“Anh sẽ không giết tôi đâu. Họ sẽ truy tìm tôi vì tôi là người Mỹ, anh biết mà. Anh đâu muốn giống như một thứ quái vật không có gì che thân ngoài cái váy đàn bà, phải không?”

Ngôn từ của Brandon khiến gã bừng tỉnh và lập tức biến thành một người hoàn toàn khác. Gã quằn quại trên sàn, trần truồng, không ngớt run rẩy. Lớp trang điểm nhòe nhoẹt vì nước mắt, trông gã thật yếu ớt và xinh đẹp.

“Ta không phải súc sinh,” gã lẩm bẩm. “Không phải.” Lòng bàn tay gã lấm lem màu đen từ chì kẻ và mascara. “Ta không giống nó. Không phải!” Màu đen dây lên ống quần Brandon khi gã bấu chặt chân anh. “Nói đi!”

“Anh không giống.” Lúc này, Brandon chỉ muốn quay về khách sạn thay vì phí thời gian ở cái nơi nhếch nhác mà gã đã kéo anh đến này, có lẽ tìm một người phụ nữ thực thụ thay vì bốc đại một người trên đường. Nhưng anh dằn lại xúc động muốn quay lưng rời khỏi đây.

“Anh tên gì?”

Gã không đáp mà bò lại gần hơn rồi bám lấy chân Brandon.

“Tôi biết chắc chắn không phải Carole***.”

Cả hai chìm vào im lặng, trong không gian chỉ còn tiếng thở hòa tiếng nức nở nghẹn lại nơi cổ họng. Brandon không nhận được câu trả lời. Anh kiên nhẫn chờ sức nặng bám trên chân mình dần dần yên lặng rồi mới cúi xuống, luồn tay qua mái tóc gã.

Gã cần gội đầu, hẳn rồi, nhưng Brandon nghĩ gã sẽ khả ái hơn nhiều với mái tóc thật của mình. Ngoại trừ vài vấn đề về thái độ và vệ sinh cá nhân thì gã cũng không đến nỗi là kẻ xấu. Họ giữ nguyên tư thế một lúc lâu, Brandon dựa vào tường còn gã bám lấy chân anh như van xin sự chú ý ở anh, cho đến khi gã chìm vào giấc ngủ. Brandon chờ thêm một lát rồi gỡ gã khỏi chân mình, bế vào toilet rửa ráy.

Đó có lẽ không phải ý tưởng hay ho nhất, Brandon nghĩ, nhưng nếu anh định rời chỗ này mà không có được chút khoái lạc nào thì ít ra anh cũng để gã lại trong tình trạng khá khẩm hơn lúc anh tìm được gã. Hơn nữa, vệt ban có vẻ không dễ lây như anh đã nghĩ và tuy nó không hơn một vết thương đang lên da non, ít nhất nhìn nó cũng vệ sinh hơn trước. Rửa ráy xong xuôi, Brandon lau khô người và mặc lại quần áo cho gã rồi lục tìm chứng minh nhân dân của gã trong chiếc ví xách tay quăng bừa trên kệ tủ đầu giường. Nhờ trời là anh cũng nắm chút ít cách dò thông tin trên chứng minh nhân dân trong chuyến đi trước.

“Bruce hử? Ít ra chứng minh nhân dân của anh cũng có vài thông tin hữu dụng.”

Brandon nhập địa chỉ của Bruce vào điện thoại, hóa ra nhà Bruce không xa mấy khách sạn. Chút thông tin đó chẳng khiến chặng đường của Brandon ngắn đi hay sức nặng của Bruce trên lưng anh nhẹ đi tý nào. Mất ít phút Brandon mới tìm được chìa khóa nhà Bruce và mất thêm nhiều phút anh mới giúp Bruce thay một bộ đồ thoải mái hơn và đặt gã lên giường. Căn hộ là một bãi rác chân chính, hệt như Bruce trước khi Brandon làm sạch gã, dơ bẩn và hôi hám.

“Tôi biết không nên xen vào chuyện người ta nhưng Bruce này, anh nên thuê người giúp việc. Anh đúng là của nợ nhưng chỉ lần này thôi tôi sẽ giúp anh. Không phải ai cũng được vậy sau khi lên giường hụt đâu.”

Brandon chưa từng nghĩ mình sẽ trải qua đêm đầu tiên ở Edinburgh như vậy, với dung dịch cọ rửa, chổi xẻng và một căn hộ bốc mùi.

000

Mấy ngày sau, cửa phòng khách sạn của Brandon vang lên tiếng gõ cửa. Anh đã định mặc kệ nó cho đến khi tiếng ồn có nguy cơ đánh thức các phòng bên cạnh. Giờ này còn ai tìm anh chứ (chết tiệt, gần bốn giờ sáng rồi chứ sớm sủa gì). Tiếng đập cửa cùng tiếng hét “mở mẹ nó cửa dùm đi” khiến Brandon rên rỉ và bò ra khỏi giường. Cửa vừa mở, đối diện với Brandon là gã người Scotland nhỏ bé đêm hôm trước đang giơ phù hiệu cảnh sát vào mặt anh.

Thật tình, cảnh này quá hài hước còn Brandon thì chẳng còn bao nhiêu hơi sức để nặn ra lời đáp trả nào khác ngoài bật cười. Anh chưa từng gặp tình huống nào buồn cười hơn: anh cởi trần, đứng trước cửa phòng khách sạn lúc bốn giờ sáng với gã giả gái mấy hôm trước trong đồng phục cảnh sát và cà vạt cùng bộ râu hung đỏ. Mấy phòng bên cạnh đấm cửa phàn nàn nhưng Bruce mặc kệ họ và tiếp tục nhìn chằm chằm vào Brandon.

“Buổi sáng tốt lành, sếp. Có chuyện gì không?”

Brandon chỉ kịp thốt mấy từ trước khi anh bị đẩy vào phòng và cánh cửa sau lưng anh đóng lại bằng cú đạp của Bruce. Bruce dùng toàn bộ sức nặng cơ thể mình và Brandon chắc chắn gã đủ sức ấn mình lên cánh cửa bao lâu tùy gã mà không phải nhớ lại ký ức mấy hôm trước, khi gã trần truồng và bám chặt lấy chân anh.

“Anh,” Bruce mở miệng, giọng Scotland đặc sệt, “đưa tôi về nhà mấy hôm trước. Anh sờ tôi.”

“Thỏa thuận vậy mà? Tôi sờ mó anh một chút, anh về nhà anh, tôi về khách sạn.”

“Anh sờ vào tôi rồi anh lau nhà cho tôi. Anh tắm cho tôi, đưa tôi về nhà, lau nhà cho tôi. Đó là xâm nhập gia cư bất hợp pháp đó biết không?”

Lại thế nữa rồi, cái dáng vẻ nhỏ bé và giận dữ. Nhưng ít ra lần này gã bớt đáng sợ hơn lần trước.

“Tôi phải kiếm việc gì đó làm nếu chúng ta không làm nhau.” Brandon trở lại giường, ngồi lên mép giường, giữ chút khoảng cách với Bruce. “Và tôi dám cá ở đây cất giữ thuốc phiện cũng là phạm pháp. Anh nên mừng rằng tôi đã xả xuống toilet thay vì hít hết hay báo cảnh sát. Tôi không nghĩ anh đến đây để bắt tôi đâu, phải không Bruce?”

Bruce nghiến răng rồi thả rơi phù hiệu xuống sàn. Gã từ từ rời cánh cửa và thận trọng bước lại gần Brandon. Chỉ gần thêm chút thôi thì không chừng Brandon sẽ phải chìa tay ra cho gã ngửi và kiểm tra. Cả hai đều ngạc nhiên khi Bruce ngồi xuống cạnh Brandon.

“Người ta không… không làm chuyện đó. Chăm sóc, rồi tắm rửa, chưa ai làm với tôi. Tôi muốn biết vì sao.”

Cổ áo và cà vạt miễn cưỡng che đi vết sẹo của Bruce nhưng Brandon biết nó quá rõ đến nỗi không cưỡng nổi xúc động duỗi ngón cái kéo lớp vải xuống để nhìn rõ hơn. Brandon chạm nhẹ vào phần da và Bruce hơi ngả người về phía anh như muốn anh tiếp tục. Cả hai đều không rõ hành động của mình xuất phát từ kích thích nhục dục hay đơn thuần là an ủi, nhưng họ không bình luận thêm gì nữa.

“Lần trước tôi để lỡ mất cơ hội và tôi vẫn đang cố bù đắp sai lầm đó. Tôi không biết lúc trước anh thế nào nhưng tôi nghĩ mình có thể thử suy luận rồi chúng ta tiếp tục từ đó. Điều tôi muốn nói là anh bớt cho tôi chút thời gian của mình khi tôi ở đây. Tôi giúp anh và anh giúp tôi, được chứ?”

Brandon vuốt tóc Bruce, tóc gã mềm mại và sạch sẽ. Bruce khục khặc một chút rồi gật đầu, cả người gã cứng đơ đến khi Brandon đứng dậy, lục lọi túi xách rồi ném cho gã một chiếc áo.

“Thay đồ rồi lên giường đi. Cho anh mượn đấy. Giờ mà rời khách sạn có mà bị nhân viên chửi cho vào mặt.”

Họ co rúc trên chiếc giường, đối diện nhau và nhìn người kia chằm chằm. Brandon bỏ cuộc trước và xích lại gần Bruce, miệng lẩm bẩm gì đó về cái lạnh. Bruce không hề có ý định tránh ra. Gã chỉ hơi cứng người khi Brandon vuốt tóc gã và đặt lên trán một nụ hôn, nhưng đó là do gã bất ngờ vì động tác của Brandon mà thôi. Họ chúc nhau ngon giấc và xem đó là đương nhiên khi bàn tay Bruce nắm chặt ngực áo Brandon và gã níu lấy anh như vậy suốt cả đêm.

Kết thúc

Note:

*Sissy: em gái Brandon. Trong Shame, cô đã tự tử nhưng may mắn Brandon về kịp.

**Brandon mắc chứng nghiện sex.

***Carole: tên người vợ đã ly dị của Bruce. Cô bỏ Bruce đi theo người đàn ông khác và cú shock này khiến Bruce bị tâm thần phân liệt – anh thường giả dạng Carole để có cảm giác Carole vẫn còn ở bên anh.

carole
Carole

Một MV Brandon x Bruce (không liên quan tới nội dung fic)

[Dịch] Cơ Hội Thứ Hai (Cherik)

Cherik Fanfiction

Tác giả: ximeria

Nguồn: http://archiveofourown.org/works/1790926

Phần 24 của series 2014 Fic-A-Week (all the XMFC AUs)

Ngôn ngữ: tiếng Anh

Người dịch: Joel7th

Thể loại: BL, fanfiction, AU, dark, dystopia (mạt thế)

Fandom: X-Men: First Class (2011)

Pairing: Cherik- Erik Lehnsherr x Charles Xavier (X-Men: First Class)

Nhân vật: Erik Lehnsherr (Magneto), Charles Xavier (Professor X), Henry Phillip “Hank” McCoy (Beast), Raven Darkholme (Mystique), Sean Cassidy (Banshee), Armando Muñoz (Darwin), Alex Summers (Havok) etc.

Tóm tắt:

Trong vũ trụ tồn tại vô vàn thế giới song song*.

Ở thế giới này, nhóm X-Men đã mất Charles trên bờ biển vào ngày định mệnh đó. Erik thành lập ngôi trường dành cho những dị nhân để tưởng nhớ Charles.

Nhưng ở một thế giới khác, Erik mới là người chết trên bờ biển. Dù chiến thắng nhưng nhóm X-Men chỉ có thể hoãn chiến tranh hạt nhân được vài năm ngắn ngủi.

Ngẫu nhiên, số phận mở ra cho họ một cơ hội để sửa chữa những sai lầm ở một trong những thế giới song song đó.

Cảnh báo: có chi tiết nhân vật chính chết

**Chú ý: Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả

Capture

Lời tác giả (ximeria): Khi tôi nhắc đến việc nhân vật chính chết, chi tiết đó sẽ không trực tiếp xuất hiện trong fic mà chỉ hiện hữu qua lời nói hoặc suy nghĩ của nhân vật khác mà thôi (dùng thì quá khứ trong bản gốc tiếng Anh). Và không chừng tôi sẽ có thêm ý tưởng liên quan đến universe trong fic này *thở dài*. Fic mạt thế nhưng tôi đảm bảo không có mấy chi tiết ám ảnh kể cả sau khi bạn đã tắt đèn đâu. Tôi viết chủ yếu để dỗ giấc ngủ ấy mà.

——–******——–

Tiếng thét của Sean đánh động tất cả bọn họ, đồng thời đập vỡ vài cánh cửa sổ xấu số.

Erik nhíu mày, nén xúc động túm thằng bé lại và quát cho một trận nên thân. Nhất định phải có một lý do nào đó cho vụ om sòm này, vì kể từ sau vụ Cuba, Sean đã kiểm soát sức mạnh của mình khá hơn trước nhiều rồi. Đây không phải lần đầu tiên Erik nhớ Charles kể từ sau ngày định mệnh năm năm về trước, không phải chỉ vì Charles đối phó với bọn trẻ (dù cả đám đều trưởng thành cả rồi) tốt hơn mà còn vì khả năng của Charles phát hiện dị biến trong khuôn viên trường dễ dàng hơn nhiều. Cũng nhanh hơn nữa.

Erik vẫn dụng năng lực tìm kiếm những mảnh kim loại anh bắt tất cả học sinh phải đeo trên người, ngay đến đứa nhỏ nhất cũng không thoát khỏi bài diễn văn ‘vì an toàn bản thân các em mà thôi’ từ anh. Anh cảm nhận chuyển động hỗn loạn khắp toàn trường, nhưng có một nhóm không nhỏ tập trung ở cổng chính cùng với một lượng nhỏ kim loại lạ ngay phía trước chúng. Khẽ chạm vào những mảnh kim loại, anh báo cho chúng biết mình đang đến. Bọn trẻ đã vô cùng may mắn khi ngôi trường thành lập và tiếp nhận những dị nhân xã hội kiêng dè như chúng, dù vậy, Erik vẫn tin rằng chứng đa nghi của mình là một thế mạnh thay vì điểm yếu.

Đẩy tung cánh cửa dẫn ra bên ngoài, Erik dùng từ trường của Trái Đất nâng mình lướt tới vị trí những học sinh đang tập trung thành một hàng đối diện với một bóng người lảo đảo, tưởng chừng một cơn gió cũng dễ dàng thổi bay mất dạng.

Trước mắt chưa có mối nguy cụ thể nào, thế nhưng khi Alex quay lại nhìn Erik, khuôn mặt cậu trắng bệch như tờ giấy, bước chân loạng choạng sắp ngã và vai cậu va vào Darwin. Darwin chừng như không phát hiện Alex va vào mình, cậu và Sean đang nhìn chăm chăm vào ‘vị khách’ không mời mà đến viếng thăm trường họ.

Khi Erik nhìn rõ hình dáng ‘vị kháck’, cánh cổng lập tức rung chuyển, sẵn sàng biến thành bất cứ loại vũ khí nào anh tưởng tượng ra.

“Đừng mà bạn của tôi, tôi không có ác ý đâu.”

Ngước đôi mắt xanh biếc không thể quen thuộc hơn, người đó mở miệng. Anh ta nhìn chăm chăm Erik giống như đang trông thấy một điều không thể nào tin nổi.

“Cậu… chết rồi mà…” bốn chữ ngắn ngủi là tất cả những gì Erik thốt ra, giọng anh bình tĩnh hơn nhiều so với tưởng tượng của mình.

Người đó phát ra âm thanh khò khè và Erik tự hỏi trong thoáng chốc liệu đó có phải tiếng cười hay không.

“Tôi biết điều này nói ra thật kỳ lạ,” người đó đáp, “nhưng tôi hoàn toàn có thể nói một câu tương tự về anh.”

… Hồn ma nhìn một lượt từ Erik đến Sean, đến Alex rồi ngưng lại một chút khi đến Darwin. Rồi ánh mắt anh ta lại dán chặt lấy Erik, say đắm.

Erik đột nhiên nổi lên thôi thúc muốn tống khứ kẻ… mạo danh này khỏi trường. Nhất là trước Raven trở về. Hắn… hắn giống Charles như đúc, chỉ là ốm hơn, không, phải nói là gầy nhẳng mới đúng. Đôi mắt trũng sâu như bao lâu rồi không có một bữa ăn tử tế còn da dẻ thì tái nhợt như chừng ấy thời gian, có khi lâu hơn, không tiếp xúc với ánh mặt trời.

Giằng xé giữa cảm xúc muốn đuổi ‘hồn ma’ này đi và quy tắc không từ chối bất cứ dị nhân đang gặp khó khăn nào của trường, Erik chỉ biết đứng yên tại chỗ và nhìn chằm chằm vào ‘hồn ma’. Lần đầu tiên sau ngần ấy năm anh mới nhớ lại cảm giác bối rối, không biết làm thế nào mới phải.

Vị khách ma quái lảo đảo, Darwin vội vươn tay đỡ lấy trước khi anh ta ngã sấp xuống mặt đất. Đỡ người trong tay, Darwin quay lại nhìn Erik, khiếp sợ trên vẻ mặt vẫn chưa tan biến nhưng không đủ áp đảo kiên quyết.

“Đưa đến chỗ Hank?”

“Gắng đừng để các học sinh trông thấy.” Erik gật đầu, bàn tay mỏi mệt xoa khắp mặt. Anh thấy lạnh, từ trong ra ngoài, cái lạnh mà ánh nắng gần trưa cũng không xua tan được.

“Chúng ta từng thấy những thứ kỳ lạ hơn.”

Véo sống mũi, McCoy kết luận. Ánh mắt cậu chuyển dời từ vị khách đang bất tỉnh sang Darwin. Đáp lại, Darwin cười nhẹ.

Erik muốn phản đối, muốn hét đến khi giọng anh khản đặc. Hoặc làm điều gì đó, bất cứ điều gì. Anh vẫn thấy lạnh cóng, đáy lòng quặn thắt thành một quả cầu băng giá đầy đau đớn.

Nằm trên bàn thí nghiệm, bất tỉnh nhân sự là… Ánh mắt Erik né đi trong thoáng chốc – Nó… Hắn… quá giống Charles, nhưng không phải họ đã an táng Charles rồi sao? Ngày ấy, trên bờ biển, Charles nằm trong vòng tay anh, ánh sáng từ từ biến mất khỏi con ngươi mở to vô hồn cho đến khi cậu hoàn toàn ra đi.

Nhưng anh không thể phủ nhận. Suy dinh dưỡng nặng, cơ thể kiệt quệ trầm trọng, theo như kết quả thăm khám của McCoy. Chưa kể dấu hiệu nhiễm độc phóng xạ trong tế bào, nhưng điều khiến McCoy ngạc nhiên chính là các tế bào dường như có khả năng tự tái tạo.

Tuy Erik hiểu chưa đến phân nửa những điều McCoy nói nhưng lo âu vẫn quấn chặt lấy tâm anh, nhất là khi McCoy nhắc đến dấu hiệu nhiễm độc phóng xạ. Vì một người lạ ư? Đây nào phải Charles. Đây làm sao có thể là Charles.

“Tỉnh thì báo tôi,” Erik quay lưng rời phòng y tế, để lại một lời dặn ngắn gọn. Kẻ lạ mặt mang diện mạo quen thuộc này đang khiến Erik vô cùng rối trí. Tất nhiên, ngoài việc nghi ngờ toàn bộ chuyện quái lạ này là một âm mưu xếp đặt tinh vi, Erik tự hỏi không biết gã… Charles này có năng lực giống như Charles hay không. Nếu hắn có và hắn muốn moi móc bí mật trong đầu mọi người, Erik cũng đành bó tay bất lực.

Nhưng rồi Erik vẫn quay lại phòng y tế, ngồi trong không gian im lặng, lắng nghe tiếng beep đều đặn phát ra từ máy móc gắn lên ‘người lạ’ và quan sát dấu hiệu biểu thị sự sống của hắn trên màn hình. Ngày nào cũng như ngày nào, anh dành vài giờ chỉ để nhìn chăm chăm vào ‘vị khách mời’ của họ. Raven cuối cùng đã trở về và Erik chứng kiến những cảm xúc chính anh đã trải qua nối tiếp nhau hiện lên trên mặt con bé. Hoảng sợ, ngờ vực, đau đớn và cả… hy vọng.

Anh nghe Hank cố gắng an ủi con bé. Mặc dù nhà khoa học thiên tài của họ rất có thành ý, thỉnh thoảng cậu ta hệt như một gã ngố ngáo. Đó là lý do thỉnh thoảng Raven lại đến phòng y tế và ngồi yên cạnh Erik hàng giờ liền.

Ngày thứ chín, khi Erik chỉ có một mình trong phòng y tế, bệnh nhân của họ sau cùng đã có phản ứng và mở mắt. Erik biết sớm được mấy giây, khi anh cảm thấy một tâm trí khác phớt nhẹ qua tâm trí mình. Không phải xâm nhập, chỉ là… giống như xem thử anh có thật sự tồn tại hay không. Anh không thể giải thích vì sao mình biết điều đó, anh chỉ có cảm giác như vậy mà thôi.

“T.. tôi…. tôi thật sự xin lỗi,” Charles nói, hoặc cố nói, giọng cậu không khá hơn tiếng thở khò khè là bao.

Erik đứng dậy và đi rót một ly nước cho Charles, đỡ cậu ngồi dậy để cậu khỏi bị sặc. Chăm sóc Charles, đó là một phản ứng vô thức của Erik. Đó cũng là thứ vớ vẩn tồn tại trong đầu anh từ ngày anh mất cậu mãi mãi trên bờ biển, muốn chăm sóc Charles, bảo vệ Charles như Charles thực sự còn trên cõi đời này. Erik biết rõ ý nghĩ đó quái đản đến mức nào, bởi vì, thứ nhất: Charles không cần bảo mẫu và thứ nhì: Charles đã qua đời rồi. Hay… đó là những gì họ đã nghĩ, những gì họ biết.

Charles truyền đi lòng biết ơn và lần này Erik chắc chắn mình cảm thấy một bàn tay vô hình phớt qua tâm trí.

“Tôi xin lỗi,” Charles thều thào, “nhưng rất lâu rồi tôi mới cảm nhận được một tâm trí không… lụi tàn.”

Erik nhìn thẳng cậu và “Cậu không phải Charles” là tất cả những gì anh thốt ra, cảm thấy như trút bỏ gánh nặng trong lòng từ lúc ‘người lạ’ này bước qua cánh cổng trường. Nhưng rồi anh bắt được điểm mấu chốt trong câu nói của Charles.

“Tâm trí lụi tàn?”

“Tôi… không phải Charles anh biết, cứ cho là vậy đi,” cậu ngập ngừng. “Tôi chỉ có thể nói với anh rằng vũ trụ tồn tại vô vàn thế giới song song và trong một số thế giới, tôi không tồn tại còn trong một số khác, anh không tồn tại.” Charles ngưng lại, cổ họng phát ra âm thanh bực dọc. “Không được rồi,” cậu lẩm bẩm rồi dùng ý nghĩ nhờ Erik rót một ly nước nữa. “Tôi nghĩ, để anh hiểu tôi phải hỏi một chuyện – chúng ta… mọi người có ngăn được Shaw không?”

Erik nuốt xuống khó nhọc và gật đầu. Charles không biết chuyện gì đã xảy ra ở thế giới này và cậu cần được biết, kể cả khi điều đó nghĩa là xé rách vết thương chưa kịp lành trong lòng Erik.

“Charles… của anh đã chết rồi?”

Erik xiết chặt nắm tay, lần nữa gật đầu. Anh chưa từng muốn nhớ đến ngày định mệnh ấy, chỉ là ký ức đó vẫn luôn tồn tại, một bóng ma lẩn khuất trong tâm trí anh.

“Ở thế giới của tôi anh đã chết trên bờ biển,” Charles tiếp tục. “Anh không chú ý và viên đạn của Moira đã cắt đứt một động mạch. Tôi muốn ngăn anh phóng tên lửa vào tàu, nhưng không phải bằng cách đó.”

Charles ngước nhìn và thở ra một hơi. “ Tôi biết chuyện này có vẻ xa vời-“

Erik cười nhạt, ngắt lời cậu, “Vậy hả, cậu cho rằng thế giới song song là xa vời?”. Anh lắc đầu, cảm thấy trong lòng nhẹ đi một chút. “Tôi có một học sinh có thể thao túng thời tiết, cậu có thể đọc ý nghĩ còn tôi thì điều khiển kim loại – tôi nghĩ định nghĩa ‘xa vời’ của chúng ta cần nhiều hơn một cốt truyện phim khoa học viễn tưởng.”

Charles nhìn anh một lúc lâu, rồi khóe môi cậu hiện lên một nụ cười nhẹ. “Trong hai chúng ta anh luôn là người dễ chấp nhận hơn,” cậu lẩm bẩm. “Mà khoan, anh nói có học sinh? Anh đã thành lập trường, hay là-“

Lần nữa lắc đầu, Erik cuối cùng đã chịu ngồi xuống. “Chúng ta đã bàn với nhau trước trận chiến với Shaw và tôi nghĩ mình có trách nhiệm thực hiện điều đó, vì cậu, đúng hơn là vì Charles.”

Bởi vì Erik không phải kẻ dùng những lời dối trá để che đậy, anh để Charles thấy những gì đã xảy ra trên bờ biển, cùng tất cả ân hận, dằn vặt kìm nén trong anh suốt năm năm qua.

Charles cau mày. “Tôi rất tiếc.”

Erik nhún vai. Lỗi lầm anh đã gây ra với Charles, anh sẽ dành cả đời để trả, bằng cách biến giấc mơ của Charles thành hiện thực.

“Còn bên cậu thì sao? Mọi người có ngăn được Shaw không?”

Charles gật đầu, cau mày. “Erik của chúng tôi đã qua đời trên bờ biển, mất máu đến chết. Chúng tôi cũng suýt nữa mất mạng, may mà tôi kịp xóa ký ức của những người trên tàu, nhưng hai năm sau đó thì tất cả chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”

“Chuyện gì đã xảy ra?” Erik tò mò hỏi. Anh lập tức hối hận, vì anh nhìn ra đau đớn tràn ngập trong đôi mắt xanh biếc của Charles.

“Tôi nghĩ chẳng ai biết chuyện gì đã xảy ra,” Charles hạ thấp giọng. “Bom rơi xuống – không biết ai khai hỏa trước – các quốc gia ăn miếng trả miếng với nhau và thế giới chìm trong biển lửa.” Cậu ngưng lại một chút. “Phần lớn chúng tôi ở trường khi chiến tranh nổ ra, nấp dưới hầm ngầm trú ẩn – Hank  tái tạo Cerebro và chúng tôi dùng nó tìm hiểu chuyện đã xảy ra ngoài kia. Hank đặt giả thuyết trong bom nhất định có thứ gì đó ngoài các đầu đạn hạt nhân, bởi những người sống sót sau vụ nổ đầu tiên cũng không sống thêm được bao lâu. Chúng tôi đã trải qua một mùa đông nguyên tử, mức phóng xạ cao vượt mức. Đâu đâu cũng thấy xác chết.”

“Còn bọn trẻ?” Erik không gọi tên cụ thể – làm vậy khiến anh cảm thấy toàn bộ những điều khủng khiếp này quá chân thật.

“Ý anh là Sean, Alex, Raven và Hank? Sean về thăm nhà khi tên lửa rơi xuống. Cậu ấy quá gần vùng zero** nên không thoát được. Những người còn lại lần lượt nhiễm bệnh. Chúng tôi tiếp nhận một dị nhân tình cờ gặp được trong quá trình tìm kiếm những người sống sót – Logan – anh ấy có khả năng phục hồi tổn thương. Logan ở cùng chúng tôi một thời gian và Hank bắt đầu nghiên cứu một loại huyết thanh tạo ra từ máu Logan nhằm chữa bệnh nhiễm xạ – căn bệnh gây ra từ những thứ trong tên lửa. Rồi Logan rời đi… Tôi không biết đi đâu. Khi đó Raven và Alex đều đã qua đời, Hank cũng bắt đầu nhiễm bệnh. Cậu ấy nói mình không thể chữa được nữa và tiêm huyết thanh cho tôi – Hank qua đời trước khi có thể tạo ra thêm huyết thanh.”

“Huyết thanh chữa được?” Erik chợt nhớ ra Hank có nhắc đến dấu hiệu bệnh nhiễm xạ trên cơ thể Charles lần đầu thăm khám.

“Chữa được – nhưng nếu tôi biết chuyện gì xảy ra sau đó, tôi thà chọn chết cùng mọi người,” Charles thú nhận.

Erik nhìn thẳng cậu. “Tại sao?”

“Chúng tôi đã tái tạo Cerebro và tôi nhốt mình dưới tầng hầm, chỉ mình tôi và cỗ máy, và tìm kiếm. Vươn xa và xa hơn nữa, cố tìm một ai đó, bất cứ ai còn sống. Và tôi chỉ tìm được…”

“Những tâm trí lụi tàn,” Erik kết thúc dùm cậu. Dù anh thậm chí không hiểu cảm giác đó như ra sao, nhưng anh suy được từ vẻ đau đớn trên khuôn mặt Charles. Cảm giác chứng kiến thế giới  xung quanh mình chết dần chết mòn không phải một điều ai cũng dễ dàng vượt qua.

“Tôi không rõ mình ở dưới đó bao lâu,” Charles thú nhận. “Ban đầu tôi cũng cố hạn chế – Hank đã nhắc tôi không nên lạm dụng – nhưng rồi tôi không còn muốn trở ra nữa. Có khi tôi chạm được tâm trí những dị nhân – những người kiên cường hơn – lần cuối, tôi tìm được một cô gái trẻ – cô ấy biết mình sắp chết, và cô ấy nắm lấy tôi, bằng cách nào đó, đẩy tôi ra khỏi thế giới chúng tôi đang sống. Cô ấy nói chẳng còn nghĩa lý gì khi tôi ở lại một thế giới trên bờ diệt vong…”

Erik rót thêm một ly nước và nhận ánh mắt cám ơn từ Charles. Anh biết người này không phải Charles, hay ít nhất không phải Charles anh đã quen biết, hay điều này sẽ khiến anh tha thứ bản thân vì đã hại chết Charles. Chưa kể sẽ mất một khoảng thời gian để những học sinh lớn nhất tiếp nhận Charles này. Nhưng anh đâu thể đuổi cậu ấy đi, phải không?

Nếu làm thế, hẳn Erik sẽ trở thành kẻ đạo đức giả. Đột biến và kiêu hãnh, thế đấy. Cố gắng thấu hiểu những gì con người này đã trải qua khiến Erik đau lòng vì cậu. Và anh biết những học sinh trong trường cũng sẽ dành lòng thương cảm cho Charles. Anh hiểu chúng quá rõ để nhìn thấy trước điều đó.

Anh không muốn đào sâu nguyên nhân, tận đáy lòng, anh đã biết từ lúc Darwin đỡ Charles khi cậu quỵ xuống – liệu anh có để Charles ở lại với họ không là câu hỏi chưa bao giờ tồn tại.

Erik đã mất một Charles rồi, anh sẽ chẳng bao giờ dám nhìn bóng mình trong gương nếu anh đánh mất một Charles khác. Lần này anh sẽ không phạm sai lầm. Lần này anh sẽ chiến đấu vì những điều mình muốn. Có thể anh không có được Charles anh muốn, nhưng anh có thể có được Charles mà số phận đã đưa đến với anh.

Không muốn nghĩ đến chuyện ý tưởng này quái đản đến mức nào nữa, Erik mỉm cười với Charles và rót thêm một ly nước cho cậu.

Kết thúc

Note:

*thế giới song song: timeline (bản gốc) – dòng thời gian. Bạn Joel cảm thấy dịch là ‘thế giới song song’ phù hợp và rõ nghĩa hơn ‘dòng thời gian’.

**vùng zero: ground zero – khu vực bom/ tên lửa rơi xuống, không một ai sống sót.

*** nói một chút về cách dùng ngôi thứ ba cho Charles: khi ý nghĩ của Erik chuyển hướng tiêu cực, bạn Joel cũng dùng ngôi thứ ba tiêu cực (hắn, gã); khi Erik nghĩ về Charles theo hướng tích cực (chịu gọi tên cậu) thì bạn Joel dùng ‘cậu’.

[Tây Diệp] The Last 7 Days (3-End)

Tên gốc:THE LAST 7 DAYS

Tác giả: Nimbusgrey

Nguồn: 西叶吧

Dịch: Quick Translator

Editor: Joel 7th

Beta: Joel 7th

Couple: Tây Môn Xuy Tuyết x Diệp Cô Thành (Lục Tiểu Phụng truyền kỳ)

Nhân vật: Tây Môn Xuy Tuyết, Diệp Cô Thành

Genres: Đam Mỹ/BL hiện đại, đồng nhân/fanfic, 1×1, đoản văn

Rating: 15+

Độ dài: 3 chương

Tình trạng: Hoàn thành

CHAPITRE 3.                        TRONG GƯƠNG VÀ NGOÀI GƯƠNG, CON ĐƯỜNG SAU CÙNG…

Dùng hình lão Khoan minh họa Diệp Cô Thành hiện đại. Seems legit=))
Dùng hình lão Khoan minh họa Diệp Cô Thành hiện đại. Seems legit=)) 

Lần đầu tiên trong đời, Diệp Cô Thành phát hiện bầu trời đêm thì ra lại sáng rõ như vậy.

Không phải một màu đen thẳm mà là màu xanh sậm, thậm chí nheo mắt còn nhìn được những gợn mây.

Mây trắng nhạt, lờ mờ như khói, trên nền trời xanh sậm rõ ràng dị thường.

Bao lâu rồi không một mình tản bộ dưới trời đêm vậy?

Nghĩ đến điều này, Diệp Cô Thành không khỏi sửng sốt.

—— Đúng thế. Đã lâu lắm rồi…

Một mình tản bộ dưới trời đêm là thói quen bắt đầu từ mười năm trước.

Diệp Cô Thành không rõ, đêm đen như mực rốt cuộc có gì thú vị. Tại sao mình lại muốn lang thang trong đêm, hứng lấy gió lạnh để rồi đứng trước một mảng hắc ám tưởng chừng kéo dài vô tận, lộ ra nụ cười mình chưa từng để người khác chứng kiến?

Sau mỗi lần tản bộ, lồng ngực lại trống rỗng như tự dưng bị ai đó rút hết sạch nội tạng. Gió đêm lạnh lẽo tràn vào lỗ hổng, mặc sức càn quét. Tựa như người quanh quẩn một mình trong phòng trống, đột nhiên nghe được tiếng nhạc đâu đó vang lên. Không bi ai cũng chẳng sung sướng, chỉ không rõ rốt cuộc lòng mình đã mất đi thứ gì.

Người sắp chết rồi, có phải bắt đầu nhạy cảm với mọi điều xung quanh?

Vì lưu luyến, vì không muốn rời bỏ, thế nhưng…

Ý thức được thì đã quá muộn.

—— Tử Thần.

Diệp Cô Thành ngẩng đầu, tóc đen mềm mại nương theo gió, từng đám từng đám phảng phất hòa tan vào bóng tối. Đen của tóc và tối của màn đêm, hai sắc thái dung hợp hài hòa trong mắt Tây Môn Xuy Tuyết.

—— Phải.

Tây Môn Xuy Tuyết lập tức hiện hình trước mặt Diệp Cô Thành. Khóe mắt Diệp Cô Thành khẽ động.

Tây Môn Xuy Tuyết…

Rõ ràng là Tử Thần, trong bóng tối lại nổi bật như vậy. Rõ ràng là Tử Thần, lại cố chấp không chịu dung hợp vào màn đêm.

—— Tôi… nên làm gì đây?

—— Gì cơ?

—— Bảy ngày, không, thời gian còn sáu ngày, tôi nên làm gì?

—— Làm chuyện ngươi muốn làm.

—— Chuyện muốn làm? Chỉ sợ quá nhiều… À, tôi hỏi một Tử Thần làm gì nhỉ?

Diệp Cô Thành xoay người, không nhìn Tây Môn Xuy Tuyết nữa. Gió thu khô ráo mà rét lạnh, phật qua người đau rát như một lưỡi dao cùn muốn đem da thịt gọt xuống. Bởi vì mây thưa thớt mà có thể nhìn rõ mặt trăng. Không phải trăng non đẹp mắt cũng chẳng phải trăng rằm nguyên vẹn, một mặt trăng không hoàn hảo đêm nào cũng thấy được, Diệp Cô Thành lại say sưa ngắm nhìn, cơ hồ muốn đem ánh trăng đêm nay vĩnh viễn khắc sâu vào tâm hồn.

Tây Môn Xuy Tuyết cũng không đi, chỉ im im lặng lặng đứng bên Diệp Cô Thành.

Trên người Diệp Cô Thành mang theo hương Hàn Mai nhàn nhạt không thuộc về trời thu.

—— Tây Môn Xuy Tuyết.

—— Phải.

—— Anh làm Tử Thần bao lâu rồi? Mấy trăm năm? Hơn ngàn năm?

Diệp Cô Thành sải bước về nhà, thuận miệng mở lời với Tử Thần bên cạnh, đổi lại một tiếng cười khẽ của Tây Môn Xuy Tuyết.

——…… Không, rất ngắn.

—— ?

—— Bởi vì…

—— Bởi vì?

Hơi bực vì Tây Môn Xuy Tuyết không nói hết lời, Diệp Cô Thành quay đầu lại, vừa vặn trông thấy vẻ lo lắng xuất hiện thoáng qua trên gương mặt Tây Môn Xuy Tuyết rồi nhanh chóng bị lạnh lùng thay thế.

—— Không có gì. Ngươi đã có thời gian nói chuyện với ta, chi bằng dùng thời gian đó nghĩ thật kỹ xem ngươi muốn sống những ngày cuối cùng như thế nào.

Gió gào thét thổi tung áo khoác trắng tinh trên người Tây Môn Xuy Tuyết. Mái tóc dài, đen như mực cũng bị gió cuốn lên, rối tung, phảng phất một đám rong biển.

Diệp Cô Thành quan sát Tây Môn Xuy Tuyết, nở nụ cười thật đạm.

—— Có lẽ anh đúng. Những ngày còn lại, tôi phải làm chuyện mình muốn làm.

Trước mặt Diệp Cô Thành dường như xuất hiện một tấm gương.

Trong gương, một Diệp Cô Thành luôn theo đuổi chủ nghĩa hoàn mỹ đang nhìn mình, mỉm cười đầy kiêu ngạo.

Bây giờ mới phát hiện, thì ra kẻ đứng trong gương mới là ‘Diệp Cô Thành’ chân thực nhất.

Một Diệp Cô Thành ngẫu nhiên muốn tùy hứng, ngẫu nhiên muốn điên cuồng, ngẫu nhiên muốn làm chút việc chẳng ra đâu vào đâu, một Diệp Cô Thành vì chính mình mà sống, một Diệp Cô Thành chân thực nhất, hóa ra lâu nay luôn bị mình nhốt trong gương.

Diệp Cô Thành vươn tay, vuốt ve mặt gương lạnh như băng, mỉm cười.

Sáu ngày cuối cùng, hắn phải trở lại làm một Diệp Cô Thành chân thực.

Bên ngoài gương là bóng tối. Không khí tựa hồ tản ra mùi thực vật thối rữa, mục nát.

Bàn tay Diệp Cô Thành từ trong gương vươn ra, chạm phải một thứ gì đó lạnh như băng. Không cần lý do, không chút do dự, tay hắn nắm chặt thứ lạnh như băng kia, bước ra khỏi gương.

Bàn tay lạnh như băng dắt lấy tay mình, người ấy mỉm cười với mình.

Tóc đen lòa xóa trước mắt, con ngươi sâu thẳm, đục ngầu, nụ cười vương bên khóe miệng hệt như hoa mai hé mở trong gió, mê ly mà thanh ngạo.

—— Sau cùng, anh sẽ mang linh hồn tôi đi?

——…… Phải.

—— Hai ta, cùng nhau.

Diệp Cô Thành ngẩng đầu, biểu cảm trên mặt ngoài vẻ cao quý thường ngày còn lộ ra một chút chờ mong. Tây Môn Xuy Tuyết nhìn đến ngẩn ngơ.

Mười năm qua, những linh hồn hắn gặp nhiều không kể xiết. Thế nhưng, đối diện với tử vong, chỉ riêng người mang tên Diệp Cô Thành này trước sau vẫn giữ được kiêu ngạo và bình tĩnh.

—— Được.

Hết

Tiếp theo nên làm một cái Tây Diệp H hay Tây Diệp EG Thành chủ hóa thành chibi 5 cm đây?

[Tây Diệp] The Last 7 Days (2)

Tên gốc:THE LAST 7 DAYS

Tác giả: Nimbusgrey

Nguồn: 西叶吧

Dịch: Quick Translator

Editor: Joel 7th

Beta: Joel 7th

Couple: Tây Môn Xuy Tuyết x Diệp Cô Thành (Lục Tiểu Phụng truyền kỳ)

Nhân vật: Tây Môn Xuy Tuyết, Diệp Cô Thành

Genres: Đam Mỹ/BL hiện đại, đồng nhân/fanfic, 1×1, đoản văn

Rating: 15+

Độ dài: 3 chương

Tình trạng: Hoàn thành

CHAPITRE 2.                        SINH MẠNG ĐẾM NGƯỢC, BẮT ĐẦU…

—— Diệp Cô Thành.

Tây Môn Xuy Tuyết nhìn nét cười vừa lạnh lùng vừa kiêu ngạo của Diệp Cô Thành, phảng phát đằng sau gương mặt trầm tĩnh kia có một đóa hoa mai đỏ tươi đang từng cánh, từng cánh tách ra giữa trời tuyết trắng xóa. Thanh âm của hoa nở trong trẻo mà yếu ớt, dù giữa cuồng phong gào thét vẫn nghe được rõ ràng.

—— Ta không đùa. Hãy tin ta.

—— Tôi lấy gì tin anh?

Nét cười trên gương mặt Diệp Cô Thành càng sâu.

Diệp Cô Thành là người theo chủ nghĩa vô thần. Tin vào thần thánh, con người sẽ trở nên mềm yếu và hèn nhát, mà “mềm yếu” và “hèn nhát” là hai từ vĩnh viễn không tồn tại trong từ điển Diệp Cô Thành.

Thế nhưng lúc này, hắn lại chấp nhận cùng người này lôi thôi. Cho gã thời gian, cho gã cơ hội, cho gã chứng minh.

Tây Môn Xuy Tuyết xoay người.

—— Không có cách nào chứng minh nên muốn bỏ chạy sao?

Tây Môn Xuy Tuyết bỏ qua lời hắn khiêu khích, đứng nguyên tại chỗ, yên lặng nhìn khắp bốn phía.

—— Bên kia đường, trong quán café có một nữ sinh mặc áo trắng.

—— Thì sao?

—— Ba phút nữa, cô gái đó sẽ gặp tai nạn giao thông, sau 2 tiếng 40 phút cấp cứu vô hiệu, tử vong.

Tây Môn Xuy Tuyết quay đầu, nhìn chăm chăm vào mắt Diệp Cô Thành. Đen như mực, thâm trầm như đêm mùa thu.

Diệp Cô Thành mấp máy môi.

Ánh mắt hắn dán chặt vào mảnh hồng phấn bên kia đường. Một sinh mạng tràn đầy sức sống như thế, tươi đẹp như thế, nói chết liền chết sao? Không thể nào!

Thời gian không ngừng trôi.

Không có tiếng chuông hay tiếng tích tắc của đồng hồ, nhưng mà không gian yên tĩnh như vậy lại càng đáng sợ hơn, hệt như thế giới một người bị tước bỏ toàn bộ giác quan.

Tây Môn Xuy Tuyết để tay trong túi áo khoác, xoay người đối mặt với Diệp Cô Thành.

Đôi môi khẽ động, không lời nào thốt lên.

Diệp Cô Thành thấy rõ. Chuyển động kia chính là đếm ngược một sinh mạng.

10. Thiếu nữ đẩy cửa quán café.

8. Nhẹ nhàng bước qua cửa.

4. Xuống đường. Một chân giẫm lên lằn trắng, quay đầu mỉm cười với người trong quán.

2. Đèn đỏ.

1. Tiếng phanh bén nhọn muốn xé rách màng nhĩ.

0. Sắc đỏ đầy đất.

Diệp Cô Thành mở to hai mắt, ngây người nhìn nữ sinh ngã lăn giữa đường, máu không ngừng khuếch tán, khuếch tán.

Đám đông la hét, người trong quán café chạy vội ra, xe cộ luống cuống, thân thể thiếu nữ mỗi lúc lại yếu dần.

Tử vong, thì ra gần như thế.

Tây Môn Xuy Tuyết mang gương mặt vô cảm.

Từ từ khép lại bờ môi, Diệp Cô Thành chợt cảm thấy một con dao nhọn cắm sâu vào tư duy mình.

Dường như hắn thấy trước mắt gào thét từng cơn hắc phong tanh tưởi mùi máu. Sau đó, một vệt đỏ tươi lan thành lưỡi hái. Nồng nặc. Chầm chậm tiến lại gần.

—— Tử Thần.

—— Phải.

—— Bảy ngày.

—— Phải.

Diệp Cô Thành xoay lưng, hướng về phía con đường hắn đã tới, từ từ cất bước trở về.

Xuyên qua đế giày đắt tiền, con đường đã đi hàng trăm lần giờ phút này truyền đến xúc cảm thô ráp mà ôn hòa dị thường, phảng phất còn mang lấy chút hơi mát của trời thu.

Vừa cảm nhận được sự nhỏ bé, bất lực của sinh mạng thì lại chỉ còn bảy ngày để sống.

Bảy ngày.

Đồng hồ cát của sinh mạng chuyển động.

Bắt đầu đếm ngược.

Tây Môn Xuy Tuyết đứng ở đầu cầu.

Bóng lưng Diệp Cô Thành dần khuất xa, lộ ra cảm giác thê lương khôn cùng. Âu phục đắt tiền không che dấu hết thân thể cao gầy đang run lên nhè nhẹ. Những lọn tóc đen tung bay trong gió, quật cường mà yếu ớt.

Đường cong rắn chắc của phần lưng dưới sắc màu rực rỡ của lá phong và lá ngô đồng phảng phất trở thành hai màu đen trắng.

Tương phản và cô độc.

Tây Môn Xuy Tuyết đã chứng kiến rất nhiều sắc thái biểu cảm của con người khi đối mặt với tử vong, dù hắn thân là Tử Thần cũng không kiềm được thương cảm.

Nhưng chỉ mình Diệp Cô Thành khiến cho trái tim Tây Môn Xuy Tuyết dấy lên từng đợt đau nhức.

Hắn nhìn theo bóng lưng Diệp Cô Thành cho đến khi biến mất khỏi tầm mắt.

Sau đó, khóe miệng Tây Môn Xuy Tuyết thoáng hiện một nụ cười bi thương.

—— Diệp…

Khi Diệp Cô Thành trở về văn phòng, thư ký đã gửi vào mail hắn không ít file tài liệu.

Khởi động máy tính theo thói quen, mở file theo thói quen, cẩn thận xem xét từng file một theo thói quen.

Dưới thời gian đột nhiên bị hạn chế, mọi động tác, tư duy theo thói quen đều trở nên căng thẳng không sao chịu nổi.

Xử lý xong tất cả tài liệu, Diệp Cô Thành liếc mắt về phía góc phải màn hình máy tính.

Mới đây thôi, sinh mạng của mình lại ngắn đi 1 giờ 37 phút.

Mình mới 28 tuổi.

Mới 28 tuổi mà thôi.

Diệp Cô Thành cầm ly nước bên cạnh, nhẹ hớp một ngụm. Trong lòng chợt dâng lên cảm gíac bực bội, động tác hắn ngưng lại, ly thủy tinh trong tay rơi xuống.

Nước trong ly tung tóe trên sàn rồi nhanh chóng thấm vào tấm thảm đắt tiền.

Diệp Cô Thành ngây người nhìn nước ngấm vào thảm, phảng phất nhìn thấy sinh mạng mình giống như dòng nước kia, vô thanh vô tức biến mất.

Phảng phất nước bị thảm hút vào, hóa thành máu đỏ, từng giọt từng giọt từ thảm rỉ ra.

—— Đáng chết…

Môi mím lại, nắm đấm xiết chặt, đốt ngón tay trắng bệch.

Thân thể như bỗng chốc bị rút sạch khí lực, tê liệt trên mặt ghế.

Tóc đen lòa xòa, nét mặt trầm tĩnh lại không hề thay đổi.

—— Đã vậy…

Bên cạnh bức màn dày mơ hồ thấy một bóng người, tóc đen, áo khoác trắng bọc lấy thân hình cao gầy.

Dưới những lọn tóc, con ngươi màu mực tràn đầy bi thương.

 

(Tiếp chương 3)

[Tây Diệp] The Last 7 Days (1)

Tên gốc:THE LAST 7 DAYS

Tác giả: Nimbusgrey

Nguồn: 西叶吧

Dịch: Quick Translator

Editor: Joel 7th

Beta: Joel 7th

Couple: Tây Môn Xuy Tuyết x Diệp Cô Thành (Lục Tiểu Phụng truyền kỳ)

Nhân vật: Tây Môn Xuy Tuyết, Diệp Cô Thành

Genres: Đam Mỹ/BL hiện đại, đồng nhân/fanfic, 1×1, đoản văn

Rating: 15+

Độ dài: 3 chương

Tình trạng: Hoàn thành

CHAPITRE 1.                      CHÚNG TA…

Sau giờ ngọ chính là lúc hắn lần đầu gặp gỡ Tây Môn Xuy Tuyết.

Ánh mặt trời từng mảng, từng mảng xuyên qua gió, xuyên qua tán cây, rơi xuống mặt đất gồ ghề, thô ráp, phảng phất như lá cây bị gió thổi loạn, rải rác khắp bốn phía. Lá phong đẹp đẽ, đỏ thắm như huyết dịch cùng lá ngô đồng óng ánh như dát vàng bị gió thu cuốn lấy, không ngừng xoáy tròn, như vũ điệu bất tận của các nàng Muse*.

Vừa bước ra từ cao ốc của công ty, Diệp Cô Thành chợt cảm thấy có gì đó khống chế thân thể mình, cứ vậy, một thân một mình đi đến con đường nhỏ phủ kín lá thu. Đế giày giẫm lên lá khô phát ra âm thanh sột soạt, sột soạt, hắn sững lại một thoáng rồi tiếp tục tiến về phía trước.

Con người đôi khi sẽ sinh cảm giác như thế, phảng phất đã mất đi một điều gì đó nhưng rồi lại không rõ mình đến cùng đã mất cái gì.

Không mục tiêu, không đích đến cụ thể, cứ vậy hắn đi. Bên đường náo động ầm ĩ, ô tô không ngừng bóp còi. Bầu không khí trong trẻo mà lạnh lùng của mùa thu len vào từng ngóc ngách,  đây đó lãng đãng chút hương vị nhạt nhòa như phép ẩn dụ của đấng tối cao.

Thế nhưng hắn nghe không thấy, điều gì cũng nghe không thấy.

Diệp Cô Thành dừng bước trên cầu, dựa vào lan can, ngắm dòng nước chảy.

Trời xanh, nước xanh đến mấy cũng bị mùa thu nhuộm lên sắc đỏ tươi và vàng rực.

Màu nước xao động, bao sắc màu pha lẫn, không phân biệt nổi.

Trước mắt đột nhiên xuất hiện vầng sáng yếu ớt, là hình dáng của sợi tóc bay lượn trong không trung. Dước ánh mặt trời, sợi tóc nhẹ nhàng phiêu khởi theo cơn gió. Dưới mái tóc đen tuyền như mực đang bay múa trong gió ấy là đôi con ngươi rực sáng như sao trời và một gương mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng.

Tương tự như gương mặt mình.

Diệp Cô Thành ngơ ngác nhìn gương mặt một thoáng rồi xoay người lại.

—— Anh, là, ai.

Tại sao trước mắt tôi lại xuất hiện hình dáng của anh? Nhưng rõ ràng anh đang đứng sau lưng tôi cơ mà.

Ánh mắt người ấy chợt rung động.

—— Tây Môn Xuy Tuyết.

Diệp Cô Thành nhìn người ấy đứng bất động như một ngọn núi băng, mặc gió thu tùy ý thổi tung áo khoác và những lọn tóc đen huyền.

Và dưới mái tóc là đôi mắt sâu không thấy đáy.

Đôi mắt kia chỉ hơi nheo lại liền biến thành vực thẳm, lộ ra bi thương đẹp đẽ mà thê lương.

—— Anh tìm tôi?

Tiếng ô tô phanh gấp chói tai kéo suy nghĩ Diệp Cô Thành về hiện tại. Hắn nhướng mày, chăm chú quan sát người trước mắt.

—— Phải.

Người ấy nghiêng nghiêng đầu. Trong chốc lát, Diệp Cô Thành cơ hồ nhìn thấy đau thương sâu nặng trong mắt Tây Môn Xuy Tuyết, nhưng chỉ mấy giây thôi, đau thương đã bị màu đen sâu thẳm trong con ngươi thay thế, không sao nắm bắt được.

—— Diệp Cô Thành.

Hai tay giấu trong áo khoác, Tây Môn Xuy Tuyết chậm rãi đọc lên một cái tên.

Giọng nói trầm thấp, khàn khàn.

Trong trẻo mà lạnh lùng, lại hàm chứa bi thương sâu sắc.

Diệp Cô Thành kinh ngạc. Trái tim như bị dao nhọn khoét lấy một lỗ hổng rồi từ đó, máu tươi nồng đậm tuôn ra, chậm chạp mà mãnh liệt.

Trong đầu, một đóa hỏa hoa rực rỡ, xinh đẹp nở bung.

Trong ngực lại trống rỗng, hư không.

—— Tại sao anh biết tên tôi?

—— Bởi vì ta là Tử Thần…

—— ?

—— Phải.

—— Vô vị.

Diệp Cô Thành khẽ nhíu mày, bắt đầu lục lọi trí nhớ. Tây Môn Xuy Tuyết, một cái tên hoàn toàn lạ lẫm.

Thế nhưng, giọng nói này, vẻ mặt này…

Rõ ràng mới gặp nhau lần đầu, lại có cảm giác quen thuộc lạ kỳ, hệt như gặp lại cố nhân.

Trong thành phố, gió thu gào thét, những mảng đỏ, vàng lượn xoáy trong không trung, đắng chát.

Lá phong cùng lá ngô đồng.

Gió dần lạnh.

Ánh mặt trời mỏng manh mà mãnh liệt.

Sau giờ ngọ ngày ấy, chúng ta…

Gặp mặt, hay là gặp lại?

—— Đó cũng không phải nói đùa.

Tây Môn Xuy Tuyết hơi sững người, ánh mắt xoáy thẳng vào Diệp Cô Thành.

Lập tức, Diệp Cô Thành phảng phất nhìn thấy trong đôi mắt kia lấp lánh hào quang.

—— Có chuyện gì sao?

—— Có.

—— Hôm nay là ngày giỗ của tôi?

—— Không phải. Không phải hôm nay.

—— ?

—— Bảy ngày. Sinh mạng của ngươi còn bảy ngày.

Diệp Cô Thành mỉm cười. Gió cuộn lá vàng bay về phía chân trời, ánh mặt trời rực rõ đến chói mắt.

Nụ cười thanh tịnh, tóc đen mềm mại tung bay trong gió.

—— Vô vị.

(Tiếp chương 2)

Note:

*Nàng Muse: 9 nữ thần nghệ thuật, con gái của thần Zeus (thần thoại Hy Lạp)

Vô Hoa tao ngộ Nguyên Tùy Vân (5)

Vô Hoa tao ngộ Nguyên Tùy Vân (5)

4e738b34gw1e6p1gypl7lj20dc0hsjvn
Fanart Diệu tăng Vô Hoa Source: weibo.com

 

Thân hình nấp dưới mái hiên hương đường Cái Bang, Nguyên Tùy Vân có thể nghe thấy bốn phía trong phòng đều có mai phục. Trong vòng trăm bước, dù là tiếng lá rụng hay kim rơi đều không thoát khỏi tai hắn.

Hắn giống như con dơi trong bóng tối, giấu mình vào một góc, âm thầm mưu tính.

Lặng lẽ bám theo Bạch Ngọc Ma đến nơi này cũng là chuyện bất đắc dĩ với Nguyên Tùy Vân, bởi vì mắt nhìn không thấy, hắn không thể đi nếu không có ai dẫn đường. Có thể thông thạo đường xá thành Tế Nam là do hắn đã sớm ghi nhớ địa hình trong đầu, thế nhưng đây lại là hương đường Cái Bang, nơi Nguyên Tùy Vân chưa từng đặt chân tới.

Theo dõi Bạch Ngọc Ma hiển nhiên dễ dàng hơn theo dõi Sở Lưu Hương nhiều. Bạch Ngọc Ma không có khinh công tuyệt đỉnh của Sở Lưu Hương, cũng không có trực giác nhạy cảm như hắn.

Trong phòng nghe thấy thanh âm của Nam Cung Linh: “Các hạ giết đệ tử Cái Bang đến tột cùng là vì ý đồ gì?”

Người hắn hỏi dĩ nhiên là hắc y thiếu niên mới bị dắt về. Nguyên Tùy Vân cười không ra tiếng. Bằng khả năng nghe một lần liền không quên của mình, hắn đã sớm đoán được hắc y thiếu niên kia chính là Hắc Trân Châu, con gái Vua sa mạc Trát Mộc Hợp.

Hắc Trân Châu lạnh lùng cười, một câu cũng không chịu nói.

Sở Lưu Hương sờ sờ sống mũi, đột nhiên mở miệng: “Nam Cung huynh, không bằng trước hết để ta hỏi gã vài câu?”

Sắc mặt Nam Cung Linh âm trầm như màn đêm.

“Gã đã quyết tâm không mở miệng, Sở huynh có thể hỏi được gì?”

Sở Lưu Hương im lặng. Hắc Trân Châu” cười lạnh, thốt: “Muốn ta mở miệng cũng đơn giản thôi.”

Gã trừng mắt nhìn Nam Cung Linh, lạnh lùng tiếp: “Chỉ cần bọn ăn mày này đều ra ngoài hết, ngươi muốn biết chuyện gì ta sẽ nói cho ngươi biết.”

Sắc mặt Nam Cung Linh hóa xanh, lửa gận dần tăng lên, cả giận quát: “Lẽ nào có chuyện lạ đời như vậy? Các hạ chớ quên ta tùy lúc đều có thể lấy tính mạng ngươi. Ngươi không chịu mở miệng có phải quá không thức thời?”

Hắc Trân Châu nghiêm mặt, hoàn toàn không chú ý tới Nam Cung Linh.

Sở Lưu Hương bất giác thở dài. Hắn tự nhiên không thể bắt Nam Cung Linh ra ngoài, nơi này là hương đường Cái Bang, tuyệt đối không có chuyện khách đuổi chủ ra ngoài.

Vì vậy, Sở Lưu Hương đối mặt Hắc Trân Châu, cười nói: “Đổi phương pháp khác được không?”

Hắc Trân Châu liếc Sở Lưu Hương, trong mắt hiện lên nghi hoặc. Sở Lưu Hương đột nhiên nhấc một cái ghế, ném mạnh hướng cửa sổ, đồng thời đá một cước vào mặt bàn chặn đứng Nam Cung Linh. Sau đó, hắn kéo Hắc Trân Châu nhảy ra ngoài.

Phản ứng của đệ tử Cái Bang cũng không chậm, mai phục từ mọi góc trong hương đường đồng loạt tấn công. Nhưng thân hình Sở Lưu Hương nhún một cái đã xuyên qua nóc nhà, mười mấy phiến ngói rơi xuống.

Tuy chỉ là gạch ngói tầm thường nhưng bị chân khí Sở Lưu Hương kích động liền trở nên không tầm thường, có viên bắn thẳng đến, có viên lượn vòng trong không trung.

Đệ tử Cái Bang nhất thời luống cuống tay chân, không biết đối phó thế nào. Trong lúc hỗn loạn, một mảnh ngói bắn về phía Nguyên Tùy Vân.

Nguyên Tùy Vân giơ tay áo phất nhẹ, một đạo chân khí nhẹ nhàng quấn lấy mảnh gói, vứt ra xa.

Mái hiên bên kia đột nhiên nghe được một tiếng “Chát” giòn vang, thì ra Hắc Trân Châu vừa tặng Sở Lưu Hương một bạt tai.

“Ai mướn ngươi cứu?”

Sở Lưu Hương thở dài, đáp: “Nếu ngươi không chịu theo ta, ta sẽ vạch trần lai lịch ngươi.”

Hắc Trân Châu ngẩn người, sau đó không giãy dụa nữa.

Nam Cung Linh tức lắm nhưng vẫn cười, dùng một chân đá văng cái bàn bay tới phía mình.

“Sở Hương Soái từ lúc nào lại đi trộm người vậy?”

Thân ảnh hắn lóe lên, muốn đuổi theo nhưng bất quá chỉ trong chớp mắt, nhờ khinh công độc bộ thiên hạ của mình, Sở Lưu Hương đã kéo gã thiếu niên kia biến mất trong màn đêm đen kịt.

Khóe miệng Nguyên Tùy Vân hơi nhếch lên, trong bụng thầm cười. Tên Sở Lưu Hương này thật có bản lĩnh khiến người ta đấm ngực giậm chân.

Nam Cung Linh oán hận giậm chân, ngừng truy đuổi, sau đó trầm giọng quát đệ tử Cái Bang trong hương đường: “Tất cả lui ra!”

Nguyên Tùy Vân nghe một hồi cũng không thu được bao nhiêu tin tức hữu dụng. Hắn nhắm mắt, trầm tư suy nghĩ. Đuổi theo Sở Lưu Hương là chuyện không tưởng, chi bằng cứ ở nơi này ôm cây đợi thỏ mới là biện pháp tốt nhất.

Sở Lưu Hương chắc chắn sẽ cho Nam Cung Linh một cái công đạo, nhưng có trời mới biết là lúc nào!

Trong lòng Nguyên Tùy Vân dâng lên một nỗi oán hận, nếu đôi mắt hắn hoàn hảo thì đâu phải phiền toái thế này?

Suy tính một chút, Nguyên Tùy Vân định rời đi, nhưng chân vừa bước, tâm hắn khẽ động. Hắn đột nhiên nghe thấy trong gió đêm mùi Phật hương thanh đạm phiêu lãng.

Nguyên Tùy Vân lần nữa nấp dưới mái hiên. Hắn không nghe được tiếng chân, chỉ nghe được một thanh âm nhu hòa cất tiếng: “Nam Cung bang chủ có ở đây không?”

Một hòa thượng vận tăng bào nguyệt bạch đứng dưới ánh trăng. Tướng mạo y vô cùng thanh nhã, tuấn tú, môi hồng răng trắng, màu da như ngọc.

Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào gương mặt càng khiến dung nhan y trở nên ôn hòa hơn, chỉ ngắm nhìn y thôi phảng phất cũng là một loại hưởng thụ.

Mặc ai thấy y đều không khỏi than thở, thế gian vì sao lại có một người xuất trần, thoát tục đến nhường ấy? Phải chăng thế tục hồng trần không tài nào giữ lại một cá nhân hoàn mỹ như thế nên mới khiến y xuất gia làm hòa thượng?

Hòa thượng này dĩ nhiên là là Diệu tăng Vô Hoa.

Dù dung nhan Vô Hoa cao nhã, tuyệt trần đến mức nào, Nguyên Tùy Vân cũng nhìn không thấy. Hắn chỉ nghe được mùi Phật hương nhàn nhạt trên người y.

Hòa thượng quanh năm dâng hương tụng kinh thế nào trên người cũng mang theo một loại khí tức đặc biệt, tắm rửa giặt giũ mấy cũng không bay mất. Đạo lý này Vô Hoa chắc hẳn cũng hiểu rõ, vì thế, khi giả trang thành Đông Doanh Nhẫn gia, y cố ý khiến cho toàn thân nồng mùi lưu huỳnh gay gắt.

Khóe môi khẽ nhếch lên, Nguyên Tùy Vân chợt cảm thấy tâm trạng rất tốt. Phải chăng người có bề ngoài càng cao khiết, càng thanh nhã thì càng ẩn dấu một bộ mặt không cách nào phô bày trước mắt kẻ khác?

Nguyên Tùy Vân tự nhiên nảy lên hứng thú muốn nghe tiếp. Vô Hoa, con người này quả thật thú vị, vừa âm tàn, độc ác, vừa phong nhã, cao thượng.

Nam Cung Linh lập tức ra đón, ôm quyền cười nói: “Đại sư đến rồi? Tiểu đệ mới bị người ta quấy một trận, khó tránh chiêu đãi không chu tất, đại sư chớ trách.”

“Đã có kẻ dám quấy rối hương đường của Cái Bang, vì sao bần tăng lại nghe thấy mùi rượu ngon?”

Vô Hoa cười nhạt.

“Không phải người nọ còn có thể quay lại tiếp khoản nợ rượu này sao?”

Nam Cung Linh lắc đầu, cười khổ.

“Không chỉ rượu ngon, tiểu đệ còn chuẩn bị một  bàn thức ăn ngon. Chỉ mong vị Hương Soái trộm người rồi bỏ chạy kia nhanh chóng quay lại.”

Vô Hoa mỉm cười: “Trộm người? Chuyện này càng lúc càng thú vị rồi.”

Một tiếng “két…” vang lên rồi cánh cửa khép lại từ bên trong. Nguyên Tùy Vân hơi nghiêng đầu, dù thử cách nào cũng không nghe được âm thanh trong phòng.

Hắn cười nhạt, xem ra hai huynh đệ này đích thị đang dùng giấy bút trao đổi với nhau. Vô Hoa quả thật là người thận trọng! Bất quá, điều này cũng dễ hiểu thôi, có một đối thủ như Sở Lưu Hương, dù thận trọng bao nhiêu cũng không đủ.

Yên tĩnh một lúc, Nguyên Tùy Vân đột nhiên nghe thấy tiếng cười nhạt và thanh âm của Vô Hoa.

“Sở huynh đến, Nam Cung bang chủ không nên chuẩn bị những món ăn này.”

Nam Cung Linh ngạc nhiên hỏi lại: “Đại sư vì sao nói vậy?”

Vô Hoa cười, đáp: “Vị giác của Sở huynh nổi danh nhất tuyệt, để hắn ăn những món gà vịt, thịt cá này há chẳng phải ngược đãi cái lưỡi của hắn hay sao?  Nam Cung huynh mau mau đổ hết đi thôi.”

Nam Cung Linh vỗ tay, cười nói: “Chẳng lẽ đại sư muốn đích thân xuống bếp?”

Vô Hoa lắc đầu, mỉm cười đáp: “Rượu là thứ tinh khiết, thuần túy nhất trên thế gian. Ở đây đã có rượu, bần tăng cần gì phải xuống bếp dính một thân lửa khói?”

Nam Cung Linh phẩy tay, quả nhiên liền có người bưng mấy đĩa thức ăn ngon trên bàn đổ đi.

Nguyên Tùy Vân trầm mặc, Vô Hoa cư nhiên đường đường chính chính không cho Sở Lưu Hương ăn cơm, không lẽ vì oán họ Sở kia mấy lần xen vào chuyện của mình?

Bên này, Sở Lưu Hương đang trao đổi tin tức với Hắc Trân Châu thì cơ hồ cảm nhận được điều gì đó, bất giác rùng mình.

Hắc Trân Châu trừng hắn: “Có phải ngươi muốn giao ta cho Nam Cung Linh?”

Sở Lưu Hương bất đắc dĩ sờ sờ sống mũi: “Ngươi có ân với ta, nhưng Nam Cung huynh là bằng hữu của ta. Ta đã hứa sẽ đưa ngươi về Cái Bang.”

Hắc Trân Châu hừ lạnh: “Ta cảm thấy gã Nam Cung Linh đó không phải người tốt! Cha ta vừa nhận được thư của nghĩa mẫu gã là Nhậm phu nhân liền mất tích, chưa kể bao nhiêu người đã chết vì Nhậm phu nhân. Trong Cái Bang không chừng đã xảy ra vấn đề rồi, ngươi muốn ta quay lại đó chịu chết, ta tuyệt đối không chấp nhận!”

Sở Lưu Hương thở dài: “Nam Cung Linh nhất định biết rõ tung tích của Nhậm phu nhân.”

Đôi mắt Hắc Trân Châu chợt tỏa sáng.

“Ngươi và Nam Cung Linh là bằng hữu. Nếu ngươi hỏi, gã sẽ nói sao?”

Sở Lưu Hương cau mày, thở dài: “Hắn tự nhiên sẽ nói.”

Bởi vì nếu không nói, chẳng phải vô duyên vô cớ khiến người khác hoài nghi?

Hương đường Cái Bang đèn đuốc sáng rực. Sở Lưu Hương vừa từ nóc nhà nhảy xuống đã nghe Nam Cung Linh trầm giọng hỏi: “Sở huynh trở về một mình sao?”

Sở Lưu Hương xấu hổ đáp: “Nam Cung huynh thứ tội, thứ tội. Ngày khác tại hạ nhất định sẽ trả cho Nam Cung huynh một cái công đạo.”

Hắn bước vào cửa, ôm quyền, cười nói: “Thấy Nam Cung huynh đã chuẩn bị rượu ngon, tiểu đệ cũng an tâm.”

Nam Cung Linh bất đắc dĩ lắc đầu, cười khổ thốt: “Mà thôi, người là ngươi mang đi, lúc khác ta tìm ngươi hỏi là được.”

Trong hương đường ngoại trừ Nam Cung Linh vẫn còn một người đang ngồi, tăng bào nguyệt bạch, xuất trần thoát tục.

Sở Lưu Hương hơi ngạc nhiên.

“Thì ra đại sư đã đến.”

Trên môi điểm nụ cười ôn hòa nhưng ánh mắt Vô Hoa lại cất giấu mấy tia ranh mãnh.

“Đêm nay trăng sáng sao thưa, vốn là dịp thích hợp để bằng hữu đàm đạo. Không nghĩ tới bần tăng vừa đến lại nghe nói Sở huynh bây giờ chuyển sang trộm người rồi.”

Sở Lưu Hương xấu hổ vuốt sống mũi, tự rót một chén rượu, uống cạn rồi mới dám mở miệng: “Nam Cung huynh, vì sao có rượu lại không có đồ ăn? Như vậy hình như thiêu thiếu gì đó.”

Nam Cung Linh bật cười ha hả: “Vốn ta đã chuẩn bị đồ ăn, chỉ là có người cho rằng mấy món gà vịt, thịt cá tầm thường sẽ chà đạp vị giác của Sở huynh nên phân phó tiểu đệ đổ hết xuống cống rồi.”

Cặp mắt Sở Lưu Hương thiếu chút nữa trợn tròn, hắn tiếc hận, thở dài, xoa xoa cái bao tử trống rỗng, thốt:

“Người này… thật là một người lạ kỳ.”

Miệng nói vậy nhưng ánh mắt Sở Lưu Hương lại nhìn chăm chăm vào Vô Hoa.

Diệu tăng Vô Hoa biết nấu ăn, hơn nữa còn nấu rất rất ngon.

Vô Hoa bảo trì nụ cười ôn hòa, tựa hồ hoàn toàn không hiểu vì sao họ Sở lại nhìn mình bằng ánh mắt chờ mong như thế.

Người ta đã im lặng cự tuyệt, hắn cũng chẳng biết làm sao. Tối nay đã khiến Nam Cung Linh mất mặt rồi, Sở Lưu Hương cũng không mặt dày đến nỗi lại yêu cầu một bằng hữu khác đích thân xuống bếp.

Vì vậy, Sở Hương Soái chỉ đành thở dài chua xót, tự rót cho mình một chén.

“Nam Cung huynh, huynh có thể cho ta biết hiện tại Nhậm phu nhân đang ở nơi nào hay không?”

Hết chương 5

Suy nghĩ của tác giả: Nguyên B sắp ra tay rồi nhé. Khụ khụ, chương sau có lẽ sẽ có đối thủ đùa giỡn… sau đó bắt đầu cuộc sống đau khổ của Diệu tăng Vô Hoa.

 

Vô Hoa tao ngộ Nguyên Tùy Vân (4)

Vô Hoa tao ngộ Nguyên Tùy Vân (4)

ba6c96510fb30f2492009758c995d143ac4b033c
Công tử Nguyên Tùy Vân (baidu.com)

Trong lòng Bạch Ngọc Ma nhanh chóng tính toán làm sao dùng thời gian ba ngày lấy được tung tích Nhậm phu nhân từ Nam Cung Linh. Lão vốn có cừu oán với tiền nhiệm bang chủ Nhậm Từ, dĩ nhiên luôn mong Nhậm Từ có chết cũng không được yên thân!

Huống hồ, trong thiên hạ không có gì trọng yếu hơn tính mạng của mình. Nhưng lão không đoán ra được vì sao thiếu niên này lại muốn tìm Nhậm phu nhân?

Lưu Vân Phi Tụ là tuyệt kỹ của Võ Đang, từ lúc nào Võ Đang lại có một nhân vật như vậy?

Nguyên Tùy Vân cười nhạt, khí tức quanh thân hoàn toàn không mang theo chút hỏa khí nào. Nét mặt hắn rất nhã nhặn, cử chỉ rất hữu lễ, vẻ nghiêm nghị, lãnh khốc vừa nãy giống như chưa từng xuất hiện.

Hắn tùy ý bắn một chỉ, giải trừ huyệt đạo bị quản chế trên người Bạch Ngọc Ma.

Bạch Ngọc Ma lảo đảo đứng lên, nịnh nọt cười cười: “Sau khi tiểu nhân làm xong thì làm sao tìm được công tử?”

Nguyên Tùy Vân hơi nghiêng đầu, con ngươi trống vắng, tiêu điều nhìn chằm chằm về hướng Bạch Ngọc Ma: “Sau khi hoàn thành công việc, ngươi có thể đến sòng bài Khoái Ý Đường tiêu khiển.”

Bạch Ngọc Ma bị đôi mắt Nguyên Tùy Vân nhìn đến hoảng sợ. Lão rùng mình một cái, ngậm chặt miệng, dẫn bầy rắn bỏ trốn mất dạng.

Nguyên Tùy Vân nhếch môi cười, thiên hạ làm gì có chuyện trùng hợp như vậy? Trên người hắn tuy mang không ít thuốc nhưng không có loại nào là độc dược phát tác sau ba ngày.

Lúc nãy, hắn đã điểm mạch huyết tuyệt của Bạch Ngọc Ma, ba ngày sau bộc phát, không ai cứu được.

Nếu Bạch Ngọc Ma có thể tìm được Nhậm phu nhân cố nhiên rất tốt, tìm không được cũng chẳng sao. Bạch Ngọc Ma là thứ ác nhân, có sống cũng chẳng có ích gì.

Thân hình Nguyên Tùy Vân bồng bềnh bay vút lên, nhắm thẳng hướng thành Tế Nam. Chưa đến một canh giờ, hắn đã trở lại nơi dừng chân tạm thời trong thành.

Nơi này bề ngoài là sòng bài Khoái Ý Đường của Chu Sa Môn, thực tế lại là sản nghiệp của Biên Bức đảo. Tuyệt học của Chu Sa Môn đã bán đi trong giao dịch ở Biên Bức đảo, đổi về há chỉ là một sòng bài nho nhỏ thôi sao?

Một con bồ câu xám tro từ cửa sổ bay vào. Nguyên Tùy Vân tháo từ chân nó xuống một viên sáp hình tròn, bên trong là một viên hắc trân châu* mượt mà, lóng lánh.

Nắm chặt viên trân châu trong lòng bàn tay, khóe môi Nguyên Tùy Vân khẽ cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt.

Vua sa mạc Trát Mộc Hợp vân du khắp Đại sa mạc, hành tung phiêu hốt, hoàn toàn nhờ vào bồ câu để liên lạc với thuộc hạ. Điều này giúp Nguyên Tùy Vân tiện lợi không ít.

Trên Biên Bức đảo có đủ loại khách nhân. Để đạt được điều mình muốn, không thiếu kẻ tranh cướp nhau hoàn thành điều kiện của Biên Bức công tử.

Biên Bức công tử hoạt động mấy năm nay, đã sớm âm thầm nuốt chửng không ít thế lực của Trát Mộc Hợp. Hôm nay Trát Mộc Hợp chết đi, phải chăng đã đến lúc đổi trắng thay đen?

Vuốt vuốt viên hắc trân châu tỏa ánh sáng nhàn nhạt trong lòng bàn tay, Nguyên Tùy Vân chậm rãi nở nụ cười. Con gái Trác Mộc Hợp đã nhập quan. Nếu cả con trai Thạch Quan Âm lẫn con gái Trác Mộc Hợp đều chết ở thành Tế Nam, đây sẽ là một chuyện thú vị đến mức nào?

Đêm đã hết, Sở Lưu Hương vừa trở lại thành Tế Nam. Tuy hắn vừa ủ rũ, vừa mệt mỏi nhưng bước chân hắn không chậm đi chút nào. Hắn sợ nếu mình trì hoãn thêm một phút, một giây thì lại có thêm người chết vì Thiên Nhất Thần Thủy.

Đột nhiên sau lưng hắn truyền đến tiếng vó ngựa, một thanh âm trong trẻo quát to: “Tránh ra!”

Một con tuấn mã đen tuyền vội vã lướt qua người hắn. Nếu vừa rồi khinh công của Sở Lưu Hương hơi kém một chút, hẳn đã bị vó ngực đạp lên rồi.

Áo choàng đen đón gió bay lên, kỵ sĩ hoàn toàn không chú ý đến một Sở Lưu Hương đang đứng giữa đường.

Sở Lưu Hương bất đắc dĩ sờ sờ sống mũi, sau đó lại nhanh chóng nở nụ cười, bởi vì hắn phát hiện chủ nhân của con tuấn mã này có cùng đích đến với mình.

Sòng bài Khoái Ý Đường của Chu Sa Môn!

Không nghi ngờ gì, chủ nhân của tuấn mã là một người vô cùng xa xỉ, bởi vì gã vừa tiện tay ném ra một khối ngọc bích giá trị liên thành.

Gã chỉ là một thiếu niên khoác áo choàng đen. Ngọn roi dài trong tay gã hất lên, tay áo tung bay. Mắt Sở Lưu Hương gần đây rất tinh, hắn trông thấy bên dưới áo choàng thiếu niên có thêu một con lạc đà có cánh.

Hai mắt Sở Lưu Hương lập tức sáng người. Hắn có thể kết luận, thiếu niên này nhất định có quan hệ với Trát Mộc Hợp vừa chết.

Nghĩ rằng đã cùng đường, không ngờ lại lóe lên một tia hy vọng!** Trong lòng vui mừng quá đỗi, Sở Lưu Hương liền tiến đến trước mặt hắc y thiếu niên.

“Muốn đánh bạc, ta chơi với ngươi. Nếu ngươi thua thì phải cho ta hỏi mấy câu.”

Hắc y thiếu niên chớp chớp mắt, đuôi lông mày giương lên.

“Nếu ngươi thua thì sao?”

Con ngươi thiếu niên vừa đen vừa sáng, hệt như hai viên hắc trân châu hào quang lóng lánh.

Sở Lưu Hương nhìn không chớp mắt, nói: “Nếu ta thua, ta sẽ nói ra chuyện các hạ một lòng muốn biết.”

Hắc y thiếu niên lạnh lùng cười cười.

“Vậy cho ta xem bản lĩnh thật sự của ngươi!”

Xa xa đột nhiên vang lên tiếng thổi trúc. Một hồi gió tanh thổi qua, hơn hai mươi con rắn từ cửa sổ trườn vào.

Độc xà đủ màu vàng, xanh, đỏ, trắng đen đánh hơi người tiến đến, sắc mặt hắc y thiếu niên biến trắng bệch. Thứ súc sinh uốn éo vặn vẹo như không có xương cốt này thật khiến người ta buồn nôn! Thân ảnh gã khẽ động, liền vọt lên xà nhà.

Sở Lưu Hương cũng nhảy lên chiếu bạc, thở dài: “Quả nhiên phiền toái lại tới nữa.”

Lời còn chưa dứt, ngoài cửa đã bước đến một tên ăn mày. Tuy trang phục lão vá chằng vá đụp nhưng lại vô cùng sạch sẽ, hơn nữa, làn da lão vừa trắng trẻo vừa mềm mại, nhìn sao cũng không giống một đệ tử Cái Bang.

Sở Lưu Hương nhíu mày, lẩm bẩm: “Bạch Ngọc Ma.”

Ánh mắt Bạch Ngọc Ma đảo khắp Khoái Ý Đường, đột nhiên cười lên dữ tợn: “Tên tiểu tử hắc y kia đâu rồi? Còn không ra chịu chết?”

Sở Lưu Hương liếc nhìn xà nhà. Hắc y thiếu niên vung roi đánh chết vài con độc xà đang định bò lên, cười lạnh: “Ngươi là đệ tử Cái Bang? Thủ đoạn của Cái Bang đúng là trăm nghe không bằng một thấy!”

Bạch Ngọc Ma lạnh lùng đáp: “Giết người đền mạng là chuyện thiên kinh địa nghĩa! Ngươi giết bao nhiêu đệ tử Cái Bang, lão tử giết ngươi có gì sai?”

Sở Lưu Hương nghe Bạch Ngọc Ma nói, bất đắc dĩ sờ sờ sống mũi, cười cười: “Hơn mười năm trước, ở Hổ Khâu, Tô Châu, ngươi đã cưỡng gian rồi giết chết hơn mười bảy hoàng hoa khuê nữ. Loại người như ngươi cũng biết nói giết người đền mạng là chuyện thiên kinh địa nghĩa?”

Bạch Ngọc Ma cười lạnh hai tiếng. Nếu không phải vì điều tra tung tích của Nhậm phu nhân, lão làm sao lại phải tích cực nịnh nọt Nam Cung Linh?

Sở Lưu Hương thở dài: “Không hiểu vì sao Nam Cung huynh lại đưa ngươi về Cái Bang. Chuyện này thật quá thiếu cân nhắc rồi.”

Bạch Ngọc Ma cảm khái: “Vì Nam Cung bang chủ khoan dung, nhân từ, lão tử mới nguyện ý về Cái Bang hỗ trợ. Đổi lại là Nhậm lão đầu tử bảo thủ kia, lão tử còn lâu mới để ý tới.”

Sở Lưu Hương chán nản lắc đầu, làm sao lại có kẻ mặt dày đến nhường ấy? Nam Cung Linh vì lẽ gì lại thỉnh kẻ như thế về Cái Bang?

Trong miệng Bạch Ngọc Ma lại phát ra tiếng thổi trúc. Độc xà liền phóng về hướng Sở Lưu Hương nhanh như tên bắn.

Nhưng Sở Lưu Hương không chút nào hoang mang, một đôi tay thoăn thoắt trái cầm phải bắt, thoáng cái độc xà đều bị hắn ném xuống mặt đất.

Cả phòng tanh tưởi mùi máu rắn. Hắc y thiếu niên trên xà nhà bụm miệng, mặt mũi xanh lét như tàu lá chuối.

Đã thế, Sở Lưu Hương còn hướng về thiếu niên, cười nói: “Rắn là món đại bổ. Tiểu huynh đệ, lát nữa chúng ta mang lũ rắn này đi nấu canh, được không?”

Đây là lần thứ hai trong ngày Bạch Ngọc Ma chịu nhục nhã, tròng mắt lão cơ hồ tóe ra lửa. Lão hoành tẩu giang hồ hai mươi năm nhưng chưa từng tổn thất nặng nề như hôm nay.

Lão nghiến răng nghiến lợi nhìn Sở Lưu Hương, lòng bàn tay ẩn một luồng khói xanh.

Biết rõ lão định dùng độc, Sở Lưu Hương tự nhủ phải hết sức cẩn thận.

Bàn tay Bạch Ngọc Ma khẽ đảo, lấy trong túi xám bên người ra một món binh khí hình thù kỳ dị. Cổ tay lão vừa động, món binh khí liền phóng tới Sở Lưu Hương như vuốt quỷ.

Sở Lưu Hương “ồ” lên một tiếng, đây là lần đầu hắn thấy loại binh khí kỳ quái như thế nên tò mò muốn xem thử. Thân hắn co rút lại, tránh trái tránh phải, định bụng xem xét kỹ lưỡng chiêu thức của Bạch Ngọc Ma.

Xem hết mười chiêu, Sở Lưu Hương đã tính toán tốt phương vị, lui lại một xích (0,33m), cười to: “Đây là tuyệt chiêu sát thủ của ngươi? Nếu như ngươi không…”

Hắn không nghĩ tới vuốt quỷ đột nhiên thoát ly tay nắm, chộp tới ngực hắn.

Hắc y thiếu niên khẽ hô. Sở Lưu Hương dù chấn động nhưng trong lòng không loạn. Đầu vai hắn vừa động, trong tay đã xuất hiện một vật.

Vuốt quỷ không chộp được hắn vì Sở Lưu Hương đã nhét vật trong tay vào nó. “Răng rắc”, vuốt quỷ đã khép lại, thu về.

Trong nháy mắt, vật kia đã rơi vào ma thủ của Bạch Ngọc Ma. Tay lão run lên, vật đó lăn xuống mặt đất.

Thì ra là một cuộn tranh.

Cuộn tranh lăn trên mặt đất một vòng, hoàn toàn mở ra.

Nhìn thoáng qua mặt giấy, Bạch Ngọc Ma bật cười ha hả: “Ngươi giấu bức họa Nhậm phu nhân trong ngực hẳn là ngấp nghé quả phụ nhà người ta rồi hả?”

Sở Lưu Hương vừa mừng vừa sợ, bất chấp bị Bạch Ngọc Ma nói kháy, hỏi lại: “Ngươi nói là phu nhân Nhậm lão bang chủ? Ngươi khẳng định?”

Bạch Ngọc Ma cười hăng hắc mấy tiếng, đặt tay lên vuốt quỷ. Trong tích tắc, một người từ ngoài tiến vào, hô lớn: “Dừng tay!”

Một thanh niên mày kiếm mắt sáng, dáng người như ngọc đã đứng giữa Bạch Ngọc Ma và Sở Lưu Hương, hướng Sở Lưu Hương ôm quyền, nói: “Tiểu đệ châm một bước, đệ tử bổn bang vô lễ, Sở huynh chớ trách.”

Đây chính là tân nhiệm bang chủ Cái Bang: Nam Cung Linh.

Bạch Ngọc Ma nghiến răng ken két, thả lỏng tay, lui qua một bên.

Nam Cung Linh đã đến, hắc y thiếu niên đã giết không ít đệ tử Cái bang kia hiển nhiên chạy không thoát, nhưng lão làm sao mới lấy được tin tức của Nhậm phu nhân từ Nam Cung Linh đây?

Vì cái mạng nhỏ của mình, Bạch Ngọc Ma không khỏi hao tâm tổn trí.

Sở Lưu Hương cười lớn.

“Nam Cung huynh đến thật đúng lúc, tại hạ đang có việc muốn tìm huynh đây? Không bằng hai chúng ta tìm một chỗ uống mấy chén?”

Nam Cung Linh vừa định mở miệng đã liếc thấy bức họa trên mặt đất. Hắn xoay người nhặt bức họa lên, động tác vô cùng trân trọng.

Sở Lưu Hương trông thấy điều đó, trong bụng càng khẳng định.

Nam Cung Linh quay đầu, cười cười: “Rượu của Sở huynh tiểu đệ đương nhiên muốn uống, chỉ là hiện tại không phải lúc thích hợp.”

Ngẩng đầu lên trông thấy hắc y thiếu niên trên xà nhà, sắc mặt hắn đột ngột trầm xuống.

“Các hạ giết hơn mười đệ tử bổn bang, hiện tại bổn tọa đã đích thân ra mặt, các hạ còn trốn được sao?”

Trên mặt hắc y thiếu niên hiện vẻ lo sợ, vội dùng đôi con ngươi đen bóng hào quang chớp động nhìn Sở Lưu Hương.

Sở Lưu Hương nhất thời cảm thấy rất đáng tiếc. Một đôi mắt đẹp như thế cớ sao lại xuất hiện trên mặt một nam nhân? Thật là tạo hóa gắn lầm rồi!

Sắc mặt hắc y thiếu niên lúc trắng lúc xanh, gã cắn răng, gằn từng tiếng: “Được! Ta đi với ngươi!”

Hắc y thiếu niên chỉ về phía Sở Lưu Hương.

“Nhưng ngươi cũng phải đi với ta!”

Sở Lưu Hương sờ sờ sống mũi, ngạc nhiên hỏi: “Vì sao lại muốn ta đi với ngươi?”

Hắc y thiếu niên cười lạnh, đáp: “Bởi vì chuyện ngươi muốn biết, chỉ ta biết rõ. Cho nên ta không thể chết!”

Sở Lưu Hương không thể không cứu gã, bất đắc dĩ nhìn Nam Cung Linh, thở dài: “Xem ra tại hạ phải phiền Nam Cung huynh rồi.”

Nam Cung Linh mang hắc y thiếu niên đến hương đường của Cái Bang, Sở Lưu Hương theo sau.

Bạch Ngọc Ma đứng yên như tượng một lúc thật lâu, đột nhiên, lão nghe được một thanh âm vừa nhã nhặn vừa hữu lễ: “Thân là trưởng lão Cái bang, có lẽ nên giúp Bang chủ ít việc?”

Thoáng cái, trán Bạch Ngọc Ma đã ướt đẫm mồ hôi. Lão đã thấy một hắc y thiếu niên chậm rãi bước ra từ hậu đường của Khoái Ý Đường.

Bạch Ngọc Ma cười khan: “Công tử nói rất đúng, tiểu nhân nên đi…. nên đi.”

Hết chương 4

Suy nghĩ của tác giả: Trong nguyên tác, Nguyên Tùy Vân sử dụng thành thạo 33 loại võ công, Lưu Vân Phi Tụ chỉ là một trong số đó thôi.

Chương sau Vô Hoa xuất hiện rồi.

Note:

*Hắc trân châu: Viên hắc trân châu ám chỉ con gái của vua sa mạc Trát Mộc Hợp, tên là Hắc Trân Châu.

**Nguyên tác: Sơn cùng thủy tận nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn!


[Lyrics] Song Kiếm Duyên (Tây Diệp)

Tên gốc: 双剑缘

Sáng tác: Ảnh Nhai Tuyết

Biểu diễn: Ảnh Nhai Tuyết

Album: Lưu Vân Lạc Mai

 

d821184c510fd9f94e07e174252dd42a2934a4f0

 

 

Lời gốc:

不绝的天运一线生机浮浮沉沉

敲开生死门换白云旧人

重现红尘的灵魂, 风雨下生存, 犹记起白影下的那座孤坟

寒月映着苍白的悼文, 流云的冰冷

撩开了轻纱直视情仇爱恨, 注定画中谪仙影飞腾

相克或相生, 谁给了结论, 一剑相守白云城

那场蹁跹的剑舞是天地的见证, 说已是不可更改的永恒

夜下夺目的星辰, 飞仙转乾坤, 遍看天下群雄又是谁为尊

拔剑只为换谁的安稳, 染白梅香尘, 那相扣的指间留下了余温

震慑在双剑合璧转瞬, 还剑的原本, 此中的心诚, 一剑划开了混沌

画出剑下血色的风景, 圣洁的白云, 眼中是九天外降世的身影

赴剑道巅峰并肩问鼎, 谁太过分明, 洞穿了人心, 一剑青史中留名

(剑下景, 眼中影, 圣洁白云, 问鼎, 一剑留名)

Hán Việt:

Bất tuyệt đích thiên vận nhất tuyến sinh cơ phù phù trầm trầm

Xao khai sinh tử môn hoán bạch vân cựu nhân

Trọng hiện hồng trần đích linh hồn, phong vũ hạ sinh tồn, do ký khởi bạch ảnh hạ đích na tọa cô phần

Hàn nguyệt ánh trước thương bạch đích điệu văn, lưu vân đích băng lãnh

Liêu khai liễu khinh sa trực thị tình cừu ái hận, chú định họa trung trích tiên ảnh phi đằng

Tương khắc hoặc tương sinh, thùy cấp liễu kết luận, nhất kiếm tương thủ bạch vân thành

Na tràng biên tiên đích kiếm vũ thị thiên địa đích kiến chứng, thuyết dĩ thị bất khả canh cải đích vĩnh hằng

Dạ hạ đoạt mục đích tinh thần, phi tiên chuyển càn khôn, biến khán thiên hạ quần hùng hựu thị thùy vi tôn

Bạt kiếm chích vi hoán thùy đích an ổn, nhiễm bạch mai hương trần, na tương khấu đích chỉ gian lưu hạ liễu dư ôn

Chấn nhiếp tại song kiếm hợp bích chuyển thuấn, hoàn kiếm đích nguyên bản, thử trung đích tâm thành, nhất kiếm hoa khai liễu hỗn độn

Họa xuất kiếm hạ huyết sắc đích phong cảnh, thánh khiết đích bạch vân, nhãn trung thị cửu thiên ngoại hàng thế đích thân ảnh

Phó kiếm đạo điên phong tịnh kiên vấn đỉnh, thùy thái quá phần minh, động xuyên liễu nhân tâm, nhất kiếm thanh sử trung lưu danh

(kiếm hạ cảnh, nhãn trung ảnh, thánh khiết bạch vân, vấn đỉnh, nhất kiếm lưu danh)

Lời dịch (by Quick Translation, editor:G.I.Joel7th)

Số trời chưa dứt, một đường sinh cơ nổi nổi chìm chìm

Gõ cửa Sinh Tử, đổi lấy Bạch Vân người xưa*

Linh hồn tái hiện hồng trần, sinh tồn dưới mưa gió, vẫn nhớ đến bóng trắng dưới ngôi mộ cô độc này

Trăng lạnh chiếu lên điếu văn trắng toát, Lưu Vân** lạnh ngắt như băng

Vén lên lụa mỏng*** nhìn thẳng tình cừu ái hận , hình bóng trích tiên trong bức họa vút bay

Tương khắc hay tương sinh ai có thể kết luận, một kiếm cùng nhau bảo vệ Bạch Vân thành

Kia lần múa kiếm là đất trời chứng kiến, vĩnh hằng không thay đổi

Vì sao chói lòa đêm hạ, Phi Tiên**** chuyển Càn Khôn, xem ai thống lĩnh quần hùng thiên hạ

Rút kiếm đổi lấy yên ổn cho người, nhiễm lên mùi hương của Bạch Mai, hơi ấm còn lại khi ngón tay xiết chặt

Song kiếm hợp bích trong nháy mắt khiến lòng người kinh hãi

Trở về nguyên bản của kiếm, giữ lại trong lòng thành, một kiếm hoa lên xóa sạch hỗn độn

Vẽ ra dưới thân kiếm một mảnh huyết sắc, mây trắng thánh khiết, trong mắt là bóng hình ở ngoài chín tầng trời

Cùng sóng vai trên đỉnh cao kiếm đạo, hỏi ai phân rõ ràng, xuyên thấu nhân tâm, một kiếm lưu danh sử sách

(Cảnh sắc dưới thân kiếm, hình bóng trong tầm mắt, mây trắng thánh khiết, mưu cầu đoạt vị, một kiếm lưu danh)

Note:

Bài hát viết theo fic “Song Kiếm Duyên” của tác giả Ảnh Nhai Tuyết, cp chính: Tây Diệp (Tây Môn Xuy Tuyết x Diệp Cô Thành). Lời bài hát dựa trên các tình tiết trong fic.

*Bạch Vân người xưa: nguyên bản là bạch vân cựu nhân. Trong fic, Diệp Cô Thành sau khi “sống lại” đã che giấu thân phận thật của mình bằng cái tên Vân Cựu, lấy từ cụm “bạch vân cựu nhân” (Bạch Vân chỉ Bạch Vân thành)

**Lưu Vân: môn tâm pháp cực hàn Diệp Cô Thành luyện

*** Diệp Cô Thành đội mũ rộng vành phủ lụa trắng để che giấu khuôn mặt

**** Phi Tiên: chỉ Diệp Cô Thành, cũng chỉ tuyệt chiêu Thiên Ngoại Phi Tiên

Vô Hoa tao ngộ Nguyên Tùy Vân (3)

Vô Hoa tao ngộ Nguyên Tùy Vân ( 3 )

Đại Minh hồ ban đêm sương mù giăng giăng, dưới ánh trăng lộ ra vẻ duyên dáng, thùy mỵ rung động lòng người.

Thân ảnh Nguyên Tùy Vân vun vút trong bóng tối, tư thế ưu mỹ, tự nhiên như dơi bay lượn. Theo dõi Sở Lưu Hương là một chuyện rất nguy hiểm nên Nguyên Tùy Vân không dám bám sát mà phải cách ra một khoảng, cẩn trọng điều chỉnh cước bộ và tốc độ.

Nguyên Tùy Vân vốn không có ý định theo dõi Sở Lưu Hương, hắn chỉ là nhất thời cao hứng khi phát hiện trên người kẻ ra tay sát nhân diệt khẩu mang khí tức rất đặc biệt.

Nguyên Tùy Vân ngầm suy đoán, khinh công của Sở Lưu Hương cao cường là điều không ai nghi ngờ, người có khả năng trốn thoát hắn ở thành Tế Nam không nhiều lắm.

Hơn nữa, dơi trong bóng tối là nhạy bén nhất. Mùi Phật hương rất nhạt nhưng căn bản không thể lừa gạt giác quan nhạy cảm của Nguyên Tùy Vân.

Từ bên hồ bay đến mùi lưu huỳnh gay mũi, Nguyên Tùy Vân lập tức nín thở. Một giọng nói như cú vọ vang lên:

“Sở Lưu Hương! Ta rốt cuộc nhận ra ngươi là ai rồi.”

Nguyên Tùy Vân lại nở nụ cười, bởi vì trong lòng hắn đột nhiên nảy ra một ý niệm vô cùng kỳ quái.

Trên giang hồ, những người từng bái kiến Diệu tăng Vô Hoa đều nói y xinh đẹp như nữ tử, toàn thân cao thấp đều không nhiễm một hạt bụi, phảng phất như mây trắng trên chín tầng trời đáp hạ nhân gian.

Một hòa thượng văn tú lại ưu nhã nhường ấy sao có thể phát ra thanh âm khó nghe như vậy? Nguyên Tùy Vân chợt cảm thấy rất buồn cười.

Tuy cả hai đều có một bộ mặt không muốn người khác phát hiện nhưng Nguyên Tùy Vân sẽ không bao giờ hủy hoại hình tượng của mình như Vô Hoa. Dù sao thì giáo dục nghiêm khắc của Vô Tranh sơn trang đã sớm khắc sâu trong lòng hắn rồi.

Trên hồ vang lên tiếng nhạc. Cung đàn diệu vận, tự nhiên nhưng bên trong lại ẩn chứa một cảm giác u hận khó diễn tả bằng lời.

Cảnh đêm thê lương, khắc nghiệp kết hợp với tiếng đàn u uất càng khiến người bi phẫn khó tiêu, oán hận khắc ghi cốt tủy.

Nụ cười của Nguyên Tùy Vân càng sâu sắc. Tiếng đàn mỹ diệu như thế, đó chắc chắn là người hắn đang nghĩ đến, không nghi ngờ gì.

Nhất Điểm Hồng xuất hiện ở bên hồ khiêu chiến Sở Lưu Hương lập tức bị tiếng đàn mê hoặc. Không kiềm chế được bản thân, hắn trở tay hướng Sở Lưu Hương đâm tới một kiếm, trong chớp mắt hai người đã trao đổi hơn mười chiêu.

Nguyên Tùy Vân mượn hàng liễu rủ bên hồ ẩn thân, khoan thai “nghe” Sở Lưu Hương vất vả đối phó Nhất Điểm Hồng. Bằng vào tính cách kiêu hùng của Nguyên Tùy Vân, hắn cơ bản không để tính mạng Nhất Điểm Hồng vào mắt. Hắn chưa đi là vì trong lòng hắn có chút nghi vấn: sai lầm ấu trĩ thế này Vô Hoa vốn không nên mắc phải.

Nhẫn thuật Đông Doanh kỳ bí khó lường, Vô Hoa đã tẩu thoát thành công, cớ gì còn ngồi ở hồ đánh đàn? Chỉ vì kích thích Nhất Điểm Hồng mất đi lý trí, giết chết Sở Lưu Hương thôi sao? Không có khả năng.

Trừ phi Vô Hoa muốn xem Sở Lưu Hương tiến thối lưỡng nan, dù gì Sở Lưu Hương cũng đã xem Nhất Điểm Hồng là bằng hữu.

Khóe môi Nguyên Tùy Vân thủy chung vẫn treo nụ cười nhàn nhạt. Hắn không quan tâm Sở Lưu Hương và Nhất Điểm Hồng ác chiến ra sao, chỉ ngưng thần lắng nghe tiếng đàn.

Khúc đàn vẫn khắc nghiệt như trước, vang lên trong bối cảnh tứ phía sát khí bủa vây nghe càng đậm phần thê lương. Tiếng đàn như thế, Nguyên Tùy Vân rất thích. Mặc dù giang hồ không ít kẻ hữu danh vô thực nhưng ít ra, cầm nghệ của Diệu tăng Vô Hoa đích thực là hiếm thấy trong thiên hạ.

Giữa trưa, Sở Lưu Hương ủ rũ bước đi trên đường cái. Hắn đương nhiên vừa giận, vừa bực, những người hắn muốn tìm đều bị diệt khẩu trước khi hắn đến, mà những bức thư hắn cần cũng chẳng thấy tăm hơi.

Lúc hắn tưởng mình hoàn toàn hết hy vọng rồi, trời xanh lại chiếu cố hắn, để hắn tìm được họa sư đã vẽ những bức chân dung của Thu Linh Tố.

Sau đó mọi việc đều trở nên thuận lợi. Ô Y am, Tố Tâm đại sư, còn có ni cô điên loạn.

Sở Lưu Hương cảm thấy trước mắt hắn giăng ra một màn sương dày đặc. Kẻ nào không muốn hắn tham dự vào vụ này đến mức hao phí sức lực giết hại bao nhiêu người vô tội?

Ô Y am bốc cháy hừng hực, đêm tối cũng bị nhuộm đỏ. Sở Lưu Hương tiếc hận thở dài một hơi. Ni cô để lại cho hắn chút manh mối cuối cùng cũng biến mất trong biển lửa.

Sở Lưu Hương không hề biết phía sau Ô Y am có một thiếu niên áo đen đang đứng chắp tay. Thiếu niên sở hữu đôi mắt tràn đầy hư không và tịch mịch hướng về phía Sở Lưu Hương rời đi, khóe môi cong lên một nụ cười đầy thâm ý.

Hắn vừa phát hiện một chuyện vô cùng thú vị.

Diệu tăng Vô Hoa đã do dự!

Sau khi thiết hạ bẫy rập độc ác ở Ô Y am, lúc ra tay phóng ám khi, Vô Hoa thế mà lại do dự. Nếu không, Sở Lưu Hương cũng không thoát thân dễ dàng như vậy, ni cô điên cũng không có cơ hội thốt ra một chữ nào.

Một khắc do dự đủ để gây ra tổn thất không cách nào vãn hồi. Trước lúc chết, đầu óc ni cô lại trở nên tỉnh táo, bà ta thốt ra một chữ “Vô”.

Tuy Sở Lưu Hương nghe không hiểu, cho rằng bà ta nói chữ “ngô”* trong cây ngô đồng nhưng sớm muộn cũng có ngày hắn đoán ra được chân tướng.

Nguyên Tùy Vân thở dài một hơi. Sở Lưu Hương là một người rất đặc biệt, làm bằng hữu của hắn là một chuyện vô cùng thú vị.

Có phải bởi vậy nên Vô Hoa do dự? Tiếc thay, trên đời có rất nhiều chuyện một khi đã gây ra thì không còn cơ hội quay đầu lại. Đã không thể quay đầu thì càng không thể do dự.

Kẻ thiên tư hơn người như Vô Hoa làm sao không nắm đạo lý này, chỉ là, “hiểu” và “làm được” là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Vô Hoa đã không thể xóa bỏ yếu nhược trong nội tâm, vậy y thất bại là chuyện đương nhiên. Y đã đặt mình ở vị trí kẻ bại thì làm sao thắng được Sở Lưu Hương?

Thân hình Nguyên Tùy Vân bay vút lên, rời đi, hắn đột nhiên hết hứng thú rồi. Một câu chuyện đã biết trước kết cục thì cũng chẳng còn bao nhiêu thú vị.

Nguyên Tùy Vân không muốn tiếp tục lãng phí thời gian, hắn đã nghĩ ra làm sao để có được hành tung của Thu Linh Tố. Khi xảy ra chuyện tân nhiệm bang chủ Cái bang không giải quyết được, lão bang chủ phải chăng nên ra mặt?

Dù Nhậm Từ đã chết rồi nhưng đại đa số người trong bang đều cho rằng ông ta đang dưỡng bệnh.

Nam Cung Linh có viện lý do thế nào đi nữa thì thân làm nghĩa tử, hắn cũng phải thỉnh thoảng ghé thăm nghĩa phụ và nghĩa mẫu.

Sau chốc lát, Nguyên Tùy Vân đã đứng trong rừng cây xanh tốt. Bước chân đột nhiên khựng lại, hắn nghe được tiếng rít của rắn xa xa truyền tới.

Có kẻ dạy rắn ở đây sao? Nguyên Tùy Vân thoáng nhíu mày. Là người Cái bang?

Tiếng thổi trúc sắc nhọn, ngắn ngủi vang lên, một tiếng nối tiếp một tiếng.

Vành tai Nguyên Tùy Vân hơi động. Rừng cây tuy là nơi che giấu tung tích rất tốt, ngặt nỗi mắt hắn lại mù, không cách nào biết được lúc này có bao nhiêu con rắn độc.

Nguyên Tùy Vân thở ra một tiếng, đã như vậy thì chỉ còn cách giết chết kẻ dạy rắn rồi.

Nguyên Tùy Vân lấy ra một chiếc bình sứ, đổ ra ít bột phấn. Bầy rắn quây thành một vòng, Nguyên Tùy Vân thản nhiên đứng giữa vòng.

Một giọng nhừa nhựa cười lớn, nói: “Đứa trẻ nhà ngươi lại dám cản đường lão tử?”. Giọng nhừa nhựa mang khẩu âm vùng Giang phối hợp với ngữ khí ngông cuồng tạo ra một loại khí chất rất quỷ dị.

Khí tức bình thản, biểu lộ nhã nhặn, dáng cười ôn hòa, thân thiết, Nguyên Tùy Vân nói: “Các hạ gọi bầy rắn ra đây, nếu chẳng may khiến người qua đường bị thương, phải chăng rất đáng tiếc?”

Người nọ cười hặc hặc, nói: “Trở thành đồ ăn cho linh xà của bổn bang là phúc phận của bọn chúng. Ngươi là cái thá gì mà dám thuyết giáo lão tử? Chán sống rồi à?”

“Nói vậy, các hạ là người Cái bang.” Nguyên Tùy Vân nhẹ gật đầu. “Lại không rõ các hạ là nhân vật nào?”

Người nọ nhe răng cười nói: “Ranh con, ngay cả lão gia tử cũng không nhận ra. Về học lại đi.”

Miệng lão phát ra tiếng thổi trúc sắc nhọn, bầy rắn bị thúc giục, có con thậm chí dám vượt qua ranh giới tạo bởi bột phấn.

Mấy con rắn vặn vẹo mấy cái liền cứng ngắc. Kẻ dạy rắn nhe răng cười vài tiếng, nói: “Hàng tốt lắm. Biết điều thì ngoan ngoãn giao thuốc ra đây rồi dập đầu mấy cái xin tha, lão gia tử niệm tình ngươi da mịn thịt mềm, để cho ngươi một mạng.”

“Bổn công tử tự nhận mình là người rất rành kinh doanh, nhưng loại buôn bán không vốn vạn lời như vậy ta đến giờ còn chưa làm.” Nguyên Tùy Vân đột nhiên thở dài. “Bạch Ngọc Ma, nếu không phải ngươi ăn nói lỗ mãng, bổn công tử kỳ thật vẫn muốn giao dịch với ngươi đấy.”

Trong Cái bang, thật ra kẻ xem mạng người như cỏ rác cũng không nhiều, Nguyên Tùy Vân dù chưa từng gặp Bạch Ngọc Ma nhưng điều này cũng không ảnh hưởng suy đoán của hắn.

Bạch Ngọc Ma cười hai tiếng quái dị. “Thì ra ngươi chưa đến mức có mắt không tròng.”

Khóe môi Nguyên Tùy Vân hơi nhếch lên. Hắn không những không giận, ngược lại còn mỉm cười. Ống tay áo phất nhẹ nhàng, một luồng kình phong đánh úp tới. Người hắn cơ hồ biến thành một con dơi khổng lồ, thân hình lượn vòng, hai ống tay áo trở thành đôi cánh.

Bạch Ngọc Ma biến sắc, “Lưu Vân Phi Tụ?”, nhưng lão chưa kịp phản ứng thì đã bị kình phong đầy trời cuốn vào vòng xoáy chân khí hình thành bởi tay áo Nguyên Tùy Vân

“Ngươi là đệ tử Võ Đang?” Bạch Ngọc Ma giãy dụa trong vòng xoáy, gắng sức hô lớn.

Biểu lộ Nguyên Tùy Vân vẫn ôn hòa như trước, không chút nào ăn nhập với thủ đoạn tàn nhẫn của hắn. Ngón tay hắn không biết lúc nào đã điểm vào người Bạch Ngọc Ma.

Bạch Ngọc Ma ngã vào bầy rắn của lão.

Đối với một tên ăn mày yêu thích sạch sẽ như Bạch Ngọc Ma, không gì khó chịu hơn nằm giữa bầy rắn nhớt nhúa, lành lạnh, tanh tưởi.

Bạch Ngọc Ma chỉ còn cử động được mắt và miệng, cầu xin tha thứ: “Tiểu nhân có mắt không tròng, đắc tội công tử.”

Nguyên Tùy Vân cười vô cùng ôn hòa.

“Da mặt ngươi quả nhiên rất dày. Khó trách lấy mạng nhiều người vậy mà còn sống nhăn đến bây giờ.”

Bạch Ngọc Ma tuyệt đối là tiểu nhân, vì vậy, nghe Nguyên Tùy Vân mỉa mai, lão không những không thấy nhục mà còn thấy tự hào.

Ống tay áo Nguyên Tùy Vân phất một cái, chân khí cường đại lập tức ngăn chặn hô hấp của Bạch Ngọc Ma, buộc lão há miệng lớn. Một viên thuốc đen liền bay vào.

“Dùng nơi ở của Nhậm phu nhân để mua tính mạng ngươi.”

Thanh âm Nguyên Tùy Vân rất nhã nhặn nhưng khí tức của hắn đột ngột thay đổi, dù Bạch Ngọc Ma tàn nhẫn, hại người vô số cũng phải sinh lòng e sợ, bởi vì đó là khí tức thuần hắc ám.

“Ngươi có thời gian ba ngày. Nếu để lộ chút gì, ngươi tự hiểu kết quả.”

Hết chương 3

Note:

*“Vô” và “ngô” đều phát âm là “wu” nên Sở Lưu Hương đoán ni cô điên nói đến người nào đó họ “Ngô” hoặc manh mối gì đó chứ hắn chưa bao giờ nghi ngờ Vô Hoa.

** Sơ lược về vụ “Huyết Hải Phiêu Hương” cho những bạn chưa nắm nguyên tác: Trong vụ này, Sở Lưu Hương nhặt được 5 cái xác trên biển (giống như chương trước đã nói), tra một hồi thì phát hiện 5 người đó đều nhận được một phong thư do “Thu Linh Tố” gửi. Sở Lưu Hương tra ra Thu Linh Tố bây giờ là Nhậm phu nhân, vợ bang chủ Cái bang Nhậm Từ. Nam Cung Linh và Vô Hoa hại Nhậm Từ, ép Thu Linh Tố viết thư gọi mấy người kia đến một chỗ rồi giết.

Nhất Điểm Hồng là sát thủ, vô tình gặp Sở Lưu Hương, thấy lão Sở võ công rất ổn nên muốn tỷ thí mà lão Sở lại không muốn, kết quả là Nhất Điểm Hồng “theo đuôi” Sở Lưu Hương, đến Đại Minh hồ thì bị tiếng đàn Vô Hoa kích phát điên, quay qua đánh lão Sở, lão Sở không chịu đánh thì quay lại… cứa cổ mình-> lão Sở phải cản, hậu quả cả hai xà quần với nhau hết đêm -__-.