[Tiêu Liên] Canh ba (4)

Pairing: Tiêu Liên – Tiêu Thập Nhất Lang x Liên Thành Bích (Tân Tiêu Thập Nhất Lang)

Genres: BL, fantasy, alternate universe – AU

Rating: lên hẳn 18+ cho an toàn (dù bản thân bạn không thấy 18+ cho lắm)

Nhân vật: Tiêu Thập Nhất Lang, Liên Thành Bích, Thẩm Bích Quân

Chú ý: Hình tượng và tính cách Tiêu Thập Nhất Lang, Liên Thành Bích và Thẩm Bích Quân lấy từ phim truyền hình Tân Tiêu Thập Nhất Lang (2016).

Preview:

“Trói hai tay ta lại,” Liên Thành Bích ra lệnh, “và bịt mắt ta nữa. Chắc ngươi không muốn ta hối hận nửa chừng và dùng truỷ thủ đâm chết ngươi chứ?”

Khi Tiêu Thập Nhất Lang mở mắt, thứ đầu tiên hắn nhìn thấy là khuôn mặt trắng như sứ của Liên Thành Bích.

Tuấn tú, mỏi mệt, thỏa mãn, hư ảo. Trong đầu hắn lướt qua một loạt tính từ.

Nửa người trần trụi của Liên Thành Bích nằm trên ngực hắn. Y đang chống cằm, chăm chú quan sát hắn.

Tiêu Thập Nhất Lang chợt liên tưởng đến một con mèo đang chiêm ngưỡng thành quả săn được.

Tiêu Thập Nhất Lang chính là thành quả săn được.

“Mặt ta có gì đáng xem lắm sao?” Tiêu Thập Nhất Lang hỏi. Một lọn tóc đen nhánh của Liên Thành Bích rủ xuống ngực hắn, được Tiêu Thập Nhất Lang dùng ngón trỏ cuốn lấy.

Năm năm trước, hắn và Liên Thành Bích nhất định phải một mất một còn. Chẳng ngờ, năm năm sau, hắn và y lại đắp chung một tấm chăn, nằm trên cùng một chiếc giường.

Thế sự đảo điên!

“Ta đang nghĩ,” Liên Thành Bích đáp, “không ngờ có ngày mình được thấy khuôn mặt khi thiếp ngủ của đại đạo Tiêu Thập Nhất Lang.”

“Ngươi không phải người đầu tiên, cũng không phải người duy nhất. Người đầu tiên là Phong Tứ Nương, còn có—”

Tiêu Thập Nhất Lang khựng lại, những từ định nói bị nuốt trở vào.

Liên Thành Bích cười nhạt. “Là Thẩm Bích Quân phải không?”

Tiêu Thập Nhất Lang không phủ nhận.

Im lặng bao trùm cả hai giống như ba chữ “Thẩm Bích Quân” là một cấm chú vừa giáng xuống. Quả thật, dù là Tiêu Thập Nhất Lang hay Liên Thành Bích thì nàng vẫn là một chiếc vảy ngược hay một chiếc dằm cắm trong da thịt, không nhắc đến thì thôi nhưng hễ nhắc đến thì không thôi nhức nhối.

“Ta từng nghĩ,” Liên Thành Bích lên tiếng, phá tan bùa chú im lặng, “ta yêu nàng, yêu nàng hơn hết thảy mọi thứ trên đời, dù là vinh quang, quyền lực hay võ công. Nhưng ở đây, ta có vô hạn thời gian để nghĩ về những chuyện đã xảy ra khi ta còn sống và ta đã thấu suốt…”

“Thấu suốt điều gì?”

“Cái ta đã yêu không phải con người tên Thẩm Bích Quân, càng không phải nhan sắc hay bất cứ phẩm chất nào ở nàng, mà là ảo tưởng rằng ta yêu nàng, cùng những thứ mà ‘tình yêu’ đó mang lại cho Liên gia, cho Vô Cấu sơn trang. Nói cách khác, yêu nàng là một nghĩa vụ mà ta tự áp đặt lên bản thân và mê mải thực hiện đến nỗi quên mất bản chất nguyên thủy của nó.”

Tiêu Thập Nhất Lang mở to mắt nhìn Liên Thành Bích như không tin được những gì mình vừa nghe. Hắn hé miệng nhưng không từ nào được thành hình. Từ trước đến nay, hắn một mực tin tưởng rằng Liên Thành Bích rất yêu Thẩm Bích Quân, yêu đến điên cuồng, và khi tất cả đi đến một kết cục, chính tình yêu đó đã đánh bại và giết chết Liên Thành Bích chứ không phải Tiêu Thập Nhất Lang hay Cát Lộc Đao.

“Thật kỳ lạ phải không, khi mà tử vong cho ta sự sáng suốt mà ta không có khi còn sống.”

Liên Thành Bích áp lòng bàn tay lên má Tiêu Thập Nhất Lang, tại vị trí trước đó y đã tặng cho hắn một quyền. Một động tác gần như dịu dàng đầu tiên y trao cho hắn, dù cả hai đã trút bỏ những giới hạn cơ bản nhất giữa hai cá nhân để quay cuồng trong vũ điệu của xác thịt. Ánh mắt y trở nên mông lung như được phủ một làn sương mỏng.

“Có thể ngươi sẽ ngạc nhiên khi nghe điều này,” Liên Thành Bích nói, “nhưng ta đã nhận ra rằng ta chưa từng căm hận ngươi. Tất cả những việc ta đã gây ra đều xuất phát từ một nguyên nhân duy nhất: đố kỵ.”

“Đố kỵ ư?”

“Phải, ta đố kỵ với sự tự do tự tại và phóng khoáng của ngươi. Những thứ ngươi muốn, ngươi sẽ tranh đấu để có được, nhưng ngươi cũng có thể buông bỏ nhẹ bẫng như không. Ta…… không bao giờ có thể làm như thế.”

“Bởi vì ngươi là con trưởng của một gia tộc,” Tiêu Thập Nhất Lang đáp, “còn ta chỉ là một kẻ mồ côi, ngươi có những trọng trách mà ta không phải gánh vác.”

Liên Thành Bích cười nhạt. “Ta cũng như ngươi mà thôi. ‘Liên Thành Bích’ thật sự đã chết ngay khi chào đời, ta chỉ là một đứa trẻ mồ côi được thay vào vị trí của nó. Thân phận, võ công, ngay đến cái tên cũng không thuộc về ta.”

Tiêu Thập Nhất Lang lặng người trước lời bộc bạch của Liên Thành Bích, trong lòng dâng lên cảm giác chua xót. Đột nhiên, những điều Liên Thành Bích đã gây ra chợt trở nên dễ hiểu. Hắn không nói bản thân đồng tình với những sai trái của y, chỉ là hắn có thể lý giải động cơ sâu xa của chúng. Thoạt nghe có vẻ khó tưởng tượng nổi nhưng thật ra trên đời có không ít sự việc khó nghĩ, phức tạp đều xuất phát từ nguyên nhân hết sức đơn thuần. Hắn nhấc tay, muốn vuốt ve khuôn mặt tuấn tú của y nhưng bàn tay dừng lại trong không trung, ngập ngừng vì e ngại y sẽ phản đối hành vi này, bất kể việc hắn đã chạm đến tận cùng ngóc ngách trong cơ thể y. Tiêu Thập Nhất Lang không thật sự phóng khoáng, dám nghĩ dám làm như Liên Thành Bích nghĩ, trong lòng hắn cũng có những khúc mắc, những e sợ mà một người bình thường có. Vết rách ở khóe miệng y đã chuyển thành một đường màu nâu, quanh viền xuất hiện màu tím nhạt –  bằng chứng của cơn nóng giận trong lòng Tiêu Thập Nhất Lang. Ánh nhìn của hắn bị sự pha trộn màu sắc quái dị đó thu hút, đầu ngón tay chạm nhẹ vào vết thương. Đôi mắt Liên Thành Bích thoáng mở to nhưng y chỉ lặng lẽ tiếp nhận.

“Ta…” Tiêu Thập Nhất Lang ngập ngừng “… ta cũng không căm hận ngươi, bất kể ngươi đã làm ra việc gì.”

“Ta biết.”

“Ngươi biết ư?”

“Ta còn biết ngươi đã đắp cho ta một nấm mộ trong khi cả thiên hạ chỉ hận không thể phân thây ta.”

“Ngươi… Khi đó ngươi đã hỏi ta liệu ta sẽ chôn cất ngươi hay không, không lẽ ngươi đã biết trước kết cục này?”

“Phải,” Liên Thành Bích khẳng định, “nơi đây là chốn diệu kỳ. Nó cho ngươi thấy rất nhiều thứ.”

Ngực trái Tiêu Thập Nhất Lang chợt đau thắt, không rõ vì tiếc nuối hay căm giận, không chừng là cả hai. “Dù biết trước kết cục nhưng ngươi vẫn làm?”

Liên Thành Bích nhìn hắn, trên khuôn mặt tuấn tú điểm nét buồn giống như bức tranh hoàn mỹ bỗng lộ ra một nét không đúng.

“Ta và ngươi và tất cả con người trên thế gian đều chỉ là những quân cờ nhỏ bé trên bàn cờ số mệnh mà thôi. Tranh đấu, vẫy vùng, phản kháng, buông xuôi… hết thảy đều không phụ thuộc nguyện ý của bản thân.”

“Chuyện giữa ta và ngươi, không, chuyện giữa chúng ta, ngươi hối hận rồi sao?”

Tiêu Thập Nhất Lang nhớ lại cảnh tượng trước khi hắn và Liên Thành Bích bước vào cuộc giao hoan. Y đứng bên cạnh giường, tấm lưng thẳng băng, toát lên khí chất của kẻ chủ động trong khi đó vốn là Tiêu Thập Nhất Lang. Y ngửa tay, thoắt cái trong bàn tay trống không đã xuất hiện những dải lụa màu huyết dụ.

“Ngươi ngạc nhiên gì chứ?” Liên Thành Bích nói bằng giọng châm biếm. “Chẳng phải ta đã nói ở đây, hễ là thứ ta muốn thì sẽ đến tay ta hay sao?”

“Ngươi muốn làm gì?”

“Trói hai tay ta lại,” Liên Thành Bích ra lệnh, “và bịt mắt ta nữa. Chắc ngươi không muốn ta hối hận nửa chừng và dùng truỷ thủ đâm chết ngươi chứ?”

Bàn tay phải của Tiêu Thập Nhất Lang thoáng run lên nhưng hắn nhanh chóng nắm lại. Hắn bước đến, nhận lấy những dải lụa từ tay Liên Thành Bích. Yên lặng và cẩn thận, hắn thực hiện yêu cầu của y. Một vòng, hai vòng, ba vòng rồi thắt nút, đủ chặt để cố định nút thắt nhưng không quá thít để y thấy khó chịu. Dải lụa cuối cùng hắn đặt trên mặt bàn. Liên Thành Bích chau mày nhìn hắn, hắn đáp lại bằng một cái lắc đầu thật nhẹ. Ý tứ của hắn rất rõ ràng: hắn muốn nhìn thấy đôi mắt y, càng muốn y nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Lúc đó, ngươi đã nói không chừng ngươi sẽ hối hận,” Tiêu Thập Nhất Lang nói.

Liên Thành Bích cười lạnh, ánh mắt sâu thẳm và khó lường như màn đêm. “Vậy cuối cùng, ta có hối hận không?”

“Ta vẫn còn sống.”

Khi buộc dải lụa, Tiêu Thập Nhất Lang cố tình để lại một nút thắt lỏng, chỉ cần Liên Thành Bích vùng vẫy mạnh, nút thắt chắc chắn sẽ tuột ra. Và đúng như hắn lường trước, dải lụa đã tuột ra, trả tự do cho đôi tay Liên Thành Bích; chỉ cần y muốn, y hoàn toàn có thể kết liễu hắn. Tiêu Thập Nhất Lang đã đánh cược mạng sống của mình và kết quả là hắn thắng: Liên Thành Bích không giết hắn, ít nhất là không phải bằng thanh trủy thủ bén ngót y có thể tuỳ ý triệu hồi đến tay. Thay vào đó, y lấy mạng hắn bằng cả thân thể mình: bằng đôi tay hữu lực bấu lấy vai hắn, để lại những vệt móng tay đỏ rực trên làn da mướt mồ hôi; bằng đôi chân thon dài quấn chặt lấy eo hắn thay lời van nài hắn hãy chiếm lấy y nhanh hơn, bạo liệt hơn, để y đánh mất chính mình trong đê mê, khoái lạc; bằng từng hơi thở nóng hổi phật qua má hắn, mang theo những cuồng si y sẽ không bao giờ nói ra bằng lời; và bằng sự ướt át ôm lấy hắn, tham lam nuốt lấy từng giọt sinh lực phun trào khi hắn ghì lấy thân hình y, phóng thích dục vọng ẩn ức bị kiềm nén ở tận đáy linh hồn từ ngày hắn gặp và giao chiến với thanh niên áo trắng trên cầu.

“Tiêu Thập Nhất Lang,” Liên Thành Bích nói, “ta không bao giờ hối hận về những điều mình đã làm. Vì thế, đừng trông cậy vào việc ta thấy ân hận với những kẻ đã chết dưới tay ta. Khi đó như thế và bây giờ vẫn như thế.”

“Phải,” Tiêu Thập Nhất Lang đáp, trong lòng bỗng thấy nhẹ nhõm. Hắn không rõ bản thân sẽ nghĩ gì nếu Liên Thành Bích nói điều ngược lại, hắn chỉ biết chắc chắn mình sẽ thấy vô cùng khó chịu.

“Còn ngươi?”

“Ta…” Tiêu Thập Nhất Lang ngần ngừ. “Ta có một chút nuối tiếc.”

Ngay lập tức, thân thể đang tựa trên ngực hắn cứng đờ.

“Thật đáng tiếc,” Liên Thành Bích nói sau một hồi im lặng, nếu nghe kỹ mới phát hiện giọng y đang run lên nhè nhẹ. “Ngươi không có khả năng quay ngược thời gian để xoá bỏ những chuyện đã xảy ra.”

Nói rồi, cơ thể y nhúc nhích tựa hồ muốn rời khỏi ngực hắn nhưng Tiêu Thập Nhất Lang đã quàng tay qua lưng, giữ chặt lấy y. Liên Thành Bích trừng mắt nhìn hắn.

“Điều ta hối tiếc là hoàn cảnh xảy ra chứ không phải điều đã xảy ra. Nhưng, nếu hoàn cảnh khác đi, giữa ta và ngươi có lẽ không thể có chuyện này.”

Thân hình trong tay hắn thả lỏng đôi chút nhưng vẫn mang một chút đề phòng.

“Vì vậy, ta phần nào cảm ơn việc mình đã bước chân vào đây.”

“Sáng mai, ngươi nên rời khỏi đây.”

“Tại sao? Ta không thể ở lại thêm ư?”

Liên Thành Bích trở mình để y có thể nhìn thẳng vào mắt hắn khi nói, “Hãy tận hưởng khoảng thời gian tự do còn lại của ngươi, bởi vì sau khi chết, linh hồn ngươi sẽ trở về đây… và ở lại mãi mãi.”

“Tại sao?” Tiêu Thập Nhất Lang hờ hững hỏi như thể vừa nghe một điều hết sức bình thường. Chính hắn cũng ngạc nhiên trước giọng điệu của mình. Có lẽ đúng như Liên Thành Bích nói, chừng nào còn ở đây, suy nghĩ và nhận thức của hắn đối với những điều vốn khó chấp nhận ở thế giới bên ngoài còn bị nó bóp méo.

Không rõ sau khi ra ngoài, hắn sẽ có cảm nhận gì về những chuyện đã xảy ra trong căn phòng xa hoa này. Liệu một Tiêu Thập Nhất Lang chưa từng hối tiếc về những hành động của mình sẽ bình thản chấp nhận việc bản thân để dục vọng cuốn lấy và chung chăn gối với kẻ từng không đội trời chung với hắn hay không, điều đó chỉ thời gian mới có câu trả lời.

“Đây là nơi hễ bước vào thì ngươi sẽ trở thành một phần của nó, mãi mãi thuộc về nó, trở thành nguồn năng lượng để nó tồn tại.”

Tiêu Thập Nhất Lang nhớ đến bóng người áo đỏ lướt qua tầm mắt hắn. “Ta… đã thoáng thấy ngươi.”

“Thấy ta ư?” Liên Thành Bích hỏi lại, cười lạnh. “Đó là cách nơi đây dẫn dụ những kẻ như ngươi đấy.”

“Những kẻ như ta?”

“Những kẻ trong tâm có ‘niệm’. Niệm Lâu cho ngươi thấy điều ngươi muốn thấy – một ảo ảnh, một bóng hình thoáng qua, một nửa sự thật, bất cứ điều gì khiến ngươi trăn trở không dứt, sau đó, nó chỉ chờ ngươi tự mình bước vào.”

“Ngươi cũng như thế sao?”

“Không, nhưng một ‘ta’ khác đã ở đây nên dù muốn hay không, từ ngày được sinh ra ta đã thuộc về Niệm Lâu. Không thể khác được.”

Tuy không hiểu hết tất cả những gì Liên Thành Bích nói nhưng Tiêu Thập Nhất Lang thấy lòng mình nhẹ nhõm lạ kỳ như vừa trút bỏ một gánh nặng mà chính hắn cũng không biết nó tồn tại đến khi nó biến mất.

“Có ngươi ở đây đợi ta, ta có thể yên lòng bước tiếp quãng đường trước mặt rồi,” Tiêu Thập Nhất Lang nói.

Liên Thành Bích nhìn hắn, trong ánh mắt phản chiếu nỗi kinh ngạc. Rồi, kinh ngạc chuyển thành vui vẻ, đôi mắt y nheo lại thành hai vành trăng non nhỏ, một nụ cười xuất hiện trên vành môi.

Tiêu Thập Nhất Lang ngây ngẩn nhìn y đến quên cả hô hấp. Có lẽ đây là lần đầu tiên hắn trông thấy nụ cười của y, một nụ cười xuất phát từ niềm vui thật sự, không mang theo dù chỉ một chút châm biếm hay trào phúng.

Chỉ ở nơi này Liên Thành Bích mới có thể cười như vậy chăng?

“Được,” Liên Thành Bích nói. Y đặt tay lên mắt Tiêu Thập Nhất Lang, lòng bàn tay vừa vặn che trọn tầm nhìn của hắn. Dù không hiểu y làm vậy có ý gì nhưng hắn không phản ứng. Trong bóng tối, hắn cảm thấy y ghé môi vào bên tai hắn, hơi thở ấm áp khiến lòng hắn chợt thấy nhột nhạt không thôi. “Tiêu Thập Nhất Lang, ta hứa với ngươi, khi hơi thở cuối cùng rời bỏ ngươi, kẻ đầu tiên ngươi thấy sẽ là ta.”

“Ta có thể trông cậy vào lời hứa của ngươi không, Liên trang chủ?” Tiêu Thập Nhất Lang hỏi.

Tiếng cười của Liên Thành Bích khẽ vang lên thay lời đáp. Nương theo tiếng cười đó, trái tim hắn cũng đập nhanh hơn. Quàng tay qua gáy y, hắn kéo khuôn mặt y lại gần, đặt môi lên môi y.

Nếu lần tiếp xúc đầu tiên giữa hắn và y chỉ có thô bạo và chiếm đoạt thì lần này, nó đã mang dáng dấp của nụ hôn thật sự. Trong vòng tay hắn, Liên Thành Bích sững ra vì ngạc nhiên nhưng rất nhanh, y đã thả lỏng, hoà mình trong miên man nhu tình mà nụ hôn đem lại.

Khi nụ hôn chấm dứt, khuôn mặt của Liên Thành Bích trở nên hư ảo như nhìn qua một làn nước. Ánh sáng lịm dần, lịm dần rồi ý thức của hắn chìm vào hư vô.

Tiêu Thập Nhất Lang tỉnh lại trên chiếc giường rộng rãi trong căn phòng Liên Thành Bích đã chuẩn bị cho hắn. Xung quanh gối chăn bừa bộn làm bằng chứng cuộc giao hoan giữa hắn và Liên Thành Bích không phải một hồi mộng tưởng mà là sự thật. Trên tấm nệm trắng tinh nổi bật vài giọt máu đã khô cùng mấy sợi tóc đen nhánh. Liên Thành Bích đã rời đi từ lúc nào không rõ, vô thanh vô tức hệt như khi y đến. Nến trong các khay đồng cung cấp ánh sáng cho căn phòng đã cháy gần hết, Tiêu Thập Nhất Lang nghĩ cũng đã đến lúc mình nên rời đi.

Đại sảnh rộng thênh thang dưới lầu vắng vẻ hệt như một ngôi nhà ma. Bên ngoài cửa sổ có thể thấy lấp ló bầu trời màu tím nhạt điểm xuyết vài sợi mây hồng phớt. Gã tiểu nhị có khuôn mặt thư sinh đang ngồi ở quầy, trên người không phải trường bào đỏ thẫm như hôm qua Tiêu Thập Nhất Lang đã thấy, thay vào đó là một tấm áo màu trắng trông đã cũ nhưng rất sạch sẽ. Gã dựa lưng vào tường, hai mắt nhắm lại chừng như đang thiu thiu ngủ, thế nhưng, Tiêu Thập Nhất Lang vừa đến gần quầy, đôi mắt ấy liền mở ra, trong con ngươi đen láy không vương chút ngái ngủ nào.

“Tiêu gia có hài lòng với căn phòng được chuẩn bị cho ngài không?” Vừa trông thấy hắn, gã thiếu niên liền hỏi.

“Ta rất hài lòng,” Tiêu Thập Nhất Lang đáp. “Có phải… vị Liên công tử kia thật sự đã đặt phòng cho ta phải không?”

Tiêu Thập Nhất Lang quan sát kỹ gương mặt non trẻ kia hòng tìm ra một điểm biến hoá, tiếc là hắn chẳng tìm được gì.

“Chính là vậy, thưa ngài, do đó ngài cũng không cần bận tâm về chi phí.”

“Cho ta gửi lời cảm ơn lâu chủ của quý lâu đã nhiệt tình thết đãi, bây giờ thì ta phải đi rồi.”

Nói rồi, hắn quay lưng, hướng phía cửa mà bước. Sau lưng hắn truyền đến giọng nói trong trẻo như suối, “Tiêu gia thượng lộ bình an. Tiểu nhân rất mong lại được tiếp đón ngài.”

Chú ngựa hắn bỏ lại khi vội vàng đang nhẩn nha gặm cỏ. Trông thấy chủ nhân, nó liền hí vang, phá tan sự yên tĩnh của buổi sớm. Tiêu Thập Nhất Lang leo lên ngựa, cầm cương, nhìn về hướng hắn vừa bước ra.

Nơi đó chỉ có một bãi cỏ xanh rì.

Hết

Bạn nhỏ họ Tiêu nên thấy may mắn khi bạn chưa gặp phải tình trạng như bạn nhỏ họ Sở trong fic lấy cùng universe với fic này.

 

[Tiêu Liên] Canh ba (3)

Pairing: Tiêu Liên – Tiêu Thập Nhất Lang x Liên Thành Bích (Tân Tiêu Thập Nhất Lang)

Genres: BL, fantasy, alternate universe – AU

Rating: lên hẳn 18+ cho an toàn (dù bản thân bạn không thấy 18+ cho lắm)

Nhân vật: Tiêu Thập Nhất Lang, Liên Thành Bích, Thẩm Bích Quân

Chú ý: Hình tượng và tính cách Tiêu Thập Nhất Lang, Liên Thành Bích và Thẩm Bích Quân lấy từ phim truyền hình Tân Tiêu Thập Nhất Lang (2016).

Preview:

“Nếu ngươi dừng lại, ta sẽ không đâm xuống,” Liên Thành Bích nói sau mấy khắc ngập ngừng. “Đường đường đại đạo Tiêu Thập Nhất Lang lại chết trên thân nam nhân, ngươi nghĩ người trong giang hồ sẽ nói thế nào?”

Tiêu Thập Nhất Lang cười. “Giang hồ đã sớm không còn kẻ tên Tiêu Thập Nhất Lang.”

“Ngươi… sẽ không dừng lại?”

“Nếu muốn ta dừng lại, ngươi chỉ còn cách đâm xuống.”

Giang hồ thường ví, đại đạo Tiêu Thập Nhất Lang là cơn gió thổi qua đồng, là con sói chạy trên thảo nguyên, ung dung tự tại, không gì có thể trói buộc hắn.

Đối với nhận định này, Tiêu Thập Nhất Lang không phủ nhận.

Hắn cũng biết, sự tự do này có được là vì hắn chưa từng cảm thấy hối tiếc hay ân hận về những việc đã xảy ra trong cuộc đời mình.

Hai chữ “chưa từng” tuy đơn giản nhưng không dễ thực hiện.

Thế nhưng, Tiêu Thập Nhất Lang làm được, hay ít ra, hắn nghĩ mình làm được.

Hắn chưa từng hối tiếc hay ân hận về những quyết định của mình.

Kể cả khi giải độc cho Thẩm Bích Quân và để nàng quên đi hắn.

Đau xót là điều chắc chắn bởi vì tình cảm sâu đậm đâu thể nói dứt là dứt, nhưng hắn không hối hận vì đó là điều phải làm.

Chia tay Thẩm Bích Quân cũng thế mà vứt bỏ Cát Lộc đao cũng thế.

Nhưng giờ đây, khi nằm trên chiếc giường êm ái trong một khách điếm lạ lẫm, Tiêu Thập Nhất Lang lại cảm thấy nỗi tiếc nuối đong đầy cõi lòng. Tuy nhiên, nếu được hỏi hắn có muốn quay ngược thời gian đến thời điểm trước khi nỗi tiếc nuối xảy ra hay không thì hắn sẽ trả lời là không. Nếu là hắn của thường ngày, câu trả lời nhất định là có, bởi vì một Tiêu Thập Nhất Lang của thường ngày luôn sống dưới áp lực của sự tự kiềm nén; trái với hình dung của nhiều người về một gã đại đạo phong lưu tiêu sái, không có ràng buộc, hắn thật sự là một kẻ khắc kỷ về nhiều mặt, trong đó, đáng kể nhất phải là mặt tình cảm. Nhưng, như Liên Thành Bích đã nói, ở nơi này, lý trí phải nhường chỗ cho dục vọng lên ngôi, những hành động chỉ xuất hiện trong giấc mơ hoang đường giờ đã bước chân vào hiện thực, và Tiêu Thập Nhất Lang đã làm một việc hắn của thường ngày chắc chắn không bao giờ dám thực hiện: hắn xông đến, túm lấy cổ áo Liên Thành Bích, nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo như thủy tinh của y rồi áp môi mình lên môi y.

Đó không phải là hôn, trong đầu hắn khi đó đã nghĩ thế. Với Tiêu Thập Nhất Lang, hôn là kết tinh của tình yêu, là thăng hoa của dịu dàng và tha thiết, là sự đồng điệu của hai tâm hồn khác biệt. Khi hắn hôn Thẩm Bích Quân, bầu trời như xanh hơn và quanh họ hoa đào nở rộ. Nụ hôn là những gì tốt đẹp nhất hắn trao cho nàng, và nàng trao cho hắn. Khi hắn ngấu nghiến môi Liên Thành Bích, một con sói thoát khỏi lớp da người để cắn xé con mồi, đó không phải là hôn; đó là khuất phục, là chiếm đoạt, là cưỡng bức. Là rút lấy linh hồn ra khỏi cơ thể trong vũ điệu cuồng si để nghiền nát, dung hòa làm một. Trong miệng hắn tràn ngập vị của sắt. Máu của Liên Thành Bích hay của hắn, không rõ.

Không rõ bao lâu đã trôi qua, khi con sói trong hắn đã tạm thỏa mãn với những gì nó đoạt được, Tiêu Thập Nhất Lang mới rời môi khỏi môi Liên Thành Bích. Trong căn phòng yên ắng, hắn nghe rõ mồn một âm thanh của trái tim đập trong lồng ngực. Máu chảy rần rật trong mạch khiến cơ thể hắn nóng rực như đang đứng trong quầng lửa. Yết hầu hắn chuyển động, trong cổ họng khô ran như một kẻ sắp chết khát trong sa mạc. Nhưng hắn biết rõ để xoa dịu cơn khát không phải là nước hay rượu mà là một thứ nguyên thủy hơn, mãnh liệt hơn, cũng sa đoạ hơn.

“Ngươi…” Liên Thành Bích trừng mắt nhìn Tiêu Thập Nhất Lang, chỉ thốt lên một tiếng rồi im bặt như thể y chưa kịp tiếp nhận hành động của hắn. Kinh ngạc và giận dữ khiến nước da y càng nhợt nhạt, càng lộ rõ hai vệt ửng hồng trên má. Trong ánh nến, môi y loang loáng nước, còn có vẻ hơi sưng, vết rách trên khoé môi rỉ ra vài sợi tơ máu.

Tiêu Thập Nhất Lang muốn lần nữa nếm vị của chúng trên lưỡi mình.

“Không phải ngươi muốn chứng kiến dục vọng thầm kín nhất, đen tối nhất trong lòng ta hay sao, Liên công tử?” Tiêu Thập Nhất Lang gằn giọng như một cách để trấn an chính mình. “Chúc mừng, ngươi thành công rồi đấy!”

Một quyền bất ngờ đấm vào má khiến Tiêu Thập Nhất Lang không kịp trở tay, buông cổ áo Liên Thành Bích, loạng choạng lùi lại mấy bước. Má phải hắn tê rần, trong miệng dâng đầy vị rỉ sắt. Tuy nhiên, quyền này mạnh thì có mạnh nhưng Liên Thành Bích không hề dùng nửa phần công lực, bằng không, thương tích mà Tiêu Thập Nhất Lang phải chịu sẽ không chỉ là một vết bầm trên mặt. Chính hắn cũng ngạc nhiên trước một đòn này của y.

Liên Thành Bích giơ tay lên, định ra tiếp một đòn nhưng lần này, Tiêu Thập Nhất Lang đã có chuẩn bị. Hắn nhanh như cắt chụp lấy cổ tay Liên Thành Bích, ngay vị trí mạch môn, tay còn lại nắm lấy bả vai Liên Thành Bích, mạnh mẽ đè nghiến y xuống mặt bàn. Rồi, vẫn giữ cổ tay y trong bàn tay mình, hắn áp thân mình lên thân y, đồng thời chen một đầu gối vào giữa hai chân y, không cho chúng cơ hội khép lại. Dưới thân hắn, Liên Thành Bích rên lên một tiếng rất khẽ rồi không ngừng giãy giụa, tuy nhiên, mỗi động tác của y đều như châm thêm dầu vào ngọn lửa vốn đã hừng hực trong hắn, tiếp thêm cho hắn sức mạnh để chế ngự y.

Liên Thành Bích của hiện tại đã không thể so với Tiêu Thập Nhất Lang về sức.

Khi đã chiếm thế thượng phong, Tiêu Thập Nhất Lang cúi đầu xuống, áp sát miệng mình vào cổ Liên Thành Bích, nơi động mạch y hiện lên nhàn nhạt dưới làn da trắng tái. Nương theo màu xanh đó, hắn liếm một đường lên đến dái tai y. Thân hình bên dưới hắn run lên như gặp phải cơn gió lạnh rồi mọi giãy giụa đều nhất loạt đình chỉ. Một nụ cười thỏa mãn kín đáo hiện lên trên khuôn mặt anh tuấn của hắn trước khi hắn lại men theo mạch máu liếm xuống một đường. Làn da loang loáng vệt nước như mời gọi khiến hắn không cưỡng lại được mà đay nghiến nhẹ. Hồi còn bé, sống chung với bầy sói, hắn được chứng kiến không ít hành vi của loài động vật này. Cắn vào cổ chắc chắn là một đòn trí mạng mà loài sói nói riêng và thú săn mồi nói chung ưa thích dùng để kết liễu con mồi, đơn giản vì nó nhanh chóng và hiệu quả. Tuy nhiên, đôi lúc hắn sẽ thấy sói đực và sói cái thực hiện động tác này với nhau trước khi bước vào hành vi giao phối. Lúc đó, dù chưa hiểu biết nhiều nhưng hắn đã phần nào mường tượng được ý nghĩa của nó. Và ngay lúc này, hắn đang tái hiện hành động đó trên người Liên Thành Bích. Một loại khoái cảm của kẻ chinh phục khiến hắn gia tăng lực đạo, cơ hồ đã xé rách làn da mỏng manh ở cổ. Thân người Liên Thành Bích cứng đờ. Một giọt máu nhỏ ứa ra từ miệng vết thương được hắn đón lấy, nuốt xuống.

Khi con sói bên trong hắn đương nhấm nháp miếng mồi ngon thì Tiêu Thập Nhất Lang cảm thấy một mũi nhọn lạnh lẽo chạm vào gáy mình.

“Không nghĩ là ngươi mang theo cả truỷ thủ trong người đấy,” Tiêu Thập Nhất Lang lạnh lùng nói.

“Ta không cần mang,” Liên Thành Bích đáp bằng giọng mang theo một chút gấp gáp. Hơi thở của y phật qua vành tai Tiêu Thập Nhất Lang nóng hổi. “Ở Niệm Lâu, chỉ cần ta muốn thì dù là vật gì cũng sẽ tự động xuất hiện trong tay.”

Tiêu Thập Nhất Lang chẳng buồn nghĩ xem lời y nói có ẩn ý gì không mà chỉ hờ hững nói, “Tại sao ngươi chưa đâm xuống?”

“Nếu ngươi dừng lại, ta sẽ không đâm xuống,” Liên Thành Bích nói sau mấy khắc ngập ngừng. “Đường đường đại đạo Tiêu Thập Nhất Lang lại chết trên thân nam nhân, ngươi nghĩ người trong giang hồ sẽ nói thế nào?”

Tiêu Thập Nhất Lang cười. “Giang hồ đã sớm không còn kẻ tên Tiêu Thập Nhất Lang.”

“Ngươi… sẽ không dừng lại?”

“Nếu muốn ta dừng lại, ngươi chỉ còn cách đâm xuống.”

Mũi nhọn sau gáy thật sự đã đâm xuống!

Nhưng, khi chỉ vừa đâm vào da, mũi nhọn đã dừng lại. Một tiếng “keng” vang lên chói tai. Tiếp theo, Tiêu Thập Nhất Lang nhận được một cái tát.

“Tên dã man nhà ngươi,” Liên Thành Bích rít qua kẽ răng. “Trong phòng còn có một cái giường đấy!”

Còn tiếp


Dừng ở đây rồi ‘đóng cửa, tắt đèn’ liệu có bị chửi không nhỉ?

[Tiêu Liên] Canh ba (2)

Pairing: Tiêu Liên – Tiêu Thập Nhất Lang x Liên Thành Bích (Tân Tiêu Thập Nhất Lang)

Genres: BL, fantasy, alternate universe – AU

Rating: sẽ thay đổi nhưng tạm thời chương này là 10+

Nhân vật: Tiêu Thập Nhất Lang, Liên Thành Bích, Thẩm Bích Quân

Chú ý: Hình tượng và tính cách Tiêu Thập Nhất Lang, Liên Thành Bích và Thẩm Bích Quân lấy từ phim truyền hình Tân Tiêu Thập Nhất Lang (2016).

Preview:

Liên Thành Bích giữ nét mặt vô cảm, động tác khoan thai, nhẹ nhàng rót cho mình một ly rượu nữa rồi uống cạn. Uống xong, đặt ly xuống bàn, y nói, “Dục vọng đen tối nhất, cấm kỵ nhất trong lòng ngươi là gì, ta rất mong chờ được chứng kiến đấy.”

Sau này, mỗi khi nhớ lại sự kiện hoang đường đã xảy ra ở Niệm Lâu, Tiêu Thập Nhất Lang luôn nhớ rõ ràng đây là khoảnh khắc tia lý trí trong hắn đứt phựt. Hắn xông đến, túm lấy cổ áo Liên Thành Bích.

Tiêu Thập Nhất Lang ngồi trong căn phòng được ‘Liên công tử’ chuẩn bị cho hắn, trước mặt là một chiếc khay bằng gỗ đen bóng, trong khay là bình rượu cùng hai chiếc ly bằng sứ trắng muốt, mịn màng như làn da thiếu nữ. Ly khô ráo, rượu trong bình vẫn đầy còn hắn thì ngồi bất động như pho tượng Minh Vương trong miếu.

Rượu là gã tiểu nhị Vân Thâu bưng đến trước cửa phòng hắn.

“Ta không hề gọi rượu,” Tiêu Thập Nhất Lang nói khi nhìn thấy chiếc khay và những vật trên khay.

Vân Thâu mỉm cười, đáp, “Xin Tiêu gia đừng bận tâm. Rượu này là đặc sản của lâu, gọi là Niệm tửu. Thúc phụ của tiểu nhân, tức chủ nhân của Niệm Lâu, đã ra lệnh cho tiểu nhân mang rượu đến phòng của Tiêu gia. Thúc phụ nghĩ hẳn ngài và Liên công tử sẽ muốn hàn huyên đối ẩm.”

Tiêu Thập Nhất Lang cười nhạt, đáp, “Lâu chủ thật chu đáo. Cho ta gửi lời cảm ơn y.”

Cánh cửa vừa đóng lại sau lưng, Tiêu Thập Nhất Lang liền mở nắp bình rượu, đưa lên mũi.

Năm năm rong ruổi khắp đại giang nam bắc, hắn thu nạp được không ít kiến thức, trong đó có cả kiến thức về mê dược và độc dược.

Tiêu Thập Nhất Lang hít sâu, để hơi rượu lan tỏa khắp mũi. Hắn nhắm mắt, tận hưởng hương thơm nồng nàn của hoa quyện trong mùi gay gay của cỏ thấm đẫm sương đêm. Trong phút chốc, không gian xoay chuyển, và hắn không ở trong căn phòng trọ bức bí, tù túng nữa mà đang đắm mình trong tấm lòng bao dung của thiên nhiên. Ở đó, hắn không phải một con người bị xúc cảm trói buộc mà là một con sói tự do đang phóng vun vút đuổi theo mặt trăng tròn vành vạnh trên nền trời xanh sẫm điểm xuyết vài đốm sáng. Âm thanh giòn tan của lá khô bị giẫm đạp dưới chân lẫn vào tiếng ù ù của gió tạo nên một bản giao hưởng kỳ lạ có giai điệu nhanh dần theo bước chạy. Con đường trước mắt được ánh trăng dịu dàng chiếu rọi kéo dài vô tận và dẫu biết đích đến không tồn tại, con sói vẫn chạy, chạy để dòng máu nóng hổi trong mạch hát vang khúc ca diệu kỳ của sự sống, chạy để khẳng định sự tồn tại của nó trong thiên nhiên bao la.

Khi nắp bình đóng lại, ảo ảnh liền tan biến. Tiêu Thập Nhất Lang thở dài, đặt khay gỗ lên bàn. Không rõ vị lâu chủ thần bí này có ý gì khi sai người mang rượu đến. Trong đầu Tiêu Thập Nhất Lang vẽ ra hàng loạt khả năng nhưng ngay sau đó liền tự phủ định từng cái một để đi đến kết luận: lâu chủ không có động cơ hại hắn. Ba năm trước, sau rất nhiều trăn trở, cuối cùng hắn đã quăng Cát Lộc đao xuống một khe vực mà những người thuộc bộ tộc sống gần đó gọi là vực Răng Sói. Đây là việc lẽ ra hắn phải thực hiện từ lâu rồi – vào ngày phụ thân qua đời, Cát Lộc đao nên được tuẫn táng cùng người. Nếu như hắn quyết tâm chôn vùi thanh đao này sớm hơn, không chừng số người phải chết vì nó sẽ giảm bớt. Bây giờ thanh đao gieo rắc mầm mống tai họa ấy đã yên giấc dưới đáy vực và những cọc, chồi đá lởm chởm, sắc lẻm nhô ra hai bên vách vực sẽ ngăn bất cứ kẻ nào muốn khuấy động giấc ngủ vĩnh cửu của nó. Không có Cát Lộc đao bên mình, Tiêu Thập Nhất Lang chỉ là một tên đạo tặc giải nghệ, sống chết chẳng ảnh hưởng đến quyền lợi của ai. Lý trí của hắn đã nói thế, tuy nhiên, mặt khác, bản năng học được từ loài sói lại không ngừng nhắc nhở hắn đừng lơi lỏng đề phòng. Nhưng, đề phòng điều gì thì nó không hề cho hắn biết. Nguy hiểm ư? Không phải. Từ lúc bước chân qua bậc cửa cho đến khi yên vị trong căn phòng này, hắn chưa từng cảm nhận được nguy hiểm, dù từ gã tiểu nhị hay từ những cánh cửa đen im lìm xếp đều tăm tắp dọc hai bên hành lang.

Tiêu Thập Nhất Lang quyết định không nghĩ nhiều nữa mà ngồi xuống bên bàn chờ đến canh ba.

Canh ba không được báo hiệu bởi tiếng trống canh mà bởi một làn gió không biết từ đâu phát sinh trong khi căn phòng hoàn toàn đóng kín. Trong khoảnh khắc kéo dài bằng một cái chớp mắt, toàn bộ nến trong phòng đều bị thổi tắt. Khi ánh sáng có lại, ở vị trí vốn chỉ có không khí đã xuất hiện một người.

Một thanh niên mặc trường bào đỏ thẫm như hoàng hôn.

Hô hấp của Tiêu Thập Nhất Lang đình chỉ. Không khí quanh hắn đều bị màu đỏ hút sạch, trở thành nhiên liệu để nó rực cháy. Mắt hắn chỉ còn thấy màu đỏ, trong tâm hắn cũng chỉ còn màu đỏ. Bàn tay hắn bấu chặt cạnh bàn, khớp ngón tay nổi vồng lên dưới da.

Là Liên Thành Bích đang đứng sờ sờ trước mặt hắn! Không phải ảo ảnh, càng không phải sản phẩm từ trí tưởng tượng khi chếnh choáng men rượu. Liên Thành Bích thật sự đã đứng dậy từ nấm mồ hắn đắp, khoác lên mình da thịt để đi lại giữa người sống.

“Sao thế, Tiêu Thập Nhất Lang? Trông ngươi như thể đang thấy ma vậy.”

Không chỉ ngoại hình mà ngay đến giọng nói cũng giống hệt giọng đã thốt lên câu hỏi “Nếu ta chết, ngươi sẽ chôn cất ta chứ?”. Năm năm qua, không biết bao nhiêu lần câu hỏi này đã quấy nhiễu thần trí hắn, buộc hắn tìm đến loại rượu mạnh nhất mới có được giấc ngủ ngon.

“Vậy ngươi là người hay là ma?”

Vừa cất tiếng nói, Tiêu Thập Nhất Lang liền phát hiện giọng mình đã khàn đặc.

Liên Thành Bích chậm rãi bước đến bàn. Khoé môi khẽ nhếch lên thành nụ cười nửa miệng, y nói, “Sao ngươi không tự mình tìm hiểu xem?”

Không rõ là nụ cười khinh ngạo hay giọng điệu đầy tính thách thức kia là nguyên nhân nhưng Tiêu Thập Nhất Lang đột nhiên cảm thấy cơn giận hệt như một mạch nước ngầm từ lòng đất phụt lên, buộc nỗi kinh ngạc khi nhìn thấy Liên Thành Bích lùi lại nhường chỗ. Trong đầu trống rỗng, trước mắt màu đỏ thẫm không ngừng khuếch tán với tốc độ chóng mặt, Tiêu Thập Nhất Lang vung quyền, đấm thẳng vào mặt Liên Thành Bích.

Quyền của hắn không đánh vào không khí.

Liên Thành Bích loạng choạng ngã xuống nền nhà.

Tiêu Thập Nhất Lang sững sờ nhìn từng hạt chu sa rỉ ra từ khoé miệng y, rơi cuốn sàn. Hắn dường như còn nghe được âm thanh khi chúng tiếp xúc với mặt gỗ. “Vì sao ngươi không né?” Tiêu Thập Nhất Lang hỏi, nắm chặt bàn tay như thể hắn sợ mình lại không kiềm được và đánh y. “Ngươi hoàn toàn có thể né!”

“Ngươi nghĩ có cần không?” Liên Thành Bích trả lời, dùng tay áo lau đi vệt máu ở khoé miệng bị rách. Lông mày y chau lại nhưng rất nhanh giãn ra. “Hơn nữa, một quyền này cũng rất đáng.”

Nói rồi, y vươn tay về phía Tiêu Thập Nhất Lang. Tiêu Thập Nhất Lang chưa kịp hiểu Liên Thành Bích làm vậy là có ý gì thì tay hắn đã tự cử động, nắm lấy tay y, kéo y đứng dậy.

“Ngươi…”

Vị trí tiếp xúc vừa vặn là động mạch trên cổ tay. Dưới lớp da mỏng, lành lạnh không hề thấy mạch đập.

Liên Thành Bích cười nhạt, nói, “Ngươi ngạc nhiên gì chứ? Ta vốn là kẻ đã chết mà.”

“Nhưng ngươi vẫn chảy máu.”

“Đúng vậy, kỳ lạ quá phải không?”

Nói đoạn, y bình thản ngồi xuống ghế, đối diện với Tiêu Thập Nhất Lang.

Ở khoảng cách gần, Tiêu Thập Nhất Lang có cơ hội quan sát Liên Thành Bích rõ hơn. Tuy khuôn mặt y không hề thay đổi so với năm năm trước, làn da của y lại quá nhợt nhạt, đến nỗi tất cả nến trong phòng cũng không thể thêm cho y chút huyết sắc. Đôi mắt y vẫn sắc bén như đao rời vỏ, tuy nhiên, con ngươi đen nhánh đã gột sạch dấu tích của tham vọng, tàn nhẫn, điên cuồng và trở nên tĩnh lặng như trầm tích dưới đáy hồ. Nhìn vào mắt y, Tiêu Thập Nhất Lang không tránh khỏi cảm giác trống trải, tịch liêu.

Liên Thành Bích trước mặt đã không còn là tử địch của Tiêu Thập Nhất Lang.

Nếu không phải tử địch, vậy, giữa hắn và y nên là quan hệ gì? Tiêu Thập Nhất Lang không thể trả lời được.

“Đó không phải điều kỳ lạ duy nhất ở đây.” Liên Thành Bích nói.

“Còn chuyện kỳ lạ hơn chuyện người chết sống lại sao?”

“Ta không ‘sống lại. Đây chẳng qua là trạng thái tồn tại của ta ở nơi này mà thôi. Ở nơi này không có sự sống, cũng không có cái chết, là nơi con người như ngươi không nên bước vào.”

“Tại sao?”

Liên Thành Bích không trả lời mà lấy hai cái ly sứ trong khay ra, xếp trước mặt y và Tiêu Thập Nhất Lang. Y cầm bình rượu, rót đầy chúng. “Hình như chúng ta chưa từng đối ẩm với nhau thì phải.”

“Phải.”

Liên Thành Bích đặt một ly trước mặt Tiêu Thập Nhất Lang, đồng thời cầm ly của mình lên. “Lâu chủ đã có lòng, vậy chúng ta đừng phụ lòng hiếu khách của y.”

Hai chiếc ly sứ chạm nhẹ vào nhau phát ra tiếng “cách”. Tiêu Thập Nhất Lang đưa ly lên miệng. Rượu vừa vào miệng, vị ngọt sắc xen lẫn vị cay nồng liền mãnh liệt tấn công vị giác khiến hắn cau mày. Tiêu Thập Nhất Lang từng nếm qua không ít loại rượu, mạnh có, nhẹ có, đắt tiền có, mà rẻ tiền cũng có, nhưng hắn tuyệt nhiên không thể gọi tên thứ rượu vừa uống. Hơn nữa, trong những loại rượu hắn đã thưởng thức, không có loại nào để lại dư vị giống như vị của trái cây chín rục trên đầu lưỡi. Ngụm rượu đi đến đâu, ở đó liền châm lên một ngọn lửa. Chẳng mấy chốc, hắn đã thấy toàn thân nóng bừng, mồ hôi rịn ra thái dương.

Hình ảnh Liên Thành Bích trước mắt trở nên mông lung, hư ảo. Tiêu Thập Nhất Lang lắc đầu, thầm than tửu lượng của mình đâu đến nỗi nào, làm gì có chuyện mới một ly đã say.

“Khi nãy, ngươi thắc mắc lý do ta nói con người như ngươi không nên đến đây, phải không?” Liên Thành Bích hỏi, đồng thời khoan thai rót đầy ly của mình.

“Phải,” Tiêu Thập Nhất Lang đáp. “Nhưng chẳng phải chính ngươi đã đặt phòng cho ta và hẹn ta lúc canh ba hay sao?”

Liên Thành Bích bật cười thành tiếng. “Ta không rõ trong mấy năm qua ngươi đã làm gì nhưng có vẻ tính cảnh giác của ngươi đã mai một ít nhiều rồi.”

“Ý ngươi là gì?”

“Chẳng lẽ ngươi không hề cảm thấy kỳ quái khi một kẻ đã chết lại hẹn gặp ngươi vào thời điểm oái ăm?”

Tiêu Thập Nhất Lang im lặng, bàn tay đặt trên bàn nắm chặt. Khi đó, đúng là lý trí không ngừng đưa ra hàng loạt lý do để hắn phải đề phòng, thế nhưng, cuối cùng, chính hắn lại để cảm xúc chi phối, chấp nhận cuộc hẹn mà chỉ nghe qua người ta đã thấy đầy rẫy những điểm đáng ngờ.

Liên Thành Bích chăm chú nhìn Tiêu Thập Nhất Lang, bên khoé môi treo nụ cười. “Có phải lý trí của ngươi đã nhìn thấy điểm đáng nghi và lên tiếng nhắc nhở nhưng ngươi lại gạt nó sang một bên, đúng không?”

Tiêu Thập Nhất Lang im lặng thừa nhận.

“Đó chính là điều vi diệu của nơi này. Không cần biết ở bên ngoài ngươi là người thế nào, chỉ cần đặt chân qua cửa, ngươi liền biến thành con rối trong tay nó, mọi hành động, suy nghĩ, cảm xúc đều bị nó ảnh hưởng. Điều đáng sợ nhất chính là bản thân ngươi không hề nhận ra điều đó.”

“Canh ba ngươi đến đây chỉ để nói những lời này với ta thôi sao?”

Đôi mắt của Liên Thành Bích nheo lại, nụ cười trên môi thêm mấy phần giảo quyệt. Nhìn nụ cười đó, ngọn lửa nãy giờ cháy âm ỉ trong cơ thể Tiêu Thập Nhất Lang như gặp một cơn gió.

“Không hẳn,” y đáp, “ta đến đây chỉ để chứng kiến một chuyện.”

“Chuyện gì?”

Bàn tay của Liên Thành Bích vuốt ve thân bình bằng sứ trắng muốt. “Ngươi biết ngươi đã uống gì không?”

“Ngươi muốn nói là trong rượu có độc?”

“Không phải độc,” Liên Thành Bích phủ định. “Chính xác thì trong rượu không bỏ gì cả. Nếu có thì hẳn mũi ngươi đã phát hiện ra rồi.”

Như để Tiêu Thập Nhất Lang có thời gian suy nghĩ về lời của mình, Liên Thành Bích ngừng nói, đưa ly rượu mình đã rót đầy khi nãy lên miệng. Nhìn vết rượu loang loáng trên môi y, Tiêu Thập Nhất Lang cảm thấy một luồng hơi nóng từ ngực mạnh mẽ xông lên. Yết hầu hắn nhấp nhô, hơi thở từ miệng thoát ra nóng rẫy.

“Thứ ngươi đã uống được gọi là Niệm tửu,” Liên Thành Bích nói. “Với một số kẻ, nó chỉ là rượu, chẳng khác gì mọi loại rượu khác trên thế gian. Nhưng với một số kẻ khác, nó sẽ khuấy động những dục vọng đen tối nhất, cấm kỵ nhất trong tâm hồn hắn và biến chúng thành hành động.”

Hai chữ ‘dục vọng’ như hai thiết chuỳ đánh xuống, khiến tai hắn ù đi. Mất một lúc hắn mới nghe rõ trở lại. “Gã lâu chủ đó làm vậy vì mục đích gì? Ta và gã vốn không quen không biết.”

“Rượu là do lâu chủ đưa tới nhưng chủ ý là của ta.”

“Ngươi—”

Tiêu Thập Nhất Lang đập tay xuống bàn. Một tiếng ‘bốp’ chát chúa vang lên nhưng cái bàn chẳng mảy may suy suyển. Lực tay của hắn không nhỏ, cộng thêm cơn giận khiến cú đánh này không hề nhẹ, ấy vậy mà không rõ mặt bàn làm bằng loại gỗ gì mà có thể chịu được. Trên bàn, chiếc bình sứ khẽ rung lên, rượu trong bình sánh ra ngoài, lấp lánh dưới ánh nến. Cơn đau râm ran từ lòng bàn tay truyền đến càng tiếp sức cho ngọn lửa bên trong hắn cháy rực. Mồ hôi từng hạt, từng hạt tí tách rớt xuống nền nhà.

Liên Thành Bích giữ nét mặt vô cảm, động tác khoan thai, nhẹ nhàng rót cho mình một ly rượu nữa rồi uống cạn. Uống xong, đặt ly xuống bàn, y nói, “Dục vọng đen tối nhất, cấm kỵ nhất trong lòng ngươi là gì, ta rất mong chờ được chứng kiến đấy.”

Sau này, mỗi khi nhớ lại sự kiện hoang đường đã xảy ra ở Niệm Lâu, Tiêu Thập Nhất Lang luôn nhớ rõ ràng đây là khoảnh khắc tia lý trí trong hắn đứt phựt. Hắn xông đến, túm lấy cổ áo Liên Thành Bích.

Còn tiếp


Chương sau (có lẽ) là 18+, còn vì lý do nào mà 18+ thì… hồi sau sẽ rõ.

[Tiêu Liên] Canh ba (1)

Pairing: Tiêu Liên – Tiêu Thập Nhất Lang x Liên Thành Bích (Tân Tiêu Thập Nhất Lang)

Genres: BL, fantasy, alternate universe – AU

Rating: sẽ thay đổi nhưng tạm thời chương này là 10+

Nhân vật: Tiêu Thập Nhất Lang, Liên Thành Bích, Thẩm Bích Quân

Chú ý: Hình tượng và tính cách Tiêu Thập Nhất Lang, Liên Thành Bích và Thẩm Bích Quân lấy từ phim truyền hình Tân Tiêu Thập Nhất Lang (2016).

Preview:

Thiếu niên mỉm cười, hai mắt nheo lại thành hai mảnh trăng khuyết. Nụ cười trông hoàn toàn vô tội đó trong mắt Tiêu Thập Nhất Lang trở nên càng đáng ngờ hơn.

“Một vị Liên công tử đã đặt phòng cho Tiêu gia và căn dặn tiểu nhân nhắn lại—”

Tiêu Thập Nhất Lang hít vào một hơi lạnh. “Một người họ Liên sao?” hắn hỏi, vô thức lên giọng.

“Vâng, là một vị công tử họ Liên,” Vân Thâu đáp.

“Nếu ta chết, ngươi sẽ chôn cất ta chứ?”

Khi nói câu này, Liên Thành Bích mang biểu cảm rất lạ, hay ít nhất là trong mắt Tiêu Thập Nhất Lang, biểu cảm này vô cùng khác thường. Như thể ánh mắt sắc bén, lạnh lẽo và nụ cười nửa miệng tạo nên sự tàn nhẫn, thâm độc và giảo quyệt ở y là một tấm mặt nạ, và bây giờ, tấm mặt nạ đã bị tháo xuống, để lộ gương mặt thật của một người đã mệt mỏi với những mưu đồ, tham vọng của chính mình, chỉ muốn buông xuôi hết thảy, trở lại làm một hài nhi an giấc trong tử cung của đất mẹ.

Đó không phải biểu cảm mà kẻ đang thắng thế nên có mà là biểu cảm của kẻ cầm chắc mình sẽ chết.

Trước khi Tiêu Thập Nhất Lang kịp hiểu ra biểu cảm đó mang ý nghĩa gì thì nó đã biến mất. “Nếu ngươi chết,” Liên Thành Bích nói, “ta sẽ chôn cất ngươi ở một nơi không ai tìm thấy.”

Kết quả, ngày hôm đó, Tiêu Thập Nhất Lang không chết. Kẻ ngã xuống là Liên Thành Bích.

Tự bạo phát kinh mạch.

Ngày hôm đó, Tiêu Thập Nhất Lang đồng thời chôn cất người con gái mình yêu nhất và thiên địch của mình.

Cả hai đều là đời này chỉ có một.

Hắn chôn Thẩm Bích Quân ở một thung lũng có phong cảnh hữu tình, bên cạnh một cánh đồng hoa cúc. Mỗi khi ngẫu nhiên trông thấy một cánh bướm, hắn đều tự nhủ đó là linh hồn nàng bay lượn trên những khóm hoa vàng rực.

Tiêu Thập Nhất Lang bầu bạn với mộ phần của Thẩm Bích Quân tròn một năm. Trong một năm đó, người mà hắn nhớ đến nhiều hơn cả không phải Thẩm Bích Quân mà là Liên Thành Bích.

Trước khi đôi mắt y khép lại mãi mãi, ánh mắt y hướng đến Tiêu Thập Nhất Lang như muốn hỏi, “Ta chết rồi, ngươi sẽ chôn cất ta chứ?”

Phải mất ba ngày Tiêu Thập Nhất Lang mới tìm được vị trí chôn cất khiến hắn hài lòng. Cũng may, trời đã vào thu, thời tiết mát mẻ hơn nhiều, nhờ vậy nên thi thể Liên Thành Bích chưa phân hủy nhiều.

Hắn chôn Liên Thành Bích trên một ngọn núi nhỏ, không tên, rất ít người biết đến và cũng không có bao nhiêu muông thú.

Mỗi ngày, hắn ghé qua mộ Thẩm Bích Quân trước rồi đến mộ Liên Thành Bích, đều đặn như con thoi lướt trên khung cửi.

Trước mộ Thẩm Bích Quân, hắn luôn đặt một bó hoa tươi. Trước mộ Liên Thành Bích, hắn luôn đặt một ly rượu đầy.

Khi còn sống, Liên Thành Bích rất ít khi uống rượu, càng ít khi say tuý luý. Trái lại, Tiêu Thập Nhất Lang yêu rượu như mạng, những lần hắn say tuý luý không đơn thuần có thể dùng con số diễn tả.

Mỗi ngày, Tiêu Thập Nhất Lang đều ngồi bên mộ Liên Thành Bích uống rượu. Hễ rượu vào, hắn lại nghĩ đến Liên Thành Bích, nghĩ đến ánh mắt của Liên Thành Bích trước khi quyết đấu. Liệu có phải bằng cách nào đó, y đã biết trước kết cục của mình? Không thể nào, hắn tự phủ định mình. Liên Thành Bích bất quá cũng chỉ là một con người như hắn, làm sao y có được khả năng nhìn thấu quá khứ vị lai. Nhưng, nếu như thế, hắn nên lý giải ánh mắt đó như thế nào đây? Không chừng tất cả đều là hắn tự suy diễn, bởi vì hắn nghĩ đến Liên Thành Bích quá nhiều nên mỗi hành động, cử chỉ dù nhỏ nhất của y cũng đều mang ý nghĩa nào đó trong mắt hắn.

Không biết từ lúc nào, suy nghĩ của Tiêu Thập Nhất Lang thường hướng về phía Liên Thành Bích. Phải chăng là từ cái đêm trước ngày Thẩm Bích Quân thành hôn và hắn xuất hiện trong thư phòng y? Không, có lẽ phải lâu hơn thế nhiều. Là lúc y đâm kiếm vào ngực hắn, để lại trên vị trí gần trái tim một vết sẹo rõ nét ư? Vẫn chưa phải. Nếu hắn thành thật với lòng mình – và hắn chỉ có thể làm như thế khi đã tự chuốc cho bản thân không ít thứ rượu cay nồng, mãnh liệt chẳng mấy người bình thường muốn uống, hắn mới dám thừa nhận ngay từ thời điểm hắn giao đấu với thiếu niên áo trắng mang chiến khí nồng đượm trên cây cầu treo, Liên Thành Bích đã bước vào tâm tư, tình cảm của hắn, nhẹ nhàng như mũi kiếm bén nhọn y cầm trên tay.

Người giang hồ đều sẽ nói, Tiêu Thập Nhất Lang hận Liên Thành Bích và cuộc quyết chiến một mất một còn giữa y và hắn là không thể tránh khỏi. Quả thật, hắn có đầy đủ lý do để hận Liên Thành Bích và ngược lại, Liên Thành Bích đối với hắn cũng thế. Ngay đến Phong Tứ Nương và Dương Khai Thái cũng cho là vậy, và có nằm mơ họ cũng không nghĩ hắn lại tự tay chôn cất y. Sự thật chỉ mình Tiêu Thập Nhất Lang biết là bản thân không hận Liên Thành Bích như mọi người vẫn tưởng. Giận y thì có, thậm chí có những lúc hắn chỉ muốn túm cổ áo y rồi tống mấy quyền thật mạnh vào gương mặt thanh tú đang mang nụ cười thách thức kia; hắn muốn gương mặt đó sưng tấy rồi bầm tím, khóe môi rỉ tơ máu; hắn muốn y chịu đau, thậm chí là thật đau, để y cảm thụ nỗi đau y đã gây ra cho người khác, cho hắn. Nhưng giết y ư, hắn tuyệt không nghĩ đến. Không những không nghĩ đến, chỉ cần tưởng tượng mũi Cát Lộc Đao xuyên qua lồng ngực Liên Thành Bích, xẻ đôi trái tim y, Tiêu Thập Nhất Lang liền thấy lồng ngực của mình quặn thắt như thể chính hắn mới là kẻ bị đao đâm vào da thịt.

Nhưng, cuối cùng, Liên Thành Bích chết rồi, chết bởi chính thứ công lực y cướp đoạt từ các vị cao tăng và chưởng môn kia. Người đời gọi đó là ông trời có mắt, kẻ làm ác trước sau cũng sẽ nhận được hình phạt thích đáng. Tiêu Thập Nhất Lang không phủ nhận điều đó, chỉ là, trong lòng hắn xuất hiện một cuộn xoáy. Cuộn xoáy đó như cái miệng đói của quái vật, hút sạch mọi thứ làm nên con người hắn, tiêu sái, hào sảng, chính nghĩa…, chỉ chừa lại một nỗi tịch mịch không tên rộng lớn tựa màn đêm phủ xuống thảo nguyên.

Ôm lấy nỗi tịch mịch ấy, Tiêu Thập Nhất Lang cầm Cát Lộc Đao, một mình một ngựa rời khỏi Trung nguyên.

..

Tiêu Thập Nhất Lang không hề có ý định tá túc hay thậm chí là bước vào khách điếm có cái tên hoàn toàn không phù hợp với vẻ ngoài xập xệ, tồi tàn này. Thế nhưng, khi nhận thức được hành động của mình thì hắn đã đặt một chân qua bậc thềm.

Tất cả chỉ vì một bóng hình hắn còn không rõ có phải ảo ảnh hay không.

Trong mấy năm qua, Tiêu Thập Nhất Lang một mình một ngựa rong ruổi từ đại mạc đến thảo nguyên, từ biên thành nghèo nàn chỉ có gió và cát là nhiều đến những đô thị trù phú, người ngựa tấp nập. Đêm nối tiếp ngày, rồi ngày lại thành đêm, ngoảnh mặt lại thì đã năm năm kể từ ngày Thẩm Bích Quân và Liên Thành Bích qua đời. Nội tâm Tiêu Thập Nhất Lang đã trở thành lớp cát dưới cùng của sa mạc, dù là cuồng phong cũng không thể xáo động mảy may.

… hoặc ít nhất, hắn đã nghĩ như vậy.

Chẳng ngờ rằng không cần đến cuồng phong bão táp, chỉ một bóng hình thoáng qua cũng đủ gây ra một cơn địa chấn trong lòng hắn.

Người đó đang ngồi một mình ở chiếc bàn hơi chếch sang trái so với cửa, nửa thân hình bị chiếc bàn che khuất, nửa thân hình đón lấy những tia nắng cuối ngày. Ráng chiều đỏ, trường bào y vận càng đỏ hơn, đỏ đến nhức nhối, như thể chính màu sắc ấy lan ra nhuộm đỏ ráng chiều, biến hoàng hôn thành màu của máu.

Trong ký ức của Tiêu Thập Nhất Lang, người đó chưa từng vận màu đỏ, chỉ trừ hai dịp là vào hôn lễ của y với Thẩm Bích Quân.

Tiêu Thập Nhất Lang ghì mạnh cương ngựa, buộc con ngựa đang phóng hết tốc lực đột ngột dừng lại. Con ngựa hí vang, chồm hai chân trước lên nhưng Tiêu Thập Nhất Lang không buồn để tâm bởi vì toàn bộ sự chú ý của hắn đều đặt lên màu đỏ nhức nhối kia. Tai hắn nghe rõ từng nhịp đập của tim mình. Thình thịch. Tiêu Thập Nhất Lang vọt xuống ngựa. Thình thịch. Bỏ lại con ngựa ngơ ngác nhìn theo bóng lưng chủ, hắn chạy đến khách điếm. Thình thịch. Chân hắn bước qua thềm cửa.

Trống trơn.

Bên trong cánh cửa là không gian rộng thênh thang lặng ngắt như tờ. Rất nhiều bộ bàn ghế làm bằng gỗ đen tuyền được bày biện rất trật tự thành một vòng tròn quanh một sân khấu được xây cao lên. Nhưng, lạ một nỗi là bàn ghế nhiều không đếm xuể, chỉ quan khách là không thấy một ai, khiến nơi này chẳng khác nào một khách điếm mà chủ nhân của nó đã hối hả rời đi, không kịp mang theo bàn ghế, vật dụng nên đành để chúng lại làm bạn cùng tuế nguyệt. Trong lòng hẫng đi như vừa đánh rơi một thứ vô cùng quan trọng xuống dòng nước xiết, Tiêu Thập Nhất Lang nắm chặt tay, đảo mắt một vòng, cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại ở một thiếu niên ngồi sau quầy đang khép mắt, thiu thiu trong ánh tà dương từ cửa sổ hắt vào.

Đồng tử của Tiêu Thập Nhất Lang giãn nở. Hô hấp ngưng trệ nhưng trái tim trong ngực lại đập mãnh liệt như con thú bị nhốt cố sức phá vỡ chiếc lồng xương giam giữ nó. Yết hầu của hắn di chuyển, trong cổ họng khô ran.

Thiếu niên đang ngồi trong ánh tà dương vận trường bào màu đỏ. Không chỉ thế, khuôn mặt của gã có nhiều nét rất giống với khuôn mặt của Liên Thành Bích, cách hình dung chính xác nhất là gã mang khuôn mặt của một Liên Thành Bích đã giảm đi khoảng mười tuổi.

Không lâu sau khi Tiêu Thập Nhất Lang nhận thấy sự tương đồng kỳ dị đó thì thiếu niên mở mắt, chừng như tuy nhắm mắt nhưng gã vẫn biết có người vừa bước vào và đang chăm chăm nhìn mình. Dù vậy, gã vẫn nở nụ cười, trên khuôn mặt thanh tú hoàn toàn không sót lại dấu tích của sự uể oải.

“Chào mừng công tử đến Niệm Lâu,” thiếu niên nói, đứng dậy và bước ra khỏi quầy. Gã không cao, thậm chí còn hơi thấp so với tuổi, thân hình mảnh khảnh càng khiến trường bào trên người như dài và rộng hơn. Tuy nhiên, chẳng rõ vì sao, khi nhìn gã, Tiêu Thập Nhất Lang hoàn toàn không thấy có gì lố bịch hay buồn cười. Dáng đi của gã rất khoan thai còn bước chân thì nhẹ như mèo bước đi trên thảm nhung. Để làm được điều này, gã nhất định phải biết võ công.

Thiếu niên từ tốn bước đến trước mặt Tiêu Thập Nhất Lang, cúi người thi lễ. “Tiểu nhân gọi là Vân Thâu, tuy nhiên công tử có thể gọi tiểu nhân bằng bất cứ tên nào mình muốn,” gã nói.

Trước hành động và cách xưng hô quá trịnh trọng của thiếu niên, Tiêu Thập Nhất Lang có chút lúng túng. Bình thường chẳng ai gọi hắn là ‘công tử’ nên danh từ này đối với hắn thật lạ lẫm; nếu không phải trong lâu chỉ có mình hắn, Tiêu Thập Nhất Lang đã nghĩ Vân Thâu đang nói chuyện với ai khác chứ không phải mình.

“Ta không phải ‘công tử’ nên tiểu huynh đệ đừng dùng cách gọi đó với ta.”

“Thứ lỗi cho tiểu nhân vô ý. Không biết tiểu nhân có thể gọi ngài là ‘Tiêu gia’ hay không?”

Tiêu Thập Nhất Lang chau mày, lập tức hỏi, “Vì sao tiểu huynh đệ biết ta họ Tiêu?”

Thiếu niên mỉm cười, hai mắt nheo lại thành hai mảnh trăng khuyết. Nụ cười trông hoàn toàn vô tội đó trong mắt Tiêu Thập Nhất Lang trở nên càng đáng ngờ hơn.

“Một vị Liên công tử đã đặt phòng cho Tiêu gia và căn dặn tiểu nhân nhắn lại—”

Tiêu Thập Nhất Lang hít vào một hơi lạnh. “Một người họ Liên sao?” hắn hỏi, vô thức lên giọng.

“Vâng, là một vị công tử họ Liên,” Vân Thâu đáp.

“Y tên là gì?”

“Điều này…” Vân Thâu ngập ngừng. “Điều này, xin thứ lỗi, vị công tử đó đã căn dặn tiểu nhân không được nói.”

Câu trả lời không nằm ngoài dự đoán của Tiêu Thập Nhất Lang. Tuy nhiên, hắn vẫn không tránh được nỗi thất vọng dâng đầy trong lòng.

Mà, hắn thất vọng vì điều gì vậy kìa? Rõ ràng hắn biết Liên Thành Bích đã chết rồi, còn do hắn tự tay chôn cất và lập mộ nữa. Chẳng lẽ bộ xương nằm sâu dưới mấy thước đất có thể đào mồ trỗi dậy, khoác lên người thịt da rồi đi lại giữa thế giới của người sống hay sao? Không thể nào. Tiêu Thập Nhất Lang chưa từng tin trên đời này có ma quỷ, càng không tin Liên Thành Bích đã trở lại thế gian. Chưa kể, thế gian này người mang họ Liên không ít, hắn muốn bao nhiêu ‘Liên công tử’ thì sẽ có bấy nhiêu, huống chi không loại trừ trường hợp người gọi là ‘Liên công tử’ này đang dùng tên giả. Lý trí không ngừng nhắc nhở hắn như thế nhưng tiếc rằng cảm xúc là một con ngựa chứng còn lý trí là kẻ cưỡi ngựa bất tài, dẫu hiểu mười mươi tính cách của con ngựa nhưng vô phương thuần phục nó.

“Hẳn y cũng căn dặn ngươi không được tả hình dạng của y phải không?”

“Vâng. Liên công tử nhắn lại rằng, canh ba đêm nay, Liên công tử sẽ đến phòng của Tiêu gia.”

Tiêu Thập Nhất Lang cười nhạt. “Y thật biết chọn thời điểm gặp mặt. Như vậy, xem ra ta chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài làm theo sắp đặt của y.”

“Liên công tử nói, nếu Tiêu gia từ chối—”

“Tiểu huynh đệ nghĩ ta sẽ từ chối hay không?”

“Tiểu nhân nghĩ, dù sao trời cũng sắp tối rồi, khách điếm gần nhất cũng cách đây hơn năm mươi dặm, vậy thì chi bằng Tiêu gia nghỉ lại đây đêm nay.”

Tiêu Thập Nhất Lang bật cười. “Ngươi quả thật là kẻ biết làm ăn.”

“Tiêu gia quá khen rồi. Tiểu nhân chỉ là kẻ tôi tớ cho bất cứ vị khách nào trọ lại đây mà thôi.”

“Vậy phiền tiểu huynh đệ dẫn ta lên phòng.”

Còn tiếp

Đọc nãy giờ chắc ai cũng biết fic này nối tiếp Hải thị thận lâu. Hôm bữa bạn Joel có nói là vì mừng Lan huynh về nên có khi bạn sẽ viết thêm đúng không? Phần viết thêm đó chính là đây.

[Diệp Phó] Hải Thị Thận Lâu – Ngoại truyện (2–6)

Pairing: Diệp Phó – Diệp Khai x Phó Hồng Tuyết (one-sided)

Genres: fanfiction, alternate universe

Rating: 12+

Nhân vật: Diệp Khai, OC

Chương 1    Chương 2     Chương 3    Chương 4    Chương 5   Chương 6     Chương 7    Chương 8    Chương 9    Chương 10     Chương 11     Chương 12     Chương 13     Chương 14     Chương 15     Chương 16

Ngoại truyện 1

Ngoại truyện 2– 1     

Ngoại truyện 2– 2       

Ngoại truyện 2– 3

Ngoại truyện 2– 4

Ngoại truyện 2– 5

Diệp Khai nhìn chăm chăm người vừa bước qua ngưỡng cửa, trong lòng dâng lên vị đắng chát.

“Đã lâu không gặp, Tiểu Diệp Tử. Dạo này ngươi vẫn ổn chứ?”

Một giọng nói trong trẻo như dòng suối mát len vào tai Diệp Khai, tức khắc biến những âm thanh ồn ã xung quanh thành tiếng rì rầm từ xa xôi vọng lại.

Diệp Khai miễn cưỡng rời mắt khỏi thân hình đang đứng gần cửa, ngước lên nhìn. Lọt vào tầm mắt hắn là một thiếu niên sở hữu khuôn mặt thanh tú, trên người vận trường bào trắng, tuy hơi cũ nhưng rất sạch sẽ. Thiếu niên đang bưng trong tay một cái khay, mỉm cười nhìn hắn, đôi mắt nheo lại thành hai vành trăng non nho nhỏ.

“Đã lâu không gặp, tiểu ca,” Diệp Khai đáp, trong giọng điệu không che giấu sự trào phúng. “Trong mấy năm nay, tiểu ca đã bị ‘thúc phụ’ chế tác lại bao nhiêu lần rồi?”

Trước sự châm biến từ Diệp Khai, thiếu niên vẫn giữ nguyên nét cười. “Ngươi có cách chào hỏi thật kỳ lạ,” gã bình thản đáp. “Phiền ngươi đã quan tâm, chỉ ba lần trong một thế kỷ thôi. Có thể xem là không tệ nhỉ?”

“Phải, không tệ. Nhưng nếu không có lần nào thì vẫn tốt hơn nhỉ?”

Thiếu niên nhẹ nhàng đặt khay gỗ xuống bàn, đáp, “Tính tình thúc phụ thế nào, ngươi cũng biết rồi đấy, thoắt vui lại thoắt giận, phận làm điệt nhi chỉ biết cam chịu mà thôi.”

“Thật khổ cho tiểu ca,” Diệp Khai than nhẹ. “Ồ, đây là…”

“Hôm nay ngươi gặp may rồi. Hoa công tử cao hứng, vậy là mọi người lại có dịp thưởng thức tay nghề tuyệt hảo của y.”

Diệp Khai ngắm thức ăn được bày gọn gàng, đẹp mắt trong chén, đĩa đen bóng, làm nổi bật màu sắc tươi sáng của thực phẩm. Nương theo những sợi khói trắng mỏng manh là hương thơm nhẹ dịu, thanh tao của sen – nguyên liệu chính trong thành phần – khiến hắn thoáng tưởng mình đang ngồi trên một con thuyền độc mộc giữa đầm vào mùa sen nở. “Không hổ danh Hoa công tử. Mỗi món ăn đều là tuyệt tác,” Diệp Khai khen, rót rượu từ bình vào ly để rồi nhận ra trong khay chỉ có một cái ly. “Cả thế kỷ mới gặp mặt, tiểu ca không định ngồi uống với ta vài ly sao?”

Vân Thâu chau mày, nói, “Ngươi đang có ngày nghỉ nhưng ta thì không.”

“Chẳng lẽ ‘thúc phụ’ không bao giờ cho tiểu ca nghỉ ngơi hay sao?”

“Niệm Lâu không có ngày nghỉ thì ta cũng không có.”

“Thật vất vả,” Diệp Khai chép miệng than, rót cho mình một ly rượu. Hương thơm ngào ngạt vờn trước mũi như tiểu cô nương tinh nghịch khêu gợi cánh mày râu. Hắn chưa uống ngay mà hít vào một hơi, thưởng thức hương rượu. Ánh mắt hắn rời khuôn mặt Vân Thâu, lướt một vòng quanh đại sảnh, sau cùng mới rụt rè dừng lại ở thân hình ở gần cửa. Có lẽ y đang choáng ngợp trước cảnh xa hoa, lộng lẫy đối nghịch với bề ngoài xơ xác, tồi tàn của Niệm Lâu, hắn nghĩ, giống như hắn năm nào lần đầu đặt chân qua ngưỡng cửa.

“Ta vừa nhận ra là ta thật ngu ngốc,” Diệp Khai thở dài, thốt.

“Vậy sao?”

Vân Thâu cười cười, trên mặt hiện lên sự hứng thú với câu nói của Diệp Khai. Gã ngồi xuống phía đối diện, một động tác như ra hiệu gã có thể bỏ chút thời gian để nghe hắn giãi bày.

“Ta những tưởng mình đã thay đổi vận mệnh, nhưng quay đi quay lại một hồi…”

Diệp Khai bỏ lửng câu nói, nhấp một ngụm rượu. Vị rượu ngọt nồng nơi đầu lưỡi, nhưng khi ngụm rượu xuống đến cổ họng thì vị ngọt đã trở thành vị đắng.

“Ngươi từng thấy qua rất nhiều con sông, đúng không?” Vân Thâu hỏi. “Không nhất thiết phải là sông, có thể là suối, ao, hồ hay thậm chí là đại dương mênh mông.”

“Phải, nhưng tiểu ca có ý gì?”

“Nếu ngươi ném một hòn sỏi xuống dòng nước, chuyện gì sẽ xảy ra?”

“Mặt nước sẽ xao động nhưng rất nhanh sau đó, hòn sỏi chìm xuống đáy, mọi thứ lại như giống cũ như chưa hề có chuyện gì xảy ra.”

“Chính là vậy.”

Diệp Khai đặt ly xuống bàn, bật cười. “Hoá ra tự do mà ta đánh đổi chẳng quá là một hòn sỏi.”

“Lớn hơn một hòn sỏi nhiều, cũng gây ra tác động to lớn hơn một hòn sỏi nhiều.”

“Tiểu ca đang an ủi ta đấy ư?”

“Ta chỉ nói sự thật,” Vân Thâu đáp bằng giọng đều đều. “Vận mệnh giống như dòng nước, dù ngươi đẩy cả tảng đá xuống thì sau một lúc, dòng nước vẫn chảy theo hướng cũ mà thôi.”

“Bất kể ta cố gắng thay đổi thế nào thì cái chết của y và việc y đến Niệm Lâu vẫn là điều không tránh khỏi, có phải ý tiểu ca là vậy?”

“Đã bước chân vào Niệm Lâu thì vĩnh viễn thuộc về Niệm Lâu,” Vân Thâu đáp. “Không phải chính ngươi vẫn kết thúc mỗi câu chuyện của mình bằng câu đó hay sao?”

Diệp Khai cười chua chát. “Phải. Nhưng, ta lại nghĩ, nếu như tảng đá đủ lớn để chặn cả dòng nước hay làm cho nó đổi hướng chảy thì sẽ thế nào?”

“Nếu quả thật có việc đó, ngươi sẽ không muốn biết điều gì xảy ra với linh hồn đâu,” Vân Thâu đáp. Dừng một chút, gã nói, “Tuy nhiên, thúc phụ không có khả năng thực hiện điều đó. Người cũng có giới hạn chứ không hề toàn năng.”

Dứt lời, gã mỉm cười. Không phải nụ cười lễ phép thường trực trên khuôn mặt không biết đã bao nhiêu lần bị đập nát rồi tái tạo lại mà là nụ cười có được khi con người ta thật sự thỏa mãn.

Diệp Khai chau mày, không khỏi ngạc nhiên trước nụ cười của Vân Thâu. Ấn tượng của hắn với thiếu niên này trước giờ luôn là một người hầu ôn nhu lễ phép, tuyệt đối phục tùng kẻ mà gã gọi là “thúc phụ”, Vô Mịch; mà một người như Vân Thâu lẽ ra không nên có nụ cười như vậy khi nói về chủ nhân. Đây là lần đầu tiên gã thể hiện thái độ khác ngoài cung kính và khiếp sợ trước mặt Diệp Khai; có lẽ nào trong mối quan hệ chủ-tớ giữa Vô Mịch và Vân Thâu còn có những khúc chiết mà hắn không biết?

“Tiểu ca biết toàn bộ khả năng của thúc phụ ư?” Diệp Khai thốt. “À, ta nói câu này quá thừa thãi rồi. Nếu tiểu ca không biết rõ, e rằng trên thế gian không còn kẻ nào biết rõ.”

“Lần này thì ngươi nhầm rồi. Ta chỉ biết những gì thúc phụ không thể làm, hoặc sẽ không làm. Những điều người có thể làm, chỉ một kẻ duy nhất biết, và kẻ đó không phải ta.”

Trí tò mò thôi thúc Diệp Khai hỏi kẻ đó là ai nhưng câu hỏi chưa kịp nói ra, hắn đã thấy ‘Phó Hồng Tuyết’ – đúng ra nên gọi y là ‘Liên Thành Bích’ – bước về phía hắn và Vân Thâu. Trong khoảnh khắc, ánh mắt hắn và ánh mắt y giao nhau. Hô hấp của Diệp Khai nhất thời đình chỉ.

Vân Thâu thong thả đứng lên. “Phòng của ngươi đã được chuẩn bị, ngươi cứ tự nhiên tận hưởng ngày nghỉ—”

“Chờ đã!” Diệp Khai gấp gáp nói. “Chẳng phải y không thể nhìn thấy ta trong Niệm Lâu sao? Vừa rồi, rõ ràng ánh mắt chúng ta đã chạm nhau…”

“Y không thấy ngươi,” Vân Thâu khẳng định cùng một nụ cười đầy ẩn ý. “Y chỉ nhác thấy một bóng hình quen thuộc mà thôi.”

Con người, có khi chỉ vì một bóng hình mà cam tâm bước chân vào địa ngục, câu này Vân Thâu không nói ra nhưng Diệp Khai đọc được trong mắt gã. Năm đó, chính bản thân hắn cũng vì ‘nhác thấy’ bóng hình Phó Hồng Tuyết mà quyết định ở lại Niệm Lâu, dẫn đến những chuyện xảy ra sau đó, bao gồm cả giao dịch với Vô Mịch.

Niệm Lâu không tạo ra ảo ảnh để dẫn dụ những linh hồn bước qua cửa; chiếc bẫy nó giăng ra để bắt những kẻ ôm chấp niệm trong lòng như Diệp Khai tinh vi hơn nhiều, xảo quyệt hơn nhiều: nó cho ta thấy một mảnh của sự thật rồi chờ ta tự nguyện bước vào mạng nhện như con thiêu thân.

Dòng suy nghĩ của Diệp Khai bị cắt đứt khi Liên Thành Bích xuất hiện ở bàn hắn. Tuy Diệp Khai đang ngồi sờ sờ ở đây nhưng, qua ánh mắt đầy ngạc nhiên của Liên Thành Bích, Diệp Khai dễ dàng đoán được trước mắt y lúc này chỉ là một chiếc bàn trống sạch như ly như lau cùng những cái ghế được xếp ngay ngắn.

Trong lồng ngực hắn, trái tim bấy lâu nay không hề đập chợt quặn đau như bị bóp nghiến.

Ở trong Niệm Lâu, Phó Hồng Tuyết vĩnh viễn không thể trông thấy Diệp Khai, đó là giao ước giữa hắn và Vô Mịch. Điều hắn được cho phép chỉ đơn thuần là quan sát Phó Hồng Tuyết từ xa như một bóng ma.

Và bây giờ, với Liên Thành Bích cũng như vậy.

“Liên công tử, tiểu nhân đã chờ công tử rất lâu,” Vân Thâu cất giọng, mỉm cười, cúi người thi lễ.

Dù cố ép mình đến mấy, Diệp Khai cũng không thể rời mắt khỏi Liên Thành Bích cho đến khi y theo Vân Thâu lên lầu và biến mất khỏi tầm mắt hắn.

Hết

—-

Đến đây là chấm hết cho bộ fanfic này rồi (bạn Joel đã nhận được phàn nàn nho nhỏ là bộ này có vẻ như kéo dài đến vô cực ~~). Thật ra, sau khi kết thúc chính truyện, bạn vốn định viết một, hai chương ngoại truyện mà thôi, nhưng (lại nhưng) giống như khi viết những fanfic khác, bạn Joel cực kỳ thiếu kiểm soát với ý tưởng của mình và kết quả là nó đã đẻ trứng, nhầm, đẻ thêm chương và trở thành một crossover nho nhỏ (cơ bản là bạn Joel cũng muốn viết crossover lâu rồi, nhân dịp này ‘triển’ luôn ấy mà).

Nói lại tưởng đùa chứ cái fic ra đời và có quá trình viết kéo dài hơn một năm này khởi nguồn từ một mong muốn vô cùng đơn giản: bạn muốn Diệp Khai – nhấn mạnh là bạn Diệp Khai trong Tân Biên Thành Lãng Tử (2017) chứ Tiểu Diệp nguyên tác hoàn toàn vô tội – chịu khổ ‘một chút’ vì những phát ngôn và hành vi ‘gợi rất nhiều đòn’ của bạn trong phim (chi tiết thế nào thì bạn đã nói nhiều trong các bài cảm nhận rồi). Và, tuy là đứa thích xem torture porn khi buồn chán nhưng bạn Joel không hứng thú mấy với việc viết torture porn, dĩ nhiên bạn nhỏ họ Diệp sẽ không bị ‘ăn hành’ về mặt thể xác; thay vào đó, bạn Diệp sẽ trải qua cảm giác nhìn thấy người mình yêu trước mắt nhưng không thể chạm đến, không thể trò chuyện, càng không thể nói lời tạ lỗi vì những câu nói và hành vi mà bạn đã thể hiện trong phim. Ý nghĩa của tên fic – Hải thị thận lâu – chính là như vậy: chỉ có thể đứng từ xa nhìn, tuyệt đối không thể chạm đến; gần ngay trước mắt nhưng cũng xa tận chân trời.

Tất nhiên, đó không phải tất cả ‘hành’ thân tặng Diệp Khai. Tuy trong fic không nói rõ ràng giao dịch giữa Diệp Khai và Vô Mịch là gì nhưng trong phần ngoại truyện để khá nhiều hint, chỉ cần bạn tưởng tượng một chút là biết ngay. Diệp Khai cho rằng, số phận Phó Hồng Tuyết thê thảm như vậy đều là do năm xưa Phó Hồng Tuyết và Diệp Khai bị trao đổi (bạn Joel vẫn còn acay vụ biên kịch cho lão Lý là ‘tác giả’ màn trao đổi này), Phó Hồng Tuyết gánh lấy số phận của Diệp Khai trong khi Diệp Khai được sống cuộc sống đủ đầy, hạnh phúc. Vậy là bạn Diệp đã nghĩ, nếu việc tráo đổi không xảy ra, phải chăng Phó Hồng Tuyết sẽ không phải chịu khổ đau. Vô Mịch có thể đưa bạn Diệp về quá khứ để thay đổi số phận, vậy chi bằng đi xa xa một chút, trở lại thời điểm trước khi Phó Hồng Tuyết được giao cho Hoa Bạch Phụng. Thế là, như một chương ngoại truyện đã cho biết, bạn Diệp giao Phó Hồng Tuyết cho Liên gia làm con nuôi, kết quả là ‘Phó Hồng Tuyết’ trở thành Liên Thành Bích của Tân Tiêu Thập Nhất Lang. Một phần nào đó, bạn Diệp cũng hy vọng sau này, Liên Thành Bích sẽ không trở thành thành viên của Niệm Lâu. Tuy nhiên, như Vân Thâu đã nói trong chương này, tất cả những gì Diệp Khai đánh đổi trong giao dịch với Vô Mịch chỉ có thể thay đổi một phần số phận của Phó Hồng Tuyết chứ không thể hoàn toàn cải biến nó: Liên Thành Bích vẫn sẽ chết trẻ, và sau khi chết, Liên Thành Bích sẽ đến Niệm Lâu. Hơn nữa, bởi vì Phó Hồng Tuyết đã thuộc về Niệm Lâu nên cho dù Liên Thành Bích không đặt chân vào Niệm Lâu ở chương ngoại truyện 2–3, sau khi chết, linh hồn cậu cũng sẽ quay về nơi này.

Vậy, Phó Hồng Tuyết gốc, tức Phó Hồng Tuyết trong Tân Biên Thành Lãng Tử, ở đâu? Có phải đã biến mất rồi không? Bởi vì Diệp Khai đã thay đổi quá khứ, một Phó Hồng Tuyết xuất hiện ở Biên thành để trả thù và sau đó chết đi hẳn sẽ không tồn tại. Nhưng nếu như vậy thì cả Diệp Khai cũng phải biến mất, đằng này hắn vẫn tồn tại. Do vậy, câu trả lời là không, Phó Hồng Tuyết cũ vẫn ở Niệm Lâu, ngày ngày sống vui sống khỏe với Diệp thành chủ. Hành động đi ngược thời gian và thay đổi quá khứ của Diệp Khai đã tạo ra một timeline khác, tách biệt với timeline cũ. Vì vậy, Phó Hồng Tuyết và Liên Thành Bích cùng tồn tại và biết đâu, sớm muộn họ sẽ gặp nhau trong Niệm Lâu.

Cuối cùng, bạn Joel muốn gửi lời cảm ơn đến tất cả những bạn đã theo dõi và đọc fic, dù bạn là silent reader hay not-silent reader. Những view, những like, comment và vote của các bạn là động lực không nhỏ để bạn Joel hoàn thành fic.

[Diệp Phó] Hải Thị Thận Lâu – Ngoại truyện (2–5)

Pairing: Diệp Phó – Diệp Khai x Phó Hồng Tuyết (one-sided)

Genres: fanfiction, alternate universe

Rating: 12+

Nhân vật: ?

Chương 1    Chương 2     Chương 3    Chương 4    Chương 5   Chương 6     Chương 7    Chương 8    Chương 9    Chương 10     Chương 11     Chương 12     Chương 13     Chương 14     Chương 15     Chương 16

Ngoại truyện 1

Ngoại truyện 2– 1     

Ngoại truyện 2– 2       

Ngoại truyện 2– 3

Ngoại truyện 2– 4

Sau khi chết, con người sẽ đi về đâu? Trên thế gian thật sự có cái gọi là linh hồn không? Điều gì sẽ xảy đến với linh hồn một khi thân xác chỉ còn xương trắng? Thiên đường và địa ngục có tồn tại hay không?

Đây là những câu hỏi thỉnh thoảng vẫn xuất hiện trong đầu Liên Thành Bích những đêm y trằn trọc, bắt đầu từ ngày y phát hiện thi thể bị treo lên của phụ thân trong từ đường.

Tuy nhiên, kể từ lúc bàn tay nhúng chàm, những suy nghĩ đó không còn lởn vởn trong đầu y nữa, hay nói đúng hơn, y đã chôn chúng thật sâu, sâu như quan tài chứa phụ thân đã nằm dưới mấy tầng đất, để chúng không còn cơ hội thấy ánh mặt trời. Kế hoạch y đã vạch ra không có chỗ cho chúng; sau đêm y dí ngọn nến vào tấm màn, châm mồi cho ngọn lửa thiêu rụi cả Thẩm gia trang lẫn mẫu thân, Liên Thành Bích đã bước một chân vào địa ngục.

Liên Thành Bích chưa từng nghĩ mình sẽ có một đích đến khác.

“Nếu như ta từ chối thì sao?” Liên Thành Bích hỏi.

Trên khuôn mặt của ‘Tiêu Thập Nhất Lang’ hiện lên một nụ cười. Ánh mắt gã xoáy vào mắt Liên Thành Bích, tròng mắt màu nâu đen thoáng biến sắc bạc. “Ngươi vẫn sẽ vĩnh viễn ở lại Niệm Lâu.”

Liên Thành Bích cười. Ban đầu chỉ là một nụ cười mỉm nhưng sau đó y cười thành tiếng. Đây có lẽ là câu nói y cảm thấy buồn cười nhất trong năm, không, phải nói là trong cả cuộc đời hai mươi lăm năm của y mới đúng.

“Hồi nhỏ ta từng nghe nhiều câu chuyện về một nơi gọi là ‘Niệm Lâu’. Chẳng lẽ đây chính là nơi đó?”

“Đây chính là nơi đó.”

“Vậy, ngay từ khi ta đặt chân qua bậc cửa, ta đã không thể thoát khỏi Niệm Lâu?”

Vô Mịch không đáp nhưng sự im lặng của gã chính là thừa nhận.

Nếu vậy, những điều kỳ quái bắt đầu từ thời điểm y nhìn thấy hai chữ đỏ thẫm trên chiếc đèn lồng đung đưa trong gió bỗng trở nên rất đơn giản, dễ hiểu.

So với tưởng tượng của y về địa ngục, nơi này thật sự rất khác biệt. Có lẽ so với tưởng tượng của đa số nhân loại cũng vậy.

“Nếu ngươi nghĩ Niệm Lâu là địa ngục thì cho phép Vô Mịch ta phủ định suy nghĩ đó.”

“Không phải sao?”

“Dĩ nhiên là không,” Vô Mịch nói, mỉm cười, đầu ngón tay xoắn lấy lọn tóc quăn rủ xuống đầu vai. Thêm một cử chỉ nữa của Tiểu Công Tử.

“Địa ngục chứa bất cứ linh hồn nào còn Niệm Lâu chỉ mở cửa với những linh hồn đặc biệt.”

“Đặc biệt ở điểm nào?”

Đôi mắt của Vô Mịch – đúng hơn là đôi mắt của Tiêu Thập Nhất Lang – nhìn thẳng vào mắt Liên Thành Bích, tròng mắt loé lên một đốm lửa như đầu que diêm trong bóng đêm dày đặc. Có tán thưởng, cũng có khao khát, nửa giống như một con người đang nhìn đối tượng mình để ý, lại nửa giống như một con thú đói khát nhiều ngày bỗng nhiên gặp được con mồi tươi ngon. Hơi lạnh như bàn tay ẩm ướt, trơn trượt chậm rãi sờ dọc sống lưng Liên Thành Bích.

“Không biết tại hạ có điểm gì đặc biệt để được nhận lời mời này?”

Y không ngờ Vô Mịch lập tức đáp lại, “Ta rất thích ngươi, càng thích chấp niệm của ngươi với Liên gia, thậm chí vì Liên gia không tiếc hai tay vấy máu.”

Liên Thành Bích giật mình, nắm chặt hai bàn tay đến nỗi y chẳng hề cảm thấy gì khi móng tay khảm vào da thịt. “Vậy thì hẳn ta nên thấy vinh hạnh nhỉ?” y cười gượng, nói.

Vô Mịch nhíu lông mày, nhè nhẹ lắc đầu. “Ngươi là kẻ đầu tiên thốt lên lời này. Những kẻ khác… ta thật không biết nói sao.”

“Vậy cảm phiền Lâu chủ chỉ cho ta sự khác biệt giữa việc ta đồng ý và không đồng ý với đề nghị của ngươi.”

“Ngươi có thể từ chối và sau khi ngươi chết, ngươi vẫn đến Niệm Lâu và ở lại đây như bất cứ khách trọ nào khác,” Vô Mịch đáp. “Hoặc ngươi có thể chấp nhận giao dịch với ta và sau khi ngươi chết, ngươi sẽ đến Niệm Lâu, nhưng ta sẽ cho ngươi đáp án về thân thế mà bấy lâu nay ngươi luôn tìm kiếm. Đó là điểm khác biệt.”

Lời nói của Vô Mịch là một chuỳ đánh xuống mặt chiêng đồng chính là tâm can của Liên Thành Bích. Chiêng mãnh liệt rung lên, khiến y cảm nhận rõ rệt từng xung động truyền đến lòng bàn tay khi vô thức đè tay lên ngực trái. Y sẽ không hỏi vì sao Vô Mịch biết được điều y chôn sâu tận đáy lòng vì đó là câu hỏi thừa thãi nhất, mà trong vốn từ của Liên Thành Bích, trang chủ Vô Cấu sơn trang, không bao giờ có từ “thừa thãi”. Thế nhưng, bị kẻ khác nhìn thấu tâm can đã vô vùng khó chịu, bị kẻ mang khuôn mặt của thiên địch moi móc bí mật thầm kín rồi phơi bày dưới ánh thái dương càng là cảm giác không thể dùng ngôn từ để diễn tả.

“Nếu là vậy,” Liên Thành Bích nói, “ngươi hoàn toàn có thể giữ lấy linh hồn ta, giao dịch kia về cơ bản là không cần thiết. Chẳng lẽ lâu chủ đây thích làm những việc không cần thiết?”

“Ta thích cho kẻ khác một lựa chọn, hoặc thứ gì đó tương tự như lựa chọn. Huống hồ…”

Vô Mịch dùng đầu ngón tay phác thảo chữ “Liên” trên bài vị. “Huống hồ ngươi có thể giúp ta một việc, xem như có qua có lại ấy mà.”

“Không biết tại hạ có thể giúp lâu chủ việc gì?”

“Trong lòng mỗi người đều có ‘niệm’,” Vô Mịch thủng thẳng đáp. “Và bản thân mỗi người lại là ‘niệm’ trong lòng kẻ khác. Nếu ngươi biết ‘niệm’ của mình ở trong Niệm Lâu, ngươi có tìm kiếm nơi này không? Tìm thấy rồi thì ngươi có bước vào không?”

“Ta…” Liên Thành Bích chỉ thốt lên một từ rồi im bặt. Trong lòng y có ‘niệm’, hơn nữa ‘niệm’ còn rất mạnh. Chẳng thế mà khi nhìn thấy hai chữ đỏ thẫm trên chiếc đèn lồng, y đã không do dự bước vào. Bây giờ nghĩ lại thì mọi chuyện đều có lý cả.

Đôi mắt của Vô Mịch nhìn thẳng vào mắt Liên Thành Bích, khiến y thoáng giật mình. Đã có lần Tiêu Thập Nhất Lang nhìn y hệt như thế này, chỉ khác là trong tròng mắt Tiêu Thập Nhất Lang khi đó hừng hực lửa giận, còn trong mắt Vô Mịch là màn tối vô tận, không rõ ẩn chứa những bí mật gì. “Ngươi có thể đoán bản thân là ‘niệm’ trong lòng ai chứ?” Vô Mịch hỏi.

“Ta cảm thấy đó là một điều vô cùng khó tin.”

“Như ta đã nói, hắn không căm hận ngươi sâu sắc như ngươi đã nghĩ. Còn ngươi, ngươi đối với hắn như thế nào?”

Trước câu hỏi của Vô Mịch, Liên Thành Bích im lặng. Trong đầu y, hàng loạt suy nghĩ không ngừng luân chuyển như bánh xe lăn tròn. Nếu như câu hỏi này do một kẻ khác chứ không phải gã quỷ thần bất minh này nói ra, nếu như trước mặt y không phải mộ phần do chính Tiêu Thập Nhất Lang lập cho y, có lẽ Liên Thành Bích sẽ không ngần ngại trả lời là “căm ghét”. Phải, y căm ghét Tiêu Thập Nhất Lang, khi nghĩ đến tên đại đạo khét tiếng giang hồ kia, y không tìm ra được bất cứ cảm xúc tích cực nào. Y căm ghét Tiêu Thập Nhất Lang không chỉ vì hắn ngang nhiên có được tấm chân tình của Thẩm Bích Quân, thứ mà y nỗ lực đến mấy cũng không thể có được; ghen tuông chỉ là một viên gạch trong bức tường mang tên ‘căm ghét’. Một phần không nhỏ – có thể nói là đa số – của bức tường là lòng đố kỵ; y đố kỵ với sự tiêu diêu tự tại của Tiêu Thập Nhất Lang, thứ mà ‘Liên Thành Bích’ với tư cách người thừa kế duy nhất của Liên gia, chủ nhân của Vô Cấu sơn trang, vĩnh viễn không thể chạm đến. Một cách vô thức, vào đêm y biết được sự thật về thân thế của mình, y đã choàng lên người không ít xiềng xích. Theo quá trình trưởng thành của y, những xiềng xích đó ngày một nặng thêm, đến nỗi sinh mệnh của y đã gắn chặt với chúng; thiếu đi chúng, y sẽ mất đi trọng lực, và ý nghĩa tồn tại mang tên ‘Liên Thành Bích’ sẽ như một nắm cát tản mác trong gió.

Nhưng, bây giờ, liệu y có thể thẳng thừng tuyên bố y căm ghét Tiêu Thập Nhất Lang nữa hay không khi mà trong lòng y đã xuất hiện cảm xúc khác. Cảm xúc đó tựa như một viên gạch vỡ trong bức tường gồm cả trăm viên hoàn chỉnh, một viên gạch tuy ít, tuy nhỏ nhưng có nguy cơ khiến cả bức tường sụp đổ. Từ lúc nào trong bức tường lại có một viên gạch như vậy? Hoặc giả, ngay khi dựng lên bức tường, y đã vô thức đặt vào nền móng một viên gạch khiếm khuyết. Có lẽ, đúng như Vô Mịch nói, sâu trong tiềm thức y cũng không thật sự căm ghét Tiêu Thập Nhất Lang; nếu y gặp gỡ hắn trong một tình huống khác, và y mang một thân phận khác, không chừng cả hai đã có thể kết bạn tâm giao. Nhưng biết làm sao được khi y phải trở thành ‘Liên Thành Bích’, và số phận đã sắp đặt Liên Thành Bích và Tiêu Thập Nhất Lang phải là tử địch.

Liên Thành Bích liếc nhìn mấy chữ trên bài vị, lặng lẽ thở ra một hơi. Ngẫm nghĩ về quan hệ phức tạp giữa bản thân và Tiêu Thập Nhất Lang bây giờ là điều thừa thãi. Kế hoạch đã được vạch ra giống như tên đã rời dây cung; giữa hắn và y sẽ có một người phải chết. Nếu khung cảnh y đang chứng kiến là sự thật thì kết quả ai sống, ai chết cũng không cần đoán nữa.

“Thế nào, ngươi nghĩ sao về giao dịch giữa chúng ta?” Vô Mịch hỏi. “Ta thật sự trông mong một lời đồng ý.”

“Nghe có vẻ ta sẽ không quá thiệt thòi trong giao dịch này.”

Vô Mịch mỉm cười. “Phải. Ta có thể bảo đảm Niệm Lâu chắc chắn tốt hơn địa ngục rất nhiều. Thậm chí có kẻ còn ví nơi đây như chốn cực lạc.”

“Nếu ta từ chối thì sao?”

“Ngươi sẽ không từ chối.”

“Có lẽ,” Liên Thành Bích đáp. “Nhưng nhận lời ngay thì không giống tác phong làm việc của ta.”

“Ta có thể đợi. Dù sao thì thời gian là thứ duy nhất ta luôn dư dả. Trong khi đó, ta có thể đưa cho ngươi một vật làm tin.”

Nói rồi, Vô Mịch chậm rãi bước đến bên Liên Thành Bích. Gã xoè bàn tay với những ngón thon dài, rải rác vài vết chai do cầm đao. Giữa lòng bàn tay đột nhiên hiện lên một vết cắt sâu như thể một ngọn thủy thủ vô hình bén nhọn vừa nhẫn tâm rạch một đường trên da thịt lành lặn. Vết cắt không chảy một giọt máu, thay vào đó, giữa vết cắt là một con mắt. Con mắt màu bạc, nổi bật lên đồng tử mảnh dài đang nhìn Liên Thành Bích trừng trừng. Dù trong lòng dâng lên cảm giác bài xích cùng cực nhưng chẳng hiểu sao y không thể ngoảnh mặt đi hướng khác mà đứng yên chịu đựng sự xoi mói từ vật thể vốn không bao giờ nên xuất hiện trên lòng bàn tay người.

Vô Mịch đưa tay còn lại lên, tuy từ miệng gã không thốt lời nào nhưng Liên Thành Bích hiểu rõ ý nghĩa động tác kia là yêu cầu y đưa bàn tay cho gã. Và như bị thôi miên, Liên Thành Bích làm theo mà không nửa lời thắc mắc. Y xoè bàn tay phải, Vô Mịch lập tức áp bàn tay mang con mắt lên bàn tay y. Từ vị trí tiếp xúc, cảm giác tê rần lan đến từng đầu ngón tay. Theo bản năng, y muốn rút tay về nhưng nhanh chóng nhận ra bàn tay mình đang bị Vô Mịch giữ chặt. Không những sở hữu lực nắm khủng khiếp, bàn tay còn lạnh như tay của tử thi bị vùi trong tuyết.

Đang lúc Liên Thành Bích cả kinh, chưa tìm ra biện pháp gì để giải thoát cho bản thân thì Vô Mịch bỗng buông tay và lùi lại, tái tạo khoảng cách ban đầu giữa cả hai. Liên Thành Bích hít vào một hơi sâu, điều chỉnh hơi thở, cố gắng không lộ vẻ thất thố. Đến khi nhịp thở ổn định rồi, y mới nhìn xuống bàn tay.

Trên lòng bàn tay y có một vết cắt sâu. Vết cắt nhanh chóng giãn ra, để lộ một con mắt. Tròng mắt như bạc lỏng, làm nổi bật con ngươi là một sợi chỉ mảnh màu đen. Liên Thành Bích thấy bóng mình phản chiếu trên tròng mắt.

Không phải.

Thoạt nhìn thì rất dễ nhầm tưởng đó là ảnh phản chiếu của mình. Tuy nhiên, khi nhìn kỹ, y nhận ra khuôn mặt đó dù là khuôn mặt của mình – hoặc ít ra là giống hệt khuôn mặt của mình – nhưng thần thái, biểu cảm thì hoàn toàn lạ lẫm. Kỳ quái nhất là, trong khi y đang nhìn thẳng vào khuôn mặt kia thì đôi mắt của kẻ xa lạ cũng đang nhìn y chăm chăm.

Liên Thành Bích tỉnh giấc trên chiếc giường trong căn phòng giống hệt phòng ngủ của y ở Vô Cấu sơn trang. Có điều, nơi đây không phải Vô Cấu sơn trang mà là Niệm Lâu. Nghĩ đến giấc mơ vừa trải qua, y liền mỉm cười, ban đầu chỉ là nụ cười mỉm nhưng rất nhanh, nó đã trở thành tiếng cười vang khắp căn phòng.

Liên Thành Bích giơ bàn tay phải lên trước mặt. Trong lòng bàn tay có một vệt nằm ngang màu nhạt rất mờ tựa như một vết sẹo đã phai tàn theo năm tháng.

Bên dưới da thịt, y cảm nhận được có thứ gì đó đang không ngừng chuyển động.

Còn tiếp

Máu shipper lại nổi lên, kết quả là ‘nêm’ vào không ít gia vị Tiêu Liên.

Đúng ra chương sau là phần kết nhưng bạn trẻ Joel đang cao hứng vì Lan huynh đã chịu về Chaldea của bạn, giúp bạn hoàn thành cặp ‘soái ca’ Đông Tây Diarmuid-Lan Lăng Vương, nên biết đâu bạn sẽ viết thêm một phần nữa. Tính ra thì nặng nợ với bộ này quá ~~

[Diệp Phó] Hải Thị Thận Lâu – Ngoại truyện (2–4)

Pairing: Diệp Phó – Diệp Khai x Phó Hồng Tuyết (one-sided)

Genres: fanfiction, alternate universe

Rating: 12+

Nhân vật: ?

Chương 1    Chương 2     Chương 3    Chương 4    Chương 5   Chương 6     Chương 7    Chương 8    Chương 9    Chương 10     Chương 11     Chương 12     Chương 13     Chương 14     Chương 15     Chương 16

Ngoại truyện 1

Ngoại truyện 2– 1     

Ngoại truyện 2– 2       

Ngoại truyện 2– 3

Liên Thành Bích nhất thời không rõ điều gì kỳ quái hơn, việc y đang đứng bên cạnh một nấm mộ có bài vị ghi tên mình hay việc trên tấm bài vị được ghép từ mấy thanh gỗ màu sắc bất đồng, tên người lập mộ lại là tên của hắn.

Tiêu Thập Nhất Lang.

Rành rành bốn chữ, không sai vào đâu được. Trên thế gian chắc không có kẻ nào khác mang cái tên này ngoài hắn.

Đúng là một giấc mơ nực cười, Liên Thành Bích tự nhủ, khoé môi mỏng hơi nhếch lên.

Có lẽ gần đây y gặp nhiều chuyện nên ban đêm thường nằm mộng. Điều này không phải quá kỳ lạ. Kỳ lạ chỉ là tại sao hắn lại bước vào giấc mộng của y, ban ngày hắn quấy rầy tâm trí y chưa đủ sao?

“Hắn đã chọn một vị trí rất tuyệt, ngươi có nghĩ như thế không?”

Một giọng nói lanh lảnh vang lên khiến Liên Thành Bích lập tức cảnh giác. Y quay về hướng phát ra giọng nói, hay đúng hơn là hướng y nghĩ đã phát ra giọng nói, nhưng tất cả những gì y thấy là một khoảng đất trống lơ thơ vài ngọn cỏ vàng úa. Trên người không mang vũ khí là một bất lợi rõ ràng, y nắm chặt quyền, vận nội lực.

“Một nơi hoang vắng để con người khó tìm thấy, lại đủ cao để muông thú không thể mò đến. Quả thật hắn đã suy nghĩ rất thấu đáo.”

Lần này, giọng nói bất nam bất nữ đó phát ra từ sau lưng Liên Thành Bích. Rút kinh nghiệm lần trước, y chưa quay lại ngay mà im lặng chờ đợi.

“Đã đến rồi còn ngại gì mà không ra mặt,” Liên Thành Bích thăm dò. Do hành vi của đối phương chẳng quang minh chính đại gì nên y nhận thấy không cần giữ lễ với gã.

Đáp lại là tiếng cười khúc khích như kim nhọn đâm vào tai.

Liên Thành Bích thận trọng quay người lại.

Lần này, y đã thấy bên cạnh nấm ‘mộ’ của mình có một người. Đó là một thiếu niên với thân hình tương đối thấp bé nhưng lại khoác lên mình trường bào màu xám tro rộng thinh. Nhìn qua, người ta không khỏi liên tưởng đến hình ảnh khôi hài của một đứa trẻ nghịch ngợm mặc trộm y phục của phụ thân, tưởng tượng bản thân đã là người lớn. Nhưng nhìn lâu hơn một chút, hình ảnh đó chẳng còn tý khôi hài nào, thay vào đó là một luồng hơi lạnh lan khắp tứ chi. Tóc của thiếu niên rất dài, không được vấn chải mà tùy ý xoã xuống như những con rắn màu bạc trên nền đất khô cằn. Da của thiếu niên rất trắng, trắng đến nỗi gây cảm giác bên dưới lớp da mỏng như giấy đó không hề có mạch máu hay cơ, gân. Trên khuôn mặt trắng bệch bị tóc che một nửa là một con mắt màu bạc. Đồng tử của nó là một sợi dài mảnh như đồng tử của loài mèo hay rắn.

Liên Thành Bích thoáng giật mình, lòng bàn tay rỉ mồ hôi lạnh. Con mắt kỳ dị này đối với y không hề xa lạ, thậm chí còn quen thuộc là đằng khác. Điểm khác biệt duy nhất là khi nó xuất hiện trên một khuôn mặt khác, một khuôn mặt bình thường, nó dường như mang nhiều phần ‘người’ hơn khi ở trên khuôn mặt của thiếu niên này.

‘Người’, đó là chữ mấu chốt để miêu tả khuôn mặt này. Tuy chỉ thấy được một nửa nhưng không khó nhận ra đây là một khuôn mặt xinh đẹp, từng đường nét đều vô cùng tinh xảo, có thể gọi là hoàn mỹ. Nhưng chính vì tinh xảo, hoàn mỹ mà khuôn mặt này không giống khuôn mặt con người chút nào, bất kể trên nó hiện lên biểu cảm gì thì đều như một chiếc mặt nạ hay khuôn mặt con búp bê được bàn tay nghệ nhân chế tác.

“Bộ dáng này của ta khiến Liên minh chủ khó chịu sao?” thiếu niên hỏi, đôi môi mỏng tái nhợt nhoẻn cười.

Liên Thành Bích không đáp, hay đúng hơn là hắn không biết đáp lời thế nào.

“Cũng khó trách. Bộ dáng này của ta sẽ khiến đa số nhân loại cảm thấy bài xích.”

“Đa số nhân loại?” Liên Thành Bích hỏi lại.

“Trừ trẻ em và những người tuyệt đối vô tội, mà số này không thể gọi là nhiều.”

Lời vừa dứt, trước mặt Liên Thành Bích không còn thiếu niên tóc bạc nữa. Đứng ở vị trí của gã là một người Liên Thành Bích vô cùng quen thuộc.

Thiên địch của y, cũng là kẻ đã lập cho y nấm mộ được sắc vàng xanh của cỏ phủ kín.

Tiêu Thập Nhất Lang.

Liên Thành Bích nắm chặt quyền, trong lòng nhóm lên một ngọn lửa.

“Có lẽ khuôn mặt quen thuộc này sẽ khiến ngươi dễ chịu hơn một chút.”

Không chỉ hình dạng và trang phục, ngay đến giọng nói cũng y hệt Tiêu Thập Nhất Lang. Khác chăng chỉ là trên khuôn mặt vay mượn kia là nụ cười mà không phải cười. Tuy Tiêu Thập Nhất Lang là đại đạo nức tiếng nhưng lại mang tính cách hiệp nghĩa, chính trực, trên mặt tuyệt không bao giờ xuất hiện biểu cảm tà ác. Khuôn mặt này có lẽ nên nói là Tiểu Công Tử đóng giả Tiêu Thập Nhất Lang thì hợp hơn.

“Nếu ngươi nghĩ trưng ra khuôn mặt tử địch sẽ khiến ta dễ chịu hơn thì đúng là ngu xuẩn.”

‘Tiêu Thập Nhất Lang’ nhướng đôi mày kiếm. “Cũng phải,” gã cười, đáp. “Có điều, con người đó có thật sự là tử địch của ngươi hay không, điều này e rằng phải hỏi chính tiềm thức của ngươi. Tuy nhiên ta có thể khẳng định, Tiêu Thập Nhất Lang không căm hận ngươi như ngươi vẫn nghĩ. Có kẻ nào ngu xuẩn đến độ đi lập mộ cho tử địch của mình không?”

Liên Thành Bích cười nhạt, liếc nhìn bài vị rồi nhanh chóng chuyển ánh mắt về khuôn mặt ‘Tiêu Thập Nhất Lang’. Giấc mơ này đúng là càng lúc càng nực cười, nhưng cũng vì thế mà nó rất thú vị. “Dông dài nãy giờ, rốt cuộc ngươi là ai? Ngươi muốn gì?”

“Ta được gọi bằng rất nhiều cái tên, nhưng cái tên ta thường dùng nhất là Vô Mịch, ‘vô’ trong ‘hư vô’, ‘mịch’ trong ‘tịch mịch’. Lý do ta xuất hiện ở nơi này, trong giấc mơ của ngươi, chẳng phải vì Liên minh chủ muốn gặp ta sao?”

Liên Thành Bích nhíu mày, nhất thời chưa hiểu ý Vô Mịch. Y không nhớ mình từng gặp một kẻ quái dị như gã – đừng nói là ‘gặp’, đến thấy cũng chưa từng thấy bao giờ, làm sao có chuyện ‘muốn gặp’ được?

“Ngươi vừa ý với sắp xếp trong căn phòng ta yêu cầu tên tiểu tử Vân Thâu chuẩn bị chứ? Đứa nhỏ này tuy làm được việc nhưng thỉnh thoảng lại thích tự tung tự tác, không khỏi làm phật lòng khách.”

“Nói vậy ngươi chính là… chủ nhân của Niệm Lâu?”

“Đúng vậy. Ngươi thấy lạ sao? Kẻ mà Vân Thâu gọi là ‘thúc phụ’ không giống như tưởng tượng của ngươi?”

Liên Thành Bích không phủ nhận là y có đôi chút bất ngờ nhưng kinh ngạc thì không hẳn. Dù sao đây chưa phải điều nực cười nhất trong giấc mơ này.

“Câu hỏi đầu tiên của ta xem như đã được trả lời, chỉ còn câu thứ hai,” Liên Thành Bích nói. “Ngươi muốn gì khi đến gặp ta?”

“Hẳn ngươi đang nghĩ đây là một giấc mơ,” Vô Mịch nói, chạm nhẹ lên bài vị, “mà đã là mơ thì không có gì là quá vô lý. Về mặt nào đó thì đúng như vậy.”

“Về mặt nào đó?”

“Đây là giấc mơ và cũng là hiện thực, một hiện thực chưa xảy ra. Nói cách khác, những gì ngươi đang thấy là tương lai của ngươi.”

“Trong tương lai ta sẽ chết và được chôn dưới nấm mộ này?”

“Ngươi không có vẻ quá kinh ngạc.”

Liên Thành Bích bật cười thành tiếng. “Là con người thì ai chẳng phải chết?”

Khuôn mặt của ‘Tiêu Thập Nhất Lang’ cũng hiện lên nụ cười. “Tất nhiên, vấn đề chỉ là thời gian mà thôi. Với một số kẻ, cái chết đến quá muộn. Với một số kẻ khác thì lại quá sớm. Ngươi nghĩ bản thân thuộc loại nào?”

“Vòng vo nãy giờ, ý ngươi chỉ là ta sắp chết, phải không? Còn giấc mơ này là điềm báo?”

“Không chỉ là điềm báo, ta muốn thông qua nó cùng ngươi thực hiện một giao dịch.”

“Giao dịch như thế nào? Ngươi có thể giúp ta thoát khỏi cái chết sao?”

Những câu chuyện Liên Thành Bích đã được nghe kể hồi nhỏ đa số đều có tình tiết này.

Kẻ bán linh hồn cho ma quỷ, những mong tránh khỏi kiếp nạn tai ương, chẳng ngờ, chờ đợi hắn là một kết cục còn thảm thiết hơn gấp ngàn, vạn lần.

“Ta có thể,” Vô Mịch đáp, mỉm cười, đầu ngón tay thon dài miết lên chữ ‘Liên’ trên bài vị. “Tuy nhiên, ta sẽ không làm điều đó. Điều ta muốn…”

Khoé miệng của Liên Thành Bích hơi nhếch lên.

“… là sau khi chết, ngươi – hay đúng hơn là linh hồn ngươi – sẽ ở lại Niệm Lâu mãi mãi.”

Còn tiếp

[Diệp Phó] Hải Thị Thận Lâu – Ngoại truyện (2–3)

Pairing: Diệp Phó – Diệp Khai x Phó Hồng Tuyết (one-sided)

Genres: fanfiction, alternate universe

Rating: 12+

Nhân vật: ?

Chương 1    Chương 2     Chương 3    Chương 4    Chương 5   Chương 6     Chương 7    Chương 8    Chương 9    Chương 10     Chương 11     Chương 12     Chương 13     Chương 14     Chương 15     Chương 16

Ngoại truyện 1

Ngoại truyện 2– 1
Ngoại truyện 2– 2

Gã tiểu nhị này không giống bất cứ gã tiểu nhị nào Liên Thành Bích từng gặp qua ở các khách điếm, tửu lâu.

Đầu tiên, gã vận trường bào trắng, tuy chất liệu chỉ là vải thô, kiểu dáng đơn giản, đường kim mũi chỉ cũng không quá tinh tế nhưng ở gã toát lên phong thái của một thư sinh. Gương mặt gã không đặc biệt anh tuấn nhưng ngũ quan thanh tú, từng đường nét đều vô cùng hài hoà, khiến người ta vừa nhìn đã nảy sinh thiện cảm. Ấn tượng nhất là đôi mắt đen nhánh toát lên vẻ tinh anh hiếm thiếu niên nào ở tuổi gã có được. Đôi môi hơi mỏng, mỗi khi hé mở đều là những câu từ trau chuốt, lễ phép nhưng không hề xu nịnh mà hầu hết những gã tiểu nhị ở khách điếm có vẻ ngoài xập xệ, tồi tàn không đủ học vấn lẫn tinh tế để thốt lên. Chưa hết, gã còn sở hữu chất giọng trong trẻo như dòng suối mát, bất kể gã nói điều gì thì trong tai người nghe đều là một khúc du dương.

Người như gã lẽ ra giờ này nên dùi mài kinh sử, chuẩn bị ứng thí chứ không phải dành cả ngày để phục vụ đủ hạng người mà trong đó chắc chắn không thiếu những kẻ thô lỗ, tục tằn, sẵn sàng chửi rủa gã vì những lỗi nhỏ nhặt.

Đứng trước gã tiểu nhị khác thường này, Liên Thành Bích không quá ngạc nhiên. Khách điếm này là chốn dị thường, tất nhiên tiểu nhị cũng không thể nào là kẻ tầm thường.

Khách điếm này dị thường chỗ nào?

Nhìn bên ngoài, khách điếm này rất tồi tàn. Vách tường nứt nẻ như gót chân lão nông, ở chân tường và những kẽ nứt mọc đầy rêu xanh rì. Hai cây cột trụ ngoài hiên vốn dĩ được sơn đen, giờ đã bạc phếch vì phong sương tuế nguyệt. Ngọn đèn lồng đơn lẻ treo trên cây sào trong sân đu đưa mỗi khi có cơn gió thổi qua, trên lớn giấy vàng vọt dán hai chữ ‘Niệm Lâu’. Trong ráng chiều tà, hai chữ ấy đỏ thẫm như được viết bằng máu.

Liên Thành Bích nhìn thấy hai chữ đó từ đằng xa và hắn không ngại thừa nhận rằng mình bị chúng thu hút. Nhìn chữ biết người, mà nét chữ này vừa thanh thoát vừa uốn lượn, chứng tỏ người viết là một nhã sĩ tài cao học rộng. Người như thế nếu không theo đường công danh thì cũng ẩn cư chốn đào nguyên tiên cảnh, đằng này y lại xuất hiện ở nơi xô bồ như khách điếm thì quả là chuyện lạ kỳ. Liên Thành Bích đã nghĩ như thế và bỗng nhiên, đứa trẻ tò mò ham thích những chuyện lạ kỳ vốn ngủ yên trong y đột ngột thức dậy, thôi thúc y ghì cương, điều khiển ngựa chạy về hướng Niệm Lâu.

Lần nào xong việc, Liên Thành Bích đều trọ lại khách điếm một đêm để sát khí trên thân tản mác đi.

Liên Thành Bích lên ngôi Minh chủ, trở thành Minh chủ võ lâm trẻ tuổi nhất trong lịch, người ngưỡng mộ rất nhiều, kẻ ghen ghét tất nhiên không ít. Từ lòng ghen ghét sẽ nảy sinh ý thù địch và chống đối, lâu dần lâu dần sẽ trở thành mầm mống tai họa. Vì Liên gia, vì Vô Cấu sơn trang và vì phụ mẫu đã qua đời, y không ngại hai tay nhúng chàm, tiêu diệt mầm họa.

Tuy Thẩm Bích Quân không hay không biết gì về những chuyện y đã làm nhưng thê tử y vốn xuất thân nhà võ, lại cực kỳ nhạy cảm, nếu y không làm vậy, chỉ e sớm muộn gì nàng cũng sẽ phát giác.

Bí mật này chắc chắn sẽ khiến y mất đi Thẩm Bích Quân, mà ‘Liên Thành Bích’ lẫn Vô Cấu sơn trang đều không thể mất nàng.

Nếu như nét chữ trên chiếc đèn lồng tương phản rõ rệt với khách điếm thì bên trong nơi này càng khiến Liên Thành Bích ngạc nhiên hơn. Y đã tưởng tượng một khung cảnh xập xệ, tường vôi tróc nham nhở, bàn ghế cũ nát, chưởng quầy già nua, mỏi mệt ngồi ngáp dài, ngáp ngắn sau quầy. Tất cả những điều đó đều không có. Vừa bước qua thềm, Liên Thành Bích được chào đón bằng cảnh tượng những khách điếm hạng sang nhất chưa chắc đã có được. Khắp nơi là những ngọn nến cắm trên chân nến dát vàng lóng lánh. Dưới sàn trải thảm nhung màu đỏ hạt lựu, khi bước lên vừa êm ái vừa không phát ra tiếng động. Bàn ghế đều được đóng bằng gỗ đen bóng loáng, được xếp thành vòng tròn có trung tâm là một sân khấu được xây cao lên hẳn, nơi một vũ công xinh đẹp đang trình diễn những đường lả lướt như chim én liệng trên bầu trời. Tuy bên trong Niệm Lâu rất đông khách nhân – áng chừng gần trăm người – nhưng khi Liên Thành Bích nhìn vũ công trên sân khấu, cặp mắt phượng của nàng cũng đồng thời dừng lại trên khuôn mặt y. Ánh mắt nàng lạnh lẽo lại sắc bén vô cùng, hoàn toàn trái ngược với động tác mềm dẻo, khiến y bất giác cảm thấy khó chịu như thể một mũi dao nhọn hoắt đang mổ xẻ mình, moi ra những bí mật ẩn sâu nhất trong đáy lòng.

Cùng với ánh mắt vũ công là cảm giác quen thuộc khó hình dung bằng từ ngữ dâng lên trong y, nhanh chóng xoá sạch nỗi choáng ngợp bởi khung cảnh xa hoa đằng sau cánh cửa cũ nát, hệt như ngọn sóng xô vào bờ và cuốn đi những chữ viết trên cát.

Mất một lúc, Liên Thành Bích mới định thần lại. Ánh mắt của vũ công đã rời khỏi y, chuyển đến những quan khách đang chăm chú dõi theo từng động tác điêu luyện của nàng. Theo đó, đôi mắt phượng cũng giấu mũi nhọn, chỉ để lại ánh nhìn chất chứa phong tình như thể mỗi người đều là tình lang mà nàng yêu tha thiết.

Trong tầm mắt Liên Thành Bích đột nhiên xuất hiện một bóng hình quen thuộc. Tuy đã nhiều năm không gặp nhưng y vẫn nhớ rất rõ hình dạng của người đó. Đó là một thanh niên có vẻ ngoài hốc hác trong trang phục bằng vải thô có nhiều chỗ lấm bẩn, sờn rách. Với vẻ ngoài đó, người ta dễ lầm tưởng gã là một kẻ hành khất có thể bắt gặp ở bất cứ góc đường, ngõ hẻm nào và chắc chắn, sau khi thương tình bố thí cho gã vài xu, vài hào, người ta sẽ hoàn toàn loại bỏ gã khỏi tâm trí. Liên Thành Bích cũng không phải ngoại lệ. Thế nhưng, sự thật lại trái ngược: gã không phải hành khất và gã ở đâu, người ta tự khắc tụ thành một vòng tròn với gã là tâm điểm để nghe gã kể những câu chuyên không đầu không đuôi nhưng đầy sức thu hút lạ kỳ.

Đến bây giờ, Liên Thành Bích vẫn nhớ như in diện mạo của thanh niên đó, vì vậy, chỉ một thoáng qua nhưng y đã nhận ra gã ngay.

Cũng như nỗi ngạc nhiên ban đầu khi y đặt chân vào Niệm Lâu đột ngột biến mất tăm hơi, nỗi ngờ vực liệu mình có nhìn nhầm người hay không chỉ vừa kịp loé lên trong đầu y thì đã tiêu biến. Y càng không thắc mắc vì sao trải qua từng ấy năm mà diện mạo thanh niên chẳng hề thay đổi, như thể thời gian vĩnh viễn ngưng đọng trên người gã.

Liên Thành Bích đi hết nửa vành bán nguyệt bao quanh sân khấu thì đến vị trí mà y nhìn thấy gã thanh niên, thế nhưng, đối diện với y là một chiếc bàn trống sạch như ly như lau cùng những cái ghế được xếp ngay ngắn. Trong lòng cùng lúc dâng lên nỗi thất vọng cùng trống vắng, y nhìn quanh quất, thầm mong vận may sẽ mỉm cười với mình. Nhưng không, quanh y đều là những gương mặt xa lạ.

“Liên công tử, tiểu nhân đã chờ công tử rất lâu.”

Sau lưng xuất hiện một giọng nam, thanh âm vừa phải, âm điệu êm tai. Liên Thành Bích quay người lại. Không biết từ lúc nào sau lưng y đã xuất hiện một thiếu niên trong y phục trắng. Cậu ta mỉm cười, cúi người thi lễ.

“Chờ ta ư? Tại sao?” Liên Thành Bích hỏi, trong lòng không khỏi cảm thấy ngạc nhiên. Thế nhưng, lạ ở chỗ trước thiếu niên này, y không hề sinh lòng nghi ngại hay đề phòng, mặc dù lời nói của cậu ta hẳn sẽ khiến đa số người thấy nghi hoặc.

“Tiểu nhân tên là Vân Thâu, tuy nhiên, công tử có thể tuỳ ý gọi tiểu nhân bằng bất cứ danh tự nào mình muốn. Tiểu nhân là người phục vụ ở đây và tiểu nhân đã được lệnh thúc phụ chuẩn bị sẵn phòng cho công tử. Công tử cần gì, xin cứ sai bảo.”

“Dám hỏi thúc phụ của ngươi danh tính là gì?”

Vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, Vân Thâu đáp, “Xin công tử thứ lỗi. Về điều này thì ngay đến tiểu nhân cũng không biết, tiểu nhân chỉ biết người là thúc phụ thôi.”

Biểu cảm và giọng điệu của cậu ta đều có vẻ thành thật, dù vậy, y nghĩ gã thiếu niên này đang nói dối – một kẻ nói dối điêu luyện. Những kẻ tỏ ra thần bí tất nhiên không để hạ nhân tiết lộ danh tính của mình. Dẫu Liên Thành Bích vặn hỏi, Vân Thâu chắc chắn sẽ không nói.

“Ta có một yêu cầu.”

“Xin công tử cứ nói.”

“Ta muốn gặp thúc phụ của ngươi, yêu cầu này không quá đáng chứ?”

“Tất nhiên là không ạ, chỉ là thúc phụ hiện không có mặt trong lâu. Tuy nhiên, nếu công tử nghỉ lại một đêm, công tử sẽ gặp được thúc phụ. Điều này tiểu nhân xin đảm bảo.”

Liên Thành Bích cười nhạt. “Vậy phiền tiểu huynh đệ đưa ta lên phòng.”

Vân Thâu cúi đầu, đáp, “Vâng, thưa công tử.”

Vừa đi hết cầu thang, đặt chân đến hành lang, Liên Thành Bích đã có cảm giác quen thuộc. Hành lang sâu hun hút, hai bên tường là những cánh cửa được xếp đối xứng nhau đều tăm tắp. Cánh nào cánh nấy đều màu đen, đóng kín, không rõ vì phòng không có người hay vì chủ nhân bên trong muốn đóng kín cửa.

Chẳng khó để Liên Thành Bích nhận ra khung cảnh này. Đối với y, nó vô cùng quen thuộc bởi y đã không ít lần nhìn thấy nó trong những giấc mơ lặp đi lặp lại từ khi còn bé. Nhưng đây không phải mơ và như để chứng minh điều đó, y áp tay vào tường. Tường nhẵn thín, truyền đến lòng bàn tay y cảm giác man mát, hoàn toàn giống một bức tường vôi bình thường, chẳng có gì khác lạ. Cả những cánh cửa đen cũng vậy. Ngoại trừ cảm giác quen thuộc do y từng thấy rất nhiều lần trong mơ thì chúng chỉ là những cánh cửa có thiết kế rất phổ thông, có thể xuất hiện ở nhiều khách điếm khác. Chắc chắn đằng sau đó không hề có những cánh tay đang phân hủy chực chờ tóm lấy y.

Những nỗi sợ vô căn cứ của tuổi thơ, Liên Thành Bích mỉm cười, thầm nghĩ.

Vân Thâu dừng lại trước một cánh cửa. “Đây là phòng của công tử,” gã nói, đồng thời đưa tay đẩy nhẹ cửa. “Tiểu nhân đã tự tiện bày trí một chút, nếu công tử có gì không hài lòng thì xin cứ nói. Ước muốn của công tử là mệnh lệnh của tiểu nhân.”

Liên Thành Bích không có điều gì không vừa ý, đơn giản vì khi y bước vào căn phòng, cảnh tượng đập vào mắt chính là căn phòng ngủ của y ở Vô Cấu sơn trang.

Còn tiếp

[Siegfried x Karna] A Date to Remember

IMG_9877

Disclaimer: Characters belong to their respectful owners

Fandom: Fate/Grand Order

Rating: K

Pairing(s): Siegfried x Karna

Genres: fanfiction, AU, humor

Characters: Karna, Siegfried, Tamamo no Mae, Yan Qing. Other Servants may make an appearance or be mentioned.

Summary:

Siegfried and Karna went on a date.

Sequel to A Silver Lining in an Otherwise Bleak Day (Alternative I Ran Out of Ideas for Titles)

Karna stood in front of the oval mirror in the staff bathroom, adjusting his pose with awkwardness for the fifth time in the last ten minutes. The mirror’s surface was scratched and stained by God-know-what because while the cleaning person their owner hired did a splendid job of keeping all the bathrooms in the shop in hospital’s standard sanitation, he always seemed to forget the lonely mirror in the staff bathroom. Didn’t think the staff needed the mirror perhaps? Or afraid that it was a cursed object serving as a gateway to the neither world? Anyway, as it was inappropriate to utilize the mirrors in the guest bathrooms, Karna just had to make do with this sadly neglected fellow. He considered asking his employer for a replacement but on a second thought, the staff didn’t have a practical need for a mirror anyway. There was no female in the staff and neither he nor his colleague Diarmuid stayed longer in the bathroom than needed to finish their business.

The sorry state of this mirror had never bothered him up until now, when he was in need of its aid to take a body picture of himself, or to use the 21st century youth’s vernacular: take a selfie.

Don’t take it wrong. If Siegfried belonged to a rare species that held an aversion to smartphones then Karna was of a nearly extinct race of youths who didn’t immerse in the social media culture. He still had a Facebook account though, which Tamamo had created for him at the start of their freshman years. His avatar was a Paint drawing of a sun and hadn’t been changed since Tamamo told him to choose an avatar and he just randomly picked one from Google Images. He had only shared a couple posts about Indian mythology since the account’s creation and in fact, hadn’t logged into his account for so long he wasn’t able to recall the combination he’d used for password. Maybe Tamamo remembered it, but Karna had no need to reactivate it.

So, why did a person who didn’t care about social media, who had neither a Twitter nor an Instagram account and certainly who wasn’t going to create a Tinder or OkCupid profile any time soon want to take selfie? Well, the answer lied in last night’s “big” celebration his best friend had been determined to give him. As per her promise, Tamamo had shown up at his door at six o’clock sharp and dragged him into a bus that went straight to downtown. Thus began a long, long journey through eateries and clothing shops that ended the same almost every year: the two of them, with too much fine wine in their bellies and too many shopping bags on their arms, couldn’t take a bus because the last bus had gone long ago and had to hail a cab.

But, did that have anything to do with Karna’s taking a selfie in the staff bathroom? Everything, really. The outfit he had picked for today was Tamamo’s meticulously chosen birthday present while they were at a fancy-looking boutique which had caught their eyes on their birthday-shopping spree. His best friend had virtually squeed, freaking the meek salesclerk a little, when Karna emerged from the changing room in that outfit. Gotta be proud on my superb fashion sense, she’d said. And so the girl had asked for a picture of himself in her present. Karna, being Karna, was unable to deny his best friend’s demand.

“Need a hand with that?”

The door of the bathroom creaked open and his friendly, reliable coworker wedged himself in, a half-full bucket in one of his arm and a well-used mop in the other. By the look of it, Diarmuid had just finished cleaning up and was ready to end his shift. All he needed to do was to change out of his uniform and waited for the evening guys to come and hand over, which would happen a few minutes from now.

“Ah yes, if you don’t mind,” Karna replied, feeling somewhat sheepish to be caught while about to take a selfie and very much urged to give an explanation. “My friend wants me to wear this since she chose it for me.”

“Not at all,” Diarmuid said, flashing Karna a smile as he went to dump the dirty water down the toilet bowl and put the mop and bucket in a corner. “Is that your best friend who often takes you to shop and pick your clothes?”

Karna nodded. About two third of his clothes had been Tamamo’s choices because Karna was a guy who was content with passing his four college years in a couple plain shirts and ripped jeans plus a pair of well-worn sneakers, and Tamamo, as his best friend, had taken upon herself the responsibility to make up for Karna’s impoverished fashion sense.

“Bordeaux color suits you,” Diarmuid said, holding out Karna’s phone. He angled himself a bit before the light flash. “She has good taste. There you go.”

“Thanks.”

Karna received his phone, taking a quick look at his photo and hit the button “send”. A few seconds passed and he got a reply from his best friend, which was a slew of heart emoticons. Typical of Tamamo. That lit a smile on Karna’s lips as he put the phone in his pants pocket.

“By the way, your Prince Charming has already arrived and been waiting for you outside.”

Prince Charming? What Prince Charming?

It took Karna a whole minute to get Diarmuid’s joke. Once he realized just who his coworker referred to, Karna elbowed him in the ribs, earning a few good giggles from Diarmuid. “Don’t forget to come home by midnight,” Diarmuid teased.

“I won’t, Fairy Godmother,” Karna stressed, sliding through the door.

Once outside, he spotted Siegfried relatively easy by his tall stature and impressive silver mane tied in a ponytail. He was sitting in his usual seat in front of the counter, tapping his forefinger rhythmically against the mahogany surface. Ideas for his next song probably. The man was dressed handsomely himself, with a sleek black leather jacket, a pair of washed jeans and polished ankle boots. On the neck of his white shirt hung a pair of sunglasses, probably for style rather than function. Karna also spied a pair of black fingerless gloves on the counter, next to a ring of keys.

Karna’s heart speed just went up a notch.

“Hey,” Karna greeted, causing Siegfried to turn his head. He felt the man’s appreciative gaze linger on him. A bud of pride blossomed in his chest as he silently sent a thankyou to his best friend.

“Oh… hey,” Siegfried greeted back. “You look fine today.”

“Thanks. And you too.”

“Shall we go?”

“OK, but by what?”

Siegfried flashed him a smile in place of a reply and jerked his head to motion Karna to follow him, which the younger man did. The bells chimed when the two of them passed through the entrance.

It was already dark outside and the streetlights had been turned on, pouring their white light onto a majestic vehicle parked adjacent to the shop’s door. Karna couldn’t help but widen his eyes and let out muted gasp as he marveled at the gorgeous sleek black motorcycle, falling in love with it by the second. He had had such passion for motorcycles since his pre-teen that at one point, he had seriously considered pursuing a motorcycle-related career, like a mechanic or a racer. Reality has squashed both as he had found out he had talent for neither but it didn’t relinquish his love for the two-wheeled vehicle. With his carefully monitored budget and many a future plan, he only ever indulged his hobby by a weekly subscription to a motorcycle magazine, with each issue kept mint and neatly stacked on a respected place of his bookshelf, and several moments spent admiring a particular model every time he happened to pass a vehicle dealership.

“Glad you seem to like it.”

Siegfried’s voice nudged him back to the reality.

“You mean—”

Something round was thrown at him, and Karna caught it with the deftness of an amateur basketball player. A plain black helmet, he quickly realized, looking pretty unused with its plastic surface free of careless scratches. Looking up, he saw Siegfried had a similar one over his head as he already sat on the motorbike.

That the sleek and beautiful machine suited him was the first thought going through Karna’s head. Somehow Karna always had an impression that Siegfried would be better off riding a motorbike than driving a car. Must be something about his air, which whispered a soft but audible “wild”. Just as short and coiffed hairstyle would not look too good on him, neither would a car, no matter how fancy it might be.

Once Karna had sat on the saddle with his helmet securely on, he asked Siegfried a rather cliché question: “Where’re we going?”

Siegfried had untied his ponytail in order to wear the helmet. His unkempt silver hair cascaded down his back, making a contrast with his leather jacket. Pressed close to his back as Karna was at the moment, he could tell Siegfried was wearing a light perfume. The soft, musky scent, so different from the clear scent of soap and shampoo clinging to his hair and body whenever he visited the shop, entered his nostrils, making his heart flutter. He was thankful Siegfried couldn’t see his face now, for no amount of excuses could justify the blushes flaming his cheeks.

“Better not ruin the magic of surprise,” Siegfried replied smoothly. His voice sounded muffled by the helmet, and soon was drown by the engine roaring to life. Karna held onto him just a little tighter. It was for safety, he reassured himself, and not because he could feel Siegfried’s firm abs beneath all his layers of clothing. Those days laboring at the gym really paid off, did they?

And just like that, they enjoyed a quiet and peaceful ride to the suburban area.

To be continued

[Siegfried x Karna] Không phải công chúa cần được cứu (2)

IMG_5569

Disclaimer: Nhân vật thuộc về những người đã tạo ra họ

Fandom: Fate/Grand Order; Fate/Apocrypha

Rating: K

Pairing(s): Siegfried x Karna

Genres: fanfiction, AU (tức ai không biết gì về Fate/Grand Order và Fate/Apocrypha cũng có thể đọc), hài

Characters: Karna, Siegfried, Arjuna, có nhắc đến Kunti

Summary:

Arjuna có một người mà cậu cần giải cứu khỏi nanh vuốt của con rồng hung ác. Bạn có thể nghĩ người đó chắc chắn là một công chúa bởi vì chuyện cổ tích vẫn thường đi theo hướng đó. Theo nhiều cách thì đây đúng là một câu chuyện cổ tích, và Arjuna là một hoàng tử trẻ tuổi, đẹp trai, dũng cảm (đừng hiểu lầm, tôi không phải fan cậu ta đâu!). Thế nhưng, ngay cả khi đã hạ gục con rồng hung ác, cậu nhất định không có được cái kết hạnh phúc mãi mãi về sau. Vì sao á? Bởi vì người cậu muốn cứu không phải công chúa cần được cứu.

Summary viết tối nghĩa quá? Vậy thì đọc truyện đi là hiểu ngay ấy mà.


Bản tiếng Anh: Đây


Arjuna không khỏi choáng ngợp trước bên trong của cái hang Karna dẫn cậu vào dẫu mắt cậu chưa hết bị cơn giận và sự bối rối che mờ. Mới chỉ mấy phút trước thôi nhưng Arjuna cảm thấy như cả đời người. Giận dữ lu mờ óc suy xét và đưa tới sự bối rối trong khi sự bối rối lại sinh ra thêm giận dữ, nhưng dù sao thì đó đều là phản ứng bình thường của con người trước tình huống bất bình thường.

Mặt khác, phản ứng của Karna khi gặp lại đứa em trai đã không gặp mặt trong suốt một thập kỷ không hề giống như Arjuna kỳ vọng. Sau biểu cảm ngạc nhiên ngắn ngủi, Karna lấy lại bình tĩnh nhanh đến khó hiểu. Quay sang con rồng, anh nói bằng ngôn ngữ hoàn toàn xa lạ với tai Arjuna mà cậu chưa từng nghe anh sử dụng hồi còn ở cung điện. Mặc dù cậu nghe được lõm bõm một số từ vì ngôn ngữ này dường như được tạo thành từ loại ngôn ngữ dùng để viết và đọc thần chú – mà thật không may là cậu có biết nhưng không hề thông thạo, Arjuna thất bại trong việc giải nghĩa câu chữ. Ai đã dạy ngôn ngữ này cho Karna và khi nào mà khiến anh nói trôi chảy như vậy, Arjuna hoàn toàn không đoán nổi.

Nhìn bề ngoài thì có vẻ con rồng hiểu được điều Karna nói trong khi Arjuna chịu thua. Nó lắc đầu rồi tỏa khói từ hai lỗ mũi, một cử chỉ mà Arjuna có thể hiểu đại khái là không bằng lòng còn Karna, vẫn dịu dàng và kiên nhẫn như đang dỗ dành một đứa trẻ, tiếp tục nói chuyện với nó, vừa nói vừa vuốt ve mõm nó bằng bàn tay tái nhợt tương phản rõ rệt với lớp vảy đen bóng. Trông anh thật nhỏ bé và mong manh trước con quái vật đến nỗi nó có thể nuốt trọn anh trong khi anh hoàn toàn không thể phản kháng hay giãy giụa. Nhưng nó không nuốt anh mà thay vào đó, nó lắng nghe anh bằng sự kiên nhẫn giống hệt như anh đang dành cho nó. Dù căm ghét cỡ nào thì Arjuna cũng vô phương kiềm nén cảm giác kinh ngạc xâm chiếm mình khi cậu chứng kiến cuộc giao tiếp kỳ lạ giữa người và thú.

Cuối cùng, con thú đầu hàng trước con người. Khối vảy đen khổng lồ lắc mình và âm thanh xương gãy lấp đầy khoảng không gian trong thoáng chốc, rồi gã nửa người nửa rồng đứng cạnh Karna ở vị trí của con rồng như thể chưa từng có con thú nào ở đó. Gã dành toàn bộ chú ý cho Karna, và anh nhìn thẳng vào mắt gã, đồng thời nở nụ cười trấn an. Họ trao đổi với nhau thêm vài câu bằng thứ ngôn ngữ xa lạ kia – chính xác là Karna nói, gã nghe và gật hay lắc –  trước khi gã chuyển sự chú ý sang Arjuna. Trước cái nhìn chằm chằm chứa đựng sức nóng của dung nham, hoàng tử trẻ tuổi cảm thấy cơ bắp của mình căng lên cùng sự cảnh giác, sẵn sàng đối phó với một đòn tấn công. Nắm chặt cánh cung, cậu giữ tư thế ngẩng cao đầu và đáp trả bằng ánh mắt lạnh lẽo. Lòng tự cao bẩm sinh của hoàng tử cùng phẩm giá của chiến binh không cho phép cậu bị kẻ địch lấn át, bất kể đó là ai, người hay quái thú. Lửa va chạm băng, và trong không khí dường nghe được âm thanh xèo xèo. Khoảng đất trống khô cằn có thể trở thành chiến địa bất cứ lúc nào.

Trận quyết chiến Arjuna chuẩn bị tinh thần ứng phó đã không diễn ra vì gã nhân-long chỉ hừ một tiếng bực dọc rồi quay đi, sải đôi cánh lớn đáng sợ và bay lên bầu trời. Diễn biến sự việc khiến Arjuna bối rối, cậu hướng ánh mắt về phía Karna thầm yêu cầu một lời giải thích.

Karna không thấy ánh mắt dò hỏi của Arjuna vì anh mải nhìn theo bóng lưng con rồng cho đến khi gã trở thành một cái chấm không thể nhận ra trên nền trời xanh thẳm. Chỉ khi đó anh mới quay qua Arjuna và nói, “Anh bảo anh ấy đi săn để chúng ta có thể trò chuyện riêng với nhau. Ban đầu anh ấy không đồng ý nhưng sau đó đã chiều theo yêu cầu của anh vì anh thề rằng em sẽ không hại anh. Nào, vào trong với anh.”

Thì ra đó là nguyên nhân cho cái nhìn ban nãy. Mặc dù cả hai rất khác biệt, Arjuna hoàn toàn thông cảm với gã nhân thú – đổi lại là cậu thì cậu cũng hành động hệt như vậy. Có vẻ đó là điểm tương đồng duy nhất giữa họ.

Mang theo ý nghĩ đó trong đầu, Arjuna theo chân Karna vào hang.

Sâu trong lòng dãy núi đá, hang động làm nơi ở con rồng rất lớn, nó có thể dễ dàng chứa trọn đại thượng uyển trong cung điện của Arjuna. Nhưng dù là vậy thì kích thước của hang không phải điều gây ấn tượng với Arjuna; cậu ngạc nhiên vì sau khi quan sát sơ qua, cậu nhận ra nơi này không chỉ là cái hang để con rồng cất giấu báu vật. Dù khá sơ sài nhưng nó vẫn có vài món đồ nội thất để cho cảm giác một căn nhà của con người: một cái giường thấp, một cái rương lớn, một cái bàn và mấy cái ghế thô kệch. Tất cả đều trông như vừa được lôi về từ bãi rác hoặc được tạo ra bởi bàn tay vụng về. Trên giường phủ nhiều loại lông thú để giữ ấm cho người nằm vì mùa đông trên núi thường khắc nghiệt hơn nhiều mùa đông dưới đồng bằng. Mới đầu mùa thu thôi mà Arjuna đã thấy chớm lạnh rồi. Lạ một nỗi là dường như nhiệt độ thấp chỉ ảnh hưởng mình Arjuna trong khi anh cậu trông vẫn thoải mái trong trang phục mỏng hơn. Ở lâu nên quen chăng? Ajuna thầm nghĩ. Đảo mắt một vòng quanh không gian, Arjuna không thấy lò sửa hay thứ gì tương tự để tạo ra nhiệt. Cậu không nghĩ cứ đôi ba giây thì con rồng lại phun lửa để giữ ấm đâu.

Tuy nhiên, nơi này vẫn là hang rồng và do đó, ánh mắt cậu dừng ở bất cứ chỗ nào cũng đều có châu báu. Là hoàng tử sống trong nhung lụa từ bé, cậu không xa lạ gì với vàng và ngọc ngà châu báu; nhưng khiến cậu rúng động là cách mà chúng bị đối xử: dồn đống trong góc hay vương vãi trên nền đất như thể giá trị của chúng chỉ ngang cục đá, hòn sỏi. Cứ nghĩ đến việc bao nhiêu người sẵn sàng đổ máu của bản thân hay của người khác để sở hữu những châu báu này là cậu lại thấy thật điên rồ. Arjuna cúi xuống và nhặt một thứ trông có vẻ giống một viên hồng ngọc ở kế chân mình. Mặc dù chưa được mài giũa và còn rất thô nhưng nó chắc chắn là loại hồng ngọc thuần khiết nhất bởi vì ma lực tỏa ra từ nó – mọi loại ngọc đều tỏa ma lực – rất mạnh. Nó khiến lòng bàn tay cậu ấm lên ngay khi nó tiếp xúc với da cậu. Lặng lẽ thở ra một hơi, cậu quăng nó vào đống châu báu gần nhất. Tuy châu báu ngọc ngà ở đây không hề lay động cậu bởi mục đích cậu đến đây không phải săn kho báu, nhưng điều này không đúng với những kẻ phàm tục khác. Arjuna tự hỏi không biết có bao giờ Karna và con rồng phải đối phó với những kẻ như vậy hay không, và kết cục của những kẻ để lòng tham nhuộm đen con tim là gì.

Arjuna nhìn lên và thấy Karna đã dừng bước và đang nhìn cậu bằng ánh mắt khó hiểu. Cậu nhanh chóng nhận ra rằng trong dòng suy nghĩ miên man, bản thân cậu đã dừng lại và đứng chôn chân tại chỗ, khiến Karna dừng theo và băn khoăn không biết vì sao cậu dừng bước. Khi Arjuna vừa định mở miệng nói lời xin lỗi thì đập vào mắt cậu là hình ảnh người anh trai trong trang phục giản dị và không đeo bất kỳ trang sức gì nhưng bằng cách nào đó lại toả sáng hơn tất cả châu báu ngọc ngà lấp lánh xung quanh. Anh đứng trước mặt cậu và phát ra một thứ ánh sáng tự nhiên nhẹ nhàng của riêng anh và trong mắt Arjuna chỉ còn có anh chứ không có bất kỳ điều gì khác. Đây chính là người anh mà cậu nhớ, là ký ức khắc sâu trong trí óc và thường hiện lên trong giấc mơ của cậu. Một hoàng tử trẻ tuổi, rạng ngời và kiệm lời, người thu hút sự chú ý ở người khác dù bản thân mình không hề mong muốn, đó chính là Karna, và Arjuna vô cùng vui sướng vì điều đó vẫn chưa thay đổi. Cảm xúc lớn dần trong lồng ngực cho đến khi cậu không chịu nổi nữa và rút ngắn khoảng cách giữa hai người để kéo Karna vào lòng, áp mặt vào ngực anh. Trong khoảnh khắc đó sự ích kỷ chiếm trọn lấy cậu và Arjuna chẳng quan tâm động tác của mình có thể làm Karna không thoải mái, thậm chí là đau; tất cả những gì cậu muốn là càng gần anh càng tốt.

Karna cứng đờ như khúc gỗ trong vòng tay Arjuna vì anh không chuẩn bị để đón nhận cảm xúc bùng phát mãnh liệt như vậy, tuy nhiên, anh cũng không phản ứng thái quá bằng cách đẩy cậu ra hay chống cự, và điều này phần nào an ủi trái tim bị thương tổn của Arjuna.

Có lẽ Karna nghĩ rằng cứ buông thõng hai tay bên mình như thế thì hơi kỳ cục nên anh nhấc tay và vỗ nhẹ lên lưng Arjuna – một động tác xem chừng còn kỳ cục hơn. Thế nhưng nó đã khuấy động tận sâu thẳm tâm hồn Arjuna và mang lên những những xúc cảm bị đè nén bao lâu. Cậu nức nở trong lồng ngực anh trai.

Qua một lúc, cảm xúc lắng xuống và Arjuna lấy lại dự bình tĩnh. Cậu thả Karna nhưng vẫn giữ một khoảng cách gần với anh.

“Em đúng là Arjuna,” Karna nói. “Giờ thì anh đã nhớ ra thỉnh thoảng em vẫn ôm anh như thế. Lúc đó em còn chưa đứng đến ngực anh nhưng hiện tại em gần như cao hơn anh rồi.”

“Mỗi ngày em đều cầu nguyện và cố gắng lớn thật nhanh để có thể đi tìm anh. Em có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi anh.”

“Sao chúng ta không ngồi xuống nhỉ? Vừa nói vừa đứng thật bất tiện.”

“Đây là nơi anh đã sống trong mười năm qua sao?” Arjuna hỏi sau khi ngồi xuống đối diện Karna.

“Phải, đây là nơi bọn anh sống,” Karna nhấn mạnh. “Mặc dù không thể so sánh với cung điện nhưng nó có đủ những vật dụng cần thiết cơ bản.”

Khoé môi Arjuna run rẩy khi cậu nghiến răng, cố gắng dằn xuống cơn giận đang lớn dần lên. Cậu không thể lớn tiếng với anh trai mình.

“Em biết anh không phải người thích hưởng thụ vinh hoa phú quý nhưng cung điện là nhà anh và em đến đưa anh về nhà. Nhân lúc con rồng đó không có mặt, chúng ta hãy rời khỏi nơi tồi tàn này đi.”

Arjuna đứng lên và nắm tay Karna nhằm kéo anh đứng dậy theo mình. Phương châm của cậu không bao giờ là bỏ chạy trước mối đe doạ, nhưng lúc này, đưa Karna về nhà an toàn là ưu tiên hàng đầu của cậu. Vì việc đó, cậu không ngại làm kẻ hèn nhát một lần.

Trong sự kinh ngạc của Arjuna, Karna vẫn ngồi yên. Tuy biểu cảm trên mặt anh rất yên bình nhưng đôi môi anh mím lại thành một đường thẳng, thể hiện sự quyết tâm. Karna không muốn rời đi, điều này lẽ ra cậu nên nhận ra rồi mới phải. Nếu anh có thể thuyết phục con rồng rời đi như lúc nãy thì anh đã có thể trốn thoát nhiều lần nếu bản thân anh muốn. Vấn đề là anh không muốn, và thay vì tìm đường về nhà, anh biến hang động này thành nhà mình, giống như thay vì oán hận con rồng, kẻ đã bắt nhốt và hành hạ anh, Karna đã chọn ở lại bên gã. Tại sao? Bởi vì Karna đã… Phần lý trí trong Arjuna đã có câu trả lời rõ ràng nhưng phần cảm xúc, cũng là phần mạnh hơn trong cậu, đã ngăn cản cậu tiến đến nó. Theo một cách nào đó thì đây chính là cơ chế phòng vệ đã khiến cậu rơi vào tình trạng phủ nhận để bảo vệ tâm thần cậu trước hiện thực gây chấn động. Vì vậy, cậu bối rối và giận dữ, và cậu hỏi anh, “Tại sao vậy, Karna?”

“Anh rất cảm kích, không, anh rất biết ơn rằng em đã đến đây vì anh, Arjuna, nhưng anh không thể trở về. Nói đúng hơn là anh sẽ không trở về cùng em. Anh xin lỗi, thành thật xin lỗi.”

Có thứ gì đó trong Arjuna vừa vỡ tan. “Em không cần anh xin lỗi nên đừng nói lời đó với em! Cho em một lý do vì sao anh muốn sống cùng con quái thú đã cướp anh khỏi gia đình, khỏi nhân loại. Con quái thú đã yểm bùa gì lên anh mà khiến anh quay lưng lại với em mình? Chẳng lẽ anh sống với nó lâu quá nên đã quên mất mình là ai?”

Trước lời buộc tội của Arjuna, Karna không hề nao núng hay bị ảnh hưởng. Nét mặt anh vẫn tĩnh lặng như mặt hồ vào một ngày đứng gió, và cảm xúc mãnh liệt như giông tố của Arjuna tựa hồ chỉ là viên sỏi nhỏ không đủ khiến mặt hồ gợn sóng. Arjuna không thể nào đoán được suy nghĩ gì bên dưới nét mặt đó.

“Anh không thể được cứu đâu Arjuna,” Karna mở miệng sau khi kiên nhẫn chờ Arjuna trút hết nỗi lòng, “bởi vì nhiều năm về trước anh đã được cứu bởi một hiệp sĩ lang thang tên là Siegfried.” Anh dừng lại một khoảng ngắn. “Cũng chính là người em đã gọi là ‘quái thú’.”

“Sa-Sao cơ?” Arjuna lắp bắp. “Ý anh là gì?”

“Đích thực anh đã bị một con rồng bắt đi và giam giữ mấy tháng ròng. Anh đã cố trốn đi nhưng hoàn toàn vô ích. Rồi ngày kia một hiệp sĩ lang thang xuất hiện trước hang rồng. Anh ta chiến đấu với con rồng trong nhiều ngày cho đến khi anh ta ra được một đòn trí mạng. Con rồng bị tiêu diệt, anh được tự do nhưng không hề có kết thúc có hậu bởi vì câu chuyện đã rẽ sang một bước ngoặc bất ngờ.”

“Bước ngoặt gì?”

“Anh ta bị thấm đẫm máu rồng và ngay khi ngọn lửa nuốt trọn thân xác khổng lồ của con rồng, anh ta biến thành chính con rồng đó.”

Arjuna tái mặt, không tin nổi những gì tai mình vừa nghe thấy.

“Anh không rõ do máu rồng hay vì anh ta đã chính tay giết chết con rồng nhưng một lời nguyền đã giáng xuống và không ai có thể đảo ngược nó.”

“Tại sao lại thế? Chuyện này chưa từng được ghi chép—”

Arjuna tự ngắt lời mình. Lý do không có ghi chép nào về điều này là bởi rồng vốn đã rất hiếm và những dũng sĩ giết rồng đều đã biến thành chính con quái thú mình tiêu diệt, chỉ chờ ngày thế hệ dũng sĩ đời sau tìm đến kết liễu sinh mạng mình. Vòng tuần hoàn nghiệt ngã đó có thể đã bắt đầu từ buổi bình minh của nhân loại rồi.

Đó có thể trở thành vận mệnh của cậu nếu cậu thành công dập tắt mạng sống của con rồng kia. Hơi lạnh bò dọc theo xương sống Arjuna còn lòng bàn tay thì đẫm mồ hôi.

“Kể cả như vậy,” Arjuna ngập ngừng, giọng nói bị cảm giác tội lỗi từ những lời độc ác sắp ra khỏi miệng đè nặng, “kể cả như vậy, anh cũng không thể ở đây cả đời. Nơi của anh là cung điện, trên ngôi báu với tư cách là người thừa kế hợp pháp.”

Không phải ở trong hang núi cùng một kẻ người-hoá-thú đã không còn cứu được.

“Không phải,” Karna thẳng thừng phút nhận.

“Tại sao chứ? Vì anh cảm thấy mắc nợ anh ta nên anh mới ở lại phải không? Chúng ta, chúng ta có thể bù đắp cho anh ta… bằng cách nào đó. Chúng ta có thể tìm vài pháp sư giúp anh ta. Nhất định phải có cách phá giải lời nguyền! Mọi thần chú đều có lỗ hổng, em đã nghe nói như vậy.”

Ngay đến Arjuna cũng không tin nổi những gì mình vừa thốt ra. Một lời nói dối tàn nhẫn, trắng trợn khiến kẻ nói ra ghê tởm và không thể thuyết phục người nghe. Arjuna khinh ghét những kẻ dối gạt và ngôn từ lọc lừa của chúng, vì thế, nói dối là điều cậu không bao giờ làm. Nhưng bây giờ cậu lại biến thành một trong số chúng, và cậu nói dối khi mang bộ mặt bình thản và dùng ngữ điệu tương xứng. Nếu Karna đọc suy nghĩ cậu, anh sẽ nhìn ngay ra sự không thành thật trong đó. Arjuna hy vọng anh sẽ làm vậy. Cậu hy vọng Karna, bằng sự tinh ý của mình, sẽ lột bỏ lớp vỏ mỏng dối trá để chạm đến nguyện vọng tha thiết của cậu. Cậu hy vọng nó sẽ khơi dậy trong Karna khao khát được trở về nhà và đoàn tụ với gia đình, một khao khát bị vùi sâu bởi bao nhiêu năm tháng thiếu vắng tương tác với xã hội loài người.

Mang trên mặt biểu cảm khó lý giải được, Karna thở dài. “Lẽ ra anh ấy đã chuyển hoá hoàn toàn thành rồng và mất đi tâm trí con người, nhưng nhờ vào nghị lực cộng với một tia may mắn, anh ấy đã giữa lại được tâm trí của mình cùng hình hài nửa người, nửa rồng. Phần con người trong anh ấy được treo bằng một sợi chỉ mảnh, vì thế anh ấy phải thật cẩn thận.”

“Để anh ta không biến thành rồng hoàn toàn và đánh mất bản thân?”

“Phải.”

“Anh sợ rằng nếu anh bỏ đi thì anh ta sẽ không giữ nổi tình trạng hiện giờ nữa phải không? Như thế chẳng phải là một hình thức giam hãm khác hay sao?”

Nếu đúng là vậy, Arjuna sẵn sàng chiến đấu. Cậu sẽ đương đầu trực diện với cơn thịnh nộ của một con rồng nếu điều đó trả lại tự do cho Karna.

“Anh bảo đảm với em là không phải như thế,” Karna nói. “Anh ấy thúc giục anh trở về nhà và khi anh không chịu đi, anh ấy đã nhiều lần hỏi liệu có phải anh ở lại bên anh ấy vì sợ hay vì trả ơn hay không. Anh đã suy nghĩ nhiều về câu hỏi đó và dần dần, anh nhận ra là không phải.”

“Vậy thì tại sao?”

“Bởi vì anh ấy và anh, không, bọn anh giống nhau và chỉ có thể ở bên nhau mà thôi.”

“Ý anh là sao?” Arjuna bối rối trước lý do Karna đưa ra. Siegfried đã hoá thành rồng nhưng anh cậu vẫn là người mà, làm sao họ “giống nhau” được? Dù về mặt sinh lý hay bất cứ mặt nào thì họ vẫn khác biệt. “Lời nguyền hoá rồng đó cũng ảnh hưởng anh sao?”

“Không,” Karna đáp. “Một mình Siegfried gánh chịu lời nguyền đó vì anh ấy đã đoạt mạng con rồng. Giá như anh có thể chia sẻ gánh nặng của lời nguyền nhưng đó là chuyện không thể.”

Karna dừng một chút rồi tiếp tục, “Tuy Siegfried có hình dạng giống người nhưng anh ấy đã mất đi giọng nói con người. Đó là một khía cạnh khác của lời nguyền – tai người vĩnh viễn không thể nghe được điều anh ấy muốn diễn đạt.”

“Nhưng anh có thể nói chuyện với anh ta mà. Em không hiểu.”

Karna thở dài, vẻ đượm buồn phủ bóng lên những đường nét hoàn mỹ trên gương mặt anh. Arjuna rúng động. Từng có vài lần cậu chứng kiến anh ngồi một mình trong góc xa nhất, kín đáo nhất của đại thượng uyển, trên mặt mang biểu cảm giống hệt hiện tại. Tuy nhiên, khi Arjuna tiến đến anh với sự lo lắng trẻ thơ, anh luôn lấp liếm rằng anh chỉ đang lơ đãng mà thôi. “Vậy nghĩa là Hoàng Mẫu chưa nói gì với em. Bà ấy muốn giấu sự thật với tất cả mọi người, kể cả các con, cũng là điều có lý thôi. Anh chưa từng và sẽ không bao giờ là niềm tự hào của bà.”

“Nhưng tại sao chứ? Anh là con đầu lòng của bà, anh được sinh ra trước tất cả chúng em mà.”

Karna chẳng nói chẳng rằng mà gỡ cái cài áo giữ áo của anh, để lộ lồng ngực. Đôi mắt Arjuna mở to. Mặc dù trước đây chưa từng thấy cơ thể Karna nhưng cậu biết có một thứ không nên xuất hiện trên ngực anh, hay nói đúng hơn là trên ngực bất cứ ai. Lồng ngực anh cũng trắng tái như cơ thể anh và ở giữa ngực là một viên đá giống như hồng ngọc lớn cỡ bàn tay thiếu nữ. Vùng da xung quanh nổi gồ lên những mạch máu và trông như thứ chết tiệt đó được khảm vào da thịt anh và bắt rễ ở tim anh. Nếu gỡ nó ra thì cả trái tim của Karna cũng bị móc ra theo.

“Cái gì vậy? Sao anh lại có một thứ như vậy trên ngực?”

“Hãy xem nó là món quà đầu tiên và cũng là cuối cùng của cha anh.”

“Cha anh ư? Không phải ông ta đã qua đời khi anh được sinh ra hay sao?”

Đó là điều hoàng mẫu đã nói với cậu và những anh, chị, em còn lại, những hoàng tử và công chúa có phụ thân là hoàng tử của nước láng giềng. Karna là con một người khác và do đó, dù Arjuna chán ghét đến mức nào thì cũng không thay đổi được sự thật là những khác biệt giữa Karna và họ không chỉ về mặt hình thể.

“Ông ta đã chết, đó là sự thật, hoặc ít ra là một nửa sự thật. Điều mà Hoàng Mẫu của chúng ta không tiết lộ với bất cứ ai là thân thế, nói đúng hơn là giống loài của ông ấy. Ông ta là rồng, Arjuna ạ, một con rồng giống như con quái thú đã bắt anh, cũng giống như Siegfried hiện tại. Vì thế, anh có một nửa là rồng.”

“Không thể nào!” Arjuna nói. “Không, điều này không thể là sự thật. Em sẽ không tin đâu!”

Cậu không cho rằng Karna dựng chuyện bởi vì anh cậu không bao giờ nói dối. Điều dối trá duy nhất ở đây là chính bản thân sự thật đó.

“Đó đúng là sự thật, Arjuna. Có bao giờ em thắc mắc vì sao nước ta thịnh vượng và hùng mạnh hơn các nước láng giềng mặc dù điều kiện địa lý gặp nhiều bất lợi không? Tại sao vũ khí của chúng ta sắc bén hơn còn chiến xa thì chắc chắn hơn? Đó là bí mật của riêng nữ hoàng. Mẹ của chúng ta đã làm một điều không tưởng: bà giao ước với cha anh, một con rồng hoành hành ở phía đông, để cha anh giao toàn bộ kho báu cho bà, đổi lấy đứa con đầu lòng của bà. Mẹ của chúng ta rất thông minh, bà đã tìm ra lỗ hổng độc nhất vô nhị trong giao ước, và do đó, anh có mặt trên đời.”

Trong khi Karna nói, Arjuna im lặng. Khi cú sốc ban đầu qua đi, cậu thấy bình tĩnh lạ thường. Những cơn bộc phát cảm xúc đã trôi đi, để lại sự tĩnh lặng cho phép sự thật không thể phủ nhận từ từ lắng xuống.

“Arjuna,” Karna nói, đặt bàn tay lên tay Arjuna, “bây giờ em đã hiểu là anh không thuộc về cung điện, trên ngôi vua thì càng không. Người dân sẽ nghĩ gì nếu họ biết sự thật về vua của họ? Nhất định sẽ xảy ra hỗn loạn và đất nước sẽ rơi vào cảnh hiểm nghèo.”

“Thật bất công,” Arjuna khẽ nói như chỉ để mình mình nghe.

“Bên cạnh đó, anh không thích hợp làm vua vì anh thiếu sức hút cũng như đầu óc của người lãnh đạo một quốc gia, những thứ mà em đều có. Em trở thành vua là lẽ đương nhiên. Mẹ hẳn cũng mong muốn như thế.”

Anh mỉm cười và xoa đầu Arjuna, và chàng hoàng tử trẻ bỗng cảm thấy mình là cậu bé đứng trước người anh trai cậu yêu mến và ngưỡng mộ. “Nào, nào, hãy nhân từ và công bằng. Hãy làm một vị vua tốt đối với thần dân của em.”

Giọng nói của Karna trong tai cậu nghe thật xa, thật xa, gần giống như tiếng vọng.

“Còn mẹ của chúng ta thì sao? Còn gia đình của chúng ta, các anh, chị, em của chúng ta?”

Còn em thì sao? Cậu không dám hỏi.

Arjuna cảm thấy mình sắp rơi nước mắt, bởi vì một cậu bé thì luôn có quyền được khóc. Quang cảnh trước mắt mờ đi, biến dạng. Cậu đưa tay lên để quệt đi những giọt lệ đang thành hình quanh khoé mắt.

Khuôn mặt Karna hiện lên sự đau đớn và trong một khắc, dường như lời chất vấn của Arjuna đã chạm đến đáy lòng anh và anh đang do dự. Nhưng rồi một tia sắc bén hiện lên trong đôi mắt trong vắt và anh thở dài, có điều đó là tiếng thở buông xuống khi hạ quyết tâm. “Sẽ tốt hơn nếu em xem như anh đã chết rồi.”

Có thứ gì đó vỡ tan và âm thanh ngân vang trong tai cậu. Cậu đứng bật dậy, cử động thình lình khiến cái ghế ngã ra. “Sao anh có thể nói lời như vậy?” cậu hét lên, nắm cổ áo Karna và kéo khuôn mặt anh lại gần khuôn mặt mình. Trước mắt cậu toàn một màu đỏ. “Anh trai tôi sẽ không bao giờ nói một điều vô trách nhiệm và nhẫn tâm như vậy! Anh có thật là anh ấy không hay là một kẻ mạo danh khoác lên mình bộ dáng của anh ấy?”

“Anh thành thật xin lỗi, Arjuna,” Karna nói, “nhưng anh không thể quay về cùng em. Nơi của anh là ở đây, bên họ.”

Anh nhấn mạnh từ cuối.

“Họ ư?” Arjuna nhắc lại, không giấu được sự kinh ngạc trong lời nói. Ở đây còn kẻ nào khác cậu chưa thấy sao?

Ở miệng hang có vài tiếng động. Những tiếng động đó rõ dần, chứng tỏ nguồn cơn của chúng đang tiến vào hang.

“Anh đã bảo anh ấy rằng em sẽ không bao giờ hại anh nhưng có vẻ anh ấy chẳng bay đi xa, lúc nào cũng lo lắng quá như vậy,” Karna nói.

Như thể được ra ám hiệu, Karna vừa dứt lời thì một thân hình cao lớn lọt vào tầm mắt Arjuna. Đôi cánh của gã gập lại còn cái đuôi thì thả lỏng, kéo lê trên mặt đất. Tuy nhiên, cả người gã lập tức vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu khi ánh mắt gã đáp xuống bàn tay Arjuna đang nắm cổ áo Karna. Đôi con ngươi long lanh bùng cháy như thể gã sẽ thiêu sống Arjuna chỉ bằng một cái nhìn. Sự căng thẳng trong bầu không khí giữa đôi bên gần như có thể thấy được bằng mắt thường.

Và như thế, trận chiến im lặng giữa người và rồng diễn ra lần thứ hai.

Khoảng thời gian vừa rồi có thể rất dài đối với cả hai nhưng trên thực tế mới chỉ có mấy giây trôi qua trước khi một tiếng ngáp đập tan bầu không khí nặng nề. Arjuna không hề dự tính chuyện này và do đó, vẻ bối rối được viết hết lên khuôn mặt điển trai của cậu. Sự chú ý của cậu bị hút về thứ gì đó gã rồng đang bế trên tay bằng sự dịu dàng và cẩn trọng không ai nghĩ gã sở hữu.

Không phải thứ gì đó mà là một người.

Arjuna nhìn chằm chằm đứa trẻ được bế trong tay Siegfried đến nỗi quên cả chớp mắt. Hai mắt cậu rất đau và cậu nghĩ, nếu cậu nhìn lâu hơn một chút, chúng sẽ rớt khỏi hốc mắt mất.

Đứa trẻ ngồi trên khuỷu tay của gã rồng cao lớn nhỏ đến mức người ta dễ dàng lướt qua mà không thấy nó. Nó có nước da trắng – trắng đến mức nổi bật trong ánh sáng nhờ nhờ của hang động, và mái tóc trắng không kém nước da dài đến bờ vai trần. Nhìn đôi má bầu bầu và cặp mắt xanh nhạt chiếm gần nửa khuôn mặt thì khó mà đoán được tuổi của nó, nhưng nếu như phải đưa ra một con số thì Arjuna nghĩ là ba hoặc bốn tuổi. Quanh mi mắt dưới là viền trang điểm màu đỏ làm nổi bật đôi mắt to và làn da trắng như tuyết của nó. Nếu là người khác thì trông rất kỳ nhưng với đứa trẻ này thì hoàn toàn tự nhiên. Thậm chí có thể nói viền trang điểm đó hợp với nó đến mức không tự nhiên.

Vẻ ngoài kỳ lạ của đứa trẻ hay việc nó được một con rồng ẵm bồng không phải điều làm Arjuna ngạc nhiên; điều khiến cậu nhìn nó đến mức muốn lồi cả mắt chính là nó giống Karna lạ thường. Giống như một phiên bản tí hon của anh vậy, chỉ thêm đôi cánh, cặp sừng bắt đầu trổ độ cong và cái đuôi đầy vảy đang cuốn lấy cánh tay Siegfried. Nó đang nghịch tóc Siegfried, cặp cánh bé xíu quạt phần phật theo những tiếng cười như chuông bạc.

Trong đầu Arjuna đang xoay mòng mòng. Cái quái gì đang diễn ra thế này?

Cậu buột miệng nói ra suy nghĩ của mình.

“Xin em đấy, Arjuna,” Karna nói, “thằng bé có thể không hiểu em nói gì nhưng xin kiềm chế sử dụng từ ngữ không hay như thế trước mặt một đứa bé.”

Đứa trẻ ngừng nghịch tóc Siegfried ngay khi thấy Karna. Nó vươn đôi tay mũm mĩm về phía anh và điều này khiến cho nụ cười nuông chiều hiện lên trên khuôn mặt lạnh nhạt thường trực của anh. Anh chiều theo thằng bé và đón lấy nó từ Siegfried. Đứa trẻ cười khúc khích và tìm thấy niềm vui mới ở hoa tai bằng vàng của Karna, một vật hình tròn có đường kính còn lớn hơn cả bàn tay nó.

Đứng một bên, Siegfried nhìn Karna và thằng bé bằng ánh mắt chan chứa dịu dàng. Ngọn lửa hừng hực trong con ngươi giờ đã dịu xuống thành ngọn lửa ấm áp trong lò sưởi. Bên nhau, ba người trông như định nghĩa hoàn hảo của một gia đình hạnh phúc, bất kể những khác biệt của họ với một gia đình bình thường. Arjuna cảm thấy xót xa khi bản thân mới là kẻ ngoài cuộc.

“Anh muốn giới thiệu thằng bé trong một hoàn cảnh tốt hơn nhưng bởi vì cả hai đã gặp nhau nên điều đó không cần thiết nữa. Đây là con của anh, và do đó, nó là cháu trai của em.”

“Ch-cháu trai?!” Arjuna lắp bắp. “Ý anh là, anh và hắn… anh. Không thể nào!!”

Không thể nào. Không thể nào. Không thể nào. Toàn bộ suy nghĩ của cậu đều tối giản thành ba từ đó và chúng lặp đi lặp lại trong đầu cậu như một đoạn chú đáng nguyền rủa. Không thể nào. Anh cậu là nam và Siegfried cũng vậy. Thứ phép thuật quỷ quái nào đã nhúng tay vào để tạo ra đứa nhóc nghịch ngợm mà Karna hết sức yêu quý kia? Có lẽ còn yêu quý hơn cả gia đình anh và các em của anh? Không, cái điều cấm kỵ biết thở biết cười đó không thể là cháu trai của cậu được. Arjuna từ chối chấp nhận nó là một thành viên cùng huyết thống. Nhất quyết từ chối.

Quá nhiều thứ phải tiếp nhận nhưng quá ít thời gian, và hậu quả là đầu óc Arjuna bị quá tải. Trước mắt cậu sập tối…

Arjuna bật dậy sau cơn mơ. Cả người đẫm mồ hôi, cậu nhìn quanh, để mắt thích nghi với bóng tối. Cậu cảm thấy nhẹ nhõm khi biết mình vẫn đang ở trong túp lều dựng tạm dưới chân núi. Ngày mai cậu sẽ leo lên dãy núi đó để tìm cái hang rồng mà người ta vẫn đồn. Trực giác mách bảo cậu Karna vẫn đang sống khỏe mạnh, và anh ở trên đỉnh núi, chờ cậu đến đón. Trực giác của cậu chưa bao giờ nhầm, nó gần như giác quan thứ sáu vậy, và cậu tin tưởng nó như tin tưởng cây cung và mũi tên của mình.

Cậu đã mơ một giấc mơ kỳ lạ, với những chi tiết chẳng hay ho gì nhưng rất sống động và tác động lên cậu đến mức nó dường như chân thật. Liệu đó có phải điềm xấu cho hành trình phía trước của cậu hay không? Không. Arjuna lắc đầu và để cơn gió đêm mát lạnh thanh lọc đầu óc. Sau đó cậu tống khứ giấc mơ nực cười đó vào góc xa nhất trong tâm trí và cấm cửa bất cứ dư âm nào của nó. Cậu có một mục tiêu xác định rõ ràng và cậu sẽ không để một giấc mơ cỏn con ngáng đường mình.

Hoá ra giấc mơ không vô nghĩa như cậu đã nghĩ. Ngày hôm sau, những sự việc diễn ra đúng như trong mơ và mỗi khi một chi tiết nhỏ được tái hiện với độ chính xác tột bậc, cậu lại rùng mình. Giấc mơ tiên tri là điều rất hiếm gặp, và nó có ý nghĩa sâu xa hơn những gì thể hiện ở bề mặt. Tiếc rằng Arjuna chẳng phải chuyên gia giải mộng để có thể biết được những thông điệp ẩn giấu trong đó.

Trước nỗi thất vọng của Arjuna, mọi diễn biến trong giấc mơ (giờ cậu nên gọi là ‘ác mộng’ nhỉ?) đều xuất hiện trong đời thật, kể cả sự thật điên khùng rằng Karna hiện tại đã có một đứa con trai ba tuổi nửa người, nửa rồng. Karna không nói bằng cách nào cả hai lại có con được với nhau và anh cậu thật ra là cha hay là mẹ đứa nhỏ, và cậu biết ơn anh đôi chút vì việc đó. Cậu không nghĩ mình đỡ nổi sự thật; đôi lúc không biết mới thật sự là phúc.

Nhờ vào giấc mơ, Arjuna đã có sự chuẩn bị tinh thần tốt hơn cho sự thật gây sốc kia và không đến nỗi ngất xỉu như ‘cậu’ trong mơ. Điều đó không có nghĩa là cậu không trải qua nhiều phút trong tình trạng hoàn toàn tê liệt và mất liên hệ với thực tại. Không thể trách cậu được; đâu phải ngày nào cậu cũng có một đứa cháu trai nửa người, nửa rồng đâu. Thế nhưng điều tồi tệ hơn vẫn đang chờ cậu phía trước: dù cậu nổi giận hay van xin thế nào, Karna cũng không trở về cùng cậu. Nơi của anh là ở bên ‘gia đình’ mới, anh khẳng định, không phải trong một cung điện lạnh lẽo mà anh có thể đọc được những suy nghĩ thù hằn nhắm đến mình chỉ vì anh khác biệt. Dù rất buồn nhưng một phần trong Arjuna đồng tình với anh. Phần còn lại, tuy nhiên, đang quay cuồng trong xúc cảm nên chẳng còn biết lý do gì nữa.

À cứ thế, cậu chia tay anh trai với sự miễn cưỡng to lớn cùng không ít áp lực trong không khí sinh ra từ mối quan hệ căng hơn dây đàn giữa cậu và ‘anh rể’ bất đắc dĩ. Cháu trai của cậu hoàn toàn chẳng biết gì về những lắt léo trong quan hệ của người lớn; nó chỉ biết cười khinh khích và vẫy vẫy bàn tay nhỏ nhắn, căng nõn thay lời chào tạm biệt chú của nó. Dằn nén cảm giác bài xích, cậu ngần ngừ vẫy lại. Tiếng cười giòn tan phát ra từ lồng ngực nhỏ bé.

Arjuna chưa từng nghĩ lần tới cậu gặp lại đứa cháu trai này, nếu cậu còn có cơ hội nào gặp lại nó, thằng bé đã hoàn toàn trưởng thành. Vài tháng sau đó, lúc Arjuna vượt muôn trùng sông núi vì cậu nhớ anh trai và muốn gặp anh, tất cả những gì hoàng tử trẻ tuổi tìm được là một cái hang trống, chẳng còn mấy món đồ nội thất xiêu vẹo lẫn người ở, cùng một lá thư tạm biệt kèm xin lỗi.

“KARNA!!!”

Tiếng thét giận dữ của cậu vang vọng suốt hang đá.

Kết thúc

Vỹ thanh

“Anh nghĩ anh nghe thấy tiếng em trai đang thét.”

“… chắc là anh tưởng tượng đấy,” Karna đáp. “Chúng ta quá xa nó rồi.”

Hiếm khi họ đi xa khỏi hang, trừ khi lương thực và nước trở nên khan hiếm, bởi vì đi lại rất bất tiện và rồng ngẫu nhiên là sinh vật mang tính gắn bó chặt chẽ với nơi chúng sinh sống. Khi chúng phải rời đi, đó luôn vì những lý do nghiêm trọng.

Lúc này họ đang bay qua bầu trời đầy sao, Siegfried trong lốt rồng và Karna cưỡi trên lưng anh. Ban đêm là thời điểm hoàn hảo để di chuyển vì màn đêm đen giúp che giấu cơ thể rồng khổng lồ mà với cơ thể này, anh dễ dàng chở Karna cùng ít đồ tùy thân của họ hơn cơ thể người rất nhiều.

“Em trai em hẳn đang nổi cơn thịnh nộ,” Siegfried ‘nói’, hay đúng hơn là giao tiếp thông qua mối liên hệ đặc biệt hình thành giữa bản thân anh và Karna.

Karna khẽ thở dài. “Nó hoàn toàn có quyền nổi giận. Từ bé em đã không là người anh tốt của nó, vậy mà nó trông đợi vào em rất nhiều. Nó còn đến cứu em vì nghĩ em đang bị giam giữ. Giờ có lẽ nó đang nghĩ em lạnh lùng gạt phăng tình cảm của nó đồng thời bỏ rơi nó bởi vì em không cần đến nó nữa.”

“Nhưng đâu phải vậy. Em quan tâm đến cậu ta không ít hơn cậu ta quan tâm đến em. Điều đó thì anh chắc chắn.”

“Không còn quan trọng nữa rồi. Hiện tại chắc hẳn nó hận em tận xương tủy.”

Siegfried phát hiện một nỗi buồn mờ nhạt phủ lên giọng nói của Karna. “Em đang hối hận đấy sao?”

“Không, dù đau đớn nhưng đây là việc cần làm. Arjuna sẽ không bao giờ phản bội chúng ta nhưng quanh nó còn bao nhiêu kẻ mang trái tim vấy bẩn bởi lòng tham, mà kho báu của rồng lại quá dụ hoặc. Chúng có thể bám theo nó và dần dà tìm được hang của chúng ta. Em không thể để bất cứ nguy hiểm nào xảy đến với chúng ta được.”

“Em sẽ nhớ cậu ta.”

“Chắc chắn là vậy,” Karna nói, vuốt ve mái tóc trắng mềm mại của con trai đang an giấc trên lưng cha. “Nhưng em có con và em có anh.”

Một luồng hơi ấm tỏa ra từ cơ thể đã thay cho lời hồi đáp của Siegfried. Vào ban đêm, nhiệt độ có khuynh hướng giảm xuống đột ngột nhưng anh sẽ không để Karna và con phải chịu dù chỉ một chút hơi lạnh. Karna cảm nhận được rung động khe khẽ bên dưới lớp vảy thô cứng khi anh áp má vào lưng Siegfried và lắng nghe nhịp tim của anh.

“Miền nam chắc sẽ ấm hơn, cũng nhiều thức ăn hơn, em nghe nói vậy,” Karna lầm bầm. Hơi ấm khiến anh chậm chạp và buồn ngủ. Anh đã thức nhiều giờ và bây giờ đang bị giấc ngủ cám dỗ.

“Nghỉ ngơi đi. Khi em dậy, chúng ta sẽ ở một vùng đất hoàn toàn mới.”

Bạn cảm thấy lần này dịch chém hơi nhiều một tý ~.~. May là mình chém văn mình thôi, không chém văn ai.

Dịch cách xưng hô đau đầu lắm ấy. Thấy “anh/em” hơi sến và hiện đại quá nhưng không lẽ gọi nhau “ta/ngươi”?!

Vấn đề Siegfried với Karna ai là cha, ai là mẹ, bạn để độc giả tự quyết định.