[Rant] Funhouse Massacre, Shelter, Autopsy, Contracted & Contracted: Phase 2, Ju On

Dạo này bạn Joel có một thú vui ‘tao nhã’ mới, đó là vừa làm việc nhà vừa xem phim kinh dị (xin đừng hỏi bạn hai việc này liên quan gì đến nhau (´⊙ω⊙`)). Nhờ vậy, bạn xem được một số phim, hay có, dở có, so-so cũng có luôn, để hôm nay có thể giở note ra viết chút cảm nhận cho blog đỡ trống trải (do dạo này lo chơi game bỏ bê viết lách).

Warnings: spoilers dày đặc, ngôn ngữ không đứng đắn, chống chỉ định các bạn trẻ dưới 18 có tâm hồn mong manh, trong sáng chỉ quen xem ngôn tình hường phấn

*Một số hình ảnh là của bạn, một số phần lớn thì không

FUNHOUSE MASSACRE (2015)

91xfLQ6Tm8L._SL1500_

Đạo diễn: Andy Palmer

Diễn viên: Robert England, Jere Burns, Scottie Thompson

Ở một góc nào đó trong một thành phố có một nhà tù kiêm nhà thương điên chuyên giam giữ những tên tội phạm nơi khác hết dám nhận. Có thể đó là gã đầu bếp béo cố gắng học tập Hannibal nhưng học chưa tới nên người ta là haute cuisine thì hắn chỉ làm được beef steak với hamburger thôi; hay gã nha sĩ tồn tại với mục đích khiến cho hình ảnh nha sĩ càng thêm đáng sợ với người già lẫn trẻ nít; hay một gã đấu sĩ học tập Mike Tyson nhưng học tập hơi quá thành ra vào đây luôn… Thử tưởng tượng đám này mà được thả ra thì sẽ thế nào? Funhouse Massacre sẽ cho bạn câu trả lời khi chúng trà trộn vào một khu lễ hội với tiêu điểm là ngôi nhà ma, nơi một nhóm nam thanh nữ tú đến vui chơi Halloween và, ừm, bạn đoán tiếp được phần sau rồi đấy.

Đây là một bộ phim kinh dị thuộc dòng slasher đơn giản đến không thể đơn giản hơn, tập hợp đủ cliché của dòng phim này: từ nguyên tắc vàng ‘chịch là chết’ – làm trai ngoan, gái ngoan sẽ được sống đến cuối phim (còn sống qua phim không lại là chuyện khác), final girl – cô gái sống sót cuối cùng (một yếu tố gần như không thể thiếu của phim slasher), twist cuối ‘kinh điển’ tên giết người/quái vật bằng cách thần kỳ nào đó vẫn còn sống và phim sẽ kết thúc bằng một tiếng hét, và dĩ nhiên không thể không kể đến 1001 cách ‘sáng tạo’ để tiễn một linh hồn tội nghiệp về với Lucifer. Nội dung tưởng chừng cũ mèm như thế, tình tiết cũng không có gì mới, thế nhưng Funhouse Massacre là một phim “insanely watchable”. Vì sao? Vì bên cạnh những màn chặt chém máu me tung toé thì yếu tố black humor là một điểm làm nên sự khác biệt của nó với những phim slasher nhan nhản trên thị trường. Humor – yếu tố gây hài – luôn là một thách thức đối với những người viết kịch bản vì mỗi khán giả có gout khác nhau, xử lý không khéo sẽ thành nham nhở, phản cảm; black humor trong một phim kinh dị càng khó làm hơn vì phải làm sao để cân bằng giữa yếu tố hài và yếu tố kinh dị và theo bạn, Funhouse Massacre đã thực hiện điều này khá tốt. Đan xen vào những cảnh chém giết là những pha và câu thoại khiến ngay đến một người vốn sợ máu me (bạn Joel đang nói đến chị dâu) cũng phải cười. Nhờ vậy, không khí phim không hề căng thẳng, gây mỏi mệt hay chán nản cho người xem. Do đó, đây sẽ là bộ phim bạn Joel đề cử cho những ai muốn chút thư giãn sau một tuần làm việc căng thẳng, tất nhiên là nếu bạn có đầu óc hơi ‘đen’ và thích phim kinh dị.

Điểm đáng nhớ: Các nhân vật chính trong phim – nhóm bạn – rất có tinh thần tự vệ chiến đấu bảo vệ bản thân và bạn bè trước đám cuồng sát – một điểm cộng so với các phim slasher khi mà đa số nạn nhân, nhất là nạn nhân nữ, chỉ biết hét, khóc và chờ chết.

SHELTER (2010)

shelter-2010-film-images-e8730fb3-7989-44b9-83d2-a0b0e718d8a

Đạo diễn: Måns Mårlind, Björn Stein

Diễn viên: Julianne Moore, Jeffrey DeMunn, Jonathan Rhys-Meyers

Shelter là một trong những bộ phim mà ý kiến của bạn Joel khá trái ngược với đánh giá chung trên mạng, tức là bản thân bạn cho rằng nó là một phim khá nhưng trên thực tế nó không được đánh giá cao. Tuy nhiên, khi nghĩ sâu vào các tình tiết trong phim, bạn Joel cũng hiểu vì sao phim bị chê nhiều hơn khen. Shelter không hẳn là phim kinh dị, ít ra thì đối với bạn, yếu tố hù doạ của phim rất thấp, khá ‘an toàn’ với các bạn không thích phim kinh dị ‘nặng đô’; đúng hơn, nó là phim mystery. Shelter kể câu chuyện về tiến sĩ tâm lý Cara thường hợp tác với cảnh sát để khám nghiệm tâm lý – tức xác định bị cáo có bị bệnh về tâm lý không hay chỉ giả vờ để thoát tội. Cara tin rằng chứng MPD – đa nhân cách – không có thực mà chỉ là bị cáo ngụy tạo. Cha của Cara (cũng là một tiến sĩ tâm lý) giới thiệu cô với một bệnh nhân đặc biệt: một thanh niên có vẻ như đang chứa hai nhân cách hoàn toàn khác biệt: David rụt rè, lịch sự, có khiếu âm nhạc còn Adam mạnh bạo, thô lỗ. Đặc biệt ở chỗ David bị liệt hai chân còn Adam thì mù màu mà những điểm này đều thể hiện qua kết quả kiểm tra. Cara không tin đây là một trường hợp MPD mà chẳng qua chỉ là cơ chế phòng vệ tâm lý của David – hoặc Adam – nhưng càng đi sâu vào tìm hiểu, cô càng phát hiển nhiều điểm kỳ quái, chẳng hạn như cả David lẫn Adam đều là hai người có thật ngoài đời và họ đều đã chết một cách bí ẩn. Với ý tưởng như vậy, nếu được khai thác khéo léo, Shelter chắc chắn là một phim rất hay, và quả thật 2/3 đầu phim rất thành công trong việc thu hút khán giả vào bí ẩn xoay quanh David-Adam. Tuy nhiên, 1/3 còn lại của phim – tức là khi chân tướng sự việc bắt đầu sáng tỏ – thì khả năng xử lý của kịch bản khá vụng về và rush như thể biên kịch còn muốn phát triển thêm nhưng nhà sản xuất chỉ cho phép bấy nhiêu thời lượng, để lại khá nhiều thắc mắc cho người xem (không, phim không có phần hai). Vì vậy, phim bị khá nhiều bài phê bình chỉ trích. Thêm vào đó, không những bị hoãn thời gian chiếu, phim còn bị đổi tên thành 6 Souls khi phát hành ở thị trường Mỹ. Chưa tính đến việc cái tên quá… thường, 6 Souls còn chết người ở chỗ nó thẳng tay spoil luôn bí ẩn mà Cara mất 2/3 phim để tìm hiểu: Rốt cuộc thì tình trạng của David/Adam là cơ chế phòng vệ tâm lý hay trong thân xác đó thật sự tồn tại nhiều linh hồn? Không biết ai đứng đằng sau ‘sáng kiến’ đổi tên này nữa?!

Điểm đáng nhớ: Jonathan Rhys Meyers quá… đẹp để đóng phim kinh dị; chỉ cần anh xuất hiện trong khung hình, yếu tố đáng sợ sẽ dắt tay nhau bay biến để sự chú ý của fan gái, fan trai tập trung hết vào cái đẹp của anh (và bỏ qua việc anh fail 6 kiểu khi nhái accent Mỹ).

AUTOPSY (2008)

autopsy-dvd-cover-art-movie-113379078

Đạo diễn: Adam Gierasch

Diễn viên: Jessica Lowndes, Ross Kohn, Ross McCall

Đây lại là một phim kinh dị slasher pha chút torture porn khác bạn Joel chọn xem trong lúc làm việc nhà vì phim slasher thường đơn giản không xoắn óc, không buộc người xem phải dán mắt lên màn hình, theo dõi từng câu thoại, từng chi tiết nhỏ. Giống như Funhouse Massacre, Autopsy có plot vô cùng đơn giản: một nhóm nam thanh nữ tú đang trên đường đi chơi thì vô tình đụng phải một người mặc trang phục bệnh nhân. Cả nhóm đang lúng túng chưa biết làm sao thì một chiếc xe cấp cứu rất ‘tình cờ’ chạy ngang qua và đề nghị đưa tất cả về bệnh viện kiểm tra. Sau đó… không có sau đó nữa vì phần còn lại của phim chỉ là bác sĩ, y tá và nhân viên bệnh viện chém giết, mổ xẻ nhóm bạn này thôi. Autopsy cũng có đầy đủ những cliché của một phim slasher như đã liệt kê trên phần Funhouse Mascre, tuy nhiên, trong khi Funhouse Massacre tạo khác biệt bởi black humor thì Autopsy hầu như chẳng có điểm nhấn nào trong kịch bản và điều tất yếu là nó chìm lỉm giữa hàng loạt phim slasher và torture porn khác. Tóm lại, nếu bạn muốn kiếm gì đó để giải trí trong khi làm việc nhà như bạn Joel thì Autopsy cũng là một lựa chọn, nhưng nếu bạn muốn tìm thú vui cuối tuần thì gợi ý của bạn Joel là pass.

Điểm đáng nhớ: Trong một phim không đáng nhớ thì điểm đáng nhớ có lẽ là chị final girl rất xinh và body rất đẹp. Chắc vì vậy mà chị được sống đến cuối phim để những kẻ ham mê trai xinh gái đẹp như bạn Joel ngắm cho thỏa lòng.

CONTRACTED (2013) & CONTRACTED: PHASE 2 (2015)

contracted-phase-1-ii-primal-screen-dvd

Đạo diễn: Eric England (I); Josh Forbes (II)

Diễn viên: Najarra Townsend, Alice Macdonald, Simon Barrett (I);  Matt Mercer, Marianna Palka, Morgan Peter Brown (II)

Bạn Joel luôn nghĩ rằng phim kinh dị mang đến cho người xem những bài học rất hữu ích trong cuộc sống (và không, bạn không nói đến bài học “Làm sao để sống sót khi bị một tên biến thái giết người/ma/quái vật không gian… đuổi giết”). Để ý một chút bạn sẽ thấy những bài học đó là: đừng ‘chịch’ lung tung, có ‘chịch’ thì nhớ xài ba con sói, đừng uống quá nhiều rượu bia, đừng dùng chất kích thích, khi đi tiệc thì đừng nhận đồ uống từ người lạ vân vân và vân vân… Contracted (tạm dịch: Nhiễm bệnh) chính là một trong những bộ phim cảnh tỉnh giới trẻ về sự buông thả trong những bữa tiệc, uống quá nhiều rượu bia, chịch’ không an toàn và… thấy có biểu hiện bệnh thì nên đi khám ngay, đừng giấu làm gì. Plot của phim tương đối đơn giản: Cô gái trẻ Samantha bị một gã lạ mặt trong một bữa tiệc cưỡng bức và sau đó, trên cơ thể cô bắt đầu xuất hiện những triệu chứng của một căn bệnh kỳ lạ. Gần 90 phút phim sau đó là quá trình căn bệnh khiến cho cả thể xác lẫn tinh thần Samantha biến đổi – thối rữa một cách nhanh chóng. Vì là phim kinh dị thuộc thể loại body horror nên Contracted có rất nhiều chi tiết và hình ảnh dễ làm người ta… ngán cơm và tất nhiên, nó hoàn toàn không dành cho những khán giả ‘yếu bụng’. Tuy nhiên, với những khán giả ‘vững bụng’ hơn thì đây là một phim rất khá từ nội dung, hình ảnh, diễn xuất của diễn viên chính – Najarra Townsend – đến hoá trang.

Có lẽ vì phần 1 được đánh giá khá tốt nên các nhà sản xuất quyết định thực hiện sequel tiếp nối các sự kiện của phần 1. Theo bạn Joel, việc này không phải quyết định đúng đắn. Thứ nhất, bản thân phần 1 đã là một câu chuyện trọn vẹn, không cần có sequel. Bộ phim là quá trình từ lúc Samantha nhiễm bệnh, căn bệnh dần trở nặng và cuối cùng là kết thúc mở bằng một tiếng thét trên màn hình black out – cái kết kinh điển được sử dụng ở rất nhiều phim kinh dị. Tuy không phải một bước đột phá nhưng cái kết đã làm tròn nhiệm vụ chính của nó: đặt dấu chấm hết (lửng) cho một câu chuyện. Phần 2 viết tiếp câu chuyện đó, đồng thời đưa ra lời giải thích (phần nào) cho nguồn gốc căn bệnh Samantha mắc phải. Khách quan mà nói thì đây là hướng đi khá phổ biến và an toàn và nếu làm tốt, Contracted có thể trở thành một franchise như nhiều franchise kinh dị khác. Tuy nhiên, việc này đã làm mất đi cái hay của phần 1 – vốn phụ thuộc khá nhiều về sự bí ẩn của căn bệnh: Nó từ đâu ra? Nó là cái gì? Sex có phải là con đường lây truyền duy nhất không? Nếu Samantha đến bệnh viện sớm hơn, liệu cô có được chữa khỏi hay không? Bằng cách giải thích nguồn gốc căn bệnh, tấm màn bí mật được vén lên, và như người ta vẫn nói, càng biết nhiều về một điều thì sự hấp dẫn của điều đó càng suy giảm. Chưa hết, đổi người viết kịch bản là một sai lầm khác của phần 2, kết quả là khi phần 1 là phim kinh dị body horror khai thác yếu tố tâm lý rất tốt đồng thời là một cautionary tale cho những người trẻ tuổi thì phần 2 đơn thuần là phim đại dịch zombie. Phim zombie thường là thể loại phim kinh dị nằm cuối danh sách phim muốn xem của bạn, với chỉ vài ngoại lệ ít ỏi, vì phim đại dịch thường có ít đột phá trong kịch bản cũng như twist, chỉ chú trọng vào máu me và làm sao để giết sạch các nhân vật. Contracted: Phase 2, đáng tiếc, đã đi vào lối mòn đó, và trở thành một sequel kém cỏi so với phần 1.

Điểm đáng nhớ: Najarra Townsend thật sự rất đẹp đó!

JU ON (2003)

p33327_d_v8_aa

Đạo diễn: Takashi Shimizu

Diễn viên: Fuji Takako, Okina Megumi, Ozeki Yuya

Ju On đã quá nổi tiếng rồi nên bạn Joel sẽ không nói nhiều nữa, chỉ là đến lúc này bạn mới xem bản original của nó. Ju On có cách kể chuyện khác biệt so với nhiều phim Mỹ: thay vì một mạch chuyện ‘thẳng’ và tập trung vào nhân vật chính, bộ phim giống như một tập hợp những phim ngắn chừng 10 phút, tập trung vào những nhân vật khác nhau nhưng có liên quan đến nhau và trên hết là liên quan đến lời nguyền của căn nhà, người xem từ từ ghép các sự kiện lại để tạo ra bức tranh hoàn chỉnh. Một điểm đáng kể đến là Ju On không lợi dụng yếu tố máu me để gây rùng rợn cho người xem – bạn Joel khá ngạc nhiên khi biết chi tiết cô nữ sinh bị rơi mất hàm dưới trong bản Mỹ không xuất hiện trong bản gốc; thay vào đó, phim khai thác các hiệu ứng ánh sáng và hình và trên hết là plot và các tình tiết để tạo nên một bộ phim kinh dị ‘xứng tầm’.

Điểm đáng nhớ: Bạn Joel không phải người duy nhất thấy Kayako đẹp phải không?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s