[Quick Review] Slasher: Solstice

(Hình ảnh lấy từ Google)

SlasherSoltice

Lại là bạn Joel và khuynh hướng thoát ly thực tại (escapism — bạn vừa tìm được tên gọi cho nó) của bạn bằng cách binge-watch bất cứ series nào bạn thấy một chút hứng thú; có Netflix khiến việc này trở nên dễ dàng và tiện lợi hơn rất nhiều. Nhưng không, đây không phải post than đời (bạn có mục khác cho việc đó) mà là review ngắn của bạn cho mùa 3 — lấy tựa là Solstice (Hạ chí) — của series phim truyền hình kinh dị Slasher (tựa Việt: Tàn sát) do Netflix sản xuất và phát hành.

Warnings: ngôn ngữ không đứng đắn, có thể có spoilers, đôi khi lan man chệch khỏi chủ đề chính

Slasher_TV_logo

Phim: Slasher (2016—)

Mùa 3: Solstice (2019)

Ngôn ngữ: tiếng Anh

Diễn viên:

Dean McDermott

Joanne Vannicola

Baraka Rahmani

Gabriel Darku

Lisa Berry

sher-Season-3

Slasher là series phim truyền hình có format tương tự American Horror Story, tức mỗi mùa là một câu chuyện độc lập và hoàn chỉnh, do vậy bạn có thể xem mùa nào trước tuỳ thích và không bao giờ phải lo về chiếc cliffhanger siêu to khổng lồ nhiều series khác dùng để nhử khán giả quay lại với mùa kế tiếp (có thể sẽ chẳng bao giờ có vì ai biết một ngày đẹp trời nào đó series bị cancel nhanh và đột ngột như tốc độ khán giả chửi các chú moè khi Cats tung trailer đầu tiên). Đúng như tựa phim, mỗi mùa của Slasher sẽ đem đến một câu chuyện thuộc thể loại slasher, một thể loại nhánh trong dòng phim kinh dị. Với thể loại này, ta thường có một nhóm nhân vật với đủ kiểu tính cách và một kẻ sát nhân — có thể có yếu tố siêu nhiên hoặc không — sẽ lần lượt ‘tiễn’ từng người về với tổ tiên bằng những cách đầy sáng tạo, đến khi chỉ còn một, hai nhân vật còn sống để chiến đấu và maybe là lột mặt nạ (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng) của tên sát nhân. Một số ví dụ kinh điển của thể loại slasher phải kể đến Friday the 13th, Halloween, Scream, Nightmare on Elm Street, I Know What You Did Last Summer, Child’s Play, The Texas Chainsaw MassacreBlack Christmas (bản gốc chứ không phải bản remake vừa ra rạp gần đây). Dĩ nhiên, với tính ‘sáng tạo’ trong cách ‘nướng’ nhân vật cùng số lượng xác (bodycount) không nhỏ, phim thể loại slasher đều có rating 18+ và không dành cho khán giả hơi yếu bụng dạ hay không thích bạo lực, máu me (có khi là cả đầu, mình, tay chân) tung toé.

AAAABZFNGzsQTMyyACZPeExf48_Zig5qBRfE6aoTT2_smgN70H4lrKmxLHyMV-PWmKL7Xv-n8sX5A_BHp6vlG4fHGZWyQEW_

Slasher: Solstice mở đầu bằng một vụ giết người (để báo hiệu với khán giả đây là phim kinh dị kẻo ai đó tưởng romcom thì teo *icon pacman*): Kit, một thanh niên lêu lổng chuyên khẩu nghiệp và chọc tức hàng xóm, trên đường về nhà sau một bữa tiệc thì bị một kẻ mặc áo choàng đen đeo mặt nạ — sau này được đặt cho biệt danh The Druid — tấn công. Trong khi Kit cầu cứu những hàng xóm láng giềng sống cùng khu chung cư thì không một ai chịu giúp và cuối cùng, gã bị giết. Vụ án bế tắc, không tìm được thủ phạm. Đúng một năm sau, The Druid trở lại và những người hàng xóm láng giềng vô cảm ngày trước từng người trở thành vai chính trong phim ‘Triệu kiểu chết ở Canada’. The Druid đang trừng phạt họ hay còn có nguyên nhân nào khác?

Slasher: Solstice chọn cách kể đan xen quá khứ-hiện tại và tất nhiên, cách kể này có mặt lợi và mặt hại. Mặt lợi là qua những đoạn flashback, người xem không những được chứng kiến một sự việc qua nhiều góc nhìn khác nhau (chẳng hạn khi Kit bị tấn công thì từng người trong khu chung cư đang làm gì) mà còn được tìm hiểu tâm tư của nhân vật, bao gồm những góc khuất hay những bí mật chỉ mình họ biết. Tuy bạn Joel không dám khẳng định phương thức kể này có khiến người xem đồng cảm với nhân vật hơn hay không nhưng chắc chắn những hành động, hành vi của nhân vật sẽ dễ lý giải hơn nhờ những đoạn flashback này. Mặt hại là việc những dòng chữ “Một năm trước”, “Mười tháng trước”… liên tục hiện trên màn hình khá… lame và có thể khiến một số khán giả bực mình. Ít ra ta còn có mấy dòng đó để báo hiệu flashback chứ không như phim nào đó của Netflix có anh main tóc trắng mắt vàng bắt khán giả bạc tóc suy nghĩ sắp xếp các sự kiện cho đúng trình tự thời gian.

Slasher: Solstice không phải mùa đầu tiên bạn Joel xem mà mùa 1 mới là mùa dẫn dắt bạn đến với series máu me tung toé ngay từ tựa đề này. Khi đó, phim mới ra được một phần và chưa được Netflix mua lại. Ấn tượng của bạn với mùa 1 là hồi nào đến giờ mới gặp một season finale kinh dị đến vậy, nó kinh dị không phải vì nó thật sự kinh dị mà vì nó… nhảm và nhiều plot hole như khoanh phô mai Thụy Sĩ, đến nỗi bạn mất khả năng xem phim nghiêm túc vào ngay đoạn cao trào. Ban đầu, bạn Joel không nhận ra Solstice thuộc chính series năm ấy mình không tiếc lời chửi *icon pacman*; xem được một đoạn bạn mới ngờ ngợ nhận ra nhưng lúc ấy mới drop thì muộn rồi vì bạn muốn biết danh tính và động cơ của hung thủ, vậy nên thôi, ráng xem hết (dù sao cũng có 8 tập chứ đâu có dài). Solstice không khiến bạn muốn bash như mùa 1 nhưng bạn cũng không dành cho nó toàn lời khen ngợi. Một mặt, bạn thích cách phim tạo red herring (những manh mối sai lệch để dẫn dụ hay gây xao nhãng) để đánh lừa người xem trước khi tung ra twist tiết lộ danh tính hung thủ. Khi xem những phim xoay quanh một (hay một vài) vụ án thế này, bạn thích cảm giác bị đánh lừa bởi điều đó có nghĩa phim không rơi vào cái hố ‘dễ đoán’ nhiều phim khác vô tình dẫm phải. Chẳng có gì chán hơn việc mới xem được 2-3 tập mà đã đoán ra hung thủ là ai, nhỉ? (I’m looking at you, American Horror Story: Hotel) Với Solstice, bạn Joel khá tự tin cho rằng đa số khán giả sẽ không nhìn ra The Druid là ai trong số các nhân vật đã xuất hiện; nếu đoán đúng thì có lẽ bạn là Conan (nhưng phim đã cung cấp đủ bằng chứng đâu mà bạn suy luận!) hoặc bạn có suy nghĩ như một gã psychopath hoặc bạn có chỉ số may mắn rất cao *icon cá mập đớp sóng*. Mặt khác, phim né được một số trope đã dùng mòn trong phim kinh dị đến nỗi khán giả ngán ngẩm, trong đó dễ bực nhất phải kể đến trope nhân vật thiếu common sense trầm trọng. Nếu bạn chưa xem và đang đọc bài này của tớ, có thể bạn sẽ thắc mắc, đã có một tên giết người nhắm vào người sống trong khu chung cư này vậy sao các nhân vật không dọn quách đi nơi khác mà sống, common sense thôi mà! Tuy nhiên, dân ở đây phần lớn là những người có thu nhập tương đối thấp, tìm nơi ở khác không phải chuyện dễ. Quan trọng hơn, tất cả sự kiện trong phim diễn ra trong một ngày, mặc dù cách chia tập cộng với việc đan xen quá khứ-hiện tại cho người xem cảm giác một khoảng thời gian dài đã trôi qua trong khi trên thực tế, mọi cái chết đều diễn ra trong vòng 24 giờ và nhiều người trong chung cư còn chưa kịp nhận thức chuyện gì đang diễn ra chứ chưa tính đến việc phản ứng. Đến khi ý thức được mối nguy, cách hành xử của các nhân vật cũng không khiến người xem quá ức chế như một số phim kinh dị khác.

Slasher-Solstice-Season-3-the-druid-1024x640

Có khen tất nhiên phải có chê. Một điểm bạn không hài lòng với Solstice là cách bạn main (tạm gọi vậy đi vì bạn ấy sống sót đến hết phim) khám phá danh tính hung thủ đơn giản và dễ dàng đến khó tin. Xem đến đoạn đó, bạn Joel mắt chữ O miệng chữ A kiểu, ủa, có một, hai chi tiết vậy thôi mà bạn ý kết luận được hung thủ trong khi hai điều tra viên mò mẫm từ tập 1 đến giờ vẫn tay trắng hoàn trắng tay?! Không lẽ vì phim không nói về cảnh sát thì cảnh sát… à mà thôi, đầu năm đầu tháng đừng khẩu nghiệp. Bên cạnh đó, sau khi danh tính hung thủ được tiết lộ thì xuất hiện không ít chi tiết bất hợp lý khi nghĩ lại những vụ giết người trước đó, chẳng hạn hung thủ lôi một người bất tỉnh từ khu vực đậu xe đến phòng thí nghiệm hoá-sinh trong khuôn viên TRƯỜNG HỌC mà KHÔNG một ai để ý hay phát hiện?! Chẳng lẽ hung thủ có khả năng teleport hay siêu năng lực nào đó tương tự?! Với những chi tiết thế này, khán giả chúng ta được nhắc nhở rằng mình không phải đang xem American Canadian Crime Story hay phim điều tra phá án nào đó chú trọng đến logic và chi tiết mà đang xem phim slasher, mảnh đất mà logic các kiểu con đà điểu phải nhường một bước cho máu me tung toé và những cách giết người tàn bạo một cách sáng tạo, và mặt này thì Solstice chắc chắn không khiến người ta thất vọng.

Sau những gì đã nêu trong bài thì liệu Slasher: Solstice có phải một phim đáng để bạn bỏ ra 7-8 giờ mòn mông trên salông để xem hay không? Theo tớ thì còn tuỳ nhu cầu xem của bạn là gì. Nếu bạn muốn xem phá án như kiểu các phim hình sự Âu-Mỹ, Hồng Kông… thì Solstice không hẳn là lựa chọn tốt nhất vì như tớ đã nói, logic của phim chắc chỉ khá hơn mùa 1 một chút. Nhưng nếu bạn giống tớ, lâu lâu cần một chút xirô đỏ để giải trí và giải xì-trét thì Solstice là lựa chọn rất khá với khoản máu me nhìn rất cụ thể và chân thực — điểm 10 cho tổ hoá trang và đạo cụ. Bên cạnh gore thì phim cũng đưa ra một góc nhìn thú vị về tầm ảnh hưởng của mạng xã hội cùng tác hại của sự ‘tự do ngôn luận’ mà nhiều cư dân mạng lấy làm quyền để chỉ trích, lăng mạ, bắt nạt người khác. Không biết xem xong phim này liệu các ‘anh hùng bàn phím’ có dành ra ba giây để ngẫm về hậu quả trước khi cào bàn phím hay không, bởi biết đâu chừng một ngày nào đó lại có tên mặc áo đen, đeo mặt nạ, xách rìu tìm đến tận nhà tính sổ, nhỉ?

MiXellaneous — Linh tinh chuyện X

Bạn Joel muốn viết một bài chia sẻ những chuyện linh tinh về X-Men lâu rồi nhưng (lại nhưng!) tánh lười vốn sẵn cộng thêm ‘cạ cứng’ procrastination nên chần chừ mãi. Hôm nay, nhân ngày không đẹp trời, cặp đôi ô-tê-pê lười x procras đắp chăn nằm ngủ, bạn Joel tranh thủ mở note viết bài này.

Chú ý:

  • Hình ảnh và gif lấy từ nhiều nguồn, chủ yếu là Google và Twitter.
  • Ngôn ngữ không đứng đắn, xen Việt-Anh lẫn lộn với kaomoji các kiểu; viết những bài như thế này mà nghiêm túc, đứng đắn thì bạn thua rồi ʕ•ᴥ•ʔ.
  • Đây là kết quả tổng hợp những gì bạn Joel biết sau khi xem tất cả các phần X-Men (kể cả spinoff Đét-pun và Chú Chồn) của Fox và thường xuyên lang thang trên Tumblr, Twitter, ScreenRant, CBR, TVTropes… (nghe có vẻ creepy nhưng hình như Google biết bạn quan tâm đến X-Men nên ‘nhiệt tình’ đề cử các bài viết về X-Men lên dashboard của bạn Σ(‘◉⌓◉’)).

(But, nghĩ lại thì thuật toán của Google vẫn chưa thông minh lắm khi cứ đề cử bài viết về MCU miết dù bạn chẳng ưa nổi MCU (¬_¬).)

  • Bạn chưa đọc comic (đọc vài trang lẻ tẻ được post lên mạng không tính) vì comic quá nhiều — kéo dài từ thập niên 60 đến giờ hỏi sao không nhiều ಠ_ಠ, và có một bạn trên Tumblr từng ví số comic X-Men cần đọc tương đương (hoặc hơn) số sách vở, tài liệu một sinh viên cần đọc theo yêu cầu của giảng viên hay tham khảo để làm bài trong hệ Cử Nhân trung bình kéo dài 4 năm. Ha-ha. Thật là kinh dị mà. Cho nên bạn không đọc comic. Những gì bạn sẽ nêu ra sau đây là tổng hợp từ nhiều nguồn như đã nói phía trên.
  • Spoilers đối với các phần phim X-Men (có ai chưa xem hết không vậy?!) và một số nội dung trong comic.
  • Có thể fan gái (một cách cố gắng có kiềm chế) cp Cherik.
  • Bài viết không theo một trật tự nào cả; bạn Joel nhớ đến đâu thì liệt kê đến đó thôi.

 


 

  • Đầu tiên chúng ta bắt đầu với vấn đề ‘Cái răng cái tóc là góc con người’. Trong First Class, Charles do James thể hiện có mái tóc nâu sẫm (mà trong fanfic các writer thường miêu tả là “chestnut hair” — “tóc màu hạt dẻ”). Chắc do ảnh hưởng của First Class (và James) hơi lớn quá mà phim truyền hình Legion cũng cho ra một phiên bản Charles trẻ (do Harry Lloyd thủ vai, ờm, anh đóng Viserys Targaryen trong Game of Thrones season 1 ấy) có mái tóc nâu sẫm và maybe, possibly là nói giọng Anh (vì Harry Lloyd là người Anh) — tương tự Charles của James và cụ Patrick. Nếu bạn đã quen nhìn Charles trẻ (cả hai phiên bản) có tóc nâu, hẳn bạn sẽ ngạc nhiên giống như bạn Joel khi biết thật ra comic!Charles có tóc vàng (thời ổng còn tóc ấy (TT)), và tuỳ nét vẽ của họa sĩ mà Charles (khi sống lại + trẻ lại trong thân phận X) trông khá giống… Captain America Σ( ̄。 ̄ノ)ノ. Erik chắc chắn không thích điều này.
tumblr_pv9cdcRjP31wktrqko2_540
Charles Xavier (Harry Lloyd) trong Legion

(Liệu có phải ảnh hưởng suy nghĩ ‘tóc vàng không thông minh lắm’ hay chỉ đơn giản là yếu tố thẩm mỹ mà chúng ta có màn nhuộm tóc này?)

  • Mặt khác, comic!Charles mất tóc khá sớm (chắc do thông minh quá tóc mọc không nổi Σ੧(❛□❛✿)) trong khi Charles của James mãi đến U50 (phải, trong Apocalypse thật ra ổng U50 rồi đó, nhưng nhìn mặt mũi vậy ai tin được không ٩( ᐛ )و) mới mất tóc — do dùng phải dầu gội đầu thương hiệu Soái ca Huyền. Về vấn đề tóc tai của Charles, có một chuyện vui thế này.
    • James trong First Class: được nhận vai nên vui quá chạy ngay đi… xuống tóc, hậu quả là bị đạo diễn ‘sạc’ cho vì tội lanh chanh và phải dùng tóc nối. Đúng là không có cái dại nào giống cái dại nào.
    • James trong Days of Future Past: háo hức vì tưởng phần này được xuống tóc, ai dè phần này Charles để tóc hippy, buồn.
    • James trong Apocalypse: cuối cùng cũng được xuống tóc, tự tay thực hiện luôn. Quả là một người có đam mê cạo đầu *icon cá mập đớp sóng*.
james-mcavoy_0
James cạo đầu trong khi facetime với cụ Patrick
  • Nhân đang nói đến tóc tai, comic!Erik có tóc trắng, ờm, trắng như Storm và Quicksilver ấy, và tóc trắng có lẽ là một phần trong đột biến của Erik. Tuy nhiên, Erik của Mike Cá Mập lại có tóc nâu (tại sao? Chịu, chắc bên tạo hình thấy tóc nâu hợp với Mike Cá Mập). Mike Cá Mập từng chia sẻ anh đã muốn tóc Erik chuyển sang màu trắng hoàn toàn trong phân đoạn kịch tính khi Apocalypse cầm tay Erik đặt xuống mặt đất và Erik, với sức mạnh vừa được Soái ca Huyền boost, biến Auschwitz thành bình địa. Tiếc là đề nghị của anh bị từ chối. Chắc vì trước đó đã có cảnh tóc Storm hoá trắng khi được Soái ca boost nên êkíp làm phim không muốn khán giả tưởng nhầm sức mạnh của Soái ca bao gồm cả… nhuộm tóc.
tenor (1)
Erik phá hủy Auschwitz
  • Xong chuyện tóc tai (tóc tai rất quan trọng!), chúng ta nói một chút về chuyện con cái. Vấn đề này hơi tricky vì tuỳ chúng ta đang nói đến phiên bản nào mà số con của Erik và Charles có thể thay đổi (゚ω゚). Đầu tiên là Erik. Trong 3 phần X-Men trilogy (X-Men, X2The Last Stand), Erik già của cụ Ian không thấy nhắc đến con cái gì hết. Tuy nhiên, nếu tính Lorna-Polaris trong The Gifted (xảy ra trước future timeline trong Days of Future Past) và việc Chú Chồn có biết Quicksilver thì Erik có ít nhất hai con (còn ai khác không thì chịu). Qua đến 4 phần First Class, Days of Future Past, ApocalypseDark Phoenix thì Erik của Mike Cá Mập có Peter-Quicksilver và Nina và maybe, possibly là cả Wanda-Scarlet Witch — một cảnh extended trong Rogue’s Cut cho biết Peter còn một chị/em gái khác ngoài bé con tóc nâu đỏ.
7J3LQg3
Erik & Peter-Quicksilver
  • Nếu chỉ tính phim điện ảnh (cụ Patrick và James thủ vai Charles) thì Charles không vợ cũng không con — nếu không tính Jean là con nuôi và mở rộng ra là toàn bộ học sinh trong trường. Nhưng qua Legion, phim truyền hình của FX, thì Charles có một con trai là David-Legion. David Haller cũng là con của comic!Charles, cùng với Xandra (hai cháu có hai bà mẹ khác nhau và hiện tại thì cả hai đều không ở cùng bố). Comic!Erik có bao nhiêu con thì… nói thật là bạn Joel không biết chắc chắn, vì nghe thiên hạ đồn ổng nhiều con rơi, con rụng lắm. Được biết đến nhiều nhất chắc là cặp song sinh Scarlet Witch-Quicksilver và Polaris; ngoài ra con gái đầu lòng của Erik với người vợ Magda tên là Anya, và Anya đã chết cháy khi người dân trong làng kéo đến đốt nhà Erik và Magda vì trông thấy Erik dùng năng lực. Bạn Joel nghĩ chi tiết này đã trở thành chi tiết Magda và Nina chết trong Apocalypse. Cuối cùng, trong một alternate universe nào đó (nhưng không phải fanfic!) mà Charles qua đời sớm thì Erik còn có một đứa con trai với… Rogue, đặt tên theo Charles để tưởng nhớ người tình cũ ông bạn già.
3e76b6b52252358525cea12cd3adec68
David Haller (Dan Stevens) trong Legion
  • Nhân tiện, có thể không phải ai cũng biết điều này nhưng Charles và Erik có một đứa con chung, con ruột chứ không phải con nuôi nha, tên Onslaught, là kết quả của một lần Charles mindfuck Erik quá dữ dội (do ai kia chơi ác Chú Chồn và bóc adamantium khỏi bộ xương của chú) và sinh ra (ờm, Charles sinh đó (● ˃̶͈̀ロ˂̶͈́)੭ꠥ⁾⁾). Chi tiết về sự ra đời của cháu Onslaught được trình bày ngắn gọn trong vid dưới đây:

(Cả con cũng sinh rồi, còn nói không phải canon (*´∇`*). Làm bạn tự dưng muốn viết fic Cherik ft. Onslaught quá đi.)

  • Nãy giờ có ai hơi rùng mình khi nghe Rogue và Erik đã có lúc cặp với nhau không? Nếu bạn liên tưởng đến Rogue tuổi teen trong X-Men trilogy thì đúng là ớn lạnh thật. Thật ra comic!Rogue lớn hơn nhiều, đã trưởng thành còn comic!Erik thì trải qua đủ kiểu chết đi sống lại cộng thêm mượn Conan vài viên thuốc teo nhỏ (đùa đấy nhưng comic có màn de-age nhân vật thì cũng không khác mấy thuốc teo nhỏ đâu) nên cũng không đến nỗi, cùng lắm là một cặp May-December thôi. Còn Rogue và Erik trên phim thì… nghĩ cũng đừng nghĩ.

 

  • Theo cách phim thiết lập tuổi của nhân vật thì một số cp của comic đã bị đục thuyền không thương tiếc, ví dụ:
    • Erik & Rogue — như đã nói, nghĩ cũng đừng nghĩ vì Rogue xuất hiện trong phần cụ Ian đóng Erik và Rogue không thể ‘xuyên không’ về gặp Erik của Mike Cá Mập. Dù sao thì cp này trong comic cũng chìm khi Rogue và Gambit kết hôn rồi.

2614991-rogue_eric_legacy_274

    • Rogue & Gambit — Gambit xuất hiện thoáng qua trong Wolverine: Origins, vào thập niên 70; lúc đó e là Rogue còn chưa kịp đầu thai.

excalibur-rogue-gambit-x-men-1194234

    • Lorna-Polaris & Alex-Havok — Lorna 9x (hoặc cùng lắm là cuối 8x) trong khi đầu 8x Alex đã U40 (và ‘tèo em’). Hơn nữa, Lorna và Alex trong comic từng đính hôn nên Alex là… con rể hụt của Erik. Mang quan hệ đó vào phim chắc vui.
IMG_3721
Lucas Till (Alex Summers) và Emma Dumont (Lorna Dane)
    • Emma Frost & Scott-Cyclops — Emma chết vào khoảng thời gian từ 1962 đến 1963. Vào năm 1972 Scott được 6-7 tuổi ( ̄^ ̄). Đảo vị trí anh-em giữa Alex và Scott may ra còn có thể.

Cyclops-and-Emma-Frost

  • Thật ra thì trong comic, Scott mới là anh, còn trong phim thì Alex là anh, Scott là em. Scott và Alex còn một người anh em nữa là Gabriel-Vulcan và trong ba anh em thì Gabriel mạnh nhất, được xếp ở cấp Omega trong khi Scott và Alex ở cấp Alpha.

JaHRVzP

  • Nếu bạn đang nghĩ đến Alpha, Omega ở đây giống mấy fic ABO thì không phải đâu. Alpha, Beta, Omega là hệ thống phân cấp sức mạnh của mutant trong comic, với Omega là cấp cao nhất. Bộ House of X/Power of X (thường gọi tắt là HoX/PoX) vừa công bố danh sách chính thức các mutant thuộc cấp Omega trong thế giới X-Men và theo tác giả Jonathan Hickman thì danh sách này sẽ cố định trong một thời gian không ngắn vì ông không có ý định thêm hay nâng cấp nhân vật nào cả. Trong danh sách Omega này có một số cái tên quen thuộc với khán giả xem phim như Erik-Magneto, Jean-Marvel Girl, Ororo-Storm, Bobby-Iceman, David-Legion.

2uhI

  • Một số mutant thuộc cấp Alpha quen thuộc với khán giả xem phim là Charles-Giáo sư X, Scott-Cyclops, Alex-Havok, Emma-White Queen, Sebastian Shaw-Black King, Lorna-Polaris.

giphy

  • Có ai ngạc nhiên vì những mutant được xây dựng là mạnh vờ lờ trên phim như Charles và Soái ca Huyền-Apocalypse lại không có trong danh sách Omega không? Điều này có lẽ là do chênh lệch sức mạnh giữa comic và phim. Soái ca Huyền thì bạn không dám nói vì bạn không hiểu sức mạnh của ổng trong comic lắm nhưng theo bạn được biết thì comic!Erik có thể kháng sức mạnh của Charles nói riêng và sức mạnh ngoại cảm nói chung ở mức nào đó’ (mức nào thì chịu (*´-`)) còn trong phim thì Erik không có cửa đâu, như James từng nói trong một cuộc phỏng vấn, “Bỏ cái mũ ra là anh chết với tui”. Một ví dụ khác là comic!Charles và comic!Emma được cho là mạnh ngang ngang nhau trong khi ở phim, Charles được cho là mạnh hơn Emma và kịch bản ban đầu của First Class có một màn tay đôi giữa hai người. Tuy nhiên, chi tiết này không được lên màn ảnh vì e khán giả liên tưởng đến Inception (2010).
X-Men-Apocalypse
Oscar Isaac (Apocalypse)
  • ‘Erik Lehnsherr’ không phải tên thật của Erik mà là một trong những tên anh đã dùng trong quá trình chạy trốn-săn lùng Nazi. Tên khai sinh của Erik là Max Eisenhardt. ‘Erik Lehnsherr’ có lẽ là tên được Erik dùng nhiều nhất, ngoài ra còn có Magnus, và thỉnh thoảng comic!Charles cũng gọi Erik là ‘Magnus’. Một điều thú vị là có một thời điểm nào đó, Erik dùng tên… Michael Xavier. Không rõ trong tình huống nào Erik lại chọn cho mình cái tên nghe như đã gả hẳn cho Charles vậy ƪ(˘⌣˘)ʃ .

(Làm bạn liên tưởng đến một cuộc phỏng vấn mà cụ Patrick nhớ sai và đọc tên Charles thành Charles Lehnsherr ⊂((・⊥・))⊃)

  • Tuy trong phim không nói nhưng cha mẹ của Erik tên là Jakob và Edie. Bạn sẽ thấy một số fic sử dụng hai cái tên này nếu có nhắc đến hoặc có sự xuất hiện của cha mẹ Erik. Ngoài ra, Erik còn một người chị/em gái tên Ruth và đã bị Nazi sát hại.

 

  • Cha mẹ của Charles là Brian và Sharon Xavier. Charles có tuổi thơ khá dữ dội (có nhắc sơ qua trong First Class) với cha mất sớm, mẹ nghiện rượu, thờ ơ với con và sau đó tái hôn với một người tên Kurt Marko, kẻ muốn chiếm khối tài sản khổng lồ của nhà Xavier. Con riêng của Kurt Marko — sau này trở thành Juggernaut (The Last StandDeadpool 2) — còn hay bạo hành Charles ಠ_ಠ. Chi tiết này được sử dụng trong khá nhiều fic.

giphy (1)

  • Có lẽ nhiều bạn đã biết rồi nhưng nhân đang viết bài này nên bạn Joel nêu lại luôn: Kurt Wagner-Nightcrawler (xuất hiện trong X2, ApocalypseDark Phoenix) là con của Raven-Mystique và Azazel. Tuy điều này hoàn toàn có thể xảy ra (Azazel và Raven sinh ra Kurt trong khoảng thời gian hai người cùng ở Brotherhood, trước khi Azazel bị Trask bắt và giết) nhưng phim không hề công nhận hay nhắc đến mối quan hệ mẹ-con giữa Raven và Kurt. (Dĩ nhiên, điều này không ngăn cản các tác giả fanfic đưa quan hệ này vào fic.)
source (1)
Raven và Kurt trong X2
  • Nhân đang nói đến mẹ-con thì trong comic, Rogue là con nuôi của Raven. Khi lên phim, quan hệ này cũng bị dẹp luôn.

(Đôi lúc bạn tự hỏi liệu X-Men có phải phim nhiều tập Mexico trá hình không vì quan hệ cha mẹ-con cái, tình tay ba, tay tư… loạn xạ hết cả lên.)

  • Bạn còn nhớ Bobby-Iceman không? Anh chàng là trung tâm của mối tình tay ba tuổi teen không-cần-thiết trong X-Men trilogy ấy.

133cf64a4b596d3b08346d29f01f0c73 

    • Bobby-Iceman trong phim: ‘xà nẹo’ giữa hai nàng Rogue và Kitty đến… tận thế (nghĩa đen).
    • Bobby-Iceman trong comic: là ‘chị em bạn dì’ với Kitty và Rogue và ‘tớ thích trai đấy, có vấn đề gì không’ ☆〜(ゝ。∂).

(Nhưng công bằng mà nói thì thời điểm Bobby lên màn ảnh, comic!Bobby vẫn trốn kỹ đâu đó trong tủ.)

  • Bạn Joel đã khá ngạc nhiên khi bác già Shaw — Sebastian Shaw, người đàn ông năm ấy chúng ta cùng bôi đen (tuy trong phim đã đen thùi lùi rồi nhưng hãy tin tưởng tài năng các writer để bác ấy ‘darker than black’) — được comic!Charles xếp vào mục ‘friends’ (không rõ có ‘with benefits’ hay không), hơn nữa còn ngồi chung bàn với Erik. Điều này tuyệt đối không thể xảy ra trong phim vì Erik thù bác già ấy cỡ nào ai xem phim đều biết. Tìm hiểu một chút thì bạn được biết bác già Shaw trong phim là sản phẩm lai ghép nhiều nhân vật trong comic: tên + Hellfire Club của comic!Shaw; sức mạnh + cách vận dụng sức mạnh của Bishop (comic!Shaw cũng hấp thu năng lượng nhưng cách vận dụng năng lượng hút được rất khác phim); quá khứ Nazi + lấy Erik làm vật thí nghiệm của Nathaniel Essex-Mr. Sinister (lẽ ra đã lên phim nhưng cuối cùng bị gạt ra). Cộng tất cả những điều trên lại với vẻ ngoài + natural charm của Kevin Bacon và chúng ta có bác già Shaw trên phim.
giphy
Kevin Bacon (Sebastian Shaw)
  • Bác già Shaw có một con trai tên là Shinobi Shaw (hai cha con có tên vui ghê :v) và cháu đã được dự tính debut trong Dark Phoenix cùng vài thành viên khác của Hellfire Club (có cả Emma — clone chăng?) nhưng cuối cùng điều đó không thành hiện thực. Cast luôn chú Kevin đóng Shaw Jr. chắc vui.

(Cá nhân bạn Joel đồng tình với quyết định không đưa Hellfire Club lên phim vì thời lượng có hạn mà phải giải quyết vụ Phoenix và đám alien rồi, chia thời gian phát triển các nhân trong Hellfire Club nữa thì cam đoan tiếp tục bị gạch đá vì loãng plot, thiếu tập trung và nhân vật thì ‘phẳng bẹt’.)

  • Ở một diễn biến bất ngờ khác thì comic!Shaw vừa thừa nhận bản thân ‘xơi’ cả nam lẫn nữ. Quả là một trường hợp hiếm hoi fanfic cầm đèn chạy trước canon nhưng lại chạy đúng.

IMG_4443

  • Trong một cuộc phỏng vấn, MC từng hỏi James nghĩ nếu X-Men đấu Avengers thì bên nào thắng, và dĩ nhiên, James là một Prof X tốt nên trả lời ngay không do dự là X-Men thắng. Truyện đã chứng minh một mình Erik cân cả đội Avengers, cần gì đến nhóm X-Men. Không tin mình? Click vào link xem nhé.

10 Điều về Magneto

  • Chi tiết này không liên quan đến X-Men lắm nhưng liên quan đến cp Cherik. Khi James được chọn đóng vai chính trong Trance, Mike Cá Mập đã thương lượng với đạo diễn để được đóng vai sau này giao cho Rosario Dawson. Đạo diễn không đồng ý chuyển giới nhân vật cũng như biến mối quan hệ giữa nhân vật này với Simon thành mối quan hệ đồng tính. Bạn Joel đã xem Trance và khách quan mà nói thì giới tính của nhân vật Mike muốn đóng không ảnh hưởng đến plot của phim, vốn xoay quanh việc một bác sĩ tâm lý có quan hệ tình cảm với bệnh nhân, hơn nữa còn thao túng người tình và cuối cùng trở thành người chiến thắng và hưởng lợi sau cùng. Một mối quan hệ không thể toxic hơn :v. Không phải bạn chê Rosario Dawson hay gì mà chỉ tiếc cơ hội James và Mike hợp tác ngoài series X-Men. Niềm an ủi duy nhất cho trái tim shipper là Mike thật sự muốn đóng cặp với James trong một plot có thể xem là Cherik AU với dark!Erik và dark!Charles.
IMG_4442
James McAvoy (Simon Newton) trong Trance
  • Nhân nói về cơ hội hợp tác giữa các diễn viên từng tham gia X-Men franchise, sau đây là một số ví dụ bạn Joel được biết:
    • Dan Stevens (David) đã đóng chung với cả cụ Ian (Erik già) — trong Beauty and the Beast (2017) — và Bill Milner (Erik nhỏ trong First Class) — trong Apostle (2018). Giờ mà Dan Stevens đóng phim gì đó chung với Mike Cá Mập là hoàn hảo.
    • Magneto (Mike Cá Mập) và Nightcrawler (Kodi Smit-McPhee) đã có một cuộc phiêu lưu không-xuất-sắc-lắm ở miền viễn Tây trong Slow West (2015).

download

    • Deadpool (Ryan Reynolds) và Angel (Ben Hardy) rủ nhau đi tung hoành thế giới ngầm trong Six Underground (2019).
    • Giáo sư X (James) và Magik (Anya Taylor-Joy) rượt nhau chạy trối chết trong Split (2016) rồi trở thành… bạn trong Glass (2019).
  • original
    • Jean Grey (Sophie Turner) và Wolfsbane (Maisie Williams) là chị em trong Game of Thrones (2011–2019).
    • Mirage (Blu Hunt) muốn chiếm thân xác của Jean Grey nhỏ (Summer Fontana) trong The Originals (2013–2018).
    • Cable (cũng là Thanos trong Avengers) (Josh Brolin) choảng nhau chí tử với Magneto (Mike Cá Mập) trong Jonah Hex (2010).
  • 1169e8dbc49a3936531da0ce85cf3adc
    • Giáo sư X (James) và X-23 (Dafne Keen) trở thành cha con trong His Dark Materials (2019–).
  • PRI_113611558
    • Magneto (Mike Cá Mập) và Storm (Alexandra Shipp) sắp cùng nhau… làm gì đó trong Kung Fury 2 sẽ ra mắt vào năm sau.
  • Trong một ví dụ liên-vũ trụ, Magneto từng treo Superman (Henry Cavill) lên và… liếm máu từ vết thương trên người anh trong một phim kinh dị tên Blood Creek (2009). Nghe rất kích thích phải không? Nhưng sự thật là cảnh đó chẳng có gì hấp dẫn với fan gái, fan trai cả, vì vẻ đẹp trai của Mike Cá Mập bị ẩn dưới lớp hoá trang thây ma chôn vài năm dưới đất bị đào lên và châm lửa. Quả là một ca fan-disservice không còn gì để nói. Vì vậy, nếu bạn có ý định xem thử Blood Creek thì bạn Joel nghĩ là đừng, do Mike Cá Mập chỉ đẹp trai, lịch lãm, lừa tình khán giả được chừng năm phút đầu phim, còn lại thì lão ấy ở hình dạng kinh dị nói trên. Bạn Joel cho rằng diễn viên nào cũng phải bỏ túi một (hoặc vài) bộ phim mà diễn viên đó phải nhận vì túng tiền; Blood Creek hẳn là bộ phim đó với Mike Cá Mập.

giphy (4)

  • Giáo sư X (James) cầm bàn phím đập thẳng vào mặt Star Lord (Chris Pratt) trong Wanted (2008).

200

  • Căn nhà dùng làm dinh thự của Charles trong First Class từng được dùng làm bối cảnh chính — trường Medenham — trong phim truyền hình Hex, và phim có nhân vật thiên thần sa đọa Azazeal do Mike Cá Mập thủ vai. Đúng là định mệnh!
IMG_3749
Azazeal trong Hex
  • Chắc bạn còn nhớ Moira Mactaggert đúng không? Nàng điệp viên CIA suýt có chuyện tình lãng nhách với Charles trong First Class ấy (bạn Joel sẽ bớt bitching lại vì bạn vừa được biết chuyện tình lãng nhách — và bị chính êkíp làm phim không thương tiếc gạt qua một bên — này bắt nguồn từ comic). Thật ra First Class không phải lần đầu Moira lên màn ảnh mà trước đó, nhân vật này đã góp mặt trong The Last Stand với vai trò người quen của Charles. Moira trong The Last Stand khoảng U30, trong khi nếu Moira xuất hiện trong First Class thì đến The Last Stand, nhân vật này phải ngang tuổi Charles. Lỗi chăng? Có vẻ là vậy; tuy nhiên, chuyện là series HoX/PoX vừa tiết lộ Moira không phải người thường như chúng ta vẫn nghĩ mà là mutant với khả năng ‘đầu thai’ (khả năng rất dị nhưng không có sức chiến đấu): mỗi lần chết đi, Moira sẽ tái sinh với toàn bộ ký ức của tất cả kiếp trước. Vậy nếu một lúc nào đó Moira đã chết và tái sinh thì Moira trẻ trung mà chúng ta thấy trong The Last Stand hoàn toàn có thể giải thích được.
2019.08.08-03.14-boundingintocomics-5d4c3c6ec9b3c
Moira trong HoX/PoX
  • Nếu năng lực telepathy của Charles khá ‘đại trà, tức có nhiều mutant sở hữu, thì năng lực điều khiển điện-từ trường của Erik lại khá hiếm. Theo bạn Joel biết thì hiện tại có ba người sở hữu khả năng tương tự, và tất cả đều có liên quan với Erik về mặt di truyền: Lorna-Polaris (con gái Erik), Joseph (clone và giống hệt Erik, trừ việc trẻ hơn và có tóc dài) và North (sản phẩm lai giữa gene của Lorna và Emma).
tenor
Lorna Dane trong The Gifted
  • Trong comic, Charles bị liệt trong một lần chiến đấu với kẻ thù, không phải drama như phim. Sự thật thì First Class tuy rất hay nhưng chạy một vạn tám ngàn dặm so với nguyên tác rồi.

source

  • Hòn đảo mà Erik sống cùng cộng đồng mutant trong Dark Phoenix có tên gọi Genosha, dựa trên quốc gia mutant của Erik trong comic.

tumblr_przbm4vOoM1sas7dso1_540

  • Và last nhưng không phải least, năm 2019, sắp sang 2020 rồi, plz đừng khán giả Việt Nam nào gọi Wolverine là ‘Người Sói’ nữa được không? Mỗi lần nghe chữ ‘Sói’ là một lần bạn Joel quặn bụng àh. Người ta là Wolverine, là chồn gulô, tức sinh vật xù lông trong hình dưới đây. Bạn nhìn thấy bộ nail đặc biệt ‘thân thiện’ của chồn gulô không? Đó là lý do Logan được gọi là Wolverine đó. Hơn nữa, chồn gulô hung hăng và nguy hiểm không kém gì sói, có khi hơn.

wolverine-1

[Quick review] I’m the Pretty Thing That Lives in the House

(Hình ảnh lấy từ Google)

06c3cb1fdbe9da185a2af9bb5fefc8127c4ca3d8

Chủ Nhật vừa rồi, bạn Joel xem được một bộ phim khá kỳ lạ trên Netflix (và phải tắt giữa chừng vì buồn ngủ, sau đó mơ thấy ending — giống với ending của phim mới ghê!) nên bạn muốn dành vài dòng để nói về sự kỳ lạ của nó.

Warnings: Ngôn ngữ không đứng đắn cho lắm, ý kiến hoàn toàn chủ quan.

Ở đây, bạn không để cảnh báo spoilers như mọi lần vì bản thân phim tự spoil nội dung của nó rồi, không cần đến người viết review là bạn.

I_Am_the_Pretty_Thing_That_Lives_in_the_House_poster

Phim: I’m the Pretty Thing That Lives in the House

Năm phát hành: 2016

Đạo diễn: Oz Perkins

Ngôn ngữ: tiếng Anh

Diễn viên:

Ruth Wilson

Lucy Boynton

Paula Prentiss

I’m the Pretty Thing That Lives in the House (một tựa đề quá dài, không biết các bạn thấy mệt khi đọc không chứ bạn Joel thấy mệt khi viết lắm) kể về cô y tá trẻ Lily đến chăm sóc một nhà văn già chuyên viết tiểu thuyết kinh dị (chứ không phải nhà văn viết ngôn tình/đam mỹ/erotica…) sống một thân một mình trong căn nhà rộng tại nơi héo lánh — giơ tay nếu bạn đã gặp plot kiểu này n lần; và bạn đoán đúng rồi đấy, trong nhà có một thứ xinh đẹp ta thường gọi thân mật là “ma” mà cô y tá trẻ rất không hân hạnh làm quen. Trải qua một tiếng rưỡi với đôi ba màn hù dọa và quá trình khám phá bí ẩn không thành công lắm, cuối phim, cô y tá trẻ chết và trở thành… tựa đề phim.

Trước khi bạn ‘gạch đá’ bạn Joel vì spoil kết phim thì xin đính chính là bạn Joel không spoil (như đã nói phía trên) mà chính phim tự spoil số phận của nhân vật chính Lily trong cảnh đầu tiên, khi Lily xách vali bước vào và giọng voice-over cất lên:

“The pretty thing you are looking at is me. Of this I am sure… Three days ago I turned 28 years old. I will never be 29 years old.”

“Thứ xinh đẹp bạn đang nhìn là tôi. Về việc này thì tôi chắc chắn… Ba ngày trước tôi tròn 28 tuổi. Tôi sẽ không bao giờ lên 29.”

Tuy nhiên, cho khán giả biết trước kết cục của nhân vật không phải chuyện quá mới mà một số phim khác đã làm rồi — ví dụ gần nhất bạn Joel biết là Escape Room (dù thật ra Escape Room cũng zigzag một chút về số phận của nhân vật để tăng kịch tính), và nó không phải lý do bạn gọi I’m the Pretty Thing That Lives in the House là bộ phim kỳ lạ. Trước khi nói về lý do đó, cho phép bạn Joel hỏi bạn thường trông đợi gì khi xem một phim kinh dị-bí ẩn. Với bạn Joel thì đó là một hay nhiều twist bất ngờ (“surprise me!”) cùng cách giải quyết thỏa đáng và/hoặc lời giải thích cho các chi tiết cài cắm suốt chiều dài phim. Vì lý do này nên bạn rất thích series Saw vì bất kể những khuyết điểm nó mắc phải thì Saw vẫn thực hiệm rất tốt phần tạo và gỡ twist. Nếu cũng giống bạn Joel, chắc chắn bạn sẽ thất vọng với những gì I’m the Pretty Thing That Lives in the House mang lại, bởi vì phim đặt ra nhiều câu hỏi nhưng không đưa ra câu trả lời nào tạm ổn chứ chưa nói đến thỏa mãn, và đến cuối phim, khi màn hình tối đi, câu hỏi lớn nhất đọng lại trong bạn là: “Có vậy thôi ấy hả???” Bạn sẽ không bao giờ biết được nguyên nhân xui khiến chồng Polly sát hại vợ và liệu Polly đã được tìm thấy hay vẫn còn vùi giữa những bức tường của căn nhà, hoặc lý do tại sao Polly bỗng dưng ngừng nói chuyện với nhà văn hay cô thì thầm những gì vào tai bà vào một ngày đẹp trời cô đột nhiên nổi hứng muốn giao tiếp. Bạn bắt đầu phim với một tá bí ẩn, háo hức chờ lời giải và kết thúc phim với chừng đó bí ẩn cùng chút cảm giác hụt hẫng như dính phải một pha prank kém vui.

hero_I-Am-Pretty-Thing-2016

Có lẽ bạn sẽ tự hỏi, “Mình xem làm gì thế nhỉ?”, bởi khả năng thắt nút-mở nút của I’m the Pretty Thing That Lives in the House còn ‘kinh dị’ hơn các chi tiết lẽ ra nên kinh dị trong phim. Nhưng nếu nhìn ở góc độ khác, I’m the Pretty Thing That Lives in the House là bộ phim thiên về trải nghiệm và với thể loại này, cảm nhận của khán giả với bầu không khí phim dựng nên qua mỗi chi tiết, mỗi câu thoại, mỗi khung hình quan trọng hơn diễn biến và cao trào hay giải quyết những vấn đề được đặt ra. Phim có tiết tấu chậm — đến mức có thể khiến bạn buồn ngủ nếu đã quen với những phim có tiết tấu nhanh, dồn dập — và tình tiết không nhiều, càng không phức tạp. Phim giống như một tập hợp những trang nhật ký ghi lại cuộc sống hằng ngày không có nhiều biến động của cô gái trẻ Lily, bao trùm lên những con chữ là cảm giác tù túng được thể hiện qua số phận của ba nhân vật: dù ở thời đại, lứa tuổi hay tình trạng nào, đã chết (Polly), đang chờ chết (Iris) hay cận kề cái chết (Lily) thì cả ba người phụ nữ đều là tù nhân trong căn nhà họ đang ở, hay ‘trú ngụ’, bị cô lập với thế giới bên ngoài và bị thời gian lãng quên. Với chi tiết hù dọa được giữ ở mức tối thiểu và cả phim chỉ có hai, ba pha jump scare không đáng sợ lắm, I’m the Pretty Thing That Lives in the House không hẳn là phim kinh dị mà là một câu chuyện ma được kể bằng ngôn ngữ điện ảnh, và thay vì gây sợ bằng yếu tố ma quỷ thì nó tiêm vào người xem một cảm giác bất an và tuyệt vọng “không thể né tránh, cũng không thể thoát khỏi”: Polly mãi mãi là một linh hồn house-bound, không thể đến thế giới bên kia hay bất cứ nơi nào linh hồn cần đến; Iris không thể tránh khỏi việc phải chết trong căn nhà đã gắn bó với cả cuộc đời bà; và nhờ vào tựa phim cùng lời voice-over đầu phim, chúng ta biết chắc Lily sẽ trở thành một Polly thứ hai — “thứ xinh đẹp cư ngụ trong nhà này”, mục nát với thời gian nhưng không bao giờ biến mất.

I’m the Pretty Thing That Lives in the House không phải bộ phim dành cho tất cả mọi người và bạn Joel sẽ không dối lòng và nói mình thích phim cũng như đề cử phim với các bạn ghé blog. Tuy nhiên, đây chắc chắn không phải một bộ phim dở và nếu bạn muốn trải nghiệm chút gì đó mới lạ khi đã hơi ngán những phim gay cấn, dồn dập thì biết đâu chừng I’m the Pretty Thing That Lives in the House chính là bộ phim dành cho bạn.

[Quick review] Velvet Buzzsaw

(Hình ảnh lấy từ Google)

velvet-buzzsaw-sound

Khi mở Notes viết review ngắn này, bạn Joel chợt nhận ra hình như lâu rồi không viết tý cảm nhận cho phim hay truyện nào, vẫn lý do muôn thuở là lười — lười xem phim mới (toàn lục phim cũ ra xem lại), cũng lười ‘động đậy’ tay chân viết gì đó cho hai, ba phim truyền hình gần đây xem được. Chủ nhật vừa rồi, bạn lướt kho phim của Netflix (chuyện là ai đó vừa góp tay làm giàu cho tư bản bằng cách đăng ký dịch vụ *icon cá mập đớp sóng*) và cái tên Bức tranh ma quái (tên gốc: Velvet Buzzsaw) đã túm được trí tò mò của bạn, và bài review ngắn này ra đời.

(Lý do đơn giản, không có gì đặc sắc hệt như lý do bao nhiêu lần viết cảm nhận/review/tán nhảm khác)

Warnings: ngôn ngữ không nghiêm túc, cảm nhận hoàn toàn mang tính chủ quan, sẽ cố gắng hạn chế spoilers (nhưng kiểu gì cũng lọt spoilers thôi)

Velvet-Buzzsaw-movie-poster

Phim: Velvet Buzzsaw

Năm phát hành: 2019

Đạo diễn: Dan Gilroy

Ngôn ngữ: tiếng Anh

Diễn viên:

Jake Gyllenhaal

Zawe Ashton

Rene Russo

Toni Collette

Velvet Buzzsaw mở đầu bằng một buổi triển lãm nghệ thuật và người xem được làm quen với các nhân vật sẽ dẫn dắt câu chuyện trong phim: một nhà phê bình nghệ thuật, một chủ phòng tranh và cô trợ lý, một người phụ trách phòng triển lãm; cùng một số nhân vật phụ khác. Một ngày nọ, người hàng xóm sống cùng khu nhà với cô trợ lý chết bất đắc kỳ tử, để lại một kho tranh với lời nhắn nhủ là nếu ông chẳng may chết bất đắc kỳ tử (trùng hợp ghê :v) thì phải hủy tất cả tác phẩm của ông. Nhìn thấy kho tàng trước mắt, cô trợ lý không đành lòng nên bưng hết về với hy vọng kiếm được tiền tài và danh vọng từ chúng. Những bức tranh nhanh chóng được chú ý và trở nên nổi tiếng, đồng thời những chuyện kinh dị bắt đầu xảy ra.

Được rồi, đọc tóm tắt có lẽ bạn cũng thấy plot của Velvet Buzzsaw không hề mới, trái lại nó đã được dùng ở kha khá phim kinh dị khác với tỷ lệ thành công dao động từ ‘ổn’ đến ‘flop’, thậm chí đọc đến đoạn ông họa sĩ yêu cầu hủy hết tác phẩm là bạn đã đoán được kiểu gì cũng có người ngoan cố làm trái di nguyện người đã khuất và kiểu gì cũng có chuyện xảy ra, không thì chẳng có phim dài gần hai tiếng cho khán giả xem. Một điều hơi buồn là tìm được plot mới lạ, độc đáo trong mảng phim kinh dị là việc rất khó vì mỗi năm phim làm ra thì nhiều và nhìn tới nhìn lui thì hầu như thứ quái gì cũng được đưa lên phim rồi: từ những thứ thường gặp như nhà, khách sạn, bệnh viện, cổ vật, sách vở hay búp bê cho đến nhưng thứ bạn không nghĩ sẽ thành nguyên nhân gây sợ hãi như tivi, laptop, băng video, ôtô hay mạng Internet. Vì vậy, việc mấy bức tranh trở thành vật gây chết chóc trong Velvet Buzzsaw hoàn toàn không có gì đột phá.

Tuy nhiên, nội dung không mới chưa chắc đồng nghĩa với phim không hay bởi vì thành thật mà nói thì số phim kinh dị có nội dung mới mẻ ít đến… kinh dị; điều quan trọng ở đây là nếu plot được phát triển hợp lý, có twist bất ngờ — tạo ra cái mới trong cái quen thuộc — và twist được giải quyết một cách thỏa đáng, thuyết phục thì chúng ta vẫn có một bộ phim từ ‘ổn’ trở lên. Đáng tiếc (hay không) đó không phải trường hợp của Velvet Buzzsaw. Một chiếc ‘bình mới’ là tất cả những gì phim đem lại để chứa thứ ‘rượu cũ’, và việc phim lấy bối cảnh là giới nghệ thuật đồng nghĩa với việc những nghệ sĩ, nhà phê bình, chủ phòng tranh… tuôn ra những câu thoại chẳng mấy make sense với bạn không phải vì bạn kém vốn ngôn ngữ mà đơn giản vì bạn chạy không kịp tư duy ‘nghệ thuật’ của những người làm nghệ thuật (nhưng những gì họ làm trong suốt chiều dài phim có ‘nghệ thuật’ hay không thì cần xem lại). Tách lớp vỏ đó ra thì bộ phim còn lại những cliché đã được dùng đến mòn trong dòng phim kinh dị, chẳng hạn những bức tranh người họa sĩ chết bất đắc kỳ tử vẽ nhất định phải tăm tối và mang hơi hướm kinh dị bởi vì ma quỷ/hồn ma/bất cứ thứ siêu linh nào chẳng bao giờ thèm ám hay nhập tranh vẽ cầu vồng, unicorn hay fanart của fan gái, fan trai. Bên cạnh đó, bản thân họa sĩ cũng phải có một quá khứ đen thùi lùi như chính những gì ông mang lên tấm vải vẽ và gợi nhớ rất nhiều đến những Ringu, Ju-on đến nỗi đâu đó vào giữa phim, bạn Joel tự hỏi liệu ngài họa sĩ đây có phải một phiên bản phương Tây của onryo — oán linh (với Sadako là ví dụ điển hình) và những bức tranh chính là một dạng “cuốn băng bị nguyền” hay không. Một ví dụ khác mà chắc chắn những bạn thường xem kinh dị sẽ rất bực mình vì gặp quá nhiều cũng xuất hiện trong Velvet Buzzsaw: đó là nhân vật có những hành động khiến người ta phải đặt dấu chấm hỏi lên chỉ số IQ và common sense của họ và chính chúng sẽ đưa họ đến chỗ chết, nói khó nghe một chút là ‘ngu thì chết chứ bệnh tật gì’. Ví dụ, chiếc máy chiếu vẫn chạy ngay cả khi đã rút điện và bức tường sau lưng thần kỳ biến thành lối vào phòng trưng bày tranh chắc chắn là dấu hiệu rõ ràng cho biết bạn nên co giò chạy cho lẹ; không, các nhân vật của chúng ta, những cá nhân ưu tú trong giới nghệ thuật, cứ phăm phăm bước vào tìm hiểu cho rõ nguồn cơn và sau đó… làm gì có sau đó nữa! Chưa hết, Velvet Buzzsaw lần nữa chứng minh cảnh sát trong phim kinh dị rất ‘có ích’: người này mất tích không rõ nguyên nhân, người kia chết bí ẩn, người nọ đang phơi phới bỗng dưng tự sát nhưng cả phim tuyệt không thấy dáng hình thân thương của các sếp đâu, quả nhiên không phải phim về cảnh sát thì cảnh sát… à mà thôi.

Velvet Buzzsaw có một dàn nhân vật mà không ai trong số đó khiến người xem đồng cảm nổi tẹo nào chứ chưa nói đến yêu thích. Nếu không phải tham lam chiếm đoạt tác phẩm của người khác thì là dối trá, lừa lọc, đâm sau lưng nhau… tất cả góp tay làm nên một giới nghệ thuật không thể kém nghệ thuật hơn. Êkíp làm phim không hẳn là subtle trong việc thể hiện Velvet Buzzsaw là một sự châm biếm chua cay với những con người có tiền, có quyền, có ảnh hưởng núp danh nghệ thuật để tư lợi bản thân (nhưng châm biếm thành công hay không lại là chuyện khác). Vì vậy, sở hữu một dàn nhân vật không ưa nổi có thể là điểm yếu ở các phim khác nhưng lại là điểm mạnh ở Velvet Buzzsaw. Velvel Buzzsaw là phim kinh dị mà với nhiều phim kinh dị, việc bạn thương cảm và trở nên gắn bó với một hay vài nhân vật thật sự không ổn chút nào vì khả năng cao là nhân vật bạn chọn để đầu tư cảm xúc chẳng có cơ hội sống quá nửa phim chứ nói chi đến cuối phim hay hết phim. Và với dàn nhân vật chỉ toàn ‘The Bad and the Ugly’ như của Velvet Buzzsaw thì bạn hoàn toàn thoải mái, thậm chí còn có chút thỏa mãn tàn bạo, khi chứng kiến họ từng người từng người ngã xuống theo phong cách phim slasher — chết vì nghệ thuật theo một nghĩa khác hẳn nghĩa thường dùng.

Nói chung, Velvet Buzzsaw chưa phải một phim kinh dị xuất sắc hay thuộc dạng bắt-buộc-phải-xem nhưng nó là một lựa chọn không tồi nếu bạn dư dả chừng hai tiếng và muốn xem thứ gì đó không hack não, không căng thẳng và cực kỳ giải trí. Plus, những màn fan service đến từ Jake Gyllenhaal cũng rất bổ mắt.

#Mỗi_ngày_một_chút_Cá_Mập_tươi

*Gif không thuộc về bạn Joel (Gifs not mine) nhưng ý kiến (phần lớn) là của bạn


Ngày 1
Phim: Hex
Nhân vật: Azazeal
Nhan sắc đàng hoàng, nhân cách tồi tàn (mà có phải người đâu mà nói chuyện ‘nhân cách’); dành cả phần 1 để dụ dỗ em gái vị thành niên sinh con cho mình; đến khi có con rồi thì than thở bực bội vì con khóc con quấy :v
Đến giờ vẫn không hiểu vì sao hắn có siêu năng lực, sống qua mấy ngàn năm, vậy mà đi cầu thang tối vẫn cần đèn pin?! Sợ trượt té gãy chân sao?!

giphy


Ngày 2
Phim: Eden Lake
Nhân vật: Steve
Nam chính ngôn tình đi lạc phim kinh dị dán nhãn R. “Ngược” ư? Oh plz. Đây gọi là tra tấn, cắt xẻo và thiêu sống. Cá Mập 🦈 đang tung tăng bơi lội trong nước ở mười mấy phút đầu phim thì bị vớt lên bờ, xẻo mất vi và xiên que nướng.
Bộ phim chứng minh định kiến đã bị lặp đi lặp lại trong rất nhiều phim kinh dị khác: Người nhà quê thật nguy hiểm. Người nhà quê xem phim chắc buồn đến thúi ruột.

giphy (1)


Ngày 3
Phim: Inglorious Basterds
Nhân vật: Archie Hicox
Cá Mập khi được đóng phim của Quentin Taratino: 🤩 🎉 🍾 🎂
Cá Mập khi biết nhân vật của mình ‘tèo’ sau 10 phút lên sóng: 😨😱😢😭
Diễn viên quốc tịch Đức đóng vai một sĩ quan người Anh đóng giả một sĩ quan người Đức :v. Chưa hết, còn vụ Cá Mập có ngôn ngữ mẹ đẻ là tiếng Đức nhưng lại thủ vai một nhân vật nói tiếng Đức bằng giọng lơ lớ (tưởng tượng người Việt chính gốc nhưng phải nói tiếng Việt bằng giọng người nước ngoài). Ai phụ trách casting phim này vui tính ghê :v. Một nhân vật nữa của Cá Mập rớt vào danh sách “Thánh Nhọ của năm” khi chết chỉ vì… giơ nhầm ba ngón tay. Thế mới nói, làm điệp viên là công tác khó khăn, sai một bước chết một đám, làm ơn đừng gửi dân amateur với kinh nghiệm rút từ… phim ra thực địa.

giphy (2)


Ngày 4
Phim: 300
Nhân vật: Stelios
Vâng, dáng đứng ‘Sparta’s Next Top Model’. Trong một đoàn 300 tên, tên nào tên nấy bụng 6 múi cơ bắp cuồn cuộn, Cá Mập vẫn nổi bần bật. Về mặt tạo hình thì Cá Mập là tên duy nhất tóc dài suôn mượt quảng cáo Sunsilk. Về mặt tính cách thì Cá Mập được mấy câu thoại cool ngầu lòi chẳng kém nam chính Gerald Butler, phim kết thúc bao lâu rồi người ta vẫn chế gif, chế meme với mấy câu của hắn. Hơn nữa, đến tận cuối phim hắn mới chết, chết oanh liệt, chết xứng đáng chứ không chết nhảm. Trong các nhân vật của Cá Mập, xem ra Stelios vẫn ‘số đỏ’ hơn nhiều tên.
Ngoài lề, phim nghiêm túc bao nhiêu, epic bao nhiêu thì bạn vẫn không coi phim một cách nghiêm túc được. Nhìn đâu cũng thấy ngực, bụng, mông, đùi thế này thì bảo mị nghiêm túc làm sao?!

giphy (3)

 


Ngày 5
Phim: Blood Creek
Nhân vật: Richard Wirth
Trước khi Cá Mập thành thợ săn Đức Quốc Xã, Cá Mập từng là Đức Quốc Xã. Tưởng tượng Erik mà gặp bạn này chắc Erik bưng cả tấn sắt quăng xuống đầu bạn ý – đó là nếu như bạn ý chưa cạp Erik tơi tả trước. Phải, bạn ấy biết cạp – theo nghĩa đen ấy. Đừng để gif này lừa tình; bạn ý chỉ xinh xắn xì-tin như kiểu quý ông mấy phim đen trắng thập niên 50, 60 chừng… 5 phút phim thôi; phần còn lại của phim bạn ý là một con Cá Mập thây ma lai ma cà rồng chôn dưới đất 10 năm rồi moi lên đốt.
Mình tin rằng diễn viên nào cũng phải bỏ túi ít nhất một phim mà diễn viên ấy phải nhận vì quá túng tiền; với Cá Mập thì đó chắc là Blood Creek.

giphy (4)


Ngày 6
Phim: Steve Jobs
Nhân vật: Steve Jobs
Bộ nhìn giống Steve Jobs lắm sao?

giphy (5)


Ngày 7
Phim: Assassin’s Creed
Nhân vật: Aguilar de Nerha
Nam chính của bộ phim ‘Ông đã gặp bà (cố-tổ-cụ-kỵ-vân vân – bạn Joel biểu thị bất lực trong cách gọi) của cháu như thế nào’ (How I Met Your Great-Great-Great-Great-etc Grandmother). Nhưng yên tâm, xem hết phim bạn vẫn chưa biết danh tính nhân vật bí ẩn gọi là ‘bà của cháu’ đâu – khán giả bị troll nặng. Có thú vui tao nhã là nhảy lầu và tấn công cháu chắt-chút-chít-vân vân (bạn Joel lần nữa bất lực trong cách gọi) vào giờ ăn/ngủ/thư giãn…

giphy (6)


Ngày 8
Phim: Frank
Nhân vật: Frank
Không nói ra liệu ai biết đây là Michael Fassbender không?
Lâu lâu Cá Mập nổi hứng đóng phim ít có dị lắm. Được cái với phim này, Cá Mập được dịp thỏa thích khoe giọng oanh vàng.

giphy (7)


Ngày 9
Phim: Slow West
Nhân vật: Silas Selleck
Nếu hỏi giao thông tổ hợp Erik và Chú Chồn Logan sẽ được thể loại gì thì thanh niên Silas đây chính là câu trả lời. Người xứ nào đó trôi giạt đến đất Mẽo: ✔️. Thường xuyên ngậm điếu xì gà trên miệng: ✔️. Tánh cục, dễ nóng: ✔️. Nói một câu chửi một câu: ✔️. Bề ngoài thô ráp xù xì che giấu nội tâm mềm mại, dễ mủi lòng: ✔️. Hở chút là giương súng/vuốt ra: ✔️. Túm lại, Chú Chồn mà gặp thanh niên này chắc lập tức xưng huynh gọi đệ liền.
Quan trọng là so với nhiều vai khác của Cá Mập thì thanh niên này luck còn cao lắm (vì bao nhiêu nhọ nồi kịch bản dồn hết cho bạn trẻ nam chính rồi 😖).
Ngẫm nghĩ mãi vẫn không hiểu thanh niên Silas này bị bắn què một chân + một tay mà vẫn còn ngồi… hát được là vì lẽ gì 🙄.

giphy (8)


Ngày 10
Phim: Haywire
Nhân vật: Paul
Paul đẹp không? Đẹp. Paul sang không? Sang. Paul làm đẹp màn hình không? Có. Paul xuất hiện mấy phút? Tối đa 15 phút. Sau đó? Sau đó á, Paul tự hào (hoặc không) ghi tên mình vào danh sách hơi dài “Những ‘Bánh Chuối’ (không biết có vô dụng hay không) bị chị nữ chính dập cho nát chuối”. Nhọ không? Quá nhọ. Điều an ủi là Paul không phải ‘Bánh Chuối’ xấu số duy nhất (ít ra còn có Channing Tatum làm đồng bạn).

giphy (9)


Ngày 11
Phim: Assassin’s Creed
Nhân vật: Callum Lynch
Thanh niên chơi game thực tế ảo quá nhiều thành ra bị nhiễm :v :v :v
Đùa thôi.
Chưa unlock được skill ‘nhảy lầu’ mà toàn bị huynh đệ tốt xúi nhảy lầu; lúc đó nhảy thật và… thì không phải phim kết thúc sau 10 phút sao?! Trời đánh tránh bữa ăn nhưng cụ tổ nhà tôi toàn nhằm bữa ăn mà hiện ra ‘giáo huấn’ con cháu :v

giphy (10)


Ngày 12
Phim: A Dangerous Method
Nhân vật: Carl Jung
Giá như Cá Mập đóng Sigmund Freud thì liệu tui có thêm rất nhiều động lực để đọc kỹ và đọc lẹ Theory of Dreams hay không?
(Ngoài động lực to béo là tốt nghiệp ấy.)

giphy (11)


Ngày 13
Phim: The Snowman
Nhân vật: Harry Hole
Harry trong tiểu thuyết (được miêu tả ngay trang đầu): cao 1m92, nặng 95 kg, tóc vàng cắt ngắn gần như cạo, da trắng, thân hình lực lưỡng.
Harry trong phim: Cá Mập – không cao đến 1m9, không nặng đến 95 kg, tóc không ngắn như miêu tả, cũng không thèm nhuộm, người ốm nhách :v
Hình như casting và tạo hình nhân vật có gì đó sai sai.

tumblr_oztltcet3t1wot2xbo1_540


Ngày 14
Phim: Agatha Christie’s Poirot – After the Funeral
Nhân vật: George Abernethie
Bạn chẻ này hẳn là ví dụ sống động nhất của cụm từ “công tử bột” hay tệ hơn là “bánh chuối vô dụng” (phiên bản nam của “bánh bèo vô dụng”).
Điểm sáng duy nhất của bạn chẻ chắc là khuôn mặt của Fassy cùng bối cảnh + tạo hình cực hợp để ghép cặp với Robbie bên Atonement.

giphy (12)


Ngày 15
Phim: Our Hidden Lives
Nhân vật: tù nhân chiến tranh người Đức (không rõ tên)
Bên mình có truyện “Vợ nhặt” thì tình huống trong Our Hidden Lives chính là “Trai nhặt”. Anh Tràng nhờ mấy bát bánh đúc mà ‘nhặt’ được cô vợ; ông cụ trong phim nhờ mấy điếu thuốc lá, ít mứt cam cộng thêm mấy ly rượu mà ‘nhặt’ được cậu trai người Đức cơ nhỡ về làm bồ nhí. ‘Nhặt’ dễ vậy mị cũng muốn nhặt, nhà mị nhiều mứt cam và rượu lắm~~.
Đây chắc là lần đầu Cá Mập đóng gay nhỉ?

tumblr_odmx9oiZoT1sdvmhxo5_400


Ngày 16
Phim: Sherlock Holmes and the Case of the Silk Stocking
Nhân vật: Charles Allen và… bạn em không biết tên gì luôn, tạm gọi là Charles nhỏ đi.
Trước khi chuyển qua level selfcest bên Alien: Covenant, Cá Mập từng thử sức với twincest :v. Sherlock Holmes chỉ cần dọa không để bạn anh và bạn em còn cơ hội gặp nhau nữa là bạn em –  đang giữ con tin và ở thế thượng phong – liền nhũn như con chi chi; đây là logic gì?! Tư duy của bạn Holmes đúng là vượt xa người thường nên mới nghĩ được cách dọa lạ lùng nhưng rất hiệu quả như vậy.
Mặt khác, lý do làm sát thủ liên hoàn của hai anh em Cá Mập trong phim này là do gặp gái nào cũng bị gái đó bơ nên đâm thù gái :v. Đùa khán giả à, mang cái mặt Fassy mà bị gái bơ?! Casting có vấn đề hay lý do phim đưa ra quá sức ‘thuyết phục’?!

tumblr_oqb96fkQdT1w1m0vpo3_400


Ngày 17
Phim: Murphy’s Law (Mùa 3)
Nhân vật: Colin ‘Caz’ Miller
Hiếm có vai diễn nào để dấu ấn sâu sắc với Cá Mập như Caz Miller, sâu sắc đến nỗi bây giờ mà quay gần gần mặt chút là thấy liền: hai cái lỗ xỏ khuyên hai bên tai! Người ta đeo khuyên giả cũng được, lão ấy đi đục tai đeo khuyên thật luôn!
Một lần nữa Cá Mập đóng gay. Nếu đóng tù nhân Đức trong Our Hidden Lives còn tém tém tí thì đóng Caz Cá Mập ‘bung lụa’, ‘dẹo’ cả nam chính Murphy cao to đen hôi.

tumblr_pqizxbnDfP1v7bb9qo4_400


Ngày 18
Phim: X-Men: First Class
Nhân vật: Erik Lehnsherr
I Knew You Were Trouble (Taylor Swift)
Boy Like You (Ke$ha)
Criminal (Britney Spears)
Stranger Like Me (Phil Collins)
Keep It Gay (The Producers OST)
Til Him (The Producers OST)
Every Time We Touch (Cascada)

giphy (23)


Ngày 19
Phim: Fish Tank
Nhân vật: Connor O’Reily
Hết cụ ông 70 đến em gái 15, già không bỏ nhỏ không tha hay sao hả anh?? :v :v

giphy (14)


Ngày 20
Phim: Macbeth
Nhân vật: Macbeth
Đáng sợ, điên loạn… dạo một tý trên Google thì thấy vài nhận xét về Macbeth như vậy… Có khi chỉ mình mị thấy thế nhưng mà vì sao trong vài shot hình, Macbeth lại mang ánh mắt cún con?!

giphy (15)


Ngày 21
Phim: Prometheus
Nhân vật: David 8
Nếu hỏi, kết hợp cơ thể của một người trưởng thành, trí óc của một thiên tài và tâm tính của một đứa trẻ ba tuổi ra thể loại gì thì đây chính là câu trả lời. Tuy là người máy (và chắc chắn đã sống khá lâu) nhưng David bộc lộ nhiều đặc tính của trẻ con, trong đó thấy rõ nhất là tính tò mò, ưa khám phá (khám xong phá luôn :v), bất kể hậu quả. Chỉ cần xem chị nữ chính một bên lo nghiên cứu, một bên đề phòng nguy hiểm từ môi trường lạ và một bên… canh chừng tên này đừng sờ mó lung tung là đủ thấy tương lai đoàn thám hiểm tươi sáng cỡ nào rồi.

giphy (16)


Ngày 22
Phim: Hunger
Nhân vật: Bobby Sands
Đừng xem Hunger trước giờ cơm. Đừng xem Hunger trong giờ cơm. Đừng xem Hunger sau giờ cơm. Nói chung là đừng xem Hunger nếu bạn không muốn khó ăn cơm vài ngày sau.
Phim rất hay nhưng tra tấn từ diễn viên đến khán giả.

giphy (17)


Ngày 23
Phim: A Bear Named Winnie
Nhân vật: Harry Colebourn
Ai cần gấu (và nơm nớp lo sợ ngày nào đó gấu sẽ tiến hoá thành gấu chó :v) khi ta đã có gấu xynh, gấu yêu như thế này?
A Bear Named Winnie là bộ phim trong sáng nhất Cá Mập đóng, Harry cũng là nhân vật trong sáng nhất Cá Mập từng thể hiện trên màn ảnh. Sau đó là quá trình làm chiến binh ham đánh lộn, anh chị, Đức Quốc Xã, thây ma, quỷ, dị nhân, chủ nô, người máy bị chập, sát thủ, người nghiện sex…
Bộ phim đề cử để hàn gắn các trái tym vụn vỡ sau khi xem hết đám trên kia.

giphy (18)


Ngày 24
Phim: Jane Eyre
Nhân vật: Edward Fairfax Rochester
Đầu phim bảnh choẹ, cuối phim tồi tàn.

giphy (19)


Ngày 25
Phim: Shame
Nhân vật: Brandon Sullivan
Chưa từng nghĩ sẽ có lúc mình nhỏ nước mắt vì một nhân vật mắc chứng nghiện sex. Cho đến Shame và Brandon.

Michael Fassbender x Steve McQueen = diễn viên + khán giả bị tra tấn

giphy (20)


Ngày 26
Phim: Centurion
Nhân vật: Quintus Dias
Running Man phiên bản La Mã cổ đại. Chạy mải, chạy miết, chạy gần 2/3 thời lượng phim. Tiếp theo là hoạt cảnh Đấu trường La Mã giữa anh và một chị đẹp tui-nhắm-mắt-nhắm-mũi-ship-với-anh-theo-phong-cách-Rô-Méo-và-Giu-lép-phiên-bản-bạo-lực (sao quý vị làm phim nỡ đục thuyền tôi?!). Sau cùng là màn meet-cute kiểu rom-com không có lý lắm nhưng vì hai anh chị đều đẹp nên thôi tha thứ được.

tumblr_okccv8kTXp1sdvmhxo1_500


Ngày 27
Phim: X-Men: Days of Future Past
Nhân vật: Erik Lehnsherr
Wrecking Ball (Miley Cyrus)
Skyfall (Adele)
9 Crimes (Damien Rice)
Build a New Tomorrow (Cast of Galavant)
7 Years & 50 Days (Cascada)
Behind Blue Eyes (Limp Bizkit)
Cage the Beast (Adelitas Way)

giphy (21)


Ngày 28
Phim: Alien: Covenant
Nhân vật: David 8

“Thật ra tôi coi [David] như một kẻ giết người liên hoàn. Hắn sợ những thứ xung quanh rời bỏ hắn nên hắn bỏ họ vào lồng ấp. Như nhân vật kiểu Jeffrey Dahmer, David không muốn những thứ hắn yêu rời bỏ hắn, do đó hắn giết họ rồi cất họ vào quan tài hoặc bảo quản họ theo cách này hay cách khác.”
— Michael Fassbender

Vậy rốt cuộc anti-human mode của David là do hắn “tiến hoá” vượt xa ban đầu, hắn bị chập mạch và 10 năm không được bảo trì, hay đơn giản vì hắn hết thuốc nhuộm tóc?

tumblr_oufwu7eHim1vbu87ko1_400


Ngày 29
Phim: Alien: Covenant
Nhân vật: Walter
Cinnamon roll chính hiệu không nghi ngờ gì. Chính vì Walter ngây thơ, đáng yêu quá nên hội chị em fan gái bị giằng xé, nửa muốn đạp David ra để hắn đừng chạm móng vuốt vào Walter, nửa muốn hắn “do the fingering” cho Walter.
“Không ai sẽ yêu cậu bằng tôi.” Pffff. Thôi đi David, hội chị em fan gái yêu thương bảo bọc cưng chiều Walter hơn nhà ngươi nhiều.

tumblr_olt9sv6nGq1sdvmhxo5_r1_500


Ngày 30
Phim: X-Men: Apocalypse
Nhân vật: Erik Lehnsherr
Lost It All (Jill Andrews)
Rolling in the Deep (Adele)
What Hurts the Most (Cascada)
What Am I Feeling? (Cast of Galavant)
Hurts Like Hell (Flaurie)
Everybody Wants to Rule the World (Lorde)
Dance with the Devil (Breaking Benjamin)

tumblr_od8pztFmUN1sc0ffqo1_500


Ngày 31
Phim: The Counselor
Nhân vật: Counselor
Về mặt nào đó thì nhân vật Counselor đại diện cho khán giả: khán giả mù mờ về thể loại phim bao nhiêu (bạn Joel đã nghĩ đây là phim tâm lý xã hội-tình cảm do bạn không ngó trailer but sau này xem lại thì trailer nó cũng như phim tình cảm mà :v) thì Counselor mù mờ về thế giới anh ta lỡ dại thò chân vào bấy nhiêu, đến lúc phim tung ra cảnh kinh dị thì khán giả ngã ngửa còn anh ta thì ngã vào lỗ đen không hẹn ngày bò ra.
The Counselor chắc là phim Mike Cá Mập có cảnh khóc thảm khốc nhất trong lịch sử đóng phim không ít cảnh khóc của mình.

giphy (22)


Ngày 32
Phim: 12 Years a Slave
Nhân vật: Edwin Epps
“Tôi cố gắng tìm hiểu đến tận gốc rễ tại sao bạn tôi, người tôi quen biết và yêu mến, lại khiến tôi kinh hãi… Với diễn xuất của mình trong 12 Years a Slave, Michael làm được điều rất ít diễn viên làm được — khi xuất hiện trên màn ảnh, anh ấy khiến chúng ta luôn luôn tin rằng bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra, rằng khán giả chúng ta không dám tin tưởng nhân vật chính sẽ chiến thắng.”
— James McAvoy

tumblr_ox1r9rHGPe1rpfvpno6_500


Ngày 33 (Ngày cuối)
Phim: X-Men: Dark Phoenix
Nhân vật: Erik Lehnsherr
Black Is the Color (Celtic Woman)
Only an Ocean Away (Sarah Brightman)
If the World Should End (Jennifer Damiano)
Don’t Go Now (Philip Selway)
Way Back Into Love (Hugh Grant & Haley Bennett)
Calls Me Home (Shannon LaBrie)
A Real Life, Happily Ever After (Cast of Galavant)

tumblr_py730jpL0M1rwtl3wo3_640

James McAvoy nói về vai Edwin Epps của Michael Fassbender trong “12 Years a Slave”

macavoy-fassbender

Link

Người dịch: Joel Freak

I’m trying to get to the bottom of why my friend, someone I know and love, put terror in me. Perhaps the answer is obvious: He plays a bad man during a time in history where a person was deemed inferior due to the color of their skin.

The inferiority was often felt through slavery, where these people would be tortured, humiliated and punished among many other atrocities. It is a terrifying truth that this happened in the past and continues to happen today in differing circumstances on our planet.

So why did Michael Fassbender terrify me so much?

I think it’s because when I watch his unflinching work in this film, I not only believe in his hatred of those he enslaves (perhaps even of himself and his own family) but I also believe that anything could happen. Many actors can portray “darkness” and there is no doubt he has done that with great skill. But with Michael’s performance in “12 Years a Slave” he does something that few actors are able to pull off — he makes us believe at all times while he is on screen that anything could happen, that we the audience are not safe to trust that our hero will prevail.

History has taught us that anything could happen to this slave, but Michael’s performance makes us understand the helplessness felt in the face of such animal irrationality in that place and time.

Unpredictable, irrational, ruled by his instincts and possibly entirely by his fears, Michael’s performance as the slave-owning Epps terrifies me. Not just because he’s good at “playing dark” but because it suggests to me that the animal within is never far away and that it will constantly be on the lookout for a society in which to nest.

(McAvoy starred in “X-Men: First Class” with Fassbender; other credits include “Atonement” and “Trance.”)

Tôi cố gắng tìm hiểu đến tận gốc rễ tại sao bạn tôi, người tôi quen biết và yêu mến, lại khiến tôi kinh hãi. Có lẽ câu trả lời rất rõ ràng: Anh ấy đóng một kẻ xấu xa trong giai đoạn lịch sử khi mà một người bị xem là hạ đẳng chỉ vì màu da.

Sự hạ đẳng đó thường được cảm nhận qua sự nô dịch, khi những người này bị tra tấn, hạ nhục và trừng phạt cùng nhiều hành động tàn ác khác. Có một sự thật đáng sợ rằng điều này đã xảy ra trong quá khứ và vẫn tiếp tục diễn ra ở hiện tại trong nhiều hoàn cảnh khác nhau trên hành tinh của chúng ta.

Vậy, vì sao Michael Fassbender khiến tôi quá kinh hãi?

Tôi nghĩ là do khi xem diễn xuất không nao núng của anh ấy trong bộ phim này, tôi không chỉ tin vào nỗi căm hận hắn [Edwin Epps] dành cho những người hắn nô dịch (có khi là cho cả bản thân và gia đình hắn) mà tôi còn tin rằng bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra. Nhiều diễn viên thể hiện được “mặt tối” nhưng chắc chắn anh ấy đã thực hiện điều đó bằng khả năng tuyệt vời. Với diễn xuất của mình trong 12 Years a Slave (tạm dịch: 12 Năm Nô Lệ), Michael làm được điều rất ít diễn viên làm được — khi xuất hiện trên màn ảnh, anh ấy khiến chúng ta luôn luôn tin rằng bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra, rằng khán giả chúng ta không dám tin tưởng nhân vật chính sẽ chiến thắng.

Lịch sử đã cho chúng ta biết bất cứ điều gì cũng có thể xảy đến với người nô lệ này, nhưng diễn xuất của Michael giúp chúng ta thấu hiểu sự bất lực khi đối mặt với nỗi phi lý thú tính vào thời điểm đó, tại địa điểm đó.

Không thể đoán trước, phi lý, bị chi phối bởi bản năng và có lẽ là hoàn toàn bởi những nỗi sợ hãi, diễn xuất của Michael trong vai gã chủ nô Epps khiến tôi sợ. Không phải chỉ vì anh ấy giỏi “diễn mặt tối” mà nó còn gợi cho tôi rằng phần con bên trong không bao giờ quá xa và nó sẽ không ngừng tìm kiếm một xã hội thích hợp để làm tổ.

(McAvoy đã đóng “X-Men: First Class” cùng Fassbender; những phim khác anh đã đóng bao gồm “Atonement” và “Trance”.)

 

[Rant] Burn Your Kingdom Down (Cherik)

Warnings: Ngôn ngữ không đứng đắn; spoilers nhiều vô kể; bài viết rất thiếu bố cục vì đơn giản đây là bạn rant về cảm nhận của mình sau khi đọc xong fic mà thôi

Tên: Burn Your Kingdom Down (tạm dịch là Thiêu Rụi Vương Quốc của Ngươi)

Tác giả: spicedpiano

Link: https://archiveofourown.org/works/685966/chapters/1259079

Thể loại: slash fanfiction, alternate universe, supernatural, historical

Độ dài: 5 chương/66,819 từ

Ngôn ngữ: tiếng Anh

Fandom: X-Men: First Class (2011) / FandomX-Men (Movies) / X-Men – All Media Types

Pairing: Cherik – Erik Lehnsherr x Charles Xavier

Rating: M (dành cho người trưởng thành – mature)

Tóm tắt:

Erik’s people were brutally massacred when the Crusaders took Jerusalem. The sole survivor, Erik fled to northern Europe, only then to be captured as a thrall by Viking raiders. Since that day he has fought his way up to leading a group of Vikings on an invasion of the Christian mainland, killing every Crusader he can find. But when he captures a thrall of his own, a young witch who gives his name only as Charles, he discovers that there is a darker magic than his at work – and the fate of the known world may rest in his hands.

Dân tộc của Erik bị tàn sát dã man khi quân Thập tự chinh chiếm Jerusalem. Là người duy nhất sống sót, Erik chạy đến Bắc Âu rồi bị người Viking bắt làm nô lệ. Từ ngày đó Erik đã phấn đấu và trở thành thủ lĩnh một nhóm người Viking quay lại chinh phục lục địa của Thiên Chúa giáo, giết bất cứ quân Thập tự chinh nào anh gặp được. Khi anh bắt được một nô lệ cho riêng mình, một phù thủy trẻ chỉ cho biết tên là Charles, anh phát hiện trên đời còn có loại phép thuật đen tối hơn phép thuật của mình – và số phận cả thể giới có thể nằm gọn trong tay anh.

Cảnh báo: bạo lực, máu me, rough sex, interspecies sex, dub-con

*Ghi chú: tuy là fanfiction nhưng có thể xem đây là một câu chuyện hoàn toàn độc lập.

—-

Cũng lâu rồi bạn chưa viết bài cảm nhận nào cho những fic đã đọc – và đây cũng không phải bài cảm nhận mà là rant, tức tán nhảm, như trên đã nói, phần vì bạn bị cuốn vào fic dịch cũng như fic tự viết, phần vì lâu rồi chưa gặp fic nào cho bạn thôi thúc phải rant một chút không thì sẽ mang cảm giác bứt rứt trong một khoảng thời gian không ngắn không dài (hoặc đến khi gặp fic khác khiến bạn bứt rứt kiểu khác). Ấy, đừng hiểu nhầm là bấy lâu nay bạn không đọc được fic hay, ngược lại là đằng khác, nhất là với fandom có tuổi đời cộng với độ phổ biến không nhỏ như Cherik thì fic hay có thể gọi là đọc không hết nổi. Nhưng (lại nhưng), bạn không có nhiều thời gian để ‘gặm’ thật nhiều fic – số fic mà bạn đọc chỉ là phần nổi của tảng băng chìm mang tên Cherik mà thôi, thêm vào đó còn mắc chứng ‘phàm ăn’ – đọc chưa hết fic này đã mở fic khác vì thấy hấp dẫn, kết quả là máy thường trực gần chục tab *icon pacman*, nên tính ra thì lâu lâu bạn mới đọc xong một fic. Thôi thì xong fic nào hay fic nấy, tranh thủ ghi ra vài dòng cảm nhận trong lúc cảm xúc còn nóng hổi để sau này còn có cái nhìn lại, nhỉ?

Có ai thấy mệt với sự lảm nhảm lòng vòng của bạn Joel không? Thôi thì vào vấn đề chính nhé :p.

Bạn Joel không mấy hứng thú với fic lấy bối cảnh lịch sử (fic bối cảnh cổ nhưng hư cấu thì OK), nguyên nhân vì bạn học môn này không tốt lắm và tất nhiên không rành rẽ nhiều sự kiện lịch sử thế giới, đồng thời bạn cho rằng fic lấy bối cảnh lịch sử thì cầm chắc 90% là nặng nề và u ám còn bạn có nhu cầu né gấp những gì nặng nề và u ám (trái tym mong manh yếu đuối yêu hường ghét phũ). Nói thế nhưng không ít lần bạn Joel đi làm những gì mình từng nói không làm (dính đến phim, truyện thì nhiều trường hợp như thế lắm *icon pacman*), và lần này là một ví dụ: bất kể tag historical tác giả thông báo từ đầu, bạn vẫn nhắm mắt đưa chân. Được rồi, bạn thừa nhận là mình bị summary hấp dẫn, bạn hay thích thể loại chiến binh-nô lệ mà, không chỉ dynamic giữa hai nhân vật khá kích thích mà còn có nhiều tình huống khá… e hèm (xin không tiện nêu ra). Thật may là tuy fic sử dụng kha khá chi tiết lịch sử nhưng chưa đến mức làm bạn Joel ù ù cạc cạc và chạy đi cầu cứu Google-sempai bạn của mọi nhà, thêm nữa là được tác giả giải thích trong note nên việc nắm bắt câu chuyện gần như không gặp vấn đề. Một điểm cộng lớn cho fic.

Một điểm bạn rất thích ở Burn Your Kingdom Down (BYKD) là cách tác giả xây dựng tính cách của Erik và Charles. Truyện được kể qua góc nhìn của Erik, nhờ đó người đọc được tường tận mọi suy nghĩ, cảm nhận, mâu thuẫn, đấu tranh nội tâm trong lòng Erik. Bạn tưởng tượng một độc giả chưa xem X-Men, chưa biết Erik Lehnsherr là nhân vật thế nào, khi đọc BYKD sẽ có cảm nhận gì về Erik của fic (do fic thể loại AU mà). Có lẽ là không thích ngay từ những dòng đầu tiên. Giống như phim, Erik không phải thỏ-con-vui-vẻ – not a happy bunny (một tag gần như gắn liền với Erik trên AO3), Erik đầy giận dữ và hận thù và cách Erik đối xử với Charles ban đầu có thể khiến nhiều bạn đọc bị ‘dội’. Nhưng Erik hành xử như vậy cũng hợp lý thôi; sao ta có thể trông đợi một người chứng kiến đồng bào của mình bị tàn sát khi chỉ 14 tuổi rồi sau đó trở thành nô lệ và ngoi lên thành chiến binh cho chính các chủ nô có tính cách tươi sáng như thái dương và cư xử hoà nhã, thân thiện, dịu dàng cho được, nhất là ban đầu Charles có không ít lời nói và hành vi vô cùng đáng ngờ? Tuy có thể không thích Erik ngay nhưng độc giả có thể lý giải được – và phần nào đồng tình – những hành động của Erik, và càng về sau, không ít thì nhiều, thiện cảm với Erik chắc chắn tăng lên. Erik là một linh hồn bị giày vò, bởi khao khát trả thù, bởi nỗi cô đơn khi sống giữa những người không cùng chủng tộc, không cùng tín ngưỡng và luôn ghi nhớ thân phận nô lệ của mình, bởi những sang chấn tâm lý khi chứng kiến người thân, đồng bào bị thiêu sống, và bởi survivor guilt – cảm giác tội lỗi khi bản thân là người duy nhất sống sót trong khi tất cả mọi người xung quanh đều chết. Tác giả đã thể hiện rất tốt điểm này qua những chi tiết từ lớn đến nhỏ xuyên suốt fic: qua cách Erik giữ lại một món đồ của mỗi kẻ Thập tự chinh mình giết; qua việc Erik luôn thức dậy trước bình minh và tưởng tượng mình là người duy nhất còn lại trên thế giới rộng lớn; qua những cơn ác mộng giày vò Erik cả khi ngủ lẫn khi thức; qua cách Erik thường ôm chặt Charles khi ngủ và hoảng hốt khi thức dậy và không thấy Charles bên cạnh; và qua việc Erik vốn bài xích bị người khác đụng chạm đến tâm trí của mình nhưng cuối cùng lại đồng ý để Charles giúp không chế những cơn ác mộng. Chi tiết được nêu ra cuối này nếu không được xử lý tốt rất dễ biến thành OOC nhưng thật may, cách tác giả dẫn dắt mạch truyện và các tình tiết khác đi đến nó không chỉ mượt mà, hợp lý mà còn thể hiện lòng tin cũng như tình cảm Erik dành cho Charles đã vượt rất xa điểm khởi đầu khi cả hai vừa gặp gỡ.

Charles của BYKD vừa giống vừa khác Charles nguyên bản của phim cũng như Charles thường được thể hiện ở nhiều fic Cherik khác. Giống ở chỗ Charles vẫn mang vẻ ngoài tạo ấn tượng rằng cậu ta có xuất thân quyền quý, giàu có, chưa từng phải lao động nặng nhọc ngày nào; ở chỗ Charles rất ham thích sách vở và kiến thức; ở cách nói năng nhỏ nhẹ, lịch sự nhưng tràn đầy tự tin và luôn ẩn chứa kiêu ngạo. Tuy nhiên, Charles trong fic khác Charles trong phim ở điểm cơ bản: nếu Charles trong phim hướng tới hoà bình, ghét bạo lực, đổ máu thì Charles trong fic tỏ ra hưng phấn cực độ với bạo lực và có phần nào khát máu – cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen; nếu Charles trong phim luôn khuyên can Erik đừng giết Shaw để trả thù thì Charles trong fic không những không ngăn cản mà còn ra sức động viên Erik giết chóc, đến mức trong trận chiến cuối, Charles còn biến Erik thành Berserker – Cuồng chiến sĩ chỉ có một mục tiêu là đồ sát quân địch. Đọc đến đây bạn nghĩ, hử, Charles OOC quá chăng? Nhận xét này không sai nhưng xét trong bối cảnh của fic và thân phận tác giả thiết lập cho Charles thì đây là sự OOC hoàn toàn hợp lý. Bạn sẽ không nêu rõ Charles thật ra là ai, hay là gì, vì đó là một plot twist bạn đọc có lẽ sẽ muốn tự mình khám phá nếu có hứng thú đọc BYKD; bạn chỉ spoil chút ít rằng Charles không cùng giống loài với Erik và điều này dẫn đến một màn smut mặn mà nhất trong lịch sử đọc smut của bạn (con mắt kèm nhèm của bạn trẻ Joel nhìn nhầm interspecies sex thành interspecies romance và kết quả là hơi ‘dội’, chỉ ‘hơi’ thôi – bạn nhận ra khả năng chịu đựng với OTP của mình cũng không đến nỗi *icon pacman*). Ở đây, cách tác giả lồng ghép thần thoại – cụ thể là thần thoại Bắc Âu – vào fic để xây dựng tính cách của Charles cũng như các chi tiết xoay quanh nhân vật này là một hướng viết rất mới mẻ và vô cùng thú vị. Số fic viết Dark!Charles không nhiều (trong những fic bạn đã đọc) và viết Dark!Charles thành công càng ít tợn, và bạn Joel có thể khẳng định BYKD là một trong số rất ít đó.

Mối quan hệ giữa Erik và Charles trong BYKD chắc chắn không mang hương vị vanilla, trái lại nó có phần unhealthy và mang màu sắc cưỡng ép. Fic không có chi tiết rape (tác giả ‘mặn’ nhưng chưa ‘mặn’ đến mức đó) nhưng dub-con (dubious consent) thì không thiếu và có thể khiến một số bạn quen ngọt ngào, lãng mạn cảm thấy bài xích. Quan hệ giữa Erik và Charles khởi đầu bằng quan hệ chủ-nô lệ và tất nhiên, lần đầu hai người chứng minh rating M của fic không xuất phát từ sự tình nguyện của đôi bên, càng không vì kết tinh tình cảm hay bất cứ điều gì lãng mạn tương tự; đó là tổng hợp giữa giải tỏa dục vọng, ham muốn khuất phục đối phương, pha lẫn thách thức và nghi kỵ. Nhưng sự dub-con chưa dừng ở đó. Sau khi Erik biết được Charles là gì dynamic giữa hai người có biến đổi lớn thì sự cưỡng ép lại đến từ phía Charles. Charles trong phim dĩ nhiên sẽ không bao giờ ép buộc người khác nhưng Charled trong BYKD thì khác (và xét theo bản chất của Charles thì điều này có thể hiểu được). Trong mối quan hệ với Charles, Erik gần như không có lựa chọn: khi Charles tặng anh một món vũ khí hay yêu cầu anh nuốt tim một con hươu, Erik không thể từ chối; khi Charles yêu cầu Erik tiến đánh Jerusalem, Erik chỉ có thể đồng ý. Và giả sử như Erik từ chối hết thảy, từ chối cả tình cảm của Charles thì anh cũng không thể rời bỏ Charles và Charles dứt khoát cũng không để Erik thoát khỏi vòng tay mình.

“But when you die,” Charles continues a moment later, “whether it is tomorrow or thirty years from now, that is not the end. I’ve chosen you. We’ll be together, you and I. Forever, the way we were meant to be.”

“Nhưng khi ngươi chết,” một lát sau Charles nói tiếp, “dù là ngày mai hay 30 năm nữa, đó không phải kết thúc. Ta đã chọn ngươi. Chúng ta sẽ ở bên nhau, ngươi và ta. Mãi mãi, như lẽ tự nhiên phải thế.”

Nghe lãng mạn nhưng cũng hơi creepy, đúng không? Thật may là tác giả không đi theo hướng đó, và người đọc, trong đó có bạn Joel tránh được một bầu trời vặn xoắn.

Nói nhiều về những điểm bạn thích rồi, sau cùng là một điểm bạn không hài lòng với BYKD. Đó là đến khúc cuối, tác giả dường như hơi đuối hay hơi mệt, và trận đánh với Shadow King – boss cuối có phần sơ sài và kết thúc quá nhanh gọn. Đáng lẽ, với những gì Charles đã nói về Shadow King, về khả năng cũng như sự nguy hiểm, đáng sợ của lão ở những chương trước, bạn Joel trông đợi một trận đánh dài hơn, vất vả hơn, trông đợi lão tung ra nhiều chiêu trò hiểm độc hơn là những gì được thể hiện trong chương cuối. So kỹ ra thì trận đánh với đám minion của Shadow King còn gay cấn hơn trận đánh với chính lão. Chưa hết, có đám minion xịn sò như vậy sao toàn dùng vào mấy trận lẻ tẻ, trận cuối cần nhất thì không đem ra mà chỉ dựa vào dăm tên lính bị mind-control để thế trận trông hết sức tồi tàn?

Một khuyết điểm không nhỏ trong một fic lẽ ra đã hoàn hảo!

Bỏ qua điểm trên thì BYKD vẫn là một fic Cherik hay, đáng đọc mà bạn Joel tất nhiên sẽ đề cử với tất cả các bạn yêu thích cp Cherik ghé qua blog này. Ngoài tình tiết lôi cuốn, xây dựng nhân vật khá logic, fic còn một điểm cộng khác là những bức tranh minh họa rất đẹp đi kèm một số đoạn. Nhờ vậy, những bạn đọc chưa xem phim, không biết hình dạng của Erik và Charles (tuy trường hợp này chắc không nhiều) vẫn có thể hình dung được nhân vật trông như thế nào.

Đây là bức bạn Joel thích nhất trong fic. Các bạn nhìn ra ai trong tranh không? Chính là cặp đôi chính của fic đấy!

IMG_1401

Nhìn lại vũ trụ điện ảnh X-Men của Fox

Nhân ‘Hai Phượng’ (X-Men: Dark Phoenix) là phần khép lại kỷ nguyên gần 20 năm của franchise X-Men do Fox sản xuất, bạn Joel muốn dành mấy dòng chia sẻ cảm nhận cũng như những kỷ niệm nho nhỏ với franchise.

Warnings: ngôn ngữ không đứng đắn, chen 2–3 thứ tiếng, ý kiến hoàn toàn chủ quan, spoilers (bạn chưa xem hết tất cả phim được liệt kê trong này? Kệ bạn chứ!)

(Hình ảnh không thuộc về bạn)


Trước tiên là X-Men Trilogy (hay còn gọi thế hệ ‘già’).

X-MEN (2000)

all_american_superhero_x_men

Đây là phim X-Men đầu tiên bạn xem và với nhiều người có lẽ cũng vậy. Khi đó, bạn chẳng biết gì về franchise này, chưa đọc comic, chưa xem hoạt hình, chưa từng nghe đến từ ‘X-Men’ (không phải dầu gội đầu nhá); bạn chỉ biết rằng khi xem, mình đã rất hứng thú với cách mà phim xây dựng phe hero lẫn phe villain đều là những người có siêu năng lực và điều phân tách họ thành hero/villain chỉ là lý tưởng và suy nghĩ. Điều này rất khác biệt với những phim siêu anh hùng bạn đã xem trước đó như Batman, Superman… Bên cạnh đó, nếu như các phim siêu anh hùng bạn xem trước đó thường chỉ một set power cố định thì X-Men thật sự là một ‘bữa tiệc’ siêu năng lực với mỗi nhân vật đều có khả năng riêng biệt, không ai giống ai; đi cùng với năng lực đa dạng là cách sử dụng năng lực sáng tạo khiến người xem là bạn Joel thật sự bị thu hút. Do X-Men (2000) để lại cho bạn ấn tượng tốt đẹp như vậy nên từ đó, bạn bắt đầu đặt chân vào franchise và không bỏ sót phần phim nào tiếp theo.

X-MEN: UNITED/X2 (2003)

__595424f6bf0b4-medium

Nếu hỏi bạn Joel rằng phần X-Men nào bạn ít enjoy nhất thì câu trả lời sẽ là X-Men: United hay còn có cách gọi khác là X2. Do phần này không hay chăng? Không phải, ngược lại là đằng khác; X2 là phần được đánh giá cao nhất trong X-Men: Trilogy. Với bạn, X2 rất hay, nhưng không có nghĩa bạn enjoy như đối với X1. Nguyên nhân có lẽ vì phần này đen tối hơn hẳn so với phần trước: nếu như X1 kết thúc bằng chiến thắng của phe X-Men (và không có tổn thất nào về nhân mạng cả!) và thất bại với kế hoạch ‘xấu xa’ của Ba già (và cũng không có tổn thất về nhân mạng – một điều khá hiếm thấy!!) – một cái kết rất tích cực đúng chất phim siêu anh hùng – thì phần hai chọn kết thúc với sự hy sinh của Jean Grey, một nhân vật trong dàn nhân vật chính. Một cái giá phải trả quá lớn cho một chiến thắng không toàn vẹn. Bên cạnh đó, X2 còn khai thác quá khứ đậm chất body horror của Chú Chồn, khiến cho khung cảnh phim vốn đã chẳng sáng sủa gì giờ lại càng tối tăm. Dù xét về số nhân vật ‘thiệt mạng’ thì X3 nhỉnh hơn X2 nhưng khi xem X2, bạn có cảm giác nặng nề hơn hẳn. Có lẽ đây là phong cách làm phim của Bryan Singer chăng, bởi vì Days of Future Past cũng cho bạn cảm giác tương tự.

X-MEN: THE LAST STAND (2006)

__595424b71d8dc-medium

Bây giờ là ‘tội đồ’ của X-Men: Trilogy. Lúc xem phim, bạn không hề biết phần này bị giới phê bình lẫn người hâm mộ xài xể nặng nề như vậy, vì bạn có đọc comic hay xem phim hoạt hình đâu mà biết Phoenix saga bị butchered như lời Honest Trailer nhận xét. Và một nhận xét thật lòng là bạn khá thích phần này, mặc dù plot của nó khá random (Jean sống lại rồi tự nhiên có sức mạnh kinh dị và ‘hứng thú’ giết đồng chí) và nó đã không thương tình cho một số nhân vật chính ‘tèo em’ theo một cách cũng random không kém plot. Điểm sáng của X3 là những cảnh hành động hoành tá tràng, nổi bật là trường đoạn chiến đấu trên đảo và cảnh Ba già bứng cây cầu Cổng Vàng làm phương tiện ra đảo. Có lẽ chính X3 đã tạo nên ‘truyền thống’ Magneto nhấc/phá hoại thứ gì đó mà các phần sau đều tuân thủ nghiêm ngặt: First Class thì nhấc tàu ngầm, Days of Future Past thì nhấc sân vận động, Apocalypse thì suýt đảo trục Trái Đất và Dark Phoenix thì ‘nhẹ nhàng’ hơn – chỉ nhấc một toa tàu điện ngầm thôi!


Tiếp theo là thế hệ ‘trẻ’.

X-MEN: FIRST CLASS (2011)

12898233

Có một sự thật là khi First Class được công chiếu (và khuấy đảo fan gái, fan trai bằng ‘tình bạn’ của Charles và Erik) thì bạn Joel không hề biết đến sự tồn tại của nó (tổn thất quá lớn không bù đắp nổi). Bạn chỉ biết trên đời có một bộ phim tên là X-Men: First Class (Tình đầu) trong một dịp tình cờ nhìn thấy nó trên Star Movies – tức khá lâu sau khi công chiếu. Không cần nói nhiều, bạn ‘đổ’ ngay lần xem đầu tiên, và thật tình cờ đó là lúc Star Movies đang phát đi phát lại FC (chắc vì phim mới), thế là bạn xem gần đủ những lần phát lại đến mức người nhà bạn bực mình (vì bị xem bất đắc dĩ). Dường như chưa đủ, sau đó bạn còn rủ một số bạn bè đến xem cùng vì, well, lọt hố một mình bạn không cam tâm. Công bằng mà nói, FC vẫn còn ‘sạn’ (trong đó không thể không nhắc đến màn romance không thể gượng ép hơn giữa *hụ* Charles và Moira *hụ*, may mà sau đó nó đã nhanh chóng bị ‘cuốn theo chiều gió’) nhưng nó đã thổi một luồng gió tươi mới vào dòng phim X-Men sau ‘thảm họa’ (theo giới phê bình và một bộ phận khán giả) X3/The Last Stand. Nếu như trước đó fan đã quen thuộc với hình ảnh Giáo sư X và Magneto già, nghiêm nghị, hai nhà lãnh đạo của hai nhóm mutant (và cả trong comic họ cũng thường xuất hiện dưới hình dạng già hoặc ít ra là trung niên) thì FC mang lên màn ảnh một Charles và Erik trẻ trung với những nông nổi, bốc đồng là đặc quyền của tuổi trẻ. Có lẽ đây là phim đầu tiên và duy nhất chúng ta được thấy Giáo sư X uống xỉn và đi tán bất cứ cô gái xinh xắn nào đi ngang qua, hay được nghe Magneto thốt ra những câu đại loại như “kinky” hay “Chúng tôi sẽ cho em xem ‘hàng’ của chúng tôi nếu em cho chúng tôi xem ‘hàng’ của em”. Cần nói thêm rằng FC lẽ ra có tên là Magneto: Origins và phim sẽ tập trung vào nhân vật Magneto (giống Wolverine: Origins ra mắt trước đó) nhưng cuối cùng phim dược đổi thành FC. Bạn Joel thích sự thay đổi này bởi vì như thế, phim sẽ không chỉ nói về quá khứ của Erik mà còn nói về quá khứ của Charles cũng như quá khứ chung của hai người. Nhờ vậy, Charles và Erik có vai trò ngang nhau và được phát triển đồng đều (phản ánh mối quan hệ gắn bó mật thiết của họ trong comic), đồng thời James và Michael đều có cơ hội để thể hiện khả năng diễn xuất tuyệt vời của mình cùng phát huy chemistry không thể phủ nhận giữa cả hai, một điều mà khán giả nói chung và fan của hai người nói riêng vô cùng cảm kích.

X-MEN: DAYS OF FUTURE PAST (2014)

https___blogs-images.forbes.com_markhughes_files_2014_10_DOFP-poster-10

Days of Future Past (DoFP) là phần bạn đánh giá cao nhất về nội dung trong loạt phim X-Men; tuy nhiên, như trên đã nói, bạn hơi khó enjoy hoàn toàn những phần mà Bryan Singer thực hiện vì cảm giác nặng nề mà nó mang lại. Không nặng nề sao được khi ngay đầu phim đã là một viễn cảnh tăm tối thật sự không khác mấy cảnh trong Trại tập trung của Nazi, chỉ khác là thay người Do Thái thành dị nhân, tiếp theo đó là một loạt cái chết (thảm khốc – đoàn làm phim đã rất ‘khéo’ trong việc tạo ra những cái chết gruesome nhưng không phá rating PG-13) của các X-Men (dù chỉ là tạm thời) nhưng cảm giác shock xen lẫn đau xót mà chúng để lại trong lòng khán giả, dù ngắn ngủi, nhưng không vì thế mà kém đi mãnh liệt. Cũng trong phần này, khán giả phải chứng kiến một Charles rất khác những Charles trước đó: không phải Charles nghiêm nghị, mẫu mực trong X-Men Trilogy, không phải Charles tươi sáng, tràn đầy tự tin trong FC; Charles của DoFP bệ rạc, nghiện ngập, chán đời và tuyệt vọng. Nhìn thấy một Charles như thế, hơn nữa còn biết được lý do vì sao anh ‘let it go’ theo hướng đầy tiêu cực, có khán giả nào không thấy chạnh lòng, nhất là trong số đó có những người vừa xem FC xong, đang quen với hình ảnh Charles gọn gàng, sáng sủa. Mặt khác, DoFP cũng là phần mà quan hệ giữa Charles (trẻ) và Erik (trẻ) căng thẳng nhất; tương tác giữa hai người chỉ là những lời buộc tội, những cắn đắng nhau cùng những cái nhìn căm giận. Có lẽ đây là cách kịch bản tạo sự tương phản giữa cặp trẻ và cặp già – vốn đã bỏ qua những khác biệt để cùng nhau nhìn về một hướng, và maybe, just maybe, cặp trẻ sẽ rút ra kinh nghiệm để tương lai của họ sẽ không phải là những tiếc nuối thốt ra muộn màng vào giây phút cuối đời: “Bao nhiêu năm phí hoài để tranh đấu với nhau, Charles…”.

X-MEN: APOCALYPSE (2016)

https___blogs-images.forbes.com_scottmendelson_files_2016_05_X-Men-Apocalypse-launch-quad-poster-1200x903

Apocalypse không phải phần X-Men hay nhất, đó là điều chắc chắn, thậm chí một số người còn chê nó thậm tệ. Bạn Joel không nằm trong số đó, tất nhiên, vì bạn thuộc kiểu người xem dễ tính với những gì mình yêu thích và bất kể thiên hạ chê bai nặng nề thế nào thì bạn vẫn soi được không ít chi tiết khiến bạn enjoy phim. Nhưng kể cả khi bạn thích thú với những gì Apocalypse đem đến cho khán giả, bạn vẫn có chút ‘khíu chọ’ với cách nhà làm phim nhét yếu tố romance vào một cách vô cùng gượng gạo và chẳng mấy ăn nhập với plot. Không, không phải bạn đang chỉ trích cặp Erik x Magda vì ít ra khán giả không phải chứng kiến sự miễn cưỡng, ‘gắng sức’ chen chân vào plot mà trái lại, cặp này không chỉ quan trọng với plot mà còn là chi tiết (có lẽ) được inspired từ comic (chưa kể, Dadneto!). Cặp bạn đang ‘chỉ trích’ ở đây là Charles x Moira. Ngay từ First Class, khán giả đã thấy sự vô lý và gượng gạo của cặp này rồi, kiểu như nó được đưa vào để First Class bớt… gay và để chiều lòng một số vị bậc trên cộng một số khán giả có xu hướng homophobic, kết quả là chính đoàn làm phim cũng chẳng mặn mà gì với việc xây dựng và phát triển nó đàng hoàng: cả phim có hai cảnh tình cảm (hôn) giữa Charles và Moira thì một cảnh bay vào sọt ‘deleted scenes’ và cảnh còn lại ‘lãng mạn’ thế nào thì ai xem phim đều đã thấy. Với nền tảng ‘vững chắc’ mà FC đã xây dựng, có thể thấy rõ cp Charles-Moira ‘có lý’ đến độ nào khi nó được ‘đào’ lên nhanh chóng trong Apocalypse (và sau đó nhanh chóng bị ‘chôn’ trước khi Dark Phoenix thành hình). Về mặt plot, nhân vật Moira cũng không có vai trò quan trọng gì bởi vì thật ra chị chỉ có hai nhiệm vụ: đánh thức soái ca Huyền và giải thích thân phận của soái ca – hai nhiệm vụ ‘cao cả’ hoàn toàn có thể giao cho nhân vật khác. Và, hệt như FC, vai trò của chị trong đoạn showdown với Apocalypse cũng tương tự như cuộc chiến với Shaw: làm ‘quả tạ’ bất đắc dĩ hay khá hơn là lấp ghế trống trên chiếc X-jet bởi vì, lạy các Đấng trên cao, người thường có mặt trong cuộc chiến giữa một đám ‘yêu quái’ có siêu năng lực để làm cái quái gì?! Mà nói thật nhé, bạn mà là Moira thì sau khi Charles khôi phục ký ức cho bạn, bạn sẽ táng sml Charles (mặc kệ Erik đang ở đó và có thể táng cả tấn sắt xuống đầu bạn) rồi bỏ về chứ không có chuyện cảm động rơi lệ gì gì đâu. Ký ức của người ta mà làm như cục đất sét thích nhào thì nhào thích nặn thì nặn à!!

X-MEN: DARK PHOENIX (2019)

026257581_form_620776_standard_1559708411

Sau khi xem Dark Phoenix, bạn đã dành ra một bài để bênh phim nên ở đây, bạn sẽ không lặp lại những gì mình đã nói. DP có nhiều vấn đề, điều này bạn không phủ nhận, trong đó có vấn đề chủ quan nhưng cũng không ít vấn đề khách quan mà bạn chỉ được biết sau khi xem phim. Trong bài này, bạn sẽ không nói về những vấn đề khách quan đó (vì nói ra thì nghe có vẻ bitchy quá), bạn chỉ muốn cảm ơn DP và đội ngũ làm nên nó đã dành tặng cho con dân Cherik, những fan gái, fan trai đã theo dõi chuyện tình của Ba và Má từ buổi đầu First Class và trải qua đủ kiểu ngược tâm (và cả ngược thân) quằn quại, một cái kết đẹp và thỏa lòng mong đợi, một cái kết mà khi đặt chân ra rạp bạn không dám mong đợi được nhận (nhưng lại nhận được) bởi vì bạn đã quá quen với những màn chia ly của hai người ở các phần trước. Có bạn nào đó đã nhận xét thế này: Charles và Erik giống như ký tự ‘X’ – vận mệnh đã định họ sẽ gặp nhau tại một điểm nhưng sau đó chắc chắn phải chia ra hai hướng và càng lúc càng xa nhau, và quả thực là các phần trước đã chứng minh điều này. Nhưng DP đã hoàn toàn phá vỡ nó để đưa hai người về dưới cùng một mái nhà (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng) và cùng nhìn về một hướng. Sau tất cả những cắn đắng nhau suốt mấy thập kỷ thì cuối cùng Charles và Erik đã “want the same thing”. Kể cả khi bỏ qua khía cạnh ship thì cái kết của Charles và Erik trong DP cũng là một cái kết đẹp và bình yên, và sự yên bình chính là điều cả hai đáng được hưởng sau quá nhiều biến cố, mất mát, cũng là điều mà bất cứ người xem nào yêu thích và gắn bó với hai nhân vật này mong muốn cho họ.


Và spinoff của Chú Chồn.

X-MEN ORIGINS: WOLVERINE (2009)

__5954236969336-medium

Tranh cử vị trí ‘phim X-Men bị chê dữ nhất’ với X3 là phần spinoff về nguồn gốc của Chú Chồn. Một lần nữa, bạn không đọc comic nên khi xem, bạn hoàn toàn không biết/để ý về sự ‘báng bổ’ mang tên Wade/Deadpool bị khoá miệng (nghĩa đen), mãi rất lâu sau này mới biết. Nhưng đó không phải vấn đề to nhất của bạn với X-Men Origins: Wolverine bởi vì thẳng thắn mà nói thì bạn không quan tâm mấy đến Deadpool; cái bạn quan tâm hơn là plot và kịch bản và ở khoản này, X-Men Origins: Wolverine khá là merde. Mọi thứ trong phim diễn ra với nhịp độ đều đều đến buồn ngủ, hầu như chẳng tạo được điểm nhấn hay cao trào. Về mặt đóng góp cho vũ trụ điện ảnh X-Men nói chung, X-Men Origins: Wolverine cũng không đóng góp được bao nhiêu ngoại trừ nguồn gốc của adamantium trong người Chú Chồn (vốn đã được X2 nói đến từ trước) và một số chi tiết thừa thãi mà hẳn rất ít khán giả quan tâm, chẳng hạn như nguồn gốc… cái áo khoác da của Chú Chồn cùng sở thích với môtô, và ý nghĩa (sai bét) của biệt danh Wolverine. Không biết quý vị biên kịch nghĩ gì mà đưa ra lời giải thích rằng biệt danh Wolverine liên quan đến… chó sói và mặt trăng! Từ điển và Google ở đâu khi ta cần chúng?!

Điểm sáng duy nhất của phim có lẽ là Gambit đẹp giai làm hài lòng một bộ phận khán giả nữ (dù tạo hình chẳng giống nguyên tác tý nào!) – trong đó có bạn trẻ Joel. Có điều, vai trò của Gambit trong phim cũng random hệt như cách anh chàng xuất hiện và biến mất khỏi màn ảnh – nói cách khác, có loại bỏ nhân vật Gambit ra khỏi X-Men Origins: Wolverine thì cũng chẳng ảnh hưởng bao nhiêu đến plot, có chăng chỉ là sự fanservice vốn không nhiều nhặn gì của phim sẽ bớt đi một chút mà thôi.

THE WOLVERINE (2013)

TW_poster

Bạn Joel thừa nhận mình gặp khó khăn khi viết về The Wolverine khi ngay đến plot của phim thế nào bạn cũng không hình dung nổi, chỉ nhớ mang máng rằng nó có liên quan đến người Nhật và dăm ba con robot samurai (hoặc samurai robot, sao cũng được). Bộ phim cho người xem một cảm giác tách biệt hoàn toàn với vũ trụ điện ảnh X-Men và giống như một phim độc lập hơn một phần tiếp nối. Có thể điều này sẽ có lợi với khán giả lần đầu xem vì chẳng phải ngẫm nghĩ xem cameo/chi tiết này có ý nghĩa gì, nhưng với người xem đã gắn bó với X-Men thì sự tách biệt này không hề hấp dẫn hay thú vị tý nào. The Wolverine hầu như không đóng góp mấy vào franchise và bộ phim giống như một filler cho đỡ trống trong khi chờ DoFP ra mắt hay một trailer kéo dài 2 tiếng và tất cả những gì khán giả cần chú ý là đoạn after credit (để kết nối với DoFP, tất nhiên rồi). Bên cạnh đó, với bối cảnh Nhật Bản và villain là samurai đột biến cùng nhân vật chính là Chú Chồn mồm miệng chẳng kém Deadpool, bạn đã trông chờ một phim R-rated, tiếc là cuối cùng, phim vẫn là PG-13 hiền hoà, không dám chửi thề, không dám văng máu.

LOGAN (2017)

wolverine-3-logan-et00047340-06-10-2016-11-01-21

Logan là một phim thuộc franchise X-Men nhưng khác biệt với tất cả các phim còn lại trong franchise không phải chỉ vì nó là R-rated còn các anh chị em còn lại đều bị ‘kiềm chế’ trong giới hạn PG-13; đây là phần phim bạn đánh giá là buồn nhất, nhiều nước mắt nhất trong cả franchise, mặc dù nếu ‘tính đủ, tính kỹ’ thì số mạng chết onscreen ít hơn DoFP (chưa kể DoFP còn có màn chết double!). Có lẽ chưa bao giờ khán giả chứng kiến những nhân vật mình yêu thích và gắn bó trong một thời gian phải đối mặt với kẻ thù mạnh mẽ nhất, tàn nhẫn nhất: không phải siêu robot tìm diệt mutant, không phải anh da xanh ngủ dậy liền muốn chiếm thế giới, cũng không phải chuỵ ‘chim cháy’ hơi mất kiểm soát sức mạnh, mà là kẻ thù đáng sợ nhất của con người, dù có hay không có siêu năng lực – thời gian. Còn gì buồn hơn khi nhìn Chú Chồn mạnh mẽ của những phần trước giờ phải chống chọi với thị lực kém, với những cơn ho xé phổi, với những cơn blackout không lường trước. Còn gì buồn hơn khi nhìn Giáo sư X, một trong những mutant mạnh nhất thế giới, mắc phải căn bệnh kinh khủng nhất của tuổi già – căn bệnh về não, và biết rằng trong một lần ông phát bệnh, ông đã vô tình giết hết tất cả những người thân yêu quanh mình – Hank, Storm, Quicksilver, Kurt… và cả Magneto. Mặc dù phim không nêu cụ thể nhưng khán giả hoàn toàn có thể suy ra được: con người truy tận mutant mà Magneto không hề đứng ra can thiệp thì chỉ có duy nhất một lý do giải thích, đó là bản thân ông cũng qua thế giới bên kia rồi. Nếu điều này không khiến vô số trái tim con dân Cherik tan vỡ thì không rõ điều gì có thể.


Cuối cùng là series truyền hình The Gifted, một nỗi đáng tiếc không nhỏ do bị canceled bởi hợp đồng chuyển nhượng của Fox cho Disney.

(Trong bài này, bạn sẽ bỏ qua Legion bởi vì thứ nhất, bạn mới chỉ xem được vài tập đầu của season 1 và thứ hai, Legion khá tách biệt với X-Men điện ảnh, từ cách kể chuyện, tone, theme đến nhân vật, trong khi The Gifted liên quan không ít đến bản điện ảnh.)

THE GIFTED (2017–2019)

COM66_The_Gifted_Promo_v17_stitch_1537492612638_1325598787950_mp4_video_1280x720_4500000_primary_audio_eng_10_1280x720_1325607491566

Bạn đã dành một bài review kiêm giới thiệu cho The Gifted nên ở đây, bạn cũng sẽ không nói quá nhiều về series vắn số này nữa. The Gifted chưa phải một show hoàn hảo vì nó vẫn còn một số vấn đề cộng mấy tình tiết chưa được giải quyết thỏa đáng (mà thật ra thì show nào soi kỹ một tý mà chẳng đầy sạn) nhưng nhìn chung, bạn đánh giá The Gifted là một phim truyền hình rất khá với nhiều điểm cộng: tiết tấu nhanh, mạnh khiến cho không tập nào có cảm giác là filler; tình tiết dồn dập khiến khán giả phải chăm chú vào từng phút phim; plot phát triển qua từng tập và đạt cao trào ở tập cuối của mỗi mùa; nhân vật có chiều sâu, lấy được sự đồng cảm từ khán giả; dàn diễn viên có diễn xuất ổn và chemistry. Tất cả những yếu tố trên đều có thể giúp cho The Gifted trở thành một phim ăn khách và hoàn toàn không đáng bị ‘chết sớm’ khi mới được hai mùa và vẫn còn vô số vấn đề cần giải quyết, nhưng mà biết sao được khi đến lúc Fox phải trả lại X-Men cho liên minh Disney-Marvel và việc họ không muốn tiếp tục một show có nhiều quá nhiều mối liên kết với thế hệ X-Men của Fox là điều có thể hiểu được (nhưng không có nghĩa là những khán giả yêu thích The Gifted như bạn Joel không cảm thấy tiếc nuối và cay đắng.)


Trong một thế giới hoàn hảo, bạn sẽ mong Fox không bao giờ phải trả lại X-Men cho liên minh Marvey–Disney vì lý do tương đối ích kỷ là bạn đã quá gắn bó với những diễn viên thể hiện các nhân vật X-Men và bạn muốn tiếp tục được xem họ xuất hiện trên màn ảnh rộng lẫn màn ảnh nhỏ. Nhưng thế giới không hoàn hảo và nhanh chóng thôi, Marvel-Disney sẽ reboot X-Men để thể hiện chủ quyền với franchise. Bạn chỉ hy vọng rằng khi điều đó xảy ra thì khán giả sẽ không quên sạch, phủi sạch fandom được xây dựng cho thế hệ X-Men của Fox, cùng những gì fandom đó có. Còn về X-Men reboot, bạn không chắc vào ngày nó ra rạp, bạn sẽ đi xem hay không, điều đó đành để thời gian quyết định, mà dù bạn không xem thì cũng có sao đâu nhỉ, không có mợ thì chợ vẫn đông mà.

Bênh ‘Hai Phượng’: X-Men: Dark Phoenix có quá tệ như người ta nói hay không?

71TpPReUzSL._SY550_

Chuyện là, chủ nhật vừa rồi bạn Joel đã đi xem X-Men: Dark Phoenix – với tên Việt Nam dân dã thân mật là Hai Phượng (và lần đầu tiên được trải nghiệm cảm giác xem phim mà ghế nghiêng ngả, rung lắc, hơi và nước phun phì phì vào mặt – tức xem 4DX, mà thôi cái này không cần nói nhiều). Một chuyện khác là trước khi xem bạn đã đọc một số review bash phim tơi tả bằng đủ thứ ‘mỹ từ’ vì sự lịch sự và trong sạch của blog mà bạn sẽ không nêu ra đây. Bạn ức lắm nhé, người ta (chẳng rõ có phải vì thành kiến hay không) nói về phần mới nhất trong franchise bạn yêu thích nhiều năm như vậy thì sao không ức, không cáu cho được, nhưng ức hay cáu kiểu gì thì bạn cũng không phản bác được vì bạn chưa xem phim. Vì vậy nên bạn kiềm chế, bạn định bụng sau khi xem xong, bạn phải có một bài ‘bênh’ phim hòng lấy lại chút công bằng cho Hai Phượng, và đó là lý do bài viết này ra đời.

Trước khi vào bài, bạn cần nói rõ là những gì được viết ra đây hoàn toàn là cảm nhận của bạn – một kẻ đã xem đủ các phần điện ảnh X-Men nhưng chưa xem hoạt hình và chưa đọc comic – với phim, tức 100% suy nghĩ chủ quan. Nếu bạn không đồng quan điểm với bạn Joel thì OK, chúng ta có thể thảo luận trong hoà bình và văn minh, hoặc bạn có thể chọn ‘agree to disagree’; bạn Joel không hoan nghênh các hình thức cạnh khoé, gây hấn, áp đặt quan điểm… Bên cạnh đó, do bài sẽ nói về một số tình tiết trong phim nên spoilers chắc chắn không tránh khỏi. Nếu không muốn bị spoil, bạn hãy quay lại sau khi đã xem phim (để có nhìn nhận của riêng mình về phim).

026257581_form_620776_standard_1559708411

(Hình và gif đều không thuộc sở hữu của bạn Joel)

Đầu tiên, hãy nói về những ‘hạt sạn’ của phim.

  • Sự thiếu vắng Quicksilver cùng màn slow motion trên nền một bài hát đậm chất ‘thời đại’ mà phim lấy bối cảnh. Không thể phủ nhận là ngay lần đầu xuất hiện trong X-Men: Days of Future Past (DoFP), Quicksilver do Evan Peters thủ vai đã chiếm trọn khung hình và sự yêu thích của khán giả bằng tính cách hài hước, cách vận dụng siêu năng lực rất mới lạ và vô cùng vui nhộn cùng màn slow motion ấn tượng có một không hai. Từ đó, như luật bất thành văn, mỗi khi một phần X-Men mới ra mắt, khán giả lại trông chờ một màn slow motion như ‘Time in the Bottle’ hay ‘Sweet Dreams (Are Made of this)’. Thế nhưng, đáng tiếc là X-Men: Dark Phoenix (DP) đã phụ lòng khán giả. Quicksilver có góp mặt trong phim nhưng screentime cũng như vai trò của cậu bị rút ngắn đáng kể khi cậu bị ‘KO’ trong khoảng 30 phút đầu phim và chỉ xuất hiện lại mấy giây ở đoạn cuối; dĩ nhiên, đoạn slow motion huyền thoại cũng không có đất thể hiện. Thực hư nguyên nhân của việc ‘cắt’ screentime này có lẽ chỉ nhà sản xuất và Evan Peters nắm rõ nhưng chắc chắn đây là một điểm khiến không ít khán giả ‘kêu ca’ về DP. Tuy nhiên, ngẫm lại thì nếu Quicksilver không bị KO và tham gia cuộc chiến trên tàu thì không phải cuộc chiến sẽ kết thúc trong một nốt nhạc hay sao: Chỉ cần cậu túm tất cả alien và quẳng vào toa tàu cho ông bố Magneto bóp nát là xong trận, phe ta ngồi chơi xơi nước chờ boss phe địch ra solo với Jean; còn đâu đất diễn cho các nhân vật khác thể hiện sức mạnh của mình?!

giphy

(Song song với phàn nàn Quicksilver ít đất diễn là phàn nàn Quicksilver và Magneto chưa nhận nhau và cả hai chẳng có lấy một moment cha-con nào. Vụ moment thì đúng rồi nhưng vụ nhận nhau thì chưa rõ: Biết đâu trong khoảng thời giữa ApocalypseDP, cậu Quickie đã nhân ngày nắng to gió mát nào đó vượt biển tìm cha rồi biết đâu chừng, nhỉ?)

  • Nhân vật phản diện nhạt nhoà, thiếu cá tính. Nếu như soái ca Huyền (tức Apocalypse) ở X-Men: Apocalypse đã bị chê là có tính cách cùng motif khá ‘nhạt’ – ngủ mấy ngàn năm dậy, vươn vai mấy cái, nhận con nhận cháu rồi đòi phá thế giới, thì các villain của phần này – tộc alien gì đó có cái tên bạn Joel lẽ ra nên Google để điền vào nhưng vì bạn lười nên… thôi – còn nhạt hơn; không những chẳng có câu thoại nào đáng nhớ, motif chiếm hành tinh khác thì xưa hơn Trái Đất mà ngay đến ngoại hình cũng chẳng có mà phải đi vay mượn, kết quả là đội quân alien hiện ra có một nhúm người trông còn buồn ngủ hơn nhóm du kích thôn. Lính đã thế, tướng cũng chả khá hơn khi chị thủ lĩnh alien cũng có tính cách được diễn tả bằng một mặt phẳng trơn bóng cùng lời thoại chỉ là lặp đi lặp lại như một cái máy mấy câu ‘dụ khị’ hàng tỉ villain trước chị đã nói đến mức khán giả sắp mòn tai. Nếu nói villain đóng góp một phần không nhỏ cho thành công của phim siêu anh hùng thì ở khoản này, DP đã fail trọn vẹn.

Jessica-Chastain-and-Skrulls-in-X-Men-Dark-Phoenix

  • Climax diễn ra nhanh gọn đến… chán. Đã gọi là climax tức đó là thời điểm mạch truyện được đẩy lên cao nhất, và, với một phim siêu anh hùng thì khán giả trông đợi climax là lúc trận chiến diễn ra hoành tráng nhất, oanh liệt nhất, mãn nhãn nhất. DP đã không làm được điều này khi climax của phim – Jean và thủ lĩnh nhóm alien, hai người mang sức mạnh Phượng Hoàng, solo với nhau – diễn ra chóng vánh và hầu như chẳng có hành động gì ngoài… hai người bóp cổ nhau và xoay vài vòng slow motion trong ánh sáng vàng cam ảo diệu. Nếu như các nhà làm phim ‘chịu khó’ kéo dài climax ra, thêm vào những màn phô diễn sức mạnh của cả hai thì có lẽ DP đã được đánh giá cao hơn và bớt đi mấy lời xài xể, chê bai. Phải chăng sức sáng tạo của các nhà làm phim đã tiêu pha hết vào trường đoạn mutants vs aliens trên tàu trước đó rồi?

dark-phoenix-director-explains-the-creation-of-jessica-chastains-character

  • Cách kể chuyện có gì đó… sai sai. Nhìn tổng thể thì DP đã kể được một câu chuyện mạch lạc, có đầu có cuối, có thắt có mở, tuy nhiên, khi đi vào chi tiết ta lại thấy có gì đó không ổn. Cái không ổn đó ở đây chính là mạch phim lướt qua những phần mà lẽ ra cần nán lại một chút để khán giả kịp cảm thụ logic của mạch cũng như cảm xúc của nhân vật. Giá như phim dành nhiều thời gian hơn để đi sâu vào cú sốc và đau đớn của Hank sau khi Raven ra đi thì có lẽ xúc động trả thù của anh sẽ dễ thấu cảm hơn và một số khán giả sẽ không thấy anh OOC. Giá như phim dành chút thời gian để Erik bày tỏ nỗi đau khi mất Raven thì có lẽ sẽ không ai nhướng mày trước câu “We both loved her” (và thật sự là anh có tình cảm với Raven chứ không hề vô tình dù trong quá khứ anh từng định giết cô) trong khi đã gần chục năm (có lẽ) không gặp mặt nhau. Giá như phim dành thời gian – dù một đoạn thôi cũng được – để khai thác suy nghĩ dẫn đến quyết định rời bỏ trường của Charles thì khán giả chắc sẽ không khó hiểu khi tấm bảng tên ‘Jean Gray’ được gắn lên cổng trường. Và còn nhiều cái ‘giá như’ nữa mà giá như được khắc phục thì chắc chắn phim sẽ nhận được đánh giá cao hơn hiện tại.

tumblr_pfp94k_HY1k1vi7m2lo8_r1_540

  • Một số câu thoại khá cringy. Nổi bật nhất chính là đoạn Raven trách cứ Charles – tiến tới mỉa mai rằng phụ nữ toàn phải đi cứu đàn ông. Được rồi, thời buổi nữ quyền lên ngôi và phim nào cũng phải cố gắng chèn vào một tý ‘feminist’ để theo kịp xu hướng (và tránh gạch đá vỡ đầu); thế nhưng, chèn thì chèn, bạn rất hoan nghênh nhưng phải chèn sao cho tự nhiên, hợp lý, không sống sượng, vô duyên chứ không thì thà đừng chèn còn hơn. Đoạn thoại của Raven, đáng tiếc, lại rơi vào trường hợp tiêu cực. Nói như Raven thì chẳng lẽ Hank (lái máy bay), Scott (ngăn phi thuyền quay mòng mòng), Quicksilver và Kurt (vào phi thuyền cứu người), Charles (giữ liên lạc với Trái Đất) đều ngồi chơi xơi nước hết sao?! Chưa kể, là một trong những thành viên First Class mà Raven lại quên mất chữ ‘X’ trong X-Men là gen X – gen đột biến – chứ nào phải ‘Xavier’ và thốt lên một câu ‘thiếu não’ như vậy sao? Feminist kiểu gì chứ kiểu này thì vừa không truyền tải được thông điệp nào cả vừa thể hiện sự vô duyên, thiếu tế nhị. Một ví dụ khác đỡ ‘ngứa’ hơn là câu one-liner của Erik: “I had a change of heart.” Etou, là bạn thiếu óc hài hước, không hiểu được cái thâm thuý trong câu mỉa mai của Magneto hay là Magneto bỗng dưng nổi máu hài hước đi troll kẻ thù?! Ừa, tau đổi ý đấy, làm gì được tau? Sharkneto said. Thay vì vậy, sao không thay câu này bằng “Jean is not the real enemy” hay đại loại thế kèm theo ánh mắt sắc lẻm thương hiệu cá mập thì có phải đỡ ‘trớt quớt’ hơn không?

(Nhiều người chê bai chi tiết Erik đổi ý là ‘lật mặt như bánh tráng’, nhưng bạn Joel không nghĩ vậy. Ngoài câu thoại hơi ba trấm thì việc Erik làm hoàn toàn có thể hiểu được: Nhóm alien đánh đến mông rồi mà Erik còn chăm chăm đòi giết Jean mới đáng bị chửi ấy! Đây gọi là ‘lấy đại cuộc làm trọng’ chứ bộ. Hơn nữa, ở cạnh Jean là Charles, để bà má alien kia vào rồi Charles bị hư hại sợi tóc nào thì ai chịu?!)

Chê nãy giờ rồi, bây giờ là khen kẻo người ta tưởng đây là bài bash thay vì bênh phim thì hỏng.

  • Soundtrack ấn tượng. Bạn Joel là một đứa mù nhạc và khi xem phim, bạn rất ít khi chú ý đến OST (trừ khi đó là phim nhạc kịch). Tuy nhiên, soundtrack của DP không những khiến bạn chú ý mà còn ấn tượng mạnh. Bạn đặc biệt thích nhạc nền khi Jean lơ lửng trong không gian sau khi bị Phoenix Force nhập: giai điệu nhẹ nhàng mà sâu lắng như một đoạn hát ru nhưng nhỏ vào một chút dark để tạo cảm giác omnious, báo hiệu việc Phoenix Force nhập vào Jean sẽ ‘hại nhiều hơn lợi’.

 

  • Cốt truyện Dark Phoenix được khai thác và lý giải tốt hơn. Dù là một người xem dễ tính với dòng phim X-Men và không có nhiều lý do để bash The Last Stand, bạn Joel vẫn phải thừa nhận rằng Phoenix plot của X3 rất… random: X2 cứ tưởng Jean chết rồi thì bùm, X3, Jean sống lại và cứ thế trở thành Dark Phoenix, chẳng có lý giải nào cả. So với The Last Stand thì DP đã cải thiện rõ rệt được phần này: tuy có thể còn nhiều chi tiết gây tranh cãi và những vấn đề trong cách xử lý nhưng nhìn chung, DP đã cho ra một câu chuyện hoàn chỉnh về ‘Phượng hoàng bóng tối’ (và nghe phong phanh là khá sát với nguyên tác comic).

tumblr_pnmivvtgka1uelgxao4_500

  • Cảnh hành động và kỹ xảo đáng được 2 thumbs up. Để bù cho phần solo giữa hai ‘Phượng hoàng’ hơi nhạt thì phần hành động trước đó – nhất là trận chiến trên tàu – khiến người xem là bạn Joel rất thỏa mãn. Các mutant được dịp thể hiện năng lực của mình trước một đối thủ hoàn toàn mới (và khá đáng gờm), không những thế, khán giả còn được chứng kiến họ kết hợp sức mạnh với nhau và tạo ra những combo ấn tượng, truly X-Men united. Bạn đặc biệt thích cách các nhà làm phim tạo cho Magneto phong cách chiến đấu mới mẻ: Nếu như trước đây Ba Cá mập chủ yếu đứng một chỗ chọi… ve chai sắt vụn các loại thì bây giờ lão ấy biết kết hợp khả năng điều khiển kim loại của mình với… kungfu để tạo ra những thế võ made in Cá mập có một không hai, vô cùng đã mắt. Hẳn là mấy năm ở Genosha người đã dành thời gian luyện tập để ‘gừng càng già càng cay, Ba càng già càng gân’.

tumblr_pnmhrtrJu91s0y188o5_500

Nhắc nhớ thân thiện: Đây là người đàn ông U60 nhưng vẫn còn rất ngon nghẻ và kick rất nhiều asses.

  • Diễn xuất rất ổn. Diễn xuất vẫn là một thế mạnh của dòng phim X-Men so với nhiều phim siêu anh hùng và siêu-phản anh hùng khác. Diễn xuất của đời First Class như James, Michael, Jennifer… thì không cần nói nhiều nữa vì khen mãi sẽ thành nhàm; diễn xuất của đời sau cũng tốt và mừng quá, không ai phá phim vì diễn xuất thảm họa mà trái lại, các nhà phê bình chuyên lẫn không chuyên dù chê phim ở nhiều điểm nhưng vẫn không chê được diễn xuất. Diễn xuất của Sophie Turner tuy chưa đạt mức phenomenal nhưng cô cũng lột tả được đau khổ, dằn vặt lẫn quyết tâm của Jean Grey. Bạn Joel ấn tượng với phần thể hiện của bé Summer Fontana thủ vai Jean nhỏ. Mặc dù screentime của bé không nhiều nhưng bé đã hoàn thành rất tốt những gì mà vai diễn yêu cầu, đồng thời phối hợp ăn ý với đàn anh James để thể hiện mối quan hệ giữa Charles và Jean. Không nói quá khi sự thành công trong mối quan hệ của hai nhân vật này có công rất lớn của bé.

darkphoenix

  • Character development. Một bộ phận khán giả đã không tiếc lời bash các hành vi của Charles và Erik trong DP. Họ gọi đó là OOC, là đập nát hình tượng nhân vật, là rác và một số từ ngữ khó nghe khác. Bạn Joel không cho là vậy. Với bạn, đó là sự phát triển trong tính cách nhân vật, là bộc lộ những nét mới trong tính cách mà các phần trước chưa có cơ hội thể hiện. Nếu đa số các phần X-Men trước đều khắc họa Giáo sư X là con người tuyệt vời, một người lãnh đạo, một người thầy hoàn hảo dẫn dắt các học trò thì DP cho ta thấy Charles cũng là một con người bình thường, có cái tôi đôi khi hơi vượt kiểm soát và cũng có lúc fucked up real bad. Nếu ở các phần trước, đa số Magneto đều mang thái độ thù địch với con người, sẵn sàng gây chiến với con người bất cứ lúc nào thì ở DP, ta được thấy một Erik mong muốn giữ vững hoà bình và bảo vệ vùng đất mình đang sống, đồng thời khi cần, anh hoàn toàn có thể dùng sức mạnh của mình giúp đỡ những người mà trước đây anh căm ghét. Chính hướng phát triển tính cách này là một trong những điểm bạn Joel thích thú nhất khi xem DP.

IMG_1066

  • Gợi nhớ đến những phần trước. Không chỉ lời thoại gợi nhắc về thế hệ đầu First Class, trong DP còn có một chi tiết nho nhỏ bạn Joel tình cờ nhận ra: Đó là, khi thủ lĩnh alien đến, Erik là người đứng ở phòng tuyến cuối cùng trước khi bà chị alien này có thể tiến vào căn buồng có Charles, Jean và Scott. Chưa hết, Erik còn dùng kim loại seal cửa buồng lại để làm chậm bước chân của kẻ thù. Có ai thấy chi tiết này quen quen không? Trong DOFP cũng có chi tiết tương tự: Đó là khi Erik (già) đứng chắn trước cánh cửa dẫn vào căn phòng có Charles, Wolverine, Kitty/Rogue và Iceman và tận lực chiến đấu với Sentinel. Và, guess what, Erik cũng seal cửa buồng bằng các mảnh kim loại! Dù chỉ là chi tiết nhỏ nhưng cũng khiến con tim Cherik của bạn đập rộn ràng. Muốn hại Charles ư, bước qua xác Erik đã!

tumblr_pnmhrtrJu91s0y188o6_500

  • Need I say more? It’s f*cking CHERIK!!! Và, last but never, ever, least, đó là con thuyền chiến hạm Cherik. Riêng phần này bạn Joel sẽ không spoil để các con dân Cherik có được bất ngờ ngọt ngào khi ra rạp. Bạn chỉ có thể nói rằng, sau không biết bao nhiêu lần tức tối, giậm chân đấm ngực nhìn ship của mình ‘go Titanic’ thì cuối cùng, finally, bạn đã được thấy một ship – còn là ship lâu năm – của mình cập bến an toàn, viên mãn.

IMG_1070

Anh they live happily ever after. No, seriously, they do.

Tóm lại, DP vẫn còn nhiều hạt sạn nhưng bên cạnh sạn, nó có rất nhiều điểm khiến một người gắn bó với điện ảnh X-Men lâu năm, cùng franchise đi qua nhiều thăng trầm, trân trọng và cảm thấy thỏa mãn. Và chắc chắn, nó hoàn toàn không phải một bom xịt hay suckfest mà nhiều người không biết vô tình hay cố ý đang nói về nó như vậy. Do đó, đừng tin review, cũng đừng bị những bài bash làm nản chí mà hãy tự mình xem phim và cảm nhận.

7 – 1 lý do bạn nên xem The Haunting of Hill House

098e3a0e2cb30b9478e5c384302833f670d602f4

(Hình ảnh lấy từ nhiều nguồn, chủ yếu là Google)

Lâu rồi mới quay lại mảng 6 + 1 lý do, phần vì dạo này bạn xem phim đã ít, xem phim mới càng ít hơn, phần vì lý do muôn đời là bạn… lười (thật ra đây là mother of lý do rồi vì mọi lý do khác hầu như đều từ nó mà ra cả 囧囧囧). Thôi không dông dài nữa, nhân vật chính hôm nay là một phim truyền hình Mỹ do Netflix sản xuất và ra mắt năm 2017: The Haunting of Hill House (tạm dịch: Vụ ma ám của căn nhà thuộc gia đình họ Hill).

Đầu tiên là tóm tắt sơ lược nội dung như thường lệ: Vào năm 199x (thông cảm bạn Joel quên mất năm cụ thể rồi), gia đình Crain gồm bố, mẹ và năm đứa con nhỏ, trai có gái có, chuyển vào một ngôi nhà lớn từng thuộc sở hữu của nhà họ Hill với mục đích vừa ở vừa sửa chữa. Vợ chồng Crain là một cặp kiến trúc sư-nhà thầu chuyên mua những căn nhà cũ để sửa chữa, tân trang rồi bán, vì vậy, đây là gia đình theo chủ nghĩa ‘xê dịch’ – họ sẽ dọn vào ở căn nhà mình cần sửa rồi ở đến khi hoàn thành và bán được nó. Trong thời gian vẻn vẹn mấy tháng ở đây, họ gặp phải nhiều hiện tượng kỳ quái không thể lý giải nổi và sau đó phải dọn ra khi chưa hoàn tất dự án. Mười mấy năm sau (cho là năm 2017, cùng lúc với thời gian phim được chiếu), những người con của gia đình Crain nay đã trưởng thành, tuy nhiên, những việc xảy ra ở nhà Hill vẫn luôn ám ảnh họ. Vậy, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra ở đó, mời bạn xem phim và tìm hiểu. Sau đây là 7 – 1 lý do bạn nên xem The Haunting of Hill House (lâu lâu đổi gió tý chứ 6 + 1 hoài cũng hơi chán 囧rz).

Warnings: ngôn ngữ không đứng đắn, sẽ cố gắng không spoil nhưng kiểu gì cũng sẽ spoil một ít

1. Scary, scari-er, scari-est. The Haunting of Hill House (HoHH) là phim kinh dị. Điều này thì không cần bàn cãi rồi. Khi đến với một bộ phim kinh dị, bạn tìm kiếm điều gì đầu tiên? Tất nhiên là sự kinh dị rồi, phải không? Về mặt này thì HoHH đã làm rất tốt, trên thang điểm 10 thì phim ít ra cũng được 8 (2 điểm còn lại dành cho những bạn miễn nhiễm mọi kiểu hù dọa ╰(*´︶`*)╯♡). Trong thời điểm các phim thuộc thể loại torture porn (trong trường hợp bạn chưa biết nghĩa từ này thì đây là định nghĩa siêu ngắn gọn: “phim kinh dị tra tấn”, và không, phim có thể có cảnh nóng nhưng dứt khoát không phải porn theo nghĩa mà bạn có thể đang nghĩ tới đâu) đang suy thoái thì các nhà làm phim cũng như khán giả quay sang thể loại nhà ám hay quỷ ám, nổi bật là The Conjuring và đồng bọn của đạo diễn gốc Á James Wan. Cái hay dở của phim đặt sang một bên, cái chúng ta đang nói ở đây là phim nhà ám slash quỷ ám đang là xu thế và chúng có thể tiếp cận một lượng khán giả đông đúc hơn hẳn những torture porn và slasher đa số đều cộp mác 18+ (bạn có tin là rất nhiều phim haunted chỉ là PG-13 không?). Điểm chung của các phim haunted là không nhiều máu me, chặt chém vương vãi mà các chi tiết kinh dị đến từ âm thanh, ánh sáng, không khí… là nhiều. HoHH có tất cả những điều đó. Bối cảnh chính của phim là một căn nhà kiểu Gothic không thể kinh điển hơn của dòng phim haunted house, nơi dung thân của hàng tá hồn ma trong trang phục thế kỷ trước hoặc trước nữa, với vét và mũ với ma nam và váy dài suôn mượt với ma nữ. Trên bối cảnh đó, êkíp làm HoHH đem đến nỗi sợ cho người xem bằng hình ảnh và âm thanh. Bạn Joel đặc biệt ấn tượng với (spoiler) The Bent Neck Lady (tạm dịch: Người phụ nữ ngoẹo cổ), và phải thừa nhận rằng lâu rồi, bạn Joel mới gặp được một hình ảnh đặc biệt và có thể làm bạn sợ như vậy trong phim kinh dị. Bên cạnh đó, êkíp làm HoHH còn tận dụng mọi khoảng trống trong bối cảnh để chèn vào… những con ma ‘ẩn’, chẳng làm gì ngoài việc ở đó và gieo nỗi sợ vào tiềm thức của người xem, khiến sau khi xem phim họ phải cẩn thận với mỗi góc tối, góc tù hay luôn phải bật đèn sáng trưng mới dám đi vào phòng. Không tin tớ? Cứ xem đi là biết.

hillhouse1.0

(Nếu bạn giống tớ, tức sở hữu đôi mắt có độ phân giải 480p tùy tình hình thời tiết, ánh sáng, và bạn không ‘bắt’ được ông ma, bà ma, anh ma hay chị ma nào ở background thì không sao, YouTube có video chỉ ra từng con ma cho bạn.)

2. Cách kể chuyện lôi cuốn. Nãy giờ thấy tớ rant hơi nhiều về khoản kinh dị nên có lẽ bạn sẽ nghĩ đó là điểm mạnh nhất của HoHH. Không hẳn. Nếu sự kinh dị được 8/10 thì cách kể chuyện của phim phải được 9–9.5 (0.5 còn lại vì không có bộ phim nào hoàn hảo 100%). Phim được chuyển thể từ tiểu thuyết có tên lẽ-ra-tớ-nên-đi-Google-để-điền-vào-nhưng-vì-tớ-lười-nên-bạn-tự-Google-nha (phù! 囧) và, nếu xét trên mặt trung thành với tác phẩm gốc thì HoHH là một phim… tồi đến không lời nào diễn tả. Lý do là vì điểm chung giữa tiểu thuyết và phim có lẽ chỉ là tên, tên nhân vật cùng vài chi tiết nhỏ lẻ khác mà bạn Joel không hề biết vì tớ chưa đọc tiểu thuyết, cũng chưa xem bản năm 60’ (được cho là trung thành với nguyên tác hơn) hay bản 90’ (được cho là… phá nát nguyên tác). Tuy nhiên, xét trên mặt tác phẩm độc lập thì HoHH là bộ phim rất tốt. Mỗi tập phim lấy một nhân vật làm trung tâm và câu chuyện sẽ được kể qua góc nhìn của nhân vật đó. Điều này cho phép ta nhìn nhận sự việc trong phim dưới nhiều góc độ khác nhau, đồng thời đi sâu vào nội tâm nhân vật, từ đó hiểu và dễ đồng cảm với nhân vật hơn. Trong thời buổi nhiều show khán giả phải kêu trời vì tốc độ rush phải nói là như chạy event khi còn mấy tiếng nữa là kết thúc và dĩ nhiên, nhân vật bị thiếu screentime để phát triển toàn diện thì những gì HoHH đã làm là một viên ngọc quý. Một điểm sáng nữa mà bạn Joel cần nhắc đến về storytelling của phim là mạch phim đan xen giữa quá khứ và hiện tại. Có khi quá khứ và hiện tại sẽ diễn ra song song và hội tụ tại những điểm mấu chốt; có khi quá khứ sẽ giải thích cho hiện tại; và cũng có khi hiện tại là tấm gương phản chiếu quá khứ. Với một phim lấy tên là ‘Vụ ma ám của căn nhà thuộc gia đình họ Hill’ nhưng ở thời điểm hiện tại (trong phim), tất cả những nhân vật chính đều đã ra khỏi căn nhà thì cách kể đan xen này là phù hợp và hiệu quả nhất, cho phép khán giả sắp xếp và kết nối từng chi tiết nhỏ một để tạo thành bức tranh toàn cảnh ở finale.

3. Những nhân vật vô cùng relatable. Như bạn Joel đã nhiều lần nói đến ở các bài cảm nhận, giới thiệu khác, nhân vật là linh hồn của phim, truyện. Nhân vật phát triển tốt, khiến khán giả đồng cảm thì vẫn có thể vớt vát nếu plot của phim hơi nhiều lỗ thủng hay diễn biến hơi kém logic. Trái lại, nếu nhân vật quá có vấn đề thì plot hay đến mấy cũng bị phí phạm. Về khoản này thì HoHH đã làm rất tốt. HoHH không có nhiều nhân vật vì câu chuyện chỉ được gói gọn trong season 1 chứ không kéo dài sang các season sau và vì nội dung câu chuyện cũng chỉ tập trung vào gia đình nhà Crain. Bên cạnh đó phim chọn cách kể lấy một nhân vật làm trung tâm mỗi tập. Có lẽ do những nguyên nhân này mà các nhân vật chính – cha mẹ và năm người con nhà Crain – được dành ‘đất’ để phát triển toàn diện. ‘Toàn diện’ ở đây có nghĩa là khán giả được cơ hội đi sâu vào nội tâm từng nhân vật và tìm hiểu những mặt tốt, mặt xấu của họ đồng thời lý giải được vì sao trong tình huống đó, họ lại cư xử như vậy. Các nhân vật của HoHH không hoàn hảo và có nhiều lúc trong phim, bạn sẽ thấy rất bực với cách tiếp nhận và xử lý sự việc của họ, nhưng chính vì không hoàn hảo nên họ rất ‘người’, rất thật và vô cùng relatable (tất nhiên không chỗ cho Mary Sue và Tom Sue). Xem phim, có lúc bạn sẽ nổi cáu với họ, nhất là lúc các anh chị em nhà Crain tụ họp lại và cãi nhau một trận ra trò, nhưng bạn sẽ không ghét họ và đến tập cuối, bạn chỉ mong họ có được một cái kết hạnh phúc, tốt đẹp. Đây là điều không phải phim nào cũng làm được.

7d5f85d12928d2f98084e391b502609a

4. Một cái kết đẹp, ấm lòng người xem. Một khi đã invest nhiều cảm xúc vào các nhân vật như bạn Joel, bạn sẽ muốn họ được hưởng cái kết đẹp. Đây một lần nữa là điều bạn appreaciate ở HoHH: trải qua tất cả những ám ảnh, đau đớn và mất mát trong suốt 10 tập, cuối cùng, những nhân vật đã có được một cái kết không chỉ viên mãn mà còn đầy tính nhân văn. Bạn Joel sẽ không spoil chi tiết của cái kết để bạn có thể cảm nhận nó trọn vẹn theo cách của riêng mình nhưng một điều chắc chắn là bạn sẽ cảm thấy rất mãn nguyện, hài lòng và ấm áp (thay vì đau tym mà muốn chửi/lật bàn như cái kết của một số series khác).

the-haunting-of-hill-house-season-2-new-character-and-story-1140767

(Thông tin ngoài lề: ban đầu, creator của show, Mike Flanagan, đã dự trù một cái kết đen tối hơn nhiều nhưng trong quá trình làm phim, chính ông cũng trở nên gắn bó với các nhân vật đến mức đã sửa lại cái kết để nó mang gam màu tươi sáng.)

5. Đề cao tình cảm gia đình. Nếu thật sự phải so sánh giữa một phim lấy chủ đề tình yêu nam nữ và một phim lấy chủ đề tình cảm gia đình thì bạn Joel sẽ nghiêng về phim lấy tình cảm gia đình là chủ đạo. Tình cảm gia đình là chủ đề chính, là chất keo kết dính nội dung và các tình tiết trong HoHH. Các nhân vật chính có thể có những nét tính cách khiến khán giả chưa hài lòng (và có thể phê phán) nhưng ở cốt lõi trái tim mình, mỗi nhân vật đều mang tình thương yêu sâu sắc đối với cha mẹ, anh, chị, em của mình, kể cả khi tình thương yêu đó bị thế lực hắc ám vặn vẹo thành hình thù quái dị. Nhiều phân đoạn trong HoHH thực sự đã khiến bạn cay cay mắt, thậm chí là rơi nước mắt , đồng thời quên hẳn đây là phim kinh dị để tạp trung vào khía cạnh tình cảm gia đình của phim.

HOHH_106_Unit_01039R
The Haunting of Hill House

6. Dàn diễn viên từ chính đến phụ đều hoàn thành tốt vai trò của mình. Nhân vật là linh hồn của câu chuyện và diễn viên là người làm nên cái thần của linh hồn. Một điều thật may mắn là HoHH đã quy tụ được một dàn diễn viên ‘cứng’ tay, nắm bắt được nhân vật của mình và thể hiện nhân vật một cách thuyết phục trên màn ảnh. Không một diễn viên nào phải ‘gánh’ phim; tất cả đều chung tay để đưa đến cho khán giả một bộ phim hay và cảm động. Đặc biệt, bên cạnh các diễn viên người lớn, có kinh nghiệm diễn xuất, thì các diễn viên nhí, trong đó có một số em lần đầu đứng trước camera, cũng bộc lộ khả năng diễn xuất của mình.

7 – 1. Sau tất cả những gì bạn Joel đã rant ở trên về lý do tại sao bạn nên xem HoHH, sau đây là lý do bạn không nên xem phim. Nếu bạn ghét thể loại phim kinh dị, hoặc bạn dễ bị ám ảnh (và bị ám ảnh lâu dài sau khi xem phim) thì hẳn HoHH không phải bộ phim dành cho bạn. Bên cạnh đó, do phim có khá nhiều tình tiết buồn nên nếu bạn đang tìm kiếm một phim vui vẻ để luyện trong ngày nghỉ, HoHH cũng không phải một lựa chọn phù hợp.