[Pics] Trấn hồn

Vì bạn Joel đang hơi cuồng phim nên bạn share một số fanart của phim.

Lưu ý 1: Hình KHÔNG phải của bạn Joel mà là download từ baidu, weibo và blog cá nhân của lofter. Bạn Joel không biết tiếng Trung nên không xin per được, nói trắng ra là bạn up “chui”. Do đó, nếu bạn thích những cp này và thích những tấm hình, bạn cứ lấy nhưng đừng “méc” tác giả kẻo một ngày nào đó bạn Joel lên wordpress và phát hiện blog đã duy trì gần chục năm bị report và đóng cửa…

Lưu ý 2: Có một số hình là NSFW (not safe for work)

Lưu ý 3: Bạn Joel ship nhân vật chứ KHÔNG ship diễn viên.


  • Thầy Thẩm – Thẩm Nguy / Hắc Bào (Diễn viên: Chu Nhất Long)


  • Thầy Thẩm x Sếp Triệu aka cp “kẹo mút”
  • Comic strips
  • Fanarts
  • Sở ca x Tiểu Quách

[Pics] Siegfried x Karna / Part 2

Do số hình ở post cũ bắt đầu quá nhiều nên bạn chuyển bớt sang post mới.

Lưu ý 1: Hình KHÔNG phải của bạn Joel (NOT my pictures!) mà là download chủ yếu từ pixiv.net twitter.net. Bạn Joel ý thức được rằng mình đang up “chui” và biết rằng điều ấy không hay nhưng biết làm sao được khi trình độ tiếng Nhật của bạn đã chạm ngưỡng A (tức Abysmal) và không thể xin per. Do đó, nếu bạn thích  những tấm hình, bạn cứ lấy nhưng đừng “méc” tác giả kẻo một ngày nào đó bạn Joel lên wordpress và phát hiện blog đã duy trì gần chục năm bị report và đóng cửa…

Lưu ý 2: Có một số hình 18+ (ai chưa đủ tuổi thỉnh quay đầu)

Lưu ý 3: Có một số hình nhân thú (tức động vật x người cho gần gũi, dễ hiểu); tuy nhiên, cần đính chính là cả Siegfried lẫn Karna đều không phải động vật (mặc dù Siegfried có chút “thú tính” – vấn đề này ai chơi game Fate/Grand Order sẽ hiểu)

Lưu ý 4: Có một số hình genderbend












[Rant] The Kindness of Strangers – The Originals 5×08


Warnings: spoilers alert. No inappropriate jokes or salty comments.

This is perhaps the first episode of this season which I have nothing to complain about. The storyline is plot-hole-free (at least to me) and the acting is superb. Congratulations to the production team.

Let’s hope against hope that the remaining episodes retain the same quality since we have not long to watch, although it’s kinda unlikely (because of Plec, you know).

Here’s some thoughts on The Kindness of Strangers aka ‘Being Elijah Mikaelson is suffering’ (parodied from Fate franchise’s famous quote ‘Being Lancer is suffering’)

  • The ‘Chambre de Chasse’ plot is pretty use-worn at this point; however its development makes up for that, resulting in an emotion-choked episode that is a great (though painful) watch.
  • My prep involving spending two hours watching the third installment in the Hostel franchise (a torture porn franchise, in case you aren’t familiar with the name) isn’t enough to numb the pricking I feel while watching Elijah suffering (oh-so-beautifully) onscreen.
  • I guess his suffering is essential to the progression of the plot (because who doesn’t feel agony when their thousand-year-memory comes rushing in like a tsunami); still, my emotional, more irrational side can’t have questioning why the hell my favorite character has to endure so much pain and why he can’t enjoy a sliver of happiness *turning on Flaurie’s Hurts Like Hell in the background*. Honestly, this song should be Elijah’s theme song.
  • Still getting lots of and lots of Stefan’s vibes here. Since we all know how it ends for Stefan, Elijah-stans should prepare themselves in advance for what is to come, stocking in tissues and lots of comfort foods/drinks/films for example.
  • However, there’s still hope yet (no pun intended) and that is Klaus. We can safely bet on Klaus never letting his brother die on him.
  • Speaking of Hope, I wonder who (was in the right mind) to tell her Elijah stood and watched Hayley die. Klaus wouldn’t do something like that, Marcel and Freya weren’t there and if Roman had had the guts to show his face in front her, Hope would have shown him how much of a Mikaelson she is. Then who?
  • If my memory serves, when Hayley first arrived at the compound, her tummy wasn’t that visible.
  • Bekah and Marcel and their on-and-off tango.
  • All of Davina’s mentions make me miss the little but deadly witch. Wonder if Danielle comes back for the series finale (Come one we have Mikael and Cami, why not Davina?).
  • Normally I’d pick my most favorite thing of the episode but since this episode has so many things I like, I’m going to make an exception. So here’s a list of what I like about this episode:
  • Rebekah and Kol! It takes so damn long to see their faces again. (Too bad we won’t be seeing them in the next episode.)
  • Rebekah and Klaus having a reunion when Kol falls down on the sofa stark-naked. Just a normal Mikaelson family reunion. Besides, that reminds me of the little sitcom Significant Mother. Anyone watched it?


  • The snort Klaus makes when Hayley suggests the name “Katherine”. It’s a shame non-TVD viewers probably don’t get this joke.
  • Hope Andrea Mikaelson.
  • Klaus and Hayley having videophone.
  • Kol and Elijah having a proper talk with each other. This conversation is waaaaay overdue!
  • Elijah helping Kol get up. I guess that counts as the kindness of stranger.
  • Rebekah stepping up for Elijah. Guess even though amnesiac, he is still her favorite brother.


  • Klaus staying behind and helping Elijah burst through the Red Door. Now that’s the first step towards forgiveness because when it comes to his family, especially Elijah, Klaus always forgives.


  • The tears all the siblings shed watching Elijah cry out in pain. Yeah, even Kol.
  • And the tears Klaus shed for Hayley. I never doubt that he loved Hayley, perhaps not romantically, but he did love her as he loves his siblings and daughter.


  • The suit is back again. (And so do all the pains and burdens!)



[Siegfried x Karna] It’s Not Impossible If the Grail Is Involved (6)

Disclaimer: Characters belong to their respectful owners

Fandom: Fate/Grand Order

Rating: T

Pairing(s): Siegfried x Karna

Genres: fanfiction, fluff, humor, genderbent

Characters: Siegfried, Karna, Arjuna, Jing Ke, original characters


“Key words: ‘you think’, Archer. Nausea isn’t equivalence of morning sickness.”

Sequel to Sharing Warmth, A Drunken Mishap and All the Valentine’s Chocolate Combined. Sort of.

Part 6

Rhys squinted his eyes and studied the mess of red and blue lines he had exposed and tried to modify so that the communication device was compatible with his charger. At the moment he was doing the opposite of what he had done a few hours earlier: he was putting the lines back where they belonged, hoping with anxiety bubbling in his chest that he hadn’t screwed up anything and broken the device for good. It was the only thing that connected him and Chaldea; he desperately needed it if the three of them still wanted to return home safe and sound.

Once everything was back in place, Rhys plugged the device in with trembling fingers. He considered it the ultimate blessing that Mr. Shou’s little dwelling had an outlet. Why and how a cottage alone in a bamboo forest had electricity supply was of little importance to him as long as he could charge his communication device. Maybe that was what the windmill-like contraptions in the yard were used for.

The LCD screen flared up together with a beep had Rhys’s heart nearly leap out of his chest. He screamed internally, not wanting to disturb Mr. Shou and Iori’s sleep when they had done him an enormous favor. They each had retired to their room at the back, leaving the full use of the living room to their new and strange guests. They needed the energy for tomorrow’s journey and Rhys would have followed their example if he hadn’t had to do something important first: charging his device and consulting with either Gilgamesh or Davinci, depending on his luck.

Never before had he found the grainy hologram of a certain Davinci-chan so lovely, so endearing. It brightened the small, dimly lit room.

“Never thought I’d say this,” Rhys began, “but so glad to see you, Davinci, instead of Gilgamesh.” A pause. “He’s not there, isn’t he?”

“No, he got into a quarrel with his younger selves and now Enkidu is trying to have them reconcile with each other, or at least not try to kill each other and reduce Chaldea into rubbles in the process.”

“Who had the brilliant idea of putting them in the same breathing space?” Rhys muttered.

“It’s beyond me,” Davinci replied. “Maybe they ran into each other. Good thing we still have Enkidu to get them in line. How are things on your side? I heard from Gilgamesh but I need to see with my own eyes to assess the situation.”

Rhys summoned Karna, who was outside the cottage, guarding it, via their mental connection. Karna’s slender frame instantly materialized beside Rhys, casting a shadow on the young mage’s face. Behind him was Siegfried. “You called, Master?” Karna asked.

“Yes, please come closer so Davinci can have a look.”

Karna wordlessly did as he was told.

Davinci’s hologram put on a monocle. “Hmm, it’s certainly bizarre but also extremely interesting. I’ve never seen anything like this before and I’d love to study it. If only I could Rayshift there myself. Also, what gorgeous figure! I’d love to draw it.”

Rhys scowled. Only a man who had traded his original body for a female one could say this was interesting. “Please keep your perverted side in check, Davinci.”

“You know I can’t help myself when I see beauty.”

Something crossed Rhys’s mind. “Wait, If Gilgamesh had told you then everyone in Chaldea might have already learned of this.”

A chill ran along Rhys’s spine, making him shiver despite the sweltering weather. He dreaded thinking about what if a certain first-rate Archer knew. He had a penchant for overreacting, that one, which was a major understatement.

Davinci pouted. “What did you take the King of Heroes for? A chatterbox? He only told me because it’s my duty to supervise the missions. Now, please tell me if you have checked the other pools and made any discoveries.”

“That sounds a lot like Gilgamesh’s advice. Those are dangerous so no, we didn’t check. Fortunately someone did and we were able to learn the results.”

“Ooh, tell me.” Her voice didn’t contain her skin-crawling gleefulness. It was probably a scientist’s terminal disease: to be curious about everything and eager to explore them despite how perilous they might be.

“Each pool turns the creature that falls in into something else, dogs, cats, pandas, etc., you name it. And provided you managed to find the proper pool, you can turn them back.”

“Hmm, define ‘proper’, please.”

“For example you threw a mouse in some pool and it turns into a cat. If you could find a mouse pool then problem solved.”

“Interesting,” Davinci hummed, stroking her chin. Probably a past habit when she still had a beard. “By that premise, if we find a male pool, Karna will return to normal?”

“Theoretically speaking. One tiny problem: there is no such pool in that area.”

There was a prolonged silence on the other line, which Rhys felt impatient to fill in as not to waste time. He needed rest as much as any normal human and now his eyes began to weigh down.

“There’s a solution to that, albeit temporary,” he said, standing up, not waiting for Davinci’s response. He left for a few seconds and came back with a kettle in hand. “Karna, do you mind?”

Karna shook his head and took the kettle. The palms of his hand glowed red and soon after, there was steam rising from its mouth. With his usual stoicism, he poured the water over himself. For the third time in the day, he got really wet.

OK, that sounds so wrong.

A soft gasping sound passed Davinci’s lips.

The steam cleared and the original Karna appeared. Almost at the same time, Davinci exclaimed, “Meravigliosa! Subarashii! Marvelous! This is definitely one of the rare miracles I’ve the chance to witness. Simply marvelous.”

Karna’s face was expressionless while Siegfried’s had soured. “He can only keep this form for a short while,” he said, and Rhys noted the annoyance in his tone. But he couldn’t blame Davinci though; from a scientist’s perspective, this unfortunate incident was a golden chance to study the unknown, and this, this was nothing sort of a miracle.

“When he’s dry, he’s back to being a woman.”

Davinci cleared her throat. “Well, it’s troublesome. Let’s see… “ Rhys heard the sound of keyboard. “It appears in the second Karna turned from woman to man, the magical reading pivoted, meaning a large amount of magical energy was involved. As far as I know, there’s one thing that has that much energy…”

“The Grail!” Both Rhys and Davinci said in unison.

“We speculated as much,” Rhys said. “It seems we came pretty close to it.”

“Any clue on where it is or whose hand it is in so far?”

“Yes, the man we met here provided us a clue, which we will set off to check tomorrow.”

“Now that’s the silver lining,” Davinci chuckled. “Anyway, we will be keeping contact tomorrow. Can your communication device hold up?”

“Probable. I’ll make sure to fully charge it.”

“The best of luck to your team.”

“Thank you.”

“Ah, Rhys, there’s something I need to say before goodbye.”


Davinci’s voice lowered, as if to confide a secret. “Gilgamesh only told me but I might have discussed with Foxy over lunch, you know, to figure out the cause…”

Rhys’s heart dropped. Foxy. Tamamo no Mae. Chaldea’s unofficial news hub. He was surprised a certain demigod Archer had not barged into the control room with his thunderous temper and his Agni Gandiva activated.

To be continued

[Rant] God’s Gonna Trouble the Water – The Originals 5×07

The Good, The Bad and The Vamp

Warnings: spoilers alert, inappropriate jokes, salty comments, just the usual stuff. The gifs aren’t mine.

  • How many episodes do we actually have this season? First of all, I find the lack of Kol and Rebekah very jarring. The actor and actress may have been engaged with other projects but come on, it’s the final season; at least allow the audience to see more of them. We still don’t know what the hell Rebekah’s been doing since she refused Marcel’s proposal (and called Caroline to check on her brother, pfff). Second, the story seems to be lacking focus and the Nazi vampires don’t pose as big a threat as they’re built to be so and they certainly lack organization, unlike the season three’s Stryx (even that was underdeveloped storyline) – they’re more like a bunch of ragtag bloodsuckers than anything. Easily squashed by either Marcel or Klaus or both once they stop their plague of overestimating the enemies and get their asses into real action. Come on. Marcel didn’t die and came back a super unkillable vampire and Klaus isn’t an Original Hybrid just so they have to tiptoe around dealing with that bunch of mortal vampires. Have. their. heads. already. Period. What happens to the “Not a head garden, just your head” badass boast? Don’t they want to avenge Hayley’s death? Guess they only have enough budget for epic mob fights for the first season.


  • Plec’s talent of bringing a wrecking ball to her own shows is in full swing. Sigh. This season’s getting a lot of vibes from TVD’s season five, which marks where the series was going downhill. Really down and never up again.


  • Caroline’s letter is a nice gesture and also further cements my belief (not that it needs to) that she’s as relevant to the current storyline as Lucien and Tristan (both dead, in case you forget). Cut out or replace all her scenes and everything remains unchanged. Take this letter for an example. Cut it out and we’d have had about 2 minutes to do whatever else, like Rebekah calls and asks after Hayley and Hope.
  • That reminds me neither Rebekah nor Elijah has had a scene with Hope since last season.
  • This is just so wrong since one of them advocated for Hope’s existence and the other acted as her surrogate parent for nine months.


  • It’s the Crescent’s Alpha’s second line and nobody (or wolves) from the Crescent shows up. What the heck? Why do the writers have their characters saying how Hayley was loved and respected by everyone in town and yet none shows up except terrorist-wannabes?
  • What’s wrong with Freya in this scene?! She’s one of the most powerful witches in town and when the terrorist-wannabes strike, all she does is get pushed aside by Hope and shout for Josh’s help?! What happens to the witch who snaps vampires’ necks and melts their brains with her fingers? Her powers are taking a rain check? This is a perfect opportunity to show (and remind) the audience how powerful and badass the firstborn witch of the Mikaelsons is because frankly Freya hasn’t gotten any action as of late. Even Ivy is getting more action than her.


  • Shout out to writers who created their characters to be canonically powerful only to have them act entirely powerless when it matters.


  • It’s either me bitchin’ or the season is really falling apart much like the Other Side.


  • But the silver lining is I got my Klelijah dose, which is fine.


  • I don’t recall Klaus creating any hybrids since TVD’s season four. Those hybrids were sired by Hope, why are they running to Klaus’s beck and call? That is so weird.
  • What’s with all the hate directed towards Antoinette? In-show, it’s justifiable since Marcel and Klaus hate her mommy and bro’s guts but out-show?? So far Antoinette has been a fairly decent character. Not only does she have the look, she has the style and a classic, elegant air that is pretty hard to find in modern-day vampire shows – again I’m gonna bring up Anne Rice’s vampires. She even shows dignity when remaining calm in the face of death. And up to this point, she stays clean of her parents’ doctrine and plans and she isn’t an enemy of the Mikaelsons. So what is it about her that makes fans detest her and even wish for her (agonizing) death by Klaus’s venom? Is it just because she comes as an ‘obstacle’ for the Haylijah ship?


  • Most favorite thing of the episode: Again, the songs.


[Rant] What, Will, I, Have, Left – The Originals 5×06

Warnings: spoilers alert, subjective comments. The gifs aren’t mine.

Before watching this episode I thought I’d be mad at how Plec and co. wrote it thanks to all the spoilers (and hate posts) floating around on Tumblr (I even intended to start this rant with “Dear Diary. Plec fucked it again). I even delayed watching it till yesterday, kinda afraid it might trigger my conditions. But I did watch it in the end and it turns out I’m not as mad as I thought I would.

I’m not mad at the fact it should be a Hayley’s episode but they still have the nerves to jam in redundant and irrelevant Klaroline moments. They aren’t that long anyway and pretty much tolerable.

the originals header pic [www.imagesplitter.net]

I’m not mad at Hayley’s death nor am I interested in the rumored drama behind the scenes regarding Phoebe Tonkin’s leave. Sometimes actors and actresses have other engagements and they’re unable to stay with the show any longer; or they don’t have as much enthusiasm and love for their roles as they used to; or something happens which the audience can only make wild guesses. Whichever the reason, it’s something that’s been already done and thus cannot be changed despite all the tear and anger. No use crying over spilled milk, as the saying goes. Plus, out of all the female leads’ death, Hayley’s the most badass and iconic – she stays true as a wolf till the end, fighting and taking her enemy with her; she’s already avenged her own death.

I’m not mad as how Elijah acts in this episode and do not think they’ve destroyed his character. Even though amnesiac, Elijah is still Elijah, an Original who fights and protects his family, and yes, Roman counts as his family now because he’s his fiancée’s brother, and possibly his future brother-in-law. If it’s not Roman whom he tries to save from Klaus, whom would it be since he has no memories of his previous life, and no memories equals no feelings? I doubt he even knows how Hope and Hayley look like: he’s heard about them but that doesn’t mean he knows them by their faces as he didn’t seem to recognize Klaus and Rebekah in the first episode. Now his feelings lie with Antoinette so naturally he’d want to protect those she loves. Back in seasons 1 and 3, when he had feelings for Hayley, he even protected the wolves at the bayou although I doubt he’d ever considered them his family. In season 2, Marcel tried to get Elijah to take care of the vampires through Gia. So yeah, I don’t think his protecting Roman while ignoring Hayley and Hope is out-of-character and he doesn’t deserve all the spits and stones people are throwing at him.

However, I am mad as…

… Marcel’s sore absence in this episode. Where is big brother when little sis is in peril? At home and bandaging Josh and maybe cooking some chicken soup for him?


… Declan’s noticing something weird is going because nobody seems to care that Hayley has gone missing, but he says nothing about the out-of-the-blue disappearance of Poppy, his colleague.

… Elijah’s not burning when he’s out bathing in the sun. Hasn’t he thrown away his ring a couple episodes last?

… the entire farce known as the binding spell. Didn’t Esther need a human doppelgänger’s blood as the key of the ritual. I assume they’ve found Elena somewhere in Mystic Falls and she and Damon get to reunite with their loved ones a few decades sooner. Or, Hope’s blood could act as the key element in stead of Elena’s, a fact so conveniently established in the last episode. Strangely enough, I don’t see them taking her blood.

Hayley’s binding comes off easily enough when nameless witch undoes it (no need to use magic!), yet Hope, with her tribid strength could not rip it apart.

… Klaus and Caroline’s reminiscence of the ‘good ol’ days’. You know, the time when Klaus tried to sacrifice her and ended up sacrificing her bff’s aunt, when Klaus terrorized the little town known as Mystic Falls with hybrid lackeys, when Klaus killed her boyfriend’s mom while the Christmas carols were playing in the background, etc. Has Plec forgotten all of these or her level of self-compulsion is just that mighty? Stop force-feeding TO-only viewers the wrong idea that the two of them were good buddies in the past! That’s just cheap.


Caroline’s expression speaks it all here

I assume they’re referring to Damon.


And this line! Really, who wrote it? It makes Caroline sound like a vengeful spirit haunting Klaus or a bad cosmetic product.


… that Elijah’s giving off Stefan’s vibes. Hurt as I will be, I won’t be surprised if at the end of the series, Plec has him died, I’m sorry, ‘sacrifice’ although there’s always another choice that doesn’t involved suicide. Because suicide is the best and only redemption, right.


Most favorite thing of the episode: Elijah’s snapping Caroline’s neck soundlessly. That’s just too hilarious not mention. Caroline should be thankful it’s only a neck snap instead of a heart rip.

[Rant] Hostel, Bilocation, Muse, The Cruxification, Flight 7500, Saw

Một bài nói nhảm của bạn Joel về những phim kinh dị gần đây bạn xem.

Warning: spoilers rất nhiều, bình luận không nghiêm túc, chen hai thứ tiếng trở lên, ý kiến 100% chủ quan, 0% khách quan

*Một số hình ảnh là của bạn, một số phần lớn thì không

HOSTEL (2005)


Đạo diễn: Eli Roth

Diễn viên: Jay Hernandez, Eli Roth, Derek Richardson

Có lẽ những ai biết đến dòng phim torture porn (một sub-genre của thể loại kinh dị, chuyên về các kiểu tra tấn và luôn có rating 18+) đều không lạ lẫm gì cái tên này bởi nó là ví dụ rõ ràng nhất của torture porn: plot không nhiều chi tiết, diễn xuất cũng không đặc sắc, toàn bộ ‘tinh hoa’ của bộ phim đều tập trung vào những cảnh tra tấn sao cho chúng chi tiết nhất, sáng tạo nhất và gây… buồn nôn nhất. Plot của phim có thể tóm gọn như sau: Một nhóm người Mỹ (ngớ ngẩn và ham chơi như khách du lịch Mỹ vẫn thường được thể hiện trên phim ảnh) đi du lịch bụi, hay còn gọi là ‘phượt’, đến một nước Đông Âu có cảnh sắc tươi đẹp và con người đặc biệt ‘thân thiện’. Nửa phần đầu của phim chỉ có chơi và chịch, nửa phần sau là chặt và chém khi nhóm bạn này bị những người địa phương ‘thân thiện’ dụ bán vào một tổ chức chuyên phục vụ nhu cầu của những kẻ lắm tiền biến thái, lấy việc hành hạ người khác làm thú vui. Với nội dung như vậy, chắc chắn Hostel không dành cho những khán giả tìm kiếm nghệ thuật điện ảnh hay có một bao tử hơi… yếu, đặc biệt chống chỉ định với các bạn dị ứng máu me (và cả ruột gan phèo phổi). Nếu tự tin mình có một bao tử inox và đang cần tìm chút mindless fun để giết thời gian khi nhàm chán, bạn có thể thử sức chịu đựng của mình với bộ phim này, xem xem bạn sẽ xem đến khi dòng credit chạy ngang màn hình hay phải tắt khi một nhân vật cầm con dao mổ lên.

Điểm đáng nhớ: Dù đã xem Hostel một lần trước đó (xem trên HBO lúc 2 giờ sáng và chỉ xem được một đoạn) nhưng mãi đến lần này bạn mới biết đây là phim có bàn tay của Quentin Taratino. Chẳng trách mà ‘tung toé’ như thế.



Đạo diễn: Mari Asato

Diễn viên: Asami Mizukawa, Kento Senga, Wakana Sakai

Nghiêm túc mà nói, Bilocation không phải phim kinh dị vì yếu tố gây sợ của nó chỉ ở mức hù dọa trẻ mẫu giáo, mà nó là một phim mystery. Bộ phim nói về hiện tượng bilocation, dịch nôm na là hiện tượng ‘phân thân’, khi từ bản thể chính sẽ tách ra một bản thể giả để xuất hiện ở một vị trí khác (vì vậy nên hiện tượng này gọi là bi(hai)location(vị trí, địa điểm)). Đã có một đề tài khá độc đáo như vậy, Bilocation chỉ cần tình tiết hợp lý và một cái twist gây bất ngờ cho khán giả là sẽ thành công trở thành bộ phim trên mức trung bình khá (phần còn lại phụ thuộc vào khả năng diễn xuất của diễn viên, khả năng của đạo diễn…). Bộ phim đã làm được điều đó qua việc mang đến cho người xem một cái twist đậm chất Nhật Bản: không chỉ ‘xoắn não’, twist còn khiến người xem suy nghĩ về nó mãi sau khi màn hình tối lại và dòng credit chạy trên nhạc nền. Cuối cùng thì đâu là thật và đâu là giả? Và nếu là giả nhưng lại có những tình cảm chân thật và vẹn tròn hơn cả thật thì sẽ như thế nào? Nếu thích phim Nhật, đặc biệt là những phim khiến não bộ phải ‘động đậy’ một chút, sao bạn không thử tìm đến Bilocation?

Điểm đáng nhớ: Hình ảnh hai con búp bê đấu lưng (hay dính lưng) với nhau trong tủ kính vừa đẹp vừa creepy.

MUSE (2018)


Đạo diễn: Jaume Balagueró

Diễn viên: Ana Ularu, Elliot Cowan, Manuela Vellés

Vào thời buổi phim kinh dị nhiều như lá mùa thu trên đường, khán giả càng lúc càng ‘chai’, càng khó hù doạ, các nhà làm phim buộc phải vắt óc nghĩ ra những thứ có thể khiến con người sợ hãi hoặc biến những thứ vốn không hề đáng sợ trở thành kinh dị. Kết quả là chúng ta có được những thứ như tàu điện ngầm ma, thang máy ma, tivi ma, băng video ma, di động ma, trang web ma, selfie thấy ma, vân vân và vân vân. Theo xu hướng đó, Muse cũng muốn truyền tải đến khán giả một thông điệp rằng… đọc thơ cũng rất nguy hiểm, rằng lần tới bạn định ngâm nga thơ từ thì hãy cẩn thận. Muse kể về một giảng viên đại học đã mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ và hãi hùng: Trong mơ, anh thấy một phụ nữ bị những người trùm mạng đen đuổi giết. Không lâu sau, anh biết được giấc mơ đó không phải tác dụng phụ của thuốc mà là sự thật, và như nhân vật chính của mọi phim kinh dị, anh cũng thiếu thốn common sense đến đáng thương – thay vì hành xử như một người bình thường và kệ tía giấc mơ đó, anh lại xông xáo dấn thân đi điều tra sự việc, bỏ bê công việc chính là giảng dạy. Kết quả không cần nói cũng rõ: anh bị cuốn vào ‘mạng nhện’ của những nàng Muse nguy hiểm, những người (hay không phải người?) mà đến cuối phim chúng ta cũng không xác định được đây là thể loại sinh vật gì, phù thuỷ, yêu quái hay những phụ nữ bị nguyền rủa, chỉ chắc chắn họ không phải những nữ thần nghệ thuật trong thần thoại Hy Lạp.

Muse không phải một phim kinh dị hay theo đánh giá của bạn Joel. Chi tiết những nàng Muse dùng thơ ca làm vũ khí tuy khá mới mẻ so với những cách giết người khác nhưng đó dường như là điểm sáng tạo duy nhất của phim, còn lại chỉ là các tình tiết dễ đoán mà chúng ta, những khán giả, chắc chắn đã gặp ở nhiều bộ phim khác. Ngay đến twist ở cao trào, vốn là yếu tố làm nên một phim kinh dị hay, khiến người xem ghi nhớ, cũng không tạo được sự bất ngờ kịch tính mà trái lại, chỉ cần là người hay xem phim thì hầu như đều có thể đoán được điều gì sắp xảy ra và xảy ra như thế nào. Bên cạnh đó, phim còn một điểm khiến bạn hơi khó enjoy: Đó là trong khi xu thế chung là tôn vinh phụ nữ, ủng hộ feminism thì phim lại vô tình hay cố ý tạo ra một dàn villain nữ với đầy đủ mưu mô, thủ đoạn và tàn nhẫn còn nạn nhân là đàn ông. Phải chăng các nhà làm phim đang cố thể hiện rằng phụ nữ nguy hiểm đến mức nào?!

Điểm đáng nhớ: Giữa bộ phim fail khá nhiều mảng thì điểm sáng trong nó là cậu bé có vẻ đẹp thiên thần đóng vai con trai của một nàng Muse. Bên cạnh đó, poster còn đáng sợ gấp mấy lần phim, có lẽ bao nhiêu tinh hoa dồn cả vào poster rồi.



Đạo diễn: Xavier Gens

Diễn viên: Sophie Cookson, Brittany Ashworth, Corneliu Ulici

Đề tài quỷ ám và trừ tà bản thân nó cũng xưa như Kinh Thánh và đã được khai thác đến cạn kiệt; vì vậy, khi đọc giới thiệu của The Cruxification, bạn không ấn tượng chút nào (nhưng vẫn xem vì chén bát vẫn cần rửa và bếp vẫn cần lau). Phim kể về một phóng viên đặc biệt xông xáo (như nhiều phim kinh dị khác) đến một ngôi làng Đông Âu (lại là Đông Âu) hẻo lánh để viết bài về một sự kiện gây xôn xao dư luận: một linh mục bị bắt giữ vì tội hành hạ một nữ tu trẻ dẫn đến tử vong trên danh nghĩa trừ tà diệt quỷ. Nhưng càng đi sâu vào sự tình, cô phóng viên trẻ càng gặp nguy hiểm bởi sự tồn tại của quỷ dữ càng lúc càng chân thật.

Như bạn đã thấy qua tóm tắt phía trên, nội dung phim hoàn toàn không có gì mới mẻ so với rất nhiều phim khác thuộc dòng phim trừ tà – exorcism mà mở đầu là phim The Exorcist. Tuy nhiên, nội dung không mới không đồng nghĩa với việc phim dở mà trái lại, nếu đoàn làm phim có cách thể hiện độc đáo hay đưa vào những twist bất ngờ thì chúng ta vẫn có thể có một bộ phim hay, đáng xem. Đáng tiếc (hay không đáng tiếc) là The Cruxification không được như thế. Không những tình tiết phim dễ đoán đến độ người xem đã nhìn thấy trước 300 dặm, yếu tố kinh dị cũng rất kém, chỉ toàn dựa vào những pha jump scare rẻ tiền (còn không được jump scare đắt tiền) hòng hù dọa khán giả và vớt vát chút gì đó cho một bộ phim kinh dị nhưng không kinh dị vì nó thật sự kinh dị mà kinh dị vì nó thật chán. Hơn nữa, phim còn mất điểm vì gây cảm giác ‘trọng nam khinh nữ’ khi đối tượng bị quỷ chọn là hai cô gái trẻ và con đường quỷ nhập là nỗi đau khi bị phụ tình ở cô gái thứ nhất và sự cám dỗ về giới tính ở cô gái thứ hai. Thế kỷ 21 rồi, biên kịch không thể nghĩ ra lý do nào hiện đại và mang tính hội nhập với xu thế thế giới hơn hai lý do cổ hủ kia hay sao?

Điểm đáng nhớ: Có điểm gì đáng nhớ ngoài những điểm đã nêu phía trên?

FLIGHT 7500 (2014)


Đạo diễn: Takashi Shimizu

Diễn viên: Ryan Kwanten, Jamie Chung, Leslie Bibb

Đây là một phim bạn không kỳ vọng quá nhiều khi bật nhưng hoá ra lại rất khá. Bối cảnh của Flight 7500 là một chuyến bay đi từ LA đến Tokyo như bao chuyến bay bình thường khác. Thế nhưng, máy bay cất cánh chưa lâu, một hành khách đột ngột phát bệnh và qua đời một cách kỳ lạ, mang màu sắc chết chóc bao trùm bầu không gian trong máy bay. Và đó chỉ là khởi đầu cho hàng loạt những sự kiện kinh dị sẽ xảy ra.

Tận dụng bối cảnh là bên trong một chiếc máy bay đang trong hành trình kéo dài hơn 10 tiếng, Flight 7500 khai thác rất tốt yếu tố claustrophobia (chứng sợ nơi chật hẹp) để tăng cường sự căng thẳng đang đè nén những con người trên máy bay, dù đó là hành khách phổ thông hay phi hành đoàn giàu kinh nghiệm. Phim ‘đánh lừa’ người xem khá tốt bằng cách cố tình ‘lái’ suy nghĩ của người xem theo một hướng để đến twist cuối cùng, cũng là big revelation, mới tiết lộ sự thật hoàn toàn không giống những gì chúng ta đã xem trong hơn một tiếng đồng hồ qua. Bên cạnh đó, đây là phim của một đạo diễn người Nhật – Takashi Shimizu. Bạn có thấy cái tên này quen không? Đây là đạo diễn của The Grudge (quá quen thuộc với những ai hay xem phim kinh dị), Marebito và nhiều phim kinh dị khác. Bởi vậy, tuy đây là phim Mỹ, với dàn cast đa phần là người Mỹ nhưng lại mang không ít ‘hương vị’ Nhật Bản, đặc biệt là các màn hù dọa. Lẽ ra bạn Joel đã đánh giá phim khá cao và nhiệt tình đề cử với các bạn ghé qua blog nếu như không vì một cú jump scare cuối vừa cliché vừa chẳng đóng góp gì vào mạch phim – vốn đã kết thúc hoàn chỉnh ở cảnh trước đó. Thật không hiểu nổi đạo diễn nghĩ gì mà lại nhồi nhét thêm một chi tiết ‘kém sang’ như vậy vào làm bộ phim giảm hẳn giá trị.

Điểm đáng nhớ: Flight 7500 có lẽ là một trong số ít bộ phim kinh dị khiến bạn thương cảm cho số phận nhân vật.

SAW: LEGACY (2018)


Đạo diễn: Michael Spierig, Peter Spierig

Diễn viên: Tobin Bell, Matt Passmore, Hannah Anderson

Last nhưng không bao giờ least là bộ phim mới nhất trong loạt phim lấy tên là ‘lưỡi cưa’ nhưng lưỡi cưa chỉ đóng vai trò quan trọng trong phần phim đầu tiên (còn các phần sau dùng nhiều thứ tinh vi hơn lưỡi cưa nhiều). Sau nhiều năm vắng bóng trên thị trường torture porn, cứ ngỡ Saw đã chìm vào quên lãng, nhường chỗ cho đám ‘hậu sinh nhưng chắc gì khả uý’; nhưng không, Saw đã trở lại và lợi hại như xưa. Lần tái xuất này, Saw: Legacy vẫn theo motif của những phần phim trước, tức là trong phim diễn ra hai mạch chuyện song song, với một mạch là một nhóm người bị Jigsaw tóm và buộc tham gia vào các trò chơi sinh tử của vị serial killer chưa từng chính tay giết ai này, và mạch còn lại là nỗ lực điều tra và (may ra) là giải thoát các nạn nhân trước khi quá muộn; hai mạch sẽ hội tụ tại một điểm, cũng là thời điểm phim tung ra twist/revelation cuối để kết nối các sự việc lại với nhau. Loạt phim Saw nổi tiếng với những twist/revelation cuối thật shock, được trải ra trên nền nhạc kinh điển mà bất cứ phần nào cũng sử dụng, khiến người xem nhớ mãi và Saw: Legacy không làm khán giả thất vọng chút nào; không chỉ gây bất ngờ, twist còn giải thích những điểm thắc mắc suốt dọc chiều dài phim một cách logical và chặt chẽ, tạo cho những người yêu mến loạt phim này cảm giác thoả mãn không dễ tìm được ở các phim khác cùng thể loại. Một điểm cộng nữa cho Saw: Legacy là phim vừa gợi nhớ đến một số tình tiết ở các phần trước lại vừa ‘thân thiện’ với những khán giả mới. Chỉ cần chăm chú theo dõi phim, khán giả mới, dù chưa biết gì về series Saw, cũng không gặp trở ngại trong việc nắm bắt plot.

Điểm đáng nhớ: Trong phim có chi tiết hai nạn nhân của Jigsaw tỉnh dậy trong một căn phòng kín với một chân bị xích vào tường. Bạn có thấy chi tiết này quen thuộc không? Tuy nhiên, do với lần trước, lần này lựa chọn Jigsaw đưa ra ‘nhân từ’ hơn nhiều, chỉ là không biết hai nạn nhân có đủ đầu óc để lựa chọn đúng hay không mà thôi.

[Siegfried x Karna] It’s Not Impossible If the Grail Is Involved (5)

Disclaimer: Characters belong to their respectful owners

Fandom: Fate/Grand Order

Rating: T

Pairing(s): Siegfried x Karna

Genres: fanfiction, fluff, humor, genderbent

Characters: Siegfried, Karna, Arjuna, Jing Ke, original characters


“Key words: ‘you think’, Archer. Nausea isn’t equivalence of morning sickness.”

Sequel to Sharing Warmth, A Drunken Mishap and All the Valentine’s Chocolate Combined. Sort of.

Part 5

“So,” Rhys drawled, stroking his smooth chin as if he had a beard with one hand while pointing a finger to a pool, “that one turns humans into pandas.” Must have been the one responsible for the panda, no, Mr. Show’s current form. His finger moved to its neighbor. “That one turns humans into what, little piggies?” He winced at the thought. Probably the nasties one of them all. His finger pointed at another pool. “And that one is a dog pool?”

“A chihuahua pool,” Mr. Shou corrected.

OK, worse, Rhys thought, making a mental mark on the location of that pool. If he were ever get a canine form, he’d rather turn into a German shepherd or a husky, not a tiny fur ball with unbearably annoying bark.

“That’s not the worst one,” said Mr. Shou, pointing his paw at a pool in the far east, “that one turns you into a combination of a woman, a boar and a panda.”

Arms crossed in front of his chest, Rhys sent Siegfried a smug look.

Aren’t you glad I didn’t let you test the waters?

Sumanai, Master.

Siegfried cast his eyes down, his shoulders hunched. Karna lightly patted his forearm in consolation.

“And you tested them all?” Karna asked.

“You could say so,” Mr. Shou replied, his tone implying a mild surprise when Karna suddenly spoke to him. “Took me a while, though.”

“How did you test them?” Rhys asked. “You did not dive into each of them, did you?”

He refused to believe someone was crazy or desperate enough to try Gilgamesh’s suggestion.

“I used mice. These pools actually turn every living creature into a certain form but they make no alteration to the mind.”

“So if a mouse is thrown into the woman pool…”

Mr. Shou’s shrug indicated the answer was obvious.

Rhys imagined a woman walking around with a mouse’s mind and shivered at the horror. He couldn’t help an audible groan. Glancing at his Servants, he noticed that Siegfried had paled while Karna’s expression had lost its usual calmness.

“Fortunately there’s also a mouse pool so I could change them back and learned how these pools work.”

The Master and Servants exchanged a quick look of relief.

“That all happened before those slimy monsters made this area their nest and breeding ground. Since I didn’t want to become panda meat, I stopped coming here altogether.”

Those slimy monsters that had been wiped out by Balmung.

“But you came here today?” Rhys said.

“I saw a strange pillar of light in this direction so I thought I should go have a look.”

That must have been when Siegfried unleashed his Noble Phantasm, Rhys thought.

“Then I ran into this big guy in strange costume in the forest.”

“After a little misunderstanding, he decided to go with me, learning that we had cleared the monsters,” Siegfried said. “As I said before, Mr. Shou, your condition and our companion’s may have something in common. He fell into the pool that turned him into female.”

Mr. Shou’s ebony eyes reflected Karna’s image as he studied him with attentiveness. Were he in his human form, he might appear to be contemplating; however, since he looked the way he was now, it was an odd, if somewhat funny, sight to see a panda sitting motionless as though he was debating with himself whether to pick this bamboo or that to consume. Rhys shook the thought away, mentally chastising himself for getting distracted from the issue at hand.

“I see,” Mr. Shou spoke slowly, “so, the woman pool.”

Something sparked in Rhys’s mind. “Mr. Shou, you said when you threw the mice into the mouse pool, they turned back to their original form? If that’s the case then—”

“Do you think I loved being a panda so much I had decided to stay like this if there had been pool to fix it?”

Rhys’s heart dropped. Literally dropped. He could even hear a thud in his ears.

Actually the thudding sound was Siegfried’s heavy Balmung hitting the hard ground.

Rhys didn’t dare to look at his Servants. Once again the great hero of the Mahabharata had been the butt of Fate’s devious joke. “But there has to be a way, right? Neither you nor my friend here can stay like this forever,” he said.

Mr. Shou shook his head and crossed his arms, a very human gesture. His shirt strained against his form. “I’ve been in this form for six months and during that time, I’ve inspected every pool present. All fruitless. But there’s something…”

A light cut through thick darkness. Rhys’s heart was elevated. “Something what?” he asked with haste.

Mr. Shou’s black eyes reflected this strange trio as he studied each of them. “There’s hope,” he corrected, “which wasn’t available to me before but now, with you, it might be possible. Can I ask if you are the ones who defeated those monsters?”

Rhys blinked at the question, certainly not expecting it. “Yes,” he replied. It was basically their job.

Perhaps it was a trick of light but there was a gleam in Mr. Shou’s eyes. His mouth moved, spreading on both sides in what Rhys interpreted as an attempt of a smile. “It’s about to get dark,” he said, “and if you don’t mind, you can come and stay the night at my home. There’re things to discuss, and having a roof above your heads is better than camping outside, isn’t it?”

Mr. Shou’s home was a nice cottage nestled amongst the tall bamboo trees. At the first look of Mr. Shou’s cottage and surroundings, Rhys couldn’t help a random thought he had chosen this area to build a home solely because of the abundant food supply. Come to think of it, what did Mr. Shou eat? Had the pool’s magic altered not only his form but also his metabolism so that he mainly digested bamboos now? It was a serious matter of science that demanded an answer.

Rhys’s theory of Mr. Shou’s diet was proven wrong came dinner, when the meal consisted of dumplings, pickles and chicken broth, all home-grown ingredients from his little garden. The man was kind enough to share his food with Rhys’s group even though Rhys was the only one who actually needed to eat; Karna and Siegfried just sat at the bamboo table sipping a minimum portion of broth – quite tasty, mostly to keep up appearance. They had communicated with each other via mental connection between Master and Servants that neither Mr. Shou nor his daughter needed to know they had two Heroic Spirits with the powers to smooth out the entire bamboo forest plus the mountains at their table.

It turned out Mr. Shou was living with a teenage daughter. Around fifteen, Iori, his daughter, was a comely tomboy girl wearing a plaid shirt and jeans coveralls with her chestnut hair cut in a short bob. She was a surprisingly good cook, as the meal they were having was all prepared by her.

She had also displayed a level of composure beyond her age when her father came home with a costume-wearing, weapon-bearing trio, though not without a cool look of suspicion, which vanished after Mr. Shou’s introduction. Having a panda for her daddy probably had prepared her for many sorts of surprises.

“I have a temporary solution for that,” Iori said after hearing the story about how Karna had turned female. She stood up, brushing aside her chair and, and went into the kitchen’s direction. Rhys’s eyes followed her figure, curiosity bubbling in his chest. Was that why Mr. Shou had invited the thee of them to his home? Still, if this girl had a solution, shouldn’t she have helped her father first?

Iori returned shortly after with a kettle in her hand, her footsteps light as a cat’s. She stood behind Karna and all of sudden, poured the content of the kettle on Karna’s head. Having never suspected the teenage girl’s sneaky blow, the great of hero of the Mahabharata received a full kettle of steaming water and was thus soaked the second time in the day.

“What are you doing?” Siegfried barked, his temper showing vividly in his tone. There were few occasions where the calm and mild-tempered Dragon Slayer raised his voice, and this was one of those.

Iori’s expression was free of guilt as she casually replied, “The temporary solution. Just look at him.”

Rhys and Siegfried both turned to Karna, who was quietly wiping the water from his bang and eyes; to remain calm even when he had just had a kettle poured over his head, he must have reached the highest level of Zen.

Two gasps came out simultaneously.


In front of their eyes was the Heroic Spirit of the lance in his original form. It was as if all his feminine traits had been inexplicably and magically washed away by the water.


A soft, surprised sound passed Karna’s lips as he saw the drastic changes. To think his condition could be fixed with a method as simple as a kettle of hot water…

It took all Rhys’s will to not jump at Karna and squeeze his lean form in the delight. He was pretty sure the same thought was running in Siegfried’s head. “That’s really good, Karna,” Rhys said, grinning from ear to ear.

“I hate to spoil your mood but don’t get overjoyed too soon. It won’t last long.”

The trio turned to the source of the voice – Mr. Shou but instead of a panda, they found a stout middle-aged man with a shining bald head. His clothes were the same as the panda’s but they were soaked and dripping water to the floor. Beside him stood Iori with the kettle in her right hand.

To be continued

A panda dad and a teenage daughter, do they remind you of anyone?

[Rant] Gerald’s Game, Antiviral, Cold Moon, 1922, My Cousin Rachel

Một bài nói nhảm của bạn Joel về những phim kinh dị gần đây bạn xem.

Warning: spoilers rất nhiều, bình luận không nghiêm túc, chen hai thứ tiếng trở lên, ý kiến 100% chủ quan, 0% khách quan

*Một số hình ảnh là của bạn, một số phần lớn thì không



Đạo diễn: Mike Flangan

Diễn viên: Carla Gugino, Bruce Greenwood, Carel Struycken

Bạn Joel xem phim này vì một cái tên: Stephen King. Bạn không dám nhận mình là fan của Ông hoàng truyện kinh dị này, cũng chưa xem tất cả tác phẩm chuyển thể từ tác phẩm của ông mà mới xem được một số tựa như It (à, bộ mới chiếu ấy), Pet Semetary, Christine, Cujo…. Có tác phẩm bạn thích và đánh giá cao, cũng có tác phẩm không hợp gout bạn lắm; tuy vậy, khi thấy cái tên Stephen King trong phần giới thiệu của Gerald’s Game, bạn quyết định xem thử và đó là một quyết định đúng đắn trong ngày. Gerald’s Game có plot khá đơn giản: Hai vợ chồng Gerald và Jessie đến khu nhà nghỉ dưỡng vào dịp cuối tuần để thư giãn và hâm nóng tình cảm. Để thêm phần ‘tình thú’, Gerald còng cả hai tay vợ vào đầu giường (còng thật cho thêm phần chân thực), thế nhưng bi kịch xảy ra khi Gerald, do tuổi già sức yếu, chưa kịp làm gì thì đã đột tử(!), bỏ lại người vợ bị khoá vào giường. Một mình trong căn phòng cùng một xác chết trong khi trời dần tối, Jessie bắt đầu nảy sinh ảo giác và những ký ức đen tối trong lòng người phụ nữ này được dịp trỗi dậy.

Gerald’s Game là một bộ phim kinh dị tương đối khó xem vì yếu tố kinh dị của nó nghiêng về tâm lý nhiều hơn hình ảnh, âm thanh. Hãy thử tưởng tượng mình rơi vào tình cảnh như Jessie và bạn sẽ cảm thấy sự ớn lạnh bò dọc sống lưng, len lỏi vào từng lỗ chân lông. Trong thời lượng gần hai tiếng đồng hồ, phim bồi đắp dần dần sự bất lực, tuyệt vọng để rồi đến đoạn cao trào, Jessie phải đưa ra một lựa chọn tàn khốc để thoát khỏi gông cùm (nghĩa đen). Hãy liên tưởng đến những chiếc bẫy của Saw thì bạn sẽ mường tượng được quyết định của Jessie. Đa phần phim kinh dị ‘ăn điểm’ ở twist cuối phim và Gerald’s Game cũng không ngoại lệ; tuy nhiên, thay vì những cái kết ‘thường’ của nhiều phim kinh dị khác (thường thấy nhất là ‘surprise motherf*cker, tên sát nhân còn sống – bằng cách thần kỳ nào đó), twist cuối của Gerald’s Game vừa là twist vừa là một kết thúc hoàn chỉnh cho nhân vật chính.

Điểm đáng nhớ: Bạn nghi ngờ Stephen King có thù oán với loài biết sủa, hết Cujo có một chú cẩu không may mắc bệnh dại rồi lại đến Gerald’s Game có một chú cẩu thích ăn thịt.



Đạo diễn: Brandon Cronenberg

Diễn viên: Caleb Landry Jones, Sarah Gadon, Malcolm McDowell

Antiviral không phải một phim kinh dị vì nó máu me (mặc dù nó có những cảnh máu me thật) hay có những hình ảnh ghê rợn (mặc dù nó có những cảnh ghê rợn thật); đây là một bộ phim kinh dị do concept chính của nó: Vào một tương lai không xa, độ cuồng của fan với idol đã đến một cảnh giới mà mua merchandise, lập fanclub hay bao trọn vé xem phim idol đóng chỉ là trò trẻ con hời hợt. Một fan chân chính sẽ muốn chia sẻ… căn bệnh với idol bằng cách đến một phòng mạch đặc biệt để tiêm mầm bệnh lấy từ chính idol vào người. Nhân vật chính của chúng ta, Syd March, là một nhân viên bán hàng của phòng mạch đó. Những tưởng Syd đã nhìn thấu sự ngu ngốc lẫn điên cuồng của hành động tiêm mầm bệnh vào người, nhưng không, chính bản thân anh cũng thực hiện điều đó và thật không may, căn bệnh anh nhiễm phải không phải cúm, đau dạ dày hay herpes thông thường mà là một căn bệnh lạ, chưa có thuốc chữa. Liệu Syd có thể sống sót hay không đó là, đó là câu hỏi đến cuối phim mới có lời đáp.

Antiviral là một bộ phim với hai thái cực đối lập: một bên là khung cảnh trắng toát, gợi lên cảm giác sạch sẽ và mùi thuốc sát trùng nồng nặc ở các bệnh viện (thì đây là một phòng mạch mà) và một bên là concept bệnh hoạn, ghê tởm. Xuyên suốt bộ phim là nhiều hình ảnh quái dị một cách đẹp đẽ, hoặc đẹp đẽ một cách quái dị, tuỳ góc nhìn của bạn: những cánh tay máy móc và dây nhợ trổ ra từ lưng Syd như một đôi cánh sắt trong một phân đoạn, những pha cận cảnh đầu mũi kim tiêm xuyên qua da và máu được rút vào ống tiêm, những khuôn mặt méo mó trên những tấm phim chụp, căn phòng nuôi cấy thịt người… Antiviral khiến bạn Joel nhớ đến Contracted, một phim kinh dị khác về bệnh truyền nhiễm, vì cả hai đều có nhân vật chính mắc phải căn bệnh lạ, nhưng Antiviral lại chọn một hướng tiếp cận trái ngược: Nếu Contracted tập trung vào ảnh hưởng của căn bệnh lên tâm lý người bệnh thì Antiviral khai thác tâm lý của người bệnh song song với căn bệnh để chứng minh nó chính là sản phẩm sinh ra từ tâm lý vặn vẹo của con người chứ chẳng phải vũ khí sinh học hay âm mưu khủng bố gì. Thử tưởng tượng một ngày nào đấy, trào lưu cấy mầm bệnh của idol vào người xuất hiện ở thế giới thực thì không biết bao nhiêu fan cuồng sẵn sàng đánh đổi sức khỏe của mình để được gần gũi với idol hơn.

Điểm đáng nhớ: Ở phim này, bạn gặp lại một gương mặt quen thuộc ở X-Men: First Class (2011) và vô cùng ngạc nhiên vì hồi xem First Class, bạn nhớ rằng anh chàng đâu có… quyến rũ như vậy.

COLD MOON (2016)


Đạo diễn: Griff Furst

Diễn viên:  Josh Stewart, Robbie Kay, Rachele Brooke Smith

Bạn Joel sẽ cho rằng đó là một ngày may mắn nếu bạn chỉ đọc giới thiệu rồi bốc bừa một phim để xem và sau đó không hề thấy tiếc chừng hai tiếng đồng hồ bỏ ra để theo dõi phim. Cold Moon chính là một trường hợp như vậy. Bộ phim mở đầu bằng việc một thiếu nữ bị sát hại bởi một kẻ trùm kín mặt. Trong khi điều tra cái chết của cô, bà và anh trai cô cũng bị sát hại dã man ít lâu sau đó. Đọc đến đây, có lẽ phần nhiều bạn sẽ cho rằng Cold Moon là phim dạng thriller và chúng ta, những khán giả sẽ theo dõi bác sheriff hơi già nhưng xông xáo và có trách nhiệm trong thị trấn điều tra và cuối cùng vạch trần sự thật. Cold Moon… không phải một phim như vậy; thay vào đó, chúng ta sẽ biết danh tính hung thủ ngay trong khoảng 30 phút đầu phim. Phần còn lại là quá trình tên hung thủ bị hồn ma của cô gái cùng bà và anh trai ‘ám’, khiến hắn không phút nào yên. Nhưng thật sự có ma hay không hay tất cả chỉ là trí tưởng tượng sinh ra từ trí óc bị rượu mạnh bào mòn? Phim để dành câu hỏi đó cho chúng ta tự trả lời.

Điểm đáng nhớ: Bạn sẽ đánh giá phim cao hơn nếu không vì mấy chỗ CGI hơi lởm, khiến cho hồn ma không những không đáng sợ mà còn có vẻ… hài hước.

1922 (2017)


Đạo diễn: Zak Hilditch

Diễn viên:  Thomas Jane, Molly Parker, Dylan Schmid

Đây là một tác phẩm khác của Stephen King mà bạn chưa từng nghe nói cho đến khi xem phim. Tương tự như Gerald’s Game, chính dòng chữ ‘based on Stephen King’s novel’ đã thu hút trí tò mò của bạn. 1922 được kể qua lời của Wilfred James, một nông dân đã ra tay sát hại vợ. Nảy lòng tham trước mảnh đất người vợ được thừa kế cộng với mâu thuẫn phát sinh khi người vợ đòi ly hôn và dắt đứa con trai mới lớn lên thành phố, Wilfred đã dụ dỗ và lôi kéo con trai vào tội ác giết vợ. Sau đó, hai cha con chôn cái xác dưới giếng cạn và lấp kín nó. Những tưởng cả hai sẽ suôn sẻ hưởng thụ món tiền từ nạn nhân nhưng không, đó mới chỉ là bắt đầu của chuỗi bi kịch liên tiếp.

Giống như Cold Moon, 1922 cũng khai thác câu hỏi liệu hung thủ có thật sự bị linh hồn nạn nhân đeo bám hay tất cả chỉ là tưởng tượng từ thần trí bất minh do ảnh hưởng từ rượu. Một điểm giống nhau giữa hai bộ phim nữa là việc cả hai hung thủ hiếm khi thiếu vắng chai rượu trong tay. Tần suất ‘hồn ma’ xuất hiện tỷ lệ thuận với nồng độ cồn trong máu hai hung thủ, và họ càng hành động cực đoan hơn, càng lún sâu hơn vào vòng xoáy điên loạn để rồi lãnh kết cục bi thảm như hình phạt dành cho tội ác họ gây ra. Với hiệu ứng và góc quay đẹp, diễn viên diễn xuất tốt, 1922 xứng đáng với số điểm khá cao IMDB dành cho nó và nó là một đề cử hay khi bạn đã chán ngán gore, slasher hay torture porn.

Điểm đáng nhớ: Bạn Joel sẽ đánh giá 1922 cao hơn nếu như phim giữ nguyên kết cục như tiểu thuyết – nhấn mạnh vào sự ambiguity để khán giả phải đặt câu hỏi rằng liệu những gì mình đã xem suốt hai tiếng qua có thực sự diễn ra hay không.



Đạo diễn: Roger Michell

Diễn viên:  Rachel Weisz, Sam Claflin, Iain Glen

Nếu Google My Cousin Rachel trước khi đọc những dòng dưới đây, có thể bạn sẽ tự hỏi vì sao phim này ‘lạc loài’ giữa một đám phim kinh dị như vậy. Số là bạn Joel, trong lúc ngồi trên máy bay không có gì làm, đã nảy hứng xem phim và My Cousin Rachel, với poster và đoạn giới thiệu mang hơi hướm kinh dị, đã khiến bạn tò mò. Tuy nhiên, xem được chừng mười phút phim, bạn nhận ra mình đã nhầm to.

My Cousin Rachel mở đầu bằng câu hỏi “Nàng đã làm? Hay nàng không làm?” “Nàng” ở đây chính là Rachel, còn giọng nói là Philip, nhân vật chính của chúng ta. Sau cái chết bất ngờ của người anh họ Ambrose, Philip sinh lòng nghi ngờ người chị họ Rachel chưa từng gặp mặt đã ra tay sát hại anh mình nhằm chiếm tài sản. Tuy nhiên, khi thực sự gặp Rachel, Philip choáng ngợp trước vẻ đẹp và sự duyên dáng của người chị họ trẻ trung. Nhưng liệu Rachel có sát hại chồng không, và liệu nàng có âm mưu lặp lại điều đó với cậu em chồng đã say mê mình hay không?

Nếu bạn trông đợi phim sẽ trả lời những câu hỏi đó thì chắc chắn bạn sẽ thất vọng. Bộ phim mở đầu và kết thúc cùng một câu hỏi, và suốt chiều dài phim, người xem cùng chàng Philip ‘lạc trôi’ trong tấm mạng nhện mang tên Rachel: lúc chúng ta tưởng rằng Rachel đã không giết chồng và những mẩu giấy Ambrose để lại chỉ là sản phẩm của bệnh hoang tưởng thì phim lại đưa ra những ám chỉ về một tội ác chưa bị vạch trần. Khi chúng ta quả quyết Rachel chính là hung thủ thì phim lại đưa ra những tình tiết khiến chúng ta nghĩ ngược lại. Rachel đã làm hay Rachel không làm, đó là điều chàng Philip cũng như chúng ta đành tự tìm câu trả lời cho mình.

Điểm đáng nhớ: Phim lấy bối cảnh miền quê nước Anh vào thế kỷ 19, gợi nhớ đến những phim như Pride & Prejudice hay Jane Eyre.

[Rant] Don’t It Just Break Your Heart – The Originals 5×05

It seems I’m a bit late in watching the episode (just watched it yesterday) so here’re a couple of my thoughts regarding the fifth episode of the final season.

Warnings: spoilery, rant-y and disjointed. Inappropriate jokes and salty comments. The gifs aren’t mine.

  • Where should I begin?
  • Ah, it genuinely surprises me Greta turns out to be the mastermind behind Hayley’s abduction. I thought she was merely a guest star, who’s been there as a (small and insignificant) voice of contempt. It’s even a bigger surprise that she gives herself up so easily, and that Klaus and Marcel can be too lenient and careless in dealing with a potential threat, not to mention a crucial lead in finding Hayley. No chains, no binding spell, no dark object to restraint her movement or to keep other vampires (Josh) from entering the dungeon and aiding her to escape, just bleeding her wrist and driving a nail through her hand, not event cutting her throat to speed up the bleeding?? Like that’s enough to subdue a vampire with decades under her arms. Seriously people.
  • And Greta beats the ever loving crap out of Josh and walks out the dungeon like a boss. Yeah, didn’t see that coming at all. She just walks out of it, spotted by none and pretty much fine even without the daylight ring.
  • And why the hell does Marcel allow Josh to enter?
  • And why Greta has to beat Josh to a pulp while she only needs to snap his neck? Does she harbor any personal grudge against this bar-owning junior vampire?
  • That is serious dumb writing. But what should I expect from the one who majorly messed up The Vampire Diaries’ seasons 5-8?!


  • Anyway, Josh should learn something from this lesson. Being too naive and trusting in this world of TO only earns him a lot of broken bones and bruises.
  • Good thing he’s the writers’ favorite so his armor is thick enough to protect him from Greta’s fiery fists.
  • This August character reminds me of someone. I wonder who that is.


  • A German (vampire) turns out to be a fascist. I must say “Positively cliché”.


  • What did the wolves do to offend him anyway?
  • Is this a reference to Twilight?


  • I never actually liked Roman’s character before but I didn’t hate him either. However, after his breaking and entering, my neutral attitude towards him just goes straight to negative. Invading people’s privacy is a serious offense. If I were Hope, I’d snap his neck, strip him to his underwear and hang him in the schoolyard like a piece of undergarment being aired.


  • And it’s no surprise he’s the bad boy, possibly carrying a whole ‘your Daddy killed my Daddy’ vendetta. Don’t it just break Hope’s heart when she finds out? Our little tribid girl deserves better than having her first sweetheart use and betray her.
  • Is Roman’s August’s real son? And Antoinette also? Or were they adopted. Antoinette did say something about her being stoned to death.
  • Since Roman’s involved with Hayley’s kidnap (and maybe Henry’s death), does that mean spoilers win and Hayley’s going to die in the sixth episode?
  • The whole binding Hope’s wolf nature with Esther’s spell is kinda bullshit. Back in The Vampire Diaries, it requires a human Doppelganger’s blood (Elena’s blood) as the essential element to the ritual and now just Hope’s blood will suffice?? Supposed Hope’s blood were somehow equivalent to Elena’s blood (because at this point she’s the only Doppelganger left alive), there’d the matter of unbinding. The original unbinding of Klaus required a Doppelganger’s blood, so according to that logic, Freya only needs Hope’s blood to unbind her werewolf side? If that’s the case, what’s the point in binding anyway?
  • But, again, it’s Julie Plec and her fuck-logic tendency, what do I expect?


  • Most favorite thing of the episode: The song when it’s revealed Roman is Greta’s son and Antoinette’s brother.